Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 76

Trời lại đổ mưa.

Cái tiết trời dạo này thật khéo trêu người, hai ngày nghỉ thì tạnh ráo, cứ hễ đến thứ Hai mở hàng là mưa dầm dề, đứt quãng khiến mặt đất phố Chính lúc nào cũng ướt nhẹp. Dân làng ngoài thành ngại gồng gánh nên số người bày quán thưa thớt hẳn.

Hôm nay đã là thứ Tư. Các cửa hàng trên phố Chính ít nhiều đều bị ảnh hưởng chuyện làm ăn, nhà họ Thang cũng không ngoại lệ, chỉ là xem nhà ai thê thảm hơn thôi. Chẳng hạn như nhà họ Triệu bán bánh rán đường, vốn dĩ việc buôn bán đã chẳng ra sao, trời mưa lại càng không có khách.

Nhà họ Lư bán màn thầu thì đi theo lối bình dân giá rẻ nên không bị ảnh hưởng quá lớn. Hộ gia đình ở hai phường Bát Hưng và Đinh Nhất ai chẳng có lúc lười nhào bột hấp bánh, nhất là ngày mưa ngại múc nước nấu cơm, liền mua tạm mấy cái màn thầu ăn cho qua bữa.

Tiệm nhà họ Thang cũng bị ảnh hưởng đôi chút, lượng khách dùng mộ thực giảm từ mười phần xuống còn bảy phần. Thế nhưng, Thang lão bản lại có vũ khí bí mật mới đó là thịt xiên nướng.

Vừa mở cửa vào chiều thứ Hai, khách quen đã đội mưa kéo đến hỏi thăm: "Nghe nói Thang lão bản lại ra món mới?"

Thang Hiển Linh cười ha hả, tay nhanh thoăn thoắt xếp thịt:  "Cũng không hẳn là món mới, chẳng qua ta thèm quá nên làm vài xiên nướng chơi, thấy được mọi người ủng hộ nhiệt tình nên ta đưa vào thực đơn luôn."

"Vậy hôm nay có không?"

Thang Hiển Linh đáp: "Có chứ."

Lúc trời tạnh, lò thịt nướng được đặt ở trước cửa hàng. Cậu vừa nướng, mùi hương đã bay khắp nơi. Phải nói là mùi thịt nướng cực kỳ nồng nàn và bá đạo, xuôi theo chiều gió có thể bay xa cả con phố, đúng là một biển hiệu sống để mời gọi khách hàng. Nếu trời mưa, lò thịt nướng có thể chuyển vào chỗ hành lang hậu viện, bốn bề thông gió lại có mái che mưa, vô cùng thích hợp.

Ngày đầu tiên bán mộ thực chưa được bao lâu thì bên ngoài đổ mưa, lò thịt nướng được chuyển vào trong sân. Thang Hiển Linh để Tưởng Vân phụ trách múc cơm phần, còn cậu thì ở trong sân nướng thịt. Trước kia lúc bán thử là một văn một xâu, nay chính thức mở bán thì thành hai văn một xâu. Miếng thịt so với trước kia cũng lớn hơn một chút.

Cũng có thực khách thắc mắc: "Sao đắt thế?"

Thang Hiển Linh cũng khéo trả lời: "Lúc trước là ngày bán thử nên ưu đãi nhiều, thịt cũng ít hơn. Hôm nay chính thức khai bán, chủ yếu là do hương liệu đắt đỏ. Khách quan có muốn nếm thử vị trước không? Hôm nay ta có kho ít nội tạng vịt, xin tặng các vị nếm thử."

Thực khách vốn đang ngại từ một văn tăng lên hai văn là tăng giá quá nhiều, vừa nghe xong liền quên béng chuyện tăng giá, trong đầu chỉ toàn nghĩ: "Hôm nay còn có đồ tặng kèm nữa ư?! Thế thì phải nếm thử xem sao."

Tuy nói nội tạng vịt không được coi trọng, còn rẻ rúng hơn cả nội tạng dê, nhưng đã qua tay Thang lão bản kho thì chắc hẳn vị phải ngon lắm? Dù sao cũng là đồ tặng không mất tiền, cứ thử xem.

Lập tức có người sảng khoái nói: "Vậy ta lấy mười xâu thịt."

"Ta cũng thế."

"Thang lão bản, là mua thịt nướng mới được tặng nội tạng vịt à? Không mua thì có được tặng không?"

Thang Hiển Linh cười ha hả nói: "Phàm là thực khách đã từng ăn cơm phần nhà ta đều được tặng, nhưng mà số lượng không nhiều lắm, mời các vị nếm thử cho biết vị. Ta cũng là tự mình kho để ăn chơi thôi, tiết trời oi bức sợ làm nhiều lại lãng phí."

Thực khách nào chưa từng ăn qua thịt nướng nghe xong thì lấy làm cao hứng, vậy là hắn không cần gọi thịt nướng cũng được nếm thử.

Chờ đến khi phía hậu viện bắt đầu đem thịt đi nướng, mùi hương ngào ngạt bay tận ra trước cửa hàng, những thực khách vốn đang ngồi ăn cơm phần cũng bắt đầu đứng ngồi không yên. Làm gì mà thơm thế này? Mùi hương ấy khiến cho phần cơm trên tay họ bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo hẳn đi.

Vị thực khách bên cạnh cười vui vẻ nói: "Còn cái gì nữa? Thịt xiên nướng chứ gì."

