Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 70

Lư Nhị Lang đúng là khổ sở, phải chạy ngược chạy xuôi tận hai chuyến. Lần đầu thì còn sớm, hắn ta chạy ra phố Chính để bắt xe đi chợ Đông mua hương liệu, nhưng ngặt nỗi xe thồ ở đó cứ phải gom đủ ít nhất ba người mới chịu khởi hành. Cứ thế chạy tới chạy lui, thời gian cứ vùn vụt trôi qua trong vô ích.

Trong lúc Nhị Lang đi vắng, Điền đại trù ở sân nhà họ Lư bắt đầu kiểm kê nguyên liệu do chủ nhà đưa: Một con gà gầy trơ xương, thịt heo thì có khá khẩm hơn một chút, thêm ít thịt xương đầu, còn lại toàn là mấy thứ rau củ thường thấy.

Thế này thì nấu nướng gì được!

Điền đại trù lập tức nổi trận lôi đình. "Có bột mới gột nên hồ", ông là đầu bếp sống bằng danh tiếng khắp các phường ở thành Phụng Nguyên, nếu mâm cỗ làm ra mà lèo tèo, vị lại chẳng ra sao thì coi như tự đập vỡ bát cơm của mình. Sau này ai còn dám thuê ông nữa?

Thế là mới có chuyện Điền đại trù đứng ra thương lượng với chủ nhà, bảo nguyên liệu thế này không ổn, phải thêm ít nhất hai con gà nữa. Không thể để cả bàn tiệc toàn là thịt heo xào cải trắng với thịt heo hầm khoai tây được. Ngay cả người trong thôn làm cỗ cũng chẳng ai làm thế, kiểu gì họ cũng phải thêm chút gia cầm như vịt gà cho sang cái mâm.

Vợ chồng Lư gia vốn quen thói tằn tiện, ý nghĩ đầu tiên luôn là bớt xén được gì thì hay nấy. Nhưng nghe Điền đại trù nói vậy, nhẩm tính lại thấy đúng là mâm cỗ có hơi ít thật, cuối cùng hai người cũng gật đầu thêm món. Có điều đồng ý thì đồng ý nhưng trong lòng vẫn nảy sinh nghi ngờ: Liệu lão đầu bếp này có đang bày trò để ăn nước luộc không đây?

Đến khi Lư Nhị Lang chạy đi mua hương liệu về, Điền đại trù vừa xem qua đã thấy thiếu, lại nghe loáng thoáng chủ nhà bảo mình ăn bớt tiền, thế là nổ ra một trận cãi vã.

Hương liệu mua thiếu, nguyên liệu thì các người tự đi mua, ta chẳng đụng tay vào tiền nong đâu mà bảo vớt vát!

Nhưng khổ nỗi lúc này đã muộn, Nhị Lang lại phải đi thêm chuyến nữa, vừa chạy ra chợ Tây mua cá, vừa phải mua thêm hương liệu cho đủ. Cứ đà này phải quá trưa mới về tới nơi, thời gian làm cỗ sẽ cực kỳ gấp gáp.

Trần Xảo Liên lúc này mới sực nhớ ra nhà họ Thang cách vách có con la, liền nảy ra ý định sang mượn để chạy cho nhanh.

... Chuyện sau đó thì Thang Hiển Linh đã rõ cả rồi.

Thang Hiển Linh vừa nghe Thiết Ngưu kể vừa thong thả ăn nốt nửa bát cơm còn lại. Cậu cầm quạt phe phẩy cho Thiết Ngưu ăn, tặc lưỡi: "Hèn chi mà ngươi bị trì hoãn tới tận giờ này."

Tưởng Vân cũng không ngờ tới chuyện này: "Theo lý mà nói mấy thứ này phải chuẩn bị trước chứ, có lẽ trời nóng quá nên Xảo Liên sợ đồ ăn bị hỏng chăng?"

"Thịt thà đồ tươi thì không nói, chứ hương liệu, giấy hồng hoa hay đường phèn các thứ thì phải mua từ sớm mới đúng." Thang Hiển Linh nói, mấy món đó làm sao mà hỏng trong một hai ngày cho được.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Nhà họ có mua, chỉ là mua không đủ thôi."

"..." Thang Hiển Linh cạn lời.

Tưởng Vân chêm vào: "Làm xong xuôi là tốt rồi, ai mà chẳng có lúc tính toán sơ suất chứ."

"Cũng đúng ạ." Thang Hiển Linh thuận miệng hùa theo bà, dù sao cũng chẳng phải việc nhà mình nên cậu cũng không để bụng. Bản thân cậu khi mua đồ, trong tay có tiền là cứ thích mua dư ra một chút, cứ tích trữ cho chắc ăn mà.

Thế là cả nhà chuyển sang đề tài khác.

"Mẹ này, lát nữa nhà mình định tùy lễ bao nhiêu tiền ạ?"

Tưởng Vân cân nhắc rồi nói: "Ngày thường hàng xóm láng giềng trong phố nếu quan hệ thân cận thì thường bao khoảng ba mươi đến năm mươi văn tiền, hoặc không thì tặng một khúc vải, ít bánh trái điểm tâm gì đó."

"Cứ đưa tiền đi mẹ, thực tế nhất." Thang Hiển Linh góp ý.

