"Mẹ ơi, con cũng muốn có cái trâm cài giống của Nhị Nương nhà Tam thúc. Nó có tạo hình nụ hoa hồng, làm đẹp lắm cơ, dưới ánh mặt trời còn lấp lánh phản quang nữa."
Lâm Tứ Nương nhà đại phòng cứ thế nài nỉ mẹ mình. Nhà Lâm Đại ca có hai trai hai gái, cô con gái lớn đã sớm đi lấy chồng, hiện giờ chỉ còn mỗi Tứ Nương ở nhà nên ngày thường vợ chồng đại phòng cũng khá chiều chuộng đứa con gái này.
"Thứ gì mà lạ vậy?" Tào thị, vợ Lâm Đại ca hỏi lại. Tứ Nương huơ tay múa chân mô tả một hồi nhưng vẫn chẳng nói rõ được đó là cái gì.
Bà nội Lâm đang ngồi trong sân nghe thấy thế liền lên tiếng: "Chắc là hoa nhung se chỉ rồi. Thứ này e là chẳng rẻ đâu."
"Sao mẹ lại biết ạ?" Tào thị tò mò hỏi chuyện.
Bà cụ nhớ lại: "Hồi ta còn trẻ, có người tỷ muội đi lấy chồng được nhà mẹ đẻ sắm cho hai món đồ cài tóc, chính là hoa nhung se chỉ này đây. Làm cái đó vừa tốn công vừa hại mắt, lại phải là người cực kỳ khéo tay mới làm nổi. Nếu dùng loại chỉ tinh tế, đẹp đẽ một chút thì một trâm hoa cài đầu cũng phải mất đến năm mươi sáu mươi văn tiền đấy."
"Đắt thế cơ ạ?" Tào thị líu lưỡi, nhìn sang con gái mình rồi khẳng định chắc nịch: "Vậy thì không mua bán gì hết. Một chiếc trâm mà bằng bao nhiêu là trứng gà trứng vịt rồi còn gì."
Tứ Nương mếu máo, dù cũng thấy đắt thật nhưng cô bé vẫn không tin nổi tiểu thẩm lại dám mua cho Nhị Nương món đồ xa xỉ đến thế.
Con gái nghĩ gì đều hiện rõ mồn một trên mặt, Tào thị vừa làm việc vừa răn dạy: "Nhà mình sao so được với nhà tiểu thúc tiểu thẩm của con. Ngũ a thúc của Nhị Nương buôn bán tận trên thành phố, còn nhà mình chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ông nội với cha con cực khổ cày cuốc cả năm cũng chỉ đủ miếng ăn thôi."
Bà nội Lâm ngồi bên cạnh khẽ gật đầu, thầm nghĩ dẫu sao vợ Lâm Đại ca vẫn là người hiểu chuyện, biết lo toan cuộc sống. Lúc trước phân gia chọn ở với nhà con cả cũng chính vì lẽ đó. Ở nông thôn, đa phần cha mẹ già đều chọn nương tựa vào con cả hết.
Những năm trước cảnh nhà túng thiếu, vợ chồng đại phòng đã phải gánh vác vất vả nhiều rồi, nay phân gia cho họ ra ở riêng cũng là một cách bù đắp. Còn về phần con trai út, thấy hắn có mẹ vợ và cậu em vợ tốt như vậy, hai thân già này cũng yên tâm phần nào.
Lâm Tứ Nương bĩu môi hồi lâu chẳng biết nói gì thêm, liền bị Tào thị nhét cho một cái sọt trống rồi tống cổ đi cắt cỏ heo.
"Hôm nay heo còn chưa cho ăn đâu. Nếu con muốn dây buộc tóc, đợi bán gà bán vịt rồi mua cho con một sợi." Tào thị cuối cùng vẫn phải dỗ dành con gái.
Đáng tiếc là lúc này Lâm Tứ Nương chẳng còn thiết tha gì đến mấy sợi dây buộc tóc nữa. Thứ đó có gì hiếm lạ đâu, ngay cả Tam Lang nhà tiểu thúc còn có một sợi màu đỏ để buộc tóc cơ mà, nghe đâu là Ngũ a thúc trên thành mua cho, đến cả đứa con trai còn có sợi dây đỏ để làm đỏm cơ đấy.
Khu đất cũ của nhà họ Lâm vốn rất rộng, trước đây vì đông người nên khi dựng thêm phòng, họ đã bao chiếm một khoảng đất khá thoải mái. Nay ba anh em phân gia, họ cứ thế dựng tường vây ngay trên nền sân cũ, sau này nếu có điều kiện thì dỡ ra xây thêm cũng tiện. Lâm Đại Lang được chia gian nhà chính vì cha mẹ già đều ở cùng, sau này muốn nới rộng thì cứ xây thêm về phía trước hoặc phía sau. Hai người em mỗi người một bên, kẹp lấy nhà của đại ca ở giữa.
Dù vậy, tối hôm qua khi nghe thấy động tĩnh Lâm Nhị Lang vẫn cố ý đi vòng ra phía sau hỏi thăm xem sao tiểu đệ về muộn thế.
