Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 61

Qua lời giới thiệu của nhà họ Lư, Hoàng Phủ Thiết Ngưu tìm được một hộ nông gia để nhập lương thực. Vừa kết thúc buổi bán cơm sáng, hắn đã vội vàng đánh xe ra ngoại thành kéo hàng, lấy giá bốn trăm văn một thạch, trước mắt cứ chở về năm thạch đã.

"Ngươi đừng có gấp gáp quá mà vội về sớm, buổi trưa nắng gắt độc lắm. Mộ thực ta với mẹ lo liệu được." Thang Hiển Linh tiễn Thiết Ngưu ra tận cửa, tay đưa cái mũ rơm cho hắn: "Ngươi đừng có ngại phiền mà không đội. Đây có phải trong núi sâu có cây che bóng đâu, đường xá bên ngoài trống huếch trống hoác, đi một quãng là cháy một lớp da đấy."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngoan ngoãn nghe lời hết thảy.

"Hôm nay ta cũng bảo A Lương đến sớm một chút để phụ giúp, trả thêm ít tiền công cho hắn là đượ." Thang Hiển Linh sợ Thiết Ngưu cứ thế đâm đầu chạy về cho kịp giờ nên dặn thêm: "Đúng rồi, còn ấm nước nữa, nhớ mang theo bên người."

Trời nắng nóng thế này, phải bổ sung nước liên tục mới chịu nổi.

Dặn dò xong xuôi, Thang Hiển Linh còn bao việc phải làm nên không nán lại nỉ non với Thiết Ngưu nữa. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đánh xe đi, bên cạnh là xe của Lư Đại Lang, hai người cùng nhau ra khỏi thành.

Thực đơn mộ thực ngày hôm nay vẫn giống như hôm qua. Giờ Thang Hiển Linh đã thành thục tay nghề nên không còn thấy quá vất vả. Đến hơn bốn giờ chiều, cơm phần nóng hổi cùng những bình sữa chua đã được bày biện sẵn sàng. Cậu bảo A Lương ra phía trước quán để thu dọn bát đũa khách đã dùng xong.

Thang Hiển Linh lo phần múc đồ ăn, Tưởng Vân thì đưa cơm và thu tiền. Hai người cứ thế mà phối hợp nhịp nhàng, chắc chắn là lo được.

"Thang lão bản, hôm nay còn sữa chua không?" Một vị khách hỏi vọng vào. Vị này vốn mê món này lắm, hôm qua đến muộn nghe bảo hết hàng nên hôm nay đi từ sớm để canh chừng.

Thang Hiển Linh kiểm tra lại một lượt, thấy mẻ sữa chua lên men vừa đủ, liền đáp: "Có chứ. Sữa chua hôm nay có hai vị: mứt tầm xuân và mứt táo đỏ, còn nếu muốn ăn nguyên vị không thêm gì cũng được."

"Ta có thể ăn một nửa nguyên vị trước, rồi sau đó mới thêm mứt vào được không?"

"Được chứ." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm đồng ý.

Làm cái nghề này thì cậu còn lạ gì, mỗi người mỗi ý, ai đã mê ăn uống thì đều muốn nếm thử đủ kiểu cho bõ thèm.

Các thực khách khác nghe vậy, thấy cách ăn này hay quá nên cũng nhao nhao đòi làm theo. Bỏ ra năm văn tiền mua một chén mà được nếm cả ba vị, tội gì mà không thử xem vị nào là đỉnh nhất.

Thang Hiển Linh bê hai bát mứt ra đặt trên bàn, để sẵn muỗng dùng chung rồi mời mọi người tự phục vụ.

"Tự chúng ta múc lấy sao?"

"Mứt này thích thêm bao nhiêu tùy ý à?"

Thang Hiển Linh vừa tay năm tay mười múc đồ ăn, vừa bận rộn trả lời: "Ta múc sữa chua ra chén, còn mứt thì các vị cứ tùy theo khẩu vị mà thêm vào. Phiền mọi người dùng muỗng chung, đừng làm lẫn lộn, ai thích ăn ngọt hay chua thì cứ tự tay mình làm."

Khách quen nghe vậy thì khoái lắm, cảm thấy rất thoải mái, tự nhiên. Khách mới thì thấy kiểu này lạ lẫm, thú vị. Tuy nhiên, cũng có người sợ mình tay chân vụng về pha không ngon, liền nhờ Thang lão bản trộn giúp một phần.

Chuyện gì chứ chuyện đó thì Thang Hiển Linh chiều tất! Thang lão bản vốn là người tùy tính, dễ gần mà.

Rốt cuộc, có người lỡ tay thêm quá nhiều mứt nên hơi ngọt, nhưng những ai nhờ Thang lão bản làm giúp thì đều lộ vẻ mãn nguyện, tươi cười hớn hở. Đúng là vị do chính tay Thang lão bản pha thì mới gọi là vừa miệng.

"Thang lão bản, ngươi pha cho ta một phần với."

"Ta cũng muốn Thang lão bản tự tay làm cơ."

Thế là cuối cùng, phần lớn mọi người vẫn đợi Thang Hiển Linh tự tay pha chế, chỉ có số ít là thích tự mình mày mò. Ăn xong tại chỗ, có người còn muốn đóng gói mang về.

