Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 77

Tôn Đậu Tử vốn là người cần cù, tuy có chút nhạy cảm nhưng lại rất thẳng thắn, bằng không cũng sẽ không nói huỵch tẹt ra lời: "Đã nảy ý định muốn tới Thang gia làm công tìm một việc làm". Khả năng là chính hắn cũng không chắc Thang lão bản có đáp ứng hay không, cảm thấy như vậy là dựa dẫm quan hệ mà quan hệ giữa hai người liệu đã đạt tới mức đó chưa.

Thang Hiển Linh đều nhìn thấu cả, vốn định đáp lời nhưng lại bị tin mang thai của Đậu Tử đánh cho choáng váng. Cậu nhìn chằm chằm vào cái bụng hơi nhô lên kia, thần sắc hốt hoảng hồi lâu.

"... Thang lão bản? Thang lão bản?"

Thang Hiển Linh rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, l**m môi dưới, khô khốc nói: "Ta không ngờ là ngươi mang thai..." Hóa ra thế giới này nam tử thực sự có thể mang thai.

Tuy rằng trước đây đã biết phu lang có thể sinh con, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt. Nó trực diện hơn nhiều.

"Ta cũng không ngờ tới, đã bốn năm rồi, giờ đứa nhỏ này lại đến. Nó đến lúc nào cũng tốt, nhưng ngay lúc này thì..." Tôn Đậu Tử nói, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Thang Hiển Linh thấy thần sắc Đậu Tử như vậy, vội khuyên: "Ngươi phải nghĩ thoáng ra, hiện giờ có con là chuyện tốt. Thân thể Thôi thúc thúc cũng không có gì đáng ngại, tẩm bổ là khỏe thôi, người nhà đều còn cả ở đây. Chống chọi nốt nửa năm nay, sang năm nhà các ngươi thu tiền thuê nhà là ngày tháng lại khấm khá ngay."

"Nếu thực sự không xoay sở kịp, ngươi cùng Thôi đại gia thương lượng với khách thuê xem sao. Nếu họ có thể nộp tiền nhà trước thời hạn thì nhà mình giảm bớt chút tiền thuê cho họ."

Tóm lại biện pháp thì nhiều, nhà họ Thôi vẫn chưa đến mức tuyệt lộ. Đậu Tử hiện đang mang thai, không thể lo nghĩ quá nhiều.

"Đây đúng là một cách hay." Ánh mắt Tôn Đậu Tử hơi bừng sáng, "Phu phu ta ăn uống thế nào cũng được, nhưng tiền thuốc cho cha thì vẫn phải trả trước."

Thang Hiển Linh gật đầu, nhìn Đậu Tử rồi lại vòng về chuyện cũ: "Ngươi nói muốn tới nhà ta tìm việc, lúc nãy ta bị chuyện ngươi mang thai làm cho đứng hình, giờ nói cho ngươi biết, với phẩm hạnh của ngươi và Thôi đại gia nhà ngươi, ta nhất định là sẵn lòng để ngươi tới làm việc cho nhà ta."

Tôn Đậu Tử mím môi nở một nụ cười nhẹ, Thang lão bản thực sự coi trọng bản thân hắn, không phải là hắn hiểu lầm.

Thang Hiển Linh nói điều này cũng chẳng phải lời khách sáo an ủi, mà là thật lòng. Nói đến đây, cậu chợt nảy ra ý nghĩ: "Trước đây ta không nghĩ ra, ngươi đúng thực là người được chọn thích hợp nhất, chỉ tiếc là giờ ngươi đang mang thai, Thôi thúc thúc lại đang bệnh..."

Tiếc quá đi mất!!!

Tôn Đậu Tử thấy Thang lão bản nhìn mình vừa vui mừng vừa tiếc nuối, lập tức tò mò hỏi có chuyện gì.

"Ta không muốn bày quầy hàng bán đồ ăn sáng nữa, lo liệu không xuể nhiều việc như vậy. Vốn định giao lại sinh ý cho đại tỷ nhưng tỷ ấy từ chối, nên ta định chiêu mộ người làm đồ ăn sáng, chỉ là chưa tìm được ai hợp ý." Thang Hiển Linh nhìn Đậu Tử với ánh mắt sáng quắc, nhưng rồi nhìn xuống bụng hắn lại đành dập tắt ý định.

Tôn Đậu Tử nghe thì hiểu, cũng không hỏi kiểu như "tại sao không làm", "đồ ăn sáng đang tốt như thế bỏ đi không tiếc sao", mà trong lòng cũng có vài phần rung động, tay khẽ vuốt bụng.

"Ngươi đừng có mà nghĩ vẩn vơ." Thang Hiển Linh nghiêm mặt nhắc trước: "Đứa nhỏ đã đến rồi, nếu ngươi mà không muốn nó..."

Tôn Đậu Tử vội vàng ngắt lời: "Ta muốn chứ."