Tưởng Vân gật đầu, lại hỏi: "Thế thì đưa bao nhiêu? Hương Bình trưa nay có bảo ta, nàng ta đi ăn tiệc một mình, góp thêm miếng thịt với ít xương đầu làm lễ, ta đoán chừng cũng trị giá khoảng mười mấy văn. Nhà mình cũng chỉ có mình ta đi ăn..."

"Cứ đưa 50 văn đi mẹ." Thang Hiển Linh dứt khoát.

Tưởng Vân cảm thấy hơi nhiều, vì nhà mình chỉ có đại diện một miệng ăn đi dự tiệc thôi. Nhưng Thang Hiển Linh lại phân tích cho bà hiểu: "Hai nhà mình ở sát vách nhau, nếu là lúc trước nhà mình còn khó khăn, đưa hai ba mươi văn chẳng ai nói gì. Nhưng giờ ai cũng biết tiệm nhà họ Thang kiếm được tiền, vả lại trước kia không ít lần làm phiền đối diện trông nom sân vườn giúp, cứ coi như đưa dư ra một chút cho tình cảm."

Ở cái thời này, quan hệ láng giềng có khi gắn bó cả đời, thậm chí đến đời con cháu vẫn còn qua lại. Thang Hiển Linh muốn giữ bộ mặt cho chu toàn, không nên vì tiếc hai mươi văn tiền mà làm xấu đi mối quan hệ. Cậu đã lỡ gây gổ với nhà họ Triệu rồi nên với những hàng xóm khác trong phố, dĩ nhiên phải giữ gìn sự hữu hảo, dù chỉ là xã giao trên bề mặt.

"Được, vậy nghe con." Tưởng Vân ngẫm lại cũng đúng, lúc trước Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu về thôn, Xảo Liên cùng Tam Nương thường xuyên sang sân nhà bà trò chuyện giải khuây, hành lễ hậu hĩnh một chút cũng là nên làm.

Sau giấc ngủ trưa, A Lương và Đồng tẩu đã tới. Cả nhà bắt đầu tất bật chuẩn bị nguyên liệu, sắp xếp hộp đồ ăn cho buổi chiều.

Thang Hiển Linh lại tranh thủ chạy ra ngoài sân xem Điền đại trù trổ tài. Đứng ở đó quan sát, cậu thấy Điền đại trù đang thái rau củ. Chiếc đại thiết đao nặng trĩu trong tay ông trở nên nhẹ tênh, lưỡi đao va vào thớt tạo ra những tiếng "đốc đốc đốc" đầy nhịp điệu. Những nguyên liệu dưới tay ông biến thành những sợi đều tăm tắp, những lát mỏng dính.

Chỉ vài đường cơ bản, một miếng củ cải trắng đã được ông điêu khắc thành một bông hoa xinh xắn. Thang Hiển Linh xem mà bội phục sát đất, kỹ thuật dùng dao này đúng là lợi hại thật sự.

Điền đại trù cho khoai tây thái sợi vào chậu nước, để đồ đệ Đại Viên rửa sạch tinh bột rồi ngước lên nhìn người đang đứng xem: "Thang lão bản nhìn gì thế?"

"Kỹ thuật dao thớt của ngài đỉnh thật đấy." Thang Hiển Linh chân thành khen ngợi.

Điền đại trù: ... Bỗng thấy vui trong lòng.

Vị Thang lão bản này xem ra cũng là người thú vị. Người ta thường bảo đồng nghề là kẻ thù, ai nấy đều nhìn nhau với ánh mắt khắt khe. Danh tiếng cơm hộp nhà Thang lão bản truyền đến tai Điền đại trù, ban đầu ông có chút coi thường nhưng hôm nay tiếp xúc mới thấy người này, nói sao nhỉ.

Đúng là một người có sao nói vậy, rất thành thật.

Trong nghề nấu nướng, mấy món bí truyền đều được giấu kỹ, chẳng ai rảnh rang đi dạy cho người ngoài. Điền đại trù cũng thế, ông buông đao, chuyển sang nhìn chậu thịt heo và đống xương cốt mà lại bắt đầu phát sầu.

Thang Hiển Linh thấy lông mày ông nhíu chặt, vừa nói chuyện phiếm vừa thuận miệng đưa ra kiến nghị: "Hai dải thịt này hơi mỡ quá, hay là lọc bớt mỡ ra thắng lấy dầu, lát nữa dùng mỡ heo xào thức ăn chay cho thơm. Riêng khoai tây sợi thì cứ trụng qua nước sôi một chút, cho vài hạt hoa tiêu với giấm vào xào cay là ổn ngay."

"Chỗ thịt heo còn lại thì làm thịt kho tàu đi ạ. Cho một muỗng đường vào mỡ nóng, đun nhỏ lửa xào thành nước màu rồi mới đổ thịt vào, sau đó thêm bát rượu vàng, một bát nước, hai bát nước hầm, thả thêm đại hồi, lá nguyệt quế, vỏ quế vào..."

"Còn xương đầu heo này, nếu có dưa chua mà hầm cùng là nhất đấy ạ."

Cái phần giống xương đầu này không phải sườn non, chỉ có thể làm ngũ vị hương hoặc hầm dưa chua, giữa trời nóng nực thế này ăn món hầm cùng dưa chua cho nó khai vị.

Điền đại trù nghe một hồi, chân mày lúc giãn lúc nhíu, ông liếc mắt nhìn sang: "Ngươi đem cách làm thịt dạy hết cho ta thế này à..."

