Chị em Nhị Nương và Tam Lang lớn chừng này rồi mà hiếm khi được tới chợ Tây chơi.
Cả nhà họ Lâm trước nay chỉ có mỗi một con bò già, người trong thôn coi gia súc như báu vật, quý trọng vô cùng. Thường ngày có việc gì thật quan trọng cần vào thành mua sắm nhu yếu phẩm thì mới đánh xe đi, chứ làm gì có chuyện thong dong dắt theo con trẻ đến chợ Tây dạo chơi cho biết đó biết đây?
Vả lại, nếu dắt đứa này đi mà bỏ đứa kia ở nhà thì thế nào về nhà cũng sinh chuyện cãi vã, om sòm cả lên. Bởi vậy, hai người già nhà họ Lâm dù thương đám cháu đến mấy cũng phải giữ phép đối xử công bằng. Họa chăng chỉ có bà nội Lâm là hay khen Nhị Nương ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nhưng mấy lời đó lọt vào tai đám trẻ hai nhà kia, chúng lại về mách cha mẹ rằng: "Bà nội thiên vị, chỉ thương mỗi Nhị Nương nhà tam thúc thôi."
Thực tế, hai vợ chồng già quả có chiều chuộng con trai út hơn một chút, nhưng tuyệt đối không làm gì quá đáng. Nếu không, nhà họ Lâm đã sớm loạn cào cào từ lâu rồi.
Đến cổng chợ Tây, xe cộ có thể gửi ở bên ngoài. Chỉ cần bỏ ra vài đồng tiền công là có người trông nom cẩn thận. Xe được tháo ra, dựng sát vào tường cho đỡ tốn diện tích, còn con la thì buộc vào cọc gỗ. Ở đó có một khoảng không gian rộng rãi, những nhân viên phụ trách đội mũ rơm, mặc áo cộc tay màu xanh đen, sau lưng in chữ Xe to tướng sẽ đứng ra quản lý. Sau khi đóng tiền, họ phát cho một cái thẻ bài, lúc nào xong việc cứ cầm thẻ ra nhận lại xe là được.
Đây vốn là một công việc do quan đứng ra tổ chức nên cũng rất an tâm.
Chợ Tây người xe tấp nập, nếu chỉ muốn dạo phố thong thả thì không nên lái xe vào, nhưng nếu đi mua sắm nhiều đồ thì đánh xe vào lại tiện hơn. Hôm nay hai phu phu dẫn theo bọn trẻ đi chơi, vì thế quyết định bỏ tiền gửi xe ở ngoài cho rảnh tay.
Lâm Tam Lang nhìn thấy trên đường đông đúc quá, sợ tới mức cứ nép sau lưng Ngũ a thúc, thật là nhiều người quá đi mất.
"Để ta bế một lát." Thiết Ngưu nói rồi hỏi Tam Lang có muốn bế không. Cậu nhóc gật đầu lia lịa.
"Nhị Nương nắm lấy tay thúc." Thang Hiển Linh đưa tay ra: "Chỗ này đông người, tuy là có binh lính tuần tra thường xuyên nhưng vẫn phải cẩn thận kẻo gặp mẹ mìn."
Chuyện trẻ con bị lạc không phải chuyện đùa, nghĩ đến thôi cũng thấy đáng sợ rồi. Ở các khu chợ lớn như thế này, tần suất lính tuần tra cao hơn hẳn so với các khu dân cư. Thang Hiển Linh ở phường Bát Hưng bao lâu nay cũng chỉ thấy lính tuần đi qua hai lần, nhưng ở chợ lớn thì thường xuyên bắt gặp. Nơi nào đông người, lại liên quan đến giao dịch tiền nong thì rất dễ nảy sinh sự cố.
Lâm Nhị Nương lúc này cũng không còn e dè nữa, ngoan ngoãn nắm lấy tay thúc.
Hai người dắt bọn trẻ đi dạo một vòng. Chợ Tây cái gì cũng có, từ đồ ăn thức uống đến đồ chơi lạ mắt, làm lũ trẻ nhìn đến hoa cả mắt. Ở đây những món đồ như trống bỏi chỉ là loại cơ bản nhất, không có mấy người bày bán vỉa hè, mà nếu có bán thì kiểu dáng cũng rất đa dạng, mặt trống còn vẽ hoa văn rực rỡ, nhìn vô cùng xinh xắn.
Thang Hiển Linh thấy Tam Lang nhìn chằm chằm không rời mắt, liền hỏi có muốn mua một cái không.
"Con không mua đâu." Lâm Tam Lang ở trong lòng thúc thúc lắc đầu nguầy nguậy.
Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "Hử? Con không thích sao?" Cậu nhìn thấy món đó cũng khá tinh xảo mà.
Tiểu Tam Lang lý nhí: "Con muốn xem thêm một chút nữa ạ."
"Thưa thúc, đệ ấy còn muốn chọn thêm đấy ạ." Nhị Nương nắm tay thúc, ngẩng đầu bảo ban đệ đệ: "Ngươi đừng có nghịch ngợm, lại làm thúc phải tốn kém."
Thang Hiển Linh bật cười, Nhị Nương cứ như bà cụ non đang dạy bảo đệ đệ vậy. Cậu lắc lắc tay cô bé, nói: "Không sao đâu, hôm nay thúc cũng muốn mua chút đồ chơi cho mình mà."
"Thúc cũng mua đồ chơi ạ?" Đến lượt Nhị Nương kinh ngạc.