"Đúng rồi. Ngươi với Thôi đại gia tình cảm tốt như vậy, hiện tại có chút khó khăn, phu phu đồng tâm nhất định có thể vượt qua."

"Ta biết rồi, từ nay về sau ta sẽ không nói đứa nhỏ đến không đúng lúc nữa." Tôn Đậu Tử nghe Thang Hiển Linh nói vậy mới bừng tỉnh đại ngộ. Tôn Đậu Tử là thương, là ngóng trông đứa nhỏ này biết bao.

Tôn Đậu Tử lại nói: "Gần đây ta cứ hay nói mấy lời chán nản."

Thang Hiển Linh an ủi: "Cái này không trách ngươi được, bất kể là phụ nhân hay phu lang, khi mang thai thì cảm xúc mẫn cảm, hay suy nghĩ vẩn vơ hoặc tâm trạng dao động đều là chuyện bình thường." Cậu nói hoàn toàn là sự thật!

Hai người trò chuyện thêm một lát, Thang Hiển Linh thấy thời gian không còn sớm, cậu phải về nhà làm việc chuẩn bị thức ăn nên cáo biệt Đậu Tử. Vừa đi ra cửa cậu vừa dặn dò: "Chuyện nhà ngươi nếu đã ổn thỏa rồi thì cứ tới nhà ta chơi mà tán gẫu, đừng có một mình chịu đựng."

"Ta biết rồi, cảm ơn ngươi." Tôn Đậu Tử nói.

"Khách sáo cái gì."

Thang Hiển Linh trên đường đi về nhà vẫn còn đang nghĩ đáng tiếc thật. Nếu Đậu Tử làm đồ ăn sáng thì đúng là người được chọn tốt nhất. Đậu Tử tính tình kiên định, chịu thương chịu khó, nhà họ Thôi thực chất không thiếu tiền nên không phải hạng tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa. Thôi Đại Bảo người này cũng không tệ, chỉ là hơi lười một chút thôi.

Hơn nữa quan hệ nhà họ Thôi đơn giản, lại là hộ gia đình đời đời ở trên con phố này. Nếu hợp tác lâu dài, ràng buộc ổn định quan hệ hai nhà, cậu còn có thể chia cả hoa hồng nữa.

Đáng tiếc, thật quá đáng tiếc.

Lại bận rộn thêm hai ngày. Gần đây lượng cơm phần từ bảy mươi phần đã giảm xuống còn năm mươi phần, lượng thịt nướng tăng lên. Sau đó Thang Hiển Linh tính toán sổ sách, phát hiện chỉ riêng bán thịt nướng thôi đã kiếm được nhiều hơn cả cơm phần.

Thang Hiển Linh: "..."

Gần đây trời cứ mưa liên miên, thời tiết mát mẻ, chạng vạng ngồi trong tiệm gọi một nắm thịt xiên nướng, thêm chút đậu tương hạt lạc tặng kèm, phối với trà lạnh hoặc sữa chua, cùng bạn tốt ngồi thong thả hàn huyên, quả thực rất thích ý và sảng khoái.

Thực khách ăn đồ nướng thường thích chọn bàn ngồi phía ngoài, không khoái vào trong đ**m vì khách trong quán đa phần là ăn cơm phần và thường đến sớm hơn.

Khách ăn thịt nướng thì đến muộn một chút, lúc đó mặt trời vừa lặn, tuy vẫn còn chút hơi nóng nhưng đã có gió thổi. Ngồi bên ngoài cửa hàng, gọi một nắm xiên nướng, họ vừa ăn là mùi hương đã bay loạn xạ. Thực khách đi ngang qua hay người trên phố đều ghé lại hỏi: Đây là món gì, bán thế nào.

...Dù sao thì ít nhiều ai cũng sẽ mua vài xâu.

Đến ngày thứ Năm, Thang Hiển Linh còn làm thêm một ít bánh nướng để thực khách cuốn với thịt xiên, cực kỳ được hoan nghênh. Thế là lượng cơm phần lại giảm đi một chút nữa.

"Thực ra theo ta thấy, nếu Thang lão bản bán cơm phần vào buổi trưa, còn chạng vạng thì chuyên bán thịt nướng thế là hợp lý nhất."

"Đúng rồi đúng rồi, buổi trưa mà bán thì ta lại có thể chạy qua đây ăn một bữa cơm trưa tử tế."

"Nếu mà có thể gọi món thì tốt biết mấy."

Có người muốn buổi trưa bán cơm hộp, có người lại muốn được gọi món mình thích, thế nhưng đối với món thịt xiên nướng hiện tại, đa số thực khách vẫn nhiệt tình ủng hộ. Dĩ nhiên cũng có người không thích món này, họ ngại mùi khói nồng nàn quá sẽ ám vào đầy một thân xiêm y.

