Trong núi tĩnh lặng đến lạ thường nhưng vẫn luôn có những thanh âm phá tan bầu không khí ấy. Thang Hiển Linh không biết diễn tả sao cho đúng nữa, phần lớn thời gian đều cực kỳ yên ắng, chỉ có tiếng gió xào xạc, nhưng thỉnh thoảng lại rộ lên tiếng kêu của loài thú nào đó, lúc thì im bặt ngay, lúc lại có vẻ kịch liệt, giằng xé.
"Có phải có người đang săn đuổi chúng không?" Thang Hiển Linh chống cằm, hạ thấp giọng hỏi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Không phải người đâu."
"Trong núi này, ngoài thợ săn ra, giữa đám động vật với nhau cũng có sự săn mồi."
Thang Hiển Linh nghe xong liền hiểu ra. Nghe tiếng kêu thê lương văng vẳng lại, rõ ràng đang là đang trong mùa hè mà cậu lại cảm giác như có luồng gió lạnh thấu xương thổi khắp nơi, khiến tóc gáy dựng cả lên. "Ta cảm thấy cứ như có sát khí ấy." Cậu nói nhỏ xíu.
"Căn nhà gỗ này lâu năm không tu sửa nên kẽ hở lớn, gió lùa vào thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôm chặt phu lang vào lòng, kéo tấm chăn mỏng bọc kín lưng cho cậu. "Ngươi nằm dịch ra phía ngoài đi."
Lúc mới nằm, phu lang nhà hắn theo thói quen cứ rúc vào phía vách tường mà ngủ. Ở đây không phải trong nhà mình, vách gỗ vừa lạnh vừa ẩm thấp, ban nãy hắn bận bịu nên quên khuấy mất không nhắc cậu.
"Phiền phức quá đi." Thang Hiển Linh lầm bầm, lười chẳng muốn nhích người.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy liền dứt khoát luồn tay qua chăn, bế bổng cả người phu lang xoay một vòng...
"Á á, ta sắp rơi xuống rồi!" Thang Hiển Linh ở trên người Thiết Ngưu kêu oai oái.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu: ... Đúng là sự phiền não ngọt ngào mà.
Hắn cũng chẳng nói lời nào, cứ để mặc cho phu lang cựa quậy, nghịch ngợm trên người mình.
Thế nhưng, cách một lớp chăn mỏng, Thang Hiển Linh lờ mờ cảm nhận được sự "cứng rắn" đang hiện hữu, cậu lập tức im bặt, nhìn chằm chằm vào Thiết Ngưu: "Ngươi cái đồ..."
"Đại sắc ngưu." Hoàng Phủ Thiết Ngưu tự giác tiếp lời luôn.
Thang Hiển Linh hừ một tiếng, coi như hắn cũng biết điều.
Tuy nhiên lần này cậu lại nhanh nhẹn lật người lại, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền nhích vào phía trong một chút, một tay vòng qua ôm chặt lấy eo phu lang, giường hẹp thế này, sơ sẩy là ngã như chơi.
"Ta bị ngươi bọc lại trông chẳng khác gì cái bánh chưng rồi này."
"Trong núi về đêm lạnh lắm, thân thể ngươi lại hay bị nhiễm lạnh nữa."
Thang Hiển Linh mắng thầm: Ngốc chết đi được.
Cậu liền vén một góc chăn ra, đắp chung lên người Thiết Ngưu: "Trên người ngươi nóng như cái lò sưởi ấy, hai ta đắp chung thế này mới ấm hơn được."
"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu không giấu nổi nụ cười hạnh phúc, phu lang đang xót cho hắn đây mà.
Thang Hiển Linh nhích người lại gần, áp sát vào lồng ngực Thiết Ngưu, một cái tay lại bắt đầu táy máy s* s**ng. Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi đầu nhìn xuống, giọng nói chẳng còn vẻ thành thục ổn trọng như lúc nãy mà bắt đầu lắp bắp: "Ngươi... ngươi làm cái gì đó."
"Sờ một chút mà cũng không cho!" Thang lão bản trợn mắt giận dữ, chơi chiêu trả đũa, ngữ khí đầy vẻ kinh ngạc: "Tiểu lão công nhà ta mà ta còn không được sờ sao?! Có còn thiên lý không, có còn vương pháp không hả!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không nén nổi nụ cười: "Sờ được, ta chỉ là thấy thẹn thôi. Có điều ngày mai còn phải leo núi, ngươi cẩn thận kẻo chân mềm đi không nổi..." Hắn nói đến đây thì khựng lại một chút rồi tiếp: "Nhưng mà ta có thể cõng ngươi."
Nghe như thể chuyện động chân động tay này cũng chẳng phải là không thể làm.
Thang Hiển Linh: ???
Ai nói là muốn làm hả, cậu chỉ định sờ sờ cơ bụng với cơ ngực một chút thôi mà.
Nhưng cuối cùng thì chuyện gì đến cũng phải đến. Thang Hiển Linh miệng thì nói chỉ sờ sờ, nghe rất đúng mực rất chính trực, nhưng tay chân thì cứ gây sự trêu chọc không thôi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn mang bản năng của dã thú, hắn có thể cảm nhận được sâu trong lòng phu lang thực sự đang muốn điều gì.
Bên ngoài căn nhà gỗ nhỏ là đêm khuya rừng thẳm, nguy cơ tứ phía. Bên trong nhà gỗ lại là một bầu không khí nóng bỏng hừng hực, chẳng còn chút lạnh lẽo hay ẩm ướt nào của núi rừng nữa.
Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng rõ, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã dậy trước. Hắn dùng gậy đánh lửa nhóm bếp, đun một ấm nước nóng, rồi nướng lại mấy cái bánh và trứng gà Vương a thúc đã chuẩn bị. Hắn thấm ướt khăn bằng nước ấm, nhẹ nhàng lau mặt cho phu lang.
Thang Hiển Linh vẫn còn đang ngủ say sưa, chân tay dang ra thành hình chữ X, cảm nhận được hơi nóng ấm áp trên mặt thì thấy vô cùng thoải mái.
"A... mấy giờ rồi?"
"Trời chưa sáng hẳn đâu nhưng phải chuẩn bị lên mộ nghĩa phụ thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẽ gọi cậu thức dậy.
Thang Hiển Linh lập tức ngồi dậy, không một chút lề mề. Cậu nhận lấy y phục Thiết Ngưu đưa cho, vươn vai một cái thật dài, tinh thần phấn chấn: "Được rồi, đi thôi."
"Lát nữa ta cõng ngươi đi nhé."
"Không cần, ta đây thiên phú dị bẩm nhé." Thang Hiển Linh khẳng định chắc nịch.
Thực ra tối qua cũng chỉ làm có một lần, đối với cái thể chất này của cậu thì chút việc đó chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.
Thang Hiển Linh có chút đắc ý, bưng bát nước ra ngoài súc miệng chải răng, tay cầm bánh và trứng để ăn dọc đường. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã thu xếp xong xuôi đồ đạc, tay xách túi hóa vàng mã, cài chặt then cửa nhà gỗ, rồi một tay nắm chặt tay phu lang dẫn bước vào rừng sâu.
"Ngươi ăn một miếng đi, ăn sớm quá ta không có khẩu vị lắm." Thang Hiển Linh bẻ nửa cái bánh đưa cho Thiết Ngưu: "Trứng gà ta không ăn lòng đỏ đâu, ngươi ăn hộ ta nhé."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhận lấy phần lòng đỏ trứng mà phu lang không thích, ăn một cách ngon lành và cam tâm tình nguyện.
"Có bị nghẹn không?" Thang Hiển Linh ân cần hỏi.
Thiết Ngưu lắc đầu nhưng vẫn chu đáo tháo bình nước bên hông đưa cho phu lang uống trước một ngụm. Thang Hiển Linh nhấp một ngụm cho thấm giọng rồi bảo: "Ngươi cũng uống đi, cái lòng đỏ trứng này khô khốc hà."
Đó cũng là lý do cậu chẳng bao giờ ưa nổi món đó.
Thiết Ngưu nghe lời, uống thêm một ngụm nước lớn.
Trong núi buổi sáng sớm sương mù dày đặc, khắp nơi đều là cỏ dại, cành khô và lá mục, không khí ẩm ướt đến lạ lùng. Thang Hiển Linh bám sát bên người Thiết Ngưu, chẳng dám chạy lung tung. Con la được để lại nhà gỗ vì đoạn đường mòn phía trước gập ghềnh, lởm chởm đá tảng, chỉ đủ cho một người lách qua thôi.
"Nghĩa phụ vốn ưa thanh tĩnh, không thích những nơi ồn ào đông đúc. Trước khi lâm bệnh qua đời, người đã tự chọn lấy một mảnh đất này, bảo ta sau khi người nhắm mắt xuôi tay thì hãy chôn cất người ở đó."
"Bên kia có một cây phong già, mỗi khi lá phong chuyển sang sắc đỏ, nghĩa phụ thường thích ra ngồi dưới gốc cây rất lâu."
"Mỗi lần như thế đều là ta đi tìm, mang thêm chút thức ăn cho người."
Thang Hiển Linh chăm chú lắng nghe, trong lòng thầm đoán chắc hẳn nghĩa phụ có tâm sự gì đó chôn giấu trong lòng.
"Nghĩa phụ xưa nay không nhắc chuyện cũ, mãi đến khi bệnh nặng mới nói ra." Hoàng Phủ Thiết Ngưu liếc nhìn Thang Hiển Linh, thấy phu lang nhà mình chắc đang nghĩ lệch sang hướng nghĩa phụ có người trong mộng rồi u sầu mà chết, hắn liền giải thích rõ ngọn ngành: "Thời Thái Tổ đánh hạ giang sơn, có một vị trung lương danh tướng là Tống Tập tướng quân. Về sau ông bị vu hãm tội phản quốc, cả nhà đều bị sao trảm."
Thang Hiển Linh giật mình kinh ngạc: ?
Cậu thoạt nghĩ bụng, chẳng lẽ nghĩa phụ đã nhận nuôi hậu duệ của Tống tướng quân? Nhưng ngẫm lại thấy không đúng, thời gian không khớp, từ thời Thái Tổ đến nay cũng đã ngót nghét trăm năm rồi.
"Tổ tiên của nghĩa phụ vốn chỉ là những sai dịch mạt hạng nhất. Nhưng vì không đành lòng thấy Tống tướng quân chết rồi mà thi thể phải bị vứt bỏ nơi bãi tha ma, đầu lìa khỏi cổ, chẳng có lấy một nấm mồ yên mả đẹp, nên các tiền bối đã bí mật vận chuyển thi thể ông ra ngoài, lập một ngôi mộ kín đáo."
Thang Hiển Linh nghe đến nhập tâm, đôi chân dường như cũng chẳng còn cảm thấy con đường mòn khó đi nữa.
Những người sai dịch ở tầng lớp thấp nhất ấy, họ chẳng đủ quyền thế để làm những việc kinh thiên động địa như cướp pháp trường hay tráo người như trong thoại bản, nhưng chỉ riêng việc liều mạng an táng thi thể một vị tướng phản nghịch đã là một sự mạo hiểm cực lớn rồi.
"Sau này Đương kim Thánh thượng đã giải oan cho Tống tướng quân."
