Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 66

Cửa hàng Thang gia phất lên, việc buôn bán lại bắt đầu rộn ràng, tấp nập.

Nhìn cảnh ấy, người nhà họ Triệu ghen tị đến đỏ cả mắt. Triệu Đại Nương đứng ngay giữa phố Chính, hướng về phía cửa hàng Thang gia mà nhổ toẹt một bãi nước miếng đầy hằn học. Cái điệu bộ ấy khiến khách khứa từ phường khác tới phải vội vàng né sang một bên, hận không thể đứng cách cái tiệm bánh rán đường nhà họ Triệu cả tám trượng cho rảnh nợ.

Người ngoại phường đi khuất rồi còn lẩm bẩm: "Bà lão nhà kia chẳng lẽ trong người không khỏe? Trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Một người có tuổi rồi mà sao tính khí lại hung hăng đến thế?"

Một người dân phường Bát Hưng nghe thấy liền phì cười bảo: "Ngươi chắc là người nơi khác nên không biết, nhà này với Thang lão bản vốn dĩ không ưa gì nhau đâu."

"Ồ?"

Vị khách nọ tò mò hẳn lên. Vốn dĩ hắn lặn lội tới phường Bát Hưng là để tìm mua đồ ăn sáng của Thang ngũ ca, giờ nghe thấy chuyện lạ, chưa kịp mở lời hỏi thì người của phường Bát Hưng đã thao thao bất tuyệt kể lại ngọn ngành. Hai người kết bạn cùng đi, dọc đường vị khách ngoại phường nghe mà lúc kinh ngạc, lúc phẫn nộ, tung hứng vô cùng ăn ý.

Chẳng hạn khi nghe kể đến đoạn Triệu Đại Nương định làm mối cho Thang ngũ ca một nam lang ngốc nghếch từ nhỏ, vị khách nọ nhíu mày mắng: "Thật không ra thể thống gì! Đại Nương này hồ đồ quá rồi!". Người trong phường lại bảo: "Chúng ta ban đầu cũng nghĩ đơn giản thôi, ai ngờ sau này con dâu nhà mụ lỡ miệng nói ra, hóa ra Triệu Đại Nương này là đang nhắm nhe chiếm lấy cơ ngơi của Thang lão bản."

Vị khách kia bất bình, oán hận thốt lên: "Thật là táng tận lương tâm! Ta nhớ trong mấy vở tuồng có nói Thang ngũ ca mất cha, nương tựa vào mẹ góa mà sống, vậy mà gia đình này lại nỡ đè đầu cưỡi cổ, bắt nạt cả mẹ góa con côi."

Người trong phường tặc lưỡi: "Chứ còn gì nữa!"

Hai người kẻ tung người hứng, trò chuyện vô cùng tâm đắc. Đi được nửa đoạn đường, vị khách vãng lai chợt giật mình: "Ái chà chà, mải buôn chuyện quá suýt chút nữa là quên mất việc chính là đi mua đồ ăn sáng, định bụng hỏi đường mà chưa kịp hỏi."

"Phố Chính nhà chúng ta cứ đi thẳng một mạch là tới, không lạc được đâu. Mà ngươi thử đoán xem, ta đang định đi đâu nào?"

Hai người nhìn nhau, đều ăn ý nở nụ cười. Hóa ra, cả hai đều cùng chung một mục đích là đi mua đồ ăn sáng.

Vị khách ngoại phường tò mò nói: "Ta ở phường Trường Khang, trước giờ vẫn hay ăn bánh nướng nhân thịt cải mai khô bên đó, thấy vị cũng ngon lắm. Thế nhưng người trong phường ngươi cứ tấm tắc bảo chẳng nơi nào bì được với đồ ăn sáng của Thang ngũ ca nên nay ta mới lặn lội sang đây xem náo nhiệt cho biết."

Thực ra, trước đây hắn chẳng mấy khi dậy sớm được thế này.

Người dân bản địa nghe vậy liền đáp: "Thế thì ngươi đến đúng chỗ rồi đấy! Bánh nướng nhân thịt cải mai khô ở thành Phụng Nguyên này là do Thang lão bản tự tay cân nhắc, chế biến ra đầu tiên, đây là nhà gốc đấy, vị ngon khỏi bàn. Cái món bên phường ngươi tuần trước ta cũng có đi mua thử, cảm thấy vị cũng thường thôi. Nếu chưa từng nếm qua đồ nhà Thang lão bản, chắc chắn ngươi sẽ thấy bên đó cũng được."

Người phường Trường Khang nghe xong trong lòng hơi khó chịu, ý gì đây chứ?

"Ai da, huynh đệ đừng để bụng, ta tính tình thẳng thắn nên nói vậy thôi. Nếu không tin, lát nữa ngươi nếm thử bánh nướng nhà Thang lão bản là biết ta không hề nói dối hay có ý bêu rếu phường của ngươi." Người bản địa cười xòa, thân thiết kéo tay đối phương: "Vả lại, chúng ta đang bàn chuyện ăn uống, chứ đâu có phân biệt hộ gia đình phường này phường nọ làm gì, đúng không?"

Cũng phải. Người phường Trường Khang gật đầu, thầm nghĩ nếu mình chấp nhặt thì lại hóa ra hẹp hòi. Hai người vừa đi vừa tiếp tục câu chuyện: "Thế tiệm bánh rán đường nhà họ Triệu kia hiện giờ làm ăn ra sao?"