Nhà Lâm Hổ được chia phần sân có gian nhà phụ trước kia, hắn tính toán năm nay sẽ dựng lại nhà cửa cho khang trang, sửa sang bên cạnh một chút để làm thành ba gian nhà chính. Hắn nhẩm tính số tiền trong tay, bàn với vợ hay là xây thêm một gian nhà phụ bên cạnh nữa cho cái sân nó vuông vức, coi như thực sự lập ra môn hộ riêng biệt.
Thang Xảo còn ngần ngại: "Liệu có phô trương quá không?"
"Thằng Đại Lang cũng chẳng còn mấy năm nữa là đến tuổi lấy vợ, thà rằng nhân lúc này mà xây luôn cho rảnh nợ."
"Cũng phải giữ lại ít tiền lận lưng chứ, Nhị Nương nhà mình cũng lớn rồi." Thang Xảo thấy xây nhà là chuyện nên làm nhưng tiền bạc vẫn phải thủ sẵn. Giờ ai lo phận nấy, không còn cha chồng bà mẫu lo liệu thay, vợ chồng trẻ phải biết tính toán chi li.
Lâm Hổ ngẫm nghĩ một hồi: "Cũng đúng, nhưng ta nghĩ tiền để trong tay nhiều quá cũng không hay. Xây cái nhà lên cho người trong thôn thấy, đại ca nhị ca cũng biết tiền của mình tiêu vào đâu chứ cứ giữ khư khư, ngày nào cũng bị người ta dòm ngó, nhớ thương thì khổ lắm."
"Tiền phân gia của đại ca nhị ca cũng đâu có thiếu..." Thang Xảo đang nói dở thì thấy Tứ Nương nhà đại ca đi tới bèn im bặt.
Lâm Tứ Nương lễ phép chào thúc thúc thẩm thẩm, rồi hỏi: "Tiểu Nhị Nương có nhà không ạ? Con đi cắt cỏ heo, muốn hỏi xem em ấy có đi cùng không?"
"Nó đi ra ngoài từ sớm rồi." Thang Xảo đáp.
Nhà Lâm Hổ không nuôi lợn nhưng có nuôi ít vịt, Nhị Nương sáng sớm đã dắt Tam Lang đi thả vịt cho chúng nhặt sâu bọ ăn rồi. Lâm Tứ Nương nghe vậy liền đeo sọt ra ngoài tìm Nhị Nương.
Nàng vẫn cứ canh cánh muốn xem chiếc trâm kia, sẵn tiện hỏi xem giá bao nhiêu. Nếu mẹ không mua cho, thì bà nội từng bảo sau này lấy chồng sẽ được sắm cho đôi món đồ trang sức, Lâm Tứ Nương định bụng khi đó cũng phải đòi một chiếc trâm hoa nhung cho bằng được. Hai chị em cách nhau một tuổi rưỡi, trước đây tuy chưa phân gia nhưng vì đông con cháu nên vẫn gọi nhau theo thứ tự trong nhà cho tiện, giờ phân gia rồi cũng cứ thế mà gọi thôi.
"Tứ tỷ." Lâm Nhị Nương thấy người liền gọi.
Ánh mắt Lâm Tứ Nương dừng ngay trên đầu em gái, không khỏi thất vọng: "Sao muội không cài chiếc trâm xinh đẹp kia?"
"Ta đi bới đất tìm cá chạch với sâu, sợ làm bẩn hoặc đánh rơi mất." Lâm Nhị Nương đáp. Cô bé quý chiếc trâm đó lắm, hằng ngày chỉ dám rửa sạch tay rồi v**t v* một chút là đã thấy vui rồi.
Lâm Tứ Nương ồ một tiếng, giả vờ bâng quơ hỏi: "Muội đi vào thành thấy trong tiệm đó còn kiểu dáng nào khác không? Giá cả thế nào?"
"Ở chợ Tây ấy tỷ, a thúc với thúc thúc dắt tụi ta đi bằng xe la cơ. Trong tiệm có nhiều hoa văn lắm, Ngũ a thúc bảo trước kia có mua cho muội muội bên nhà dì một cái hình quả đào, ta thấy còn có cả hình hoa nữa nhiều vô kể, chẳng biết tả sao cho hết cái đẹp của chúng."
Lâm Nhị Nương ngồi dưới bóng cây, ríu rít kể lể cho tỷ tỷ nghe: "... Đắt lắm tỷ ơi, cái bông hoa to cỡ này này, đỏ thắm rực rỡ vô cùng mà giá tận nửa đồng bạc. A thúc bảo cái đó giống đồ cho cô dâu đội hơn, to quá nhìn không tự nhiên lắm."
Mắt Lâm Tứ Nương bỗng sáng lên: "To chừng nào cơ?"
Nửa đồng bạc tính ra là tận năm trăm văn tiền đấy!
Nàng nghĩ bụng, nếu mình mà có được cái trâm hoa cài đầu này, ngày xuất giá chắc chắn sẽ khiến đám con gái trong khắp cả thôn phải lác mắt vì ghen tị.