"Vậy ngài dạy cho ta công phu dùng dao đi!" Đôi mắt Thang Hiển Linh ánh lên vẻ giảo hoạt, hỏi thẳng thừng luôn.

Điền đại trù: ......

"Ta mà không dạy thì chẳng phải ngươi nói không công à?"

Thang Hiển Linh đáp: "Ta muốn học tập đao công của ngài, dĩ nhiên ta phải lấy ra chút thành ý trước, cái này gọi là chân thành."

Học tập thì phải nộp học phí, đó là lẽ thường tình.

Điền đại trù: ...... Đúng là chưa thấy ai vừa lắm tâm cơ, vừa thẳng thắn đến mức không làm người ta ghét nổi như Thang Hiển Linh luôn.

"Cũng tại ngài là người tốt mà." Thang Hiển Linh cười ha hả. Cậu không ngốc, vị Điền đại trù này đối đãi với hai đồ đệ rất khá, không giống kiểu sư phụ thời này coi đồ đệ như cỏ rác, hở chút là đánh chửi, bóc lột.

Thời này làm học đồ khổ lắm, không công xá gì đã đành, còn phải đóng tiền cho sư phụ. Việc vặt trong nhà sư phụ sai gì phải làm nấy, chịu thương chịu khó chẳng khác gì nô lệ, còn có học được bản lĩnh hay không là tùy vào lương tâm của sư phụ. Điền đại trù này nuôi được hai đứa đồ đệ béo tốt thế kia là biết ông không tệ rồi.

"Nhìn kỹ đây." Điền đại trù cầm đao lên lần nữa, nhặt một củ khoai tây đặt lên thớt. Lần này, một củ khoai tây qua tay ông được thị phạm bằng sáu kỹ thuật thái khác nhau.

Nào là thái thẳng, cách thông dụng nhất trong bếp gia đình, rồi trong đó lại biến hóa ra đẩy, kéo, chặt, cưa, lăn đao...

Điền đại trù chẳng thèm giảng giải lấy một câu, ông chỉ biểu diễn thôi. Đối phương không phải đồ đệ của ông, học được bao nhiêu là tùy ở căn cơ mỗi người.

Thang Hiển Linh nhìn không chớp mắt. Chẳng mấy chốc, một củ khoai tây đã được thái xong xuôi.

Không đợi Điền đại trù kịp lên tiếng, Thang Hiển Linh đã chắp tay tạ lễ: "Ta về nhà luyện tập đây, ngài cứ thong thả làm việc."

Điền đại trù bật cười, nhìn lại chậu thịt, lần này chân mày không còn nhíu lại nữa: "Để ta thử xem sao. Này, vừa nãy Thang lão bản đọc tên mấy loại hương liệu, hai đứa có nhớ không?"

Đại Viên lắc đầu, Tiểu Mễ cũng lắc đầu.

Điền đại trù: Cảm giác hít thở không thông.

Đúng là hai đứa ngốc mà. Điền đầu bếp chẳng còn hơi sức đâu mà mắng đồ đệ, ông tự mình vươn tay vào hộp gia vị, dựa theo những gì Thang Hiển Linh vừa nói mà bắt đầu lấy hương liệu. Thang lão bản tuy không nói tỷ lệ nhưng ông là người có kinh nghiệm, tự có cái cân nhỏ trong lòng...

Tại tiểu viện nhà họ Thang.

"Ta mới học được sáu chiêu, nhà mình chuẩn bị tinh thần sau này ngày nào cũng ăn khoai tây với củ cải đi nhé." Thang lão bản tuyên bố.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: ?

"Ngươi đừng sợ, nếu ăn không nổi đống đồ ta luyện tập thì quay đầu lại ta đem cho A Lương với Đồng tẩu."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bật cười: "Ta không sợ chuyện phải ăn khoai tây với củ cải liên tục, chỉ là giờ mới nghe ra ngươi muốn dùng hai thứ này để luyện đao công sao?"

Thang lão bản gật đầu cái rụp, chí khí ngút trời, hào khí vạn dặm mà rằng: "Làm nghề nào yêu nghề nấy, ta phải tăng tiến kỹ năng của bản thân chứ!"

Đúng là thái độ nghiêm túc với công việc, vừa làm vừa phải nâng cao bản lĩnh. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang nhà mình, thấy gương mặt cậu nghiêm túc, đôi mắt lấp lánh rạng ngời, còn rực rỡ hơn cả những viên trân châu quý giá...

Thang Hiển Linh vừa quay đầu lại, liền phát hiện vị tiểu lão công nhà mình đang nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ si mê.

"Hì hì, ta biết là ta rất có mị lực mà ~" Thang Hiển Linh cười đắc ý.

Mặt Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỏ bừng lên nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Đúng vậy."

Lúc này, Lư Đại Lang ở sát vách đã cưỡi lừa đi đón dâu. Đi cùng đoàn còn có bà mối, kiệu phu, ban nhạc thổi kèn gõ nhị và Lư Nhị Lang. Sính lễ vốn đã đưa sang nhà gái từ trước, hôm nay chỉ là đội ngũ sáo trống đi đón người. Đoàn rước dâu gồm hai kiệu phu, một người thổi kèn loa, một người gõ chiêng đồng, tạo nên âm thanh rộn rã suốt dọc đường.