"Trời nóng thế này, đồ chiên rán vốn dĩ đã khó bán. Ngặt nỗi nhà kia cứ như dở chứng, trước kia bánh rán đường làm còn ngon, cắn một miếng mật đường chảy ra béo ngậy, giờ thì vị cũng thường thôi. Đã vậy tính khí Triệu Đại Nương còn chẳng ra sao, cứ làm như ai cũng nợ nần nhà mụ không bằng..."

"Vốn là người cùng phường, nhà mụ sai trước là rõ nhưng Thang lão bản cũng đã trả đũa sòng phẳng rồi. Chuyện riêng của hai nhà vốn chẳng liên quan gì tới thực khách chúng ta. Lúc đầu có lẽ một số người không thích đến đó nữa, nhưng ta thì không quan trọng, cứ ngon là ta ăn thôi. Kết quả là có lần Đại Nương nhà ấy thấy ta cầm bánh của Thang gia trên tay, liền nói mấy lời chua ngoa châm chọc ta. Qua lại vài lần như thế, ta cũng chẳng buồn ghé tiệm đó nữa."

Người phường Trường Khang nghe xong, nhìn vị nhân huynh này mà thầm cảm thán độ lượng của đối phương thật lớn. Nếu đổi lại là hắn, không những hắn không mua bánh rán đường mà còn phải mắng cho vài câu. Ngay từ lúc nghe chuyện nhà kia hố Thang lão bản là hắn đã cạch mặt rồi.

"Ha ha, ta biết ngươi đang nghĩ gì. Chuyện nhà Thang gia, Triệu gia chẳng can hệ gì đến ta cả, ta chỉ là kẻ thích ăn ngon, nay thèm món này mai muốn món nọ. Ta cũng đâu phải quan lão gia ngồi trên công đường mà đi xử án đâu."

Người phường Trường Khang hỏi: "Chưa kịp thỉnh giáo đại danh của ngươi?"

"Chương Minh."

Chương Minh báo tên xong, cười hớn hở bảo người phường Trường Khang: "Đến nơi rồi! Ái chà, sao hôm nay đông thế nhỉ, chúng ta mau mau xếp hàng thôi, mấy tên này nay lại đến sớm thế không biết."

Đang mải nói chuyện, Chương Minh bỗng thoáng thấy bóng dáng Thôi đại gia, chỉ là dạo gần đây Thôi đại gia gầy đi trông thấy, làm Chương Minh suýt chút nữa không dám nhận người quen. Đợi khi hai bên đến gần, cùng đứng vào hàng, Chương Minh mới giới thiệu Thôi đại gia với người huynh đệ phường Trường Khang vừa mới quen dọc đường. Thế là ba người cùng đứng một chỗ, rôm rả chuyện trò.

"Sao ngươi lại gầy sọp đi một vòng thế kia? Trời còn mờ sáng, ta suýt thì nhìn không ra ngươi đấy."

Thôi Đại Bảo thở dài: "Đừng nhắc nữa. Trước kia ta chi tiêu cũng chẳng bao nhiêu, nhưng gần đây đồ ăn nhà Thang lão bản ngon quá, mà nhà ta chỉ có mình cha ta làm lụng, ta thấy cũng hơi áy náy. Thế là mấy hôm trước ta theo chân Đinh Quyền, ra khu Đông Tây làm chân bang nhàn, mệt muốn đứt hơi."

Cái nghề bang nhàn này, nói trắng ra là một công việc có chút chơi bời lêu lổng, không được coi là chính sự. Chuyên đi nịnh bợ, chạy chân, vuốt mông ngựa cho mấy gã thiếu gia nhà giàu, nên không ít người vẫn thường coi khinh cái nghề này.

Thế nhưng Chương Minh thì không. Hắn giơ ngón tay cái, chân thành khen một câu: "Thôi đại gia thật đúng là hảo hán tử, vì miếng ăn mà cũng chịu thương chịu khó tận sức đến thế."

Thực ra mà nói, nhà Thôi đại gia vốn dựa vào tiền cho thuê nhà để sinh sống, nhân khẩu lại đơn giản, chỉ có hai cha con với một phu lang, tổng cộng ba người. Dù cho ngày nào cũng ra tiệm Thang lão bản ăn bữa chiều thì cũng chẳng đến mức sạt nghiệp.

Chương Minh đoán, Thôi đại gia đi kiếm tiền vì thích ăn là một chuyện, nhưng chủ yếu là đã trưởng thành hơn, biết lo toan gánh vác.

Đó là chuyện tốt. Bá tánh trên đời, chỉ cần không trộm cắp lừa đảo thì làm gì kiếm ra tiền cũng đều là mồ hôi nước mắt cả, có gì mà phải mất mặt?

"Hai vị huynh đệ, các ngươi vừa nói đến mộ thực, tiệm này còn bán cả mộ thực nữa sao? Có ngon không?" Vị khách phường Trường Khang lên tiếng hỏi.

Chương Minh và Thôi Đại Bảo nhìn nhau, rồi cùng bật cười ha hả. Chương Minh chỉ tay về phía Thôi Đại Bảo, cười bảo: "Ngươi cứ nhìn hắn thì rõ, vì để có tiền mua bữa chiều mà chấp nhận đi làm chân bang nhàn là đủ hiểu hương vị nhà Thang lão bản thế nào rồi đấy."

