Hai ngày sau, nhà họ Lư ở sát vách có hỉ sự. Thang gia đã sớm dán lên một tờ giấy thông báo "Ngày XX tạm ngừng kinh doanh" từ hôm trước. Sau khi buổi bán đồ ăn sáng kết thúc, Trần Xảo Liên cố ý sang Thang gia để báo tin vui.
"Thẩm tuy đã biết Đại Lang nhà ta sắp cưới vợ nhưng ngày lành tháng tốt đến nơi rồi vẫn phải sang thưa một tiếng, hôm đó nhớ sang nhà uống ly rượu mừng nhé." Trần Xảo Liên mặt mày rạng rỡ, hân hoan báo hỉ.
Thang Hiển Linh đứng một bên chúc mừng nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán: Hay là nhà mình cũng tạm nghỉ một ngày nhỉ?
Thang lão bản tuy lòng không thẳng nhưng khí vẫn tráng: Cậu chính là muốn đi ăn tiệc!
Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là nghĩ thế thôi, chứ bảo đóng cửa nghỉ bán là chuyện không thể nào. Mẹ của cậu đặc biệt có lòng tâm huyết với sự nghiệp, bà bảo nghỉ hai ngày cuối tuần đã là quá trễ nải rồi, ngày thường nếu không có đại sự gì thì ngàn vạn lần không được đóng cửa. Phàm là cứ vô duyên vô cớ nghỉ bán, làm vậy thường xuyên thì dù thực khách có thích món ăn nhà mình đến đâu thì lâu dần người ta cũng thấy nản lòng.
Thang Hiển Linh thụ giáo, mẹ nói lý lẽ này quả không sai. Cậu có bàn tay vàng thật đấy nhưng không thể vì thế mà ngạo mạn tự đại được.
Nhà không ruộng không đất, chỉ dựa vào sự ủng hộ của thực khách, đó chính là cha mẹ nuôi cơm áo của mình. Thang Hiển Linh buôn bán, đôi khi có cứng cỏi thì cũng tùy đối tượng. Với thực khách bình thường, cậu luôn bao dung, cảm kích và kiên nhẫn mười phần. Chỉ khi gặp kẻ vô lý, quấy rối, cậu mới nói chuyện thẳng thừng một chút nhưng cũng chưa đến mức đối chọi gay gắt.
Thang lão bản thực ra là người rất hòa nhã.
"Là định bày tiệc sao? Bày ở trong ngõ à?" Tưởng Vân hỏi.
Trần Xảo Liên đáp: "Phải rồi, sân nhà ta nhỏ quá, không bày ở ngõ thì không đủ chỗ. Ta có mời đầu bếp ở phường Bát Giác qua nấu, định đặt bốn mâm thôi. Cũng chẳng có người ngoài, chỉ có nhà chú út với mấy nhà hàng xóm láng giềng trong phường, mời mọi người sang uống ly rượu nhạt."
Bốn mâm tiệc chắc chắn không thể tiếp đón cả phường được, chỉ mời những nhà thân thiết với Lư gia mà thôi.
"Ngươi làm bà mẫu thế này thật là tận tâm quá, còn mời cả đầu bếp về nấu nướng nữa." Tưởng Vân hết lời khen ngợi: "Đại Lang thì ta cũng nhìn nó lớn lên từ nhỏ, chưa thấy đứa nào ngoan như thế, lại kiên định chịu khó, hiếu thuận với cha mẹ, yêu thương đệ đệ muội muội. Ai gả vào nhà ngươi đúng là rơi vào hũ phúc rồi..."
Thang Hiển Linh nghe đến đây liền lủi nhanh vào bếp. Cậu sợ mình mà còn nghe mẹ tâng bốc thêm nữa là sẽ không nhịn được mà phì cười mất thôi.
Không phải cậu chê bai nhà họ Lư đâu, chỉ là nhà người bình thường thôi mà mẹ cậu tâng bốc cứ như Đại Lang là cực phẩm chỉ trên trời mới có. Thang Hiển Linh vừa ở trong bếp dọn dẹp thức ăn, vừa nhỏ giọng thì thầm với Thiết Ngưu: "Mẹ học ai không biết, giờ miệng lưỡi ngọt xớt."
"Lát nữa ngươi hỏi mẹ thử xem." Thiết Ngưu thật thà đáp.
Thang Hiển Linh tặc lưỡi: "Nếu ta hỏi có mà mẹ thẹn thùng c·hết."
Thôi thì dù sao cũng là người nhà với nhau, bà tâng bốc Trần thẩm một chút, nói quá lên tí cũng chẳng sao. Ngày đại hỉ thì phải nói lời tốt đẹp cho vui vẻ, chứ cứ cứng nhắc quá thì còn gì là thú vị.
Chẳng cần đứng sát cửa bếp thì khi tiếng cười của Trần thẩm văng lên thì có che miệng lại cũng vẫn nghe được.
Một lát sau thì Trần thẩm về, Tưởng Vân vẫn giữ nụ cười hớn hở trên mặt vào bếp định phụ giúp chuẩn bị thức ăn. Thang Hiển Linh bảo: "Mẹ không cần vội đâu, vẫn còn sớm, con đang làm cơm trưa thôi."
