Cửa hàng đã chuẩn bị thỏa đáng. Thực khách vừa bước chân vào cửa đã ríu rít hỏi ngay: "Phu quân của Thang lão bản ơi, hôm nay có món gì ngon thế?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu mỉm cười đáp lễ: "Thang lão bản hôm nay chuẩn bị món mới đãi các vị: có thịt ba chỉ chiên giòn, sườn hấp bột, đậu hũ nhồi thịt và cà tím sốt chua ngọt."
"Có sườn hấp bột à? Vị có giống món thịt hấp bột đợt trước không?" Một vị khách hào hứng hỏi.
"Ta là ta thèm cái món đó lắm đấy. Thang lão bản một tuần đổi thực đơn hai lần, tuần trước món thịt hấp bột kẹp bánh lá sen ta ăn liền hai ngày chẳng thấy chán, vẫn còn muốn ăn thêm, nay lại có món tương tự thì đúng là gãi đúng chỗ ngứa rồi."
"Nhưng mà là xương sườn chứ có phải thịt miếng đâu, chắc hôm nay không kẹp bánh nhỉ?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu: "Hôm nay ăn kèm với cơm trắng. Xương sườn có xương nên khó kẹp vào bánh, Thang lão bản đã cố ý điều chỉnh khẩu vị cho hợp với cơm rồi."
Mấy vị khách vốn mê món bánh kẹp nghe vậy có chút hụt hẫng nhẹ nhưng ngay sau đó lại tự an ủi: sườn hấp bột hay thịt hấp bột thì cũng là cái vị gây nghiện ấy cả, cứ ăn thử xem sao, chắc chắn không làm mình thất vọng đâu.
"Thế còn món thịt ba chỉ chiên giòn là kiểu gì thế?"
Có thực khách tinh mắt đã nhìn thấy ngay trên bàn. Giữa chiếc mâm lớn sạch sẽ là những miếng thịt được thái đều tăm tắp bằng bề ngang ngón tay, lớp bì vàng rộm trông cực kỳ bắt mắt. Nhưng điều khiến họ tò mò nhất chính là chiếc bát gốm miệng rộng đặt bên cạnh, bên trong chứa đầy loại bột đỏ thẫm lạ lẫm.
"Đây là gì? Gia vị sao?"
Thang Hiển Linh đáp: "Dùng để chấm thịt ba chỉ chiên giòn, nước chấm này do ta tự pha chế, bên trong có ngô thù du khá cay nồng. Nếu không ăn được cay thì ăn không thịt ba chỉ cũng được, ta đã tẩm ướp cả rồi, bản thân thịt đã có chút hương vị." Chỉ là hơi nhạt một chút.
Nhưng giữa tiết trời oi bức thì có món thịt ba chỉ giòn rụm, thanh nhẹ này dùng làm đồ nhắm ăn chơi cũng chẳng có gì phải chê.
"Lại có cả ngô thù du cơ đấy?!" Vị thực khách này vốn thích cay, nghe xong mắt sáng rực lên, thầm nhủ lát nữa nhất định phải múc thêm một muỗng nước chấm mới đã.
Bàn chuyện ăn uống xong, mọi người tự giác xếp hàng lấy cơm. Người quen thì đòi sữa chua, người thì chỉ lấy cơm, bưng khay tìm chỗ ngồi trước, lát sau phu quân của Thang lão bản là Thiết Ngưu sẽ mang cơm ra tận nơi.
Lấy cơm xong, ngồi vào chỗ là bắt đầu thưởng thức món ngon đúng điệu. Hai món mặn hôm nay vẻ ngoài trông có vẻ bình thường. Miếng thịt ba chỉ nhìn qua thì thấy chiên vàng ruộm, giòn tan, chẳng có gì đặc sắc, cho đến khi cầm đũa gắp một miếng, chưa vội chấm gì mà cứ thế đưa vào miệng.
Giòn, lớp vỏ ngoài thật sự rất giòn. Miếng thịt nạc mỡ đan xen, không hề thấy ngấy, phần mỡ như tan ra, lớp da thơm mùi cháy cạnh lại có độ dai, thịt nạc cũng không bị khô cứng. Tuy hơi khô một chút, ăn vào cảm giác giống như nhai lớp cơm cháy sém dưới đáy nồi, nhưng dư vị lại khác hẳn.
Rất khác biệt.
Miếng thịt này rõ ràng đã được tẩm ướp kỹ càng. Với người ăn mặn như hắn, lúc đầu thấy hơi nhạt nhưng càng nhai lại càng thấy thơm, vị giòn rụm c**n l** đ** l*** khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Đến khi sực tỉnh lại, hắn mới ảo não: "Chết thật, suýt nữa quên cả nước chấm." Ăn không mà đã sắp hết sạch cả rồi!
Lúc này, đã có thực khách chấm thịt vào nước chấm. Miếng đầu tiên xuống tay hơi quá đà, chấm hơi đậm, vừa đưa vào miệng chưa đầy vài giây là cả khuôn mặt đã đỏ bừng lên, giữa mùa hè mà mồ hôi vã ra đầu mũi, ho sặc cả lên.