Thực khách nhiều, tất nhiên là mỗi người một khẩu vị, mỗi người một ý tưởng.

Bất kể nói thế nào, rốt cuộc thứ Sáu cũng đã tới. Lúc đóng cửa tiệm và treo lên tấm biển "Ngừng kinh doanh", Thang Hiển Linh dù đầy mặt mỏi mệt nhưng đôi mắt lại sáng rực lên. Đứng giữa cửa hàng nhà mình, dù trời tối đen không chút ánh sáng cũng có thể thấy rõ vẻ cao hứng và đôi mắt lấp lánh của cậu.

Thang lão bản hai tay chống nạnh, cười ha hả ba tiếng. 

"Rốt cuộc... cũng được nghỉ rồi!!!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bật cười, sờ sờ gò má phu lang: "Hai ngày nghỉ này ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, để ta nấu cơm cho."

"Được!" Thang Hiển Linh đáp lời xong, khẽ nghiêng đầu: "Khoan đã, để ta nghĩ xem tuần này mình muốn ăn món gì nào."

"Được, ngươi cứ thong thả mà nghĩ."

Thang Hiển Linh: "Không xong rồi, mệt đến mức đầu óc chẳng nghĩ nổi nữa, giờ chẳng thấy thèm gì cả."

"Thật là đáng ghét mà."

"Ta thế mà lại không phải là đứa ham ăn sao."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu xót xa vô cùng, bảo: "Không vội, cứ ngủ cho đủ giấc, nghỉ ngơi cho lại sức đã, muốn ăn gì cứ bảo ta đi mua."

Hai người đang thủ thỉ thì tiếng của mẹ từ hậu viện vọng lên: "Ngũ ca nhi ơi..."

"Con đây ạ." Thang Hiển Linh thưa lại, không biết bà gọi cậu có việc gì?

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "Ngươi cứ đi đi, để chỗ này ta dọn dẹp cho."

Tưởng Vân cùng A Lương và Đồng tẩu đang lúi húi dọn dẹp, lau chùi dưới bếp, còn Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì khênh ghế đặt lên bàn để tiện quét tước, bàn ghế dư ra cũng được xếp gọn vào một góc.

Thang Hiển Linh ra đến hậu viện, trời đã chập tối. Thấy Thôi đại gia và Tôn Đậu Tử đang đứng đó, tay xách nách mang đồ đạc, cậu không khỏi ngạc nhiên, liền mở lời trước: "Tới chơi sao còn mang theo quà cáp thế này, khách sáo quá."

"Chẳng có gì đáng giá đâu, là chút bánh đậu quân cờ tự tay ta làm ấy mà." Tôn Đậu Tử nói.

Thang Hiển Linh nghe vậy liền vui vẻ nhận lấy, dẫn hai người vào nhà chính chuyện trò: "Các vị cứ ngồi chơi, để ta đi thắp cây nến." Cậu nhìn ra ngay là hai người tìm mình có việc, trong lòng thầm đoán: Chẳng lẽ là chuyện bán đồ ăn sáng mà cậu đã nhắc tới hôm trước?

Nhưng Đậu Tử đang mang thai, Thôi Đại Bảo chắc chẳng nỡ để hắn dậy sớm qua đây làm đồ ăn sáng đâu nhỉ? Dẫu nhà Thôi lão gia đang túng thiếu tiền thuốc men nhưng cũng không đời nào bắt Đậu Tử ra làm.

Bắt một người mang thai dậy sớm, đứng bên lò nướng bánh nóng hầm hập giữa mùa hè thế này suốt cả buổi sáng thì đúng là cực hình.

Đồ ăn sáng nhà cậu !chỉ chuyên tâm làm bánh, còn các việc chuẩn bị, bưng bê, dọn dẹp đều có Thiết Ngưu và mẹ phụ giúp. Một người làm chắc chắn không xuể, lo sao cho hết việc được.

Nhìn cách Thôi Đại Bảo đối xử với Đậu Tử, không giống hạng người như thế. Cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ là chính Thôi đại gia định tới... làm?!

Thang Hiển Linh nghĩ đến đây, lúc đầu thì thấy không thể nào, nhưng càng ngẫm sâu thêm lại thấy cũng có lý. Thôi Đại Bảo là đàn ông sức dài vai rộng, dậy sớm thì dậy sớm thôi, hồi trước y còn hay canh tiệm nhà cậu, ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng mà có thấy buồn ngủ bao giờ đâu.

Việc nhào bột thì lại càng khỏi phải bàn. Thôi Đại Bảo vốn là người rất sành ăn nữa chứ.

Nếu Thôi Đại Bảo mà đứng ra nhận gánh vác vụ này thì đúng là không còn gì bằng.