Vị bà mối kia đúng là có bản lĩnh, dọc đường đi miệng nói lời cát tường không ngớt, đoàn rước dâu chỉ có sáu bảy người mà bà khua môi múa mép khiến không khí náo nhiệt như thể có đến hơn mười người. Bà mối xách cái giỏ trên tay, hễ gặp đứa trẻ nào chạy tới nói lời chúc mừng là lại bốc một nắm đậu phộng, hạt dưa hoặc kẹo mạch nha chia cho chúng.

Lũ trẻ nhận được quà thì sướng rơn, vừa chạy vừa hò reo: "Đón dâu rồi, cưới vợ rồi kìa ~"

Vợ chồng Trần Xảo Liên tiễn con trai ra ngõ xong lại quay về mở cửa tiệm phía trước. Mấy đứa trẻ không tranh được kẹo của bà mối liền kéo đến trước cửa hàng nói lời chúc tụng để xin đồ ăn, Trần Xảo Liên vui vẻ rải cho mỗi đứa một ít.

May mà lúc nãy dặn Nhị Lang mua thêm, nếu không thì đúng là thiếu thật.

Đám cưới này tính sơ sơ cũng phải tiêu tốn hết năm lượng bạc mà vẫn chưa dừng lại ở đó. Trần Xảo Liên vừa nghĩ đến tiền phí cho bà mối, nụ cười trên mặt bỗng chốc bớt rạng rỡ đi vài phần.

Đến buổi chiều, phía trước cửa hàng Lư gia vang lên một tràng pháo nổ giòn giã, bùm bùm chát chát vô cùng nhộn nhịp.

Tưởng Vân đang ở trong bếp liền lên tiếng: "Chắc là đoàn rước dâu về tới nơi rồi đấy."

"Mẹ mau đi xem náo nhiệt đi, việc ở đây cũng hòm hòm rồi." Thang Hiển Linh hối thúc mẹ, cậu sợ bà lại ngại không đi nên cười hì hì bồi thêm: "Lát nữa về nhớ kể tỉ mỉ cho con với Thiết Ngưu nghe đấy nhé."

Tưởng Vân chần chừ một chút rồi gật đầu: "Vậy ta đi đây."

"Mẹ vào thay bộ xiêm y khác đi." Thang Hiển Linh nhắc nhở, dù sao sang đó cũng là khách ăn tiệc, phải tươm tất một chút.

Tưởng Vân sực nhớ ra: "Ái chà, con không nhắc là ta quên khuấy mất, để ta đi thay đồ đã." Bình thường bà toàn mặc đồ cũ, mấy chỗ còn đánh mụn vá để làm việc nhà cho tiện, chẳng cần diện đồ đẹp làm gì.

Hồi trước Thiết Ngưu cưới Ngũ ca nhi, hắn có sắm cho bà một bộ đồ mới tinh, lúc này mang ra mặc là vừa khéo.

Phía trước cửa hàng Lư gia.

Nhà họ Lư đã tạm thời dọn dẹp mấy cái tủ đựng màn thầu ra chỗ khác để lấy khoảng sân phía trước cho rộng rãi, bố trí thành hỉ đường. Tân nương tử đội khăn voan đỏ, thân mặc áo cưới đỏ rực rỡ, bước ra khỏi chiếc kiệu nhỏ nhắn. Dưới sự dìu dắt của bà mối, cô dâu bước qua chậu than, kèm theo đó là một tràng những lời chúc tụng cát tường liên miên không dứt từ miệng bà mối.

Khách khứa đang chờ mua cơm trước cửa hàng Thang gia lúc này cũng xúm lại xem náo nhiệt.

Chẳng mấy chốc, tân nương tử đã được rước vào cửa nhà họ Lư. Trần Xảo Liên vội vàng thanh toán nốt tiền công cho kiệu phu và ban nhạc sáo trống, không quên đưa thêm mỗi người một gói đậu phộng kẹo mạch nha rồi mới tiễn họ đi.

Bà mối bên trong bắt đầu gọi lớn: "Bà mẫu đâu rồi? Cô dâu đang chờ dâng trà kìa!"

"Có ta đây!" Trần Xảo Liên vội vàng lên tiếng đáp lời.

Thực khách xem náo nhiệt ngoài cửa xì xào: "Sao mà cứ lộn tùng phèo hết cả lên thế nhỉ?"

"Chắc là lần đầu cưới con dâu nên cuống quá mà quên hết cả thủ tục rồi."

Thực ra chuyện thanh toán tiền cho kiệu phu và ban nhạc cứ thống nhất từ đầu rồi đưa cho gọn là xong. Những người làm nghề này hiếm khi giở trò vòi vĩnh làm hỏng việc vui của gia chủ. Nếu không yên tâm thì có thể nhờ bà mối quản lý tiền nong, hoặc nhờ họ hàng thân thích tới phụ giúp một tay. Ngày đại hỉ thế này, làm sao bà mẫu có thể tự thân vận động lo liệu mọi chuyện cho xuể được.

Đúng lúc đó, cửa hàng Thang gia cũng bắt đầu mở cửa kinh doanh.

"Thang lão bản mở hàng rồi kìa!"

"Đi thôi đi thôi, không xem nữa."

"Hôm nay có món gì ngon thế Thang lão bản?"

Thang Hiển Linh nhanh nhẹn đón khách: "Hôm nay nhà ta có thịt kho tàu, sườn kho tương, khoai tây sợi trộn cay và mướp xào!"