Đợi đến lúc Thiết Ngưu bưng mẻ thịt nướng đầu tiên lên phía trước, ai gọi món nào liền đưa đến tận bàn món đó. Vị thực khách này mười xâu, vị kia năm xâu, những xâu thịt nướng cháy cạnh thơm lừng, vàng ươm và mọng mỡ, bên trên còn rắc thêm hạt thì là và mè trắng. Thực khách nào không gọi thịt xiên nhìn mà chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực.

Trời ạ! Sao chẳng ai nói với hắn rằng thịt xiên nướng lại thơm đến nhường này cơ chứ!

Hắn cứ ngỡ cũng chỉ như món thịt heo nướng thông thường nhưng hóa ra lại chẳng giống chút nào. Thang lão bản dùng xiên tre để xâu thịt, nướng lên rõ ràng là thơm hơn rất nhiều.

"Có thể gọi thêm không? Cho ta mười xâu nữa!"

"Ta cũng thêm năm xâu."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu trí nhớ rất tốt, ghi nhớ kỹ càng rồi mới vào phía sau truyềnđơn hàng cho phu lang. 

Thang Hiển Linh: "..." Thật là nhiều đơn thịt nướng quá đi.

Thang Hiển Linh gật đầu đồng ý, tay vơ lấy hai xiên thịt đặt lên lò nướng, một bên dặn dò Thiết Ngưu: "Ngươi bảo Đồng tẩu và A Lương rửa tay cho sạch, vớt nội tạng vịt ra chia cho các vị thực khách một ít. Còn cả lạc và đậu tương luộc nước muối nữa, cũng mang tặng một ít luôn."

"Hai món này thì mang ra nhiều một chút."

Lạc và đậu nành rất rẻ, nội tạng vịt tất nhiên cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, chỉ là nhà cậu kho không quá nhiều thôi.

Sau khi kết thúc buổi bán đồ ăn sáng, Thiết Ngưu đã cưỡi con la ra chợ Đông tìm mua nội tạng vịt, buổi trưa ăn cơm ở bên ngoài, ăn xong là bắt đầu vào bếp kho ngay. Ngoài nội tạng vịt còn có sáu cái móng giò mà Chu tẩu cố ý để dành riêng cho nhà họ Thang, tất cả đều được cho chung vào một nồi kho.

Riêng món đậu nành và lạc thì dễ làm hơn, làm một lúc được hơn nửa chậu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp lời: "Ta canh chừng cho, ngươi cứ yên tâm."

Món vịt kho để nguội ăn lại càng thêm ngon miệng. Nội tạng vịt vốn không có mấy dầu mỡ, nào là mề vịt, lòng vịt, lưỡi vịt đều được thái miếng vừa ăn, bày gọn vào một góc đĩa sứ nhỏ sạch sẽ, phần còn lại chiếm hơn nửa đĩa là lạc và đậu nành luộc nước muối.

Vỏ lạc màu nâu sẫm còn ướt dầm dề, những quả đậu tương xanh mướt hơi có lớp lông tơ mịn, cộng thêm chút nội tạng vịt kho, bày biện thành một đĩa nhỏ. Tuy không quá nhiều nhưng thực sự chẳng hề ít, đây chính là đồ tặng kèm! Không mất tiền mua nha!

Thực ra đậu tương và lạc chiếm diện tích khá lớn, nhìn vào trông rất đủ đầy, đẹp đẽ.

Dẫu sao thực khách nhìn thấy đĩa đồ ăn này trong lòng cũng thấy cực kỳ thoải mái và vui vẻ. Đến nhà Thang lão bản ăn uống, không nói đến hương vị ngon hay giá rẻ, mà Thang lão bản vốn là người sành ăn, nhà mình làm được món gì ngon là thường hay đem tặng khách một ít.

Chẳng cần quan tâm đồ vật giá trị cao hay thấp, quan trọng đây là đồ tặng.

Thực khách trong lúc chờ thịt xiên nướng liền lấy một hạt lạc. Lạc luộc nước muối thì ai cũng từng ăn qua, chẳng có gì hiếm lạ, nhưng lạc của nhà Thang lão bản làm chỉ cần bóp nhẹ là vỏ tách ra rất dễ dàng. Bên trong là hạt lạc  đã thấm đẫm nước muối mằn mặn, đưa miệng lại gần nhẹ nhàng hút lấy hạt lạc vào trong, chậm rãi nhai một chút.

Vị mặn nhàn nhạt, vương vấn chút hương vị đồ kho, thật là quá ngon.

Lại ăn thử đậu tương, vị muối trong đậu tương nhạt đến mức gần như không có, cứ như là luộc bằng nước lã vậy. Mới ăn một miếng thấy không có mùi vị gì nên hắn không ăn nữa, mà chuyển sang thử miếng nội tạng vịt cuối cùng. Vừa nhặt một miếng đưa vào trong miệng, mới nhai vài cái là đôi mắt đã sáng rực lên.

Cái này mới gọi là ngon nha!

Nội tạng vịt mỗi loại đều có đặc trưng riêng: lưỡi vịt dai giòn có độ nhai, lòng vịt thì mềm mại hơn một chút, mề vịt và tim vịt mỗi thứ một vị. Điều quan trọng nhất là gia vị kho của Thang lão bản rất tuyệt, vừa ăn ra được vị thịt vịt đặc trưng mà lại không hề có nửa điểm tanh hôi.

Nội tạng vịt ít, chỉ vài miếng là hết sạch, thực khách ăn xong vẫn còn thèm thuồng, lúc này lại ăn thêm một hạt đậu tương, tức khắc cảm thấy vị thanh đạm dễ chịu vô cùng...