Càng nghĩ Thang Hiển Linh càng thấy hợp lý, nếu thế thì cậu có thể toàn tâm toàn ý lo cho tửu lầu nhỏ, ít nhất cũng nhẹ người đi bao nhiêu. Tuần này cậu bận đến nỗi chẳng còn thiết ăn uống gì nữa! Cứ cái đà này, khéo nhìn mặt Thiết Ngưu nhà mình dù có đẹp trai đến mấy cậu cũng thấy vô dục vô cầu mất thôi.

Thật là đáng sợ!!! Con người ta sống trên đời cốt cũng chỉ để ăn ngon ngủ kỹ mà thôi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa dọn dẹp cửa hàng xong, thấy phu lang bưng giá nến đi về phía nhà chính. Thang Hiển Linh thấy hắn thì dừng bước, bảo: "Thôi đại gia với Tôn phu lang tới, ta đoán là vụ đồ ăn sáng đấy."

"Ngươi đúng là mệt đến mức cuống lên rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu trêu.

Thang Hiển Linh: "..." Đúng thật, người ta còn chưa kịp mở miệng, cậu đã hưng phấn đoán già đoán non đủ thứ, nhỡ đâu họ chỉ sang chơi bình thường thì sao.

"Nhưng mà ngươi đoán cũng không phải là không có lý đâu."

Thang Hiển Linh lườm một cái: "Hừ, ngươi cứ được đà trêu ta mãi thế." Thang lão bản vung tay đấm nhẹ tiểu lão công một cái.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu né cú đấm, cười hì hì rồi thuận tay cầm lấy giá nến trong tay phu lang, nói: "Giờ thì ngươi hoạt bát có tinh thần rồi đấy, không còn héo rũ như lúc nãy nữa."

"Ta thật sự hy vọng có người tiếp quản quầy hàng đồ ăn sáng, biết là phải chọn người cho kỹ để sau này khỏi phiền phức, nhưng mà mệt quá rồi."

Hai người cùng bước vào nhà chính, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đặt giá nến xuống, bốn người chào hỏi nhau vài câu đơn giản.

Thiết Ngưu rót trà mời khách, Thang Hiển Linh vừa định mở lời bảo "sao muộn thế này còn qua" thì Tôn Đậu Tử đã lên tiếng xin lỗi trước, rồi thẳng thắn luôn: "Chuyện đồ ăn sáng hôm nọ ngươi nói với ta, về nhà ta có bàn lại với Đại Bảo, bọn ta cũng suy nghĩ kỹ rồi."

"Để ta nói cho." Thôi Đại Bảo buông tay phu lang ra, đứng dậy, dáng vẻ rất trịnh trọng: "Thang lão bản, nếu quầy đồ ăn sáng nhà ngươi cần người làm, ngươi có thể giao việc đó cho ta được không? Ta hứa sẽ làm việc thật tử tế."

Nói đoạn, y cúi đầu với Thang lão bản một cái rõ sâu.

Thang Hiển Linh giật mình, vội đứng lên mời y ngồi xuống: "Ngươi đừng làm thế."

"Cầu cạnh người ta thì phải có dáng vẻ đi cầu người." Thôi Đại Bảo chẳng nề hà gì: "Đây là việc ta nên làm. Chẳng lẽ nửa đời trước chuyện gì cũng để cha ta chạy vạy cầu xin khắp nơi, nửa đời sau lại dựa vào Đậu Tử đi cầu người hộ, thế thì ta còn ra thể thống gì nữa."

Dưới ánh nến lờ mờ, Thang Hiển Linh vẫn nhìn thấy rõ sự chân thành và thẳng thắn trong mắt Thôi Đại Bảo. Y không hề thấy nhục nhã khi phải cúi mình đi cầu người, mà thật tâm muốn sửa đổi để lo cho gia đình.

Thang Hiển Linh dám chắc, hôm nay dù cậu có từ chối thì phu phu họ cũng chẳng sinh lòng oán hận hay bất mãn. Những người như vậy, dù là đối với cậu hay với láng giềng xung quanh, nhân phẩm đều rất đáng tin.

"Ngồi đi." Thang Hiển Linh nhìn hai người, "Ta sẽ nói rõ với hai người các ngươi về cách buôn bán và chuyện tiền nong."

Thôi Đại Bảo ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra, trước khi ngồi xuống còn vỗ vỗ tay phu lang trấn an. Đậu Tử đã lo lắng suốt dọc đường, chỉ sợ Thang lão bản không nhận, bản thân y cũng thấp thỏm lắm, vì trước đây Thôi Đại Bảo tính tình ham chơi, học hành chẳng tới đâu, làm gì cũng chỉ được dăm bữa nửa tháng là nản.

"Bán đồ ăn sáng phải dậy rất sớm, mỗi ngày giờ cuối Mẹo (khoảng gần 7 giờ sáng) mở cửa thì phải dậy trước đó một canh giờ để chuẩn bị."

Tức là khoảng 4 giờ sáng đã phải thức dậy rồi.