Thang Hiển Linh nghe vậy, lập tức reo lên: "Thế thì tốt quá rồi còn gì! Tổ tiên nghĩa phụ đã làm một việc đại thiện, dù Tống tướng quân không còn hậu nhân thì những bậc trung lương sĩ tử trong thiên hạ cũng có nơi để vẩy nước quét nhà, khói hương tế bái."
"Nhưng sau đó, cả nhà nghĩa phụ lại vì nhiều chuyện mà bị khép tội, người chết người bị thương. Nghĩa phụ theo mẫu thân bị lưu đày, trên đường đi hai mẫu tử trốn thoát được, chỉ là mẫu thân người không trụ lại được bao lâu. Nghĩa phụ trở thành tiểu ăn mày, lưu lạc khắp nơi ở Tây Đô Châu kiếm ăn, từ đó mới luyện được một thân bản lĩnh sinh tồn." Hoàng Phủ Thiết Ngưu trầm giọng kể nốt.
Câu chuyện đột ngột chuyển hướng đầy nghiệt ngã khiến Thang Hiển Linh đứng khựng lại tại chỗ. Cậu sững sờ, đưa mắt nhìn Thiết Ngưu, không kìm được mà hỏi dồn: "Không phải chứ... ngươi nói Thánh thượng đã giải oan cho Tống tướng quân, vậy tại sao gia đình nghĩa phụ lại... lại ra nông nỗi này?"
"Tổ tiên nghĩa phụ đứng ra thu liễm thi cốt cho trung thần lương tướng cũng chỉ là mong người quá cố có nấm mồ yên ổn mà thôi."
"Dù không nói đến công lao thì cũng không đến mức cả nhà phải rơi vào kết cục thê thảm như vậy chứ!"
Thang Hiển Linh chấn động cả tâm can, đầu óc cậu cứ ong ong. Cậu chưa từng nghĩ tới, ẩn sau sự tĩnh lặng của núi rừng và người cha nuôi ít nói của Thiết Ngưu lại là một chương sử bi kịch và đầy xót xa đến nhường này.
Hóa ra, công lý đôi khi đến quá muộn và những kẻ thầm lặng bảo vệ nó lại phải trả một cái giá quá đắt.
"Nghĩa phụ từng bảo cây phong rất tốt. Năm đó mẫu thân người chết vì bệnh, người chẳng có lấy một xu dính túi để an táng, bà cứ thế nhắm mắt dưới một gốc cây phong. Lá phong rụng đầy đất, thay người che lấp thi cốt mẫu thân." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nói vừa nắm lấy tay Hiển Linh.
Hai người lại tiếp tục lên đường. Lần này, Thang Hiển Linh im lặng hẳn đi, không còn cái vẻ hăng hái như lúc mới dậy. Cậu vùi đầu vào những suy nghĩ ngổn ngang, thầm đoán lẽ nào vì tổ tiên nghĩa phụ năm xưa đã bằng mặt không bằng lòng, dám trái lệnh cấp trên để làm việc thiện...
Nhưng rõ ràng họ đâu có cướp pháp trường, chỉ là lập một nấm mồ, chỉ là thu nhặt hài cốt thôi mà. Huống hồ Đương kim Thánh thượng đã giải oan cho nhà họ Tống rồi cơ mà?
Cảm giác nghẹn đắng nơi lồng ngực khiến Thang Hiển Linh khó chịu vô cùng. Cậu nhìn bóng lưng vững chãi của Thiết Ngưu, khẽ nói: "Nghĩa phụ cũng giống như tổ tiên của người, đều là bậc hiệp can nghĩa đảm."
"Ừm."
Tiếng đáp của Thiết Ngưu trầm đục, nặng nề.
Ngôi mộ đã ở ngay trước mắt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cùng Thang Hiển Linh bắt tay vào dọn dẹp cỏ dại trên mộ, thắp hương nến, hóa tiền vàng. Thiết Ngưu quỳ đó, giọng nói hơi khàn đặc: "Nghĩa phụ, Thang Hiển Linh là phu lang của con. Chúng con đã thành thân rồi, cậu ấy đối xử với con rất tốt, con cũng sẽ một lòng như thế, người cứ yên tâm nhé."
Bia mộ không có lấy một cái tên.
"Nghĩa phụ chưa bao giờ nhắc đến họ của mình, cũng không cho con theo họ người vì sợ con bị liên lụy. Trương thúc chỉ biết gọi người là Tam ca, vì người đứng hàng thứ ba trong nhà."
Thang Hiển Linh quỳ bên cạnh, kính cẩn dập đầu ba cái trước mộ nghĩa phụ.
Lễ bái xong xuôi, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cẩn thận lau vết bùn đất bám trên trán phu lang. Đôi mắt hắn hoe đỏ, khẽ khàng: "Ta cõng ngươi xuống núi nhé, ta muốn cõng ngươi."
"Được, vừa hay chân ta cũng đang mỏi nhừ đây." Thang Hiển Linh ngoan ngoãn leo lên lưng Thiết Ngưu.
Túi đựng hương nến tiền giấy đã trống rỗng. Trên đường trở về, Thang Hiển Linh áp sát đầu mình vào đầu Thiết Ngưu, khẽ cọ cọ an ủi.
"Ta có nặng không?"
"Chẳng nặng chút nào." Giọng Thiết Ngưu vẫn còn hơi khàn nhưng âm điệu đã có phần phấn chấn hơn: "Thực ra là nặng trĩu đấy, nhưng cái sức nặng này đè lên vai khiến ta thấy an tâm và vững chãi vô cùng. Hiển Linh, cảm ơn ngươi."