Tưởng Vân vội tiến tới rót trà: "Khách quan uống ngụm trà lạnh cho dịu vị cay."
Đối phương thậm chí không kịp cảm ơn, bưng chén trà uống liền mấy ngụm. Trà lạnh át đi cái vị cay nồng trên đầu lưỡi, nhưng dư vị vẫn còn khiến hắn nghẹn đến đỏ gay mặt mày. Thực khách bàn bên thấy vậy tò mò ngó sang, người thì sợ không dám chấm, người lại muốn thử nhưng vẫn rụt rè hỏi thăm: "Nước chấm đó vị thế nào? Cay lắm sao?"
"Khụ khụ khụ... Không, không"
Người hỏi chưa nghe dứt câu, miếng thịt ba chỉ chấm đẫm gia vị đã nằm gọn trong miệng.
Thực khách đang sặc mới thốt nốt câu: "Không phải cay thường mà là nóng rát cả đầu lưỡi, k*ch th*ch mạnh lắm."
Muộn rồi!
Người kia đã nuốt xong.
Kẻ bị cay nhìn chằm chằm đối phương, kết quả thấy người kia ăn xong một ngụm, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, trở nên phấn chấn hẳn lên, lại còn gắp thêm một miếng ba chỉ chấm nhiều gia vị cay hơn nữa đưa vào miệng.
"Ngươi không sợ rát đầu lưỡi sao?"
Vị thực khách thích cay đáp lời: "Không sợ, ta vốn dĩ đã thích ngô thù du rồi. Nước chấm Thang lão bản pha còn ngon hơn hẳn những loại có ngô thù du mà ta từng ăn trước đây."
Chỉ cần nếm qua là biết ngay, trong nước chấm này không chỉ đơn thuần có mỗi ngô thù du mà còn được gia giảm thêm nhiều loại hương liệu khác nữa.
Xét về việc bếp núc, đao công của Thang lão bản quả thực không quá tinh vi, ít nhất là chẳng thể so được với đám đầu bếp ở những đại tửu lâu như Ngọc Mãn Kim Lâu. Đồ ăn cậu làm từ khâu chạm trổ đến cách trình bày đều không có gì đặc sắc. Thế nhưng, món ăn của Thang lão bản lại ẩn chứa một sức hút rất riêng.
Từ cách xử lý những chi tiết nhỏ nhặt, việc gia giảm gia vị, cho đến khâu chuẩn bị nguyên liệu, tất cả đều dậy mùi thơm hơn cả món ăn ở tửu lâu lớn. Người ăn có thể cảm nhận rõ bản chất của từng loại nguyên liệu. Đôi khi tùy vào món ăn mà Thang Hiển Linh lại thay đổi nguyên liệu cho phù hợp. Chẳng hạn như đậu hũ, vẫn là miếng đậu ấy, nhưng ở món đậu hũ chiên hành ban đầu, người ta thấy thoang thoảng vị hành, lớp vỏ ngoài được chiên hơi sém cạnh, bên trong lại mềm mịn, ăn vào chỉ thấy rõ mùi hành quyện cùng cái mềm mại của đậu hũ.
Còn món đậu hũ nhồi thịt hôm nay, miếng đậu vẫn giữ được độ mịn màng nhưng lớp nhân thịt băm bên trong lại mang đến cảm giác hơi thô ráp khi nhai, thậm chí người ăn còn ngửi thấy cả mùi đậu sống thoang thoảng.
Thế nhưng chính cái mùi đậu sống nhàn nhạt ấy mới thực sự mê người, mới làm nên cái ngon của món ăn.
Có những tửu lâu cứ mải mê tìm cách xóa bỏ hoàn toàn khuyết điểm vốn có của nguyên liệu, mà không ngờ rằng, đôi khi chính một chút khuyết điểm ấy lại khiến món ăn trở nên kỳ diệu, khiến thực khách nhớ mãi không quên và đó mới chính là linh hồn của món ăn vậy.
Thang Hiển Linh chẳng hề hay biết rằng trong gian quán nhỏ của mình lại ẩn dật nhiều bậc kỳ tài ăn uống đến thế, ai nấy đều bình phẩm về món ăn cực kỳ thấu đáo và tường tận.
Vị thực khách thích cay kia đặc biệt mê mẩn thực đơn hôm nay, mê đến mức có phần cuồng nhiệt. Thang Hiển Linh thầm đoán, có lẽ là bởi rất ít nơi biết dùng ngô thù du làm gia vị cho món cay ngon đến thế. Dẫu sao thì người ăn được cay vẫn chỉ là số ít.
"Thang lão bản, gia vị này của ngươi có bán không?"
"Bán thì cũng bán được, nhưng ta làm không nhiều, hôm nay chắc chưa bán ngay đâu. Nếu quý khách thích, ta sẽ dùng giấy dầu gói biếu mỗi người một ít." Thang Hiển Linh nói.
