Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 71

 

Ngày "thứ Sáu" ấy là một ngày mưa rào sấm chớp. Buổi sáng trời vẫn còn hửng nắng, mặt trời lên cao, nhưng đến lúc bán xong đồ ăn sáng chuẩn bị dọn hàng thì trên bầu trời bỗng vang lên mấy tiếng sấm rền, lúc ấy mưa vẫn chưa đổ xuống, chỉ có tiếng ầm ì xa xăm.

"Ngũ ca nhi, ta coi bộ sắp mưa to rồi." Tưởng Vân đứng trong tiệm, ngóc đầu nhìn lên bầu trời thăm dò.

Thang Hiển Linh cũng nghe thấy tiếng sấm, cậu đáp: "Mưa thì cứ mưa thôi mẹ, thời tiết nóng quá rồi, mưa một trận cho mát mẻ chút."

"Thế buổi chiều ta chuẩn bị bao nhiêu phần thức ăn đây?"

Thang Hiển Linh ngẫm nghĩ một lát: "Cứ chuẩn bị theo lượng bảy mươi phần đi mẹ nhưng thịt thì vẫn mua đủ cho một trăm phần."

Tưởng Vân nghe mà chẳng hiểu ra làm sao. Bà cứ ngỡ Ngũ ca nhi lo lắng cho việc buôn bán của nhà Hương Bình, sợ hằng ngày đặt nhiều mà hôm nay đặt ít đi thì nhà họ bán không chạy, nhưng việc nào ra việc đó, nhà mình mua nhiều quá cũng lãng phí. Thịt cứ để ở sạp nhà người ta thì còn bán được cho khách khác, chứ rước về tay mình mà không dùng hết thì đúng là phí của trời.

"Con tính rồi, buổi chiều nhà mình ăn đồ nướng BBQ." Thang Hiển Linh giải thích.

Số là cậu vẫn luôn ấp ủ ước mơ về một quán ăn đêm chuyên về đồ nướng. Trước đây cậu từng tính toán qua một lần nhưng thấy tiền nến đắt đỏ quá nên thôi, song mùa hè mà không được nhâm nhi vài xiên nướng thì thật thiếu sót. Thang Hiển Linh vốn tính thèm ăn, nên lần thứ hai nảy ra ý định này, cậu đã bàn với Thiết Ngưu đặt làm bếp lò ngay.

Cậu tự tay vẽ sơ đồ phác thảo, tìm thợ nề đến đóng bếp, lại đặt bên xưởng mộc làm một đống xiên tre nhỏ. Hôm qua lúc mẹ sang nhà họ Lư ăn cỗ thì mấy thứ này đã được giao đến nơi rồi.

Thang Hiển Linh dự tính cơm hộp buổi chiều chuẩn bị bảy mươi phần thôi để bán xong sớm còn nghỉ sớm. Nếu trời mưa mà bán không hết thì gói cho A Lương và Đồng tẩu mỗi người một phần, còn dư nữa thì đem biếu hàng xóm hoặc để nhà mình ăn cũng được. Dù sao thì cậu cũng chẳng ăn cơm đâu, cậu để dành bụng ăn thịt nướng cơ!

Hì hì.

"Đồ nướng BBQ là cái gì?" Tưởng Vân ngẩn người ra một hồi, nhưng cũng chẳng đợi Ngũ ca nhi giải thích thêm, bà liền gật đầu: "Được, vậy cứ thế đi."

Thang Hiển Linh: ......

Mẹ thật sự rất yêu cậu. Dù đôi khi theo thói quen cũ của bà mà phủ quyết ngay, nhưng rất nhanh sau đó bà sẽ lấy ý muốn của cậu làm trọng. Có lẽ là để bù đắp cho Ngũ ca nhi ngày xưa, mẹ cũng đang tâm tâm niệm niệm thay đổi, muốn trở thành một người mẹ dịu dàng hết mực thương yêu con cái.

Thang Hiển Linh vòng tay ôm lấy vai bà một cái rồi nhanh chóng buông ra, cả hai mẹ con đều bật cười vui vẻ.

"Thịt nướng là thịt được xiên vào que tre, nướng chín trên than hồng ấy mà. Gia vị nướng con cũng đã xay nhuyễn chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Buổi chiều mẹ đừng ăn cơm no quá nhé, để dành bụng ăn đồ nướng với tụi con."

"Được, tất cả đều nghe con." Tưởng Vân cũng vui tươi hớn hở đáp lời.

Cửa hàng cơm sáng còn chưa kịp dọn dẹp xong thì trời đất bên ngoài đã tối sầm lại trong nháy mắt. Những người gánh thuê, bán hàng rong trên phố Chính vội vã thu dọn quang gánh, sọt hàng, định bụng tìm chỗ tránh mưa rồi xem tình hình thế nào. Vào thành được một chuyến chẳng dễ dàng gì, lại còn tốn tiền nộp thuế, giờ mà về ngay thì lỗ vốn quá.

"Ngũ ca nhi, hay là mở rộng cửa tiệm ra đi, lát nữa mưa xuống mọi người còn có chỗ mà trú." Tưởng Vân hỏi ý con.

"Được ạ" Thang Hiển Linh gật đầu đồng ý.

