Ăn no cái bụng và hưởng thụ mỹ thực là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, vế sau thường dành cho những kẻ có chút tiền dư dả.
So với một phần cơm chiều thịnh soạn, bát sữa chua năm văn tiền có vẻ không đáng là bao, nhưng khi Thang Hiển Linh định đem chỗ còn lại chia miễn phí thì ai nấy đều muốn nếm thử một chút.
Thang Hiển Linh: "..."
Vị thực khách định mua lúc đầu cười bảo: "Thang lão bản đã muốn tặng, ta cũng chẳng nỡ hưởng một mình, mỗi người một muỗng nếm vị cho biết cũng là để cảm ơn Thang lão bản luôn."
Mọi người nghe vậy đều rối rít cảm ơn.
Thang Hiển Linh cười xòa đáp lại không khách khí. Dù là quà tặng thì cậu cũng không để thực khách dùng chung một cái muỗng múc qua múc lại được, trông không vệ sinh chút nào. Cậu dùng chén nhỏ chia mỗi người một lượng vừa đúng một muỗng, rồi lần lượt đưa cho từng người.
Trong lòng cậu thầm suy tính sau phải đi đặt một mẻ muỗng gỗ nhỏ chuyên dùng để ăn sữa chua hay các loại điểm tâm nhỏ sau này. Chứ muỗng sứ hiện giờ to quá, vốn chỉ để húp canh mà thôi.
Có lẽ vì của hiếm là của ngon, mỗi người chỉ được một miếng nhỏ nên ai nấy đều rất trân trọng. Vừa đưa vào miệng, thực khách đã thấy vị chua thanh xộc lên, chua thật đấy, nhưng nuốt xong lại thấy miệng lưỡi ngọt mát, cực kỳ k*ch th*ch vị giác, lại thêm hương sữa nồng nàn lan tỏa. Ngay cả những người vốn sợ mùi tanh của sữa dê, sữa bò cũng phải ngỡ ngàng.
"Sữa chua này chẳng thấy mùi tanh gì cả, ngon thật sự!"
"Đúng là không tồi chút nào."
Mọi người gật đầu tán thưởng không ngớt lời. Tuy nhiên, cũng có kẻ tặc lưỡi nghĩ bụng, ngon thì ngon thật nhưng năm văn tiền vẫn thấy xót ruột, nếm thử một lần cho biết vậy thôi chứ lần sau chẳng mua đâu, cứ ăn thịt là chắc dạ nhất, cơm phần nhà Thang lão bản vẫn là đỉnh nhất.
Khách ăn kéo đến ngày một đông, Thang Hiển Linh lại tay năm tay mười múc đồ ăn cho khách. Những người đến muộn thấy không khí rôm rả liền tò mò hỏi: "Có phải tiệm lại mới ra món gì mới lạ không?"
"Món mới ta vẫn thấy bày ở kia kìa, chưa bán hết đâu."
Có người nhanh nhảu đáp ngay: "Hôm nay Thang lão bản bán cả sữa chua nữa đấy."
"Sữa chua ư?"
"Thì là sữa đặc đấy, nhưng mà hình như hơi khác." Vị khách này vừa nói vừa liếc mắt nhìn sang Hoàng lão bản.
Hoàng lão bản ăn xong, thong thả rút khăn lụa lau miệng rồi mới lên tiếng: "Thang lão bản bảo gọi là sữa chua nghe dân dã hơn. Ở chợ Đông có tiệm bán sữa đặc nhưng đồ Thang gia làm đậm đà và đặc quánh hơn nhiều."
Có người nghe thấy hai chữ sữa đặc là mắt sáng rực lên. Hắn vốn thích món này, nữ quyến trong nhà lại càng mê. Sữa đặc chỉ có mùa hè mới rẻ đi một chút nhưng cũng chẳng dễ mua, một tháng gặp được hai ba lần đã là may mắn lắm rồi. Còn vào mùa đông thì giá lại càng đắt đỏ.
"Khách quan thông cảm, món này hôm nay bán hết sạch rồi, mời ngài mai lại tới nhé." Thang Hiển Linh ái ngại phân trần.