Vị khách cuồng cay kia nghe vậy thì mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa như giã tỏi.
Thang lão bản thật đúng là người tốt quá mà!
Cái quán của Thang lão bản này, món nào cũng ngon, giá cả lại phải chăng. Mỗi lần ra món mới đều cực kỳ đưa miệng, lại còn thường xuyên tặng thêm cái này cái kia cho khách.
"Mẹ, người cắt ít giấy dầu ra đây với." Thang Hiển Linh gọi lớn.
Tưởng Vân vội vàng đáp lời. Nhân lúc này, Thang Hiển Linh chợt nhớ tới mấy cái hũ sành giá 26 văn tiền nhà mình, gương mặt liền lộ rõ vẻ toan tính, nói tiếp: "Gói bằng giấy dầu còn đỡ, chứ lần trước có khách mua sữa chua mang về, rõ ràng hứa là sẽ trả hũ, vậy mà từ tuần trước tới giờ vẫn biệt vô âm tín."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang nhà mình, bụng nghĩ gì là hiện rõ hết lên mặt, hắn phải nhịn lắm mới không bật cười. Hắn chỉ sợ phu lang thẹn quá hóa giận lại quay sang tẩn mình, dù sao thì cũng đang lúc buôn bán.
Đám thực khách đang đợi lấy gia vị nghe vậy thì... cũng rất biết ý mà kẻ tung người hứng:
"Chà, sao lại có hạng người mượn hũ mà không trả thế nhỉ?"
"Đúng đấy chứ còn gì nữa."
"Ai lại hành xử như vậy bao giờ."
Thang Hiển Linh nghe thấy thế thì cơn giận trong lòng cũng tan đi quá nửa, ngoài miệng vẫn than vãn: "Đáng ghét là ta không nhớ rõ mặt người đó. Thôi thì sau này sữa chua đổi hết sang dùng ống tre, nếu ai muốn mua mang về thì thu thêm một văn tiền tiền ống."
"Nên như thế, rất nên như thế!" Đám khách đồng thanh tán thành.
Thang Hiển Linh giải thích thêm: "Thật ra trời nóng thế này, sữa chua ăn ngay tại tiệm là ngon nhất. Có mang về cũng phải ăn hết trong ngày chứ để qua đêm là hỏng chắc."
Trừ phi nhà khách có điều kiện, sắm được cái "tủ lạnh" mà thời này người ta gọi là hầm chứa đá.
Mọi người đều gật đầu ra hiệu rất thấu hiểu. Một lát sau, Tưởng Vân mang giấy dầu đến, hỏi xem ai muốn lấy bột ớt thì ra bàn bên cạnh để bà gói cho. Mỗi người chỉ được một muỗng nhỏ thôi, không nhiều nhặn gì nhưng ai nhận được cũng nâng niu như bắt được vàng.
Lại có những người xưa nay vốn không ăn được cay, hôm nay nếm thử một miếng mà nóng rát đầu lưỡi, sặc đến khổ sở nhưng cuối cùng vẫn cứ chần chừ muốn chấm thêm một tí tẹo nữa. Cứ như là đang tự trêu đùa bản thân vậy, ăn một miếng lại hớp một ngụm nước, một lúc sau không nhịn được lại ăn tiếp. Cái vòng lặp ấy khiến Tưởng Vân nhìn mà kinh ngạc, bà quay sang bảo với Ngũ ca nhi: "Thế rốt cuộc là họ có ăn được hay không vậy?"
Thang Hiển Linh đáp: "Ăn được chứ, họ vừa mới mở ra cánh cửa của một thế giới mới đấy."
Việc tặng chút bột ớt ngày hôm nay lại được đón nhận nồng nhiệt ngoài sức tưởng tượng. Có lẽ những món ăn kén người thường dễ có fan trung thành hơn chăng? Thang Hiển Linh không nén nổi những suy nghĩ miên man trong đầu: "Nếu sau này tìm được ớt, có thể làm cốt lẩu xào bằng mỡ bò, đem đông đặc lại rồi bán vào mùa đông. Thị trường này hiện vẫn còn bỏ ngỏ, lúc nấu cơm, xào rau hay trộn mì mà bỏ vào một chút thì..."
Chắc chắn là hái ra tiền!
Thang Hiển Linh dù chưa thấy tăm hơi hạt giống ớt đâu nhưng đã mơ mộng đến việc kinh doanh thêm các món hàng nhỏ lẻ, nghĩ đến lúc tiền về mà đêm nằm cứ cười hắc hắc. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang quạt bỗng khựng tay lại, quay sang nhìn phu lang mình.
Hai phu phu bốn mắt nhìn nhau.
Thang Hiển Linh đang sướng rơn nhưng thấy vui một mình cũng chẳng thú vị gì, liền nói: "Ngươi cứ coi như ta đang nghĩ vẩn vơ đi."
"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại tiếp tục quạt.
Đêm đến, hai người không thắp nến để tiết kiệm, trong phòng chỉ mở hé nửa cánh cửa sổ cho thoáng mát. Ánh trăng rọi vào, bóng cây hồng ngoài sân in loang lổ trên khung cửa.