Trời nóng nực, ăn đồ ăn ngoài mãi cũng chán nên cậu tự xuống bếp. Trưa nay ăn mì lạnh, nước sôi đã đun và để nguội từ sáng, mì sợi thái thật thanh thật mảnh, trụng qua rồi vớt ra xối nước lạnh cho dai. Thêm dưa leo thái sợi, lạc rang giòn, kèm theo củ cải muối cậu tự tay làm, chẳng cần bàn cũng biết là ngon miệng thế nào.
Thang Hiển Linh bỗng thấy thèm thịt kho, thực chất là thèm bò kho nhưng thời này bò rất khó mua và đắt đỏ, chỉ có giới đại quan quý nhân mới dám ăn. Muốn giết bò còn phải qua các bộ phận liên quan của quan phủ phê chuẩn.
Cậu chẳng rõ bộ phận liên quan đó là chỗ nào, chỉ biết chợ Đông, chợ Tây đều không có tiệm chuyên bán thịt bò. Thịt nai có kết cấu gần giống thịt bò nên người giàu hay ăn thịt nai, đây là loại đắt nhất, rồi đến thịt dê, gia cầm, cuối cùng là thịt heo.
Cậu thầm tính toán, hay là kho ít thịt thăn hoặc kho vịt, lúc ăn thì xếp lên trên mì lạnh cũng rất hợp.
"Tiệc rượu nhà họ Lư chắc chúng ta không ăn được đâu, sang uống chén rượu rồi mừng tiền hành lễ là được rồi." Tưởng Vân đột nhiên nói.
Thiết Ngưu đang giã tỏi, tiếng "thịch thịch thịch" vang lên đều đều.
Thang Hiển Linh đang nhào mì bỗng khựng tay lại: "Sao lại không ăn tiệc được ạ? Tầm trưa là vừa khéo bán đồ ăn sáng xong là sang ăn luôn, khỏi phải nấu cơm."
"Con nói bừa cái gì thế." Tưởng Vân hơi cuống quýt, liếc nhìn Thiết Ngưu trước, thấy hắn không có vẻ gì là nghi ngờ mới vội vàng lấp l**m: "Ngũ ca nhi không hiểu mấy chuyện này..."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: "Cậu đã kết thân tới hai lần rồi mà bảo không hiểu, mẹ tìm cái cớ này gượng ép quá đi."
Tưởng Vân có chút hoảng loạn, không biết biện nguy thế nào cho tròn, cuối cùng chỉ đành bảo: "Đón dâu cưới vợ thường là làm vào lúc mộ thực cơ."
"Buổi trưa bên kia là tiệc rượu bên nhà gái tiễn con gái xuất giá."
Thang Hiển Linh nghe vậy thì đầy tiếc nuối: "Thế thì không ăn tiệc được rồi, tầm chiều tối nhà mình bận rộn lắm." Cậu lại bảo: "Mẹ, hay là mẹ cứ đi ăn đi, cửa hàng có hai đứa con lo được. Nhà mình mừng tiền mà không có ai góp mặt thì cũng không hay."
Tưởng Vân vốn định từ chối, nhưng nghe Ngũ ca nhi nói lý lẽ thì bà thấy cũng đúng.
Trước kia quan hệ hai nhà vốn rất tốt, tuy sau này có lúc cơm không lành canh không ngọt nhưng hiện tại đã làm hòa, lại thường xuyên qua lại giúp đỡ nhau. Nhà người ta con trai cả có hỉ sự, đã thế còn đích thân tới cửa thông báo, nếu nhà mình không một ai qua góp mặt thì đúng là không hay thật.
"Vậy để ta đi." Tưởng Vân gật đầu.
"Mẹ đi rồi nhớ về kể cho con xem bàn tiệc thế nào nhé, không được ăn thì con nghe cho đỡ thèm."
Tưởng Vân bật cười: "Được rồi." Nếu không phải vì cửa hàng không thể thiếu Ngũ ca nhi thì bà đã để cậu và Thiết Ngưu đi ăn tiệc cho khuây khỏa rồi. Hiện giờ cũng chỉ có bà đứng ra là hợp lý nhất.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thịch thịch thịch giã một lúc lâu, cuối cùng tỏi cũng nát nhừ. Thang Hiển Linh liếc nhìn Thiết Ngưu một cái, cậu cứ cảm giác Thiết Ngưu đối với một số chuyện dường như trong lòng đều hiểu rõ cả. Thôi, tạm thời không nghĩ nữa.
"Để con đun chút dầu nóng, rưới vào tỏi sống là ăn được ngay."
Sau đó là công đoạn trộn mì. Những sợi mì lạnh mỏng manh đặt vào bát, phía trên là dưa leo thái sợi xanh mướt, lá rau cải trắng, lạc rang và một ít thịt gà xé. Cả ba người nhà này đều thích cho thêm thật nhiều tỏi giã và giấm thơm. Quấy đều lên, một ngụm đi xuống là cảm giác sảng khoái, vừa miệng vô cùng, thật sự là quá ngon!
