Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 65


Thời nay tin tức truyền đi chậm chạp, chủ yếu vẫn là truyền miệng, nhưng hễ có chuyện gì đại sự hay náo nhiệt thì dư âm thường kéo dài rất lâu. Chẳng hạn như vở kịch "Thang Ngũ ca cáo quan", đến tận bây giờ vẫn còn hơi nổi, dẫu chẳng còn rầm rộ như buổi ban đầu.

Thực khách đến quán Thang Ngũ ca dùng bữa hay mua đồ ăn sáng, bất kể là người bình dân hay kẻ giàu sang phú quý, chẳng một ai chê được lấy nửa lời. Bởi vậy, trong những câu chuyện phiếm, dù sức nóng của vở kịch cáo quan có giảm đi đôi chút, nhưng danh tiếng của quán ăn Thang Ngũ ca vẫn còn đó. Chỉ có điều, quán này làm ăn phát đạt quá, muốn ăn sáng thì phải dậy thật sớm nên hơi vất vả. Còn mộ thực lại bán theo kiểu cơm phần mang về, thỉnh thoảng ăn thì được chứ dẫu sao cũng chỉ là một tiệm ăn nhỏ, lại còn chuyên bán thịt heo...

Các thực khách ngoài miệng thì cứ ra vẻ vân đạm phong khinh, nói năng hờ hững, nhưng thực tế thì đôi chân lại vô cùng thành thật. Quản gì thịt rẻ hay không rẻ, cứ ngon là họ tìm đến thôi.

Ở phường Trường Khang mới mọc lên sạp bánh nướng nhân thịt cải mai khô, chỉ bán có bốn văn một cái, lại thêm cả loại nhân đậu nhuyễn chỉ ba văn, món nào cũng rẻ hơn chỗ Thang Ngũ ca một văn tiền. Điều này đã thu hút không ít thực khách vốn thèm bánh nướng nhưng lại lười dậy sớm.

Đến khi Thang Hiển Linh nghe được tin thì sạp nhỏ kia thực chất đã bán được vài ngày rồi. Thôi đại gia cũng phải vài hôm sau mới hay biết. Nghe nói bên đó buôn may bán đắt lắm, sáng nào cũng bán sạch bách không còn một mống, ai đi chậm là chỉ có nước ra về tay không.

Thang Hiển Linh đối với việc này chẳng chút lo âu hay phiền muộn. Cậu đã lường trước được rằng sớm muộn gì cũng có người học theo, bởi món này vốn dĩ chẳng có gì là bí mật hay khó làm cho cam.

Lại qua vài ngày nữa, không chỉ có phường Trường Khang xuất hiện bánh nướng nhân thịt cải mai khô mà các phường khác cũng bắt đầu bày bán bánh mì chà bông. Và tất nhiên, Thôi đại gia cũng đã nếm qua rồi.

Tôn Đậu Tử tới mua sữa chua, tiện thể báo tin cho Thang lão bản: "... Bên kia bán năm văn một cái. Đại Bảo tò mò mua về ăn thử nhưng món bánh mì chà bông nhà đó làm chẳng thể nào sánh được với chỗ Thang lão bản đâu. Ngươi cứ việc kê cao gối mà ngủ, đừng lo lắng gì nhé."

"Ta cảm ơn ngươi." Thang Hiển Linh bật cười, đưa bát sữa chua đã pha xong cho Đậu Tử: "Cái này ta mời ngươi, cứ để ta gói lại cẩn thận cho ngươi mang về."

Tôn Đậu Tử xua tay từ chối nhưng Thang Hiển Linh vẫn cười tủm tỉm: "Hai ta là người quen cũ cả rồi, sao còn khách sáo thế? Hôm nay ngươi có lòng ghé qua báo tin, ta rất trân trọng."

"Cùng ăn đi." Thang Hiển Linh cũng đang cầm một bát trên tay. Sáng nay trên phố có người bán nho dại nên cậu đã mua một ít. Những quả nho nhỏ xíu chỉ bằng móng tay, kết thành từng chùm xinh xắn, vỏ ngoài đã chuyển sang màu tím thẫm, bứt một quả nếm thử thì thấy ngọt lịm như mật.

Cậu đã bỏ ra năm văn tiền để mua cả rổ nho nhỏ từ tay một đứa trẻ.

Hàn Khai bán rau bên cạnh thấy vậy thì cười bảo: "Nho này là bọn trẻ con hái trên sườn đồi ven ruộng, vốn là thức quả dại cho đám nhỏ ăn cho ngọt miệng thôi, hiếm lắm mới góp được cả rổ thế này."

Trong khi người lớn bày sạp bán rau, đứa nhỏ lót một lớp cỏ khô mềm mại dưới đáy rổ, cẩn thận xếp những quả mình nhặt được vào trong. Cả rổ nho bé tẹo giá năm văn tiền, có người hỏi nhưng chẳng ai mua vì chê đắt.

Thang Hiển Linh không hề mặc cả mà mua đứt luôn, khiến đứa nhỏ vui ra mặt.

Thang Hiển Linh cũng thấy rất vui.

Hàn Khai cho rằng thứ quả này cũng giống như rau dại, bán giá đó là hơi cao. Nhưng tùy theo cách nhìn, thời này vốn thiếu thốn mứt quả, lúc thèm mà gặp được thì năm văn tiền chẳng đáng là bao. Thang Hiển Linh mang về rửa sạch, sên thành mứt nho, gọi là nho nhưng thực chất chỉ hơi giống, vị của nó còn ngọt đậm đà hơn nhiều.