"To ngần này này." Lâm Nhị Nương lấy tay áng chừng kích thước, "Từng chùm từng chùm nở rộ đẹp lắm tỷ ạ."
Lâm Tứ Nương mải mê nghe Nhị Nương kể chuyện trâm cài, bên cạnh Lâm Tam Lang cũng chen vào mồm năm miệng mười kể thêm. Tam Lang thì chỉ toàn nhắc chuyện ăn uống, nào là Ngũ a thúc dắt đi uống nước ngọt ướp lạnh, rồi còn mua thêm bao nhiêu thứ linh tinh. Lâm Tứ Nương cứ thế nhẩm tính trong lòng, càng tính càng thấy chấn động: "Nhị Nương với Tam Lang đi chơi với vị a thúc ở thành phố kia chỉ một ngày mà tiêu đến mấy trăm văn tiền!"
Nghĩ mà xem, một thạch lương thực mới có giá 270 văn, vậy mà họ tiêu bằng ấy tiền chỉ để ăn quà vặt trong một ngày.
"... A thúc bảo ta mang trâm hình nụ hoa hồng là đẹp nhất, nhỏ nhắn lại dễ dùng thường ngày." Lâm Nhị Nương kể một hồi, sực nhớ lời mẹ dặn không được khoe khoang quá đà, bèn nói đế thêm vào: "Cái trâm của ta giá chỉ 43 văn tiền thôi."
Lâm Tứ Nương gật gật đầu: "Thế thì cũng không đắt lắm."
Nhưng chính vào khoảnh khắc này, Lâm Tứ Nương đã thầm thề với lòng mình, sau này xuất giá nhất định phải đội cái trâm giá nửa đồng bạc kia. Nàng còn mơ mộng về những thương nhân giàu có, giá mà gả được cho nhà ai buôn bán nhỏ trên thành thì tốt biết mấy, nàng chẳng muốn gả cho nông phu rồi suốt ngày bán mặt cho đất đâu.
Tại tiểu viện nhà họ Lâm.
Thang Xảo cuối cùng cũng thay đổi chủ ý, nàng thấy nỗi băn khoăn của phu quân cũng có lý:
"... Nghe ngươi vậy, cứ dựng nhà chính lên trước, bên cạnh xây thêm ba gian nữa, sau này để đựng lương thực hay cho người ở đều tiện. Nhị Nương còn nhỏ, chưa vội gả chồng, mấy năm tới vợ chồng mình chắt bóp tích cóp thêm, tìm cho con bé một mối thật tốt."
"Tìm mối thế nào?" Lâm Hổ hỏi.
Thang Xảo lườm một cái: "Thì tìm nhà nào tử tế, làm nông thôi cũng được nhưng đừng gả đi xa quá."
"Ta cứ tưởng ngươi giờ lại coi thường nhà nông cơ đấy." Lâm Hổ nói. Chuyến đi vào thành lần này thấy em vợ tiêu tiền như nước chảy, hắn vừa kinh hãi lại vừa thấy cuộc sống phố thành có vẻ thanh nhàn hơn ở thôn quê nhiều.
Thang Xảo nghiêm giọng: "Ngươi là người chưa từng làm buôn bán nên không biết thôi. Cha ta ngày xưa làm buôn bán nên ta từ nhỏ đã phải giúp đón khách, rửa bát, mệt nhọc lắm chứ chẳng đùa. Tiền kiếm được đều là tích cóp từng chút một, buôn bán thì phải trông chờ vào cửa hàng, vào thực khách thôi nên tôa cứ thấy nó bấp bênh thế nào ấy. Ở thôn mình thì khác, đồng ruộng cứ nằm đấy, mình siêng năng gieo trồng thì kiểu gì cũng có thu hoạch. Sau này gả Nhị Nương, phải tìm hộ nào chăm chỉ, không được để con bé chịu khổ."
"Tất nhiên rồi." Lâm Hổ đồng ý, lại bồi thêm một câu: "Mà nhà đó đừng có quá đông anh em."
Thang Xảo nhìn phu quân, biết là sau lần phân gia này, hắn cũng thấy chạnh lòng. Miệng thì bảo cha mẹ thương hắn, thiên vị hắn nhưng kết quả phân gia là cha mẹ đi theo nhà đại phòng, tiền bạc lại dồn thêm cho nhà tnhị phòng, còn nhà tam phòng hắn thì chẳng được cái gì, chỉ mang mỗi cái danh tiếng hão là được thiên vị nhất mà thôi.
Trong thành, tại Thang gia.
Thang Hiển Linh đang ghé xưởng gỗ đặt làm ống trúc. Cậu muốn loại nhỏ nhắn một chút, đục bỏ phần mấu trúc nhô lên, vừa vặn dùng giấy dầu và dây thừng bọc lại là có thể xách đi dễ dàng. Cuối cùng, mười cái ống trúc mất mười bốn văn tiền, kích cỡ nhỏ hơn nhiều so với cái ống của quán nước ngọt hôm qua.
Dùng ống của quán kia thì hơi quá tay, sữa chua nhà cậu mỗi phần chỉ tầm 200 gram, dùng ống to quá nhìn sẽ có phần hơi lố, có vẻ như nhà mình làm ăn keo kiệt.