Người phường Trường Khang bán tín bán nghi. Mộ thực mà cũng ngon đến mức đó sao?

"Vậy chiều nay ta phải ghé qua xem thử mới được."

Thôi Đại Bảo vội can: "Đừng đợi đến chiều mới tới, lúc đó thì muộn mất rồi. Ngươi phải canh lúc mặt trời còn chưa tắt nắng mà xuất phát, tới phường chúng ta vừa lúc cửa hàng vừa mở cửa là vừa đẹp."

"Sớm thế cơ à?" Người phường Trường Khang ngập ngừng. Ăn sớm như vậy thì lúc cửa thành đóng, trời còn chưa tối hẳn, buổi đêm chắc chắn sẽ đói bụng cho xem.

Chương Minh cười: "Huynh đệ, ngươi quay đầu lại nhìn thử xem thì biết."

Nghe vậy, người phường Trường Khang liền quay đầu lại, giật mình đánh thót một cái. Rõ ràng lúc hắn mới vào hàng phía sau còn chẳng có ai, vậy mà không biết từ bao giờ đã đông nghịt người như thế kia.

Đúng sáu giờ rưỡi sáng, cửa hàng Thang gia mở cửa.

Thang Hiển Linh cũng bị dọa cho một trận hú vía. Khéo thật chứ, tiệm nhà cậu từ bao giờ mà lại đông khách đến thế này! Mới tuần trước thôi, cảnh tượng còn đìu hiu đến mức trước cửa có thể giăng lưới bắt chim cơ mà.

Thang Hiển Linh ngẩn người mất vài giây, rồi lập tức vén tay áo lên bắt tay vào làm!

Cả nhà bây giờ đều đã thành thục cả, người đông đến mấy cũng chẳng sợ. Thang Hiển Linh thoăn thoắt nhào bột, cán bánh. Thiết Ngưu đã nhóm lò cho nóng từ trước, giờ chỉ việc cầm lấy những chiếc bánh đã làm xong, từng cái một dán vào thành lò. Thang Hiển Linh chỉ cần tập trung vào việc làm bánh là đủ.

Tưởng Vân thì phụ trách thu tiền và đóng gói cho khách.

"Lát nữa xem chừng, nếu người vẫn còn đông thế này thì phải báo trước để khách đừng xếp hàng thêm nữa." Thang Hiển Linh vừa làm vừa dặn dò.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Ta đang nhẩm tính rồi, cứ yên tâm."

Người phường Trường Khang nghe vậy thì không khỏi ngẩn ngơ. Cái sạp bánh bên phường làm ăn cũng khá lắm, đôi khi phải xếp hàng rõ lâu, đến lượt mình thì chủ hàng lại bảo hết sạch, khiến người ta tức nổ đom đóm mắt vì công cốc. Thế mà ở đây mới tờ mờ sáng, người ta đã bắt đầu đếm lượt khách để báo trước rồi sao?

Vốn dĩ lúc đầu, hắn chỉ định bụng mua đúng một chiếc để nếm thử cho biết vị. Chẳng là mấy người bên phường hắn sau khi sang đây ăn bánh nướng nhân thịt cải mai khô về, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt kiểu "Chỉ có thế thôi sao?" hay "Dân phường Trường Khang chắc chưa được ăn đồ ngon bao giờ nhỉ?". Cái điệu bộ ấy làm hắn tức hết cả mình nên hôm nay mới quyết chí tới đây xem thử nó thơm ngon đến mức nào!

Lúc đi đã tính kỹ rồi, chỉ mua một cái để so sánh thôi chứ nhất định không thèm cống tiền cho phường Bát Hưng nhiều. Ai dè dọc đường gặp được Chương huynh, nghe kể một hồi về mâu thuẫn giữa Triệu gia và Thang gia khiến cơn giận trong lòng hắn giờ cũng tan biến đi quá nửa.

Mà cũng phải thôi, cái sạp bánh bên phường hắn bán được tiền thì có chia cho hắn đồng nào đâu, việc gì hắn phải rước bực vào thân làm gì cho mệt?

Hắn vốn chỉ là một kẻ thích ăn, chỗ nào ngon thì mua, đâu có rảnh mà chọn phe chọn phái cho mệt người, chẳng lẽ ăn một miếng bánh mà cũng phải kéo nhau ra đánh trận hay sao?

"Khách nhân, ngài muốn lấy mấy chiếc?" Tưởng Vân thấy vị khách này mặt lạ, không giống người quanh đây nên kiên nhẫn giới thiệu: "Nhà ta có hai vị mặn ngọt, là thịt cải mai khô và đậu đỏ nghiền. Nếu ngài muốn ăn bánh nướng kẹp quẩy thì phải đợi nửa canh giờ nữa mới bắt đầu bán."

Người phường Trường Khang ngẩn ra: "Bánh nướng kẹp quẩy lại là món gì nữa?"

Thang Hiển Linh đang đứng sau nhào bột liền nói vọng ra: "Món tủ của nhà ta đấy, bột ngũ cốc tráng thành bánh mỏng, bên trong kẹp quẩy giòn và thức ăn kèm, giá sáu văn một cái."

