Tuần này quả là một tuần bận rộn nhưng sung túc. Ba chiếc bàn dài, mười tám chiếc ghế tròn cùng bộ ấm chén trà mới đều được tính toán kỹ lưỡng.
Xong xuôi việc làm ăn, Thang Hiển Linh ngồi vẽ bản phác thảo rồi đưa bạc cho Thiết Ngưu. Sáng ngày hôm sau, vừa xong buổi bán đồ ănsáng, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã cưỡi la thẳng tiến chợ Tây, tìm đến xưởng gỗ và tiệm đồ sứ để đặt hàng, chọn lựa.
Đồ đạc đặt làm riêng nên giá cũng chẳng rẻ. Ba cái bàn cùng mười tám chiếc ghế tròn tiêu tốn hết ba lượng ba đồng bạc, thêm bộ ấm chén trà hết sáu đồng nữa.
"Tiền thừa ở đây." Hoàng Phủ Thiết Ngưu móc nốt một lượng bạc lẻ đưa trả lại.
Thang Hiển Linh không thu lấy, cậu nhìn tới nhìn lui số bạc rồi nhướng mày, cười hì hì trêu: "Tiểu lão công à, ngươi không giấu chút tiền riêng nào sao?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa mới về đến nhà, nắng nôi đi đường có chút nóng, nhưng cái nóng đó sao bì được với cách xưng hô mới lạ của phu lang nhà mình. Nghe đến hai chữ tiền riêng, mặt hắn đỏ lựng lên vì thẹn thùng, đầu óc bỗng chốc trống rỗng nhưng trong lòng lại ngọt ngào khôn xiết.
Hắn tuy không hiểu rõ lắm nghĩa của từ tiểu lão công nhưng đoán chừng cũng là một cách gọi đầy thân mật.
Hắn thực sự cảm thấy câu nói này còn êm tai hơn bất kỳ lời đường mật nào trên đời.
"Thẹn thùng sao?" Thang Hiển Linh thấy bộ dạng ấp úng, đỏ mặt tía tai của Thiết Ngưu thì lại càng được đà lấn tới. Cậu sáp lại gần, cười hì hì: "Ái chà, tiểu lão công nhà ta mặt đỏ quá chừng, để ta lau cho nào."
Hắc hắc hắc, lại trở lại thành gã Thiết Ngưu ngây ngô rồi!
Thang Hiển Linh vắt khăn lau trán cho Thiết Ngưu. Hắn cứ thế đứng sừng sững như khúc gỗ tại chỗ, mãi đến khi bị phu lang vỗ nhẹ một cái mới chịu cúi đầu khom lưng, để mặc tay phu lang múa may trên đầu mình, trong lòng không giấu nổi niềm vui sướng.
"Nóng không?"
"Không nóng, không nóng chút nào."
"Mặt đỏ hết lên rồi kìa."
"Ta thẹn nên đỏ mặt thôi, không phải do nắng đâu." Thiết Ngưu sợ phu lang lo lắng nên thật thà đáp khẽ.
Thang Hiển Linh: "..."
Thiết Ngưu thật sự rất dễ trêu. Tuy tuổi tác nhỏ hơn cậu, nhìn bề ngoài thì thành thục ổn trọng, sau khi kết hôn đôi lúc cũng ra dáng lão luyện hơn một chút, nhưng bản chất vẫn là Thiết Ngưu đồng học ngây ngô thuở nào.
Hai người còn đang mải mê "tình trong như đã" thì Tưởng Vân gọi vào ăn cơm. Thiết Ngưu đỏ mặt, đi đứng luống cuống đến mức tay chân cùng bên, Thang Hiển Linh đi phía sau nhìn cái dáng vẻ đó mà cười không ngớt.
Sao mà lại đáng yêu đến thế cơ chứ.
Đến thứ Tư, thực đơn lại thay đổi một lượt. Món thịt hấp bột kẹp bánh được đưa lên, sườn thì làm món sườn tỏi muối tiêu. Miếng sườn sau khi ướp kỹ thì đem chiên vàng, lúc ra nồi rắc thêm chút bột khô là xong. Điểm mấu chốt của món này nằm ở chính phần bột muối tiêu nêm nếm sao cho vừa vặn.
Thang Hiển Linh còn chu đáo chuẩn bị thêm một phần vị cay nồng của ngô thù du dành cho những ai thích ăn cay nữa.
Món chay hôm nay là cà tím băm thịt và rau xào tỏi nhuyễn.
Thịt hấp bột kẹp bánh lá sen vừa ra lò đã chiếm trọn cảm tình của thực khách. Có người vừa nghe hôm nay có món này liền sốt sắng hỏi Thang lão bản xem còn dư không, hắn muốn đóng gói mang về một phần.
"Còn chứ, thịt hấp bột hôm nay ta làm với số lượng gấp đôi mọi khi mà."
Vị khách nọ mừng ra mặt, cơm phần còn chưa kịp ăn đã đòi đóng gói trước, tiền nong giao ra nhanh thoăn thoắt, cứ sợ Thang lão bản đổi ý bảo hết hàng. Thang Hiển Linh chỉ biết dở khóc dở cười.
"Mẹ ơi, người qua đóng gói món này đi, để con múc đồ ăn cho khách." Thang Hiển Linh gọi vọng vào.