Nếu không gặp được Thang Hiển Linh, hắn cũng chẳng biết những ngày tháng sau này mình sẽ sống sao cho nổi.
Thang Hiển Linh vươn tay véo nhẹ tai Thiết Ngưu một cái: "Khách khí làm gì. Hai ta là phu phu, là người một nhà cả mà."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẽ cong môi cười, đúng vậy, họ là người một nhà.
Lúc cõng phu lang, bước chân của Thiết Ngưu dường như còn nhanh hơn lúc trước. Chớp mắt một cái đã thấy bóng dáng căn nhà gỗ nhỏ hiện ra. Hai người lại thu dọn đồ đạc vào sọt, dắt theo con la. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vẫn còn muốn cõng phu lang thêm nữa, Thang Hiển Linh liền trêu: "Ngươi mà cõng ta thì ai cõng sọt đây!"
"Không sao, ta một tay xách sọt hoặc là chất lên lưng la là được."
Thang Hiển Linh: "..." Sao mà cái tên này lại ham cõng mình leo đường núi đến thế không biết.
"Thôi được rồi, tùy ngươi vậy."
Đường xuống núi quả thực dễ đi hơn hẳn. Thang Hiển Linh ngồi thong dong trên lưng la, vừa mới thấp thoáng thấy bóng cổng thôn đã nghe tiếng một đứa trẻ gào to: "Thiết Ngưu ca! Ngũ a ca về rồi."
"Hai ngươi cuối cùng cũng về, a cha ta ở nhà đang hầm gà đấy!"
Hải Ngưu cứ oang oang cái miệng như sợ cả thôn không ai biết vậy. Quả nhiên cậu nhóc vừa dứt lời, mấy đứa nhỏ đi cùng đều nuốt nước miếng ực một cái, đứa thì khen thịt gà thơm, đứa lại thắc mắc sao nhà mình chẳng bao giờ thấy khách quý tới chơi.
Hải Ngưu chống nạnh đầy tự hào: "Đấy là Thiết Ngưu ca và Ngũ a ca của ta cơ mà!"
Thang Hiển Linh định leo từ trên lưng la xuống, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền bước tới đỡ lấy phu lang. Cậu chép chép miệng, mắt sáng rỡ: "Hầm gà kìa!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không nhịn được mà đôi mắt cũng cong lên, trần đầy ý cười.
Cái dáng vẻ tham ăn này của Hiển Linh thực sự quá đỗi đáng yêu. Mà cũng đúng thôi, sáng sớm mới ăn có nửa cái bánh áp chảo, đi đường núi nãy giờ chắc chắn đã đói cồn cào rồi. Hắn liền nói: "Đi, chúng ta về thôi."
"Ta về đây, không chơi với các ngươi nữa đâu." Hải Ngưu vẫy tay chào đám bạn, nhưng lại rất hào sảng dặn dò: "Băng Ghế (*), cái còi ta cho ngươi giữ hộ một lúc đấy, lát nữa nhớ trả ta nha."
(*): Trong CV nó là băng ghế thiệt á, ai biết nó là gì thì cmt cho sốp với nhe.
Băng Ghế đáp lời chắc nịch: "Biết rồi, yên tâm đi, ta có mất gì cũng không để mất nó đâu!"
Đây là món đồ chơi từ tận trong thành mà hai người ca ca mang về, Hải Ngưu thích lắm. Vì chơi thân nhất với Hải Ngưu nên mới được mượn, cậu nhóc đương nhiên phải bảo quản thật kỹ rồi!
Hải Ngưu chạy lon ton dẫn đường phía trước, vừa nhảy nhót vừa hò reo, cái bóng đen nhẻm của cậu nhóc cứ thế loang loáng dưới ánh mặt trời, đen đến mức tỏa sáng lấp lánh.
Thang Hiển Linh chép miệng: "Cuối cùng vẫn phải nói với a thúc là nên che nắng cho nó mới được." Phơi đến cháy da cháy thịt thì chẳng tốt chút nào.
"Chống không nổi đâu." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lắc đầu.
Thang Hiển Linh cũng đành câm nín. Chắc chắn rồi, cái thằng nhóc này chạy nhanh như trạch vậy, loáng cái đã biến mất tiêu, loáng cái lại vòng trở lại đòi xách đồ hộ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không cho, bảo: "Ngươi về xem cơm nước xong chưa đi."
"Đến đây!" Hải Ngưu lại ba chân bốn cẳng chạy bay về nhà để thám thính tình hình cơm nước.
Thang Hiển Linh nhìn Hải Ngưu cứ chạy qua chạy lại lăng xăng như thế cũng thấy vui mắt. Chờ đến lúc hai người vào tới sân nhà họ Trương đã nghe thấy tiếng Trương thúc đang mắng Hải Ngưu: "Sao ngươi cứ xoay như chong chóng thế hả, ngồi yên một chỗ không được à, bát đũa bị làm ngươi làm vỡ hết rồi đây này."
"Vỡ có mỗi cái bát thôi mà, nó cũng không cẩn thận thôi. Hải Ngưu đứng im đấy đừng động vào, kẻo mảnh sành cứa đứt tay." Vương Tố Tố dặn dò con trai.
Trương Hoài ngoài miệng thì mắng nhưng tay vẫn đang lúi húi nhặt mấy mảnh bát vỡ. Cái thằng nhóc thối này cứ hấp tấp bộp chộp mãi không thôi.
"Là con bảo Hải Ngưu về xem cơm xong chưa đấy ạ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng đỡ lời.
Hải Ngưu ưỡn cái lồng ngực nhỏ xíu lên: "Ca, không trách ngươi được, mình ta làm mình ta chịu, là tại ta làm vỡ, lúc nãy ta không nhìn thấy."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: Nhóc con cũng quá nghĩa khí đấy chứ. Cậu cười tủm tỉm trêu: "Ca ngươi nhận lỗi thay rồi, cha ngươi chắc chắn sẽ không mắng cả hai chúng ta đâu."