Thang Hiển Linh ăn xong một bát mì, nằm dài dưới hành lang phát ngốc. Thiết Ngưu vẫn đang làm bát thứ hai. Cậu vừa ăn lạc rang để át đi vị tỏi trong miệng, vừa lười biếng nói: "Trên đỉnh hành lang nhà mình có nên trồng loại cây leo gì không? Chờ nó mọc lên che kín đỉnh thì mát mẻ lắm."
"Cũng dễ thu hút sâu bọ đấy." Tưởng Vân nhắc nhở.
Thang Hiển Linh gật gù: "Cũng phải, còn phải mất công cắt tỉa, dọn dẹp nữa."
Lần này đến lượt Tưởng Vân chần chừ: "Thật ra cũng chẳng ngại dọn dẹp, dù sao cũng chỉ có một mẩu thế kia thôi. Nếu con thích, cuối tuần này con với Thiết Ngưu đi chợ Đông chợ Tây xem sao, tìm mấy loại hạt giống lạ lạ một chút về gieo."
"Hắc hắc hắc, hay quá mẹ ơi." Thang Hiển Linh miệng mồm nhanh nhảu đáp ứng ngay.
Cậu thấy vui vì Tưởng Vân cũng đang nỗ lực thay đổi từng chút một.
Hai ngày sau, cửa hàng nhà họ Lư đóng cửa nghỉ bán. Từ sáng sớm đã có người đẩy xe hai bánh tới giao bàn ghế. Đây là trọn bộ đồ nghề của đầu bếp phường Bát Giác, gồm bốn chiếc bàn tròn lớn, ghế tròn đi kèm và đủ thứ nồi niêu xoong chảo để nấu cỗ.
Đám đầu bếp này vốn sống nhờ vào việc nhận làm bàn tiệc cho các đám lễ trong vùng mà.
Tại thành Phụng Nguyên với đủ loại phường lớn nhỏ, số người giàu sang vẫn chỉ chiếm thiểu số. Đại đa số đều là những gia đình bình dân như Lư gia, sở hữu một khoảng sân nhỏ hẹp. Khi trong nhà có hỉ sự như cưới vợ gả chồng, sân nhà không đủ chỗ bày biện mà cũng chẳng có sẵn bát đũa bàn ghế, gia chủ sẽ bỏ tiền ra ngoài tìm người. Những đầu bếp chuyên nấu cỗ sẽ tính gộp cả tiền công nấu lẫn tiền thuê bàn ghế chén bát vào một gói.
Nếu gia chủ tự mình bỏ tiền mua nguyên liệu thì chỉ cần tính tiền công đầu bếp nấu nướng và tiền thuê bàn ghế. Còn nếu giao phó toàn bộ cho đầu bếp từ việc đi chợ mua thức ăn thì dĩ nhiên giá sẽ đắt hơn, mà gia chủ cũng sợ đầu bếp ăn bớt ăn xén ở giữa để kiếm tiền lời.
Lư gia chọn cách tự mình đi mua nguyên liệu, chỉ trả công nấu nướng cho đầu bếp mà thôi.
Trần thẩm nói, trọn bộ thuê bốn cái bàn và tiền đầu bếp nấu nướng lần này tốn mất hai lượng bạc, trong đó riêng tiền mời đầu bếp đã chiếm một lượng rưỡi. Nghe giọng Trần thẩm thì có vẻ bà thấy cái giá này hơi đắt.
Thang Hiển Linh không lên tiếng nhưng trong thâm tâm cậu thấy giá đó cũng ổn.
Nhân lực ở đây tuy rẻ nhưng đầu bếp lại thuộc hàng thợ có tay nghề. Nấu bốn mâm cỗ, một người dẫn theo hai đồ đệ đến bận rộn cả ngày trời, từ sáng sớm tinh mơ đã phải bắt đầu dọn dẹp hiện trường.
Dọc theo con ngõ ngay sát cổng viện Lư gia, họ bắt đầu dựng bốn chiếc bàn tròn lên trước, sau đó là múc nước lau chùi sạch sẽ...
"Thẩm ơi, sư phụ bảo ta hỏi thẩm sao nhà mình không mua hương liệu?" Vị tiểu đồ đệ chạy vào hỏi chủ nhà.
Trần Xảo Liên vốn ngại hương liệu đắt đỏ, cứ nghĩ đến tiền là thấy xót ruột, ban đầu định bụng cứ thế mà làm đại cho xong.
"Không có hương liệu thì vẫn làm được chứ hả?"
Tiểu đồ đệ quay ra truyền lời, lập tức ngoài cửa vang lên tiếng sư phụ mắng xối xả: "Ta tới đây là để nấu cỗ! Cái gì cũng bủn xỉn thế này, lỡ món ăn hỏng vị thì người ta lại đổ lên đầu ta, sau này ba thầy trò ta có mà đi húp gió Tây Bắc để sống à!"
Trần Xảo Liên ở trong sân nghe thấy hết, biết người ta đang mắng khéo mình, tức thì mặt đỏ tía tai.
Lư Đại Lang vội vàng chạy ra cửa trấn an đầu bếp. Lư phụ ở trong sân cũng nhỏ giọng bảo vợ: "Ngày đại hỉ cả đời chỉ có một lần, không nên tiết kiệm quá."