Vừa dứt lời, những hạt mưa to như hạt đậu đã đổ xầm xập xuống chẳng báo trước một lời. Tưởng Vân đưa khay tiền của cửa hàng cho Thiết Ngưu, bảo hắn mang vào trong nhà cất. Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm tiền đi thẳng ra hậu viện.

Chỉ trong nháy mắt, dưới mái hiên cửa hàng đã đứng đầy người tránh mưa.

"Thôi chúng ta không vào trong đâu."

"Sợ làm bẩn chỗ ngồi của nhà các người."

"Cảm ơn Thang lão bản, Tưởng thẩm đã cho chúng ta trú nhờ."

Những người bán hàng rong không dám bước vào tiệm vì sợ bùn đất dưới chân hay rác rưởi trong sọt làm bẩn sàn nhà. Thang Hiển Linh vốn cũng định để mọi người tự nhiên là được, nhưng thấy mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi lồng lộn, trên trời bỗng "đùng" một tiếng sấm vang dội khiến tim gan ai nấy đều nhảy dựng lên. Tiếng nổ lớn cứ như thể trời cao vừa bị thủng một lỗ vậy.

"Này, mau vào trong này cả đi!" Tưởng Vân vội vã vẫy tay gọi mọi người vào nhà.

Lần này chẳng ai từ chối nữa vì trận mưa này trông đáng sợ quá.

"Sao mà mưa lớn thế không biết!"

"Ông trời đang nổi giận hay sao?"

"Trận này chắc còn lâu mới tạnh được đây."

Thành Phụng Nguyên vốn có hệ thống thoát nước dẫn ra sông hộ thành bên ngoài, nhưng hiện tại mưa quá dữ dội, nước đổ xối xả không có dấu hiệu gì là sẽ ngớt. Gió rít từng cơn thổi lá cờ hiệu của cửa hàng bay phần phật rồi dán chặt lên nóc nhà.

"Mẹ đừng lo mấy thứ đó nữa." Thang Hiển Linh trấn an.

Tưởng Vân lo lắng gật đầu, nghe lời Ngũ ca nhi, đợi mưa tạnh rồi tính sau: "Mưa cứ thế này thì bữa chiều chắc chắn chẳng có khách nào tới đâu."

"Giờ đừng bận tâm chuyện làm ăn nữa mẹ, mưa lớn thế này khách không đến cũng là thường thôi, cùng lắm là nghỉ nửa ngày." Thang Hiển Linh nhìn ra ngoài, nước trên mặt đường đã bắt đầu dâng cao, rãnh thoát nước cũng không thoát kịp nữa.

Cứ đà này có khi nước tràn cả vào tiệm mất?

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy Thang Hiển Linh và Tưởng Vân đều lo lắng, liền lên tiếng: "Mưa rào mùa hè thường kèm sấm chớp thế này thôi, ta đoán chắc không mưa lâu đâu."

"Được vậy thì tốt." Thang Hiển Linh nghe tiếng sấm đùng đùng, nghĩ Thiết Ngưu nói cũng đúng, chắc chỉ là một trận mưa rào thôi, có điều sức nước mạnh quá làm lòng người cũng thấy bồn chồn.

Quả nhiên, đợi chừng hơn nửa canh giờ, khi mực nước mưa suýt soát tràn qua bậc thềm cửa hàng thì mưa bắt đầu nhỏ dần. Đám người bán hàng rong đang trú mưa trong tiệm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Tạnh dần rồi!"

"Thật tốt quá."

"Thế này thì ổn rồi."

Lại có người bảo: "Mưa xuống chút cũng tốt, hơn một tháng trước vừa thu hoạch lúa mạch xong, giờ nước thấm xuống đất thì trồng cây gì cũng thuận."

"Đúng thế, không lo thiếu nước."

"Ông trời vẫn còn thương xót người làm nông chúng ta."

Nhắc đến chuyện hoa màu, mấy người lại bắt đầu than vãn về lũ thương buôn lương thực trong thành tâm địa đen tối chuyên ép giá. Cũng may là hiện giờ giá không còn thấp lẹt tẹt như lúc lúa mạch mới gặt xong. Hiện tại giá khoảng 350 đến 360 văn một thạch, nhưng vẫn có người chép miệng bảo vẫn chẳng bằng năm ngoái, năm ngoái những tận 400 văn cơ.

Mưa ngớt, ai nấy đều có tâm trí để tán gẫu, oán thán vài câu.

Đợi thêm một lát, bên ngoài tạnh hẳn thì cũng đã qua giờ cơm trưa. Đám người bán rong rối rít nói lời cảm ơn Thang lão bản và Tưởng thẩm. Họ bán thứ gì thì liền từ trong sọt, trong gánh lấy ra một nắm rau củ đưa tặng nhà họ Thang.

"Của ít lòng nhiều, các người nhận cho chúng ta vui."

"Phải đấy, phải đấy."

"Đường xá thế này, hôm nay sợ là chẳng bán chác được gì đâu. Thôi thì biếu các người cho xong."

Những người bán hàng rong này thật sự rất nhiệt tình. Họ buôn bán trên phố Chính, giao hảo được với các chủ tiệm ở đây là điều tốt, chẳng nói đến lợi ích to tát gì, chỉ cần những lúc mưa gió bất ngờ thế này có được một chỗ trú chân là đã cảm tạ trời đất lắm rồi. Chứ gặp mấy chủ tiệm khó tính, họ còn đuổi thẳng cổ, chẳng cho đứng dưới mái hiên tránh mưa đâu.