Mặc kệ chuyện vỡ bát, ăn cơm cái đã!
Cả nhà bày biện mâm cơm ở nhà chính. Trương Hoài nhất quyết không cho Hải Ngưu bưng cơm, sợ nó làm đổ cả nồi cơm thì khỏi ăn: "A cha ngươi hầm từ sáng sớm đến giờ đấy, ngươi bớt làm loạn đi cho ta nhờ."
"Ui da, con sẽ cẩn thận mà." Hải Ngưu vẫn cứ muốn thể hiện.
Trương Hoài chẳng tin nổi con trai mình, cái thằng bé này kiểu gì cũng làm hỏng việc, từ nhỏ đã không ngồi yên một chỗ nổi rồi.
Thế nhưng Vương a thúc lại xót con, đưa cho nó một bát cơm. Hải Ngưu rón rén bưng bát ra khỏi bếp, mắt chăm chú nhìn đường, rõ ràng là sắp vào đến nhà chính một cách bình an vô sự, dưới chân cũng chẳng vướng víu gì, ấy thế mà chẳng hiểu sao lại hụt chân một cái, bát cơm trong tay cứ thế bay vèo ra ngoài.
Hải Ngưu: "..." Đứng hình mất vài giây vì sợ hãi, lấm lét nhìn cha mình.
Trương Hoài thở dài một hơi thật dài, đến mức lười chẳng buồn mắng nữa rồi.
"Hai ngươi sau này mà có con thì lo cầu trời khấn phật để đừng có giống cái thằng nhóc này đi." Trương Hoài lắc đầu cảm thán.
Thang Hiển Linh sợ nói vậy làm Hải Ngưu tổn thương, liền khách khí đỡ lời: "Hải Ngưu tốt mà thúc, giống Hải Ngưu cũng chẳng có gì không ổn, người ngợm cứng cáp, tính tình lại hoạt bát đáng yêu."
Vương Tố Tố nghe xong không nhịn được mà phì cười, thế là cả nhà đều cười rộ lên. Ai mà chẳng hiểu, Thang Hiển Linh đây là đang lựa lời dỗ dành Hải Ngưu thôi.
Cả nhà quây quần ngồi xuống ăn cơm.
Cơm hôm nay là cơm ngũ cốc, gạo trắng chiếm phần nhiều, điểm xuyết thêm chút kê vàng, lại có cả những chiếc bánh bao hoa mang từ thành về hôm qua. Hôm qua lúc mới thấy mấy cái bánh bao hoa này, Trương Hoài và Vương Tố Tố đều ngẩn người ra, sau khi nghe giải thích về phong tục trong thành cùng ý nghĩa này nọ, cả hai cứ nhìn nhau không biết nói gì cho phải.
Thế nhưng Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại chẳng thấy có gì không ổn, hắn cứ khăng khăng bảo ấy là vì Thang Hiển Linh coi trọng hắn. Trương Hoài và Vương Tố Tố thấy thế cũng chỉ biết cười trừ. Lúc này bánh bao hoa đã được hấp nóng hổi, Trương Hoài liền nổi hứng trêu chọc đứa cháu lớn, hỏi Thiết Ngưu xem hắn định ăn bông hoa nào?
"Hoa này là để biếu Trương thúc và Vương a thúc mà, để Hải Ngưu chọn trước một cái đi. Con thấy Hải Ngưu ăn bông mẫu đơn là hợp nhất." Thang Hiển Linh rất biết cách bênh vực người nhà.
Thế là Hải Ngưu được nhận ngay một chiếc bánh bao hoa mẫu đơn rực rỡ, nhưng thằng bé cứ nâng niu mãi không nỡ ăn, bảo rằng trong thôn chỉ có các cô nương xinh đẹp mới được ăn thứ này thôi.
Cả bàn cơm lại được một trận cười nghiêng ngả.
Giữa bàn là một chậu gà hầm to sụ, chắc hẳn là vừa thịt một con gà mái già, khói tỏa ra nghi ngút. Bên cạnh là đĩa dưa muối do chính tay Vương a thúc muối và một đĩa rau cải trắng xào xanh mướt.
Thang Hiển Linh ngửi thấy mùi thơm mà bụng dạ cứ kêu réo không ngừng, Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhanh tay cầm muôi múc đầy một bát thịt gà cho phu lang.
"Nếm thử đi, gà này hầm với nấm rừng mà Vương a thúc ngươi hái được đấy, ngày thường nhà ta chẳng nỡ ăn đâu." Trương Hoài đon đả mời.
Thang Hiển Linh tấm tắc: "Con đã bảo là mùi thơm đặc biệt mà, chưa kịp đưa vào miệng đã thấy thèm lắm rồi."
Món gà được hầm cùng nấm và khoai tây thái miếng lớn. Thịt gà là chính, khoai tây với nấm chỉ là đồ kèm, nhưng nhờ có hai thứ này mà chậu thịt gà thơm lừng khó cưỡng. Nước dùng đậm đà, khoai tây chín mềm bùi ngậy, dù chẳng cho thêm hương liệu cầu kỳ gì nhưng vẫn cực kỳ ngon miệng, thịt gà thì tươi ngon, mọng nước.
Thang Hiển Linh cứ thế vùi đầu vào bát cơm, vừa ăn vừa lầm bầm: "Ngon quá xá luôn!"