Thang Hiển Linh hếch cằm: "Đúng thế! Thúc chợt nhớ ra có món đồ này, từ hồi mới có tiền đã định mua rồi mà cứ quên bẵng đi mất."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tò mò nhìn sang: "Ngươi định mua gì thế?"
"Ngươi còn nhớ lần đầu hai ta gặp nhau không?" Thang Hiển Linh vừa dắt tay Nhị Nương chuyển hướng về phía một cửa tiệm, vừa kể: "Hôm đó ta vừa bước ra từ một tiệm đồ sứ, thấy trên kệ đa bảo của họ có bày một bức tượng nhỏ hình thiên sứ. Ta nghe tiểu nhị nói đó là món đồ từ hải ngoại, tiệm họ làm phỏng chế theo. Vị tiểu thiên sứ này là thần tình yêu, cũng giống như bà Nguyệt của nước Vinh chúng ta, chuyên se tơ hồng gắn kết nhân duyên vậy."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe xong liền trịnh trọng gật đầu: "Vậy thì vị thần tiên này linh nghiệm thật đấy."
Chẳng phải sao, Thang Hiển Linh nhớ lại, hình như đúng là có tác dụng thật: "Trước ta đã tự nhủ khi nào có tiền sẽ mua, hôm nay đúng là dịp tốt."
Cả nhà cùng tiến vào trong tiệm. Lúc này trong tiệm cũng có khách, chưởng quầy và tiểu nhị đang bận rộn tiếp đón người khác nên Thang Hiển Linh dắt bọn trẻ đi xem xung quanh, không vội hỏi ngay.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu liếc mắt một cái đã nhận ra tiểu thiên sứ trên kệ, đơn giản vì hình dáng của nó khác hẳn với những vật trang trí khác, trông không giống đồ của triều Vinh chút nào.
"Vẫn còn ở đây." Hắn nói.
Thang Hiển Linh cũng nhìn theo, gật đầu: "Vẫn còn ở đó." Cậu nghĩ bụng, món này là đồ tiệm tự phỏng chế, dẫu có bán đi chắc cũng sẽ có hàng mới thôi. Nhưng nhìn cái cách Thiết Ngưu ngắm nghía bức tượng, xem chừng còn thiết tha hơn cả cậu nữa!
Lát sau, một tiểu nhị tiến đến tiếp đón, đon đả hỏi khách quan ưng ý món nào.
"Cái vật trang trí kia, ta lấy." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm chỉ tay vào bức tượng, nói thêm: "Trước đây ta đã tới xem rồi, vị thần hải ngoại này linh nghiệm lắm đấy."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng bên cạnh cũng gật đầu phụ họa theo.
"Khách quan thật tinh mắt, vị tiểu thần hải ngoại này vốn là để phù hộ cho nhân duyên...."
Một tiểu nhị khác đứng gần đó bỗng nhận ra người quen, liền tươi cười bước lại: "Hóa ra là khách quan ạ, ta nhớ rồi. Lần trước ngài còn hỏi vị tiểu thần phương Tây này liệu có quản nổi chuyện yêu đương ở vùng đất nước Vinh triều chúng ta không."
"Quản được chứ, linh lắm! Hai tháng trước ta vừa bước chân ra khỏi cửa tiệm nhà ngươi là gặp ngay phu quân của mình đây này." Thang Hiển Linh cười khanh khách, rôm rả trò chuyện với gã tiểu nhị.
Mấy vị khách khác trong tiệm nghe thấy thế liền tò mò ngoái nhìn.
Họ thấy vị tiểu phu lang này đi cùng một nam lang cao lớn, nhìn mặt mũi thì rõ là còn trẻ, chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, nhưng tay lại đang bế một đứa trẻ bốn năm tuổi. Nếu bảo là con trai hắn thì không thể nào, còn vị phu lang bên cạnh tuy tuấn tú xinh đẹp nhưng trông lớn hơn vài tuổi, nếu bảo là có con chừng đó tuổi thì...
Gả chồng sớm cũng có thể lắm chứ. Nhưng vị tiểu phu lang lại bảo hai tháng trước mới gặp hôn phu, vậy đứa nhỏ này là thế nào? Chẳng lẽ phu lang này là tái giá? Nghĩ vậy thì mọi chuyện đều hợp lý cả.
Phu lang tái giá mà tìm được một lang quân trẻ tuổi tuấn tú, lại còn tận tình hộ tống đi dạo phố, bế con giúp phu lang thế này, không phải lang quân tốt thì là gì nữa. Thế là ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía bức tượng kia.
Chưởng quầy trong tiệm vốn cực kỳ lanh lợi, lập tức sai người lấy bức tượng xuống, rồi tiến lại bắt chuyện với Thang Hiển Linh: "Ta nhớ ra rồi! Chưa kịp chúc mừng khách quan đã tìm được mối nhân duyên tốt lành, gặp được lang quân như ý."
Thang Hiển Linh vốn cũng là dân buôn bán, nghe giọng điệu của chưởng quầy là hiểu ngay ý đồ, liền vui vẻ tung hứng theo: "Ta cũng chẳng ngờ vị ái thần hải ngoại này lại linh đến thế. Vừa ra khỏi tiệm là gặp ngay lang quân nhà ta, hai người chúng ta đúng là nhất kiến chung tình đấy."
"Đúng vậy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu không chỉ nói mà còn gật đầu lia lịa để khẳng định.