Lúc này, đem mứt quấy đều cùng sữa chua, phía trên rắc thêm chút nho khô và đậu phộng giã nhỏ, màu sữa chua dần chuyển sang sắc hồng nhạt như cánh hoa. Múc một muỗng đầy đưa vào miệng, Thang Hiển Linh khẽ mỉm cười, đôi lông mày nhướng lên đầy tâm đắc.

Ngon tuyệt!

"Ngươi mau nếm thử đi." Thang Hiển Linh bảo Đậu Tử.

Tôn Đậu Tử hơi rụt rè múc một muỗng, vừa ăn thì đôi mắt đã cong tít lại vì vui sướng, quay sang nhìn Thang lão bản: "Ngươi làm cái gì cũng ngon cả, thực sự rất tuyệt."

"Đó là lẽ đương nhiên." Thang Hiển Linh ngoái đầu lại, rướn cổ gọi Tưởng Vân và Thiết Ngưu mau lại ăn, đừng mải làm việc nữa.

Hai người phía trong đồng thanh đáp lời.

Thang Hiển Linh ngồi trên lan can hành lang tán gẫu cùng Đậu Tử, miệng vẫn còn nhai sữa chua nên giọng nói có chút mơ hồ: "Thị trường rộng lớn như thế, người khác thấy lời thì học theo bán bánh mì chà bông với bánh nướng nhân thịt cải mai khô cũng là chuyện thường tình thôi."

"Ngươi thật rộng lượng." Tôn Đậu Tử cảm thán, một lát sau lại ngượng nghịu nói: "Trên phố chính, nhà lão Triệu ngày nào cũng nói xấu ngươi, ta đi mua thức ăn thôi mà cũng nghe thấy tới hai lần rồi."

Thang Hiển Linh bĩu môi: "Thường thôi, cả nhà tên ấy đều một giuộc bụng dạ hẹp hòi."

Tôn Đậu Tử vốn thấy ngại vì chuyện nói sau lưng người khác, cứ như mình đang đi mách lẻo với Thang lão bản vậy. Nhưng thấy Thang lão bản cũng nhận xét về nhà lão Triệu như thế, lại không hề trách cứ chuyện mình nói xấu người ta, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, lòng thầm vui vẻ.

Cảm giác như bản thân hắn và Thang lão bản đã thân thiết hơn nhiều.

"Đứa nhỏ Triệu gia cũng đáng ghét lắm." Tôn Đậu Tử vốn chẳng ưa gì thằng bé nhà họ Triệu, "Trước kia thấy ta, có lần nó còn gọi ta là kẻ dưới quê lên xin ăn."

Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "??? Đúng là có bệnh mà, đệ đệ của Triệu Đại Lang chẳng phải cũng là người dưới quê đó sao? Vả lại, dù là người thành thị hay dân thôn quê thì cũng đều là lao động kiếm miếng ăn, chỉ là phương thức khác nhau thôi."

Kẻ bám ruộng trông trời, cần cù gieo giống, chân chất thu hoạch. Người ở phố thì bán sức vóc, bán tay nghề, bán dịch vụ, xoay xở đủ đường. Đều là dân đen cùng khổ ở tầng lớp dưới, sao lại cứ phải làm khó nhau làm gì?

Thang Hiển Linh vỗ vỗ vai Đậu Tử: "Ngươi đừng để bụng, người lớn nhà đó không ra gì nên dạy hư đứa trẻ. Sau này người lớn già đi, ắt phải tự mình gánh lấy hậu quả thôi."

"Ta biết. Hồi mới gả cho Đại Bảo, nói thật lòng là ta cũng có chút chột dạ, hoàn cảnh nhà ngoại ta không được tốt..." Tôn Đậu Tử nhỏ giọng bộc bạch.

Cha mẹ mất sớm, ban đầu ca tẩu đối xử với hắn cũng được, nhưng lâu dần cũng thấy phiền lòng. Cảnh nhà túng thiếu, thêm một miệng ăn là thêm gánh nặng, chi tiêu đâu đâu cũng cần đến tiền, họ tự nhiên phải ưu tiên cho cốt nhục của mình mà khắt khe với Tôn Đậu Tử.

Sau này gả cho Đại Bảo, người trong thôn ai nấy đều bảo hắn tốt số, gả được vào nhà giàu ở phố. Hàng xóm láng giềng ở phường Bát Hưng nhìn Tôn Đậu Tử bằng ánh mắt tò mò, khinh khi có, coi rẻ có, nhưng ngoài mặt ai cũng giữ vẻ khách sáo, lễ độ. Chỉ có lần đi chợ mua thức ăn đó, đứa trẻ kia đã nói cậu là kẻ dưới quê lên xin ăn, chẳng biết cái gì, chỉ biết sợ hãi rụt rè.

Tôn Đậu Tử nghe xong lúc ấy chỉ muốn chui xuống lỗ cho xong, trong lòng cay đắng khôn nguôi.

"... Giờ ta tất nhiên sẽ không nghĩ như thế nữa, nhưng lúc đó..."

"Dù là bây giờ hay lúc đó thì cũng chẳng phải lỗi của ngươi, chỉ trách đứa trẻ nhà lão Triệu miệng lưỡi độc địa." Thang Hiển Linh khi cần gay gắt cũng rất sắc sảo: "Ta mà thấy đứa nhỏ nhà đó dám phạm vào tay ta, ta nhất định sẽ vặn mặt nó ra!"

Tôn Đậu Tử lo lắng: "Nhà họ Triệu sẽ làm ầm lên cho xem."