Tưởng Vân đáp lời rồi nhanh nhẹn chạy lại hỗ trợ. Việc thu dọn bát đũa giờ đã có A Lương và một phụ nhân mới tới gọi là Đồng tẩu đảm nhận, cả hai đều là người nhanh nhẹn, thạo việc.
A Lương vốn dáng người gầy gò, lúc mới đến mặt mày cứ ủ dột khổ sở. Còn Đồng tẩu lại là người phụ nữ hơi đậm người, chắc nịch, tính tình ngay thẳng bộc trực. Mới làm có vài ngày mà Thang Hiển Linh đã cảm thấy rất ưng ý rồi.
Cuối cùng cũng tới thứ Sáu, bàn ghế đặt làm đã được giao đến tiệm vào lúc chạng vạng sau khi vận chuyển suốt cả buổi trưa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đem bàn ghế xếp gọn, chồng lên nhau ở góc tường, đợi đến tuần sau khi mở bán mộ thực sẽ đem ra bày biện trước. Lúc này cả hai đều bận túi bụi, Thang Hiển Linh cũng chẳng buồn nấu cơm mới, nhà mình cứ ăn nốt chỗ mì hấp còn dư từ nồi mộ thực là xong. Cậu thanh toán tiền công cho A Lương và Đồng tẩu, hai người họ cũng xách theo phần mì hấp của mình mang về nhà.
Đồ ăn nhà họ Thang dù chỉ là mì hấp làm từ thức ăn thừa của buổi bán mộ thực thì cũng đậm đà, nhiều dầu thịt hơn hẳn cơm nhà thường dân. Mang về chia cho lũ trẻ trong nhà một ít, cũng gọi là cho tụi nhỏ nếm được chút vị béo ngậy thơm ngon.
Cả hai người họ đều là bậc cha mẹ, chẳng ai nỡ ăn mảnh một mình.
Sau khi họ ra về, Thang Hiển Linh mới bàn với Tưởng Vân: "Gạo mì, than củi, dầu hỏa với hương liệu các thứ tuần này con thấy lượng hàng đã bổ sung đủ cả rồi, trong nhà không còn việc gì vướng bận nữa. Mẹ à, hay là cuối tuần này người cùng chúng con về thôn một chuyến cho khuây khỏa đi?"
"Thôi thôi, ta ở lại trông nhà. Đồ đạc trong nhà mình nhiều thế này, không có người ở lại trông coi ta cứ thấy không yên tâm thế nào ấy." Tưởng Vân xua tay từ chối.
Đừng nói đến tiền bạc trong nhà, chỉ riêng chỗ than củi chất đống kia thôi cũng là một khoản vốn liếng lớn đấy.
Thang Hiển Linh vẫn không yên lòng để mẹ ở nhà một mình, bèn bưng một bát sườn muối tiêu sang nhà hàng xóm. Cậu tìm Trần thẩm và Tam Nương, dặn dò rằng hai ngày tới mình vắng nhà, chỉ có Tưởng Vân ở lại nên nhờ hai người để mắt chăm nom giúp một chút.
Thời buổi này chính là thế, bán anh em xa mua láng giềng gần.
Trần Xảo Liên thấy bát sườn thì vội xua tay: "Ái chà, ngươi đưa cái này làm gì, hai nhà mình thân thiết bấy lâu, không cần quà cáp đồ đạc thế đâu, ta tất nhiên sẽ để ý giúp mà."
"Thẩm cứ nhận lấy đi ạ, là đồ nhà ta tự làm chứ không phải mua ngoài phố đâu." Thang Hiển Linh cười nói.
Lư Tam Nương đứng bên cạnh không nhịn được mà nuốt nước miếng, hóm hỉnh đùa một câu: "Chính vì là đồ Ngũ ca làm mới quý mới thơm đấy ạ, chứ mua ngoài phố thì đã chẳng hiếm lạ gì."
Câu nói làm Trần Xảo Liên phải quay sang trách yêu con gái đúng là cái đồ tham ăn.
"Đúng rồi, nhắc mới nhớ, chỗ bánh bao hoa ngươi dặn ta cũng làm xong cả rồi. Định bụng mang sang cho ngươi mà thấy buổi chiều bên tiệm bận rộn quá nên ta không dám sang quấy rầy." Trần Xảo Liên bảo Tam Nương đi lấy bánh, tiện tay bưng bát sườn Ngũ ca vừa tặng vào bếp.
Lúc nãy mải nói lời khách sáo mà bát sườn cứ đặt ngay dưới mũi, hương thơm cứ thế xộc thẳng vào cánh mũi, quả thực là quyến rũ người ta quá chừng. Bảo sao con bé Tam Nương chẳng thèm thuồng cho được.
Một lát sau, Thang Hiển Linh xách túi bánh bao hoa làm riêng cho Thiết Ngưu về sân nhà. Cậu định lấy giỏ nhà mình ra để trả lại giỏ cho nhà họ Lư thì Tưởng Vân bảo để bà đi cho.
Bà thừa hiểu Ngũ ca nhi vừa sang tặng sườn là vì lo lắng cho bà. Làm mẹ mà để con cái phải bận lòng thế này, bà vừa thấy ấm áp lại vừa thấy thương con.
"Không vội, mẹ nhìn xem bánh bao hoa của con và Thiết Ngưu này." Thang Hiển Linh đem mấy chiếc bánh ra bày vào giỏ nhà mình. Nào là đóa hoa sen thanh tao, hoa mẫu đơn rực rỡ, lại thêm một chiếc lá xanh mướt mắt, chẳng biết bà lấy nước cốt gì mà nhuộm màu đẹp đến thế, nhìn cứ như thật ấy.