"Ta cũng chỉ nghĩ nó đắt quá... Thôi được rồi, giờ đi mua liệu có kịp không?" Trần Xảo Liên cũng thấy hối hận, không hiểu lúc ấy đầu óc trục trặc thế nào mà cứ thấy đắt là không muốn mua.
Một lát sau, từ cổng viện truyền vào tiếng nói: "Đồ đệ ta chân chạy nhanh, để nó đi mua cho. Giao cho nhà các ngươi sợ người không rành lại mua nhầm loại."
"Ngươi nói xem liệu nó có ăn bớt tiền ở giữa không?" Trần Xảo Liên nhỏ giọng hỏi chồng, bà vẫn chẳng yên tâm giao tiền cho đồ đệ của đầu bếp.
Lư phụ nghe vậy thấy cũng có lý: "Nhị Lang, con đi mua đi."
Ngày vui của đại ca, Lư Nhị Lang dĩ nhiên phải có mặt ở nhà. Nhị Lang nghe vậy lập tức gật đầu đồng ý: "Cha mẹ đừng lo, giờ vẫn còn sớm. Con biết chữ, để con đi hỏi sư phụ xem cần những loại hương liệu nào, rồi viết xuống mang đi mua là chắc ăn nhất."
"Phải phải, Nhị Lang biết chữ, nhất định không mua sai được." Trần Xảo Liên lúc này mới vui vẻ trở lại.
Bà nuôi được hai đứa con trai, mỗi đứa mỗi tài, thật chẳng uổng công.
Lúc này đang là buổi sáng sớm, cả nhà Thang gia đều đang bận rộn ở gian hàng phía trước, không nghe thấy những chuyện ồn ào trong ngõ. Chỉ có lúc đi múc nước, nhìn thấy vị đầu bếp mang theo hai đồ đệ tới lục đục chuẩn bị thì mới cảm thán vài câu.
Riêng Thang Hiển Linh thì điểm chú ý của cậu chỉ có một: Ăn tiệc gì, có mấy món.
Vị sư phụ kia da hơi đen, có lẽ do thường xuyên tiếp xúc với khói lửa, dáng người hơi thấp. Hai vị đồ đệ tầm mười ba, mười bốn tuổi thì trông có vẻ ổn hơn, dáng người gầy nhẳng nhưng mặt mũi lại tròn vo. Một đứa mặt hơi rỗ, một dứa thì đôi mắt ti hí.
Thiết Ngưu đi múc nước về, kể cho cậu nghe bên Lư gia người đã đến đông đủ.
Thang Hiển Linh vội tranh thủ lúc vắng khách chạy sang hỏi thăm đầu bếp một chuyến, chủ yếu là muốn biết thực đơn hôm nay có gì.
"Ngươi là gì của Thang lão bản nhà cách vách? Đệ đệ à?" Điền đại trù hỏi.
Thang Hiển Linh cười ha hả: "Ngài khen ta trẻ trung thế này, ta xin đa tạ nhé."
Điền đại trù phản ứng lại, kinh ngạc một chút: "Ngươi trông tuổi còn nhỏ mà nấu nướng giỏi thật. Ta tuy chưa ăn qua nhưng nghe nhiều người nhắc tới lắm, ai cũng khen cơm phần nhà ngươi làm ngon tuyệt."
"Ta cũng chỉ là tay ngang thôi, công phu dao thớt chẳng thấm vào đâu, chủ yếu là do hay mày mò gia vị một chút."
Điền đại trù quan sát vị phu lang trước mắt một lúc rồi bảo: "Món ngươi làm mà ai cũng khen thì chứng tỏ ngươi có thiên phú ở mảng này rồi. Cái thằng Đại Viên với Tiểu Mễ nhà ta mà được một nửa của Thang lão bản thôi là ta đã mừng húm, khỏi phải lo nghĩ rồi."
"Trẻ con còn nhỏ, cứ từ từ dạy bảo là được mà." Thang lão bản gật đầu ra dáng người lớn, rồi nhanh chóng đổi chủ đề, hỏi Điền đại trù xem hôm nay ông trổ tài những món gì.
Điền đại trù: ??
Điền đại trù tặc lưỡi: "Chủ nhà chỉ muốn làm có sáu món thôi, ta thấy thế thì hơi ít nhưng người ta tự đi mua nguyên liệu rồi nên ta cũng chẳng buồn nói nhiều làm gì."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: Sáu món à, sáu món cũng không tính là ít đâu, quan trọng là làm cho ngon là được. Ở cái thời buổi điều kiện như thế này thì sáu món là tươm tất lắm rồi!
Hai người chỉ tán gẫu vài câu rồi ai nấy làm việc nấy. Thang Hiển Linh còn phải chuẩn bị cho buổi bán đồ ăn sáng. Đến lúc cửa hàng nhà cậu mở cửa, tiếng rao bánh nướng vang lên rộn rã, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những tiếng ồn ào cãi vã ở phía ngõ sau nhà họ Lư nữa.
Mãi đến tầm 9 giờ rưỡi, khi bánh nướng đã bán hết sạch, bánh rán kẹp quẩy cũng vơi đi một nửa thì Lư Tam Nương lại hớt hải chạy tới tìm, hỏi mượn con la.