"Toàn món hợp ăn với cơm cả đấy, lấy cho ta mỗi thứ một ít!"

. . . . . 

Tưởng Vân cùng Hương Bình đứng tựa vào nhau xem lễ. Ở thành Phụng Nguyên vốn không có hủ tục tân nương đưa vào động phòng là không được lộ diện, dù sao cũng là nhà bình dân sinh sống, sau này tân tức phụ của Lư Đại Lang còn phải ra ngoài quán xuyến việc buôn bán cơ mà.

Đợi tân nương tử được đưa vào tân phòng nghỉ ngơi chốc lát, đến giờ khai tiệc, cô dâu vẫn sẽ ra ngoài để nhận mặt họ hàng láng giềng.

Đến lúc nhập tiệc, Tưởng Vân nắm tay Hương Bình, nhìn quanh xem nên ngồi chỗ nào. Trần Xảo Liên tất bật chạy lại sắp xếp, mời hai người ngồi vào bàn này: "Bên kia là cả nhà chú hai ta, bàn đầu là dành cho anh em bên thông gia." Hai bàn còn lại là để đãi láng giềng trong phố.

"Ơ, Hương Bình sao đi có một mình thế? Không dắt mấy đứa nhỏ theo à?"

Chu Hương Bình cười xòa đáp: "Mấy đứa nhỏ sang nhà bác chúng nó chơi rồi, lão Chu nhà ta thì phải trông cửa hàng nên chỉ có mình ta thôi." Đây dĩ nhiên là cái cớ, nàng lại bồi thêm vài câu mát lòng mát dạ: "Đại tẩu thật là có phúc, cưới được cô con dâu nhanh nhẹn, chỉnh tề thế này. Mới nhìn qua một cái đã thấy tướng mạo có phúc khí rồi, anh em nhà ngoại lại đông đúc, sau này giúp đỡ được nhiều lắm đấy."

"Ấy chết, cũng không tốt như ngươi nói đâu, nhà bình thường thôi mà." Trần Xảo Liên miệng thì khiêm tốn nhưng mặt mày hớn hở, cười không khép được miệng.

Chu Hương Bình vừa nghe giọng điệu đó là biết mình phải đỡ lời giúp Trần tẩu ngay. Anh em nhà gái còn đang ngồi lù lù ra đấy, dù biết Trần tẩu chỉ là khách sáo nhưng cũng không nên nói vậy, nàng lập tức vui vẻ nói thẳng luôn: "Ta nhìn là thấy tốt rồi, xem mấy anh em trai nhà họ kìa, ai nấy đều khôi ngô tuấn tú, thế thì cô em gái chắc chắn là chẳng kém cạnh gì đâu."

Trần Xảo Liên bấy giờ mới sực tỉnh: "Đúng đúng, đều tốt cả, tốt cả."

Bà mải vui quá mà quên mất anh em thông gia vẫn đang ngồi đó, suýt chút nữa là lỡ lời. Tưởng Vân đứng bên cạnh nghe mà thầm cảm thán, Hương Bình đúng là khéo ăn khéo nói, biết cách xoay xở công chuyện, bà còn phải học tập nhiều.

Một bàn mười người, bày bốn bàn là bốn mươi chỗ. Vợ chồng Trần Xảo Liên đã tính toán kỹ là vừa đủ nhưng lại quên mất chuyện người thân dắt thêm con nhỏ theo, đệ đệ của Lư phụ dắt cả mấy đứa nhỏ bên nhà vợ sang, thế là thành ra thiếu chỗ ngồi.

Trần Xảo Liên vội vã tiếp đón mọi người ngồi chen chúc một chút, rồi sai Tam Nương và Nhị Lang vào trong nhà bê thêm ghế đậu ra. Cuối cùng thì ai nấy cũng có chỗ ngồi ổn định.

Khai tiệc thôi!

Tưởng Vân nhớ đến việc Ngũ ca nhi cứ luôn tò mò cỗ bàn nhà người ta ra sao nên bà đặc biệt để tâm quan sát các món ăn. Mùi hương từ gian bếp nhà họ Lư bay ra nghe rất quen, đúng là cái mùi thịt kho tàu nồng nàn mà Ngũ ca nhi hay làm.

Điền đại trù vừa múc một nồi thịt hầm ra, màu sắc phải gọi là cực phẩm, đỏ rực óng ả, trông còn thèm hơn cả món gà và cá ông nấu. Ông dùng đũa nếm thử một miếng, đôi mắt lập tức sáng rực lên. Đại Viên và Tiểu Mễ đứng bên cạnh nuốt nước miếng ừng ực hỏi: "Sư phụ, vị thế nào ạ?"

"Ngon lắm." Điền đại trù múc cho mỗi đồ đệ một miếng nhỏ, "Nhớ kỹ cái vị này." Ông không khỏi cảm thán: "Vị thịt heo không còn chút mùi hôi nào, chỉ còn lại cái vị béo ngậy mềm tan đặc trưng."

Thang lão bản cách vách quả nhiên có bản lĩnh. Ông chỉ mới làm theo gợi ý của đối phương, tự mình cân nhắc tỷ lệ hương liệu thôi mà vị đã ngon thế này, huống hồ là... Nghĩ đến đây, Điền đại trù móc trong ngực ra 30 văn tiền: "Tiểu Mễ, con cầm bát nhà mình sang tiệm cách vách mua một phần cơm hộp về đây."