"Tay nghề Trần thẩm khéo thật đấy."
Tưởng Vân gật đầu tán thành: "Hồi bà ấy mới gả về đây, vừa học làm màn thầu, bao lần đầu là đã thạo ngay, làm còn đẹp hơn cả Lư lão thái thái nữa."
"Đó cũng là nhờ người nhà họ Lư chịu dạy bảo." Thang Hiển Linh chêm vào một câu.
Chứ như lão Thang cứ khư khư giấu nghề, bảo sao mẹ cậu chẳng học được gì.
Sợ bà chạnh lòng, Thang Hiển Linh lại vỗ về: "Con với Thiết Ngưu đi vắng, để mẹ ở lại trông nhà hai ngày, con không yên tâm nên mới nhờ Trần thẩm để mắt giúp, chuyện thường thôi mà."
Tưởng Vân bật cười: "Con đấy, lại sợ ta buồn lòng phải không? Ta không buồn đâu, ta chỉ đang nghĩ, ta là mẹ của con, sau này ta phải tự mình đứng vững lên, không thể cứ như ngày trước mãi được."
Ngày trước lão Thang quản hết mọi việc, bà chẳng bao giờ dám tự quyết, lúc nào cũng rụt rè, nhu nhược.
"Ta còn học được khối câu mắng người của Hương Bình rồi đấy."
Thang Hiển Linh nghe xong thì cười vang: "Thật ạ?" Cậu vỗ tay bôm bốp tán thưởng bà: "Thế thì tốt quá rồi!"
Trong gian bếp nhỏ, hai mẹ con cứ thế mà trò chuyện rôm rả, chẳng còn chút chuyện không vui nào vướng bận.
"Con với Thiết Ngưu sáng mai đi sớm, lo mà thu dọn đồ đạc nhanh đi, kẻo lại quên cái nọ sót cái kia đấy."
"Con biết rồi."
"Tối nay ngủ sớm một chút."
Thang Hiển Linh: "..."
Chẳng lẽ là do cậu đa nghi quá hay thực sự lời mẹ nói thực sự có ẩn ý gì khác đây?
"Vâng ạ."
Đồ lễ mang về cho Trương thúc, Vương thúc và Hải Ngưu đã chuẩn bị xong, nào là tiền giấy hương nến, vàng mã mua ở tiệm giấy trát bên chợ Tây. Tuần này bận quá cậu không kịp nướng bánh, đành mua một hộp bánh hạch đào mang về, còn muối thì lần trước đã tặng rồi, chắc vẫn còn đủ dùng.
Thiết Ngưu cũng dặn: "Đừng lấy đồ quý quá, không là Trương thúc với Vương thúc không nhận đâu."
Thang Hiển Linh ngẫm lại cũng đúng, thăm thân nhân thì phải có đi có lại. Hai vị trưởng bối không phải hạng người thích hưởng lộc của con cháu, cậu mang đồ vừa tầm thế này, lễ nhẹ lòng thành, sau này hai thúc có dẫn đám trẻ vào thành chơi cũng dễ bề đáp lễ.
Cứ có qua có lại như thế thì lòng mới không nặng gánh, tình nghĩa mới bền lâu được.
Mọi thứ coi như đã ổn thỏa. À, còn mấy chiếc bánh bao hoa và một cái sọt tre lót sẵn cỏ khô nữa...
"Ngươi cười cái gì!" Thang Hiển Linh đang lót cỏ khô dưới đáy sọt tre, vừa quay đầu lại thấy Thiết Ngưu đứng đó tủm tỉm cười mình, tức khắc thẹn quá hóa giận, phát hỏa một trận nhỏ.
Nhìn cứ như đang làm nũng vậy.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Trong thôn cỏ khô thiếu gì, chỗ nào cũng có, chúng ta về đó xin Trương thúc một nắm là được mà."
"Ngươi đúng là hào phóng thật đấy, xin hẳn một nắm cơ à." Thang Hiển Linh ngoài miệng trêu chọc, tiện tay lại lôi nắm cỏ khô ra ngoài.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không nhịn được nữa, cười đến cong cả mắt. Phu lang nhà hắn sao mà có thể đáng yêu đến mức này cơ chứ.
Bỏ vào rồi lại lấy ra, cứ tới tới lui lui chẳng khác nào con mèo nhỏ đang vờn cỏ đuôi chó.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiến lên phụ một tay dọn dẹp đống cỏ trong sọt. Thang Hiển Linh bấy giờ mới hừ hừ vài tiếng, coi như tạm hài lòng. Tuần này bận rộn quá mức, đến khi thu dọn xong xuôi, vừa chạm lưng xuống giường là cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm quạt phe phẩy cho phu lang, không nhịn được cúi xuống hôn lên trán rồi lại hôn lên môi cậu. Thang Hiển Linh lẩm bẩm mấy tiếng mê sảng, Thiết Ngưu nhẹ nhàng dỗ dành: "Là ta đây, ngươi cứ ngủ đi."
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng Thang Hiển Linh đã thức dậy. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã chuẩn bị sẵn nước rửa mặt, bàn chải cũng đã phết bột đánh răng, hắn nhắc nhở: "Phải mang cả bàn chải với bột đánh răng về nữa."