"Ái chà, ta không mang bát theo, mượn tạm của Thang lão bản một cái được không? Hôm khác ta mang trả lại ngay."

Thang Hiển Linh đáp: "Được thôi. Mẹ ơi, lấy cho con một cái bình nhỏ với."

Tưởng Vân vội vàng đi lấy bình sứ cùng giấy dầu và dây thừng. Thang Hiển Linh nhanh thoăn thoắt múc sữa chua vào vại, bọc lại kỹ càng rồi đưa cho khách. Người đó trả năm văn tiền, cầm cái bình sữa chua trên tay ngắm nghía đầy vẻ ưng ý.

"Khách quan này, trời nóng nên sữa chua phải ăn ngay trong ngày, đừng để lâu quá nhé." Thang Hiển Linh dặn dò kỹ càng.

Vị khách gật đầu: "Ta biết rồi."

Lúc sau, Thôi đại gia lại đến mua cơm phần, Thang Hiển Linh liền đưa phần sữa chua đã hứa ra. Thôi Đại Bảo cầm cái bình sứ mà ngắm nghía như của quý, hớn hở bảo: "Lát nữa ta mang bình qua trả ngay nhé."

"Không vội đâu, lúc nào Thôi đại gia tiện đường mang qua cũng được." Thang Hiển Linh xua tay bảo.

Xong xuôi một ngày bận rộn, Thang Hiển Linh cũng chẳng buồn thổi lửa nấu cơm nữa, bèn cùng mẹ ăn luôn đồ trong tiệm cho tiện. Hai mẹ con mới ăn được một nửa thì Thiết Ngưu cũng đánh xe về tới. Hắn lại lụi cụi bốc vác, đem mấy bao lương thực xếp gọn vào trong phòng tạp vật.

"Ta quan sát thấy người trong thành đổ xô về nông thôn mua lương thực bắt đầu đông lên rồi đấy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa làm vừa nói.

Thang Hiển Linh tiếp lời: "Thế thì mấy tiệm lương trong thành chắc sắp phải hạ giá thôi."

"Cũng chưa chắc đâu."

"?" Cậu ngẫm nghĩ một chút rồi hiểu ngay ý của Thiết Ngưu: "Ý ngươi là miếng thịt đã ngoạm vào mồm rồi thì chúng nó không đời nào chịu nhả ra chứ gì?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu xác nhận.

Thang Hiển Linh tặc lưỡi: "Ngươi bảo mấy gã buôn lương thực đó tính toán cái gì không biết. Cứ giữ đúng giá cũ mà thu mua có phải êm chuyện không, năm nay bày ra cái trò này, kết cục là chẳng lòng nào được yên."

Nhưng mà đời là thế, bọn chúng chỉ cần kiếm thêm được đồng nào hay đồng ấy, dù chỉ là vài ngày ngắn ngủi thì cũng là tiền vào túi.

"Thôi, tiệm mình nhỏ bé cũng chẳng quản nổi mấy việc đại sự đó." Thang Hiển Linh gạt đi không nhắc tới nữa.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bèn chuyển chủ đề, hỏi han xem hôm nay quán xá thế nào, có bận quá không. Thang Hiển Linh đáp: "Cũng ổn, việc buôn bán vẫn đều đều như mọi khi."

Tình hình ở tiệm đúng như cậu và Thiết Ngưu dự đoán từ trước. Qua một thời gian, khách ăn sáng đã đi vào ổn định, đa phần là bà con lối xóm quanh phường Bát Hưng và phường Đinh Nhất qua mua, lượng hàng chuẩn bị vừa khéo. Còn bữa chiều thì khách phương khác kéo đến rất đông, lượng người xem chừng ngày càng tăng lên.

Ngày nào cũng có những gương mặt mới toanh xuất hiện. Cửa hàng cứ hễ mở cửa là lúc đông khách nhất, bán cũng nhanh nhất, ai đến muộn là coi như mất phần.

"Ta nghĩ chắc một thời gian nữa khách ăn quen rồi sẽ bớt nhiệt đi, lúc đó lượng khách mới ổn định thực sự. Chứ hiện giờ đang lúc nhiệt quá nên chưa nói lên được điều gì." Thang Hiển Linh phân tích.

Dù thực đơn cứ ba ngày cậu lại đổi một lần, nhưng về lâu dài, những thực khách có điều kiện chắc chắn sẽ thấy ngán. Tuy nhiên, nhìn Hoàng lão bản mà xem, tuần trước gần như ngày nào lão cũng tới, tuần này cũng chưa vắng buổi nào.

Thang Hiển Linh thực ra đang muốn thăm dò lượng khách ổn định lâu dài để tính chuyện định vị lại quán, liệu có nên mở rộng thành một tiệm ăn thực thụ hay không. Hiện tại nói chuyện này thì hơi sớm, vì bữa chiều đang bán quá chạy, khách khứa tấp nập, thậm chí có người ở xa lặn lội chạy đến mà phải ngậm ngùi ra về tay không vì hết hàng.

Cậu cũng từng thoáng qua ý định tăng thêm lượng đồ ăn nhưng rồi lại thôi. Tăng lượng đồ ăn lên thì mệt người là một chuyện, cái chính là diện tích quán chỉ có thế, người đông quá sẽ chen chúc, làm ảnh hưởng đến trải nghiệm ăn uống của khách hàng hiện tại. Chi bằng cứ duy trì như bây giờ, đợi mươi ngày nửa tháng nữa xem lượng người có giảm bớt không đã.