Thang Hiển Linh và Tưởng Vân từ chối không được, thấy mấy mớ rau cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền nên đành nhận lấy.

Đám người bán hàng rong từ tiệm nhà họ Thang bước ra, ai nấy quần áo đều khô ráo. Những người ở đầu đường cuối phố thì chẳng được may mắn như vậy. Có những chủ tiệm tốt bụng cho vào nhà trú hoặc ít ra không đuổi người đứng dưới mái hiên, nhưng cũng có kẻ độc ác, nhất quyết xua đuổi. Thế là nhiều người phải đội mưa chạy đi tìm chỗ khác, giờ này ai nấy đều ướt như chuột lột.

"Lúc nãy Tưởng thẩm chủ động gọi bọn ta vào đấy." Một người bán hàng rong kể lại.

"Tiệm nhà họ Thang à? Nhà đó đúng là người tốt thật."

"Thang lão bản với Tưởng thẩm đúng là tử tế."

"Ta nghe đồn Thang lão bản buôn bán cứng rắn lắm cơ mà."

"Ta cũng chưa ăn bao giờ, nghe nói giá cả cũng đắt đỏ lắm."

Chẳng cần biết Thang lão bản buôn bán cứng rắn hay không, nhưng lần này cho họ vào trú mưa đúng là lòng dạ tốt. Có người bị ướt sũng vừa vắt áo vừa thở dài: "Cái nhà bán rượu nếp than ấy, ngày thường thấy ai cũng cười hì hì, thế mà lúc nãy đứng nhờ dưới mái hiên một tí cũng không cho."

"Họ bảo đứng đấy làm chắn mất lối của khách."

"Trời mưa tầm tã thế thì đào đâu ra khách?"

"Ai mà biết được."

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cửa hàng là của người ta, người ta không cho trú thì đám người bán hàng rong cũng chỉ biết lầu bầu ngoài miệng chứ chẳng làm gì được.

Tại tiệm rượu nếp than nhà họ Lý:

"Sợ cái gì chứ, toàn một lũ chân lấm tay bùn, hạng người đó mà thèm bỏ tiền ra mua rượu nếp nhà ta chắc?"

"Người ngợm thì bẩn thỉu lại còn dầm mưa, cho vào một lát là cửa tiệm đầy dấu chân bùn đất ngay." 

"Người nói đúng đấy ạ." 

Đám bán hàng rong này vốn chẳng phải khách hàng, việc gì phải cho sắc mặt tốt? Chẳng lẽ còn phải tươi cười rước họ vào nhà hay sao?

. . . . . . 

Thang Hiển Linh đang ở dưới bếp nấu cơm. Vì lỡ mất bữa trưa nên giờ bụng dạ cậu cứ réo lên vì đói, cậu liền làm món cơm lười. Ở thành Phụng Nguyên có một món gọi là canh bột sệt, dùng bột mì pha ít nước với chút muối, khuấy đều cho đặc lại nhưng không đến mức đóng thành khối như làm mì.

Khi nước trong nồi sôi sùng sục, cậu dùng đũa lùa từng miếng bột vào nồi, sau đó có rau gì thì bỏ rau nấy. Thang Hiển Linh còn cắt thêm khoai tây hạt lựu và cải muối băm nhỏ thả vào cho đậm đà. Cứ để lửa liu riu nấu thêm một lúc cũng không sợ bột bị nát, nhân tiện lúc đó cậu làm thêm món dưa chuột bóp chua ngọt.

Thế là có thể dùng bữa rồi.

Ba người đang ăn thì nghe tiếng cửa tiệm mở ra.

"Mẹ và phu lang cứ ăn đi, để ta ra xem." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng dậy đi ra phía trước.

Tưởng Vân không yên tâm, còn đang đoán xem là ai, vì người vào từ cửa trước thường là...

"Mẹ, Hiển Linh ơi, là Chu tẩu sang đưa thịt. Tẩu ấy bảo nay trời mưa muộn, sợ nhà mình cần gấp nên mang tới tận nơi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu xách giỏ thịt bước vào.

 Tưởng Vân vội buông bát, đứng dậy chào hỏi Hương Bình.

"Thẩm, Thang lão bản, cả nhà đang dùng bữa ạ?" Chu Hương Bình chào trước, cười hì hì nói: "Hôm nay mưa gió lỡ dở quá, ta thấy nhà mình chưa sang lấy thịt, sợ mọi người không kịp chuẩn bị món nên mang sang luôn. Lượng thịt ta giao có ít hơn mọi khi một chút..."

Chu Hương Bình vừa nói vừa giải thích lý do.

Thang Hiển Linh vội tiếp lời: "Thế thì tẩu tử nhớ để dành thêm cho ta một ít thịt nhé."

"Hả?" Chu Hương Bình ngẩn người, rồi nhanh chóng phản ứng lại: "Trời mưa thế này mà vẫn lấy nhiều như mọi khi sao?"

Thang Hiển Linh đáp: "Buổi chiều ta định tự làm đồ nướng ăn, tẩu chọn cho ta miếng nào nhiều thịt nạc một chút, chia theo tỉ lệ ba nạc bảy mỡ nhé. À, còn hai cái móng giò nữa, nhớ giữ lại cho ta."