"Đúng đúng đúng, ngươi không nhắc là ta quên béng mất." Thang Hiển Linh vừa đánh răng vừa nói lúng búng: "Đợi ta đánh xong rồi thu xếp."
"Vậy ta đi đóng xe đây." Hoàng Phủ Thiết Ngưu bắt đầu ra sân đóng xe la.
Tưởng Vân luộc sẵn mấy quả trứng vịt, vớt ra đưa cho Ngũ ca nhi, kèm theo một túi quả hồng gai: "Con mang theo hết đi, đi dọc đường đói thì ăn, ta đều rửa sạch cả rồi."
Thang Hiển Linh nhớ lại hồi còn học đại học, bạn cùng phòng từng phàn nàn chuyện người già trong nhà mỗi lần đi du lịch là lại lỉnh kỉnh trứng gà, táo với bánh mì. Giờ thì cậu cũng được trải nghiệm cảm giác đó nhưng mà là mẹ tự tay chuẩn bị cho cậu.
"Vâng, con biết rồi, cảm ơn mẹ." Thang Hiển Linh nhận lấy tất cả.
Tưởng Vân cười hớn hở: "Hai đứa đi đi, đi đường nhớ chú ý an toàn nhé."
Xe đã đóng xong, Thang Hiển Linh ngồi lên chiếc đệm mềm chuyên dụng của mình. Lần này đi thôn Hứa khá xa, mặt ván gỗ của xe la vốn cứng lại xóc, may mà có cái đệm do mẹ khâu cho nên cũng đỡ cực.
Trên xe, Thiết Ngưu đã xếp đồ đạc gọn gàng, đếm đi đếm lại từng thứ một, chẳng sót cái gì.
"Bọn con đi đây mẹ." Thiết Ngưu dắt xe la ra ngoài.
Tưởng Vân tiễn ra tận cổng sân, vẫy tay chào. Thang Hiển Linh dặn bà vào ngủ tiếp một lúc, bọn họ sẽ sớm trở về thôi.
. . . . .
Hai người đánh xe tới cổng thành thì vừa lúc cổng mở, chẳng chút trở ngại mà thuận lợi ra khỏi thành. Trời sáng sớm tinh mơ không khí mát mẻ, dẫu là vùng ngoại ô hoang vắng nhưng người qua lại không ít. Đa phần là thôn dân ở các vùng lân cận vào thành bán hàng, người thì đẩy xe cút kít, kẻ lại gánh đòn gánh trên vai, chủ yếu là mang nông sản nhà làm đi tiêu thụ.
Phía lối ra khỏi thành cũng đông đúc, phần lớn là thương nhân kết bạn cùng đi cho có bạn có phường.
Đi thêm một quãng, đường xá bắt đầu thưa thớt dần, chỉ còn lại mình xe của cậu và Thiết Ngưu. Thang Hiển Linh không nhịn được ngáp một cái dài, Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy liền bảo: "Ta có mang theo một tấm chiếu, để ta trải ra cho ngươi ngủ thêm một lát." Dứt lời, hắn ghì dây cương cho xe la dừng lại.
Thang Hiển Linh còn đang ngẩn ngơ: "??? Chiếu á?"
Thế rồi cậu thấy Thiết Ngưu nhà mình thật sự lôi từ đâu ra một tấm chiếu, dịch đống quà cáp sang một bên lấy chỗ, trải ngay ngắn tấm chiếu ở giữa xe, rồi còn dặn dò: "Ngươi cứ nằm gối đầu ngay sau lưng ta này, lát nữa mặt trời lên cao, ta ngồi phía trước che nắng cho ngươi."
???
"Thế chẳng lẽ lại thiếu cái..." Thang Hiển Linh định bụng trêu Thiết Ngưu một câu xem có thiếu cái chăn không, lời còn chưa dứt đã thấy Thiết Ngưu lại bắt đầu lục lọi đồ đạc. Cậu hoảng hốt: "Ngươi mang theo thật đấy à?!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thành thật: "Ừ, căn nhà trong núi lâu rồi không có người ở, chăn đệm chắc chắn là ẩm mốc không dùng được nên ta mang theo cái chăn mỏng ở nhà đi cho chắc."
"Ca ca, đừng lục nữa, ta xin đầu hàng!" Thang Hiển Linh giơ hai tay đầu hàng chịu thua.
Tay Hoàng Phủ Thiết Ngưu khựng lại, mắt sáng rực nhìn phu lang: "Ngươi vừa gọi ta là gì?"
Thang Hiển Linh thấy cái vẻ mặt đó của Thiết Ngưu, ý xấu lại nổi lên, cậu kéo dài giọng, ngân nga: "Ca ca nha!"
Mặt Thiết Ngưu muốn bốc hỏa đến nơi rồi.
Thang Hiển Linh ngồi trên chiếu, nhích lại gần sát bên cạnh hắn: "Thiết Ngưu ca ca ~~~"
Thiết Ngưu nghe xong mà suýt chút nữa thì đánh xe xuống rãnh nước.
Hai người cứ thế trêu đùa ầm ĩ suốt cả dọc đường. Thang Hiển Linh thì cứ thích chọc ghẹo, còn Thiết Ngưu đấu khẩu không lại, đành vác cái mặt đỏ gay gắt mà quay sang hôn lên môi Hiển Linh một cái rõ kêu.
Thang Hiển Linh: "..."