Đến thứ Tư, Thang Hiển Linh thay thực đơn mới: món thịt hấp bột. Cậu đã dặn trước nhà họ Lư làm cho một ít bánh lá sen, loại bánh nhỏ bằng bàn tay, nở mềm, xốp nhẹ và có kẽ hở ở giữa để kẹp thịt.

Món sườn chiên được đổi thành sườn kho tương, tẩm ướp ngũ vị hương đậm đà, hầm đến mức thịt mềm rục, dễ dàng róc xương.

Món chay thì có mướp hương xào trứng và cải trắng xào.

Riêng món thịt hấp bột kẹp bánh, Thang Hiển Linh đã chuẩn bị sẵn từ trước. Từng chiếc bánh được xếp ngay ngắn trên khay trông rất bắt mắt. Thời này dùng nước rửa tay không tiện, cậu không muốn để thực khách tự tay cầm bánh bẻ ra rồi kẹp thịt vào, như thế trông không được vệ sinh cho lắm.

Vì thế, sau khi làm xong món thịt hấp bột, Thang Hiển Linh tự tay kẹp hết vào bánh luôn cho tiện.

Cái bánh lá sen này hơi nhỏ một chút, vì trong suất cơm phần của mỗi người còn có các món ăn khác đi kèm. Thang Hiển Linh liền rao: "Hôm nay có món thịt hấp bột kẹp bánh thay cho món chính, nếu khách quan nào thấy dùng cơm không hết thì có thể lấy nửa phần cơm thôi, ta bớt lại một văn tiền."

Mọi thứ đều có thể linh hoạt điều chỉnh cho vừa bụng khách.

Thực khách nhìn cái bánh lạ lẫm, tò mò hỏi: "Cái bánh kẹp này cũng làm từ thịt heo sao?"

"Đúng vậy." Thang Hiển Linh thấy mọi người hiếu kỳ, bèn bẻ thử một cái ra cho cả đám cùng nhìn rồi giải thích: "Thịt bên trong mềm mại, béo nhưng không hề ngấy."

"Thang lão bản mà làm thịt heo thì đúng là tuyệt nhất rồi, cho ta một cái ăn thử xem nào!" Có người đã nôn nóng không chờ nổi.

Thang Hiển Linh đặt cái bánh vừa bẻ ra sang một bên để lát nữa cho Thiết Ngưu ăn, rồi dùng kẹp trúc gắp cái mới tinh cho khách. Vị khách đứng đầu hàng vừa thấy thế liền lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng. Xem ra ban nãy trong lòng người ta cũng chẳng muốn lấy cái bánh mà cậu đã chạm tay vào làm mẫu, chỉ là ngại không dám nói ra thôi.

Thực khách cũng lắm kiểu người thú vị thật. Đúng là mở cửa hàng mới thấy bao chuyện hay ho.

Vị khách nhận được cơm phần liền ngồi xuống, trước tiên rút khăn tay lau sạch đôi bàn tay rồi mới cầm bánh cắn một miếng. Tức thì mắt hắn sáng lên, làm thêm hai miếng nữa. Cái bánh này cực kỳ mềm, hòa quyện với thịt heo có chỗ dẻo mịn, có mùi thơm của gạo, lại thoang thoảng vị mặn ngọt đan xen. Hắn nhấm nháp kỹ thì thấy vị ngọt này là từ khoai lang đỏ, ngọt rất tự nhiên chứ không phải kiểu bỏ đường.

Đến khi ăn trúng miếng mỡ, đúng như lời Thang lão bản nói béo mà không ngấy. Cái mỡ này khác hẳn mỡ trong món thịt kho tàu. Thịt ở đây khô hơn một chút, giống như dầu mỡ đã bị lớp bột gạo hút đi hết rồi, còn thịt kho tàu thì mềm và mọng nước hơn.

"Thang lão bản, cái bánh này có bán riêng không? Ta chẳng muốn ăn cơm nữa."

"Ta cũng muốn ăn thêm mấy cái bánh này nữa."

"Thịt hấp bột kẹp bánh phải không?"

Thang Hiển Linh phân trần: "Xin lỗi các vị, hôm nay lượng thịt hấp bột ta chuẩn bị theo suất rồi, không còn dư đâu. Nếu các vị thích, ngày mai ta sẽ làm nhiều hơn một chút."

"Món này ngon thật đấy, ngày mai Thang lão bản nhất định phải làm thêm nhé."

"Ta thấy ngươi nên làm gấp đôi đi."

"Mai ta lại tới, chỉ để ăn món này thôi đấy."

Đó là họ còn chưa đụng tới các món khác đấy.

Đến khi nếm tới món sườn kho tương, nhìn qua thì thấy nó bình thường quá đỗi, không đẹp mắt như sườn xào chua ngọt hay sườn chiên hương thơm. Hai món kia màu sắc rực rỡ, một cái đỏ đậm bóng bẩy, một cái vàng ruộm bắt mắt. Còn sườn kho tương này màu hơi xỉn, nước xốt cũng không đặc sánh mà trong hơn, nhưng khi ăn vào thì...