Vì cửa hậu viện đã đóng, khoảng cách lại xa nên tiểu cô nương phải chạy vòng ra tận cửa hàng phía trước. Giữa lúc người qua kẻ lại tấp nập khách khứa, Thang Hiển Linh đang bận tối tăm mặt mày, cứ ngỡ Tam Nương định mua bánh hay gì đó, hóa ra con bé đến để mượn con la.
Lời chưa nói hết mà mặt Lư Tam Nương đã đỏ bừng như bị bỏng, trông ngại ngùng vô cùng.
Thang Hiển Linh thấy vậy liền thầm trách: Nhà họ Lư sao lại để một tiểu cô nương đi mượn đồ lớn như thế này chứ, con bé da mặt mỏng mà cửa hàng thì bao nhiêu con mắt đang nhìn vào.
"Mẹ dẫn Tam Nương vào nhà mình dắt la ra đi, cứ bảo ca ca con bé qua lấy." Thang Hiển Linh chẳng hỏi nguyên do, chỉ cười tủm tỉm bảo: "Nhà ngươi hôm nay có đại hỉ, chắc là lu bù quá nên mới cử ngươi đi chạy chân đúng không? Mau đi đi, đừng để lỡ việc."
Tưởng Vân nghe vậy cũng không nói nhiều, gọi Tam Nương đi theo mình. Hai người đi xuyên qua cửa hàng vào phía trong.
Thang Hiển Linh liếc mắt nhìn Thiết Ngưu một cái: "Ta tự tiện làm chủ cho mượn con la của ngươi rồi đấy."
"Của ta gì chứ, là của nhà mình." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.
Thang Hiển Linh: Hì hì.
Nếu không phải đang chỗ đông người, cậu thế nào cũng phải buông lời trêu hoa ghẹo nguyệt một câu: "Cũng đúng, đến ngươi còn là của ta nữa là, nói gì đến con la!"
Đáng tiếc, thật là đáng tiếc.
Thang lão bản trong lòng vừa lắc đầu vừa tiếc hùi hụi, khách khứa đông quá nên đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt để trêu chọc đồng chí Thiết Ngưu ngây ngô rồi.
Một lát sau, mẹ cậu đã quay trở lại.
"Có bận lắm không con?" Tưởng Vân hỏi, bà chỉ sợ mình vừa đi một lát là trong tiệm xoay không kịp.
Thang Hiển Linh dở khóc dở cười: "Mẹ ơi, mới có tí xíu thế này con với Thiết Ngưu lo được hết mà."
Mấy vị khách đang chờ lấy bánh rán kẹp quẩy liền góp vui: "Thang lão bản nếu bận quá thì thuê thêm người đi, tiệm cơm chiều nhà cậu có tận hai người làm cơ mà, sao buổi sáng không điều họ qua đây phụ một tay?"
"Đồ ăn sáng nhà ta vẫn còn xoay xở được, với cả mấy món sáng này đều đích thân ta làm cả mới đúng vị." Thang Hiển Linh vui vẻ đáp lời.
Công việc buổi sáng cũng quanh đi quẩn lại mấy việc rửa bát, lau bàn với quét dọn.
Một lát sau, Lư Nhị Lang lại sang, lần này là để thỉnh Thiết Ngưu dạy cho cách cưỡi con la.
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: ...... Đúng là nước đến chân mới nhảy, mà nhảy kiểu này thì hấp tấp quá rồi đấy.
Nhà họ Lư sát vách vốn có một con lừa, ngày thường dùng để kéo hàng, kéo cối xay. Con lừa thì lùn, đi lại chậm chạp, không sao bì được với con la cao lớn, chạy nhanh. Đàn ông nhà họ Lư dáng người ai nấy đều hơi thấp bé, Lư Nhị Lang mới mười bốn mười lăm tuổi, cao chừng 1 mét 65, 1 mét 66 gì đó.
Leo lên lưng con la đúng là có chút tốn sức thật.
Đến cả Thang Hiển Linh lúc xuống con la còn cần Thiết Ngưu phải đỡ một tay. Tất nhiên, dáng người cậu cao ráo, so với nam nhân nhà họ Lư thì vẫn cao hơn một bậc.
"Thật sự xin lỗi mọi người quá." Lư Nhị Lang xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Hắn chẳng lẽ lại bảo là mình đã thử kê ghế để leo lên mà vẫn không xong. Con la nhà họ Thang tuy hiền lành thật, nhưng dáng dấp cao lớn chẳng khác gì ngựa, Nhị Lang nhìn đã thấy sờ sợ, chỉ lo ngã gãy chân thì còn dám cưỡi đi đâu nữa.
Thang Hiển Linh nhìn sang Thiết Ngưu: "Hay là ngươi đi một chuyến giúp người ta đi?"
Dạy nam nhân nhà họ Lư cưỡi la lúc này, vạn nhất ngã ra đó thì tính cho ai? Chi bằng giúp cho trót.
"Đi thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu, dẫn Lư Nhị Lang xuyên qua cổng viện nhà mình ra phía ngõ sau.
Lúc này, Điền đại trù đang đứng tranh cãi với vợ chồng Trần Xảo Liên: "...... Hương liệu thì đúng rồi đấy nhưng mua ít quá. Chính miệng bà nói chỉ làm sáu món, ta bảo cỗ bàn thế là ít thì bà lại bảo không sao. Giờ bà nhìn xem, chỗ này có nửa tảng thịt lợn, không biết phải tốn bao nhiêu hương liệu mới khử hết mùi tanh, rồi lại còn một đống khoai tây với rau cải trắng nữa chứ......"