Thang Hiển Linh quyết định đặt tổng cộng 50 cái ống trúc.
Thang Hiển Linh tính toán sau này hễ khách mua đóng gói mang đi, mỗi ống trúc sẽ thu thêm một văn tiền, nếu khách mang ống lại trả thì sẽ hoàn tiền. Những ống nào dùng lâu, nhìn không còn sạch sẽ nữa thì coi như củi khô đem đốt, vừa sạch vừa tiện.
"Hôm qua lúc đại tỷ sắp đi còn dặn ta, bảo ta cũng phải mua chút đồ chơi cho Hải Ngưu nữa, không được bên trọng bên khinh. Thế là chúng ta lại phải đi dạo phố thêm một chuyến rồi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu nghiêm túc: "Ta quả thật không nghĩ tới chuyện này."
"Ta biết mà, ngươi chắc chắn là không để tâm mấy chuyện vặt này rồi, nhưng đại tỷ nói cũng đúng, mua cho Hải Ngưu một ít cũng chẳng đáng bao nhiêu." Thang Hiển Linh nắm lấy tay Thiết Ngưu, đầu cũng không ngoảnh lại mà dắt đi, miệng vẫn nói: "Trương thúc là đệ đệ kết nghĩa của nghĩa phụ ngươi, ngươi đã gọi một tiếng thúc thúc thì đó chính là người thân mà chúng ta công nhận."
Huyết thống là thứ không thể lựa chọn nhưng Trương thúc và Vương a thúc mới chính là những người thân mà Thiết Ngưu tự mình chọn lấy. Thiết Ngưu người này nhìn mặt thì lạnh lùng, nhưng thực chất bên trong lại cực kỳ trọng tình trọng nghĩa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bị phu lang nhà mình lôi kéo như kéo diều. Hắn đi phía sau rõ ràng đôi chân rất dài nhưng cố ý bước chậm lại một chút, chỉ để được phu lang nắm tay kéo đi lâu hơn. Thỉnh thoảng Thang Hiển Linh lại quay đầu nhìn hắn, ý muốn hỏi sao đi chậm thế, có phải mệt rồi không.
"Không mệt, ta chỉ là thích ngươi kéo ta đi như vậy thôi."
"Ngươi đúng là đồ khùng mà." Khóe miệng Thang Hiển Linh khẽ cong lên trêu chọc.
Hai người mua cho Hải Ngưu một chiếc còi hình chim nhỏ, lại chọn thêm một xấp vải thô. Chẳng phải Thang Hiển Linh tiếc tiền không mua vải mịn mà là vì Thiết Ngưu bảo vải thô mới tốt.
"Thằng bé Hải Ngưu nghịch ngợm lắm, suốt ngày leo cây lội suối, mặc vải mịn không quá hai ngày là rách hết cả. Đến lúc đó Trương thúc lại mất công đánh nó một trận vì làm khổ Vương a thúc phải tốn công vá víu, cứ vải thô mà làm thôi."
Thang Hiển Linh nghe xong không nhịn được cười, hóa ra lý do bị ăn đòn là vì thế à. "Ta cứ tưởng thúc ấy đánh vì sợ con gặp nguy hiểm chứ."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bồi thêm: "Đánh xong rồi, Trương thúc với Vương a thúc mới nói như ngươi vậy, sợ nó gặp nguy hiểm rồi Vương a thúc lại xách tai nó giáo huấn thêm một trận nữa."
"Ha ha ha ha." Thang Hiển Linh có thể hình dung ra cảnh tượng đó, đúng là màn trừng phạt hỗn hợp kép của cha mẹ mà.
Mua đồ xong xuôi thì về nhà, ngày hôm sau hàng đã đặt cũng được giao tới. Thang Hiển Linh bắt đầu nghiên cứu món mới. Tuần trước có nhiều thực khách hỏi bao giờ có sườn xào chua ngọt, cậu dự định tuần này sẽ lên món đấy nhưng là vào hai ngày sau thứ Tư, vì dạo này cậu bỗng nhiên thấy thèm vị cay.
Tuy triều đại này chưa có ớt, nhưng đã có thù du có thể thay thế một phần vị cay nồng. Ở đây phải phân biệt rõ, sơn thù du là dùng làm thuốc, tính ấm. Còn loại thay thế ớt tốt nhất, cay nồng hơn chính là ngô thù du. Ở thành Phụng Nguyên, dùng ngô thù du làm gia vị đã là chuyện nhà nhà đều biết, chẳng có gì lạ lẫm.
Cậu dự định làm món thịt ba chỉ da giòn, kèm theo một chén chấm khô: ngô thù du phơi khô giã thành bột trộn với bột thì là, muối tiêu, sau đó chấm ăn. Còn xương sườn thì làm món sườn hấp bột ngô. Trước đây món thịt hấp bột bán cực chạy, nhưng món đó hợp ăn với bánh lá sen hơn, mà một số thực khách lại thích ăn cùng cơm nên dùng xương sườn là lựa chọn không tồi.