Vị của nó không quá đậm như hai loại sườn kia, nhưng càng ăn càng thấm, có một mùi thơm của tương rất khó tả. Cực kỳ hợp để ăn với cơm!

Quả thực Thang lão bản nấu thịt heo là số một, cả thành Phụng Nguyên này chẳng tìm đâu ra nhà thứ hai có thể làm món thịt heo ngon đến mức xuất thần nhập hóa như vậy.

"Thịt hấp bột kẹp bánh đã ngon, mà sườn kho tương này cũng đúng như cái tên của nó, thơm lừng, càng ăn càng thấy vị thơm đọng lại mãi, đúng là cực phẩm đưa cơm."

"Phải đấy, phải đấy!"

Hoàng lão bản hôm nay tất nhiên lại tới, tiệm họ Thang đổi món mới sao lão có thể vắng mặt được? Vừa nếm thử một miếng, lão lại kinh ngạc thêm lần nữa. Ba cái thứ thịt hươu, tay gấu cao lương mỹ vị, xem ra cũng chẳng sánh nổi vị thơm của miếng thịt heo qua tay Thang lão bản rồi.

Lão cực kỳ tâm đắc cái món thịt hấp bột kẹp bánh này.

"Thang lão bản, ngày mai ngươi nhất định phải chuẩn bị nhiều hơn đấy nhé. Mà liệu có thể để riêng bánh với thịt ra không? Ta muốn mua lẻ một phần thịt mang về." Vị thực khách này nghĩ đến mẹ mình đã cao tuổi, chắc chắn sẽ thích món này vì nó mềm, không hại răng mà lại chẳng hề ngấy mỡ.

Người già ấy mà, mùa hè ăn đồ quá nhiều dầu mỡ là không tốt cho cái bụng chút nào.

Ý kiến của thực khách đúng là muôn hình vạn trạng, Thang Hiển Linh tổng hợp lại một hồi rồi gật đầu đáp ứng: "Được, vậy ngày mai ta sẽ làm thêm nhiều thịt hấp bột. Ai muốn mua lẻ đóng gói mang về cũng được, một phần cho một người ăn giá tám văn tiền."

"Tám văn có kèm bánh không?" Có người hỏi vặn lại vì trong bụng thấy cái giá đó hơi cao.

Thang Hiển Linh đáp: "Có chứ, kèm theo một chiếc bánh lá sen."

Hoàng lão bản thì chẳng mảy may bận tâm đến cái giá đó, lập tức mở miệng đặt luôn một phần mang về, phải chốt ngay lúc này kẻo lát nữa bán hết sạch thì lại xôi hỏng bỏng không.

"Lấy cho ta cả sữa chua nữa, lấy hai phần đóng gói luôn."

Thang Hiển Linh nhanh tay đóng gói cơm phần cho lão.

Liên tiếp năm ngày trời, việc buôn bán cơm tối trong nhà phất lên trông thấy. Hoàng lão bản chỉ có duy nhất một ngày không ghé qua, Thang Hiển Linh cứ ngỡ "thời kỳ ổn định" đã tới, nào ngờ trừ lão ra thì lượng khách vẫn đông nườm nượp như cũ. Xem ra cái "thời kỳ ổn định" ấy còn xa vời lắm.

Liên tiếp năm ngày trời, việc buôn bán cơm chiều trong nhà phất lên trông thấy. Hoàng lão bản chỉ có duy nhất một ngày không ghé qua, Thang Hiển Linh cứ ngỡ thời kỳ ổn định đã tới, nào ngờ trừ lão ra thì lượng khách vẫn đông nườm nượp như cũ. Xem ra cái thời kỳ ổn định ấy còn xa vời lắm.

Bận rộn suốt năm ngày, tối hôm đó, Thang Hiển Linh ngồi kiểm kê lại tiền nong. Giờ đây nguồn thu chính quả nhiên dựa vào bữa chiều. Theo lý mà nói, tuần này bỏ món bánh mì chà bông thì tiền kiếm được phải ít đi, nhưng nhờ có thêm sữa chua và thịt hấp bột làm thêm gấp đôi vào ngày thứ Năm cực kỳ đắt hàng, tính ra số bạc thu về còn nhỉnh hơn cả tuần trước.

Tuy nhiên, có một khoản hao tổn khiến ngươi đau lòng.

Sữa chua nhà cậu bán chạy quá mức, mỗi ngày cung ứng tầm ba mươi sáu, ba mươi bảy chén với lại bản thân cậu cũng ăn nữa, vì món này mùa hè ăn rất hợp vị. Khổ nỗi, những khách mua đóng gói mang về dạo trước chẳng chịu đem bình sứ trả lại. Lúc đầu Thang Hiển Linh mua hai mươi cái bình sứ nhỏ, thế mà đến giờ chỉ còn lại đúng mười ba cái.

Rốt cuộc là kẻ nào đã mượn bình của cậu mà không trả hả trời!

Thang Hiển Linh vắt óc suy nghĩ một hồi: "Không được rồi, ta bị chứng mù mặt, chẳng nhớ nổi là ai cả. Nhưng ta nhớ rõ hôm ngươi đi mua lương thực có ba vị khách mượn bình, còn chuyện họ trả hay chưa thì... Ta nhớ ngày hôm sau có người trả, ngày kia cũng có người trả, nhưng khách mới mua mang cũng nhiều nên ta cứ thế lộn tùng phèo cả lên..."