"Thiết Ngưu huynh đệ, món vịt kho này của nhà ngươi không tồi đâu." 

"Đúng vậy, còn nữa không?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Xin lỗi các vị, nội tạng vịt có hạn, đem ra tặng cũng gần hết rồi, còn phải để dành cho những khách đến sau nữa."

"Ăn ngon quá, làm ta đâm ra tham miệng rồi." Thực khách tỏ vẻ thấu hiểu, liền tiếp lời: "Ta cứ ngỡ Thang lão bản làm thịt heo là nhất tuyệt, là món chiêu bài độc quyền rồi, không ngờ món vịt kho này cũng ngon đến vậy."

Thực khách trong quán rần rần gật đầu tán thưởng, đúng là như thế.

"Thiết Ngưu huynh đệ, ngươi có thể nói với Thang lão bản một tiếng, ngày mai kho nhiều thêm một chút được không? Đến lúc đó ta ăn xong sẽ đóng gói mang về để nhắm rượu."

Nhắc đến chuyện nhắm rượu, không ít thực khách gật đầu bình phẩm: "Vị này còn ngon hơn đồ nhắm ở mấy quán rượu bên hai chợ Đông, Tây ấy chứ. Tiếc là nhà họ Thang không bán rượu."

Lời này đã vô tình nâng tầm vị thế cho cửa hàng nhà họ Thang. Thời bấy giờ trong giới ẩm thực, tửu lầu quán rượu chính là nơi có quy cách cao nhất nên  bán rượu kiếm lời rất đậm, cho dù là loại rượu đục rẻ tiền nhất thì một bình nhỏ ở quán cũng phải bốn năm chục văn, chưa kể còn kèm thêm ít đồ nhắm.

Còn về phần rượu nếp ngọt thì thứ đó không được tính là rượu chính quy.

Hiện tại, sinh ý của nhà họ Thang rực rỡ như thế, theo lý  là cây to đón gió ắt sẽ có kẻ đố kỵ. Thế nhưng đừng nói là không lọt được vào mắt xanh của các tửu lầu lớn, ngay cả mấy tiệm cơm ở hai khu chợ nghe danh tiểu quán nhà họ Thang trên phố Chính cũng chỉ cười ha hả, mang theo vài phần khinh miệt.

Họ cho rằng: "Chẳng qua là diễn kịch làm trò, thực khách hiếu kỳ đến xem cho náo nhiệt thôi",

"Cái mặt tiền nhỏ xíu trên phố Chính thì tính là tửu lầu chính quy gì chứ."

"Đúng là hạng quê mùa thiếu kiến thức."

"Nghe nói món chiêu bài chỉ là thịt heo, kiếm mấy đồng tiền vất vả thôi mà."

"Tiệm cơm chính thống của chúng ta sao phải chấp nhặt với hạng đó.".

Dĩ nhiên, ở phố Chính thuộc phường Bát Hưng này cũng có kẻ đỏ mắt với việc làm ăn của Thang gia, nhưng khổ nỗi đều là hộ gia đình cùng phố nên cũng có chút cố kỵ. Trừ phi có thể đánh đổ được việc làm ăn của nhà họ Thang hay đuổi được người đi, bằng không cứ ồn ào nhặng xị lên như nhà họ Triệu thì chỉ tổ tự làm hỏng thanh danh của mình, sinh ý cũng chẳng khá khẩm hơn. Tính ra thì không đáng.

"Thang gia không bán rượu, chúng ta xách đồ ăn sang quán rượu bên chợ Đông, Tây uống một chén là vừa khéo." Một thực khách cười ha hả nói.

Người đi cùng liền trêu chọc: "Thế chẳng phải thành nương tử tuấn tú hay sao?" 

"Ngươi nói sai rồi, ta đây là tiểu lang quân tuấn tú nhé."

"Cỡ ngươi mà còn là tiểu lang quân à?"

Mọi người đều bật cười, vị thực khách tự xưng là 'tiểu lang quân' này, nhìn mặt thôi cũng thấy tuổi tác đã không còn nhỏ. Tuy nhiên người này vốn tính tình phóng khoáng, tự mình trêu chọc xong, bị người đi cùng trêu lại cũng không giận, chỉ cười ha hả nói:

"Nếu mà có được món vịt kho nhà Thang gia, đến lúc đó ta sẽ xách cái rổ, chọn quán rượu náo nhiệt nhất ở chợ Đông, ghé sát vào mấy cái bàn mà rao hàng, khách nhân có muốn dùng nội tang vịt không nào?"

Hắn vừa nói vừa giơ tay chỉ chỉ vào cái đĩa đã trống trơn trên bàn.

"Đến lúc đó, ta mua được ở chỗ Thang lão bản với giá rẻ, quay đầu tới quán rượu, ta có bán tăng giá gấp hai ba lần thì vẫn cứ là đắt hàng."

Bằng hữu đi cùng liền nói: "Ngươi đúng là lại bắt đầu tính chuyện buôn bán rồi."

Người bạn vốn định nói là ai mà thèm mua, nhưng lại nghĩ lại đồ ăn nhà Thang lão bản giá vốn luôn rẻ, mà hương vị so với mấy món nhắm rượu ở quán rượu thì ngon hơn rất nhiều, không chừng lời trêu đùa của bạn mình lại thật sự thành chuyện làm ăn được.

Chỉ là... gia cảnh người bạn này cũng đâu có nghèo, sao có thể thật sự xách giỏ vây quanh bàn rượu mà rao hàng, làm cái vị tiểu lang quân tuấn tú đi bán dạo cho được? Chẳng qua là lời nói đùa lúc náo nhiệt mà thôi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng: "Ý của khách nhân, ta sẽ hỏi lại Thang lão bản xem ngày mai có thể tăng thêm số lượng không."