Buổi cơm chiều hôm đó, Thang Hiển Linh lấy danh nghĩa là thử món nhưng thực chất là để ăn cho thỏa cơn thèm.
Mũi dao lướt qua miếng thịt ba chỉ, phát ra tiếng tạch tạch giòn rụm nghe sướng tai vô cùng. Cậu dùng dao cắt thịt thành từng miếng nhỏ xốp giòn, xếp gọn vào một góc đĩa sứ trắng tròn trịa, góc còn lại là phần bột chấm thơm lừng.
Thang Hiển Linh gắp trước một miếng đưa cho Tưởng Vân nếm thử: "Mẹ, người thử xem, có hơi cay một chút đấy."
Kỳ thật với cậu mà nói thì vị cay này chẳng thấm vào đâu, nhưng ở thời này chưa có ớt, khẩu vị mọi người đa phần đều thanh đạm. Tất nhiên vẫn có một bộ phận nhỏ thiên bẩm thích ăn đậm đà, tìm kiếm sự k*ch th*ch nên ngô thù du mới được trọng dụng. Khách hàng thích vị cay chắc chắn là không ít đâu.
... Thang Hiển Linh chỉ thầm hy vọng bao giờ thương đội hải ngoại trở về, có thể mang theo chút hạt giống ớt cay thì tốt biết mấy.
Tưởng Vân chấm thử một chút, mới ăn một miếng đã chịu không nổi: "Hai đứa ăn đi, ta không ăn nổi cái vị này, kỳ quái lắm, đầu lưỡi cứ như đang bốc hỏa ấy."
"Vậy mẹ ăn thử miếng không chấm xem sao." Thang Hiển Linh làm đồ ăn là phải hướng tới khẩu vị đại chúng, miếng thịt ba chỉ này trước khi chiên giòn bì vốn đã được cậu tẩm ướp qua rồi.
Tưởng Vân nếm thử miếng không cay, thế mà lại thấy rất ngon. Cắn xuống một cái, đầu tiên là cảm giác xốp giòn, sau đó là chút vị mặn và hương vị thảo mộc thanh nhẹ, bà không khỏi gật đầu cười nói: "Ta thấy không chấm ăn còn ngon hơn."
"Ngon tuyệt!" Thang Hiển Linh thì đã bắt đầu chấm nhiệt tình vào bát bột ớt, ăn vô cùng sảng khoái. Cậu quay sang nhìn Thiết Ngưu, thấy hắn gật đầu ra hiệu là ngon, chỉ có điều tay thì đang bưng ly nước uống ừng ực.
Nhưng uống nước xong, đũa của Hoàng Phủ Thiết Ngưu vẫn cứ tìm đến đĩa bột chấm.
"Ngươi thấy cay thì đừng cố ăn." Thang Hiển Linh sợ Thiết Ngưu vì muốn chiều theo sở thích của mình mà ép bản thân.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Mới ăn một lần thì đúng là như mẹ nói là đầu lưỡi như bị thiêu ấy, nhưng ăn xong lại thấy ngon lạ lùng, cứ nhịn không được muốn thử lại lần nữa."
Thang Hiển Linh nhìn hắn như nhìn thấy tri kỷ trăm năm vậy. Đúng rồi, đúng rồi! Vị cay chính là có cái ma lực như thế đấy.
Phần thịt ba chỉ da giòn chấm bột cay này thật sự khiến người ta ăn hoài không dứt, vừa giòn vừa ngậy. Còn phần sườn hấp bột ngô bên cạnh tuy không có gì quá mới mẻ nhưng Tưởng Vân lại rất thích, bà gặm miếng xương nào cũng sạch bách. Ngày trước sống tiết kiệm, mua thịt heo được tặng kèm cái xương ống to tướng chẳng mấy thịt, tay nghề nấu thịt của bà cũng thường thôi nên ăn hay bị ngấy nhưng giờ bà lại mê nhất là xương cốt do Ngũ ca nhi làm.
Chạng vạng sau khi cơm nước xong xuôi, mọi thứ đã được dọn dẹp thỏa đáng, cả nhà ra sân ngồi hóng mát. Giữa sân, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đốt một nén nhang muỗi tự chế bằng lá thuốc khô, khói lượn lờ bay lên.
"Chẳng biết nhị tỷ ngươi đã sinh chưa nữa." Tưởng Vân đột nhiên mở lời, giọng đầy vẻ lo lắng.
Thang Hiển Linh biết rõ chuyện này không phải Tưởng Vân đột nhiên mới nhớ ra. Sợ là từ khi tam tỷ đến, rồi hôm trước đại tỷ dắt bọn trẻ sang chơi, mẹ nghe kể tình hình của hai người họ thì lòng lại càng thêm vướng bận. Đại tỷ thì chuyện phân gia đã êm xuôi, tam tỷ tuy tỷ phu không tới nhưng mẹ con bình an, coi như cũng đã yên lòng được hai phần.
Duy chỉ có nhị tỷ là vẫn bặt vô âm tín.