Thật đáng giận, bình nhà cậu cứ thế một đi không trở lại.

"Tuần này phải đặt thêm nhiều bình nữa thôi, mà không thể cứ đóng gói khơi khơi thế này được. Hay là ta thu thêm tiền thế chân nhỉ?"

Cái bình sứ nhà cậu chi phí không hề rẻ, vì Thang Hiển Linh yêu cầu bình sứ phải trắng sạch nên đặt làm tính ra tận hai mươi sáu văn một cái cơ đấy!

A a a a a!

Thang Hiển Linh xót của đến tím tái mặt mày, ngửa mặt lên than thở với trời xanh: "Rốt cuộc là vị hảo hán nào đã nẫng cái bình của ta rồi không chịu trả đây hả trời!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ban đầu nghe cũng thấy xót tiền, nhưng thấy Thang Hiển Linh cứ lầm bầm lầu bầu lại còn làm bộ dạng lệ rơi hỏi trời xanh khiến hắn chợt thấy phu lang nhà mình lúc này trông đáng yêu quá đỗi, cứ như một đứa trẻ vậy. Lòng hắn mềm nhũn ra, bèn đưa tay ôm lấy Thang Hiển Linh rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán phu lang một cái.

Thang Hiển Linh thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn Thiết Ngưu. Gì đây, cái ánh mắt như đang xem ta làm nũng là sao?

Hai ta rốt cuộc ai mới là đại ca hả!

"Ngươi là đại ca, Thang Hiển Linh là đại ca của Hoàng Phủ Thiết Ngưu." Thiết Ngưu nhìn là hiểu ngay ý nghĩ của phu lang.

Thang Hiển Linh hừ hừ một tiếng, biết thế là tốt.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại bồi thêm một câu: "Vừa rồi trông ngươi đáng yêu lắm, cứ như con nít vậy."

"..." Thang Hiển Linh khẽ chậc lưỡi: "Thiết Ngưu à, ngươi đừng có mà mê luyến đại ca quá mức đấy."

Lỗ tai Thiết Ngưu đỏ bừng lên, hắn lí nhí: "Đại ca nói muộn rồi, ta thực sự quá mê luyến rồi."

Lần này đến lượt Thang Hiển Linh: "..." Hì hì. Khóe miệng cậu không cách nào kìm lại được mà cong lên.

Hai người thủ thỉ lời âu yếm một hồi, bao nhiêu bực dọc về chuyện mất bình sứ cũng tan biến sạch sành sanh. Bảy cái bình kia coi như của đi thay người, giờ không cách nào truy thu lại được, chỉ còn nước tìm cách bù đắp sau này.

"Nhưng mà bắt khách đặt cọc những hai mươi sáu văn tiền bình thì cũng không ổn lắm." Có vẻ hơi nhiều quá.

Thang Hiển Linh chống cằm suy nghĩ nát óc, cuối cùng Thiết Ngưu lên tiếng cắt ngang: "Thôi đi tắm đã, nước nóng đun xong rồi, để ta đi xách."

"Để mẹ tắm trước đi." Thang Hiển Linh ngồi trên bàn giữa sân, ung dung gặm quả tầm xuân.

Tưởng Vân ở trong bếp cất tiếng đáp lời. Thấy Ngũ ca nhi với Thiết Ngưu đang thủ thỉ ôm ấp nhau, bà liền biết ý mà lánh vào bếp trông nom.

Ngày mai và ngày kia được nghỉ ngơi nên tối thứ Sáu này Thang Hiển Linh thấy nhẹ lòng hẳn. Cậu lười biếng ngồi tựa lan can gặm táo, nhìn Thiết Ngưu giúp mẹ xách thùng nước nóng vào phòng tắm. Đợi mẹ vào tắm rồi, Thiết Ngưu mới lại gần ngồi cạnh cậu, hai người vai kề vai, không gian chỉ còn lại tiếng gặm rắc rắc của Thang Hiển Linh.

Chẳng ai nói với nhau câu nào, mọi thứ đều lặng yên, trong sân chỉ còn vang lên tiếng dế mèn.

Thang Hiển Linh cảm thấy đêm khuya tĩnh mịch, gió mát lồng lộng thật là tuyệt vời. Chờ ăn xong quả táo mà vẫn chưa nghĩ ra diệu kế gì cho mấy cái bình, cậu quyết định gác lại cứ thế dựa dẫm vào người Thiết Ngưu thêm một lát.

Một hồi lâu sau.

"Ngứa quá."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẽ cười, cầm lấy cái quạt quạt cho phu lang bảo: "Ngày mai đi chợ Tây, ta sẽ bốc ít thuốc bột đuổi muỗi."

Thuốc trong nhà cũng sắp dùng hết rồi.

"Để ta chế thành hương, buổi tối đốt một ít trong sân cho thoáng."

Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "Ngươi còn biết cả làm hương cơ à?"