"Thì cứ để họ làm loạn." Thang Hiển Linh chẳng mảy may để tâm, "Nhà ta bây giờ đã có thêm Thiết Ngưu, một gã tráng đinh lực lưỡng thế này cơ mà!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang đứng cách đó không xa, nghe loáng thoáng câu chuyện bên này liền trầm giọng ừ một tiếng hưởng ứng. Đến cả Tưởng Vân vốn tính tình hiền như cục đất, lúc này cũng gật đầu phụ họa. Bà đã theo Hương Bình học hỏi mấy ngày nay, hẳn là đến lúc phải trổ tài rồi.

Tôn Đậu Tử thấy cả nhà Thang lão bản dường như sắp kéo đến đại náo nhà họ Triệu tới nơi, thoạt đầu thì sợ, vội vàng đánh tiếng lảng sang chuyện khác: "Sữa chua ngươi làm quả thật rất ngon, ta ăn cả ngày cũng không chán. Nhưng nói thật lòng, ta vẫn chuộng vị nguyên bản hơn, loại này ăn đến cuối thấy hơi ngọt quá."

"Ngọt sao? Ta thấy vừa miệng mà." Thang Hiển Linh tự nếm một miếng, nhưng rồi chợt nghĩ lại, có lẽ Đậu Tử vốn không hảo ngọt: "Phần ta gói cho ngươi là vị nguyên bản đấy, ngươi có muốn lấy thêm vụn hạt không?"

"Có chứ!" Tôn Đậu Tử thấy thêm chút hạt nhai giòn giòn cũng rất thú vị, "Đa tạ ngươi nhé."

"Khách sáo gì chứ." Thang Hiển Linh nhìn kỹ Đậu Tử, như thể vừa phát hiện ra điều gì mới mẻ: "Ta thấy ngươi dạo này dường như tròn trịa ra, mặt đã có thịt hơn trước rồi đấy."

Hồi mới gặp, Đậu Tử cũng có nước da rám nắng giống Thiết Ngưu nhà cậu, còn Thôi đại gia thì trắng trẻo béo tốt. Thế mà giờ đây, đôi phu phu này như đảo ngược lại cho nhau. Thôi đại gia chẳng hiểu sao mùa hè lại sụt cân, ăn uống không trôi nên gầy đi một vòng, da cũng sạm đi vì nắng. Ngược lại Đậu Tử thì trắng ra đôi chút, mặt mày đầy đặn, hồng hào hẳn lên.

Tôn Đậu Tử đưa tay sờ lên má mình: "Thật sao? Mấy ngày nay quả thực ta ăn uống rất ngon miệng." Hắn thẹn thùng cười nói tiếp: "Trước kia ta tưởng mình không tham ăn, chỉ cần no bụng là được. Sau này Đại Bảo ngày nào cũng mua đồ ăn sáng nhà ngươi, ta ăn theo, thấy ngon thực sự."

"Bây giờ thỉnh thoảng hắn lại mua thêm cơm phần buổi tối mang về, ăn kèm với hai món ta nấu. Trời nóng, Đại Bảo ăn ít thịt hẳn, nhưng món ngươi làm thì nhà ta lúc nào cũng dùng hết sạch. Ngày trước ta cứ hễ ăn thịt là lại đau bụng, giờ thì êm xuôi cả, chẳng thấy quấy rầy gì nữa."

Sức ăn tốt lại được bồi bổ thêm thịt, sữa, cứ đà này mà tăng cân thì cũng chẳng có gì lạ.

Thang Hiển Linh quan sát một hồi rồi bảo: "Ngươi bây giờ thế này mới đẹp, trước kia gầy gò quá. Có béo thêm mười, hai mươi cân nữa cũng chẳng sao đâu." Đậu Tử trước đây quả thực chỉ còn da bọc xương.

"Béo quá cũng không tốt." Tôn Đậu Tử hơi e lệ, "Ta sợ Đại Bảo không còn yêu ta nữa."

Thang Hiển Linh bật cười, một nụ cười trêu chọc đầy thiện chí: "Vậy thì ngươi cứ về hỏi thử Đại Bảo nhà ngươi xem, rốt cuộc ahwns thích ngươi gầy hay thích ngươi béo. Biết đâu lại chỉ thích ngươi đầy đặn một chút thì sao?"

Thang lão bản cứ mở miệng ra là "yêu" với "Đại Bảo nhà ngươi", lời nói tuy thẳng thừng nhưng nghe vào lại thấy chân thành. Tôn Đậu Tử đỏ bừng cả mặt, không dám nán lại thêm lâu, cầm lấy ống tre đựng sữa chua rồi vội vàng cáo từ.

Tôn Đậu Tử vốn thích sang chỗ Thang lão bản tán gẫu, nhưng Thang lão bản nói năng bạo dạn quá làm hắn phát ngượng.

Thang Hiển Linh tiễn người ra tận cổng, còn tinh nghịch trêu thêm một câu: "Nhớ về mà hỏi đấy nhé, lần sau gặp phải cho ta biết câu trả lời đấy!"

Tôn Đậu Tử:!

Nhìn bóng dáng Đậu Tử vội vã chạy xa, Thang Hiển Linh không khỏi bật cười lẩm bẩm: "Chẳng lẽ mình dọa Đậu Tử sợ tới mức không dám sang chơi nữa sao?"

Chắc là không đâu.

Nhưng cậu quả thật rất thích trêu ghẹo Tôn phu lang, bởi phu lang nhà đó tuy mặt mũi thanh tú, hay thẹn thùng nhưng lòng dạ lại rất khoáng đạt, trêu vào thấy vui thú khôn cùng.

Tiễn Đậu Tử đi chưa được bao lâu thì Lư Tam Nương bên cạnh lại sang chơi. Hôm nay tiệm nhà họ Thang nghỉ bán nên không khí có phần thong thả, vả lại cũng đã khá lâu Lư Tam Nương không ghé qua.