"Vậy cho ta mỗi vị một chiếc ăn thử xem sao." Cuối cùng hắn quyết định nếm cả hai.

Chương Minh và Thôi Đại Bảo nhường cho vị khách phương xa đứng lên trước. Đến lượt mình, cả hai vẫn gọi món cũ, bánh xếp gọn vào giỏ. Thôi Đại Bảo xách giỏ lên, không quên dặn Thang lão bản một tiếng: "Phu lang nhà ta buổi chiều sẽ qua lấy sữa chua nhé."

"Được rồi." Cậu đáp.

Người phường Trường Khang lại thắc mắc: Sữa chua lại là cái thứ gì mà lạ tai vậy?

Chương Minh xách giỏ đồ ăn, chào tạm biệt vị tiểu huynh đệ mới quen. Người phường Trường Khang không mang giỏ, vốn dĩ lúc đi là để trút giận, giờ trong tay lại bưng hai chiếc bánh nướng nóng hổi, thơm nức mũi. Hắn từ biệt Chương huynh xong, không kìm được mà đứng ngay bên đường thưởng thức luôn.

Hắn cắn miếng đầu tiên, vỏ bánh xốp giòn, kêu rắc rắc trong miệng.

Cứ ngỡ cũng chẳng khác gì bánh bên phường mình, ai dè...

Vị lúa mạch thanh nhẹ hòa quyện cùng mùi thơm đậm đà của cải mai khô và thịt lợn băm, phối hợp cực kỳ vừa vặn. Cắn thêm một miếng bánh nhân đậu đỏ, vị ngọt thanh bùi bùi, nhân đậu xay nhuyễn mịn màng... quả thực rất tuyệt.

Việc làm ăn của Thang gia hôm nay lại rộn ràng hẳn lên.

Đến tám giờ, bánh nướng vừa hết thì bắt đầu chuyển sang làm bánh nướng kẹp quẩy. Vị khách phường Trường Khang lúc nãy lại xuất hiện, hóa ra hắn chẳng thèm về, ngại đi đi về về phiền phức nên cầm hai chiếc bánh nướng tìm đại một quán canh lòng dê ăn kèm cho sạch sẽ.

Bây giờ bụng thì chẳng đói nhưng đã cất công tới đây rồi, không mua thì phí.

Thang Hiển Linh nhận ra hắn, liền hỏi: "Để ta gói lại cho ngài nhé? Món này để lâu được, không giống bánh nướng hễ nguội là mất ngon."

"Vậy cho ta một cái mang về." Hắn tính để dành đến trưa ăn.

Thế nhưng lúc cầm bánh trên tay, mùi hương cứ mời gọi khiến hắn không nhịn được mà cắn thử một miếng. Lớp quẩy bên trong giòn tan như đồ chiên, nhưng cái tinh túy nhất chính là lớp nước sốt Thang lão bản phết lên bánh. Vị sốt ấy thật sự khác biệt, làm cho rau dưa hay bánh trái đi kèm đều trở nên thơm ngon lạ lùng.

Đến giờ cũ thì tiệm đóng cửa nghỉ.

Thang Hiển Linh khẽ xoay cánh tay cho bớt mỏi, lẩm bẩm: "Hôm nay sao khách khứa lại đông đột biến thế nhỉ?"

Tưởng Vân trút được gánh nặng trong lòng, nhưng vẫn chưa hết kinh ngạc: "Tuần trước người thưa thớt hẳn đi làm ta lo phát khiếp. Nghe đâu không chỉ phường Trường Khang mà các phường khác cũng bán bánh gì đó. Ngươi bảo ta đừng lo, nhưng làm sao mà ngồi yên cho được. Nay thấy thế này, quả thực là ta đã lo hão rồi."

"Làm ăn có lúc thăng lúc trầm là chuyện thường tình, nhưng mà..." Thang Hiển Linh dừng một chút, đôi mày hơi nhíu lại: "... Ta vẫn thấy không an tâm chút nào."

Tưởng Vân vốn dĩ đạo lý gì cũng hiểu nhưng bảo đừng lo thì bà vẫn cứ thấp thỏm không yên chẳng sót chút nào. Thang Hiển Linh không muốn quẩn quanh mãi chủ đề này nữa, bèn hỏi xem trưa nay ăn gì, mấy món ngoài phố ăn mãi cũng phát ngán rồi.

"Để ta tự xuống bếp vậy."

"Ngươi không mệt sao?" Thiết Ngưu xót xa nhìn phu lang bận rộn cả buổi sáng, hết nhào bột lại cán bánh: "Hay là để ta làm cho."

Thang Hiển Linh nghe xong mà mắt tròn mắt dẹt.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy thế thì trong lòng mềm nhũn, cảm thấy Thang Hiển Linh lúc này đáng yêu cực kỳ, chẳng khác nào con mèo hoang trong núi, đôi mắt tròn xoe lại còn thích xòe vuốt nhỏ.

Tưởng Vân vội gạt đi: "Thế sao mà được..."

"Ta còn chưa được nếm tay nghề của ngươi bao giờ, ngươi cứ làm đi, ta phụ một tay." Thang Hiển Linh chẳng thèm nghe mấy lời giáo điều của mẹ mình. Bà cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội quá truyền thống, lúc nào cũng muốn cậu phải phụng dưỡng phu quân cho chu toàn.