"Biết chứ, mỗi tội làm ra cái hình thù nó hơi khó coi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thành thật đáp: "Trong núi muỗi nhiều lắm, đây là cách nghĩa phụ dạy ta. Có điều nếu vào rừng đi săn thì không dùng được, bọn con mồi mũi thính lắm, ngửi thấy mùi hương này là chúng trốn biệt tăm."

Thang Hiển Linh hỏi: "Thế là cứ để chúng nó bâu vào cắn à?"

"Thì buộc chặt ống tay ống chân, che kín cổ với mặt lại, ở lâu trong núi rồi cũng thành quen thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa dứt lời liền nhìn về phía ngươi: "Ngươi thì không chịu được đâu."

Thang Hiển Linh lập tức tặng cho hắn một cái lườm cháy mặt.

"Ngươi rất là hút muỗi, nếu không mang theo hương liệu đuổi trùng trên người, chắc chắn sẽ bị cắn đầy vết đỏ cho mà xem." Thiết Ngưu nghĩ đến làn da của cậu, vừa trắng vừa non mềm, cực kỳ dễ để lại dấu vết.

Thang Hiển Linh thu lại cái nhìn giận dữ, tặc lưỡi: "Thế thì ta cứ thành thật mang túi thơm cho lành."

Đúng là nghề nào nghiệp nấy, cậu cũng chẳng ham hố gì cái nghiệp thợ săn, cứ an phận làm đầu bếp cho khỏe thân.

"Ta tắm xong rồi, hai đứa vào tắm đi." Tưởng Vân từ phòng tắm bước ra, xách theo giỏ quần áo bẩn. Lúc trước Ngũ ca nhi bảo muốn sửa sang lại phòng tắm, bà còn thấy phiền phức, tốn kém. Tới bây giờ giữa mùa hè nắng nôi, ngày nào cũng được tắm rửa một trận thế này, đi ngủ mới thấy thực sự thoải mái. Quan trọng nhất là nó cực kỳ tiện lợi.

"Con biết rồi mẹ, mẹ cũng đi ngủ sớm đi." Thang Hiển Linh đáp lời.

Hai người tắm rửa có phần chậm trễ hơn thường lệ. Tắm xong về phòng lại nháo nhau một trận, mãi tới sau nửa đêm, tầm bốn giờ sáng tỉnh dậy, lại quấn lấy nhau thêm hơn nửa canh giờ nữa. Hoàng Phủ Thiết Ngưu lẳng lặng bò dậy, đi lấy nước để lau người cho cậu.

Thang Hiển Linh lúc này eo mềm nhũn, chân cũng chẳng khép lại nổi, trên người đắp cái chăn mỏng, phải dùng hết sức bình sinh chống tay nhổm dậy: "Mẹ còn ngủ chứ? Bà ấy không thức giấc đấy chứ?"

"Chưa đâu, trong viện yên tĩnh lắm, chỉ có mỗi ta thôi." Thiết Ngưu vừa vắt khăn vừa lau sạch những dấu vết trên đùi phu lang, còn không quên nhẹ nhàng xoa bóp một chút.

Thang Hiển Linh buông tay nằm vật xuống, rên hừ hừ: "Được rồi, được rồi..."

Sau này nhất định không được giữ mãi một tư thế quá lâu, phải đổi mới được!

Kỳ nghỉ hai ngày này đồ cần mua không nhiều, than dự trữ từ hai tuần trước vẫn còn đủ dùng, hương liệu cũng còn khá nhiều. Chỉ cần bổ sung mấy thứ thiếu hụt như đường, tương, giấm, rồi sẵn tiện đi lấy đống muỗng gỗ và bình sứ mới đặt, cứ để gom vào ngày mai lấy chung luôn một thể.

Sang ngày thứ Bảy, Hoàng Phủ Thiết Ngưu ở nhà đẩy cối xay bột mì. Thang Hiển Linh thì cứ như người không xương, ngồi gà gật trên lan can dựa vào cột gỗ, cậu chợt thấy thèm mì lạnh: "Trưa nay ăn mì lạnh nhé?"

"Được thôi." Thiết Ngưu gật đầu.

"Mẹ, nếu có gà thì mua một con nhé."

"Được."

Buổi trưa, món mì lạnh gà xé ăn rất ngon miệng. Ngủ trưa xong, cửa viện mở ra, Thang Hiển Linh còn đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng mẹ kêu lên vui vẻ: "Ái chà, trời nắng thế này sao lại đến tầm này, nắng cháy da cháy thịt rồi, Nhị Nương mặt đỏ hết lên rồi kìa, mau vào nhà đi."

Hình như là đại tỷ tới?

Đến khi tỉnh hẳn, quả nhiên thấy đại tỷ dẫn theo mấy đứa nhỏ đã vào đến nơi.

"Đại tỷ đến lúc nào thế?" Thang Hiển Linh mắt sáng rỡ hỏi Thiết Ngưu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp: "Lúc ngươi đang ngủ say như chết ấy."

"Ta đã bảo mà, cứ ngỡ là đang nằm mơ hóa ra là thật à."

Trong viện chỉ có đại tỷ cùng Nhị Nương và Tam Lang, hỏi ra mới biết đại tỷ phu đã cùng Đại Lang đi chợ Đông mua bò rồi.

"Mua bò?" Thang Hiển Linh kinh ngạc, chẳng phải nhà họ Lâm vốn đã có bò sao.