Thang Hiển Linh vốn chẳng ham hố gì chuyện khoe ân ái nhưng đây chẳng phải là lúc đang giúp tiệm làm quảng cáo sao? Đợi cậu diễn xong màn nhân duyên trời định này, chắc chắn chưởng quầy sẽ giảm giá cho mà xem!
"... Đây là mấy đứa nhỏ nhà đại tỷ ta đấy, chúng ta cũng mới kết hôn chưa lâu." Thang Hiển Linh làm bộ thẹn thùng, diễn rất đạt.
Chưởng quầy vội vàng tiếp lời: "Rước được ái thần về là tốt nhất, nhân duyên vốn do trời định. Có tiểu ái thần ở đây, biết đâu sang năm khách quan và phu quân lại sớm sinh quý tử."
Thang Hiển Linh: "..." Cái đó thì không cần đâu, chẳng lẽ thần Cupid còn kiêm luôn cả việc ban con cái à?
"Hôm nay nghe thấy tin hỉ như vậy, ta mạn phép làm chủ, để lại bức tượng này cho khách quan với giá ưu đãi nhất."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ đúng rồi, ý ta chính là thế đấy!
Cuối cùng, bức tượng phỏng chế đó có giá gốc là một trăm hai mươi tám văn, sau khi ưu đãi chỉ còn bảy mươi tám văn tiền. Chưởng quầy vừa dứt lời, các vị khách khác trong tiệm, cả nam lẫn nữ đều nôn nóng hẳn lên. Có người lập tức hỏi: "Hôm nay thật tình cờ, bức tượng tiểu ái thần này nếu ta mua thì có được để giá đó không?"
Chưởng quầy mừng thầm trong bụng, đương nhiên là đồng ý ngay. Lão tuyên bố hôm nay ai mua tiểu ái thần cũng đều được hưởng mức giá đó, qua ngày là hết. Lão còn tuôn thêm một tràng lời chúc tụng tốt lành, mong các vị khách đều tìm được ý trung nhân như ý.
Thang Hiển Linh nhìn cảnh tượng đó mà không khỏi cảm thán, quả là một chiêu kinh doanh cao tay!
Mức giá ưu đãi này thực sự còn hời hơn cả những gì Thang Hiển Linh tưởng tượng.
Cậu dứt khoát móc tiền ra, tiểu nhị nhanh nhẹn đóng gói, cuối cùng Thang Hiển Linh cũng nâng được tượng thần Cupid rời khỏi cửa hàng. Cả nhà vừa bước chân ra ngoài, vẫn còn nghe thấy tiếng khách khứa bên trong tranh nhau mua rôm rả, cứ như thể đang tranh mua cải trắng vậy. Thang Hiển Linh ghé sát lại bên người Thiết Ngưu, Thiết Ngưu cũng khẽ khom lưng ghé tai lắng nghe, hai phu phu vừa đi vừa mỉm cười trò chuyện.
"Ta đoán là hôm nay lão bản tiệm đó có thể dọn sạch kho hàng trong một lần luôn đấy!" Thang Hiển Linh nói.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Phải, nhưng mà món đồ này linh nghiệm thật."
"..." Hóa ra là tin thật cơ đấy. Thang Hiển Linh vốn định trêu chọc một câu, nhưng nghĩ lại chuyện mình xuyên không tới đây, rõ ràng trên đời này có những sức mạnh thần bí liền gật đầu tán đồng, đắc ý bảo: "Dù sao thì chúng ta cũng vớ được món hời lớn."
Chưởng quầy báo giá bảy mươi tám văn chắc chắn vẫn có lãi, nhưng với cậu thì cũng là một món hời vì tiết kiệm được tận năm mươi văn, gần nửa giá còn gì. Cả hai bên cùng có lợi.
Ngũ a thúc đã mở đầu bằng việc mua đồ chơi cho chính mình rất suôn sẻ, sau đó liền dẫn hai đứa nhỏ đi dạo, mua thêm mấy món lặt vặt. Lâm Nhị Nương lúc này mới thực sự thả lỏng hơn, không còn quá thẹn thùng, hiểu chuyện đến mức không dám chọn món đồ mình thích nữa.
Thang Hiển Linh chọn cho cô bé một chiếc trâm hình nụ hoa hồng nhỏ nhắn. Lâm Nhị Nương mừng rỡ khôn xiết, cẩn thận nâng niu chiếc trâm nhỏ, chỉ sợ tay bẩn làm hỏng nên định cất kỹ vào lòng áo.
"Cẩn thận cái trâm đâm vào người đấy." Thang Hiển Linh nhắc nhở rồi bảo tiểu nhị gói lại cẩn thận.
Cậu lại mua thêm cho Tam Lang một sợi dây buộc tóc màu đỏ. Lâm Nhị Nương cứ che miệng cười suốt, trông thật đúng chất trẻ thơ.
"Đại ca các con không có ở đây nhưng cũng phải có phần cho đại ca một món." Thang Hiển Linh dắt hai đứa nhỏ đi dạo, mua cho Lâm Đại Lang một cái còi hình con chim nhỏ bằng gỗ rất tinh xảo. Tam Lang thấy vậy cũng đòi, thế là cậu mua luôn cho cậu nhóc một cái. Còi của hai anh em có màu sắc và kích cỡ khác nhau đôi chút, Cái của Tam Lang nhìn rõ là hình chim non, lông lá rực rỡ đầy sắc màu.