Tiểu Mễ nhận lệnh, cầm tiền ba chân bốn cẳng chạy đi ngay. Đại Viên thì thành thật ở lại bên cạnh phụ giúp sư phụ lên món.

Mâm cỗ nhà họ Lư sau khi sửa đổi cuối cùng thành tám món.

Món mặn gồm thịt kho tàu, gà hầm, cá chiên chao, sườn kho tương. Còn món chay thì là khoai tây sợi trộn cay, mướp xào tóp mỡ, bí đao xào tương, cà tím băm tỏi.

Khi món ăn dọn ra đầy đủ, đệ đệ Lư phụ phải cảm thán: "Cỗ to thế này, đại ca hôm nay ngươi chịu chi quá đấy."

"Cưới vợ cho Đại Lang mà, cô nương nhà họ Trâu tốt lắm, nên làm vậy." Lư phụ khen con dâu ngay trước mặt anh em bên thông gia.

Trần Xảo Liên thì đon đả mời khách: "Ăn đi, ăn đi mọi người, kẻo nguội mất ngon."

Lư Tam Nương nhỏ giọng hỏi mẹ có cần để phần đồ ăn không vì đại ca và đại tẩu vẫn chưa ra. Trần Xảo Liên cười, giả vờ oán trách với khách khứa: "Cái con Tam Nương nhà ta ấy mà, giờ đã biết lo cho tẩu tẩu rồi. Ngày thường trong nhà chỉ có mỗi nó là nữ lang, giờ có Lăng nương về làm bạn thì vui phải biết." Rồi bà bảo khuê nữ: "Yên tâm đi, đầu bếp để phần riêng rồi, toàn đồ mới cả đấy."

Nhà họ Lư hôm nay là chủ gia, dĩ nhiên không ai ngồi vào mâm cả. Họ phải chạy đôn chạy đáo lo tiếp đãi, làm gì có chuyện chủ nhà ngồi xuống ăn trước khách?

Anh em nhà họ Trâu nghe thấy thế thì trong lòng mát rượi, thầm nghĩ nhà họ Lư đúng là gia đình phúc hậu, tử tế, gả muội tử/a tỷ sang đây là không sai chỗ rồi.

Tiệc rượu linh đình một lát thì hai vợ chồng son ra cùng khách nhân kính rượu nhận người. Trần Xảo Liên đứng bên cạnh giới thiệu: "Lăng nương, đây là tiểu thúc, tiểu thẩm của ngươi..."

. . . . .

Tiểu Mễ bưng hai mâm đồ ăn trở về, nói với sư phụ: "Thang lão bản bảo sợ lẫn vị nên bảo ta cứ cầm mâm về ăn xong rồi mới mang đi đổi lấy bát nhà mình."

Hắn có một mình mà tay lại cầm cái bát lớn sang, cũng may Thang lão bản nhận ra hắn, gọi hắn là Tiểu Mễ.  Thang lão bản tuổi còn trẻ mà gọi hắn cứ như sư phụ gọi vậy, làm Tiểu Mễ theo bản năng liền nghe lời răm rắp.

Điền đại trù liếc mắt một cái, hai mâm bốn món,  lượng thức ăn mỗi món có hơi ít. À, ông sực nhớ ra, cửa hàng Thang lão bản bán cơm hộp là tính theo phần ăn một người, vậy thì không ít đâu.

Tiểu Mễ nuốt nước miếng, khách khứa bên ngoài đều đã vào tiệc, thầy trò bọn họ cả ngày nay còn chưa được miếng nào vào bụng, chỉ toàn gặm bánh bột ngô với lại nếm thử một miếng thịt lúc sư phụ nấu.

Điền đại trù đưa tay ra, Đại Viên bên cạnh nhanh nhảu dâng đôi đũa cho sư phụ. Điền đại trù cầm đũa gắp miếng thịt kho tàu, ông không ăn ngay mà trước tiên quan sát cái đã. Làm nghề đầu bếp nấu nướng, quan trọng nhất là phải đủ sắc, hương, vị.

Ông cũng không phải danh trù gì, sư phụ cũng chỉ là một ông thầy chuyên làm cỗ bàn hiếu hỉ, cả đời ông chỉ có công phu dao thớt là đáng khoe khoang, còn nấu nướng thì chỉ thạo làm món gà, cá.

Thịt kho tàu của Thang lão bản, vừa hạ đũa là có thể cảm nhận được độ mềm mại, màu sắc óng ả, nước sốt sánh lại bao quanh miếng thịt hầm đỏ trong suốt như mã não.

Đẹp mắt thật!

Ông đưa lên mũi ngửi thử, thơm thật, mùi hương liệu hầu như không thấy đâu, chỉ toàn mùi thịt thơm nồng. Đưa vào miệng, da heo dai giòn, mỡ tan ngay đầu lưỡi, thịt nạc mềm không hề bị khô. Cả miếng thịt chỉ có thể gói gọn trong một chữ: Ngon!

"Lấy món ta nấu ra đây." Điền đại trù bảo.