Trần Xảo Liên chống chế: "Nhà họ Thang bên cạnh cũng dùng thịt lợn mà làm ra đủ thứ món hay ho đấy thôi, có thể làm thành mấy món liền còn gì."
"Đấy là người ta!" Điền đại trù bị chạm tự ái, gắt lên: "Thịt lợn là loại rẻ tiền, cỗ nhà ngươi vốn dĩ đã ít rồi, không cho thêm tí đồ gì khác vào thì quay đi quay lại toàn thịt lợn, ăn nó hôi rình ra thì ai mà nuốt nổi?"
"Nếu sớm biết ngươi định làm toàn thịt lợn thế này, ta đã chẳng thèm nhận cái đám này rồi."
Lư phụ xen vào: "Ngươi nói năng kiểu gì thế."
Trần Xảo Liên cũng khó chịu vì Điền đại trù cứ mở miệng ra là chê cỗ ít, làm hàng xóm láng giềng xung quanh nghe thấy lại cười cho thối mũi. Bà nói: "Vẫn còn một con gà nữa đây. Chẳng phải giờ ta đã đồng ý mua thêm gà thêm cá theo ý ngươi rồi sao." Toàn là những món tốn tiền cả đấy.
"Gà nhà ngươi gầy nhẳng, vặt lông xong còn được mẩu thịt bằng bàn tay, chia thế nào cho đủ bốn mâm? Phải đi mua mau lên, lấy thêm hai con gà nữa. Gà còn phải nhúng nước sôi vặt lông, cá cũng phải mổ, cứ dây dưa thế này lỡ việc ra thì không hay đâu." Điền đại trù hạ giọng xuống một chút. Thực ra ông cáu là vì lúc nãy ông bảo thêm món, chủ nhà đã đồng ý rồi nhưng lại cứ đứng sau lưng lầm bầm bóng gió, ý bảo ông lâm thời đòi thêm đồ để ăn bớt tiền.
Ông đây cũng có lòng tự trọng chứ, phải cãi cho ra ngô ra khoai.
Cứ bảo là nói sau lưng nhưng cái giọng ấy truyền thẳng vào tai ông, chẳng khác gì nói cho ông nghe cả!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa bước tới, tiếng ồn ào trong sân cũng dịu hẳn đi. Lư Đại Lang thì cứ phải gọi là cảm ơn rối rít, còn đưa cho Thiết Ngưu mấy viên kẹo mừng. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thuận tay nhận lấy nhét vào ngực áo, rồi hỏi xem cần mua những gì để đi một thể cho tiện.
Có người ngoài ở đây, nhà họ Lư vẫn muốn giữ thể diện, đành để Điền đại trù liệt kê đồ cần mua.
"Gà thì phố Chính mình có quán bán rồi, còn cá thì phải chạy ra chợ Tây cơ. Rau dưa cũng thiếu, khoai tây với rau cải trắng sao mà làm cỗ bàn cho được, ra chợ Tây mua thêm bí đao, cà tím, dưa chuột với hành tỏi rau thơm về đây."
Trần Xảo Liên vội xen vào: "Hành tỏi nhà ta có sẵn rồi."
"Không đủ đâu!" Điền đại trù dứt khoát.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật gật đầu, suy nghĩ một lát rồi thẳng thắn nói: "Nhị Lang đi cùng ta đi, ta sẽ không đụng tay vào tiền nong, đến lúc đó ta đứng ở cổng chợ Tây trông con la là được."
"Được!" Lư Nhị Lang đáp ứng ngay.
Điền đại trù liếc nhìn người vừa lên tiếng, đây chắc hẳn là phu quân của Thang lão bản, tuổi trẻ mà tướng mạo tuấn tú, lòng dạ lại cực kỳ minh bạch. Bất kể quan hệ hàng xóm láng giềng có tốt đến đâu, đã sang giúp là tốt nhất không nên dính dáng đến tiền bạc.
Trần Xảo Liên có chút xấu hổ, khách khí nói: "Ngươi giúp nhà thẩm là thẩm yên tâm nhất rồi."
"Không có gì đâu, làm thế này cho nhanh việc." Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôn hòa đáp.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo Lư Nhị Lang lên la trước, nhưng hắn có vẻ hơi rén. Cuối cùng, Thiết Ngưu phải nhảy lên ngồi trước, rồi một tay lôi Nhị Lang ngồi ra sau mình. Lư Nhị Lang cõng cái giỏ mây, suýt chút nữa ngồi không vững, Thiết Ngưu giật dây cương dặn: "Ngồi cho chắc vào, bám lấy ta, đi đây."
. . . . . .
Chờ đến khi Thang Hiển Linh kết thúc buổi bán đồ ăn sáng, Thiết Ngưu nhà cậu vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
???
"Để con sang xem thử thế nào." Thang Hiển Linh nói.
Tưởng Vân gọi giật Ngũ ca nhi lại: "Nhà người ta đang bận hỉ sự, chắc sân bãi đang loạn lắm, chúng ta khoan hãy sang."