Sau đó, cả nhà đi uống nước ngọt ướp lạnh, chỉ là quán nước bình dân ven đường chứ không vào tiệm cao cấp vì giá ở tiệm lớn vẫn hơi quá tầm với Thang Hiển Linh. Một bát nước ngọt mười mấy văn đã rất ngon rồi, bên trong có lạc, ý dĩ, đậu xanh, đậu đỏ, lại ngâm trong nước ô mai, uống một bát vào là thấy thanh mát, k*ch th*ch vị giác hẳn.
"A thúc, con với Tam Lang uống chung một bát là được rồi, em ấy bụng nhỏ, con cũng không thích uống lắm." Lâm Nhị Nương đứng trước cửa tiệm khẽ nói.
Thang Hiển Linh sao lại không hiểu tâm tư của con bé cho được, rõ ràng là muốn tiết kiệm tiền cho thúc thúc. Đám trẻ nhà đại tỷ thật quá hiểu chuyện, Tam Lang còn nhỏ thì không chấp chứ Nhị Nương và Đại Lang đều đã sớm biết lo toan cho gia đình.
"Không sao, uống không hết thì để lại."
"Thế thì phí phạm lắm ạ." Lâm Nhị Nương vội vàng nói.
Thang Hiển Linh thanh toán tiền xong, quay đầu mỉm cười bảo Nhị Nương: "Khó khăn lắm thúc mới dẫn hai đứa ra chợ Tây chơi, có phí một chút cũng không sao, miễn là hai đứa thấy vui là được."
Sực nhớ ra điều gì, cậu hỏi chủ quán: "Ở đây có cho đóng gói mang về không?"
Chủ quán đáp được: "Khách quan, đóng gói mang về thêm hai văn tiền vỏ ống trúc nhé. Nếu ngài mang ống trúc quay lại trả, ta sẽ đưa lại hai văn đó."
Thang Hiển Linh thốt lên: "A!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy liền bật cười. Trong bụng thầm nghĩ, thay vì tốn tận 26 văn tiền cho cái bình sứ bán sữa chua, sau này dùng ống trúc đóng gói xem chừng lại hay hơn nhiều.
"Cho ta ba phần đóng gói mang về." Thang Hiển Linh gọi chủ quán.
Tính đi tính lại, mẹ một phần, đại tỷ một phần, Đại Lang một phần, còn đại tỷ phu...
"Thôi, lấy bốn phần đi."
Cậu đã mua là mua cho trót, nếu lỡ cắt xén mất phần của đại tỷ phu thì coi sao cho được.
Dạo chợ cũng đã hòm hòm, Thang Hiển Linh còn phải về nhà lo cơm nước, bèn dắt hai đứa nhỏ tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc ra khỏi chợ Tây. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đánh xe la tới, cả nhà lên xe thẳng tiến về nhà!
Hai đứa nhỏ mặt mũi đỏ bừng vì nắng, tóc con bết chặt vào trán vì mồ hôi nhưng chẳng đứa nào kêu nóng. Chúng cứ tíu tít chuyện trò không ngớt, nhưng chỉ được một lúc thì Tam Lang vì mệt quá nên lăn ra ngủ say sưa.
Vừa về đến cửa, Thang Xảo và Tưởng Vân đã vội ra đón.
"Sao lại mua nhiều đồ thế này?" Thang Xảo nhìn con gái, nghiêm giọng hỏi: "Nhị Nương, Tam Lang, hai đứa đòi a thúc mua đấy à?"
Thang Hiển Linh không muốn nghe lời trách mắng đó, liền gạt đi: "Tỷ, tỷ nói gì lạ vậy. Đây là ta mua cho bản thân mình đấy chứ, hai đứa nhỏ chẳng đòi hỏi gì cả, ta thấy hay ho thú vị nên mua thôi."
"Tỷ đừng có mắng chúng, kẻo sau này bọn trẻ lại chẳng dám gần gũi với người a thúc này nữa thì lúc đó ta bắt đền tỷ đấy."
Thang Xảo nghe xong thì ngẩn người rồi phì cười: "Làm gì có chuyện mua cho bọn trẻ nhiều thế này."
"Có bao nhiêu đâu." Thang Hiển Linh đưa mấy ống trúc vào tay đại tỷ, "Của tỷ, của mẹ, của đại tỷ phu. À đúng rồi, cả Đại Lang cũng có phần nữa, ai cũng có quà hết."
Lâm Hổ đứng bên cạnh nghe thấy, không ngờ mình cũng có phần? Nghe bảo là nước ngọt ướp lạnh, hắn lập tức xua tay: "Thôi thôi, ta không uống đâu, tốn kém quá, mua làm chi cho phí tiền."
"Mua thì cũng đã mua rồi, trời nóng thế này không uống là lãng phí đấy." Thang Hiển Linh vừa ôm khư khư tượng thần Cupid, mắt sáng rực lên khoe: "Mẹ, đại tỷ, hai người xem này, ta mua được món đồ trang trí này đẹp không. Giá gốc tận 128 văn mà ta mặc cả giỏi nên chỉ mất có 78 văn thôi đấy."
Thang Xảo thầm kinh ngạc: "Cái thứ gì mà đắt thế không biết?!"
Tưởng Vân cũng thấy xót tiền nhưng thấy Ngũ ca nhi thích thú đến mức không rời tay như vậy, bà lại thấy cũng đáng. Ngũ ca nhi ngày thường làm lụng vất vả, mua được món đồ mình thích cũng là chuyện tốt nên bà chỉ nói: "Thiết Ngưu không mua gì sao?"