Thang Hiển Linh thầm nghĩ: "Mẹ ơi là mẹ, đêm nào mà chẳng là Thiết Ngưu phụng dưỡng con!"

Dĩ nhiên lời này không thể nói ra, nói ra chắc mẹ cậu sợ đến chết khiếp mất.

"Ta biết nấu cháo."

"Cháo thì tốt quá rồi." Thang Hiển Linh cổ vũ ngay, không muốn làm thui chột tính tích cực của Thiết Ngưu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bồi thêm: "Còn biết làm bánh nướng áp chảo nữa, mì sợi thì hơi khó một chút nhưng ta sẽ thử xem."

"Được được được, ngươi làm món gì ta cũng đều thích ăn hết." Thang Hiển Linh miệng lưỡi dẻo quẹo, tung ra toàn lời đường mật.

Thế là bữa trưa hôm nay đều do đầu bếp Hoàng Phủ Thiết Ngưu trổ tài. Kết quả là bát mì sợi to bằng hai ngón tay, độ dày không đều, rau xào thì hơi quá lửa, còn cà tím thái lựu thì đen xì cả.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu múc cho phu lang một bát đầy ụ.

Thang Hiển Linh đứng bên cạnh mà muốn dậm chân vì cuống, sao lại múc cho cậu nhiều thế này!

Thiết Ngưu quay đầu lại, cười hì hì bảo: "Ngươi bảo ta làm món gì ngươi cũng đều thích ăn mà."

"Đúng vậy, đúng vậy..." Thang Hiển Linh đáp lại một cách khô khốc. Đến khi bưng bát cơm lên, và miếng mì vào miệng, trong lòng cậu hận đến tận xương tủy: Cái thiết lập "công tử hào hoa" này quả nhiên không hợp với cậu chút nào, từ nay về sau tuyệt đối không được khua môi múa mép nữa.

"Để ta san bớt cho ngươi một ít." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa bát mình lại gần, bấy giờ mới nói thật: "Lúc nãy thấy ngươi đứng cạnh ta, cái bộ dạng muốn nói lại thôi, vừa xót xa cho cái bụng mình lại vừa phải giữ thể diện cho ta, trông đáng yêu quá chừng nên ta không nhịn được mà trêu ngươi một chút."

Thang Hiển Linh hắc hắc cười, san cho Thiết Ngưu một nửa bát. Sau đó cậu xì xụp ăn chỗ mì còn lại, cẩn thận nếm thử rồi nhận xét: "Cũng ngon thật mà! Ngươi không có bàn tay vàng như ta, trù nghệ bình thường nhưng mì sợi rất dai và đã chín kỹ. Rau tuy hơi già, hơi cháy một tí nhưng cũng không tệ đâu, vẫn ăn ra vị cà tím đấy thôi."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang nhỏ nhẹ luyên thuyên đủ điều, nghe xong một tràng dài thì trong đầu chỉ còn đọng lại mấy chữ:

Hiển Linh thật sự yêu ta quá rồi.

Tưởng Vân ngồi bên cạnh nhìn đôi phu phu quây quần bên bàn ăn mì. Một bát mì vị cũng bình thường thôi mà hai đứa cứ vui vẻ hớn hở, bảo sao Thiết Ngưu chẳng chút nề hà chuyện ở rể hay gả chồng, đối với người trong nhà hay với bà đều hết lòng tận tâm. Ngũ ca nhi nhà bà đối đãi với Thiết Ngưu cũng là thật dạ thật lòng.

Lấy chân tâm đổi chân tâm.

Bà lại chợt nghĩ đến cách hành xử của đứa con rể thứ hai, Nhị Nương vốn cũng là đứa thật thà phúc hậu, nhưng mà... Ai.

Thang Hiển Linh ngẩng đầu nhìn qua: "Mẹ sao thế? Mì này ăn vào sao lại thở ngắn than dài vậy?"

Cũng đâu đến mức khó nuốt lắm đâu nhỉ.

"Không, không phải, ta đang nghĩ đến nhị tỷ và nhị tỷ phu của con, có chút lo lắng thôi." Tưởng Vân vội vàng giải thích.

Thang Hiển Linh nói: "Mẹ à, dù có chuyện gì thì nhị tỷ vẫn còn có chúng con mà. Nếu thật sự ngày tháng trôi qua quá khổ cực thì cứ về đây, nhà mình vẫn còn hai gian phòng trống."

"Nói năng hồ đồ, nhị tỷ con gả đi rồi, sao có thể cứ thế mà về được?"

"Có gì mà không được chứ." Thang Hiển Linh phản bác, rồi lại nghĩ lại: "Mà thôi, hai mẹ con mình đừng đấu khẩu nữa, biết đâu nhị tỷ với nhị tỷ phu đang sống ngọt ngào lắm thì sao."

Tưởng Vân gật gật đầu: "Hy vọng là vậy."

Dạo này cà tím vào mùa, từng mẻ từng mẻ được chở về, đâu đâu cũng thấy bán. Cà tím tuy đúng mùa nhưng cũng phải đổi cách chế biến liên tục cho khỏi ngán. Tuần trước cậu đã làm cà tím chua ngọt và cà tím trộn rồi.