Thang Hiển Linh thấy làm lạ nhưng vẫn niềm nở tiếp đón, mời Tam Nương vào nhà ngồi.

Lư Tam Nương bưng một mâm bánh bao hoa trên tay, hình dáng chiếc bánh được nhào nặn vô cùng khéo léo, cánh hoa lớp lớp sinh động, màu sắc lại đẹp mắt. Lư Tam Nương nói: "Mẹ ta bảo ta mang bánh bao hoa sang biếu."

Thang Hiển Linh tự hỏi, chẳng lẽ gần đây có lễ hội gì chăng? Loại bánh này nhìn qua là biết đã tốn không ít tâm sức để nặn hình và điểm xuyết màu sắc.

Trong sân, Tưởng Vân bước ra đón lấy mâm bánh, hỏi: "Ngày lành của đại ca ngươi sắp đến rồi phải không?"

"Vâng thưa thẩm, còn tám ngày nữa ạ. Hôm nay nhà ta làm bánh bao hoa mang sang bên nhà đại tẩu." Lư Tam Nương đáp.

Thang Hiển Linh nghiêng đầu hỏi bà: "Đây là phong tục gì thế mẹ?"

"Là lệ cũ của thành Phụng Nguyên này thôi. Trước ngày rước dâu, nếu bên nhà gái có huynh đệ thì nhà trai phải mang bánh bao hoa sang biếu. Ý bảo là sớm đón nữ lang về nhà mình, nhà các người mất đi một nhành hoa, ta bù lại bằng bánh bao hoa cho huynh đệ nữ lang, cũng là để tỏ lòng trân trọng nàng ấy." Tưởng Vân từ tốn giải thích.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi đầu nhìn phu lang, trêu: "Ngươi có muốn bánh bao hoa không?"

Thang Hiển Linh: ...... Cậu dùng khuỷu tay thúc liên tiếp vào người Thiết Ngưu, lầm bầm: "Ta thấy ngươi nhìn giống cái bánh bao hoa thì có!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bị thúc vào bụng nhưng vẫn vui vẻ chịu đựng, mặt mày hớn hở. Thang Hiển Linh thấy dáng vẻ kia của hắn, hừ hừ bảo: "Nếu nói đến chuyện tặng bánh bao hoa, thì cũng phải là ta tặng cho ngươi mới đúng. Giờ ngươi đã bị ta dụ dỗ về nhà này rồi, tuần sau về thôn, ta sẽ mang bánh bao hoa sang biếu Trương thúc."

"Ấy, không được nói càn!" Nụ cười trên mặt Tưởng Vân bỗng chốc đông cứng lại.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại chẳng mảy may bận tâm, sảng khoái đáp ứng, nửa điểm khúc mắc cũng không có.

Tưởng Vân vội mắng: "Ngũ ca nhi đừng có nói bậy. Con đã gả cho Thiết Ngưu, dù giờ có ở trên thành nhưng cũng không được hành xử xằng bậy như thế." Bà chỉ sợ Thiết Ngưu là nam nhi đại trượng phu, có lòng tự trọng, không thích nghe những lời nghịch lý này.

"Mẹ, Thiết Ngưu không nghĩ vậy đâu."

"Người đừng lo, Thang Hiển Linh đang trêu con thôi mà." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười bảo, rồi còn quay sang hỏi: "Thế tuần sau về thôn, ngươi có mua bánh bao hoa cho ta thật không?"

Thang Hiển Linh: "...... Mua, mua chứ! Giờ ta sang ngay nhà Tam Nương, hỏi xem bánh này làm thế nào, để ta đặt hẳn một mẻ cho Thiết Ngưu nhà ta."

"Được thôi." Thiết Ngưu gật đầu cái rụp.

Thang Hiển Linh liếc xéo: "Ta sẽ đặt cho ngươi cái bánh hình... lá cây!"

"Cũng được luôn."

Hai người bên này mải mê đùa giỡn, Tưởng Vân cũng dần trút bỏ nỗi lo trông gà hóa cuốc. Bà thật chẳng hiểu nổi hai đứa trẻ này, sao chuyện gì chúng cũng có thể đem ra làm trò vui cho được. Phận nam nhi thường e dè hai chữ ở rể, vậy mà Thiết Ngưu lại chẳng mảy may để tâm. Thang Hiển Linh trước tiên lễ phép cảm ơn Lư Tam Nương, rồi bưng mâm bánh bao vào cất trong bếp.

Thang Hiển Linh gọi với theo Lư Tam Nương: "Tam Nương có về không, để ta cùng sang nhà ngươi luôn."

"Ngũ ca, ngươi định đặt bánh bao hoa cho Thiết Ngưu ca thật sao?" Lư Tam Nương nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ, tuyệt nhiên không hề có ý dị nghị chuyện Ngũ ca hành xử ngược đời.

Thang Hiển Linh còn chưa kịp lên tiếng, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã gật đầu xác nhận: "Phu lang nhà ta một lời đã định."

"Thì tứ mã nan truy." Thang Hiển Linh tiếp lời ngay tắp lự.

Lư Tam Nương nghe hai người kẻ tung người hứng, dù không hiểu hết ý tứ nhưng cũng thấy rõ tình cảm giữa Ngũ ca và Thiết Ngưu ca thắm thiết vô cùng. Nàng thầm ngưỡng mộ trong lòng, phút chốc bỗng chẳng còn thấy sợ hãi chuyện gả chồng nữa, liền vui vẻ đáp: "Về chứ, huynh muội ta cùng đi thôi."