Bà chỉ sợ Ngũ ca nhi mải lo cho mình với nhà đại tỷ mà quên mất Thiết Ngưu, khiến con rể trong lòng không vui. Dù hiện giờ tình cảm hai đứa đang mặn nồng, nhưng chuyện nhỏ nhặt tích tụ lâu dần cũng dễ sinh ra ấm ức.
"Mẹ cứ hỏi hắn thì biết." Thang Hiển Linh thừa hiểu tính mẹ hay lo xa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dỡ xe xong, liền đáp: "Mẹ, món đồ đó con cũng thích lắm, con cũng quý nó như Thang Hiển Linh vậy."
"Hắc hắc ~"
Cả nhà quây quần giữa sân, cùng chiêm ngưỡng món đồ giá 78 văn được bọc kỹ trong lớp giấy.
Lâm Hổ ghé đầu vào xem, nhìn xong mà đầu óc cứ ong ong. Cái thứ này ăn không được, uống chẳng xong, hình thù lại kỳ quái chẳng giống búp bê xứ mình chút nào, thế mà mất tận 78 văn tiền!
"Thế nào, đẹp không?" Thang Hiển Linh hào hứng hỏi mọi người.
Tưởng Vân không biết khen sao cho đúng, đành khen gượng: "Ừ, nhìn đúng là một đứa nhỏ béo tốt." Có điều đứa trẻ này trông hơi lạ mắt.
Thang Xảo thì chẳng nặn ra được lời khen nào, trong lòng chỉ thấy tiếc tiền, chẳng hiểu sao cái thứ này lại đáng giá đến 78 văn.
"Đẹp lắm." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn ngắm kỹ càng, gật đầu lia lịa: "Càng nhìn càng thấy đẹp."
Thang Hiển Linh nhận ra mọi người chê đắt, nhưng có Thiết Ngưu ủng hộ là bản thân vui rồi. Cảm giác mua được món đồ ưng ý với giá hời khiến cậu cực kỳ phấn chấn, Thang Hiển Linh cẩn thận nâng niu bức tượng: "Ta mang vào đặt trong phòng hai đứa đây."
"Con cẩn thận đấy, mang vào đi, đừng có bày ra ngoài kẻo vỡ." Tưởng Vân dặn với theo, bà chỉ sợ ai vô ý làm hỏng mất thì phí của.
Ngoài sân, Tưởng Vân lên tiếng giục con rể và cháu ngoại: "Ngũ ca nhi mua nước ngọt về rồi, cả nhà cùng uống đi cho mát nào."
Lâm Hổ ngoài miệng cứ từ chối mãi, ý bảo mình không uống đâu. Tưởng Vân bên này lại hết lời khuyên nhủ, dỗ dành con rể xong lại quay sang bảo con gái dùng, nhưng Thang Xảo cũng chẳng thiết tha gì, cứ ngại đắt đỏ nên bảo mẹ cứ giữ lấy mà dùng.
Ở trong phòng Thang Hiển LInh.
Thang Hiển Linh cất xong vật trang trí, lén trút một hơi dài buồn bã, nhỏ giọng nói với Thiết Ngưu: "Đại tỷ ta đúng là kiểu người sống quá tiết kiệm, ta cũng chẳng biết nói gì hơn."
Nếu ai nấy đều dư dả thì một ngụm nước ngọt hay một món đồ trang trí có là gì đâu? Tự nhiên sẽ chẳng ai thắc mắc làm gì nhưng trong lòng cậu vẫn thấy có chút nghẹn khuất.
Cậu vốn tràn đầy hứng khởi dẫn bọn trẻ đi chơi, mua đồ cho chúng, cuối cùng lại thành kẻ vung tay quá trán. Dĩ nhiên Thang Hiển Linh là người lớn, có bị nói cũng chẳng sao nhưng thấy mọi người vẫn không vui, ánh mắt nhìn món đồ trang trí vô dụng kia đầy vẻ bắt bẻ làm cậu thật sự thấy mất hứng. Đang lúc vui vẻ mà bị tạt gáo nước lạnh thì ai mà chịu cho nổi?
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vòng tay ôm lấy eo phu lang, nhẹ nhàng bảo: "Chúng ta sống cuộc đời của mình, ngươi thấy vui vẻ, hạnh phúc mới là quan trọng nhất. Ta thấy vật trang trí này rất đẹp, nước ngọt cũng rất ngon. Nhị Nương và Tam Lang đều vui lắm đấy thôi. Lúc nãy mới về, Đại Lang đứng cạnh đại tỷ phu, nghe thấy mình cũng có quà, mắt thằng bé sáng rực cả lên, ta nhìn không lầm đâu."
"Ngươi là thợ săn giỏi, ánh mắt tự nhiên là tinh tường rồi." Thang Hiển Linh nghe vậy thì nguôi giận, lại thấy mình vừa rồi cứ như đứa trẻ, có chút chuyện nhỏ cũng để bụng, bắt Thiết Ngưu phải dỗ dành.
"Lũ trẻ vui là được rồi, cũng chẳng mấy khi."
Thế là cậu lại hớn hở kéo Thiết Ngưu đi ra ngoài.