Món cà tím trộn vốn là món chay từ thứ Tư trở đi, thực khách rất thích, khen là thanh mát mượt mà. Cà tím để cả vỏ cho vào nồi hấp, hấp xong thì dùng tay xé, vắt bớt nước rồi mới thêm gia vị. Món này không khó, nhà nào cũng biết làm, nhưng riêng khâu nêm nếm gia vị thì Thang lão bản có bí quyết riêng.

Tuần này, Thang Hiển Linh định làm món cà tím nhồi thịt chiên chấm bột ớt. Món này dùng cà tím kẹp thịt, bọc một lớp bột rồi thả vào chảo dầu chiên giòn. Sau bước này có thể sốt chua ngọt, nấu nước sốt rưới lên, hoặc làm ngũ vị hương cũng được.

Nhưng Thang Hiển Linh định sau khi chiên xong sẽ cho khách chấm gia vị ăn trực tiếp. Trời nóng quá, nếu lại cho vào nồi nấu nước sốt thì màu sắc món ăn sẽ bị đậm quá. Vì món chính đã có một món rất đậm vị rồi, cậu định chuyển món xíu mại hấp của tuần trước thành xíu mại kho tàu cho tuần này.

Tuần trước đi chợ Đông, cậu mới kiếm được ít rong biển khô, làm món canh sườn rong biển là hợp nhất. Thêm một đĩa dưa chuột bóp nữa là đủ bộ.

Đàn vịt nhà cậu đẻ hơi ít, có mỗi một con vịt mái, lâu lâu mới cho một quả. Trời nóng cậu cũng không dám tích trứng lâu, hầu như đẻ quả nào là cả nhà xào ăn quả nấy, bởi vậy đến giờ vẫn chưa gom đủ một đĩa trứng vịt bách thảo.

Thang Hiển Linh muốn làm trứng bách thảo và trứng muối. Nếu ra chợ Tây mua cũng có nhưng chẳng phải sắp về thôn rồi sao? Thôn họ Hứa có sông ngòi lại mát mẻ, dân làng có thói quen nuôi vịt nước, đợi lúc về đó mua nhiều một chút cũng không muộn.

Buổi chiều lúc chiên cà tím nhồi thịt, Thang Hiển Linh cứ thế ăn vụng mất mấy miếng, đến khi chiên xong thì cậu cũng no lửng dạ, còn không quên nhét vào miệng Tưởng Vân và Thiết Ngưu không ít.

Tưởng Vân vừa buồn cười vừa ăn, không quên trách yêu: "Làm ăn như con thì bán buôn gì, ta thấy con chỉ muốn tự mình ăn thôi."

"Mẹ nói đúng lắm." Hoàng Phủ Thiết Ngưu phụ họa.

Thang Hiển Linh cắn miếng cà tím bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mọng, vừa nhai vừa gật đầu lia lịa, chẳng phải sao. Cậu chiên món này đúng là quá ngon mà.

Buổi chiều đến giờ bán mộ thực, cửa tiệm vừa mở, người lại kéo đến sao mà còn đông hơn cả mọi khi thế này?

Hoàng lão bản cũng vừa tới, trên tay xách theo cái hộp gỗ đựng thức ăn loại lớn của nhà mình. Chẳng cần đợi hỏi hôm nay có món gì, lão đã hào sảng lên tiếng ngay: "Cho ta bốn suất, chia ra từng phần để mang về, còn sữa chua lấy hai phần nhé..."

"Được." Thang Hiển Linh đáp lời.

Thiết Ngưu nhanh tay đón lấy hộp thức ăn, bắt đầu phân công chia món vào từng ngăn. Đợi đến khi hộp thức ăn đã được xếp đầy nặng trĩu, Thiết Ngưu một tay xách bổng lên, đưa tận tay cho Hoàng lão bản.

Sau đó, mọi người lại tất bật bắt tay vào việc, bận rộn không ngơi nghỉ.

Vị khách phường Trường Khang vội vã chạy tới, cứ ngỡ mình đến thế này là chẳng sớm nhưng cũng không tính là muộn. Ai dè vừa mới đó thôi, giờ đến nơi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn không khỏi kinh ngạc.

Sao mà đông người thế này, đến cả chỗ ngồi cũng chẳng còn một chỗ trống!

"Chờ một lát, chờ một lát, chúng ta dọn dẹp xong ngay đây." Tưởng Vân cùng A Lương nhanh tay thu dọn bát đĩa trên bàn.

Thang lão bản đã tăng thêm tiền lương cho A Lương, bảo đối phương đến tiệm phụ việc sớm hơn một chút. Bởi từ tuần trước, tuy khách ăn sáng có giảm đôi chút nhưng khách ăn mộ thực lại rất đông và đang dần tăng thêm.

"Vị khách nhân này, ngài tìm chỗ ngồi trước đi. Bên này không ngồi riêng một bàn được, phải ngồi ghép bàn thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng.

Người phường Trường Khang bị cảnh buôn bán phát đạt của cửa tiệm làm cho choáng ngợp, rồi lại tự nhủ: đông người thế này chắc chắn là đồ ăn phải ngon lắm. Hắn lập tức gật đầu lia lịa, tay mắt lanh lẹ tìm chỗ ngồi xuống: "Cho ta một phần cơm."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thu tiền, sau đó đi về khu vực bày thức ăn múc cơm và đồ ăn bưng tới.