"Thôi được rồi, được rồi, nếu ngươi không thích nghe thì ta không gọi nữa."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu hậm hực một hồi, rồi chém đinh chặt sắt nói: "Ta thích nghe."
"Thích nghe cái gì cơ?" Môi Thang Hiển Linh vẫn còn hơi ửng hồng: "Thiết Ngưu ca ca ~"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỏ rực từ mặt đến mang tai, không dám quay đầu lại nhìn phu lang, trong lòng ngứa ngáy khôn tả, lắp bắp: "Ta... ta phải tập trung đi đường, lát nữa là gặp người bây giờ."
"Ta còn chẳng sợ." Có cái hôn thôi mà.
"Ta sợ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa giục xe, vừa nhìn thẳng về phía trước chẳng dám ngoái đầu: "Vạn nhất ngươi bị người khác nhìn thấy thì sao."
Phu lang bị hắn hôn đến mơ mơ màng màng, đôi mắt phủ một tầng hơi nước, gương mặt cùng vùng da cổ đều phiếm hồng. Ngày hè mặc đồ mát mẻ, xương quai xanh lộ ra một mảng, lúc đ*ng t*nh, chỗ xương quai xanh ấy như cánh bướm dập dờn, xinh đẹp vô cùng.
Thang Hiển Linh lại nghĩ lệch đi đâu mất, chẳng lẽ không chỉ là hôn thôi sao? Tỷ như dã chiến gì đó chẳng hạn.
Thế là Thang lão bản mặt đỏ bừng bừng, vỗ mạnh vào cái lưng cứng của Thiết Ngưu một cái: "đ* h** s*c ngưu!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngơ ngác: ?
Nhưng hắn vẫn thấy phu lang nhà mình thật đáng yêu.
"Ngươi ngủ một lát đi, ta tranh thủ đi nhanh một chút, bằng không lát nữa nắng gắt lên sẽ làm da ngươi bị phơi đỏ mất."
"Biết rồi." Thang Hiển Linh tựa đầu vào ngay sau lưng Thiết Ngưu. Bóng lưng to lớn của hắn che đi tạo thành một khoảng râm mát, cậu nằm trên chiếu, vốn tưởng là sẽ khó ngủ, ai dè xe la xóc nảy một hồi, cậu lại thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi tỉnh dậy, cảnh sắc đập vào mắt đã thay đổi hoàn toàn. Cách đó không xa là núi cao hùng vĩ chót vót, từng mảng ruộng đồng cao thấp khác nhau. Lúa mạch đã thu hoạch xong, lúc này trong ruộng chỉ còn trơ cuống rạ có màu cháy đen, dấu vết của việc đốt rơm rạ sau mùa vụ.
"Tới rồi sao?" Thang Hiển Linh hỏi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Tới rồi, sắp vào thôn rồi."
Dọc đường đi, không ít thôn dân chào hỏi, ai nấy đều đặc biệt nhiệt tình nhìn Thang Hiển Linh. Cậu cũng cười tủm tỉm, cứ chào thúc, chào thẩm, chào đại nương mà gọi không ngớt.
"Ha ha ha, ngươi phải gọi ta là ông nội mới đúng chứ."
Thang Hiển Linh lanh lợi: "Ta thấy ngài trông còn trẻ trung, thân thể lại cứng cáp, xưng một tiếng thúc là vừa vặn nhất ạ."
Đối phương bị cậu dỗ cho cười ha hả.
Chờ xe đi xa rồi, Thang Hiển Linh mới phản ứng lại một chút: "Vừa rồi vị kia là phu lang sao?"
"Đúng vậy, là phu lang của Hứa tam gia."
"Nhìn tinh thần thực tốt nha." Thang Hiển Linh cảm thán, rồi lại nói: "Sau này ta mà già đi, chắc chắn cũng là một tiểu lão đầu vui vẻ hớn hở như thế."
"Vậy ta sẽ làm một đại lão nhân vui vẻ hớn hở."
"Ngươi nhìn nghiêm túc thế này cơ mà..." Thang Hiển Linh khẽ hừ một tiếng: "Ngươi ấy hả, là một đại lão nhân háo sắc thì có."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhảy xuống xe la, dắt con la đi bộ. Hắn nhìn phu lang, nhẹ nhàng nói: "Nói bậy, ta đối với người khác chưa bao giờ như thế."
"..." Thang Hiển Linh tin điều đó. Thiết Ngưu nhà cậu đối với người ngoài luôn là bộ dạng đoan chính nghiêm túc thực sự, cậu liền nói: "Ta cũng muốn xuống đi bộ."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dừng xe, đỡ phu lang xuống. Thang Hiển Linh ghé tai hắn nói nhỏ: "Ngươi là đại sắc ngưu của riêng một mình Thang Hiển Linh ta thôi."
"Ừ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu, nở nụ cười hiền lành.
Hai người đi một hồi rốt cuộc cũng tới được nhà Trương thúc.
Vương a thúc vừa thấy bóng người đã vội vã mở rộng cổng, nhiệt tình đón hai người vào sân. Sau một hồi hàn huyên mới biết Hải Ngưu đang mải chạy đi chơi ngoài kia. Hai người về cũng thật khéo, đợt ngày mùa bận rộn đến gầy rộc người vừa mới qua đi, lương thuế đã nộp đủ, lúa mạch cũng đã thu dọn xong xuôi, giờ trong thôn chỉ còn lại dăm ba việc vặt vãnh nhàn rỗi.