Ngoài sân, Lâm Đại Lang nhấp một ngụm nước ngọt rồi định đổ thêm cho các em, bảo mình không thích dùng. Tưởng Vân gạt đi: "Ta không uống đâu, để cho hai đứa nhỏ. Đại Lang con uống mau đi, đừng nhường cho chúng nó nữa."
Thang Xảo cũng nói đế vào: "Mẹ, không sao đâu, thằng Đại Lang không thích cái này thật mà."
"Uống hết đi, Ngũ ca nhi mua nhiều lắm." Tưởng Vân vẫn khăng khăng ép Đại Lang uống.
Trong viện cứ một phen nhường qua nhường lại như thế. Thang Hiển Linh định bắt tay vào nấu cơm nhưng đã muộn, Lâm Hổ bảo phải ra khỏi thành ngay kẻo không kịp về, Tưởng Vân liền nói: "Nếu không về kịp thì cứ ở lại đây một đêm."
"Mẹ, ở nhà có biết bao nhiêu việc, không thể đi lâu được." Thang Xảo vẫn lo lắng chuyện nhà cửa. Cả gia đình họ vừa mới ra ở riêng, tuy nhà nằm cạnh hai hộ kia nhưng nàng vẫn bồn chồn, sợ mất mát thứ gì.
Lâm Hổ đã đóng xong xe bò.
"Chờ mấy hôm nữa chúng con lại sang."
"Bà ngoại, a thúc, thúc thúc, chúng con về ạ!"
Thang Hiển Linh chợt nhớ ra: "Còn sữa chua, để ta lấy ít sữa chua cho bọn trẻ mang về."
"Mang làm gì, thôi đừng lấy. Ngươi đã mua cho chúng bao nhiêu thứ rồi." Thang Xảo dứt khoát không cho Ngũ ca nhi lấy đồ, chẳng lẽ đã ăn đã chơi lại còn mang về. Nàng còn lôi kéo, giữ chặt lấy tay Ngũ ca nhi không cho đi.
Thang Hiển Linh: "..."
Cái kiểu khách sáo theo lối vặn tay đánh nhau thế này, cậu thật sự học không nổi! Cánh tay cậu bị đại tỷ ghì chặt đau quá cơ.
"Thôi không lấy, không lấy nữa!" Thang Hiển Linh miệng thì chịu thua nhưng lại đùa giỡn thở dài: "Được rồi, tỷ đừng để lũ trẻ cười hai ta chứ. Ta có phải đứa con nít nữa đâu mà tỷ cứ phải xách tai giáo huấn một trận thế này, ta lớn tướng rồi mà."
Thang Xảo nghe xong liền bật cười, buông tay ra: "Giờ ngươi ăn nói nghe buồn cười thật đấy." Rồi nàng lại nghiêm túc hơn, cười bảo: "Ở nhà mọi chuyện đều ổn cả, ngươi buôn bán vất vả thì ráng mà tích cóp tiền nong, sau này còn lo cho con cái nữa chứ."
Thang Hiển Linh: "..."
Thang Hiển Linh tiễn đại tỷ, đại tỷ phu cùng đám trẻ ra tận đầu ngõ, vừa đi vừa rôm rả chuyện trò.
Thang Xảo cố ý đi tụt lại phía sau một chút, hạ thấp giọng thủ thỉ truyền thụ cho Ngũ ca nhi vài kinh nghiệm chung sống giữa phu phu: "Nay ngươi bỏ tiền mua đồ ăn, đồ chơi cho đám nhỏ nhà ta, nhớ phải ghi sổ lại đấy. Sau này nhỡ có đi thăm nhà Thiết Ngưu, hắn chẳng phải còn một người thúc thúc sao, ngươi cũng phải lo cho con cái nhà họ y như vậy."
Nói đến đây, tỷ ấy có chút xót tiền, nhìn Ngũ ca nhi với vẻ trách cứ: "Ngươi tiêu cho ba đứa nhỏ nhà ta nhiều quá." Quay đầu lại nếu muốn đáp lễ cho đám trẻ bên họ hàng nhà Thiết Ngưu, e là cũng phải tốn một khoản tương tự.
"Tỷ, ta biết rồi." Lòng Thang Hiển Linh bỗng mềm lại, thành thật thú nhận: "Vừa nãy ta còn thầm trách tỷ dội nước lạnh vào mặt ta, làm ta thấy hơi mất hứng đấy."
Thang Xảo bật cười thành tiếng: "Ta nhìn ra rồi, cái thói tiêu tiền của ngươi quá tay thật đấy. Cũng may là không phải làm dâu nhà ai, nếu không gặp bà mẫu khó tính thì chắc chắn sẽ bị hành hạ cho xem. Làm gì có nhà ai mà con dâu mới lại tiêu pha bạt mạng như ngươi."
"Tỷ tỷ tốt của ta ơi, sau này Đại Lang mà lấy vợ, tỷ định bụng chắc chắn sẽ không làm một bà mẫu khắc nghiệt đâu nhỉ." Thang Hiển Linh cười hì hì nịnh đầm đại tỷ: "Đại tỷ của ta tâm địa lương thiện, chính trực lại còn biết bênh vực người nhà, cả gia đình sau này chắc chắn sẽ êm ấm, thuận hòa."
Thang Xảo lườm nguýt một cái, Ngũ ca nhi bây giờ đúng là biết cách trêu chọc người khác, ăn nói dỗ dành nghe lọt tai thật. Tỷ ấy lại tiếp lời: "Nhưng mà Đại Lang cũng đến lúc phải tìm vợ thật rồi."