Đang nói dở thì Thang Hiển Linh bưng khay đi tới. Trên chiếc khay lớn là hai nắm thịt xiên vừa mới nướng xong. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy vội tiến lên đỡ lấy khay, vị khách nào gọi năm xâu, vị nào mười xâu hắn đều nhớ kỹ trong đầu, lần lượt đưa thịt đến từng bàn.

Thang Hiển Linh vừa nướng xong, gọi Thiết Ngưu mà không thấy đâu, lại nghe thấy trong đ**m cười nói rộn ràng, đoán chừng Thiết Ngưu không nghe thấy nên định tự mình bưng ra...

Lúc này đôi tay đã trống không vì khay bị Thiết Ngưu cầm đi, Thang Hiển Linh liền tò mò không biết thực khách vừa rồi cười chuyện gì? Nhà cậu đâu có mời thầy thuyết thư về kể chuyện phụ họa cho bữa ăn đâu.

Cậu không cần phải hỏi, chỉ cần đứng đó thôi là thực khách đã mồm năm miệng mười chặn lấy Thang lão bản mà hỏi:

"Mới vừa rồi đang nói đó, món vịt kho của Thang lão bản hương vị thật sự không tồi, ngày mai có thể làm nhiều thêm chút không?"

"Đúng vậy, chẳng lẽ cứ để Thang lão bản tốn kém tặng mãi sao, chúng ta chờ mua đây."

"Đúng vậy đúng vậy, người nào đó còn tính làm tiểu lang quân tuấn tú nữa kìa!"

Mọi người lại được một trận cười rộ.

Thang Hiển Linh biết đến khái niệm nương tử tuấn tú vốn chỉ những nữ phục vụ trong tửu lầu quán rượu, tay xách giỏ đồ nhắm như đậu phộng, đậu tương, món kho đi từng bàn rao hàng. Nếu khách gọi món, họ sẽ đứng bên cạnh rót rượu hầu hạ. Tuy nhiên nghe thực khách nói vậy, cậu biết đó là lời trêu chọc, ý là muốn lấy món vịt kho nhà cậu làm đồ nhắm rượu.

"Nội tạng vịt thì phải đi một chuyến đến chợ Đông, ngày mai bán đồ ăn sáng xong nếu mua được nhiều thì ta sẽ làm nhiều một chút." Thang Hiển Linh nói, việc này cũng dễ, cậu lại bảo: "Hôm nay vịt kho không có nhiều, nhưng còn mấy cái móng giò đã kho qua, chỉ có sáu cái thôi. Ta định bán theo nửa cái một vì ta thấy móng giò kho xong rồi đem nướng là ngon nhất."

Vị thực khách tự xưng là tiểu lang quân kia mắt sáng rực lên, nhanh nhảu nói trước một bước: "Vậy cho ta một cái."

Thang Hiển Linh: ... Cậu còn chưa báo giá tiền mà!

"Khách nhân, móng giò này rất lớn, ngài đã ăn cơm phần lại còn thêm thịt xiên, hay là chỉ gọi nửa cái thôi, kẻo lại đầy bụng khó tiêu."

Người làm nghề mộ thực đều biết, ăn quá nhiều thịt vào buổi chiều tối sẽ rất khó tiêu hóa.

Vị thực khách kia cười ha hả: "Không sao, ta với bằng hữu hai người chia nhau là được."

"Vậy thì được." Thang Hiển Linh thuận miệng báo giá. Móng giò thực chất không đắt, nhưng móng giò nướng vừa tốn củi lửa, vừa tốn gia vị kho, lại thêm gia vị nướng, trải qua hai công đoạn chế biến cầu kỳ nên cậu chào giá cao hơn một chút: "Một cái móng giò mười tám văn."

Cái giá này gần bằng một suất cơm phần rồi, móng giò gì mà đắt thế?

Vị thực khách nghe xong thần sắc chẳng hề thay đổi, rút tiền đưa cho Thang lão bản.

Thang Hiển Linh nhận tiền, trong quán người thì muốn nửa cái, kẻ lại muốn một cái, làm cậu một hồi luống cuống suýt chút nữa không nhớ hết. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Ngươi cứ đi trước đi, để ta ghi nhớ cho."

Cám ơn trời đất, may mà cậu có một chiếc sổ tay hình người. Thang Hiển Linh hớn hở đi ra phía sau, rồi lại quay trở lại dặn: "Chỉ có năm cái móng giò nướng thôi nhé."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "..."

Thực khách: "???"

"Thang lão bản, lúc nãy ngươi còn bảo có sáu cái, chẳng lẽ ta nghe nhầm?"

"Không đâu, ta cũng nghe là sáu cái mà."

Thang Hiển Linh ảo não, thật là vạ miệng, cậu đành cười gượng gạo: "Ta định để lại cho người nhà một cái... Thôi thì bán hết đi vậy. Nếu khách nhân không ai muốn, có dư ra thì ta mới nướng ăn."

"Vậy thì ta lấy nửa cái!"

"Ta cũng muốn nửa cái!"

Trong quán lại vang lên tiếng tranh nhau.

Thang Hiển Linh: "..." Các vị đừng có cạnh tranh nhau đua đòi như thế chứ, Thang lão bản ta đâu có dùng chiêu trò tiếp thị khan hiếm để hù dọa các vị đâu, các vị... tiết kiệm tiền chút đi mà.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang, rồi lại nhìn khách khứa trong quán, chốt hạ: "Sáu cái bán hết sạch rồi."