Trên giường có hai người nằm đó, một cao một thấp. Một người vạm vỡ, dù vẫn là thiếu niên nhưng đã thấy rõ tấm lưng dày rộng. Người nằm phía trong thì thanh mảnh hơn, nước da trắng ngần nay đã có chút da thịt, đang mặc chiếc áo yếm ngủ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm lên trần nhà.
"Nước chấm cay hôm nay được lòng khách lắm, ngay cả người không thích ăn cay nếm thử cũng thấy mê mẩn. Trước đây ta nghe nói... chính là gã tiểu nhị ở cửa hàng chỗ ta mua khoai tây và lạc kể lại, hơn ba năm trước có thương đoàn ra khơi, tìm được khoai tây với lạc rồi, ta liền tự hỏi liệu có loại ớt nào giống như ngô thù du không..."
Lúc đầu Thang Hiển Linh nói còn có chút đắn đo, cố uốn nắn câu chữ, nhưng càng nói càng tuôn ra hết. Thật sự là không gian hiện tại quá đỗi thư thái, khiến lòng người bình yên, chẳng còn chút cảm giác đề phòng nào.
"Dân chúng triều Vinh trước đây ít ăn cay, đây là một thị trường lớn còn bỏ trống. Ớt còn cay nồng hơn ngô thù du, nếu đem xào với mỡ bò, hoa tiêu và hương liệu, đến mùa đông gói lại thành từng khối nhỏ bằng giấy dầu thì vừa nhẹ vừa khó hỏng, có thể bán đi khắp các vùng khác ở triều Vinh..."
Nói tóm đi tóm lại, nghề này rất có tiền đồ, chắc chắn sẽ thắng lớn.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẽ cười một tiếng: "Ngươi là đang thèm ăn lẩu mỡ bò cay đúng không?"
"Sao ngươi biết?!" Thang Hiển Linh kinh ngạc.
"Ngươi vừa nhắc đến cái món lẩu đó là đã nuốt nước miếng rồi, kêu 'ực' một cái, ta nghe thấy hết."
Thang Hiển Linh liền đưa tay cào Thiết Ngưu, thẹn quá hóa giận, bá đạo không thèm lý lẽ: "Ngươi không được phép nghe thấy!"
"Được rồi, ta không nghe thấy gì hết."
Hai người đùa nghịch một hồi rồi chẳng làm gì thêm vì ngày mai còn phải dậy sớm làm lụng. Lúc chìm vào giấc ngủ, gương mặt ai nấy đều vương ý cười. Hoàng Phủ Thiết Ngưu một tay ôm lấy eo phu lang, Thang Hiển Linh đã bắt đầu mơ màng, lí nhí lẩm bẩm: "Tê tay ngươi mất."
"Không sao, ngươi ngủ say rồi ta sẽ buông ra." Hoàng Phủ Thiết Ngưu tay kia vẫn đều đặn quạt cho phu lang. Trời oi quá, phu lang nhà hắn vừa sợ nóng lại vừa thể hàn. Bản thân Thiết Ngưu vốn hỏa khí mạnh, sợ gần gũi quá làm Hiển Linh nóng hực khó chịu nhưng thâm tâm lại cứ không kìm được mà muốn dính lấy người thương.
Chẳng cần làm chuyện gì to tát, chỉ cần ôm ấp, hôn nhẹ rồi ngắm nhìn phu lang là hắn đã thấy vui sướng lắm rồi.
Mộng đẹp về việc bán cốt lẩu kiếm bộn tiền của Thang Hiển Linh còn chưa thành hiện thực, vẫn còn xa vời lắm, chỉ là chút hy vọng le lói thôi thì một tin tức chẳng biết nên gọi là xấu hay không đã ập đến.
Sáng thứ Tư, một vị khách quen mặt vừa ăn vừa nói: "Thang lão bản, ngươi biết chưa? Ở phường Trường Khang có nhà nọ cũng bày sạp bán bánh nướng rồi đấy."
Thang Hiển Linh nghe vậy nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt không dừng, đưa bánh cho khách trước đã.
"Bên đó chỉ bán có bốn văn một cái thôi." Vị khách nói tiếp: "Cũng là bánh nướng nhân thịt cải mai khô, giống y hệt nhà ngươi."
Vị khách vừa cầm cái bánh trên tay cũng không đi ngay, cứ đứng đó nhìn Thang lão bản rồi lại nhìn người vừa đưa tin.
Người đưa tin kia phân trần: "Cũng chẳng phải ta cố ý tới đây gây chuyện đâu, mà sự thực là vậy. Ta nghe người ta kháo nhau sạp đó nằm ngay phố chính phường Trường Khang, lúc ta nghe tin chạy tới thì người ta đã bán sạch từ đời nào rồi, xem chừng làm ăn khấm khá lắm."
"Có bốn văn thôi sao?"
"Đúng thế."