Cậu tính rồi, đến lúc đó Thiết Ngưu ăn một cái, cậu với mẹ chia nhau một cái. Chủ yếu là phải để dành bụng để ăn đồ nướng nữa!

Chu Hương Bình vội vàng ghi nhớ: "Được rồi, ta về sẽ để dành ngay cho ngươi."

"Hương Bình đừng đi, ở lại đây ăn bát cơm đã." Tưởng Vân vồn vã kéo tay Chu Hương Bình mời mọc.

Chu Hương Bình dĩ nhiên là định chối từ nhưng Tưởng Vân cứ nhất quyết giữ người bằng được: "Mưa gió thế này, chắc ngươi với lão Chu cũng bị kẹt ở cửa hàng chứ gì? Giờ này còn mải chạy sang đưa thịt cho nhà ta, lấy đâu ra thời gian mà cơm nước."

"Tẩu tử à, ta nấu nhiều lắm, chút bánh canh này cũng chẳng phải thức ăn cao lương mỹ vị gì đâu." Thang Hiển Linh thấy mẹ thật lòng muốn giữ khách nên cũng lên tiếng phụ họa.

Cuối cùng, Chu Hương Bình đành ở lại tiệm nhà họ Thang dùng một bát bánh canh. Mà lạ thật nhé, rõ ràng cũng là bánh canh, cái món này chẳng có gì là hiếm lạ cả, thế mà qua tay Thang lão bản nấu sao lại ngon đến thế, chắc là do nàng cũng đang đói bụng thật.

Chu Hương Bình ăn xong định dọn dẹp, Tưởng Vân liền giành lấy cái bát: "Để đó ta làm, ngươi đừng có khách sáo với ta. Nhà ngươi chắc lão Chu cũng đang mong đấy, về đi thôi."

"Ái chà, thẩm đúng là người nhanh nhẹn sảng khoái quá." Chu Hương Bình dở khóc dở cười, nhưng trong lòng thầm ghi nhớ cái tốt của Tưởng thẩm. Người này tính tình thật thà, Thang lão bản cũng giống mẹ mình, chẳng bao giờ bày vẽ màu mè, có gì nói nấy.

Trong giới làm ăn buôn bán, những người như vậy là dễ chung đụng nhất. Miễn là hàng hóa phải chuẩn, phải tốt, đôi bên không lừa lọc nhau thì chuyện làm ăn mới bền lâu được.

"Vậy ta về trước nhé. Thang lão bản, số thịt ngươi dặn, đến giờ mộ thực ta sẽ mang sang cho ngươi được không?"

"Được ạ, cảm ơn tẩu tử nhiều." Thang Hiển Linh sảng khoái đáp lời.

Hôm nay việc chuẩn bị nguyên liệu có chậm hơn mọi ngày một chút. Lúc A Lương và Đồng tẩu sang tới nơi, ống quần của A Lương ướt sũng, còn đôi giày vải của Đồng tẩu cũng chẳng khá khẩm hơn, nước thấm vào tận bên trong.

"Không phải vội đâu, hai người cứ vào bếp lò mà sưởi cho ấm người đã." Thang Hiển Linh dặn dò, rồi nói thêm: "Trong ấm có nước gừng vừa nấu đấy, mỗi người làm một bát đi."

Mưa tuy đã tạnh nhưng gió vẫn còn thổi, giữa ngày hè mà lại thấy có chút se lạnh.

Hai người họ ngoài miệng thì bảo không phiền đâu, nhưng vẫn nghe lời Thang lão bản mà rót nước gừng uống. Họ làm việc ở đây cũng được một thời gian rồi nên hiểu tính Thang lão bản. Trong cái sân nhà họ Thang này, nhất là chuyện buôn bán, lời Thang lão bản nói là có trọng lượng nhất, và một điều nữa là phải tuyệt đối sạch sẽ.

"Sao ngươi lại đi giày rơm tới thế?" Đồng tẩu vừa hỏi vừa tặc lưỡi: "Biết thế ta cũng đi giày rơm cho rồi, đỡ phí cả đôi giày tốt bị ướt sũng."

Đồng tẩu quả là người khéo léo, nói vậy là để A Lương khỏi thấy ngại vì mình nghèo. A Lương giờ đã dạn dĩ hơn lúc mới tới một chút nhưng vẫn chưa biết cách bắt chuyện, chỉ biết cười hiền. Thế rồi hai người bắt tay ngay vào việc.

Đến buổi chiều, trời lại đổ mưa, có điều không dữ dội như lúc trưa nữa.

Sắp đến giờ mở cửa tiệm, Tưởng Vân rầu rĩ nhìn bầu trời: "Sao lại mưa nữa rồi không biết."

Kiểu này mộ thực chắc chắn vắng khách, đồ ăn thế nào cũng thừa cho xem.

"Mẹ cứ mở cửa tiệm đi ạ, hễ có ai đi qua thì mời họ vào trú mưa trước." Thang Hiển Linh quay sang bảo Thiết Ngưu: "Nhà mình mang cái bếp lò nướng thịt ra phía trước rồi nhóm lửa lên, con đi nấu thêm một ấm nước gừng nữa."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu hiểu ý phu lang ngay, liền đi dọn bếp lò. Cậu là sợ có thực khách ở xa lặn lội tới mà giữa đường gặp mưa, giờ nhóm bếp lò lên vừa để sưởi ấm, vừa để mọi người có chỗ hong khô quần áo cho đỡ lạnh.