Thang lão bản: "..."

Ngày mai nhất định phải nhập nhiều hơn một chút!!!

Những thực khách vốn thấy đắt hoặc sợ ăn không hết, vừa nghe thấy ngay cả Thang lão bản cũng thèm món móng giò nướng này thì đổi ý ngay. Nghe bảo thứ Sáu tuần trước Thang lão bản đã nói tới món này, chắc chắn cậu đã ăn qua rồi mà giờ vẫn còn muốn ăn, chứng tỏ món móng giò nướng này định là cực kỳ ngon.

Những người không mua được thì có chút tiếc nuối: "Ăn no rồi nên nói hơi chậm."

"Ta cũng thế, còn đang nghĩ giá có chút không rẻ."

Không phải vì giá mười tám văn là quá cao, mà vì thịt heo vốn rẻ, ai cũng biết rõ điều đó, nên khi thấy giá cao như vậy, có người cảm thấy tính ra có không chút không được hời vì thấy đắt.

Nhưng đến khi từng đĩa móng giò nướng được bưng lên, những người mua được nếm thử một miếng thì những người khác chẳng cần hỏi có ngon không, hương vị thế nào, chỉ nhìn vẻ mặt của thực khách là biết ngay vị tuyệt thế nào rồi.

"Không đắt, không đắt chút nào, vừa kho vừa nướng, tốn bao nhiêu công sức."

"Hương liệu thì Thang lão bản thật sự rất hào phóng."

"Bên trên nếm hình như có vị bột đậu phộng?"

"Mùi tanh của móng giò biến mất sạch, thịt mềm nhừ, lớp da ngoài dai giòn sần sật, hương vị đậm đà, cảm giác khi nhai cực kỳ phong phú."

. . . . . 

Những thực khách không gọi món chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực. Nhìn đĩa móng giò thôi đã thấy ngon rồi, vả lại miếng thịt to như thế, tính ra thật sự chẳng hề đắt.

Việc buôn bán cơm phần có chút giảm sút, nhưng bù lại món nướng BBQ lại cực kỳ đắt hàng, ngày nào cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.

Bởi vì mấy ngày nay thường xuyên đổ mưa, thời tiết mát mẻ, ăn chút thịt xiên nướng kèm với trà lạnh nhà họ Thang thì đúng là sảng khoái vô cùng.

Thang Hiển Linh bán được khoảng bảy mươi phần cơm phần mỗi ngày cho đến tận thứ Tư. Cậu đang cân nhắc việc giảm bớt số lượng cơm hộp xuống, bởi vì khách đến cửa hàng  bây giờ đều thích gọi món hơn. Lúc trước là nội tạng vịt kho, sau lại có người hỏi: "Có thể kho thêm mấy bộ phận khác của vịt không?" rồi thì "Thang lão bản cho ta thêm một cái móng giò nướng nữa", hay "Thịt xiên thì ta muốn ăn loại hơi mỡ một chút" người lại bảo thích ăn nạc.

Cửa tiệm nhà cậu vốn dĩ bán cơm phần, ai ngờ giờ càng ngày càng biến chất.

Từ lúc có thêm phần sinh ý thịt nướng, Thang Hiển Linh cảm giác như mình quay trở lại trạng thái làm lụng lúc chưa kết hôn với Thiết Ngưu, mệt! Thức khuya dậy sớm, ngày nào cũng làm không hết việc.

Thang lão bản bắt đầu muốn lười biếng, muốn quỵt việc một chút rồi.

Phần đồ ăn sáng thực sự cần phải tìm người làm thay thôi...

"Hay là để ta làm cho?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôm lấy phu lang. Gần đây trời trở lạnh, ban đêm cũng lạnh hơn đôi chút, phu lang cứ thích dán chặt lấy hắn mà ngủ. Hắn nói: "Ta sẽ học làm bánh theo ngươi, ngươi cứ ngủ thêm một lát, rồi bảo Đồng tẩu với thúc A Lương tới phụ giúp là được."

Thang Hiển Linh lắc đầu: "Không được, không được đâu. Việc vặt trong sân, ngoài cửa hàng đều là ngươi làm hết, bản thân ngươi có là Thiết Ngưu đúc bằng sắt thì cũng mệt chết mất." Cậu thấy xót phu quân của mình.

Thiết Ngưu thực sự bận rộn hơn cậu và mẹ rất nhiều, toàn là những việc không tên.

Hắn dậy sớm hơn cậu, lo xong bữa sáng còn phải cưỡi con la chạy vội ra chợ Đông mua vịt, về lại phải rửa ráy, rồi múc nước, đi lấy thịt, chuẩn bị thức ăn. Đến lúc mở cửa bán mộ thực, hắn lại phải ở phía trước quán xuyến ghi đơn, rồi chạy đi chạy lại bưng bê...

Buổi tối hắn còn ngủ muộn hơn cả cậu.

Thiết Ngưu nhà cậu thậm chí còn giặt cả q**n l*t cho cậu nữa.

Chẳng phải do Thang Hiển Linh lười biếng không muốn giặt, mà là cậu mệt đến mức đầu óc mơ hồ. Thiết Ngưu làm việc lại cực kỳ nhanh nhẹn, cậu vừa bảo lát nữa cậu giặt, thì ngoảnh đi ngoảnh lại Thiết Ngưu đã vò xong xuôi rồi.