"Mang mấy thứ này đến làm gì?" Trương Hoài nhìn đống quà cáp, cau mày nói, cảm thấy quá mức tốn kém.
Thang Hiển Linh nhanh miệng: "Hơn nửa tháng trước đại tỷ ta có ghé nhà, ta có mua cho mấy đứa nhỏ bên đó rất nhiều đồ. Đại tỷ lúc đi còn dặn dò là cũng phải mang cho đứa trẻ bên phía Thiết Ngưu mấy thứ tương tự như vậy. Nhà tỷ ấy có ba đứa, nhà Trương thúc chỉ có mỗi mình Hải Ngưu, nhìn thì thấy nhiều chứ thực ra lại là vừa vặn đấy ạ."
Trương Hoài nghe xong thì ngẩn người ra một lát, rồi bật cười ha hả, rốt cuộc không nói thêm lời khách sáo nào nữa. Ông nghe ra được ý tứ của phu lang Thiết Ngưu: sau này đôi bên là người một nhà, bên nhà ngoại có gì thì bên thúc thúc của Thiết Ngưu cũng phải có cái đó.
"Thiết Ngưu ấy chỉ được cái ít nói, Trương thúc còn lạ gì." Thang Hiển Linh liếc mắt nhìn tảng đá bên cạnh mình một cái.
Trương Hoài gật đầu cảm thán: "Thiết Ngưu từ nhỏ đã thế, đi theo sau nghĩa phụ nó cũng chẳng mấy khi mở miệng nhưng được cái bụng dạ chu đáo, hiếu thuận thì không ai bằng." Có được người cháu như vậy, ông cảm thấy mát lòng mát dạ vô cùng.
Vương a thúc thấy vậy cũng không nói gì thêm, lẳng lặng thu dọn đồ đạc vào trong. Hiển Linh chọn quà rất khéo, một sấp vải thô bền chắc, một hộp điểm tâm ngọt thơm, còn lại là ba món đồ chơi tinh xảo cho Hải Ngưu.
"Ủa, sao lại còn có cả sợi dây buộc tóc đỏ này nữa?"
Thang Hiển Linh kể lại chuyện Tam Lang ở nhà mình cứ nằng nặc đòi dây buộc tóc đỏ rồi cười hì hì: "... Nên ta cũng chuẩn bị cho Hải Ngưu một sợi, coi như là đủ bộ, chỉ thiếu mỗi cái trâm cài tóc nữa thôi."
"Thế thì không dám đâu, người ta cười cho!" Trương Hoài xua tay lia lịa.
Vương Tố Tố cũng bật cười theo: "Thang Hiển Linh chỉ khéo đùa với trẻ con. Cứ nhìn cái tướng của Hải Ngưu nhà ta mà xem, đừng nói là mang trâm cài, ngay cả dùng dây buộc tóc màu đỏ thôi cũng đủ làm người ta cười rụng răng rồi."
Sợi dây này được bện lại tỉ mỉ, rộng chừng một ngón tay, nhìn vừa khéo léo lại vừa bắt mắt.
Đang lúc chuyện trò rôm rả, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi thất thanh của Hải Ngưu, dù bóng dáng thằng bé còn chưa thấy đâu.
"A cha, cha ơi! Con vừa nghe người trong thôn bảo Thiết Ngưu ca với Ngũ ca về rồi!"
Thằng bé chạy bán sống bán chết về nhà, vừa lao sầm vào cổng viện, Thang Hiển Linh nhìn thấy liền không nhịn được mà cười đến mức ngả nghiêng, đổ ập cả vào người Thiết Ngưu. Bởi vì... cái thằng bé Hải Ngưu này, nó... đen... quá!
Quả thực trông thằng bé chẳng khác nào một thỏi than vừa mới bới trong lò ra, đen nhẻm đen nhỉ, chỉ có mỗi hàm răng là trắng nhởn khi cười.
"Chẳng trách Vương a thúc bảo không dám mang dây buộc tóc đỏ, quả thực là... nhìn không ra màu đỏ luôn rồi!" Thang Hiển Linh vừa nín cười vừa run rẩy cả người, bám chặt lấy vai Thiết Ngưu để khỏi ngã.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng không giấu nổi ý cười trên khóe môi. Cái thằng bé Hải Ngưu này vốn nghịch ngợm, lại ham nghịc nước, trèo cây. Ngày hè cứ chân trần, mặc độc cái áo cộc tay với chiếc quần đùi chạy rông khắp xóm. Đám trẻ con trong thôn đứa nào chẳng thế, nhưng Hải Ngưu lại thuộc hạng nghiện chơi nên mới bị nắng hun cho thành ra nông nỗi này.
Phơi đến mức đen bóng cả người.
Hải Ngưu vẫn tươi rói lễ phép chào hỏi mọi người. Cậu nhóc đặc biệt quý mến Ngũ ca nhi, vừa nghe thấy Thiết Ngưu ca cùng Ngũ ca định ở lại trong thôn một đêm, nó liền vỗ ngực đôm đốp đầy hào hứng: "Thế thì để ta ra sông bắt cá chạch về cho mọi người nhé!"
"Không cần ngươi phải bắt đâu, xuống sông xuống suối thì phải cẩn thận một chút. Đêm nay chúng ta định vào trong núi cơ." Thang Hiển Linh dặn dò.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu quay sang thưa chuyện với Trương thúc: "Ta định đưa Thang Hiển Linh về lại gian nhà trong núi sẵn tiện thăm nghĩa phụ một chút."