"Cái người đưa tin dạo trước đúng là quá đáng, tình hình nhị tỷ thế nào hỏi đến thì cứ ú ớ mơ hồ. Bảo nhắn giùm cái tin cũng làm không xong." Thang Hiển Linh nhíu mày bực bội. Nếu không phải Thiết Ngưu tự thân chạy đi hỏi, chắc gã đó cũng chẳng thèm ghé qua nói một lời.
Thời buổi này đúng là khổ, đường xá xa xôi, tin tức đi lại quá gian nan. Nhà mình lại chẳng phải quan gia có trạm dịch chuyên dụng.
"Mẹ đừng lo quá, hay là để ta dắt người đi thăm nhị tỷ một chuyến?"
Tưởng Vân giật mình: "Đi thăm nhị tỷ ngươi á? Thế còn tiệm cơm thì sao?"
"Thì đóng cửa nghỉ vài ngày cũng có sao đâu."
"Không được, không được! Bình thường làm năm ngày nghỉ hai ngày ta đã thấy lười lắm rồi, giờ lại còn đóng cửa mấy ngày liền thì thực khách chạy đi hết mất. Tiệm mới mở, khách khứa chưa ổn định, không thể làm thế được." Tưởng Vân vội vàng gạt đi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu trầm ngâm một lát rồi bảo: "Hay là để ta đi một chuyến?"
Tưởng Vân lắc đầu, thấy cả hai đứa đều lo lắng cho mình, bà bỗng thấy hối hận vì đã khơi chuyện, liền xua tay: "Thôi không sao đâu, nhà chồng nhị tỷ ngươi là người phúc hậu, lại có cửa ăn cửa để, đời sống chắc cũng ổn định như nhà tam tỷ ngươi thôi. Chờ nó sinh xong, cứng cáp rồi chắc chắn sẽ về thăm nhà."
Thang Hiển Linh ừ hử cho qua chuyện, nhưng trong lòng đã có tính toán riêng. Cậu định bụng phải tìm cho bằng được người đưa tin đáng tin cậy, nếu không được thì bỏ tiền ra thuê hẳn một người đi một chuyến xem nhị tỷ hiện giờ ra sao. Nhưng chuyện này cậu không nói với mẹ vì sợ bà lại xót tiền.
Mấy gánh hàng rong đi Thôi Lâm trấn mang tin hộ thì rẻ nhưng chẳng biết đâu mà lần. Muốn chắc chắn thì phải tìm người chuyên nghiệp.
Đêm lúc đang nằm, Thang Hiển Linh thủ thỉ với Thiết Ngưu về ý định thuê người đưa tin. Thiết Ngưu vừa quạt cho phu lang vừa gật đầu tán thành: "Nhị tỷ mang thai lâu rồi mà không có tin tức gì, đúng là nên hỏi cho rõ để mẹ còn yên tâm."
"Vậy sáng mai sau khi bán xong bữa sáng, ta sẽ cưỡi con la ra chợ Tây một chuyến. Trước đây ta hay bán thú rừng nên có quen biết mấy chưởng quầy tửu lầu, khách đ**m. Chỗ đó người qua kẻ lại đông, thế nào cũng có người đi Thôi Lâm trấn."
"Ta biết ngươi muốn tìm người chuyên nghiệp đi một chuyến, nhưng người thạo đường xá lại chịu đi riêng như vậy khó tìm lắm. Hay là ta cứ bỏ thêm chút tiền, nhờ mấy tiểu thương hay đi lại con đường đó xem giúp một tay, như vậy chắc ăn hơn."
Nghe Thiết Ngưu nói cũng có lý, cậu cuộn tròn trong lòng ngực hắn, gật đầu đồng ý. Thời này không có bản đồ chỉ đường, muốn đi xa phải cậy vào phu xe thạo đường. Nếu lộ trình mất hai ba ngày, lại phải ngủ qua đêm nơi hoang vắng thì đi cùng đoàn thương nhân vẫn là an toàn nhất.
Ngày hôm sau, tiệm ăn của Thang ngũ ca vẫn mở cửa buôn bán như thường lệ.
Sau khi kết thúc bữa sáng, Hoàng Phủ Thiết Ngưu dọn dẹp xong xuôi liền đánh xe la hướng về phía chợ Tây. Thang Hiển Linh đưa tiền bạc cho hắn, không quên tự tay đội chiếc mũ rơm lên đầu Thiết Ngưu, dặn dò: "Đừng để nắng làm hỏng người đấy."
"Được rồi, ngươi mau vào sân đi, bên ngoài nắng bắt đầu gắt rồi."
"Nếu tìm mãi không thấy người thích hợp thì ngươi cứ kiếm gì đó ăn bên ngoài, đừng vội về ngay, việc nhà một mình ta lo liệu được."
"Ta biết rồi."
Tiễn Thiết Ngưu đi xong, Tưởng Vân đi mua đồ ăn trưa về không thấy Thiết Ngưu đâu liền hỏi. Bấy giờ Thang Hiển Linh mới đem dự định trong lòng nói với mẹ nhưng cậu vẫn giấu nhẹm chuyện bỏ tiền thuê người đưa tin riêng. Tưởng Vân vừa nghe xong, hốc mắt lập tức đỏ hoe, môi run run cuối cùng chỉ thốt ra được hai tiếng cảm ơn.