"...Cửa hàng này ta định làm thành tửu lầu nên quầy đồ ăn sáng sau này sẽ ngăn ra một gian nhỏ. Năm đầu tiên, nguyên liệu ta sẽ chuẩn bị hết, mỗi tháng trả tiền công cho ngươi một lượng rưỡi bạc. Nếu làm tốt và ổn định, cuối năm ta sẽ thưởng thêm hai tháng tiền công nữa." Thang Hiển Linh bắt đầu trổ tài vẽ bánh của một ông chủ, có điều cái bánh này của cậu chắc chắn là ăn được thật.

Cậu thật tâm mong Thôi Đại Bảo có thể gắn bó lâu dài.

"Nếu ngươi kiên trì làm được ba năm, thì sau ba năm, ta sẽ chia thêm hoa hồng từ doanh thu quầy hàng đồ ăn sáng cho ngươi."

Mức tiền lương này so với những người chạy việc, làm tiểu nhị trong các cửa hàng ở thành Phụng Nguyên thì xem như là cao, nhưng nếu tự mình ra mở quán giống như mấy hàng quán ở phường bên đang bắt chước làm đồ ăn sáng nhà họ Thang, thì chỉ cần một hai ngày là có thể kiếm được chừng đó.

Thang Hiển Linh đối với Thôi Đại Bảo là quan hệ chủ thuê nhân công, nếu là đối với đại tỷ thì lại là chuyện khác. Cậu tuy rất xem trọng nhân phẩm nhà họ Thôi nhưng chuyện buôn bán thì trên thương trường phải rõ ràng, lời nói vẫn nên nói thẳng ngay từ đầu.

"Ta làm được! Thế khi nào thì tới học làm bánh? Ta bảo đảm với ngươi, ta sẽ không hé răng với bất kỳ ai, tuyệt đối không để lộ bí mật ra ngoài." Thôi Đại Bảo quả quyết.

Thang Hiển Linh: "... Ngày mai đi."

Vì để sau này có thể ngủ nướng, hiện tại phải bận rộn một chút. Sớm dạy được Thôi đại gia cách làm bánh thì ngày khai trương tửu lầu nhỏ cậu mới có thể ngủ được một giấc tròn trịa. Thang lão bản tự múc cho mình một bát canh gà tâm hồn, uống sạch sành sanh để tự khích lệ bản thân.

Thôi Đại Bảo không ngờ mọi việc lại nhanh chóng đến thế. Thang lão bản làm việc cực kỳ dứt khoát, không chỉ đồng ý ngay mà còn muốn cùng y ký văn bản cam kết. Đợi sau khi giấy tờ viết xong, nhìn tên mình và dấu tay trên đó, Thôi Đại Bảo không khỏi tò mò hỏi: "Cả phường này ai cũng biết tính ta ham chơi, làm gì cũng chẳng được lâu bền, sao Thang lão bản lại đồng ý mau lẹ vậy?"

Lại còn sợ y bỏ chạy không làm nữa chứ.

"Ta tin vào nhân phẩm của phu phu ngươi nha." Thang Hiển Linh nói xong, thu lại tờ khế ước, nở nụ cười nhẹ nhàng và sung sướng vô cùng. Cậu cuối cùng cũng không cần phải dậy sớm nữa rồi!!!

"Mấy hôm trước ta nghe bảo ngươi đi làm việc vặt giúp người ta, việc đó ngươi còn làm được thì cái nghề buôn bán đồ ăn sáng tử tế này có gì mà không làm được? Hơn nữa, tính ngươi vốn rộng rãi, lại vui vẻ, cái chính là người rất sành ăn. Có lẽ trước kia làm nghề khác không bền là vì đó đều không phải những việc ngươi thực sự muốn làm..." Thang đại lão bản vì đang cao hứng nên không tiếc lời khích lệ nhân viên nhà mình.

Thôi Đại Bảo nghe xong, vốn dĩ có chút thấp thỏm sợ mình làm bánh không ngon, giờ nghe vậy liền thầm nghĩ: "Lời Thang lão bản nói cũng có lý, biết đâu trước giờ mình toàn đi sai đường thật."

Trời đã về khuya, bàn bạc xong xuôi, họ hẹn nhau sáng mai 9 giờ tới học cách làm đồ ăn sáng.

Thôi Đại Bảo vẫn rất có chí tiến thủ, lúc này đang bị Thang lão bản khích lệ đến mức hăng máu, liền đề nghị ngày mai sẽ tới thật sớm để nỗ lực học tập, hận không thể tới từ lúc trời chưa sáng. Thang lão bản sợ quá phải vội can ngăn, bảo không cần sớm thế, 9 hay 10 giờ là được rồi.

"... Trước kia ta đi học chữ cũng chậm lắm, hay là cứ tới sớm đi, cha ta bảo cần cù bù thông minh mà."