Thang Hiển Linh dừng chân, quay lại nhìn bà.
Tưởng Vân vừa thu dọn vừa thủ thỉ: "Hôm nay nhà họ Lư cưới vợ cho Đại Lang, lại còn mời cả đầu bếp, tiền bạc tiêu như nước chảy. Nhà họ vốn tính tiết kiệm, ngộ nhỡ vì chuyện tiền nong mà nảy sinh cãi vã, có người ngoài đứng đấy thì ai mà còn mặt mũi nào nữa?"
Thang Hiển Linh lắc đầu, đúng là ngại thật. Mẹ cậu đúng là có kinh nghiệm sống đầy mình.
"Con nghe theo mẹ vậy. Thế trưa nay con tự nấu hay đi mua đồ về ăn ạ?"
Tưởng Vân nghe lời này là biết Ngũ ca nhi đang lười động tay rồi: "Con muốn ăn gì thì cứ đi mua cho xong, lát nữa Thiết Ngưu về thì mua thêm hoặc để nó ra phố ăn món gì làm sẵn cho ngon."
"Thực ra con đang thèm sương sáo, để hôm khác làm vậy."
Hai mẹ con thu dọn cửa hàng xong xuôi liền đóng cửa tiệm, Tưởng Vân xách hộp đồ ăn đi mua cơm. Trước kia bà ít khi giao thiệp với người cùng nghề, đến cả lúc đấu khẩu với mẹ chồng nàng dâu nhà lão Triệu cũng thấy lúng túng, từ ngày theo Chu Hương Bình học hỏi, Chu Hương Bình bảo cái này là phải rèn luyện nhiều, mắng vài lần là trơn miệng ngay.
Nhưng mà đang yên đang lành sao có thể vô duyên vô cớ đi mắng người ta được.
Thế nên Tưởng Vân rất thích đi mua đồ ăn ở các cửa hàng trên phố, chủ động bắt chuyện tán gẫu vài câu với mọi người. Hôm nay, chuyện náo nhiệt nhất trên phố chính là đám cưới Đại Lang nhà họ Lư, láng giềng quen biết đều xúm lại bàn tán.
"Còn mời cả đầu bếp cơ đấy, thật là biết giữ thể diện cho nhà gái."
"Chẳng phải sao, nhìn Lư gia bình thường tằn tiện thế mà cưới vợ cho con trai cả lại chịu chi gớm."
"Cũng chẳng trách hai vợ chồng họ phải chắt bóp, còn lão nhị nữa mà. Nghe nói đưa Nhị Lang vào dược đường làm học sinh cũng tốn không ít tiền lo lót đâu."
"Hai thân già cũng là vì thương con thôi. Thằng lớn thì kế nghiệp tiệm màn thầu rồi, giờ còn phải lo liệu ruộng vườn sân bãi cho thằng nhỏ nữa. Làm cha làm mẹ ai chẳng vậy, con cái đều là nợ, chúng ta sinh ra là để trả nợ cho chúng nó mà."
Chu Hương Bình xách hộp đồ ăn tình cờ đi ngang qua, nàng đang đi đưa cơm cho chồng, vừa nghe thấy mấy lời này liền bật cười thành tiếng, cao giọng nói: "Toàn nói hươu nói vượn, nếu mà không có mấy đứa nhỏ, mấy người lớn lại chẳng sốt vó lên đi tìm đại phu chạy chữa ấy chứ!"
Khách khứa ngồi bên trong nghe thấy đều cười rộ lên.
"Ái chà, Chu Hương Bình kìa." Tưởng Vân vội vàng chạy ra chào hỏi. Vừa nãy bà cũng thấy mấy lời kia có gì đó không đúng, cái gì mà con cái là nợ, bà nuôi con chưa bao giờ coi đó là nợ, ngược lại còn thấy mình có lỗi với các con.
Hai người đứng trước cửa hàn huyên, Tưởng Vân cũng không dám nói nhiều vì sợ chậm trễ giờ đưa cơm của Chu Hương Bình.
"Có gì để đến tiệc nhà họ Lư rồi chúng ta tha hồ mà tám nhé." Chu Hương Bình vui vẻ nói.
Tưởng Vân ngạc nhiên: "Xảo Liên cũng mời cả ngươi à?"
"Bà ấy ghé hàng thịt nhà ta từ sớm, sẵn miệng thì mời một câu, ta cũng không nỡ chối. Có điều chỉ mình ta đi thôi, chẳng lẽ lại tiếc mấy đồng lễ tiền mà kéo cả nhà đến ăn chực sao." Chu Hương Bình thẳng thắn nói.
Thực ra chuyện này cũng có ẩn tình bên trong.
Hôm ấy Trần Xảo Liên đi mua thịt cứ mặc cả lên xuống, bảo là nhà có đám cưới Đại Lang cần dùng nhiều, hỏi xem có bớt thêm được đồng nào không. Chu Tứ định bụng chỉ bớt cho cái số lẻ thôi, Trần Xảo Liên nghe xong không đáp lại, mà đổi giọng mời hai vợ chồng họ tới dự tiệc rượu.