Ngũ ca nhi thật sự là đứa con hiếu thảo nhất của bà.
"Mẹ, người làm gì vậy chứ." Thang Hiển Linh quàng tay qua vai bà, vỗ nhẹ trấn an: "Nhị tỷ cũng là tỷ tỷ của ta, ta cũng lo lắng chứ. Trước kia nhà mình túng thiếu không giúp gì được, giờ điều kiện đã khá hơn, chúng ta hỏi thăm cho rõ ràng, vạn nhất có chuyện gì còn kịp thời giúp đỡ."
Tưởng Vân sụt sùi: "Ta biết mà."
"Nhị tỷ ngươi không được an phận như đại tỷ, cũng chẳng quyết đoán dứt khoát như tam tỷ. Tính tình nó giống ta, cứ mơ mơ hồ hồ, tai lại mềm, chẳng có chút chủ kiến nào..."
Thang Hiển Linh vội vỗ vỗ vai bà, ý bảo bà đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Biết đâu nhị tỷ chỉ vì mang thai mệt mỏi nên không tiện đi lại, mọi chuyện vẫn bình an vô sự thì sao. Nếu được vậy là tốt nhất. Tưởng Vân lau nước mắt, gật đầu đồng ý.
Hai mẹ con ăn cơm trưa xong thì chợp mắt một lát. Thang Hiển Linh vừa mở mắt ra đã thấy Thiết Ngưu đang ngồi bên mép giường, đôi mắt cậu lập tức sáng bừng, tỉnh cả ngủ: "Ngươi về lúc nào thế? Ta đã bảo hôm nay trời nắng gắt lắm mà."
Thiết Ngưu vẫn đều tay quạt cho cậu.
"Về được tầm nửa canh giờ rồi." Hắn đáp, thấy tay Thang Hiển Linh cứ bám lấy chân hắn là biết cậu muốn hỏi chuyện gì liền chậm rãi nói tiếp: "Ta ăn rồi, trời nóng nên cũng chẳng thèm ăn gì, ghé khách đ**m dùng tạm bát mì chay."
"Bữa chiều ngươi phải ăn bù đấy." Thang Hiển Linh xót xa nói.
Mì chay thời này chỉ có nước dùng với chút muối, đến cọng rau cũng chẳng có. Thiết Ngưu cao lớn thế kia, ăn bát mì suông sao mà đủ sức. Nghĩ rồi cậu liền ngồi dậy. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy bộ dạng lo lắng của phu lang thì khẽ mỉm cười: "Lát nữa ngươi làm bữa chiều, ta đứng bên cạnh phụ bếp, mong Thang đại đầu bếp bố thí cho kẻ hèn này vài miếng ăn."
"Tiểu tử này trông tuấn tú thật đấy, nhân lúc nam nhân nhà ta chưa về, ta nhất định phải vỗ béo ngươi thật tốt mới được." Thang Hiển Linh được đà lấn tới, buông lời trêu ghẹo, miệng còn cười đắc ý vì cái câu nói hai nghĩa của mình.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nén cười trong lòng, cúi đầu nhìn xuống người thương: "Nam nhân của Thang đại đầu bếp đang ở bên ngoài, hay là hiện tại người ban cho tiểu nhân chút lợi lộc trước đi." Vừa dứt lời hắn đã cúi xuống hôn sâu.
Nụ hôn này khiến Thang Hiển Linh vốn vừa mới tỉnh táo lại bị hôn đến thiếu oxy, đầu óc mơ mơ màng màng.
Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn là: Cái tên Thiết Ngưu ngây ngô này sao mà học hỏi nhanh thế không biết? Nhớ hồi đầu mới hôn, hắn chỉ biết chạm môi vụng về thôi, thế mà giờ đã biết hôn kiểu Pháp điêu luyện thế này rồi!
Hai người đùa nghịch trong phòng một lát, Thiết Ngưu vừa lấy xiêm y hầu hạ phu lang mặc đồ, vừa kể lại tình hình. Công việc đã thu xếp xong xuôi, phí đi lại là một lượng bạc nhưng gã tiểu thương đó không đi ngay mà phải ba năm ngày nữa mới xuất phát. Khi đó mới phải giao bạc, còn ngày về thì chưa biết chắc. Dựa theo lịch trình buôn bán bình thường, chắc cũng phải mất mười ngày nửa tháng.
"Sẵn mấy ngày này, ngươi với mẹ xem có muốn viết thư hay chuẩn bị đồ đạc gì cho nhị tỷ thì cứ sắp xếp dần đi." Thiết Ngưu dặn dò.
Thang Hiển Linh gật gù: "Vẫn là ngươi chu đáo, ta sẽ ra nói với bà ấy ngay."
Vừa ra ngoài sân, cậu liền đem chuyện này kể cho bà nghe. Tưởng Vân nghe xong thì mặt mày hớn hở, buông cả rổ rau đang làm dở, rối rít nói: "Thế thì phải mua ít vải vóc cho nhị tỷ ngươi chứ nhỉ? Rồi còn chuẩn bị gì cho đứa bé sắp chào đời đây?"