Vương Tố Tố nhìn Thang Hiển Linh ăn ngon miệng thì cười không ngớt, lòng đầy vui vẻ: "Con ăn nhiều chút, vào núi vất vả lắm. Ở trong thành ít khi đi đường núi, đi một chuyến này chắc chắn là mệt bở hơi tai rồi."
"Thiết Ngưu cõng con suốt, con cũng chẳng phải vận động gì nhiều đâu ạ." Thang Hiển Linh vừa ăn vừa tán gẫu.
Vương Tố Tố cười bảo: "Thiết Ngưu cũng biết xót phu lang quá nhỉ, hồi trước trông nó cứ lầm lì chẳng hiểu chuyện gì cả."
"Thành thân rồi, có phu lang bên cạnh là cái gì cũng biết hết." Trương Hoài không khỏi cảm thán một câu.
Ăn cơm xong xuôi, Vương Tố Tố mới sực nhớ ra: "Hai đứa đừng vội đi, Thang Hiển Linh bảo muốn gom trứng vịt mang về, con xem ngần này đã đủ chưa?"
Thang Hiển Linh nhìn qua, thấy một cái sọt lớn, cứ một lớp cỏ khô lại đến một lớp trứng vịt. Quả trứng nào quả nấy đều to tròn, nặng trĩu cả sọt. Cậu không rõ số lượng cụ thể nên hỏi lại Vương a thúc.
"Hôm qua con bảo định làm ăn buôn bán, không sợ nhiều nên ta đã hỏi mua lại của người trong thôn được hai trăm quả, thế này có đủ không?"
Thang Hiển Linh gật đầu: "Dạ đủ rồi ạ."
Cậu hỏi a thúc giá cả thế nào để gửi tiền. Vương Tố Tố định từ chối, Trương Hoài cũng xua tay, ý bảo hai đứa cứ cầm lấy đi.
"Nếu là con với Thiết Ngưu ăn thì con xin nhận tấm lòng của hai thúc. Nhưng số trứng này con mang về để bán lấy tiền, không thể nhận không được. Sau này con còn cần lấy thêm nhiều đợt nữa, chẳng lẽ lần nào cũng để hai thúc chịu thiệt sao? Như vậy con không dám nhận đâu ạ." Thang Hiển Linh phân bua rõ ràng.
Việc nào ra việc đó, sòng phẳng mới bền lâu.
Vương Tố Tố nhìn sang Trương Hoài, Trương Hoài ngẫm thấy cũng đúng lý nên gật đầu. Vương Tố Tố lúc này mới nói: "Một quả trứng vịt là một văn tiền, chỗ này ta xếp hơn hai trăm quả một chút, vì có tặng thêm vài quả phòng khi đi đường bị dập vỡ."
Tính ra là hơn hai trăm văn tiền, đây cũng không phải là số tiền nhỏ. Thang Hiển Linh liền nói: "Thiết Ngưu, đưa tiền đi."
Trương Hoài vừa nghe vậy thì kinh ngạc nhìn Thiết Ngưu, chẳng lẽ trong nhà này Thiết Ngưu lại là người tay cầm chìa khóa? Trông không giống lắm nha.
"Hắn lấy tiền riêng tích cóp được để mua trứng vịt đấy ạ." Thang Hiển Linh cười hì hì trêu chọc.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỏ bừng cả mặt. Tiền riêng gì đâu chứ, lần trước còn dư lại một lượng một trăm văn tiền, hắn đưa cho phu lang mà phu lang không nhận, còn trêu đó là tiền riêng của hắn. Hắn lúc đó ngượng chín mặt, sau này cũng quên bẵng đi mất.
"Nó còn có cả tiền riêng cơ à?" Trương Hoài chấn động, rồi nhíu mày nghiêm giọng: "Không phải ta nói con đâu Thiết Ngưu, con sống với phu lang thì không được giấu giếm riêng tư như thế."
Vương Tố Tố vội kéo vạt áo nam nhân nhà mình, nháy mắt ra hiệu, ý bảo ông nhìn cho kỹ đi, làm gì có chuyện Thiết Ngưu giấu tiền riêng thật...
"Không phải đâu, Trương thúc đừng trách Thiết Ngưu, con cố ý trêu hắn chút thôi." Thang Hiển Linh vội vàng giải thích.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy Thang Hiển Linh sốt sắng bênh vực mình thì trong lòng ngọt ngào vô cùng. Nhờ có hiểu lầm nho nhỏ này mà lúc nhận tiền, phu phu Trương Hoài cũng không còn đẩy đưa từ chối nữa, mọi việc diễn ra rất suôn sẻ.
Tiền nong trong túi có vài đồng bạc lẻ và tiền hào, còn tiền đồng thì chỉ có một trăm văn. Ở trong thôn, bạc vốn không lưu thông thuận tiện bằng tiền đồng, vả lại mấy đồng bạc nhỏ xíu cũng dễ đánh rơi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn Hiển Linh như muốn hỏi ý, Thang Hiển Linh liền bảo: "Túi tiền ta nhét trong cái ống đựng bàn chải đánh răng ấy, ngươi chẳng lẽ lại không biết?" Còn hỏi cậu làm gì nữa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Để ta đi lấy."
Cảnh tượng này đều thu hết vào mắt phu phu Trương Hoài. Chờ lúc hai người đi rồi, Trương Hoài mới cảm thán với Tố Tố: "Thiết Ngưu sao trông còn bị quản chặt hơn cả ta thế nhỉ?"
Vương Tố Tố liếc xéo một cái: "Ai thèm quản ngươi chứ?" Đừng có mà đổ oan cho người ta.
Trương Hoài hì hì cười: "Ta tự quản lấy mình, ta thích tự quản mình được chưa." Đấy là đàn ông phải biết tự giác, không thể để phu lang phải nhọc lòng quản lý mình được.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm túi tiền quay lại, đếm đủ số tiền rồi đưa cho Vương a thúc. Vương Tố Tố hỏi: "Hai đứa có muốn kiểm tra lại số trứng vịt không?"