"Đúng là nên làm thế." Trương Hoài gật đầu tán thành.
Vương Tố Tố ân cần hỏi thêm: "Thế hai đứa đã chuẩn bị hương nến chưa? Trong nhà vẫn còn đấy, để ta vào lấy cho..."
"Chúng ta chuẩn bị đủ rồi a thúc ạ."
"Đã vào trong núi ở thì để ta làm mấy cái bánh nướng áp chảo, hai đứa mang theo vào đó mà ăn, kẻo tối đến lại chẳng có gì lót dạ." Vương Tố Tố nói đoạn liền tất tả đi thẳng vào bếp, bắt đầu nổi lửa nhóm lò.
Hải Ngưu vừa nghe thấy thế, lập tức nháo nhào đòi vào núi theo, kết quả bị cha nó cốc cho một phát rõ đau vào trán.
Trương Hoài thầm nghĩ: "Cái thằng nhóc thối này thật chẳng biết nhìn xa trông rộng gì cả. Thiết Ngưu dẫn phu lang vào núi, đôi phu phu người ta đang cần không gian ngọt ngào, ai lại rảnh hơi mang theo cái con khỉ đen nhẻm như ngươi vào làm bóng đèn?"
Đường vào núi không thể đẩy xe tay, chỉ có thể dùng sức người cõng sọt.
Sau một hồi tất bật thu dọn, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cõng trên lưng chiếc sọt nặng trịch, bên trong nào là chiếu đệm, chăn mỏng, bánh nướng áp chảo, rồi thì nha cụ, hương nến, tiền giấy... toàn là đồ nặng. Thang Hiển Linh thấy mình đi tay không, bèn bảo: "Ngươi chia bớt cho ta cái gì đi chứ."
"Không sao đâu, không nặng lắm, lát nữa leo núi mệt lắm đấy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôn tồn đáp.
Thang Hiển Linh không tin, lập tức mạnh miệng: "Ngươi đừng có mà coi thường người khác. Lát nữa ta cho ngươi xem thể lực của ta tốt đến nhường nào, ta cũng đâu phải hạng công tử bột không biết làm lụng gì!" Ở nhà, việc gì cậu chẳng từng nhúng tay vào.
"Được, ta sẽ chờ xem."
Hừ! Thang Hiển Linh rảo bước đi trước, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cõng sọt, một tay dắt con la, cứ thế tiến vào phía núi.
Phu phu Trương thúc biết hai người muốn vào núi nên không giữ lại ăn bữa chiều, mà chỉ lo chuẩn bị bánh nướng, luộc sẵn trứng gà trứng vịt cho hai ngươid mang theo. Hải Ngưu vẫn chứng nào tật nấy, định lén lút bám đuôi theo sau nhưng đã bị Trương Hoài nhanh tay tóm gáy lôi tuột về nhà.
"Ngươi mà dám trốn đi vào núi một mình, gây phiền phức cho Thiết Ngưu ca mày thì xem ta thu thập ngươi thế nào!"
Hải Ngưu không phục, cãi lại: "Con thì gây được phiền phức gì chứ, chân cẳng con nhanh nhẹn lắm, cũng đâu có bắt Thiết Ngưu ca phải cõng đâu."
"Sao mà ngươi lắm lời thế hả!" Trương Hoài gõ thêm hai phát bôm bốp vào đầu con trai.
Vương Tố Tố thấy vậy vội dỗ dành: "Ngũ a ca mang cho con bao nhiêu đồ chơi trong thành kia kìa, con không vào xem thử à? Còn cả một hộp bánh hạch đào nữa đấy."
"!!!" Hải Ngưu nghe thấy đồ chơi và bánh là mắt sáng rực lên, lập tức quay ngoắt người phóng thẳng vào trong nhà.
Phu phu Trương thúc đi tụt lại phía sau một chút, thong thả tản bộ về. Vương Tố Tố bàn: "Ngày mai thịt một con gà đi, bọn nhỏ sắp đi rồi, bữa trưa phải làm tươm tất một chút."
"Được." Trương Hoài gật đầu, lại sực nhớ ra: "Lúc nãy phu lang của Thiết Ngưu nói muốn mua trứng vịt."
"Đúng rồi, lát nữa ta sẽ đi vòng vòng trong thôn hỏi thăm xem sao."
"Sáng mai hãy hỏi, chọn loại nào thật mới mà nhặt cho chúng nó." Trương Hoài dặn thêm.
Trên đường hướng về phía núi, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đề nghị: "Ngươi ngồi lên lưng la đi, ta dắt ngươi đi."
"Ngươi đừng có mà coi thường ta."
"Ngươi nhìn xem, đoạn đường này còn khá bằng phẳng, la có thể chở người được. Nhưng nhìn cái cây kia không? Từ chỗ đó trở đi là phải tự đi bộ hoàn toàn đấy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu chỉ tay về phía một cái cây ở xa xa làm mốc.
Thang Hiển Linh nhìn theo hướng tay chỉ, cái sự xa xôi của con đường phía trước khiến cậu im lặng mất vài giây, cuối cùng ngoan ngoãn leo lên lưng la.
"Từ cái cây đó mới là bắt đầu vào núi sao?" Cậu cứ ngõ chỗ mình đang đứng đã là trong núi rồi chứ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu giải thích: "Đúng vậy. Còn nếu muốn vào rừng sâu thì còn xa hơn nữa."