Đại Viên đi bưng đĩa thịt kho tàu sư phụ nấu ra. Điền đại trù không cần ăn, chỉ nhìn bề ngoài là ông biết mình thua rồi. Nhưng Điền đại trù cũng chẳng phải hạng không chịu thua nổi, dù sao đây cũng là món tủ của Thang lão bản, chỉ là giờ phút này, ông hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Dân chúng thành Phụng Nguyên khen ngợi cơm hộp của Thang lão bản chẳng phải vì mấy trò kịch nghệ cổ động mà danh tiếng lẫy lừng đâu, nhà người ta thật sự có bản lĩnh thật.

Ông thử qua mỗi thứ một ít, như món khoai tây sợi trộn cay, lão cũng làm, vị của Thang lão bản cũng gần giống ông nhưng không hiểu sao ăn của Thang lão bản lại thấy ngon hơn.

Điền đại trù bần thần cân nhắc, rốt cuộc là kém ở chỗ nào?

"Sư phụ, khoai tây sợi sắp hết rồi, hay là để ta đi mua thêm?" Tiểu Mễ hỏi.

Điền đại trù buông đũa không ăn nữa: "Hai đứa ngươi ăn đi." Thấy đồ ăn đã vơi gần hết, ông móc tiền đưa cho Đại Viên: "Hai đứa ăn xong mang mâm sang trả luôn, rồi cứ ở bên đó mà ăn mộ thực nhé. Ta thấy nhà này chắc chẳng tính toán cho chúng ta ăn cơm tử tế đâu."

Bất kể là việc hiếu hay hỉ, chủ nhà bao giờ cũng phải lo cơm nước cho đầu bếp mới đúng lệ.

"Không đến mức đó chứ ạ..." Đại Viên cảm thấy tiêu tiền của sư phụ thì hơi lãng phí: "Sư phụ nấu ăn cũng đỉnh lắm mà." Ý hắn là không cần thiết phải tốn tiền mua cơm hộp, dù thịt kho tàu của Thang lão bản đúng là ngon thật.

Điền đầu bếp hừ lạnh: "Ngươi còn tưởng sẽ được ăn thịt kho tàu với gà, cá chắc? Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, người ta cho cái gì thì ăn cái nấy thôi, mau cút đi cho rảnh nợ." Đừng ở đây làm phiền ông, ông còn phải ngẫm xem rốt cuộc mình kém ở chỗ nào.

Hai đồ đệ nhìn nhau, sau khi dọn dẹp xong xuôi thức ăn liền cầm tiền đi mua cơm hộp. Chỉ là bọn họ không ăn bên đó mà mang về ăn cùng sư phụ, một phần cho sư phụ, một phần hai người chia nhau.

Điền đại trù nhận lấy tấm lòng hiếu thảo của hai đồ đệ. Hai đứa trẻ này tuy có phần khờ khạo nhưng được cái kiên định, hiếu thuận là thật. Chúng đi theo ồn từ nhỏ, mà ông vốn không có con trai, chỉ có đứa cháu gái. Điền đại trù đang tính xem sau này chọn lấy một đứa gả cháu gái cho, để lại cho nhà ông chút hương hỏa là được.

Đại Viên và Tiểu Mễ lúc mới bắt đầu ăn còn có chút khép nép, không muốn làm sư phụ đau lòng, ngoài miệng vẫn bảo đồ người ngoài làm sao ngon bằng tay nghề sư phụ. Nhưng đến khi thực sự ăn vào, hai đứa cứ như heo ủi máng vậy.

"Ngon quá, ngon thật sự."

"Món khoai tây sợi này cũng ngon, không biết làm kiểu gì nhỉ." 

"Ta mà có bản lĩnh như Thang lão bản, chắc sư phụ cũng yên tâm rồi."

Điền đại trù: ...... 

Sau đó, Điền đại trù ăn xong vẫn không tài nào ngẫm ra bản thân kém ở điểm nào. Cuối cùng ông đành quy kết rằng: Làm nghề nào cũng cần cái duyên và thiên phú, có người sinh ra vốn đã là để ăn bát cơm này rồi. Đao công hơi kém thì còn luyện được, chứ cái việc nêm nếm gia vị, nắm bắt hỏa hậu, cái bí quyết riêng khi đứng bếp đó là thứ không phải cứ khổ luyện là có được.

Mâm cỗ tám món giúp vợ chồng nhà họ Lư nhận được bao nhiêu lời khen ngợi. Láng giềng trong phố hay họ hàng thân thích nhắc đến đều bảo là sang cả, có thể diện, món ăn lại rất vừa miệng. Người nhà họ Trâu cũng thấy mát lòng mát dạ. Chờ khách khứa ăn xong, Trần Xảo Liên còn đóng gói hai bát thịt đầy tú ụ cho nhà thông gia mang về.

"Đều là đồ mới làm cả, các người cứ cầm lấy."

"Mời thông gia về nếm thử chút lộc. Lăng nương ở nhà ta thì cứ yên tâm, ta đối xử với nó tự nhiên cũng như đối với con gái Tam Nương nhà ta thôi."

. . . . . . 

 Hỉ sự cuối cùng cũng vãn tuồng, khách khứa tản dần.

Tưởng Vân mở lời mời Hương Bình sang sân nhà mình ngồi chơi một chút, nhưng Chu Hương Bình xua xua tay: "Để lần sau nhé thẩm, ta phải về trông nom cửa hàng ngay đây."

"Vậy cũng được, lần sau nhất định phải ghé đấy." Tưởng Vân sực nhớ ra tiệm nhà mình giờ này cũng đến lúc phải dọn dẹp.