"Được rồi." Tưởng Vân lên tiếng đáp.

Dưới mái hiên dài phía trước cửa tiệm Thang gia hôm nay thật sự đã phát huy tác dụng. Trên phố Chính, thỉnh thoảng lại có người hối hả chạy đi tìm chỗ nấp. Đám người bán hàng rong đa phần đã bán thống bán tháo đồ đạc để về sớm, chỉ còn vài người chưa cam lòng vẫn nán lại, giờ lại lục đục đi tìm chỗ trú chân.

Mấy vị thực khách quen cũng vội vàng chạy tới tiệm họ Thang, vừa vào đã hỏi: "Hôm nay nhà mình mở cửa sớm thế?"

"Vâng, mở sớm một chút. Ngũ ca nhi nhà ta sợ mọi người tới đây bị ướt hết." Tưởng Vân xởi lởi đón khách ngồi vào chỗ. A Lương nhanh nhẹn xách một ấm trà gừng lớn ra phía trước, rót đầy cho từng người.

"Thang lão bản bảo món này miễn phí ạ."

Nước trà ở tiệm nhà họ Thang vốn luôn miễn phí nhưng A Lương vẫn lễ phép thưa một câu cho rõ ràng.

Mấy người bán hàng rong rải rác trú mưa thì vẫn còn e ngại, họ không dám vào hẳn trong tiệm mà chỉ đứng nép dưới mái hiên, vậy mà vẫn cứ thấp thỏm sợ bị đuổi đi. Lúc này tiệm chuẩn bị vào giờ buôn bán, Tưởng Vân cũng không tiện mời hết vào trong ngồi.

Cơn mưa lúc này đã ngớt, chỉ còn rơi tí tách, đứng dưới mái hiên cũng đủ che chắn.

"A Lương, ngươi xách ấm trà gừng ra, lấy thêm mấy cái ống trúc rót cho mấy người bán hàng rong ngoài kia một ít uống cho ấm bụng." Tưởng Vân cuối cùng vẫn không đành lòng, khẽ dặn dò.

Thế là A Lương và Đồng tẩu cùng nhau bận rộn, chia nhau đi rót trà gừng giúp mọi người xua bớt cái lạnh.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng vừa lúc dọn bếp nướng ra phía trước tiệm rồi nhóm than. Mấy vị khách đợi ăn thấy vậy liền đứng dậy tiến lại gần, gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng. Có người còn cởi áo ngoài hơ qua hơ lại trên bếp lửa cho bớt ẩm, cười bảo: "Ái chà, phu phu nhà các ngươi thật đúng là chu đáo quá sức."

Tiệm ăn nhà họ Thang tuy không lớn nhưng những chi tiết nhỏ này thực sự làm khách hàng mát lòng mát dạ, đúng là hơn hẳn mấy quán cơm ở chợ Tây. Cứ đà này, có người còn thấy nhà họ Thang chỉ bán cơm hộp thì hơi phí tài.

Một vị thực khách vốn muốn gọi món riêng, lúc này không nhịn được lại nhắc: "Bao giờ nhà ngươi mới đổi thành tiệm cơm hẳn hoi đây? Ta nhất định sẽ sang ủng hộ liên tục cả nửa tháng cho xem."

Nếu bảo ngày nào cũng tới thì nghe hơi quá lời nhưng bảo tới ủng hộ nửa tháng liền thì chắc chắn là lời nói thật lòng đã qua cân nhắc.

"Chuyện đó còn phải đợi Thang lão bản quyết định, nhưng ý kiến của khách nhân ta nhất định sẽ thưa lại với hắn." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười đáp.

Vị thực khách kia trêu chọc: "Hai người là phu phu rồi mà nghe ngươi gọi vẫn còn khách khí quá nhỉ."

"Lâm huynh, ngươi thì biết cái gì." Một vị khách quen khác vừa vào tiệm liền tiếp lời. Người này thông minh hơn, tay cầm ô che nên chỉ bị ướt chút gấu áo, lão vừa xếp ô vừa nói: "Thiết Ngưu huynh đệ đây là kính trọng Thang lão bản đấy."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu mỉm cười gật đầu rồi quay vào hậu viện tiếp tục công việc.

Lâm huynh ngẫm nghĩ một hồi rồi gật gù tán đồng: "Thang lão bản đúng là không chọn nhầm phu quân, người trẻ tuổi mà không hề ngạo mạn. Chẳng bù cho mấy kẻ cứ thích sĩ diện hão, để rồi nhà cửa lúc nào cũng rối như canh hẹ."

"Phu phu đồng lòng, trong nhà thái bình, mọi sự tất sẽ thông."

Người thì hơ quần áo, người thì nhấp chén trà gừng, khách khứa cứ thế lục tục kéo đến. Vừa bước vào thấy không khí ấm áp, lại có sẵn bếp than hồng, ai nấy đều tự hiểu lấy tấm lòng của chủ quán.

"Thang lão bản thật biết lo xa."