Thang Hiển Linh: "..."
"Thôi được rồi, cả quãng đường này ta nghe theo sự chỉ huy và sắp xếp của ngươi hết."
Biết nhận sai đúng lúc mới là người khôn ngoan, Thang Hiển Linh tự nhủ không việc gì phải làm khó cái thân mình.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang ngoan ngoãn thì khóe môi cong lên: "Nếu mệt thì cứ bảo ta, chúng ta vừa đi vừa nghỉ. Hôm nay xuất phát sớm, nhất định có thể tới nhà gỗ trước khi trời tối."
Đến chỗ cái cây làm mốc nọ, con đường bắt đầu gồ ghề, không còn bằng phẳng như trước, con la không tiện chở người nữa. Thang Hiển Linh nhảy xuống, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền đặt sọt xuống đất, lấy ra mấy dải vải rồi ngồi xổm xuống, bàn tay to lớn vững chãi nắm lấy cổ chân phu lang.
"Đừng nhúc nhích, ta quấn chặt ống quần lại cho ngươi, kẻo sâu bọ hay muỗi rừng chui vào."
Thang Hiển Linh đứng im thin thít, chờ Thiết Ngưu thắt buộc gọn gàng xong xuôi mới thử cử động chân. Quả nhiên quần túm ống đi lại có phần nhanh nhẹn, linh hoạt hơn hẳn. Sau đó, Hoàng Phủ Thiết Ngưu rút đao ra mở đường phía trước, Thang Hiển Linh đi giữa, còn con la lộc cộc theo sau cùng.
"Con la nhà mình không chạy mất chứ?"
"Không đâu, nó có linh tính lắm, lần trước cũng đã theo ta tới đây rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu chọn những lối mòn tương đối dễ đi để con la cũng có thể theo kịp.
Đi đi dừng dừng một hồi, trong núi rừng không khí mát mẻ vô cùng, nhưng trời cũng sập tối sớm hơn dưới đồng bằng.
Cũng may, chẳng bao lâu sau căn nhà gỗ đã hiện ra trước mắt.
Thang Hiển Linh thở hồng hộc, hai tay chống nạnh đầy đắc ý: "Xem đi, ta đã bảo là ta làm được mà!"
"Phải, Hiển Linh nhà ta là lợi hại nhất." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa cười vừa dỗ dành.
Thang Hiển Linh hếch mũi: "Này này, ngươi nhỏ tuổi hơn ta đấy nhé, cái giọng điệu đó là đang dỗ trẻ con đấy à!"
Căn nhà gỗ lâu ngày không có hơi người, lớp gỗ bên ngoài đã xỉn màu, lốm đốm vài vệt rêu xanh. Bước vào bên trong, không gian nhỏ hẹp hiện ra đơn sơ: hai bên tường là hai chiếc giường đơn kê sát, chắc hẳn là giường của nghĩa phụ và Thiết Ngưu khi xưa. Ở giữa là cái bếp lò đặt hơi lệch về phía cửa, thêm một chiếc bàn gỗ và một hòm gỗ cũ kỹ, ngoài ra chẳng còn vật dụng gì đáng giá.
"Trong hòm chỉ có ít quần áo cũ của ta và nghĩa phụ thôi, cũng không có gì khác." Thiết Ngưu giải thích, "Căn nhà này ta đã thưa với thôn trưởng, nếu người trong thôn vào núi cần tá túc thì cứ tự nhiên sử dụng."
Thang Hiển Linh như phát hiện ra lục địa mới, reo lên: "Hèn gì bên cạnh bếp lò vẫn còn sót lại ít củi khô."
Đúng là uống nước nhớ nguồn, dân làng thôn Hứa quả thực sống rất có tình có nghĩa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bắt đầu thu dọn chỗ ngủ. Hắn cuộn gọn bộ chăn đệm cũ trên giường mình lại, cất vào hòm gỗ, rồi trải tấm chiếu mới mang theo lên, đặt chăn mỏng lên trên. Nghe phu lang nhắc đến chuyện củi lửa, hắn khẽ mỉm cười: "Đúng thế, chắc là người trong thôn để lại đấy."
Thang Hiển Linh cầm ấm trà lên lắc lắc: "Chúng ta phải đun chút nước ấm chứ nhỉ?"
"Ta đưa ngươi đi, con suối cách đây không xa đâu." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nắm tay phu lang ra ngoài.
Hai người cùng nhau múc nước, nhóm lửa, nướng lại mấy cái bánh nướng áp chảo cho thơm giòn. Sau khi lau rửa qua loa cho sạch bụi đường thì trời cũng đã tối mịt, vừa vặn đến giờ đi ngủ.
Chiếc giường gỗ nhỏ hẹp vô cùng, Thang Hiển Linh chẳng còn cách nào khác đành cuộn tròn, rúc hẳn vào lòng Thiết Ngưu mà nằm. Bên ngoài đại ngàn im lìm như tờ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu của dã thú vọng lại từ xa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhẹ nhàng vỗ về lưng phu lang: "Đừng sợ, tiếng vừa rồi là gà rừng kêu đấy."
"Thế còn tiếng này? Ngươi đừng nói để ta đoán xem... hình như là... hồ ly?" Cậu ướm hỏi một câu.
"Đúng vậy."
Thang Hiển Linh khoái chí: "Hắc hắc, đoán trúng phóc!"