"Thôi ạ, a thúc đã xếp cẩn thận rồi, lấy ra lấy vào lại phiền phức." Thang Hiển Linh nói đến đây lại nhớ đến chuyện mình lấy cỏ khô lót trứng bị Thiết Ngưu cười cho một trận, bèn kể lại luôn.
Vương Tố Tố nghe xong chỉ biết cười ngất. Thang Hiển Linh đâu phải là đang mách tội, rõ ràng là đang khoe tình cảm hai người thắm thiết đấy thôi.
Cầm hai trăm văn tiền trên tay, Thang Hiển Linh dặn dò: "A thúc, nếu món hột vịt muối với trứng bắc thảo của con bán chạy, sau này con lại về thu mua tiếp."
"Thế thì tốt quá. Trong thôn cách trấn trên hay phủ huyện đều quá xa, trứng vịt mà bà con tự cõng đi bán thì dọc đường khó tránh khỏi hư hao. Con về thu mua giúp, dân làng ai nấy đều sẽ nhớ ơn hai đứa." Vương Tố Tố xúc động nói.
Sáng nay lúc ông đi hỏi mua trứng, nghe nói thu mua số lượng lớn đến hai trăm quả, ai nấy đều kinh ngạc. Gom xong của mấy nhà thân thiết rồi sang các nhà khác, người ta đều thật lòng cảm ơn Vương Tố Tố. Ông cũng chỉ nói là người thân ở trong thành làm ăn cần dùng, chính là Thang Hiển Linh cần. Các bậc cao niên trong thôn cũng rối rít cảm ơn ông đã vất vả chạy vạy thu xếp giúp.
Trời cũng đã về chiều, hai người còn phải đánh xe trở về thành.
Cả nhà Trương Hoài tiễn họ ra tận đầu thôn. Nhìn bóng dáng chiếc xe la khuất dần, ba người mới thong thả đi bộ về nhà, vừa đi vừa rôm rả chuyện trò.
"Thấy hai đứa nó sống tốt thế này, ta cũng coi như có lời ăn tiếng nói với tam ca rồi." Trương Hoài thở phào. "Hồi trước Thiết Ngưu cứ lầm lì như khúc gỗ, suốt ngày ru rú trong núi chẳng chịu xuống, ta nhìn mà phát sầu."
"Bây giờ thì ổn rồi."
Vương Tố Tố hiểu rõ gia đình mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của tam ca năm xưa nên ông luôn thật lòng mong mỏi Thiết Ngưu hạnh phúc: "Thang Hiển Linh là một đứa trẻ ngoan, lại rất biết bảo vệ Thiết Ngưu, hai đứa nó đúng là trời sinh một cặp."
"Mấy cái bánh bao hoa kia kìa, có cả bông sen bông súng đấy, ngươi mau ăn đi cho đẹp." Trương Hoài đột nhiên chuyển chủ đề trêu phu lang.
Vương Tố Tố lườm nguýt nam nhân nhà mình một cái, mặt mày có chút ngượng ngùng đỏ hồng.
. . . . .
Trước lúc mặt trời lặn, hai người đã về tới trong thành, đánh xe la tiến vào một con ngõ nhỏ ở phường Bát Hưng.
Còn chưa kịp vào nhà, đứng cách cánh cổng viện đã nghe thấy tiếng mẹ cùng Chu tẩu đang trò chuyện. Chu tẩu hình như đang mắng mỏ ai đó, còn bà thì đứng bên cạnh hùa theo: "Ừ ừ, đúng thế, không nên làm vậy tí nào."
Thang Hiển Linh đứng nghe một lát cũng chưa vội gõ cửa, trái lại còn tinh nghịch nháy mắt ra hiệu với Thiết Ngưu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu chỉ thấy dáng vẻ này của phu lang thật vui mắt. Đôi má cậu bị nắng chiếu ửng hồng, đôi mắt sáng rực, mang theo chút nét giảo hoạt, linh động. Hắn chẳng buồn nghe ngóng bên trong nói cái gì, chỉ mải chú ý đến phu lang của mình.
"Lát nữa vào nhà ta bôi chút cao mát lạnh cho ngươi, mặt bị phơi đỏ hết cả rồi."
Thang Hiển Linh: ...... Ta đang bảo ngươi nghe bát quái cơ mà!
"Ai ở ngoài cửa đấy?" Tưởng Vân chú ý thấy có động tĩnh, liền cất tiếng hỏi.
Thang Hiển Linh bèn dõng dạc gọi: "Mẹ, hai đứa con về rồi đây!"
Bên trong nghe thấy tiếng thì mừng lắm, vội vàng chạy ra mở cổng viện. Tưởng Vân vừa kéo then cửa, thấy hai người về liền định xoay người dỡ bớt ngạch cửa cho xe vào, nhưng Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã nhanh tay gạt đi, để hắn tự làm.
"Hai đứa phơi nắng hỏng cả người rồi, mau về phòng nghỉ ngơi chút đi." Tưởng Vân nhìn mà xót xa.
Thang Hiển Linh cười đáp: "Con vốn trắng nên phơi một tí là hiện màu ngay, thực ra không có gì đâu ạ." Cậu cũng không quên chào hỏi hàng xóm: "Tẩu tử khỏe chứ ạ."
Chu Hương Bình niềm nở nói: "Mẹ ngươi cứ lo cho hai đứa suốt, vừa nãy còn lẩm bẩm sao mãi chưa thấy về. Giờ thì tốt rồi, hai đứa về rồi thì ta về trước đây. Thẩm nhé, có gì hai ta nói sau."