Thang Xảo đang nói dở với mẹ, thấy đệ đệ hỏi liền kể lại một lượt. Thang Hiển Linh ngồi xuống nghe chuyện nhà họ Lâm phân gia, con bò già trong nhà được chia cho người con cả.

"Cha chồng bà mẫu bảo không nỡ rời con bò, nuôi lâu cũng có tình cảm nên để nó đi theo nhà đại ca. Bù lại, ông bà chia thêm cho hai nhà còn lại mỗi bên bốn lượng bạc, muốn tự mua bò hay mua la thì tùy." Thang Xảo nói.

Thang Hiển Linh mới ngủ dậy, đầu óc còn hơi mơ màng, đối với chuyện phân gia nhà người khác cũng chỉ nghe cho biết. Nhưng Tưởng Vân thì nghe từ đầu đến cuối không sót chữ nào, bà liền hỏi ngay: "Ta nghe cứ như cha chồng bà mẫu ngươi thiên vị, cho đại ca nhị ca nhà Hổ Tử nhiều hơn thì phải..."

Chuyện này là thế nào? Chẳng phải lúc trước bảo hai người già cưng nhất lão Tam sao. Sao đến lúc phân gia lão Tam lại chịu thiệt?

Nhà họ Lâm chia chác thế nào Tưởng Vân vốn không quản nổi, nhưng bà chỉ sợ con gái lớn chịu uất ức mà không dám nói hết lời.

Thang Hiển Linh thấy đại tỷ bỗng đỏ hoe mắt, đầu óc lập tức tỉnh táo hẳn, nét mặt cũng đanh lại: "Làm sao vậy? Nhà họ bắt nạt tỷ à?"

"Không, không có." Thang Xảo nhìn mẹ và đệ đệ, khẽ thở dài: "Ta cũng chẳng biết nên trách ai nữa..." Rồi nàng kể lại đầu đuôi rắc rối từ mười hai lượng bạc kia mà ra.

Nghe xong, Thang Hiển Linh im lặng một hồi lâu chẳng biết nói gì. Cậu chưa từng thấy hạng người nào vô lý đến mức ấy, cứng họng một lát mới hỏi: "Thế đại tỷ phu nói sao?"

"Thì bảo đều là anh em ruột thịt cả, cũng chẳng hụt bao nhiêu, thôi cứ thế cho qua đi." Thang Xảo thuật lại nguyên văn.

Tưởng Vân thở dài hòa giải: "Cũng tại nhà mình muốn giúp đỡ ngươi, chẳng ngờ lại gây ra cái rắc rối này."

"Rắc rối gì mà rắc rối!" Thang Hiển Linh phản bác, "Nhà mình cho đại tỷ tiền là không có gì sai. Còn hai tên anh trai của đại tỷ phu ấy à, lần trước tới đây chúng ta còn tử tế mua màn thầu thịt cho ăn đấy."

Đúng là ăn cháo đá bát! Nhà họ Lâm này xem ra cũng là một ổ rắc rối, tranh chấp nhân tình thế thái phức tạp vô cùng.

"Theo ta thấy, việc mẹ cho đại tỷ mười hai lượng mà khiến nhà họ phân gia sớm lại là chuyện tốt. Cứ ở chung một nhà đông đúc thế nào cũng loạn. Giờ đại tỷ với đại tỷ phu đóng cửa bảo nhau mà sống có khi lại thanh tịnh, ít nhất là trong nhà tỷ muốn chuẩn bị gì, muốn ăn gì, mua gì, có vào thành hay về ngoại không đều do tỷ quyết định." Thang Hiển Linh phân tích.

Thang Xảo nghe đến đoạn cuối thì bật cười: "Ta đâu có được tự chủ đến thế đâu."

Nhưng nghe Ngũ ca nhi nói vậy, nỗi niềm ấm ức không thoải mái trong lòng nàng cũng tan biến đi phần nào.

"Trước đó cũng vì chuyện mười hai lượng bạc mà mấy đứa nhỏ phải chịu không ít uất ức..."

Thang Hiển Linh nghe vậy liền gọi với ra: "Thiết Ngưu, chuẩn bị xe đi, ta mang Nhị Nương với Tam Lang ra chợ Tây ngay bây giờ, ta muốn mua cho bọn trẻ ít đồ chơi."

"Thôi thôi không cần đâu, ta kể chuyện này không phải để vòi vĩnh ngươi đâu, ta chỉ là..." Thang Xảo vội vàng giải thích.

Thang Hiển Linh ngắt lời: "Tỷ, ta biết chứ, tỷ đâu phải hạng người đó. Lần trước tam tỷ về, ta cũng dẫn Hương Hương ra chợ Tây ăn uống rồi mua đồ chơi, giờ ta phải xử sự công bằng cho mấy đứa nhỏ chứ."

"Đúng đúng." Tưởng Vân gật đầu, kéo tay con gái lớn ngồi xuống: "Ngũ ca nhi, ngươi cứ dẫn mấy đứa nhỏ đi đi, ta với đại tỷ ở lại trông nhà."

"Được rồi." Thang Hiển Linh gật đầu đồng ý.

Lâm Nhị Nương và Lâm Tam Lang đưa mắt nhìn mẹ ruột đầy mong chờ, không biết có được đi hay không?