"Các con cứ đi đi." Tưởng Vân không đi cùng mà ở lại nhà để khâu nốt mấy chiếc áo nhỏ cho con của Nhị nương. Bà muốn tranh thủ xong xuôi đường kim mũi chỉ để ngày mai Thiết Ngưu mang ra khách đ**m gửi người đưa đi. Ngoài miệng bà vẫn oán trách Ngũ ca nhi: "Cái đứa này cứ nói năng xằng bậy, vậy mà Thiết Ngưu cũng chiều theo cho được."

Thiết Ngưu đối với Ngũ ca nhi không chỉ có tính khí tốt, mà còn chẳng hề ra vẻ gia trưởng hay giữ kẽ.

Chợt nhớ lại trước kia, khi Nhị nương cùng phu quân về chơi và nghỉ lại một đêm, gã con rể ấy từ việc ăn cơm đến rửa tay, thứ gì cũng đợi Nhị nương hầu hạ, chẳng khác gì tính nết của lão Thang ngày trước. Nghĩ đến đây, Tưởng Vân bỗng sơ ý để kim đâm vào da, bà khẽ "a" lên một tiếng đau đớn. Nhìn xuống đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi đã rỉ ra.

Tưởng Vân hít hà một hơi, thẫn thờ nhìn giọt máu hồi lâu, trong lòng bỗng dấy lên nỗi hoang mang, sợ hãi vô cớ.

"Không sao, không sao cả, chắc là do mình nghĩ vẩn vơ thôi."

Bên nhà họ Lư vách bên.

Thang Hiển Linh đang hết lời khen ngợi mẻ bánh bao hoa làm quá khéo. Lời khen tuy có phần khách khí nhưng lại rất chân thành, bởi nhà họ Lư quả thực có bí quyết làm bánh màn thầu rất riêng. "... Thật không ngờ lại có tay nghề tuyệt vời thế này, hoàn toàn có thể đem đi bán lấy tiền đấy chứ."

"Bán sao? Làm thứ này phiền phức lắm, nhà ai ăn màn thầu mà còn đòi thêu hoa dệt gấm lên đấy làm gì cho cực thân." Trần Xảo Liên cười đáp.

Thấy Trần thẩm chưa hiểu ý mình, Thang Hiển Linh liền giải thích thêm: "Ý ta là, ở thành Phụng Nguyên này hễ có nhà cưới vợ là cần bánh bao hoa để biếu tặng. Đó là một mối làm ăn hẳn hoi, chứ không phải thức ăn thường ngày."

"Chuyện này ư?" Trần Xảo Liên chưa từng nghĩ đến hướng đó: "Làm màn thầu vốn không tốn kém, trong thành này nhà nào mà chẳng biết làm."

"Nhưng làm được xinh xẻo như nhà thẩm thì chắc chắn là của hiếm đấy ạ." Thang Hiển Linh khẳng định.

Trần Xảo Liên được khen thì cười hớn hở, nhưng cũng chẳng để tâm mấy đến lối buôn bán của Thang Ngũ ca, chỉ đáp: "Thực ra chẳng khó gì, chỉ là hao tâm tổn sức một chút thôi."

"Vậy thẩm thẩm ơi, bánh bao hoa nhà thẩm bán thế nào? Ta muốn đặt một mẻ, cứ theo đúng phong tục biếu nhà gái mà làm, tổng cộng là bao nhiêu cái ạ?"

Trần Xảo Liên nghe xong mà ngẩn cả người, mặt đầy vẻ hoang mang: "Ngươi định đặt thứ này làm chi?" Ngũ ca nhi chẳng phải đã gả đi rồi sao?

Thang Hiển Linh lại cực kỳ thản nhiên, đáp lời một cách đầy lý lẽ: "Tuần sau ta phải về thôn một chuyến, định bụng mang chút bánh bao hoa sang biếu nhà thúc thúc của Thiết Ngưu nhà ta."

"Đúng thế, đúng thế." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng cười hớn hở phụ họa theo.

Trần Xảo Liên nghe xong mà chết lặng, kinh hãi đến mức á khẩu không thốt nên lời. Đừng nói chi đến bà, ngay cả Lư Đại Lang đang mải mê đẩy cối xay ngoài sân cũng phải khựng lại, trố mắt nhìn sang với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Chuyện này... chuyện này e là không hợp lẽ thường cho lắm?" Trần Xảo Liên vừa nhìn Thiết Ngưu, vừa liên tục nháy mắt ra hiệu cho Ngũ ca nhi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại cười bảo: "Đây chẳng qua là tấm lòng của Hiển Linh nhà ta, chứng tỏ phu lang coi trọng ta thôi. Thẩm thẩm cứ việc làm đi, ta thích lắm."

"Đúng là thế mà ~" Thang Hiển Linh đắc ý gật đầu.

Cuối cùng Trần Xảo Liên cũng đành nhận lời, nhưng đầu óc vẫn còn chút mụ mị: "Thường thì nhà nữ lang có bao nhiêu người thì đưa bấy nhiêu cái. Đa phần là nặn hình hoa sen, đài sen, nếu ngươi thích thì có cả hoa mẫu đơn nữa."

"Vậy thì cho ta đặt bốn cái bánh bao hoa, tượng trưng cho nghĩa phụ, Trương thúc, Vương a thúc và Hải Ngưu. Thêm ba đóa hoa lẻ và một chiếc lá cây nữa, lá gì cũng được." Thang Hiển Linh dứt khoát chốt hạ. Nguyên là tuần sau bên nhà họ Chu có việc, cậu và Thiết Ngưu đã bàn với nhau sẽ về thôn một chuyến, nghỉ lại một đêm để lên núi viếng mộ nghĩa phụ. Mấy chiếc bánh bao hoa này chính là để mang theo dịp đó.