Người phường Trường Khang nhìn đĩa thức ăn trên bàn, lại nhìn những người xung quanh ai nấy đều đang cúi đầu ăn lấy ăn để. Cũng có vài người đi cùng nhau trông như chỗ quen biết, đang hào hứng bàn luận về món ăn hoặc tán gẫu mấy chuyện bên lề. Hắn nhìn phần cơm của mình, lượng thức ăn cũng khá, một người ăn chắc chắn sẽ no.

Chỉ là có vài món hắn nhìn mãi mà không nhận ra là món gì, riêng bát canh sườn thì nhìn là biết ngay.

"Cái này là món gì vậy cà?" Hắn lẩm bẩm tự hỏi.

Vị thực khách ngồi bên cạnh nghe thấy liền bảo: "Mấy miếng tròn kia là cà tím nhồi thịt chiên đấy, bên trong bọc thịt, phải chấm gia vị mới đúng bài. Ngươi có ăn được ngô thù du không? Nếu ăn được thì cứ chấm, không ăn được thì chấm ít thôi mà nếm thử, ngon lắm đấy."

Người phường Trường Khang ngẩn ngơ, đã không ăn được sao còn bảo hắn chấm một ít?

Vị ngô thù du vừa cay nồng vừa sặc người, hắn vốn chẳng ưa gì nhưng nghe vị thực khách kia nói như thể nếu không ăn thì sẽ bỏ lỡ mỹ vị nhân gian vậy.

Thế là vị khách phường Trường Khang nhíu mày, thận trọng gắp miếng cà tím nhồi thịt chấm nhẹ vào đĩa gia vị đỏ rực. Hắn chỉ quệt qua một chút, do dự một khoảnh khắc rồi mới cắn xuống. Đầu tiên là vị giòn tan, sau đó đến cái mềm mại của cà tím hòa quyện với thịt băm, hương vị thật phong phú, nhưng quan trọng nhất chính là chút vị cay nồng ấy.

"Ơ? Hình như không bị sặc hay cháy lưỡi như ta tưởng, cảm giác vị còn đậm đà hơn hẳn."

Vị khách bên cạnh đắc ý cười: "Ta nói có sai đâu. Nếu thấy cay thì hớp một ngụm canh, hôm nay Thang lão bản nấu canh sườn rong biển đặc biệt tươi ngon lắm."

"Thành Phụng Nguyên mình ít khi ăn rong biển, lúc nãy ta cũng chẳng nhận ra là món gì."

Người phường Trường Khang nhìn bát canh, thấy mấy miếng màu đen đen dài dài: "Cái này là hải đới sao? Ở dưới biển ấy à?"

"Thang lão bản bảo là rong biển, cậu ấy mua ở chợ Đông đấy."

"Biển sao? Xa xôi thế chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ."

"Thật ra cũng không đến nỗi nào, phủ Đình Giang chúng ta thông thủy lộ, xuôi theo dòng sông là ra đến biển lớn. Trước đây thuyền buôn ra khơi chẳng phải vẫn thường đi ngang qua phủ Đình Giang đó sao."

Mọi người cứ thế ngươi một lời ta một ngữ, từ chuyện mấy miếng rong biển mà phiếm luận sang tận chuyện thuyền buôn ngoài biển khơi.

Trong tiệm có thực khách góp vui: "Ta cũng từng mấy lần đi xem náo nhiệt rồi, mấy con thuyền đó to lắm. Nhưng nghe đâu đây vẫn chưa phải là loại thuyền lớn nhất của mấy tay buôn đâu. Thuyền lớn thực sự đều đậu ngoài khơi xa, người ta phải dùng thuyền nhỏ trung chuyển hàng từ bờ ra rồi mới đưa lên thuyền lớn được."

Thang Hiển Linh vừa nghe thấy hai chữ thuyền buôn là hai tai đã dựng đứng cả lên. Cậu vừa thoăn thoắt múc đồ ăn, vừa chăm chú lắng nghe thực khách ở đại đường tán dóc.

"Thật hay giả vậy?"

"Thế thì con thuyền đó phải lớn đến nhường nào nhỉ?"

"Ta thì chưa được tận mắt thấy thuyền lớn ngoài biển, cũng chỉ nghe người ta kể lại thôi. Hình như mấy chuyến đầu thuyền còn nhỏ quá, chở hàng không bõ công."

Thang Hiển Linh trong lòng gật đầu lia lịa: Đúng đúng đúng, thuyền phải thật lớn, ra khơi một chuyến chẳng dễ dàng gì, tốt nhất là phải gom hết mọi thứ hay ho đem về, nhất là ớt, ớt cay, ớt cay...

Thang lão bản bắt đầu lẩm nhẩm cầu khấn trong bụng.

Ở phía dưới, mọi người vẫn rôm rả đủ thứ chuyện trên đời.

Vị khách phường Trường Khang thấy những người xung quanh ăn thế nào liền học theo thế nấy. Hắn dùng thìa xắn một miếng từ viên thịt to bằng nắm tay, trộn đều vào bát cơm. Nước sốt thịt kho tàu đậm đà quyện vào từng hạt cơm ngũ cốc, khiến hạt gạo trở nên bóng bẩy, nhuốm màu hồng đỏ bắt mắt. Hắn xúc một thìa đầy đưa vào miệng.

!!!

"Cái này là món gì vậy, sao mà lại ngon đến thế này!"