Thang Hiển Linh nghe hai vị khách kẻ tung người hứng, thấy vài người khác đã bắt đầu nôn nóng, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười bình thản: "Ta bán phần của ta, mọi người đã ủng hộ nhà ta mà đến ăn sáng bấy lâu nay, nếu muốn đổi vị sang nhà khác thử xem sao cũng là chuyện thường tình, còn nếu quay lại đây ta vẫn luôn nhiệt tình đón tiếp."
Tuyệt đối không được ra vẻ đuổi khách.
Vị khách đang cầm cái bánh trên tay ngẩn người: "..." Thật ra hắn muốn Thang lão bản giảm đi một văn cho bằng người ta, nhưng nghe giọng điệu này thì rõ là không có chuyện ưu đãi rồi.
Hắn nhất thời thấy đắn đo. Một văn tiền nói nhiều thì không nhiều, nhưng cùng là bánh nướng, cớ gì mình lại phải bỏ thêm một văn để mua ở đây?
"Mọi người đều là khách quen lâu năm, ta thật lòng cảm ơn vì đã tới cổ động." Thang Hiển Linh nghiêm túc nói: "Lời ta nói hoàn toàn không có ý đuổi khách đâu."
Nhưng buôn bán là thuận mua vừa bán, cậu không thể bị cuốn vào cuộc chiến phá giá, nghĩa là có thể giảm giá cho khách, nhưng phải có cái cớ đàng hoàng. Cậu có thể vui vẻ mà giảm giá một ngày, hay nhân dịp lễ Tết mà tặng thêm chút quà bánh chứ tuyệt đối không thể hạ giá thấp xuống để đua với kẻ bắt chước mình.
"Thang lão bản đã nói thế thì thôi, ngày mai ta sẽ qua phường Trường Khang xem cái bánh nướng bên đó ra sao." Vị khách có chút dỗi mà nói.
Thang Hiển Linh chỉ có thể giữ nụ cười đúng mực, không được cười quá đà mà cũng chẳng thể không cười, nếu không sẽ trông như đang thách thức khách hàng vậy.
"Thang lão bản, nhà ngươi còn bánh không?"
Tiếng của Thôi đại gia vang lên từ phía xa sau đám đông.
Thang Hiển Linh vội vàng đáp lời là vẫn còn.
Chỉ thấy Thôi Đại Bảo quần áo có chút ướt, trông như vừa mới chạy từ đâu tới, trán còn vương chút mồ hôi mỏng. Một tay y rút khăn ra thấm mồ hôi trên trán, một tay chống gối thở hổn hển: "May quá vẫn còn, cho ta hai cái bánh nướng nhân thịt, hôm nay không ăn bánh rán quẩy nữa."
Mọi người xung quanh thấy vậy liền hỏi: "Thôi đại gia vừa ở đâu về thế?"
"Sao hôm nay lại tới muộn vậy?"
Thôi Đại Bảo mệt không đứng vững nổi, Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy liền rót một bát trà đưa qua. Thôi Đại Bảo đón lấy, gật đầu cảm ơn rồi uống ực một hơi cạn sạch. Y dùng mu bàn tay lau vết nước trên miệng rồi mới nói: "Ta vừa sang tận phường Trường Khang để mua bánh nướng đấy chứ đâu."
Mọi người: ......
Thang Hiển Linh: ...... Thấy cũng hơi buồn cười.
Thôi Đại Bảo hoàn toàn không hề nghĩ rằng mình đang tới để phá đám, y cứ tự nhiên như không: "Hôm qua ta đã biết đằng ấy có nhà bán bánh nướng rồi, cứ tò mò không biết có khác gì so với chỗ Thang lão bản không. Hôm qua đi muộn quá mua không được nên sáng nay ta phải tất tả chạy sang đó sớm đấy."
"Rồi sao nữa? Ngươi có ăn được không?"
"Có đúng là bốn văn tiền thật không?"
Vị khách lúc nãy vừa giận dỗi bảo ngày mai không tới, giờ cũng chưa đi ngay mà nán lại nghe ngóng.
Thôi Đại Bảo tặc lưỡi: "Hại ta chạy một quãng đường xa xôi, chứ cái bánh đó so với bánh nướng nhân thịt cải mai khô của Thang lão bản thì đúng là một trời một vực. Ta cũng phải ngồi chờ họ nướng xong rồi lấy ngay tại lò đấy, cái lò bên đó xây kiểu ống tròn, không giống cái lò nướng của Thang lão bản đâu."
"Thật ra lò ống tròn tiện hơn chút, còn hai cái lò nướng ở đây là do cha ta để lại từ trước, có sẵn nên ta cứ thế sửa sang lại mà dùng thôi." Thang Hiển Linh ôn tồn đáp lời, chẳng có vẻ gì là sốt sắng muốn dò hỏi tin tức về đối thủ cạnh tranh, thậm chí còn lên tiếng khen ngợi cái lò ống tròn kia nữa.