"Hôm nay cửa tiệm mở sớm hơn hẳn nhỉ?"

"Kìa, còn có cả trà gừng nữa, uống một bát cho ra mồ hôi là khỏe ngay."

"Đúng đấy, giờ chỉ thấy đói bụng thôi."

Cuối cùng thì đồ ăn cũng được bưng lên.

Lúc này bầu trời bên ngoài lại bừng sáng trở lại. Đám người bán hàng rong đồng thanh nói lời cảm ơn rồi lục đục ra về. Với tình hình này thì hôm nay coi như hỏng ăn, buôn bán gì được nữa, thôi thì về nhà cho sớm. Chỉ là khi đi ngang qua tiệm họ Thang, nghe mùi thơm ngào ngạt bay ra, bụng dạ ai nấy đều réo lên ầm ĩ, khiến bước chân họ cũng phải nhanh hơn đôi chút để mau được về nhà đánh chén.

Đường sá sau cơn mưa lầy lội khó đi, có người còn cởi cả giày rơm, đi chân trần mà lội về.

Dù mưa đã tạnh nhưng Tưởng Vân vẫn chưa thể thở phào nhẹ nhõm, bởi thực khách hôm nay đúng là vắng hơn hẳn. Cũng may Ngũ ca nhi chỉ chuẩn bị có bảy mươi phần cơm. Tuy ít khách nhưng không khí trong tiệm lại rất dễ chịu, không còn cảnh người này bưng mâm, người kia tìm chỗ rồi ăn vội ăn vàng như mọi khi. Hôm nay khách khứa thong thả nhâm nhi, vừa ăn vừa nán lại tán gẫu dăm ba câu chuyện.

"Cho ta thêm một phần sữa chua nữa nhé!"

Có vị khách ăn xong vẫn chưa muốn về, gọi thêm phần sữa chua để ngồi lại buôn chuyện tiếp. Tưởng Vân nhanh nhẹn bưng lên cho khách.

Đừng nhìn lúc nãy mưa gió bão bùng, giờ tạnh ráo trời lại sáng rực, ráng chiều đỏ rực một góc trời, sau đám mây còn lấp ló cả cầu vồng. Thức ăn trong khay vẫn còn dư không ít, mà chẳng thấy thực khách nào ghé thêm.

Chu Hương Bình sang đưa thịt, tiệm nhà nàng cũng tính đóng cửa sớm. Thấy mặt Tưởng thẩm có vẻ ưu sầu, nàng đoán ngay ra sự tình liền lên tiếng an ủi: "Thôi mà thẩm, chúng ta quanh năm suốt tháng bận rộn, khó khăn lắm mới có lúc được thảnh thơi thế này. Nhà ta cũng vậy thôi, đưa xong thịt là cũng đóng cửa về sớm nghỉ ngơi."

Tưởng Vân chép miệng: "Mà từ mai nhà ta còn định nghỉ hẳn hai ngày cơ."

Chu Hương Bình: ...... Nàng không nhịn được mà bật cười: "Thẩm ơi là thẩm, ta đang an ủi thẩm mà thẩm nói thế thì đúng là trêu ta rồi."

Tưởng Vân nghe vậy cũng bật cười theo.

Không còn khách tới mua cơm, Thang Hiển Linh liền bưng thịt vào bếp để xử lý. Chẳng mấy chốc, một xấp xiên tre nhỏ đã được xiên đầy thịt, đoạn này phải khen ngợi đầu bếp Hoàng Phủ Thiết Ngưu, cái tay xiên thịt của hắn vừa nhanh vừa đều tăm tắp.

"Vậy ngươi cứ làm nốt đi nhé, ta mang khay gia vị ra phía trước đây. Xiên xong mớ cuối cùng này thì ra ngoài tiệm ngay nhé."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đầu cũng không ngẩng lên, khẽ đáp một tiếng "Ừ". Thấy bóng dáng phu lang vội vã chạy đi, đáy mắt hắn không giấu nổi vài phần ý cười. Đừng nhìn mẹ hay lo lắng chuyện buôn bán, phu lang nhà hắn ngoài mặt thì điềm nhiên nhưng vừa cầm được miếng thịt là chân tay nhanh thoăn thoắt chạy ra phía trước ngay....

Rõ ràng là đang nóng lòng muốn bán thịt xiên nướng đây mà.

Thang Hiển Linh và Tưởng Vân đôi lúc tính cách cũng giống nhau thật.

"Thang lão bản, ngươi lại mang cái gì ra thế kia?" Có vị khách mắt tốt, thấy Thang Hiển Linh bưng mớ thịt tươi ra liền tò mò hỏi: "Giờ này làm gì còn khách nữa đâu?"

Thang Hiển Linh cười hì hì đáp: "Trước mắt thì đúng là chỉ có mấy người chúng ta thôi nên ta định nướng ít thịt ăn cho bõ thèm, vốn đã thèm món này lâu lắm rồi. Lát nữa nướng xong ta sẽ chia cho mỗi người một xiên gọi là mời mọi người nếm thử."

Cứ miễn phí cho mỗi người một xiên đi rồi ta sẽ khiến các người thèm đến phát khóc cho xem!!!

Đó chính là âm mưu kinh doanh đầy tà ác đang nảy nở trong đầu Thang đại lão bản.