Chu Hương Bình liền đứng ra làm chủ, bảo nếu vậy thì nhà nàng sẽ tặng thêm một dải thịt với ít xương đầu coi như quà mừng lễ.
Tóm lại là giá thịt không thể bớt thêm được nữa. Nhà họ Thang ngày nào cũng mua thịt với số lượng lớn mà Thang lão bản có bao giờ ép giá gay gắt như vậy đâu.
Trần Xảo Liên thấy thật sự không thể giảm thêm, đành phải đồng ý. Dù sao có thêm một dải thịt tặng kèm vẫn hời hơn là chẳng được gì.
Dải thịt tặng kèm đó tính cả phần thịt dính trên xương thì cũng không ít đâu, lại còn nhiều mỡ nữa, rất được việc.
Chu Hương Bình đã tính kỹ, chiều nay nàng sẽ đi ăn tiệc một mình thôi. Đi một mình cho thong thả chứ lại dắt díu cả nhà đi thì thành ra mình không biết điều, vả lại cũng chẳng phải chưa từng được ăn cỗ, kéo theo cả quân đoàn lại phải mừng thêm tiền lễ, chẳng đáng chút nào.
Tưởng Vân gật đầu lia lịa tán đồng: "Ta cũng định đi một mình đây."
"Ờ đúng rồi, lúc ấy cửa hàng nhà thẩm chắc đang bận tối mắt." Chu Hương Bình sực nhớ ra, cười ha hả: "Thế thì hai chúng ta đi cùng nhau cho có bạn, vừa ăn vừa buôn chuyện."
"Còn gì bằng nữa!"
Mua cơm xong xuôi, Tưởng Vân xách hộp đồ ăn trở về nhà. Thang Hiển Linh thấy mẹ đi một chuyến về mà mặt mày hớn hở, thầm nghĩ xem ra việc đi mua cơm đối với bà đúng là một kiểu tiêu khiển giải trí thực sự.
Hai mẹ con ăn được một nửa thì Thiết Ngưu mới về tới nơi.
"Sao ngươi lại phơi nắng đến đỏ rực cả người thế này?" Thang Hiển Linh buông đũa chạy ra đón, vội vàng đi lấy khăn lấy chậu nước.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười hì hì bảo: "Ta da đen, không đỏ được đâu."
"Nói bừa." Thang Hiển Linh vạch áo hắn ra, "Để ta xem nào."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền ngoan ngoãn cúi người cho phu lang kiểm tra. Thang Hiển Linh nhìn kỹ một hồi rồi bảo: "Không phải phơi nắng đến đỏ, nhìn như là vết gì dính vào ấy..."
"À đúng rồi, Lư Nhị Lang có mua ít giấy đỏ, trời nóng ra mồ hôi chắc là bị lem sang cánh tay ta rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu sực nhớ ra.
Thang Hiển Linh gật gù: "Ta đã bảo mà, sao tự nhiên vai với cánh tay lại đỏ cả một mảng như thế."
Thiết Ngưu rửa mặt mũi chân tay sạch sẽ, bảo mẹ không có việc gì đâu để bà khỏi lo lắng. Tưởng Vân ở trong bếp múc cơm cho hắn, lúc nãy bà mua khá nhiều nên đã để dành riêng cho hắn một phần thật đầy đặn.
Ngoài hành lang, Hoàng Phủ Thiết Ngưu thò tay vào ngực móc ra một viên đường gói trong giấy đỏ, đưa cho phu lang: "Lúc nãy Lư Đại Lang cho ta kẹo mừng này, ngươi ăn đi."
Hắn vừa nhìn lại thì thấy trời nóng quá, màu đỏ trên giấy đã lem ra hết, lòng bàn tay hắn cũng dính đầy màu đỏ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhíu mày, mở lớp giấy ra, thấy viên kẹo mạch nha hơi ngả vàng bên trong cũng bị nhuốm màu đỏ đỏ vàng vàng trông hơi lem nhem. Hắn tức khắc nhét ngay viên đường vào miệng mình, nói lí nhí trong miệng: "Thôi ta ăn vậy, nhìn thế này chắc chẳng ngon đâu."
"......" Thang Hiển Linh bị hành động này của Thiết Ngưu làm cho dở khóc dở cười: "Ta cũng đâu có kiêu kỳ đến thế, chẳng qua là kẹo mạch nha bị nhuộm chút màu thôi mà."
Thiết Ngưu vốn nghĩ kẹo mừng mang theo không khí hỉ sự, vận may tốt lành nên mới cố ý để dành cho cậu. Kết quả thấy viên kẹo lem nhem không được đẹp mắt, lại sợ cậu ăn vào đau bụng, nên mới dứt khoát tống vào miệng mình luôn.
Tóm lại là toàn tâm toàn ý đều chỉ có cậu!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngậm viên kẹo, vị ngọt rất nhạt, hắn nhìn cậu đầy nghiêm túc mà bảo: "Ngươi chính là đáng để ta nâng niu như thế đấy."
"......"
Thang lão bản đứng hình, quanh đi quẩn lại cái tên Thiết Ngưu ngây ngô nhà mình giờ cũng biết nói lời đường mật rồi cơ đấy!
Làm cho khuôn mặt cậu cũng bắt đầu ửng hồng, e thẹn hết cả lên.