Lần này về nhà ngoại, mọi thứ thật sự đã thay đổi quá nhiều, bọn trẻ cứ ngỡ mình đi nhầm nhà. Nhị Nương vốn đã biết chuyện, cô bé nhớ ngày trước khi ông ngoại còn sống, mỗi lần mẹ dẫn về là mấy đứa chẳng ai dám lớn tiếng nô đùa trong sân vì sợ ông mắng, toàn bị đuổi ra đầu ngõ mà chơi.

Giờ thì khác hẳn rồi. Ngũ thúc còn muốn dẫn bọn chúng ra chợ Tây chơi nữa!

Thang Xảo nhìn mẹ rồi lại nhìn Ngũ ca nhi đang đi thay quần áo. Ngũ ca nhi không phải nói suông cho vui miệng mà thực sự muốn dẫn bọn trẻ xuống phố. Cảm giác chua xót trong lòng nàng vì những uất ức ở nhà chồng lúc này thực sự đã tan biến sạch sành sanh. Mẹ và Ngũ ca nhi vẫn luôn thương xót mẹ con nàng.

"Các con đi đi, nhớ theo sát Ngũ thúc, đừng có chạy loạn đấy."

"Chúng con biết rồi ạ!" Hai đứa trẻ đáp lời rõ nhanh.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đóng xe la xong xuôi, Thang Hiển Linh mang theo tiền rồi vẫy tay gọi hai đứa nhỏ lên xe: "Đi thôi, chúng ta ra chợ Tây, sẵn tiện ta mua đồ ăn về nấu cơm luôn." Cậu vừa nói vừa xoa đầu lão Tam.

Hai đứa nhỏ lúc đầu còn hơi lạ lẫm, thẹn thùng, chỉ ngoan ngoãn ngồi im trên xe. Nhưng đi được một quãng liền bắt đầu chuyện trò rôm rả, Lâm Tam Lang chẳng mấy chốc đã hoạt bát hẳn lên. Còn Lâm Nhị Nương tính tình đằm thắm, rất giống đại tỷ nên Thang Hiển Linh cứ cố ý trêu chọc con bé cho vui vẻ.

"Ở trong thôn, các tiểu cô nương thường thích cái gì nào?"

Lâm Nhị Nương đáp: "Dạ, thích gà con vịt con ạ."

"??"

"Tam tỷ của con nuôi gà vịt, mỗi lần bán đi là sẽ có một sợi dây buộc tóc màu đỏ..." Lâm Nhị Nương cũng muốn nuôi gà nuôi vịt lắm. Trước đây trong sân đều là đại bá mẫu và các tỷ tỷ bên nhà đại bá nuôi, không cho anh em cô bé chạm vào.

Thang Hiển Linh nắm ngay điểm mấu chốt: "Vậy thì chúng ta đi mua dây buộc tóc màu đỏ đi."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Nhị Nương ngẩn ra. Không cần nuôi gà vịt đem bán để đổi dây buộc tóc sao? Có ngay trực tiếp luôn ư? Cô bé còn chưa có nuôi gà con vịt con hay làm việc gì mà.

"Lần trước Hương Hương tới, ta mua cho con bé một cái trâm cài hoa nhung hình quả đào, nhìn vừa ngon mắt vừa đẹp, sống động như thật vậy. Để ta cũng chọn cho con một cái nhé." Thang Hiển Linh hỏi cô bé: "Có muốn quả đào không?"

Lâm Nhị Nương lại lắc đầu.

Thang Hiển Linh: "?" Cậu thấy lạ, giờ đến lượt cậu kinh ngạc rồi đây. Dây buộc tóc đỏ thì muốn mà không cần trâm hoa nhung sao? Mà cũng đúng, tâm tư trẻ nhỏ vốn thuần khiết, đâu có dùng giá cả cao thấp để cân đo, có lẽ Nhị Nương chỉ thích mỗi dây buộc tóc đỏ thôi.

"A thúc ơi, hoa nhung quả đào là cái gì vậy ạ?" Lâm Nhị Nương chớp chớp đôi mắt lấp lánh, tò mò hỏi.

Thang Hiển Linh bật cười, xoa đầu cô bé: "Đi rồi sẽ biết!"

Tam Lang nghe xong cũng đòi cho bằng được.

"Đó là đồ để con gái trang điểm, đúng không a thúc?"

"Đúng vậy." Thang Hiển Linh gật đầu.

Tam Lang nghe thế thì rơm rớm nước mắt nhìn a thúc. Thang Hiển Linh sợ nhất là trẻ con khóc nháo, vội vàng chữa cháy: "Mà nói đi cũng phải nói lại, mua cho Tam Lang một sợi dây đỏ để buộc tóc cũng được thôi."

Dù sao cũng chẳng phải cậu buộc, chỉ cần Tam Lang về thôn không sợ đám nhóc tì khác trêu chọc là được.

Lâm Nhị Nương cười không ngớt, thế là thành ra mua cho nó thì cứ mua dây đỏ cho nó buộc.

Thang Hiển Linh: ... Ha ha ha, đúng là chị em ruột, chỉ chờ xem đệ đệ làm trò cười thôi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe tiếng phu lang dỗ dành lũ trẻ trên xe, khóe môi cũng khẽ cong lên.