Nghĩ lại thì làm trong nhà không ổn, Thang Hiển Linh thấy món thịt nướng này mà lên khói thì mịt mù sặc sụa lắm, liền tính chuyển bếp lò ra phía ngoài. Ngặt nỗi Thiết Ngưu còn đang mải xiên thịt trong bếp, cậu đành tự mình ra tay, lót miếng giẻ lau vào chân bếp định khênh đi.

Cái bếp nướng này dáng thon dài, có bốn chân, thân bếp đắp bằng đất sét đỏ, bên trên đan xen mấy thanh sắt và nó tốn của cậu khối tiền đấy chứ chẳng chơi!

"Thang lão bản định bày trò gì thế này?"

A Lương và Đồng tẩu thấy vậy cũng vội chạy lại giúp một tay.

"Ta định chuyển bếp ra ngoài kia, chỗ đó thoáng, lát nữa nướng thịt khói nó bay đi bớt." Thang Hiển Linh sờ thử vào chân bếp, thấy không nóng lắm, nhưng hai người khiêng thì phải thật cẩn thận.

Mấy vị khách trong tiệm thấy phu lang và phụ nhân bận rộn, có người hảo tâm đứng phắt dậy: "Để ta giúp một tay, coi như không ăn không xiên thịt nướng lát nữa Thang lão bản tặng."

"Thế thì quý hóa quá, đa tạ vị hiệp khách này nhé!" Thang Hiển Linh cười híp cả mắt.

Cả tiệm đều bật cười vui vẻ. Có người mở bát thì có người theo chân, lại thêm một vị hiệp khách nữa tiến tới hỗ trợ.

Bếp lò được đặt ngay sát dưới mái hiên, A Lương và Đồng tẩu kê chiếc bàn dài ra bên cạnh. Thang Hiển Linh nhanh tay bày biện đủ loại chai lọ bình hũ gia vị lên trên. Vừa chuẩn bị xong xuôi thì Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng mớ thịt đã xiên ra, vừa thấy bếp đã dời ra ngoài, hắn cuống quýt hỏi ngay: "Ngươi tự bê đấy à? Có bị bỏng không?"

"Không có, khách khứa giúp ta đấy chứ." Thang Hiển Linh vội vàng đáp. Cái đồ Thiết Ngưu ngốc nghếch này, bao nhiêu người đang nhìn thanh thiên bạch nhật thế này mà ngươi định cầm tay ta kiểm tra đấy à, không biết ngượng hay sao!

Lúc này Hoàng Phủ Thiết Ngưu mới thở phào nhẹ nhõm, không tìm tay phu lang nữa nhưng vẫn dặn: "Lần sau việc nặng thế này cứ gọi ta."

"Biết rồi, biết rồi mà ~" Thang Hiển Linh đáp lời bằng giọng điệu có chút nũng nịu.

Mấy khay thịt xiên đều đã được mang ra ngoài, giờ chỉ còn chờ nướng nữa thôi. Những vị khách vốn định đứng dậy ra về, giờ thấy cảnh này liền đổi ý ngay không đi nữa, Thang lão bản đã bảo lát nữa tặng mỗi người một xiên thịt nướng mà!

Dĩ nhiên chẳng ai thiếu thốn gì một xiên thịt, chủ yếu là họ muốn xem cái trò mới lạ này, xem xem rốt cuộc nó có vị gì mà thơm thế.

Thang Hiển Linh đặt những xiên tre lên bếp lò, tay thoăn thoắt lật đều các mặt. Than hồng đã qua giai đoạn bốc khói, lúc này nhiệt độ đang ở độ chuẩn nhất. Thịt nướng vừa tiếp lửa đã kêu xèo xèo, mỡ heo tứa ra bóng lưỡng, chẳng cần phải phết thêm dầu. Cậu cầm hai nắm thịt xiên chạm nhẹ vào nhau cho đều lửa, rồi mới tung ra vũ khí bí mật của mình.

Đó chính là gia vị nướng.

Cậu bắt đầu rắc gia vị. Thì là được chia làm hai loại: một phần xay thành bột mịn, một phần để nguyên hạt, hai loại trộn lẫn vào nhau ăn mới đúng điệu. Cậu rắc thêm một nắm bột ngô thù du để tạo vị cay nồng, còn loại không cay thì Thang Hiển Linh nướng ít hơn. Với loại không cay, chỉ thuần vị mặn thì phải ngâm qua nước muối từ trước, khi nướng lên sẽ dậy mùi thịt tươi ngon hòa quyện với vị muối thanh, ăn cũng rất vào miệng.

"Thơm quá đi mất!"

"Sao mà thơm dữ dội thế này!"

Thực khách trong tiệm bắt đầu đứng ngồi không yên. Vốn dĩ họ đều đã ăn xong, đang ngồi buôn chuyện nhưng thực chất là để đợi thịt. Ai cũng biết món mới của Thang lão bản lúc nào cũng ngon, nhưng không ngờ lại có thể thơm đến mức này!

Thật ra, lúc Thang Hiển Linh mới bắt đầu nhóm bếp, có người đã tặc lưỡi: "Thịt nướng thôi mà, có gì lạ đâu."