"!! Tỷ, còn lâu lắm mà." Thang Hiển Linh thốt lên.
Tưởng Vân đi phía trước ngoái đầu lại bảo: "Không còn sớm đâu, trai tráng trong thôn tầm mười lăm mười sáu tuổi là bắt đầu tìm mối rồi, có đúng không?"
"Dạ đúng rồi mẹ." Lâm Hổ đáp lời.
"Nhưng Đại Lang nhà ta mới có mười bốn tuổi thôi mà." Thang Hiển Linh vẫn còn nhớ rõ tuổi thằng bé.
Đi giữa đoàn người, Lâm Đại Lang xấu hổ đỏ bừng mặt, trông đúng là dáng vẻ của một thiếu niên mới lớn.
Cả nhà nói cười vui vẻ ra đến đầu ngõ, Lâm Hổ bế đám trẻ lên xe. Thang Xảo nói: "Mẹ, Ngũ ca nhi, Thiết Ngưu, mọi người vào nhà đi, đừng tiễn nữa."
"Đại tỷ, đại tỷ phu, có xe bò thì lần sau nhớ đến sớm một chút nhé. Ta đã bảo là phải nấu một bữa thịnh soạn rồi mà." Thang Hiển Linh đã nhắc đi nhắc lại hai lần về việc muốn làm một bữa tiệc đãi gia đình đại tỷ, vậy mà lần nào họ đến cũng vội vàng chẳng kịp làm.
Lâm Hổ sảng khoái đáp ngay: "Được thôi!"
Thang Xảo còn thấy lạ, sao hôm nay phu quân nhà mình lại dễ tính thế nhỉ? Lần sau lại muốn đến nữa sao? Trước kia khi cha còn sống, phu quân vốn chẳng mặn mà gì chuyện theo nàng về nhà ngoại nhưng vì hiểu lễ nghĩa nên các dịp lễ Tết hỏi thăm cha vợ, mẹ vợ hắn chưa bao giờ vắng mặt.
Đợi Thang Xảo lên xe, chiếc xe bò chậm rãi lăn bánh, lắc lư rồi khuất dần bóng dáng. Bấy giờ Thang Hiển Linh mới khoác tay mẹ đi vào nhà, Thiết Ngưu lẳng lặng theo sau một bước. Thang Hiển Linh nói với mẹ: "Phân gia rồi mới thực sự là tốt đấy."
"Ừ, ngươi nói cũng phải." Tưởng Vân vẫn còn canh cánh chuyện này trong lòng: "Nhưng ta cứ thắc mắc, tại sao họ lại chia cho nhà đại tỷ ngươi ít hơn..."
"Đó là chuyện riêng của nhà họ Lâm mẹ ạ, không liên quan đến chúng ta đâu. Mẹ đừng tự tạo gánh nặng cho mình nữa." Thang Hiển Linh ngắt lời, cậu biết Tưởng Vân vốn là người hay lo nghĩ xa xôi.
Đây đúng là lần đầu cậu thấy chuyện mang tiền đi giúp người mà lại thành ra cái sai. Mà cái sai chắc chắn không nằm ở phía nhà cậu, mà là ở hai người anh trai của Lâm Hổ.
Lúc này Thang Hiển Linh thầm nghĩ, cũng may dạo trước mình dùng chiêu vuốt đuôi, bảo rằng nhà họ thiếu lương thực nên mới mua giúp, nếu không thì chẳng biết còn dây dưa đến bao nhiêu rắc rối nữa.
Trên chiếc xe bò, ba đứa trẻ đều đang hớn hở. Tam Lang tíu tít kể cho đại ca nghe chuyến đi chợ Tây hôm nay thú vị thế nào, Lâm Đại Lang chăm chú lắng nghe, tay nắm chặt chiếc còi hình chim nhỏ.
Lâm Hổ nhảy xuống xe, dắt con bò vàng lững thững bước đi vì sợ bò mệt. Thang Xảo cũng xuống đi bộ theo: "Ngồi cả ngày rồi, đi một lát cho giãn gân cốt cũng tốt."
Hai vợ chồng vừa đi vừa trò chuyện.
"Nãy ngươi bảo lần sau lại đến thật à?" Thang Xảo hỏi.
Lâm Hổ đánh trống lảng, không trả lời thẳng vào câu hỏi mà nói: "Ngũ ca nhi tiêu pha có hơi quá tay, lần tới ngươi bảo đệ ấy đừng mua sắm gì nữa."
"Ta đã nói rồi." Thang Xảo đáp lời.
Lâm Hổ lại tiếp: "Thiết Ngưu đúng là người được việc, ta nghe Tam Lang kể hôm nay toàn là Thiết Ngưu bế nó suốt dọc đường. Cứ phải là người nhà nông mới khỏe khoắn, chứ cái gã đọc sách trước kia thì chẳng làm nên trò trống gì."
"Người cũng mất rồi, nhắc lại chuyện cũ làm gì cho xui xẻo."
"Cũng đúng."
Ra khỏi thành, trời đã bắt đầu sầm tối. Lâm Hổ giục vợ lên xe ngồi vì tốc đọ đi của phụ nữ không nhanh bằng đàn ông, cứ nán lại thì trời tối hẳn sẽ rất khó đi và không an toàn. Thang Xảo biết tính nghiêm trọng của vấn đề nên cũng ngoan ngoãn lên xe ngồi vững.