Thang Hiển Linh ôm lấy cánh tay Thiết Ngưu, kiên định nói: "Ngươi hiện giờ còn trẻ nên không thấy mệt, nhưng ta nhìn mà thấy mệt thay. Chúng ta cứ bỏ tiền ra thuê người đi."

"Thuê người làm ở quầy hàng đồ ăn sáng thì phải tìm cho kỹ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu xoa xoa lưng phu lang, rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ dỗ dành: "Chút việc này hiện tại chẳng thấm vào đâu, ta không mệt thật mà. Chuyện bán đồ ăn sáng không cần vội, cứ thong thả tìm người nào ổn thỏa, tránh để sau này rước phải phiền phức lớn."

Thang Hiển Linh tất nhiên hiểu rõ điều đó, cậu khẽ gật đầu.

"Ngủ thôi, không nghĩ nữa."

Thang Hiển Linh mới vừa nhắm mắt lại, không bao lâu bên ngoài đã nghe tiếng sấm nổ đùng đoàng, cậu bừng tỉnh, mơ màng hỏi: "Có phải lại mưa rồi không?"

"Đúng vậy, không sao đâu, ngủ đi. Trời mưa thế này, sáng nay người mua đồ ăn sáng chắc không nhiều, có thể dậy muộn một chút." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấp giọng nói.

Thang Hiển Linh nghe vậy thì mừng thầm, vội vàng nhắm mắt tranh thủ ngủ tiếp.

Nhưng đến đúng giờ, cậu vẫn tỉnh giấc. Bên giường, Thiết Ngưu đã dậy sớm hơn cả cậu, cả mẹ cũng vậy. Bên ngoài mưa nhỏ tí tách, trời vẫn còn tối đen mà bà và Thiết Ngưu đã bắt đầu bận rộn dưới bếp rồi.

Thang Hiển Linh tự nhủ: Thật sự phải nhanh chóng tìm người thôi.

Người này phải rõ ràng gốc gác, nhân phẩm tốt, không được thấy tiền mà đỏ mắt, dù sao mỗi ngày tiền vào cũng nhiều như vậy. Về tiền lương, cậu sẽ trả cố định, cậu không thể đưa ra những điều kiện biệt đãi như đối với đại tỷ, đó là chuyện đương nhiên không thể nào.

Đối với người ngoài, Thang Hiển Linh không hào phóng đến thế, nhưng lúc này phải đề phòng đối phương tiết lộ bí phương của nhà mình.

Cậu thậm chí đã cân nhắc đến A Lương và Đồng tẩu, nhưng rồi vẫn lắc đầu.

Hoàn cảnh nhà A Lương có chút phức tạp, trượng phu là một kẻ bài bạc nợ nần, chuyện từ mấy năm trước đã liên lụy cả nhà. Nguyên bản lúc A Lương gả đi, nhà chồng điều kiện cũng bình thường, nhưng dù sao cũng có sân riêng, giờ thì sa sút đến mức phải bán sạch để thuê nhà, năm miệng người chen chúc trong mười mét vuông.

Tin tốt là trượng phu của A Lương đã bị người ta đánh gãy hai chân, giờ đi đứng không nhanh nhẹn. Nghe đâu là người của sòng bạc đến đòi nợ đánh, lúc đầu nói chỉ đánh gãy một bàn tay, nhưng chẳng hiểu sao sau cùng lại thành què chân.

Tóm lại, trượng phu của A Lương giờ đây chân cẳng không tốt, ở nhà chờ A Lương nuôi.

Phía trước gã còn có một đứa con riêng mười ba mười bốn tuổi. A Lương sinh được hai đứa, một nam và một ca nhi. Cha mẹ chồng thì lần lượt bị chính con trai ruột làm cho tức chết, hết trả nợ lại đến bán tổ sản. Giờ đây toàn bộ gánh nặng gia đình đều đổ lên vai A Lương.

A Lương đáng thương thật nhưng trượng phu của hắn là một mồi lửa nguy hiểm. Cho dù chân gã đã gãy, chẳng đi đâu được, Thang Hiển Linh cũng không định để A Lương dính líu quá sâu vào chuyện làm ăn.

Còn về Đồng tẩu, nhà nàng ta không có trượng phu cờ bạc nhưng lại đông người. Đôi khi nghe Đồng tẩu kể chuyện nhà, bà mẫu của nàng ta dù đã cao tuổi nhưng vẫn rất ghê gớm, việc gì cũng muốn quản. Còn cha chồng thì có tật hay trộm đồ, không trộm đồ lớn nhưng hay lấy vặt của hàng xóm láng giềng, khi thì vài cây củ cải, lúc lại mấy miếng dưa khô...

Đồng tẩu phải thay ông ta nhận lỗi với người ta, trả lại đồ vật. Cha chồng nàng cầm của người ta mấy miếng củ cải khô, nàng liền đền người ta mấy quả trứng gà, quay đầu lại bà mẫu lại mắng nàng tiền nhiều tiêu không hết. Đồng tẩu con người nàng thì không thành vấn đề, tính tình hào sảng nhanh nhẹn, nhưng người nhà như vậy, Thang Hiển Linh càng không dám dạy nghề cho Đồng tẩu.

. . . . . . . 

Tính tới tính lui một vòng, Thang Hiển Linh thậm chí còn nghĩ đến Lư Tam Nương. Tuy nhiên cậu cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi, Tam Nương còn quá nhỏ, chưa gả chồng thành thân, nhà mình lại làm ăn buôn bán, theo quan niệm cưới hỏi thời bấy giờ, một tiểu cô nương chưa gả đi làm ăn sẽ bị người ta bàn ra tán vào, sau này lại khó tìm nhà chồng.