Ở chợ Tây cũng có tiệm thịt nướng nhưng họ dùng chậu than nhỏ, bên trên đặt một phiến đá, thịt tươi thái lát sẵn để khách tự nướng. Loại tiệm này không nhiều, cả chợ Tây chỉ có một nhà, trừ mùa hè nóng nực ra thì các mùa khác làm ăn khá tốt. Thịt nướng chín sẽ chấm với nước tương, giấm hoặc tỏi băm rồi thưởng thức.

Nhưng món nướng của Thang lão bản và món ở chợ Tây đúng là một trời một vực. Thang lão bản dùng que tre xiên thịt, lúc đầu mọi người cứ tưởng cậu chỉ bày vẽ hình thức, cũng giống như việc nhà giàu dùng đĩa ngọc đựng thức ăn thôi, quan trọng vẫn là vị của món ăn, đựng bằng cái gì chẳng giống nhau.

Thế nhưng giờ đây, ngửi thấy mùi hương bá đạo đang xộc thẳng vào mũi, những vị khách vừa nói cũng giống nhau thôi giờ chỉ còn biết nuốt nước miếng ừng ực.

"Thang lão bản, xong chưa vậy?"

Thang Hiển Linh đáp: "Xong rồi, xong ngay đây!" Cậu cũng tự nuốt nước miếng, thơm quá đi mất. Cậu đã bảo mà, mùa hè là phải ăn đồ nướng, nhấm nháp chút đậu nành, lạc rang với bia, cậu thuận tay rắc thêm một nắm vừng trắng, thế là hoàn tất.

Đặc biệt là hôm nay trời mát mẻ, trời vẫn chưa tối hẳn, chắc tầm này mới chỉ 6 giờ chiều. Hôm nay đúng là khách khứa thưa thớt thật.

"Tới đây, chia cho mọi người nếm thử vị nhé, ta thật sự là thèm món này quá rồi." Thang Hiển Linh bưng mâm thịt đi tới, thuận tay nhón lấy một que cho mình: "Mọi người cứ tự nhiên nhé, món này hơi cay một chút đấy."

Cậu vừa nói mà vừa cảm thấy nước miếng chực trào, nói xong liền vội vàng phồng má thổi phù phù rồi cắn ngay một miếng. Tức thì, cảm giác sướng rân chạy dọc sống lưng, linh hồn như muốn cất cánh luôn vậy.

Sao mà có thể ngon đến mức này cơ chứ!!!

Cậu đúng là thiên tài nấu nướng, lại phải tự khen mình một câu nữa rồi!

Miếng thịt nướng bên ngoài cháy sém giòn tan, bên trong vẫn giữ được độ mềm mọng và hơi dai giòn sần sật. Vị tê cay của hạt tiêu và mùi thơm nồng nàn của thì là hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Mấy miếng thịt mỡ được nướng kỹ đến mức tứa dầu, cắn một miếng cảm giác như dầu thơm tan chảy trong miệng nhưng không hề bị ngấy, vì vị mặn đậm đà đã át đi tất cả.

Thang Hiển Linh thấy ngon đến mức cầm cả xiên tre chạy đi tìm Thiết Ngưu. Cậu đưa ngay tới tận miệng hắn, vừa nhai vừa nói lí nhí: "Mau ăn đi, mau ăn đi,ngon cực kỳ luôn!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu không nhịn được cười, phu lang nhà hắn sao mà đáng yêu thế này, chẳng khác nào đang hổ khẩu đoạt thực mang về cho hắn vậy. Hắn liền nghiêm túc cắn một miếng lớn.

"Thấy thế nào?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu: "Ngon đặc biệt luôn."

Đám thực khách trong tiệm đã hoàn toàn bị chinh phục, cũng nhờ Thang Hiển Linh kiên trì đẩy mạnh các món dùng ngô thù du suốt thời gian qua nên giờ khách khứa ai nấy đều biết ăn cay, thậm chí là nghiện vị cay. Lúc này nếm thử món thịt xiên nướng, ai nấy đều phải thốt lên là ngon đến kinh ngạc.

Mà ăn xong một xiên thì làm sao bõ dính răng! Rõ ràng vừa mới ăn một suất cơm hộp no căng bụng, thế mà bây giờ ai nấy đều cảm thấy như mình đang đói cồn cào vậy.

"Thang lão bản, thịt xiên này bán thế nào vậy?"

"Đúng đấy, đúng đấy, bán cho chúng ta một ít được không?"

Thang đại lão bản tà ác thầm nghĩ: Hì hì, kế hoạch thành công mỹ mãn rồi!

"Thịt xiên không còn nhiều, nếu mọi người thích thì cứ một văn tiền một xiên nhé." Thang lão bản báo giá. Cậu xiên miếng thịt khá to, rồi lại tỏ vẻ tốt bụng khuyên nhủ: "Mọi người vừa ăn cơm xong, đừng ăn nhiều quá kẻo khó tiêu, cứ thong thả thôi, mỗi người lấy vài xiên là được rồi."

Thực khách: ...... Sao Thang lão bản lại có kiểu giữ của thế nhỉ! Chưa thấy ai buôn bán mà lại sợ kiếm tiền, cứ khuyên khách ăn ít đi như thế. Chắc chắn là Thang lão bản sợ mình không đủ ăn đây mà!

Thang Hiển Linh: Thực khách thật là hiểu ta, quá hiểu ta luôn!