Thang lão bản trong lòng thì sợ hãi việc phải dậy sớm, nhưng ngoài mặt vẫn rất đường hoàng: ơ"Ta thấy ngươi rất có thiên phú làm đồ ăn sáng, biết ăn là sẽ biết làm. Ngưpi đừng có nói mình ngốc này nọ, kẻo Đậu Tử lại lo sốt sắng lên đấy. Không cần tới sớm đâu, cứ đúng giờ đã hẹn mà làm. Đợi qua đợt nghỉ hai ngày này, nếu người vẫn chưa thạo thì tuần sau lúc làm đồ ăn sáng thì ngươi hẵng tới sớm."

"Thế thì..."

Tôn Đậu Tử nắm lấy tay nam nhân nhà mình: "Cứ nghe theo Thang lão bản đi."

Cái giọng đầu ý chí tiến thủ của Thôi Đại Bảo tức khắc đổi giọng: "Được, ta nghe lời lão bản."

Tốt lắm, tốt lắm. Thang Hiển Linh tủm tỉm gật đầu, tiễn hai người ra cửa. Cửa vừa đóng lại, Thang Hiển Linh đã sướng phát điên, cứ luôn mồm gọi mẹ. Tưởng Vân mới tiễn Đồng tẩu và A Lương về, thực ra bà cũng đoán được đại khái, nhưng thấy Ngũ ca nhi vui vẻ như vậy vẫn phối hợp hỏi: "Có chuyện gì thế, Thôi đại gia với Tôn phu lang muộn thế này còn có việc gì à?"

"Quầy hàng đồ ăn sáng tuyển được người làm rồi mẹ ơi!"

Thang lão bản phấn chấn đến mức muốn hôn Thiết Ngưu đồng học một cái thật to a!

Tưởng Vân: Muốn xỉu ngang.

. . . . . . . 

Trong con ngõ nhỏ, Thôi Đại Bảo một tay nắm tay phu lang, một tay cầm đèn lồng, cứ nhằm dưới chân phu lang mà soi. Trời tối, Đậu Tử lại đang mang thai, mấy hôm nay mưa gió liên miên nên đường xá trơn trượt, ban đầu y định đi một mình nhưng Đậu Tử lo cho y quá nên mới đi cùng.

Thôi Đại Bảo nghĩ đến đây mà lòng tràn đầy cảm xúc. Y thấy mình thật là có số hưởng, nửa đời trước được cha yêu thương, giờ lại có Đậu Tử lúc nào cũng lo lắng cho mình. Cõi lòng vốn đang nặng trĩu, y bỗng lên tiếng, giọng nói đã lấy lại được vẻ phấn chấn: "Thật tốt quá, Đậu Tử à, sau này ta học xong món bánh nướng, hễ ngươi muốn ăn là ta làm cho ngươi ngay."

"Được chứ." Tôn Đậu Tử thấy nam nhân nhà mình không còn vẻ nản lòng như mấy ngày trước thì mừng hơn bất cứ thứ gì, "Ngươi làm chắc chắn là ngon, ngươi nhất định sẽ học được mà."

"Ta cũng thấy thế." Lúc này Thôi Đại Bảo đã lấy lại tự tin: "Ta có công việc hẳn hoi rồi. Tiền thuốc cho cha ta cũng đã bàn xong với khách thuê, ngươi đừng lo nữa, phía lò gạch cũng bồi thường được một ít, tuy không nhiều nhưng việc ăn uống sinh hoạt trong nhà thì vẫn đủ cả."

"Chỉ là khổ cho ngươi quá..."

Lúc trước có tiền, bao nhiêu cũng đổ hết vào cái miệng của y, giờ Đậu Tử có thai rồi lại phải cùng y thắt lưng buộc bụng.

Tôn Đậu Tử khẽ đung đưa đôi tay đang nắm chặt của hai người, bảo: "Ngươi đừng nghĩ thế. Mấy hôm trước ta cũng nghĩ y như ngươi vậy, không phải trách ngươi tiêu tiền, mà là thấy mình có con lúc này làm liên lụy đến gia đình..."

"Ngươi đừng lo, ta sớm đã không nghĩ vậy nữa rồi. Hôm ấy Thang lão bản đến thăm cha, cha đang ngủ nên hai ta ngồi nói chuyện dưới sân... Thế rồi ta hiểu ra, ta cũng thương con lắm. Cuộc sống bây giờ so với trước đây của ta còn tốt chán, chẳng có gì là khổ cả."

Hai người dần trải lòng với nhau, vẻ u ám trên mặt cũng tan biến, thay bằng những nụ cười.

Cha đã khỏe hơn, lại sắp có con, Đại Bảo tìm được việc làm, thật là tốt biết bao.

Về đến nhà, sau khi cài chặt cổng, hai người vào phòng hỏi thăm xem cha thế nào, có muốn uống nước hay đi vệ sinh không, những việc này đều do một tay Thôi Đại Bảo chăm sóc.