Trong viện, A Lương và Đồng tẩu đã thu dọn đâu vào đấy, gần như xong xuôi cả rồi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang bê bàn ghế bày bên ngoài vào trong, xếp gọn gàng sát vách tường. Còn Thang Hiển Linh thì đang ở dưới bếp chuẩn bị cơm chiều, cậu đang tập thái khoai tây, tiếng dao va vào thớt phát ra những nhịp "đốc đốc đốc" giòn giã. Chỉ loáng cái, một củ khoai tây đã được thái xong xuôi, những sợi khoai tây đều tăm tắp nổi lềnh bềnh trong chậu nước.

"Sao lại tự nấu thế này? Không có thức ăn thừa à?" Tưởng Vân bước vào bếp hỏi.

Thang Hiển Linh đáp: "Đồ thừa không còn bao nhiêu mẹ ạ, con làm thêm đĩa khoai tây sợi nữa." Cậu dừng tay dao, quay sang hỏi nương: "Cỗ bàn ăn có ngon không?"

"Ngon chứ, những tám món lận mà. Xảo Liên phen này mát mặt lắm, ai cũng khen hết lời." Tưởng Vân kể lại cho Ngũ ca nhi nghe: "Cũng có cả thịt kho tàu nữa nhưng ta thấy chẳng ngon bằng con làm."

Đây chẳng phải lời nói dối để nịnh Ngũ ca nhi đâu mà là cảm nhận thật lòng của bà.

"Có điều lão đầu bếp đó nấu món cá là lạ mà ngon lắm."

Thang Hiển Linh tò mò: "Cá gì thế mẹ?"

Tưởng Vân vừa nói vừa khoa tay múa chân mô tả: "Cá được chiên qua, bên trên rưới nước sốt, lại có mấy hạt gì đen sì sì như hạt đậu ấy. Ngửi thì thấy hơi có mùi khăm khẳm khó tả, nhưng không phải thối hẳn đâu, ăn vào thì thơm lạ lùng. Da cá giòn rụm, thịt bên trong lại mềm ngọt, chấm với nước sốt ăn vào hợp lắm."

Nếu là chỗ anh em họ hàng thân thiết, Tưởng Vân đã mặt dày xin một miếng về cho Ngũ ca nhi rồi. Nhưng đây là nhà họ Lư bày tiệc đãi khách, xong xuôi vợ chồng Lư gia chỉ gói đồ ăn cho người thân mang về. Là hàng xóm láng giềng, Tưởng Vân không thể mở lời xin xỏ được. Mặc dù lúc đó Trần Xảo Liên cũng khách khí nhiệt tình bảo: "Thẩm cầm một ít về cho Ngũ ca nhi với Thiết Ngưu nếm thử nhé", nhưng Tưởng Vân dù trong lòng muốn lắm vẫn phải từ chối, bảo là không được đâu, ở nhà có đủ cả rồi.

Giờ nghĩ lại bà thấy hơi hối hận, thật ra lấy một miếng cá cũng chẳng sao cả.

Thang Hiển Linh thấy vẻ mặt ảo não của bà thì đoán ngay ra được, chắc mẹ đang tiếc vì đi ăn cỗ mà không gói được món gì về cho cậu rồi.

"Mẹ à, con biết món mẹ nói là gì rồi, chắc chắn là loại chao do tự tay Điền đại trù ủ đấy."

Đây hẳn là món tủ của ông ấy rồi. Thang Hiển Linh thầm nghĩ, dù biết nhà họ Lư không bao nguyên liệu xịn nhưng Điền đại trù vẫn tự mang theo chao riêng, chứng tỏ ông làm nghề rất có tâm.Ít nhất là với những món mang danh thương hiệu của mình thì ông vẫn cực kỳ tận lực.

Cũng đúng thôi, danh tiếng là bát cơm của đầu bếp nấu cỗ mà. Mấy món khác có thể bình thường nhưng nhất định phải có một hai món độc quyền để trấn giữ bàn tiệc.

Nhìn mẹ cậu ăn xong về cứ tấm tắc khen mãi là đủ hiểu. Thời này không có mạng mẽo hay điện thoại, danh tiếng đều dựa vào miệng người này truyền tai người kia. Hễ ai đồn Điền đại trù ở phường Bát Giác làm cỗ ngon lắm, nhất là món cá thì nhà nào thích ăn cá khi làm tiệc sẽ tìm đến ngay, thế là đơn đặt hàng cứ thế mà tới thôi.

Thang Hiển Linh hào hứng bảo: "Sắp tới cuối tuần rồi, để con ra chợ Đông chợ Tây dạo một vòng xem có chỗ nào bán chao không. Mua về con cũng sẽ làm thử món cá chiên sốt chao cho cả nhà ăn."

Nghĩ đến đó, trong đầu cậu bắt đầu hiện ra cách làm: Cá phải được chiên qua chảo dầu cho vàng ươm, lớp da bên ngoài giòn rụm, sau đó mới cho vào nồi nước sốt đậm đà để rim...

Có khi còn thêm được chút thì là hay một ít ngô thù du cho dậy mùi nữa.

Chao ôi!

Thang Hiển Linh nghĩ đến thôi mà nước miếng đã chực trào ra, tay đang cầm dao thái khoai tây cũng muốn buông xuống vì thèm quá rồi.

... Thôi, thái tiếp, thái tiếp đi, còn phải luyện tập công phu dao thớt nữa mà!