Phụ nhân hay phu lang thì sẽ không bị thế.

Thang Hiển Linh: Cạn lời.

Cậu mặc xiêm y vào, che ô ra nhà bếp làm việc.

Bữa sáng hôm nay quả nhiên vắng khách, bán không hết nên dư lại khá nhiều bột đã nhào. Thang Hiển Linh tính toán đem hết chỗ đó nướng thành bánh không nhân, phết chút dầu hồi hương lên cho thơm, ăn vừa có vị lại vừa để được lâu để đến sáng mai cũng không thành vấn đề. Nếu là bánh có nhân thì không giữ được lâu như vậy.

Lúc dọn cửa hàng đò ăn sáng ra thì trời tạnh, nhưng bán chưa được bao lâu mưa lại trút xuống, bởi vậy cửa hàng phải mở rộng cửa để thực khách mua bánh có chỗ trú mưa.

Vài vị khách quen trên phố vừa tránh mưa, vừa ăn bánh vừa tán gẫu.

"Ơ này, hình như mấy ngày nay không thấy Thôi đại gia thì phải?" Có người khơi chuyện trước. Hắn đến nhà họ Thang mua đồ ăn sáng bốn ngày liền mà chẳng thấy bóng dáng Thôi đại gia đâu.

Chương Minh nghe vậy, cẩn thận nhớ lại thì thấy đúng là thế thật.

"Hắn đổi tính rồi à? Hay là lại tìm được món gì ngon khác?"

Thang Hiển Linh ngẫm nghĩ một chút rồi cũng góp chuyện: "Thôi đại gia đúng là cả tuần này chưa tới." Hôm nay đã là thứ Năm rồi. Trước kia y không nói là bữa nào cũng tới mua mộ thực, nhưng cũng thường xuyên ghé qua, nhất là bữa sáng y tới rất chăm, Đậu Tử lại thích uống sữa chua nên ngày nào cũng qua mua.

Tuần này bận quá, giờ thực khách nhắc tới cậu mới kinh ngạc nhận ra, Thôi đại gia và Đậu Tử quả thật tuần này chưa lộ mặt lần nào.

Không lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

"Các vị không biết à?" Một khách quen lên tiếng hỏi, thấy mọi người đều ngơ ngác mới kể tiếp: "Chính là hôm mưa to tuần trước ấy, cha của Thôi đại gia làm ở lò gạch hình như bị sập..."

Chương Minh kinh ngạc, vội hỏi xem người có làm sao không.

"Nghe nói là đưa thẳng đến y quán ở chợ Tây chạy chữa, mấy hôm trước mới vừa đón từ y quán về nhà. Bảo là không nghiêm trọng lắm, không có đại sự gì, lần này lò gạch còn phải bồi thường cho Thôi gia không ít tiền đâu." Lời này mang theo chút ý vị ngưỡng mộ nhưng cũng không hẳn là thế, dù sao người ta cũng gặp nạn như vậy.

Mọi người nghe xong thì thở phào, người không sao là tốt rồi.

Thang Hiển Linh thì nheo mắt nghĩ thầm, với tính tình lạc quan rộng rãi của Thôi đại gia, nếu thực sự hữu kinh vô hiểm thì y đã chẳng biệt tăm mấy ngày nay.

Chờ bữa sáng kết thúc, Thang Hiển Linh liền nói với nương: "Con đi qua Thôi gia xem sao, thăm hỏi một chút."

"Con đi đi, hai cha con họ đều là khách quen của nhà mình. Con làm ăn buôn bán, Thôi đại gia là người ủng hộ nhiệt tình nhất. Con định mang theo gì?" Tưởng Vân vừa nói vừa chuẩn bị lễ vật thăm hỏi cho Ngũ ca nhi.

Thang Hiển Linh gật đầu, giờ mà ra phố mua đồ thì hơi mất thời gian.

"Trong nhà có mứt hoa hồng, trứng vịt, trứng gà, còn có cả sữa chua nữa."

Thang Hiển Linh đáp: "Lấy hết chỗ đó đi, đủ rồi." Cậu cởi tạp dề, cũng chẳng buồn thay quần áo vì lát nữa thăm người xong còn phải về kho vịt ngay. Cậu xách rổ, rảo bước vội vã ra cửa.

Thôi gia ở ngõ nhỏ thứ ba.

Thang Hiển Linh chưa đi qua nhà họ Thôi bao giờ, dù thế cậu chỉ cần cứ đếm số ngõ rồi vào trong tìm một đại thẩm hỏi thăm. Đối phương chỉ đường cho, cuối cùng cũng tới nơi. Cổng sân nhà họ Thôi đóng chặt, Thang Hiển Linh giơ tay gõ cửa, bên trong có tiếng của Đậu Tử hỏi vọng ra là ai.

"Ta là Thang Hiển Linh ở cửa hàng Thang gia đây."

Người bên trong kinh ngạc một chút: "Thang lão bản?" Rồi sau đó là tiếng bước chân vội vã chạy ra.

Chẳng mấy chốc cửa đã mở ra.

Thang Hiển Linh vừa nhìn thấy đã không khỏi kinh ngạc. Đậu Tử trông cực kỳ tiều tụy, trước đây khi gặp mặt tán gẫu, mặt hắn còn tròn trịa một chút, giờ thì gầy rộc hẳn đi một vòng. Cậu nhịn không được hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

Thang Hiển Linh ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, bèn trình bày ý định đến thăm rồi đưa chiếc rổ qua.