Cái vại sữa chua này cậu đã ủ ròng rã suốt 26 tiếng đồng hồ nên nó mới đặc mịn và có vị chua chuẩn đến thế, chẳng khác gì loại sữa chua hảo hạng thời hiện đại. Mẻ làm ngày hôm qua đến giờ này tuy cũng đã lên men nhưng vị vẫn còn nhạt và hơi loãng.
Vị thực khách kia kinh ngạc hỏi: "Ngày mai cũng có sao?"
"Có chứ." Đến lượt Thang Hiển Linh ngẩn người, "Mẻ làm hôm qua chưa đủ độ, đến chiều mai chắc chắn là đã đủ độ rồi, bán được rồi."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ, nếu ngày nào cũng bán sạch bách thế này thì đào hầm làm gì cho mệt? Nhưng thôi, hầm đào xong rồi để dự trữ thứ khác cũng tốt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu xếp gọn số sữa chua Hoàng lão bản muốn mua mang về vào một cái hộp rồi đưa qua, không quên dặn: "Phiền Hoàng lão bản ngày mai lúc trả hộp cơm thì mang cả bình sữa chua trả lại tiệm cho chúng ta nhé."
"Được thôi." Hoàng lão bản gật đầu, xách hộp cơm bước ra khỏi tiệm. Lúc lão mở nắp hộp ra mới phát hiện, sữa chua nhà họ Thang không đựng trong bát mà là trong những vại sứ trắng tinh, bên trên bọc giấy dầu có buộc dây thừng chắc chắn, trông rất sạch sẽ, hoàn toàn không giống món đồ chỉ đáng giá năm văn tiền.
Thang Hiển Linh vốn dĩ khi đặt làm mấy cái bình rượu cỡ nhỏ đã tiện tay đặt thêm vài cái bình con, định bụng dùng làm vại đựng sữa chua, cuối cùng lại thấy dùng bát nhỏ cho khách ăn tại chỗ thì tiện hơn, chủ yếu là dễ cọ rửa. Đến khi cần đóng gói cho Hoàng lão bản mang về, mấy cái bình nhỏ này mới có chỗ dụng võ.
Hoàng lão bản xách hộp cơm đứng tần ngần vài giây mới bước đi. Nếu lão không phải đang làm nghề buôn tơ lụa thì nhất định sẽ đến thương lượng với Thang lão bản để mở rộng việc làm ăn này. Với cái bình susư sạch sẽ tinh tươm thế kia, chỉ cần dán thêm ba chữ Thang Ngũ Ca vào thân bình, rồi nhân lúc danh tiếng của Thang ngũ ca vẫn còn đang nóng rồi mang đến các tửu lâu lớn ở chợ Đông, chợ Tây mà bán, không dám nói giá ba mươi văn chứ hai mươi văn chắc chắn có người mua ngay.
Tiếc thay...
Ngồi trong xe ngựa, Hoàng lão bản nhớ lại chuyện nghe khách quen ở tiệm họ Thang kể rằng Thang lão bản tính tình phóng khoáng, rộng rãi, nhưng lại là người không chịu được khổ. Ý là Thang lão bản ngại làm bánh mì chà bông mệt người, tốn sức quá nên không làm nữa, dù đó vốn là món thương hiệu của tiệm.
Hoàng lão bản từ một tiệm tơ lụa gầy dựng lên bốn cửa hàng, dã tâm của lão vẫn chưa dừng lại, lão muốn trở thành ông trùm tơ lụa lớn nhất thành Phụng Nguyên. Còn Thang lão bản thì không có dã tâm đó.
Thôi thì lão cũng chẳng nên lo chuyện bao đồng làm gì. Hoàng lão bản mỉm cười, tựa lưng vào ghế ngồi cho thoải mái. Hôm nay lão vô tình ăn hơi nhiều nhưng lạ là không thấy khó chịu, trái lại còn rất khoan khoái.
Thức ăn còn dư lại chút ít, Thang Hiển Linh cũng dọn hàng kết thúc công việc. A Lương, người chuyên rửa bát đã đến từ sớm, giờ đang ở hậu viện cọ rửa bát đũa.