"Mẹ cứ bình tĩnh mà tính, không cần quá vội đâu, vẫn còn ba ngày nữa mà." Thang Hiển Linh mỉm cười trấn an: "Mẹ nghĩ kỹ muốn nói gì đi rồi để Thiết Ngưu viết một bức thư gửi kèm theo luôn."
"Trời nóng thế này, lần này mình đừng gửi đồ ăn thức uống gì mẹ ạ. Tuy người ta nhận tiền đi riêng một chuyến nhưng mang đồ nặng quá cũng không tiện."
Tưởng Vân gật đầu lia lịa, bảo đúng vậy: "Thế thì đi mua ít vải mịn, để sau này nó làm quần áo cho con, bản thân nó cũng dùng được." Với người nhà nông, tặng vải vóc đã là món quà cực kỳ quý giá rồi.
Thấy mẹ vui đến mức bồn chồn không yên, Thang Hiển Linh cũng vui lây. Bà đôi khi cứ như đứa trẻ vậy, cậu liền bảo: "Mẹ nghỉ đi, bếp núc cứ để ta với Thiết Ngưu lo là được."
"Thế sao mà được!" Tưởng Vân ngoài miệng thì phản bác nhưng ánh mắt thì lấp lánh niềm vui: "Ta chỉ là đang phấn khởi quá thôi, chứ việc vẫn phải làm chứ. Ta mà nghỉ thì hai đứa lại bận túi bụi lên mất..."
"Mẹ là người quan trọng nhất nhà mà lại." Thang Hiển Linh khéo léo khen một câu.
Tưởng Vân cười không dứt miệng. Bà đã có tuổi, thấy Ngũ ca nhi vẫn cần đến mình thì trong lòng thấy vững tâm hơn hẳn, cảm thấy mình vẫn là người có ích cho gia đình này. Bà vừa nhặt rau vừa lẩm bẩm tính toán với cậu:
"Số tiền trước đây ngươi đưa ta vẫn còn giữ nguyên đấy. Đại tỷ với tam tỷ mỗi đứa cũng đã có mười hai lượng dắt lưng rồi, chỉ còn nhị tỷ là chưa có. Ngươi xem hay là mình gửi đi luôn một thể? Giấu vào trong xấp vải ấy."
Nói xong bà lại tự lắc đầu: "Thôi không ổn. Nhỡ chẳng may rơi mất hoặc người đưa tin nảy lòng tham thì sao. Đi đi về về lâu như thế, bạc mà mất thì khó nói rõ ràng lắm. Cứ gửi món gì thiết thực là tốt nhất."
Thang Hiển Linh nghe mẹ tính toán, thỉnh thoảng lại phụ họa vài câu cho bà vui lòng. Trên tay vẫn thoăn thoắt cắt thịt. Món thịt ba chỉ da giòn thì không vội, món này phải chiên ngay lúc khách đến mới là thơm ngon nhất. Cắt thịt xong phải đem ướp một chút cho thấm vị, tranh thủ lúc đó thì quay sang xử lý phần xương sườn.
Xương sườn được xếp gọn gàng vào xửng, đặt lên bếp hấp trước cho mềm.
Hôm nay hai món chay ăn kèm là đậu hũ nhồi nấm rau củ và cà tím sốt chua ngọt. Vì cả thịt ba chỉ da giòn lẫn sườnhấp đều không thuộc dạng vét cơm"mạnh mẽ nên Thang Hiển Linh đặc biệt làm hai món rau một thanh đạm, một đậm đà để thực khách ăn cho thật đưa cơm.
Trong bếp khói tỏa nghi ngút, bận rộn một hồi chẳng hay thời gian trôi qua nhanh thoăn thoắt. Cái nắng gắt của buổi trưa đã bắt đầu nghiêng dần về phía Tây, trước cửa tiệm cơm Thang ngũ ca ở phố chính phường Bát Hưng dòng người đã bắt đầu lục tục xếp hàng dài.
"Chẳng biết hôm nay được ăn món gì đây?"
"Theo kinh nghiệm ăn dầm nằm dề ở đây của ta, đoán chừng hôm nay sẽ có món mới đấy."
"Mới có hai ngày không ăn mà ta đã thấy nhớ cái hương vị của Thang lão bản rồi."
"Thang lão bản mà mở hẳn một cái tửu lầu thì tốt biết mấy." Vị khách này có vẻ là người có tiền, muốn được gọi món theo ý mình. Tuy món gì Thang Hiển Linh làm cũng ngon nhưng nếu được chọn món mình khoái nhất thì vẫn sướng hơn chứ.
Lại có người khác chép miệng nhắc nhở: "Không biết tuần này có món sườn xào chua ngọt không nhỉ? Ta mong món đó mãi."
Mọi người xung quanh nghe thấy thế cũng xôn xao gật đầu tán thưởng.
"Tuần trước ta có hỏi rồi, Thang lão bản bảo tuần này chắc chắn sẽ có sườn xào chua ngọt mà."
"Thế thì tuyệt quá còn gì bằng!"