Xong xuôi, Thang Hiển Linh hỏi Trần thẩm giá cả thế nào.

Trần Xảo Liên trước giờ chưa từng bán món này bao giờ, bà nhẩm tính một hồi tiền bột mì và nguyên liệu, rồi bảo thu sáu văn tiền cho bốn cái bánh bao hoa. Thang Hiển Linh nghe xong liền trố mắt: "???"

"Thì... bánh bao hoa này to hơn màn thầu thường mà..." Trần Xảo Liên tưởng cậu chê đắt nên vội vàng giải thích.

Thang Hiển Linh xua tay: "Thẩm thẩm, không phải ta ngại đắt, mà là thẩm lấy rẻ quá rồi. Bánh bao này hình thù cầu kỳ, lại tốn bao công sức nặn điểm, không nên cứ lấy giá màn thầu mà áp vào như thế được."

"Thế thì bán bao nhiêu?" Trần Xảo Liên thật sự mờ mịt, nhà bà xưa nay làm ăn đều lấy giá rẻ làm đầu.

Thang Hiển Linh thầm nghĩ: Thế này là để ta tự định giá cho món đồ mình mua đây mà.

"Ta thấy cứ một cái bánh mười văn tiền..."

"Không được, sao mà đắt thế được!" Trần Xảo Liên líu lưỡi, bên cạnh Lư Đại Lang cũng bước tới xua tay bảo không thành, không thành.

Trần Xảo Liên phân trần: "Đều là hàng xóm láng giềng, ta sao có thể nhẫn tâm lấy giá đó của ngươi, người ngoài biết được lại cười cho."

"Người ngoài biết được thì sau này thẩm cứ bán cho họ giá đó, mẻ này ta trả 30 văn." Thang Hiển Linh vừa đếm tiền vừa nói: "Tay nghề nhà thẩm hoàn toàn có thể theo nghề này. Không cần ngày nào cũng bán, chỉ cần trong thành có nhà cưới vợ cần đặt bánh bao hoa, họ tìm đến nhà thẩm, thế là thẩm có thêm một khoản tiền lời rồi còn gì."

Làm ra cái bánh đẹp như tác phẩm nghệ thuật thế này, bán đắt một chút cũng là lẽ thường. Dù sao lò hấp, bột mì nhà họ Lư đều là đồ có sẵn cả.

Thang Hiển Linh đưa tiền cho thẩm: "Chúng ta không vội lấy ngay, thứ Sáu tuần sau..."

"Sáu ngày nữa là được ạ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhẩm tính ngày rồi nói với thẩm.

Thang Hiển Linh gật đầu: "Đúng đúng, sáu ngày nữa."

Cuối cùng, đôi phu phu rời khỏi sân nhà họ Lư. Trần Xảo Liên nhìn nắm tiền đồng nặng trĩu trong lòng bàn tay mà vẫn thấy mông lung. Chỉ bốn cái bánh bao mà bán được 30 văn? Tuy bánh này to gấp đôi màn thầu thường, nhưng chung quy cũng là màn thầu thôi mà.

"Hay là con mang tiền trả lại cho họ nhé?" Lư Đại Lang hỏi mẹ.

Trần Xảo Liên vừa kinh ngạc, vừa thấy dao động trước số tiền này, lại cũng thấy hơi ngại ngùng. Lư Tam Nương đứng bên cạnh liền lên tiếng: "Đại ca, mẹ, con thấy lời Ngũ ca nói rất có lý. Người làm mẻ bánh này mất cả nửa ngày trời, hết nặn lại cuốn mới ra được hình hoa xinh xẻo, không thể tính theo giá màn thầu thường được."

"Quán của Ngũ ca làm ăn phát đạt như vậy, chúng ta cứ nghe theo hắn đi."

"Nếu đã làm bánh bao hoa để bán, thì thành Phụng Nguyên này còn có cả bánh bao cầu con, bánh bao mừng đầy tháng nữa..." Lư Tam Nương vừa bấm đốt ngón tay đếm, mắt vừa sáng lên: "Mối làm ăn Ngũ ca chỉ cho, nhà mình làm được đấy ạ."

Trần Xảo Liên mắng yêu: "Lại nói năng xằng bậy, nhà mình là tiệm màn thầu đoàng hoàng."

"Mẹ, bánh bao hoa thì cũng là bánh bao, sao lại gọi là xằng bậy? Cho dù không có khách đến đặt thì cũng đâu có ảnh hưởng gì đến việc nhà mình bán màn thầu thường đâu." Lư Tam Nương phản bác.

Trần Xảo Liên trong lòng cũng đã rục rịch, nhất là khi vẫn đang nắm chặt số tiền kia, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm nghị: "Được rồi, con gái con lứa đừng có ham hố chuyện tiền nong quá. Nữ lang thì phải đoan trang cần mẫn, chuyện buôn bán cứ để đàn ông trong nhà lo là được."

Lư Tam Nương xị mặt xuống. Nàng cũng chẳng biết tại sao, nhưng nàng cực kỳ ghét nghe mẹ nói mấy lời đó.

Thế thì để đại ca nói vậy. Hừ.

Lư Đại Lang thấy muội muội giận, liền cười xòa giảng hòa: "Con thấy cũng được đấy, để con thử xem sao. Lúc nào mẹ làm xong cứ bày ra ngoài, nếu có khách hỏi thì mình giới thiệu."

"Thế định giá thế nào?" Trần Xảo Liên hỏi.

Lư Đại Lang dứt khoát: "Chắc chắn không được lấy thấp hơn giá Thang lão bản trả hôm nay."