Lâm Hổ dắt bò đi nhanh hơn, cả nhà kịp về tới sân nhà trước khi trời tối mịt.
Mới phân gia được vài ngày, cái sân vốn chung chăn chung gối giờ đã được dựng tường ngăn lối. Xem ra hai vị ca ca và tẩu tẩu của Lâm Hổ cũng đã sớm chán cảnh sống chung đụng từ lâu rồi. Bức tường viện thấp lè tè, bên kia nghe thấy động tĩnh liền cất tiếng hỏi:
"Có phải Hổ Tử đã về đấy không?"
Lâm Hổ đáp: "Dạ phải, nhị ca, cả nhà ta đã về rồi đây."
"Đi bên nhà cha vợ trong thành à?"
"Ta đi mua bò, sẵn tiện ghé qua nhà mẹ vợ trò chuyện một lát nên về hơi muộn." Lâm Hổ hỏi xem nhị ca có chuyện gì không.
Lâm Nhị Lang rướn nửa người qua nhìn, thấy trên chiếc xe bò ngoài mấy đứa nhỏ ra thì chẳng có đồ đạc gì đáng giá. Nhưng hắn lại nghĩ bụng, nhà mẹ vợ của đệ đệ giàu có như thế, cho đồ đạc thì tính làm gì, nhỡ họ lén cho ít bạc lận lưng thì ai mà biết được?
"Cũng không có gì, ngươi có mua chút quà bánh gì cho mẹ vợ không? Lần trước người ta còn tử tế mua màn thầu thịt cho anh em mình đấy."
"Đúng là ta sơ ý quá, để lần sau ta mua bù." Lâm Hổ ngoài miệng thì cảm ơn nhị ca đã nhắc nhở.
Thực ra hắn có mua chứ, mua cả bánh mè đường đấy thôi, nhưng hắn chẳng thích cái kiểu nhị ca cứ nói ra nói vào như thế. Tiền là tiền nhà hắn tiêu mà nhị ca nói nghe cứ như đang ban ơn không bằng.
Lâm Nhị Lang dòm ngó một hồi vẫn không soi mói được gì thêm, đành bảo: "Vậy thôi, mọi người nghỉ ngơi sớm đi."
Thang Xảo vội vàng giục mấy đứa trẻ vào phòng, không quên dặn khẽ: "Đồ chơi a thúc mua cho, các con cứ cất kỹ đi, đừng có mang ra ngoài."
"Ngươi nói thế làm gì, lại bắt bọn trẻ phải giấu giếm." Lâm Hổ vừa vào đến nơi nghe thấy thế, hắn thừa hiểu vợ mình đang lo lắng điều gì: "Không sao đâu, đã phân gia rồi, chẳng lẽ giờ họ còn dám thọc tay vào tận sân nhà mình mà quản chắc?"
"Bọn trẻ đang vui, đó đều là tấm lòng của a thúc chúng nó cả."
Thang Xảo gật đầu, không bàn thêm chuyện đó nữa.
Đến đêm, sau khi đã rửa mặt chải đầu xong xuôi và lên giường nằm, Lâm Hổ ôm lấy vợ, đột nhiên thủ thỉ: "Lần sau mình đi sớm một chút, bắt con gà mang sang biếu mẹ vợ và Ngũ ca nhi, rồi mua thêm ít quà bánh nữa."
"Vừa nãy trước mặt bọn trẻ ta ngại chẳng dám nhắc chứ Ngũ ca nhi nấu cơm quả thực là ngon thật. Hôm đó ta cũng chẳng biết là do đói quá hay sao mà ăn uống chẳng còn ý tứ gì, cứ như đứa trẻ thèm ăn, chỉ biết cắm đầu vào ăn thôi. Mà chẳng riêng gì ta, cả đại ca với nhị ca cũng thế, cứ thế mà lùa cơm vào miệng hối hả..."
Thang Xảo nghe xong thì phì cười, hóa ra nguyên do là vì vậy.
Trẻ con vốn chẳng giấu được chuyện gì vui, sang ngày hôm sau chưa đầy nửa ngày, hai nhà kia đã biết hết cả. Nào là Tam Lang nhà Tam đệ có cái còi hình chim nhỏ rực rỡ sắc màu được làm tinh xảo vô cùng, thổi lên nghe y hệt tiếng chim hót thật. Rồi Đại Lang cũng có một cái, thế còn Nhị Nương thì được gì?
"Nhị Nương có cái trâm cài đẹp lắm nhé!"
"Đẹp hơn cả dây buộc tóc đỏ nhiều."
"Dưới ánh nắng nhìn lung linh cực kỳ, màu sắc cứ thay đổi liên tục ấy."
"Cái này chắc tốn khối tiền nhỉ?"
"Lại còn được uống nước ngọt ướp lạnh nữa, nước đó là nước gì thế? Có ngon không?"
"A thúc của các ngươi giàu thế cơ à? Đối đãi với các ngươi đúng là tốt thật đấy."
Tiếng đám trẻ con bàn tán xôn xao làm náo động cả một góc sân. Đám cháu nhà đại ca, nhị ca nghe mà vừa tò mò vừa ghen tị, cứ vây quanh lấy mấy anh em Nhị Nương mà hỏi dồn dập. Thang Xảo đứng trong sân nghe thấy, vừa hãnh diện vì đệ đệ chu đáo, lại vừa lo lo cái tính tò mò của hai vị tẩu tẩu.