Thôi phụ người ngợm mỏi mệt, được con trai đỡ ngồi tựa vào thành giường. Thấy cả Đại Bảo và Đậu Tử đều hớn hở là ông biết ngay mọi chuyện đã thành, ông không kìm được mà rưng rưng nước mắt: "Làm đồ ăn sáng vất vả lắm, phải dậy sớm như thế cơ mà."

Thôi Đại Bảo cứ ngỡ cha sẽ lại nói mấy câu kiểu "khổ thân con tôi", lòng y cũng thấy xốn xang, đến giờ này rồi mà cha vẫn còn nuông chiều y quá.

"Con trai ta thật sự khôn lớn, có bản lĩnh rồi." Thôi phụ tuy xót con nhưng vẫn nói lời cổ vũ, ông nhìn về phía Đậu Tử, trấn an hắn: "Con đừng có xót nó, nó giờ sắp làm cha đến nơi rồi, học làm đồ ăn sáng là học cái nghề cho chính mình, chuyện tốt đấy, tốt hơn cái việc làm chân chạy vặt kia nhiều."

Thôi Đại Bảo không nhịn được bật cười thành tiếng: "Cha này, hồi trước cha chẳng khen con làm chân chạy vặt giỏi là gì, nào là 'con trai ta chỉ cần khéo mồm khéo miệng là ra tiền', sao giờ cha lại đổi giọng nhanh thế?"

Thôi phụ cũng vui tươi hớn hở cười theo: "Cái thằng nhãi ranh này, lúc đó ta chẳng lẽ lại đi dội gáo nước lạnh vào mặt ngươi, ngươi muốn làm gì thì làm thôi. Tuy nhiên đừng nhìn nhà ta không có bao nhiêu tiền, ngươi ngày thường nhìn dễ tính, chẳng có chút kiêu căng gì, nhưng ta biết, ngươi làm chân chạy vặt không lâu được đâu."

Cái nghề làm chân sai vặt cho mấy gã thiếu gia, công tử ca, suốt ngày phải nịnh nọt vuốt mông ngựa, tính tình Đại Bảo không phải hạng người đó.

Đại Bảo có thể dỗ dành ông vui, có thể dỗ dành Đậu Tử, nhưng bắt y đi nịnh hót người ngoài lâu ngày là không xong.

"Làm việc ở chỗ Thang lão bản không có gì mất mặt cả, đó là cái nghề đàng hoàng, dựa vào đôi tay mình mà làm. Có điều hơi mệt một chút, ngươi phải cố mà kiên trì, nếu sau này thực sự làm không nổi nữa thì nhớ báo trước với Thang lão bản một tiếng, rồi đi xin lỗi người ta cho tử tế." Thôi phụ vốn định nói là đền bù ít tiền bạc, nhưng ngặt nỗi nhà ông giờ đang lúc túng quẫn.

Thôi Đại Bảo đáp: "Cha vẫn chưa tin con sao. Hôm nay nghe Thang lão bản nói chuyện con thấy rất có lý. Hồi trước cha cho con đi học chữ, con chẳng ưa gì cái việc đọc văn chương, chán ngắt à. Thang lão bản bảo con vốn sành ăn, có lẽ lại hợp với cái nghề này, chẳng qua trước đây chưa tìm đúng đường thôi."

"Ra là thế, ta đúng là không nghĩ tới chuyện này." Thôi phụ không muốn làm con nản lòng. Thấy Đại Bảo giờ đang hừng hực khí thế, ông coi đó là chuyện tốt. Ông đã già rồi, sức khỏe ngày một kém đi, trước đây cứ nghĩ nhà có gian nhà cho thuê thì Đại Bảo và Đậu Tử chẳng lo chết đói, nhưng qua biến cố này ông mới hiểu, Đại Bảo học được một cái nghề lận lưng vẫn là tốt nhất.

"Vậy thì con liệu mà làm cho tốt. Đại Bảo à, nếu con mệt quá thì đợi cha dưỡng thương cho khỏe, cha không ra lò gạch nữa, cha qua cửa hàng phụ con một tay."

Cánh tay bị gãy của Thôi phụ lại đúng là tay thuận, cộng thêm vụ lùm xùm với chủ lò gạch, vốn dĩ ông cũng đã có tuổi nên tên chủ lò đó đã đánh tiếng là không nhận ông vào làm nữa.

"Cái đó phải hỏi ý lão bản đã. Con đã hứa rồi, bí quyết làm đồ ăn sáng con sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai đâu."

"Ta chỉ qua đó đón khách, thu tiền thôi, chứ có học nghề của người ta đâu mà lo." Thôi phụ lườm con trai một cái.