Trần Xảo Liên líu lưỡi bảo giá đó quá đắt, không biết liệu có bán nổi không, nhưng trong lòng bà cũng muốn thử vận may một lần, bèn nói: "Vậy thì mỗi cái bánh bao hoa lấy tám văn tiền."

"Nếu mẫu mã phức tạp hơn thì còn có thể lấy đắt hơn nữa." Lư Tam Nương nhịn không được lại xen vào một câu, liền bị đại ca cốc cho một cái vào đầu. Tam Nương ôm đầu hừ hừ: "Được rồi, được rồi, muội không nói nữa, mọi người cứ tự mà làm đi."

"Cái đứa nhỏ này, đại ca con cũng là vì tốt cho con thôi." Trần Xảo Liên thấy con gái giận dỗi chạy biến vào bếp thì thở dài, con cái càng lớn tính nết càng khó chiều, chẳng biết đường nào mà lần.

Chẳng ai ngờ, ý định trêu đùa Thiết Ngưu của Thang Hiển Linh khi đặt bánh bao hoa lại vô tình mở ra một hướng làm ăn mới cho tiệm màn thầu nhà họ Lư.

Sáng ngày hôm sau, mấy bộ y phục nhỏ Tưởng Vân may cho con của Nhị tỷ cùng với một sấp vải mịn và một phong thư đã được gói ghém cẩn thận thành một tay nải. Thiết Ngưu cưỡi con la mang đồ đến giao tận tay vị thương nhân thường đi về trấn Thôi Lâm.

"Vị Phùng lão bản này là người có học thức, biết chữ nghĩa. Sau khi nhận tay nải, ông ấy bảo lúc nào quay lại thành Phụng Nguyên nhất định sẽ ghé qua nhà mình một chuyến để báo tin, bảo chúng ta cứ yên tâm." Thiết Ngưu về kể lại với bà.

Tưởng Vân nghe xong thì liên tục gật đầu, lòng nhẹ nhõm hẳn đi.

Thang Hiển Linh ở nhà đang hì hụi làm "gia vị cay". Ngươi xem, lão đem ngô thù du phơi thật khô, sau đó cho vào đĩa nhỏ nghiền thành bột mịn, lại thêm hạt thì là, hoa tiêu, muối và một ít mè trắng để tăng độ thơm bùi. Loay hoay một hồi cũng làm được hẳn một bát lớn.

Thang Hiển Linh ở nhà đang hì hụi làm bột ớt cay. Cậu đem ngô thù du phơi thật khô, sau đó cho vào đĩa nhỏ nghiền thành bột mịn, lại thêm hạt thì là, hoa tiêu, muối vào, cuối cùng rắc thêm chút mè trắng để tăng độ thơm bùi. Loay hoay một hồi, cậu cũng làm được hẳn một bát lớn.

Mẹ cậu giúp một tay cắt giấy dầu, mỗi bao đong hai muỗng bột, bán giá mười văn tiền.

"Thế này có bán được không con?" Tưởng Vân nghe xong thì lo lắm, giá đó với bà là đắt, nhưng bà cũng biết hương liệu vốn chẳng rẻ gì, không thể nói Ngũ ca nhi định giá cao được, tiền vốn nằm cả ở đấy mà. Bà chỉ sợ khách chê đắt không mua thôi.

"Được chứ, tuần trước bao nhiêu thực khách thích ăn cay cứ hỏi mãi đấy thôi." Thang Hiển Linh vừa làm vừa trấn an bà: "Mẹ yên tâm, nhóm khách hàng riêng biệt này sức mua cũng khủng lắm."

Dù sao thì "quá lứa lỡ thì", qua khỏi tiệm này là chẳng tìm đâu ra cái vị ấy nữa. Tưởng Vân nghe mà ngơ ngác, chẳng hiểu Ngũ ca nhi lại đang nói thứ ngôn ngữ kỳ quặc gì.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì ở dưới hiên kéo cối đá, đem lúa mạch mới mua về xay thành bột, còn phải qua một lần sàng sảy. Bột mài ra không trắng tinh khôi mà hơi ngả vàng nhạt, sờ vào thấy rất mịn.

Thang Hiển Linh vừa thấy liền tuyên bố: "Túi bột này không bán, để nhà mình ăn!"

Đây chẳng phải là túi bột do chính tay Thiết Ngưu nhà cậu, dưới ánh nắng hè rực rỡ, khoe ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn, một nam lang tuấn tú vì cậu mà xay hay sao! Cậu vừa làm việc vừa thưởng thức "mỹ nam", lòng thầm cảm thán: Thiết Ngưu đúng là soái ca thứ thiệt!

Người một nhà quây quần, dù là ngày nghỉ cũng chẳng rảnh tay, nhưng vừa làm vừa tán gẫu dông dài thế này lại thấy thú vị vô cùng.

Sau hai ngày nghỉ, do ảnh hưởng từ đợt bánh nướng phường Trường Khang bán chạy và bánh mì chà bông ở các phường khác ồ ạt mọc lên, việc buôn bán đồ ăn sáng của Thang Hiển Linh quả thực có chút tác động. Dẫu hàng hóa chuẩn bị mỗi ngày vẫn bán hết, nhưng không còn cảnh vội vã như trước kia.

Hồi trước chưa mở cửa tiệm, thực khách đã xếp hàng dài chờ đợi, nay thì thưa thớt hơn hẳn. Trước kia tầm sáu giờ rưỡi khai trương, bán đến hơn chín giờ là vãn khách, nay phải kéo dài đến mười giờ mới kết thúc.