Thôi Đại Bảo tiếp tục: "Bốn văn thì đúng là bốn văn thật, nhưng kém xa. Cải mai khô không có được cái vị như Thang lão bản làm, vỏ bánh cũng thiếu hẳn mùi thơm của lúa mạch. Còn về phần nhân, bên kia thịt băm cho nhiều hơn một chút nhưng lại quá ngấy, ta ăn mà thấy lợm hết cả họng. Chắc là do cải mai khô làm chưa tới, không át được cái béo của thịt mỡ. Ta còn xé ra xem kỹ, thịt cũng bảy phần nạc ba phần mỡ đấy chứ, mà sao ăn vào lại thấy ngấy thế không biết."
"Đại gia, hay là ngươi có tin vui rồi?" Có người cố ý trêu chọc một câu.
Mọi người nghe xong đều cười rộ lên khoái chí.
Thôi Đại Bảo xua tay: "Đi đi, đi chỗ khác cho ta nhờ! Phu lang nhà ta còn chẳng có, ta thì có tin vui kiểu gì được." Đúng là phí mất bốn văn tiền của y!
Thang Hiển Linh mỉm cười gói lại cái bánh vừa nướng xong cho Thôi đại gia, thầm nghĩ vị này đúng là một người có tâm hồn ăn uống thẳng thắn. Có những khách ăn ở chỗ khác thấy không ngon thường sẽ ngại chẳng dám kể, nhưng Thôi Đại Bảo thì nói tuồn tuột ra hết. Cậu tin chắc rằng nếu bên kia mà ngon thật, y cũng sẽ thẳng thừng nói ngay trước mặt cậu thôi.
Cùng lắm thì y sẽ bồi thêm vài câu cảm thán kiểu người quen: "Thang lão bản à, sau này việc làm ăn của ngươi e là khó khăn đây."
Người này nhìn thì có vẻ lớn tuổi nhưng lại là một người rất chân thành và ruột để ngoài da.
Không khí căng thẳng kiểu lời ra tiếng vào lúc nãy bỗng chốc tan biến nhờ sự xuất hiện của Thôi đại gia. Có vị khách vẫn tò mò: "Khó ăn đến thế thật sao? Vậy để mai ta đi thử xem thế nào."
Thôi Đại Bảo cạn lời, bĩu môi: "Ngươi đúng là có sơn hào hải vị không ăn, lại cứ thích đâm đầu vào ăn cám heo..."
Vị khách vừa bảo muốn đi thử suýt chút nữa thì lao vào đấm Thôi đại gia, nhưng cũng chỉ là cười đùa thôi chứ không hề bực dọc. Thôi Đại Bảo khựng lại một giây, cuối cùng nhìn đám hàng xóm đang tò mò mà bảo: "Thôi thì cứ đi thử hết một lượt đi cho biết."
Thôi Đại Bảo đã tốn bốn văn tiền để rước cái bực vào người nên giờ muốn tất cả những người khác cũng phải đi nếm thử cho biết tay y!
"Ta nghe giọng điệu của Thôi đại gia cứ như đang nghẹn cục tức ấy nhỉ."
"Chứ còn gì nữa, chắc y muốn chúng ta đều kéo sang phường Trường Khang mua hết, để rồi một mình y thong dong hưởng lạc ở đây chứ gì."
"Ta thì lại thấy Thôi đại gia cứ như đang muốn lừa chúng ta đi ăn cám heo vậy."
Thôi Đại Bảo mặc kệ đám người đang xì xào, y hớn hở xách giỏ cơm của mình ra trả tiền, nói lời cảm ơn rồi thong thả về nhà. Trên đường đi, Thôi Đại Bảo còn thầm nghĩ: Đồ ăn nhà Thang lão bản quả thực rất ngon, ngay cả chén trà lạnh cũng ngon hơn hẳn mấy tiệm chuyên bán trà lạnh ngoài phố.
Giờ bán đồ ăn sáng đã hết, lúc dọn hàng, trên mặt Tưởng Vân hiện rõ vẻ lo lắng bồn chồn. Thang Hiển Linh biết mẹ đang bận tâm chuyện gì, bèn trấn an: "Mẹ à, thành Phụng Nguyên này rộng lớn như vậy, thiếu gì thực khách đâu. Ai đã thích ăn đồ nhà mình thì sẽ tìm đến thôi, người đừng sợ."
"Lúc nãy nghe con nói chuyện mà ta cứ run hết cả người." Tưởng Vân thấy Ngũ ca nhi bây giờ cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội cái lưng hơi cứng quá, bà không kìm được mà nhắc lại chuyện cũ: "Ta biết con không thích nghe chuyện của cha con, nhưng dạo trước nhà mình mở quán canh dê sớm nhất, cả phố này chỉ có mỗi nhà mình bán món đó. Sau này lão Lý cũng mở một quán canh lòng dê, tuy nói là canh lòng nhưng vị thì cũng là vị dê cả."
"Nhà mình bán mười ba văn một bát, bên kia kèm cả bánh mà chỉ có tám văn. Có người kéo đến tận mặt cha con mà hỏi, bảo cùng là canh dê sao nhà mình đắt thế, chi bằng sang ăn nhà lão Lý cho xong."