"Ơi, được rồi." Tưởng Vân đang bận rộn đón con nên cũng không rảnh để giữ Chu Hương Bình lại chơi thêm.
Con la được dắt vào sân, hai người bắt đầu tháo xe đẩy, cho con vật nghỉ ngơi khoan khoái.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhất quyết không cho Thang Hiển Linh động vào cái sọt lớn: "Nặng lắm, để ta."
Đó chính là sọt chứa đầy trứng vịt thu mua được.
Thang Hiển Linh liền né sang một bên: "Vậy ngươi đặt xuống gầm bàn cạnh cửa bếp nhé, để ta dọn dẹp cho."
Tưởng Vân lăng xăng múc nước cho hai người rửa mặt mũi chân tay, giục uống chén nước cho mát rồi hẳn tính đến chuyện thu dọn. Thang Hiển Linh một tay đón lấy ly nước uống ừng ực, tay kia thì xách ấm trà đưa qua cho Thiết Ngưu, vẫn không quên bớt chút thời gian tám với mẹ: "Thực ra chẳng mệt mấy đâu ạ, con ngồi xe nửa ngày trời, mông cũng sắp đau nhừ rồi đây."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy liền vô thức liếc mắt nhìn mông phu lang một cái.
Thang Hiển Linh: ! Cậu lập tức trừng mắt cảnh cáo!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tươi cười hớn hở đón lấy chén trà uống cạn. Hắn còn phải lo cho con la nên đã xách một xô nước ra cọ rửa cho nó một lượt để hạ nhiệt, hai ngày nay con vật chạy ngược chạy xuôi cũng mệt bở hơi tai rồi.
Thang Hiển Linh bên này thì cùng Tưởng Vân ngồi ở cái bàn đặt dọc hành lang bếp, bắt đầu lôi trứng vịt ra sắp xếp.
"Sao mà nhiều thế này?" Tưởng Vân kinh ngạc.
"Không sao đâu, trứng muối có thể để được lâu, trời nóng cũng chẳng sợ, nhà mình lại còn có hầm mát mà." Thang Hiển Linh vừa nói vừa xếp từng quả một thật ngay ngắn vào cái mẹt lớn.
Đang đếm nửa chừng, Thang Hiển Linh bỗng kêu lên một tiếng kinh ngạc. Tưởng Vân lo lắng hỏi có phải bị thiếu quả nào không.
"Không ạ, trái lại còn thừa ra tận 38 quả cơ." Thang Hiển Linh quay sang nói với Thiết Ngưu: "Hình như chúng ta đưa thiếu tiền cho a thúc rồi."
Vương a thúc bảo sợ bị hư hao dọc đường nên cho thêm vài quả, nhưng vì lót cỏ khô dày dặn, bọc lót kỹ càng nên đi suốt quãng đường chẳng vỡ quả nào, đếm lại thấy có tới 238 quả.
"Chắc là nhà này cho thêm mấy quả, nhà kia tặng thêm mấy quả nên mới dư ra thế đấy. Cứ thu lấy đi, a thúc đã bảo một văn tiền một quả, dân làng Hứa thôn đều là người thật thà. Chúng ta tới thu mua tận nơi giúp họ bớt việc, chỗ dư ra chắc chắn a thúc không tốn tiền mua đâu."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đoán không sai, dân cư Hứa thôn phần lớn đều chất phác. Vừa nghe Vương Tố Tố đi thu mua trứng vịt, giúp họ không phải bôn ba gồng gánh đi bán mà vẫn có tiền ngay tại nhà, ai nấy đều thấy áy náy. Nhà này đưa thêm vài cái, nhà kia tặng thêm vài quả, đều nói: "Đừng để dọc đường va chạm hỏng mất, cứ cầm lấy cả đi."
"Thật sự cảm ơn mọi người quá, sau này nếu cần thêm trứng vịt, chúng ta lại về đó thu mua tiếp." Thang Hiển Linh cảm kích nói.
Thời buổi này, trong thôn tuy vẫn có kẻ gian xảo nhưng đại đa số bà con lối xóm đều rất chất phác, đối nhân xử thế toàn dựa vào một chữ lương tâm.
Trời còn chưa tối hẳn, Thang Hiển Linh đã muốn bắt tay vào xử lý ngay 238 quả trứng vịt vừa mang về.
"Một trăm quả làm hột vịt muối, còn 138 quả làm trứng bắc thảo."
"Hột vịt muối ít nhất cũng phải ướp hơn hai mươi ngày, trứng bắc thảo thì tầm mười ngày trở ra là được."
"Mấy thứ này làm xong, muốn ăn cũng phải chờ tới tháng sau cơ."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lăng xăng đi múc nước, cả ba người cùng nhau bận rộn một hồi... Đến đêm, sau khi rửa mặt chải răng xong xuôi, cậu vừa đặt lưng xuống gối là chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Sáng ngày hôm sau, Thang Hiển Linh suýt chút nữa thì không dậy nổi. Cậu còn phải lo việc buôn bán đồ ăn sáng. Nếu không phải vì tinh thần trách nhiệm níu giữ thì ngay giây phút này, Thang Hiển Linh thực sự, thực sự rất muốn dẹp tiệm đồ ăn sáng đi cho rồi, trực tiếp mở một tiệm cơm nhỏ.
Mỗi ngày đúng 10 giờ rưỡi sáng mới mở cửa, kinh doanh đến 6 giờ chiều là nghỉ.
Lại còn được nghỉ cả Thứ Bảy, Chủ Nhật.
Thế là cũng được sống cái đời sáng mười tối sáu rồi còn gì.
Hu hu hu, bao giờ cái ngày đó mới đến đây!