Tôn Đậu Tử không nhận, khẽ nói: "Đại Bảo bảo ta đóng cửa, không nhận quà thăm hỏi của bà con lối xóm, sợ sau này không trả nổi nhân tình." Hăn lại cúi đầu nói thật với Thang Hiển Linh: "Lúc trước hàng xóm láng giềng có tới, nhưng toàn là hỏi thăm xem lò gạch bồi thường bao nhiêu tiền, rồi lại nói mấy lời khó nghe, làm Đại Bảo tức giận đuổi thẳng cổ ra ngoài."

"Đều là đồ nhà ta tự làm thôi, không có gì quý giá đâu." Thang Hiển Linh nói, rồi tiếp lời: "Ta hôm nay mới nghe thực khách kể là lão gia tử bị thương nhưng họ nói không quá nghiêm trọng."

Tôn Đậu Tử vừa đóng cửa lại, hốc mắt đã đỏ hoe. Biết Thang lão bản không phải hạng người đến để cười nhạo, hắn mới đem chuyện kể ra.

Hóa ra cha của Thôi Đại Bảo bị thương rất nặng, hôm đó đã hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Ngày hôm đó trời lại mưa to, một hồi hỗn loạn mới tìm được người báo tin cho Thôi Đại Bảo. Sau khi đưa đến y quán ở chợ Tây cho đại phu xem, theo lời đại phu thì Thôi phụ đã không xong rồi, người cũng đã lạnh.

Nhưng vì ngày hôm đó mưa lớn, có lẽ do trời lạnh nên nếu chưa cam tâm từ bỏ, đại phu bảo có thể dùng dược liệu đắt tiền để thử kéo lại mạng sống xem người có tỉnh lại được hay không.

...Cũng giống như việc chữa bệnh thời hiện đại, xem bệnh thời này cũng cực kỳ tốn kém.

Nhà họ Thôi vốn có chút tiền dành dụm, Thôi Đại Bảo tuy thích ăn ngon nhưng cũng không có thói hư tật xấu nào khác. Thế nhưng quả thực mấy năm nay hắn chẳng tích góp được bao nhiêu, Thôi phụ lại nuông chiều con trai, thường xuyên nới tay đưa thêm tiền lương cho Đại Bảo tiêu xài.

Bởi vậy, vụ tai nạn này đã vét sạch sành sanh vốn liếng của nhà họ Thôi.

Cũng may là Thôi phụ đã tỉnh lại, một cánh tay bị gãy xương, hiện đang ở nhà dưỡng bệnh. Do thân thể còn rất yếu nên nhất thời chưa thể ngồi dậy được.

"...Lò gạch cũng chẳng thèm bồi thường tiền, Đại Bảo hiện đang đi đòi, làm loạn mấy ngày nay mà họ vẫn không chịu đưa." Tôn Đậu Tử đỏ mặt vì nghẹn ngào: "Mấy người hàng xóm còn bảo, nếu không phải Đại Bảo ham ăn hốt uống tiêu xài quá nhiều tiền thì cũng không đến mức để cha phải khốn đốn vì bệnh tật như vậy."

"Đại Bảo đã lén khóc sau lưng ta rất lâu."

"Ngoài miệng hắn còn dỗ dành ta đừng để bụng, nhưng ta biết hắn nghe lọt tai hết rồi."

"Ta không biết phải nói thế nào nữa, cha bị thương là điều mà Đại Bảo và ta đều không muốn, vậy tại sao bây giờ ai nấy đều đổ hết lỗi lên đầu Đại Bảo chứ?"

Thang Hiển Linh an ủi: "Đừng nghe mấy kẻ lắm chuyện đó. Đây là tai nạn ngoài ý muốn, chẳng ai mong muốn cả. Hiện giờ Thôi thúc thúc không sao đã là chuyện đại phúc đức rồi."

Nhà họ Thôi vốn có căn cơ, năm nay gánh gồng cho xong, sang năm vẫn còn tiền thu tô. Đánh giá là trước đây không ít kẻ đỏ mắt với khoản thu nhập cố định hàng năm này của nhà họ Thôi, giờ thấy họ gặp vận hạn, đám người kia liền nói dăm ba câu thối tha để làm người ta tức giận.

"Trong nhà hiện tại gánh nặng quá lớn, nếu không phải ta bụng mang dạ chửa, ta đều đã nghĩ đến việc mặt dày hỏi ngươi xem chỗ đó còn cần nhân thủ hay không..." Tôn Đậu Tử nói lời này có chút rụt rè, hắn cảm thấy quan hệ với Thang lão bản cũng ổn, nhưng liệu nói thế này có quá xem trọng bản thân mình không?

Nhưng cảnh nhà khó khăn, Tôn Đậu Tử chỉ muốn tìm một công việc để làm.

Thang Hiển Linh nhìn ra sự thiếu tự tin của Đậu Tử, liền khẳng định chắc nịch: "Nhân phẩm của ngươi thì khỏi bàn, nếu ngươi tới nhà ta làm việc, ta khẳng định sẽ đồng ý... Khoan đã, bụng mang nghĩa là sao?"

"Ta mang thai rồi, đứa trẻ này đến thật không đúng lúc..." Tôn Đậu Tử cúi đầu, một tay sờ sờ bụng. Hắn vừa chạm vào, lớp xiêm y vốn rộng lùng bùng liền lộ ra một độ cong phồng lên.

Ánh mắt Thang Hiển Linh dời xuống dưới, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, trong đầu cứ lặp đi lặp lại điệp khúc: "Ta mang thai rồi", "Ta mang thai rồi"...

Thật sự... có thể... mang thai sao?

!!!!!!