"Khi ấy cha con vẫn phải cười xòa với người ta, bảo là không giống nhau, nhà mình dùng toàn nguyên liệu hảo hạng, lại tốn công hầm kỹ, chi phí mua dê nọ kia nữa... Ông ấy cứ kiên nhẫn cười rồi giải thích hết lần này đến lần khác như vậy đó."
Thang Hiển Linh đáp: "... Con lúc nãy cũng cười đấy chứ."
Cậu thấy mình nói năng đã rất khéo léo rồi.
"Mẹ à, chẳng lẽ người muốn con phải ôm đùi thực khách mà khóc lóc cầu xin 'ngài đừng đi, đừng sang nhà khác, chỉ được ăn ở nhà ta thôi' hay sao?"
Tưởng Vân vốn dĩ chuẩn bị sẵn một sọt đạo lý nhưng nghe Ngũ ca nhi nhại giọng nũng nịu như vậy thì tức khắc bật cười, chẳng biết phải nói sao cho phải, chỉ đành bảo: "Con đấy, cái lưng cứng quá, mình làm nghề buôn bán thì vẫn nên tươi cười niềm nở với khách thì hơn."
"Với những thực khách thật tâm ủng hộ, con cũng kiên nhẫn hết mức đấy chứ, ai hỏi gì con cũng đáp nấy. Còn những chuyện khác thì thôi đi, con đâu có đi bán nụ cười."
"Cái đứa nhỏ này thật là." Tưởng Vân hoàn toàn cạn lời.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng góp lời: "Mẹ, Thang Hiển Linh nói cũng có lý đấy ạ. Thực khách mà đã thay lòng thì mình có nói gì cũng chẳng giữ được người ta, chi bằng cứ để họ đến đi tự do, ắt sẽ có những người yêu thích tay nghề của Thang Hiển Linh tìm đến thôi."
"Đúng thế, đúng thế." Thang Hiển Linh gật đầu lia lịa, hớn hở nói: "Mặc kệ chuyện khác đi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi, ăn trưa xong còn phải đánh một giấc mới được!"
Đúng là kiểu trời cao đất dày mặc kệ, chuyện gì cũng gác lại sau, ăn cơm là nhất, sau đó đến ngủ.
Tưởng Vân cũng bị cuốn theo tinh thần ấy, những chuyện chưa xảy ra thì cũng không cần tự chuốc lấy muộn phiền làm gì, chuyện sau này cứ để sau này tính. Bà xách hộp cơm ra ngoài mua đồ ăn trưa. Trời nóng nên người ta thích ăn món gì có nước như sủi cảo hấp hoặc cháo ăn kèm dưa muối.
"Thím lại tới sao, vẫn như cũ chứ?" Bà chủ quán sủi cảo niềm nở hỏi.
Tưởng Vân ừ một tiếng: "Hôm nay cho ta hai phần nhân chay, không ăn thịt."
"Được rồi, trời nóng ăn chay cho mát ruột." Bà chủ quán đáp lời, bảo bà ngồi chờ một lát để mình đi chuẩn bị.
Tưởng Vân đang ngồi chờ thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Nghe đâu bên phường Trường Khang cũng mới mở sạp bánh nướng nhân thịt cải mai khô, người ta bán có bốn văn một cái thôi. Có những kẻ đúng là lòng dạ đen tối, đến hàng xóm láng giềng mà cũng nỡ ăn lời nhiều thế."
Lời này lọt vào tai, nghe qua là biết ngay đang nhắm vào Ngũ ca nhi nhà mình mà chửi.
Tưởng Vân quay đầu nhìn lại, quả nhiên là Tôn Hồng Hồng, con dâu nhà lão Triệu. Bà giận đến mức run cả tay, nhưng nhất thời đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ ra lời gì để đáp trả. Bà chủ quán sủi cảo thấy vậy liền đứng ra dàn xếp, chỉ mong họ đừng có xâu xé nhau ngay trước cửa hàng mình, vội vã hỏi Tôn Hồng Hồng muốn lấy gì.
"Mấy đứa con nhà ta ở dưới quê mới lên, tụi nó bảo thèm sủi cảo hấp, cho một phần nhân thịt nhé." Tôn Hồng Hồng đặt món trước.
Tưởng Vân ngồi đó một mình, càng nghĩ càng thấy cục tức nghẹn lên tận cổ. Bà ngẩng đầu nhìn đối phương, gằn giọng: "Ngươi cứ lo mà quản tốt việc làm ăn nhà mình đi đã, rồi hãy đi lo chuyện bao đồng."
"Ái chà, ta có chỉ tận mặt đặt tận tên nhà bà đâu mà phải xoắn lên thế."
Bà chủ quán sủi cảo thấy tình hình căng thẳng, vội vã đưa đồ cho Tưởng Vân để giải vây: "Thím ơi, đồ của thím xong rồi đây, cầm cẩn thận kẻo đổ nhé."