Cậu cảm thấy tuy có chênh lệch nhưng không quá lớn, cùng lắm thì cắt giảm lượng hàng chuẩn bị, dù sao cơm phần mộ thực của nhà mình vẫn đang kinh doanh rất tốt, đó mới là nguồn thu chính của cả gia đình.

Cũng bởi vì thấy nhà cậu làm ăn không còn được như trước, tuần vừa rồi nhà lão Triệu ra sức làm trò ngoài phố. Đậu Tử đã kể một lần, rồi chính Thang Hiển Linh khi đi mua cơm trưa cũng đụng phải bà cô nhà họ Triệu đang ngồi lê đôi mách, nói xấu sau lưng việc kinh doanh nhà cậu.

Tất nhiên, đối phương vừa thấy cậu xuất hiện thì có chút sợ hãi, không dám nói tiếp, chỉ kiêu căng ngạo mạn quay người bỏ đi. Thang Hiển Linh: "..."

Mọi người xung quanh vội khuyên ngăn, bảo cậu thôi tính toán với bà lão đó làm gì cho nóng người.

Thang Hiển Linh: "?"

Chẳng lẽ trong mắt láng giềng, cậu đã thực sự trở thành hạng hãn phu hở chút là vung tay múa chân sao? Nào là đấm nam nhân, đá phụ nữ trẻ em...

Đâu đến mức ấy, đâu đến mức ấy! Thang Hiển Linh phân trần: "Ta không có giận mà." Nhưng thấy mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ không tin, cậu bèn xách hộp đồ ăn về nhà, ngay lập tức cáo trạng với Thiết Ngưu và mẹ.

"Ta rõ ràng là người từ bi hỷ xả, tính tình hiền hậu bậc nhất cơ mà!" Thang đại lão bản tự đắc khoe khoang.

Tưởng Vân ngập ngừng nhìn con, chẳng biết nên đáp lời sao cho phải. Bà thầm nghĩ, hay là Ngũ ca nhi bị nắng hun đến mê sảng rồi, sao lại có thể nói ra mấy lời ngược đời như thế chứ.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu quả thực là có mắt như mù, hắn chân tình thật cảm mà rằng: "Đúng thế, tính tình của ngươi vốn rất tốt, tâm địa lại càng lương thiện."

"Chứ còn gì nữa." Cậu đắc ý đáp.

Tưởng Vân: ...... Thiết Ngưu cũng bị nắng hun đến mê muội rồi sao? Sao hai đứa này cứ dắt nhau nói nhăng nói cuội thế này.

Tuần trước cứ thế trôi qua, nhà lão Triệu đóng cửa lại là vui vẻ hớn hở. Mỗi ngày trên bàn cơm, họ đều lấy việc làm ăn của nhà họ Thang đang trên đà xuống dốc ra làm món đưa cơm, nhờ thế mà cả nhà ai nấy đều ăn thêm được hai bát. Đứa trẻ nhà Triệu Nhị Lang từ dưới quê lên, nghe người lớn dạy cho những điều ác ý như vậy cũng học đòi phi phi mắng nhiếc nhà họ Thang.

Thế nhưng, sau hai ngày nghỉ, vừa sang thứ Hai thì việc làm ăn của tiệm nhà họ Thang lại phất lên như diều gặp gió.

Nhà họ Triệu ngơ ngác: ?

Sao nhà hắn lại có thực khách xếp hàng đông thế kia? Lại còn xếp hàng từ tờ mờ sáng nữa chứ?

Đám thực khách ngoài cửa tiệm xôn xao: "Đúng như lời Thôi đại gia nói, ăn bánh nhà Thang lão bản xong mới thấy bên kia đúng là cám heo."

"Thật ra cũng không đến mức khó ăn quá đáng, nhưng rẻ hơn có một văn mà vị kém hẳn, ta cảm thấy ăn chẳng bõ công chút nào."

"Ngươi đừng nói nữa, cái bánh mì chà bông bên kia ta ăn thấy khó nuốt lắm, chẳng thể nào so được với nhà Thang lão bản. Cũng là vị sữa, vị mặn mà sao ăn vào cứ thấy lợm họng thế nào ấy."

"Bánh mì chà bông của Thang lão bản cũng có vị sữa, vị mặn, vị thịt nhưng ăn vào lại thấy cực kỳ ngon miệng."

"Cái loại bánh tồi tàn đó mà người ở phường kia cứ làm như chưa từng được ăn đồ ngon bao giờ, còn tranh nhau mua lấy mua để, bị ta cười cho một trận."

"Cái loại bánh tồi tàn đó mà người ở phường kia cứ làm như chưa từng được ăn đồ ngon bao giờ, còn tranh nhau mua lấy mua để, bị ta cười cho một trận."

Âu cũng bởi: "Mấy thứ đó mà ngươi đã khen ngon sao? Đó là vì ngươi chưa được ăn đồ chính tông rồi. Chính tông ở đâu ư? Ở tiệm điểm tâm sáng của Thang Ngũ ca tại phường Bát Hưng ấy. À, giờ nhà họ đổi tên thành Tiệm ăn Thang Ngũ ca rồi..."

Đúng là chó ngáp phải ruồi, vô tình lại có thêm một đợt tuyên truyền miễn phí. Chẳng sợ có đối thủ cạnh tranh, chỉ sợ hàng thật đem ra so với hàng giả. Tuy đắt hơn một văn tiền, nhưng xét về độ ngon thì giá trị mang lại vượt xa cái một văn ấy. Những thực khách cũ sau khi nếm thử đồ bên ngoài, quay đầu lại mới nhận ra. Đồ nhà Thang lão bản đúng là vừa ngon lại vừa đáng đồng tiền bát gạo.