Thôi Đại Bảo tiến lại gần vỗ vỗ ngực lão cha cho xuôi khí: "Ấy chết, cha lại nóng rồi, đừng giận đừng giận mà..."

Hai cha con lại cười hì hì, thực chất chẳng có ai giận ai cả, vẫn cứ là kiểu đấu khẩu thường ngày để dỗ dành nhau vui vẻ thôi. Tôn Đậu Tử đứng bên cạnh nhìn mà lòng cũng thấy ấm áp. Hắn vốn ăn nói vụng về, không được khéo miệng như Đại Bảo, nhưng giờ thấy cha vui vẻ có tinh thần thế này là Tôn Đậu Tử yên tâm rồi.

Đúng là người một nhà thì chẳng có cửa ải nào là không bước qua được.

Sáng hôm sau.

Thang Hiển Linh đã ngủ đử giấc, lúc đánh răng rửa mặt còn ngân nga hát, vừa nhổ nước súc miệng ra, thấy mẹ không có ở đó, cậu liền quàng lấy cổ Thiết Ngưu, hôn chụt một cái rõ kêu vào miệng hắn: "Chào buổi sáng nhé, Thiết Ngưu đồng học! Để ta xem nào, sao hôm nay người lại đẹp trai thêm thế này!"

"Lại cái nữa nào!"

Đấy, lại bắt đầu cái thói lả lơi trêu chọc rồi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì lại cứ thích cái vẻ này của Thang Hiển Linh, vui vẻ hớn hở, miệng mồm chẳng kiêng dè gì. Tuy bảo là ban ngày ban mặt, cổng sân không cài, mẹ có thể về bất cứ lúc nào, nhưng hắn vẫn cứ để mặc phu lang trêu hoa ghẹo nguyệt, còn rất chủ động khom lưng, ghé sát mặt lại gần.

Thang Hiển Linh: Hắc hắc hắc.

Hôn lấy hôn để.

Tiếng hôn "chụt chụt" vang lên giòn giã.

"...... Ái chà!" Tưởng Vân xách phần đồ ăn sáng nóng hổi về, chỉ mải cúi đầu đi vào, đến lúc nhìn thấy Thiết Ngưu và Ngũ ca nhi đang làm trò gì dưới hiên nhà thì đã chẳng kịp giả vờ đi đứng mạnh chân để báo hiệu nữa.

Thang Hiển Linh môi đỏ mọng: "..."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu mặt cũng đỏ bừng lên.

Cuối cùng vẫn là Thang lão bản da mặt dày hơn một chút, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cười hì hì hỏi: "Mẹ mua gì đấy ạ? Con vừa khéo cũng đang đói."

"Bánh... bánh xếp, với cả một bát cháo." Tưởng Vân vội vàng đáp lời, cũng không dám nhìn về phía đó nữa mà tất tả vào bếp: "Để ta chuyển sang bát nhà mình cho con."

"Mẹ ơi, cái bát trên tay mẹ đang cầm đúng là bát nhà mình mà."

"À à, thế để ta mang vào nhà chính cho, con vào phòng mà ngồi." Tưởng Vân lại xách giỏ thức ăn từ trong bếp đi ra.

Thang Hiển Linh nhìn theo bóng lưng bà, quyết định thôi chẳng nói gì thêm. Cậu quay đầu nhìn Thiết Ngưu, ánh mắt hai phu phu chạm nhau, đôi mắt đều cong lên vì cười. Thiết Ngưu đỏ rực từ tai xuống đến cổ, nhưng trong lòng cũng vui lắm.

"Làm cái nữa không?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "Từ giờ chắc mẹ về nhà là phải gõ cửa mất thôi."

"......" Thang Hiển Linh mạnh miệng, hừ hừ bảo: "Ai nói cái này, ta hỏi là ngươi ăn sáng xong rồi có muốn ăn thêm lần nữa không?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhịn cười, tự giác nhận lỗi về mình: "Thế thì trách ta hiểu sai ý ngươi rồi."

"Chứ còn gì nữa." Thang lão bản được đà lấn tới, hớn hở vẫy vẫy tay: "Ta đi ăn sáng đây ~"

Nói rồi cậu phóng cái vèo đi mất.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm lấy bàn chải của phu lang mang vào phòng tắm xếp gọn lên giá.

Thang Hiển Linh vừa mới ăn xong thì Thôi Đại Bảo đã tới nơi. Tôn Đậu Tử không đi cùng, Thang Hiển Linh thừa hiểu là Đậu Tử phải ở nhà chăm sóc cha chồng.

Hai người không nói chuyện phiếm nhiều, Thang Hiển Linh dẫn Thôi Đại Bảo vào bếp, bắt đầu dạy Đại Bảo nấu đậu trước.

"Ta không nhúng tay vào đâu, ngươi cứ theo lời ta nói mà làm." Thang Hiển Linh không trực tiếp làm mẫu mà để y tự bắt tay vào việc.