Vị khách quen ngồi bên cạnh cười bảo: "Ta cũng là lần đầu được nếm món này, gọi là đầu sư tử. Lúc trước Thang lão bản làm món đầu sư tử hầm, lần này lại đổi sang kho tàu. Món hầm thì nước canh tươi ngọt, thịt mềm nồng, còn món kho tàu này thì cực kỳ đưa cơm, một mình viên thịt thôi mà ta có thể đánh bay hai bát cơm đấy."

Nói xong liền gọi phu quân của lão bản cho thêm cơm.

Viên đầu sư tử kho tàu và cà tím nhồi thịt chiên vốn có vị đậm đà, hơi thiên về trọng khẩu, nay ăn kèm với dưa leo bóp chua giòn tan lại hóa ra ngon miệng vô cùng. Húp thêm một ngụm canh sườn để trung hòa vị giác, miếng sườn hầm kỹ đến mức chỉ cần chạm nhẹ là thịt rời khỏi xương, nước canh thanh tao lạ kỳ. Cái thứ rong biển này ăn riêng thì thấy tầm thường, nhưng nấu thành canh lại tạo nên một phong vị rất đặc biệt.

Thật là ngon hết chỗ nói.

Ngày hôm đó, vị khách phường Trường Khang đánh chén tì tì hết hai bát cơm. Thấy những người khác ăn xong còn gọi thêm sữa chua, lần này hắn chẳng còn do dự hay thắc mắc kiểu "đây là cái gì", "chưa thấy bao giờ" hay "có nên mua không" nữa, mà dứt khoát gọi luôn: "Cho ta một phần!"

Sữa chua hôm nay được thêm mứt nho và lạc rang muối giã nhỏ, ăn vào thấy đủ vị chua ngọt mặn bùi, hương sữa nồng nàn thơm nức. Vừa mới ăn no căng bụng, một bát sữa chua mát lạnh đi xuống...

Căng rốn thật đấy, nhưng tuyệt nhiên không thấy ngấy tí nào.

Kể từ đó về sau, vị huynh đệ phường Trường Khang này hễ gặp ai là lại râm ran: "Bàn về bánh nướng thì cứ phải qua nhà họ Thang ở phường Bát Hưng mới gọi là chính tông, tuy đắt hơn một văn thật đấy nhưng ăn vào bõ cái công."

"Nếu ngươi không dậy sớm nổi thì cứ học ta qua đó mà ăn mộ thực. Đồ ăn nhà cậu ấy tuy hơi cao giá một chút nhưng món nọ phối với món kia cực kỳ vừa vặn, ăn đứt mấy cái tiệm cơm gọi món lung tung, lại còn rất hợp khẩu vị. Ăn xong phần cơm hộp rồi gọi thêm bát sữa chua nữa, cái dư vị đó khó mà tả bằng lời, cứ ăn đi rồi biết."

"Chỉ có mỗi một điểm chưa được là người đông quá, phải xếp hàng tìm chỗ ngồi, đi chậm chân là hết phần ngay."

"Ta nói cho ngươi hay nhé, cứ đến trước giờ bán mộ thực khoảng nửa canh giờ, đừng sợ sớm quá, chẳng có gì gọi là sớm, chỉ có chậm chân thôi..."

Tấm biển "Ngừng kinh doanh" đã treo lên trước cửa tiệm.

Thang Hiển Linh ngồi lại thương lượng với nương và Thiết Ngưu: "Chuyện buôn bán mộ thực nhà mình càng ngày càng khấm khá, khách đến mà không tìm được chỗ ngồi thì phí quá. Bàn ghế trong tiệm vẫn còn thiếu, hay là mình làm thêm mấy bộ nữa đặt ở ngay lối cửa vào đi, chắc cũng kê thêm được ba cái bàn nữa đấy. Bàn thì mình đặt loại bàn dài..."

"Liệu có ổn không con?" Tưởng Vân vẫn còn e dè, sợ cái cảnh tấp nập này chỉ là nhất thời.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì nói: "Làm vậy thì phải tăng thêm lượng đồ ăn, ngươi sẽ vất vả lắm đấy."

"Đúng thế, con có quán xuyến hết được không?"

Thang Hiển Linh tự nhẩm tính một hồi rồi bảo: "Hiện tại mỗi ngày mình chuẩn bị bảy mươi phần, hay là nâng lên cho tròn một trăm phần luôn đi. Nhiều hơn nữa thì không xuể, lúc đó chỉ một mình A Lương phụ việc là không đủ, phải tìm thêm một người nữa chạy chân đánh tạp mới được."

Tính toán như vậy xem chừng có thể xoay xở ổn thỏa.

Ba người bàn bạc xong xuôi, quyết định cứ thế mà làm, đi đặt thêm bàn ghế ngay.

"Đừng có chần chừ kéo dài đến cuối tuần mới làm, cuối tuần này chúng ta còn phải về thôn nữa đấy."

Thế là tuần này cả nhà lại phải bận rộn thêm một chút nhưng như vậy mới sung túc làm sao.

Thực ra, cái bụng của Thang lão bản đang nóng lòng muốn về thôn để mua trứng vịt lắm rồi!

Thang Hiển Linh thầm reo hò trong lòng: Hột vịt muối này, trứng vịt bách thảo này, ta tới đây~