"Được rồi, cảm ơn ngươi." Tưởng Vân xách hộp đồ ăn nặng trĩu đi thẳng. Xưa nay bà vốn ít khi tranh cãi với ai, miệng lưỡi lại chẳng lanh lợi, nặn ra được một câu đáp trả lúc nãy đã là cố gắng lắm rồi.
Vừa về đến nhà, Thang Hiển Linh đón lấy hộp đồ ăn từ tay mẹ, thấy sắc mặt bà không ổn liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu, tại trời nóng quá thôi." Tưởng Vân không muốn nói cho Ngũ ca nhi biết, sợ cậu lại vì bà mà đi đòi công bằng, rồi đôi bên gây gổ thì khó coi lắm.
Thang Hiển Linh nghe vậy liền bảo: "Thế thì từ mai để con đi mua cơm cho, bên ngoài nắng nôi gay gắt quá."
"Để ta đi cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng lên tiếng.
Tưởng Vân cười cười, gạt đi: "Hai đứa đừng đi, cứ để ta. Ta đi mua cơm còn tranh thủ trò chuyện với người này người kia một lát cho khuây khỏa, thế mới thú vị."
Cơm trưa xong xuôi, chén đũa cũng đã dọn dẹp sạch sẽ.
Thang Hiển Linh có thói quen ngủ trưa, vậy mà vừa mới ngả lưng đã thấy Tưởng Vân nhấc chân định ra ngoài, cậu ngơ ngác: "???"
"Ta sang chỗ Hương Bình chơi một lát, chiều sẵn tiện xách thịt về luôn." Tưởng Vân định bụng sang tìm Chu Hương Bình để thỉnh giáo kinh nghiệm xem mắng người sao cho bõ tức.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Người cứ đi đi, lát nữa con sang đón mẹ." Thịt nặng nên hắn không muốn để bà phải tự mình xách về.
"Không cần đâu, hai đứa mau đi ngủ một lúc đi." Tưởng Vân giờ chẳng tâm trí đâu mà ngủ, trong lòng vẫn còn cục tức nghẹn chưa tan. Khi bà đến sạp thịt heo, thấy Chu Tứ đang ăn cơm, hắn hỏi sao hôm nay bà đến lấy thịt sớm thế, Chu Hương Bình liền gạt đi bảo chồng cứ việc ăn, để nàng trò chuyện với thím.
Chu Hương Bình vốn là người nhạy bén, nàng biết thím Tưởng tuy tính tình hiền như cục đất nhưng tâm địa không hề hồ đồ, lại chẳng phải hạng người gian xảo, bởi vậy nàng rất sẵn lòng kết giao, dù sao hai nhà cũng đang có mối làm ăn với nhau.
"Thím lại đây ngồi cho mát." Chu Hương Bình dọn ghế dưới bóng cây râm mát mời bà ngồi.
Tưởng Vân cũng chẳng khách sáo, ngồi xuống rồi mới hỏi khẽ: "Có làm phiền ngươi ăn cơm hay nghỉ trưa không?"
Chu Hương Bình cười đáp: "Ta vừa ăn xong cũng đang rảnh rang, nhà chúng ta cũng chẳng ai có cái thói quen ngủ trưa cả."
Thế là Tưởng Vân đi thẳng vào vấn đề. Chu Hương Bình nghe xong thì... không nhịn được mà bật cười.
"... Ta cũng đã chừng này tuổi đầu rồi, chẳng lẽ có mỗi việc cãi vã cũng phải để Ngũ ca nhi đứng ra chống lưng sao? Làm mẹ thì không thể lúc nào cũng thu mình sau lưng con cái, khổ nỗi ta vốn dĩ ăn nói vụng về..."
Chu Hương Bình nghe vậy thì đồng cảm vô cùng, bèn thân thiết nắm lấy tay thím Tưởng mà nói rằng: "Chúng ta đều phận làm mẹ cả, tuy ta kém thím nhiều tuổi nhưng tấm lòng thì chẳng khác gì nhau nên ta hiểu cả mà. Cái ả Tôn Hồng Hồng kia nhìn thì có vẻ mềm mỏng, nhưng thực chất là hạng miệng phật tâm xà, thâm độc lắm. Bà mẹ chồng của ả vốn là kẻ khắc nghiệt, chẳng dễ bề chung sống, vậy mà ả vừa có thể yên ổn qua ngày dưới tay bà ta, lại vừa chiếm được thế thượng phong thì đủ biết ả chẳng phải hạng hiền lành phúc hậu gì cho cam."
Mắng xong Tôn Hồng Hồng, nàng lại quay sang mắng luôn cả mụ mẹ chồng ả, rồi tiện thể lôi cả gã Triệu Đại Lang, kẻ chuyên đời rúc đầu sau lưng vợ với mẹ như rùa rụt cổ, ra mà sỉ vả một trận cho bõ ghét.
Tưởng Vân nghe xong, bao nhiêu cục tức nghẹn trong lòng bấy lâu bỗng chốc tan thành mây khói, cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhõm vô cùng.
Quả thực, vẫn cứ là Hương Bình biết nhìn người nhất.