Khách khứa đi hết, Tưởng Vân cùng Thiết Ngưu liền thu dọn bát đũa đưa ra phía sau, rồi lau bàn, quét dọn những mẩu thức ăn thực khách vô ý đánh rơi để giữ cho tiệm luôn sạch sẽ, khách mới tới là có chỗ ngồi ăn ngay. Chưa đến sáu giờ mà thức ăn đã bán sạch bách.
Bát đũa cũng không có bao nhiêu. A Lương rửa rất sạch sẽ, lại ít lời. Tưởng Vân vốn mềm lòng, bảo A Lương nghỉ một lát không cần vội, nhưng hắn ta đáp: "Không sao đâu tẩu tử, ta rửa xong còn phải về nhà nữa." Tưởng Vân không nói thêm, bà nghĩ chắc nhà hắn ta vẫn còn việc đang chờ.
Thang Hiển Linh múc phần thức ăn còn dư vào hai cái bát cho A Lương, hỏi hắn muốn ăn luôn hay mang về. Mắt A Lương sáng lên, đáp: "Ta mang về nhà, cảm ơn Thang lão bản."
"Thức ăn ta để trong rổ cho ngươi, rửa xong thu dọn sạch sẽ là có thể về rồi." Thang Hiển Linh đặt rổ lên thớt, dọn mấy cái mâm lớn ra cho A Lương rửa nốt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dắt con la ra, nói: "Mẹ, Thang Hiển Linh, ta đi công chuyện đây."
"Được, ngươi đi sớm về sớm." Thang Hiển Linh dặn, "Chờ ngươi về ăn cơm."
Thiết Ngưu cười một cái. Sữa chua trong nhà không đủ bán, hắn phải sang chợ Đông báo với tiệm sữa bò là từ mai mỗi ngày giao hẳn một thùng, rồi lại qua xưởng gỗ ở chợ Tây đặt làm thêm năm mươi cái muỗng gỗ nhỏ. Có con la thồ hàng nên chắc cũng nhanh thôi, không cần đóng xe.
Hắn cầm theo giấy tờ và tiền rồi dắt la đi. Thang Hiển Linh tiễn ra tận cửa: "Đúng rồi, nếu ngươi qua chợ Tây mà thấy có quả tầm xuân thì mua một ít nhé, ta nghĩ là mùa này chắc có rồi đấy. Nếu không có tầm xuân thì xem có quả gì ngon thì chọn mua về."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không giấu nổi nụ cười trên môi, cứ thế vâng dạ. Thang Hiển Linh thấy lạ: "Bảo ngươi đi mua quả thôi mà cười cái gì thế?" Sao trông cứ ngây ngô làm sao ấy.
"Ta vui thôi, trông ngươi bây giờ giống mẹ ta lắm."
Thang Hiển Linh: "..." Ngươi định tìm đánh đấy à!
Nơi đầu ngõ nhỏ, Hoàng Phủ Thiết Ngưu vươn tay nắm lấy đôi bàn tay phu lang, khẽ khàng bảo: "Ngày ta còn nhỏ, lúc mẹ ruột ta còn chưa lâm bệnh qua đời, ta chẳng nhớ nổi chuyện gì khác, chỉ nhớ mỗi lần mẹ đều dặn dò ta y như vậy, nào là ăn cơm phải cẩn thận, đi đứng phải cẩn thận đừng có chạy nhảy."
"Ta cảm thấy lúc nãy ngươi nói chuyện với ta..."
Đôi chân mày Thang Hiển Linh khẽ nhíu lại, thầm nghĩ nếu hắn lại dám nói thêm câu nào kiểu như giống mẹ ta là nhất định phải nện cho một trận. Thôi, lần này tạm tha vậy.
"Ta chỉ là cảm thấy cuối cùng ta cũng đã có một mái ấm thực sự." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghiêm túc nói.
Hắn tự hiểu rõ lòng mình rằng hắn yêu Thang Hiển Linh, tình nghĩa phu phu sâu nặng không gì sánh bằng.
"Chúng ta thành thân bao nhiêu lâu rồi cơ chứ." Chân mày Thang Hiển Linh giãn ra, hỏi khẽ: "Lúc đó ngươi mới mấy tuổi?"
"Chừng ba tuổi thôi." Thiết Ngưu đáp.
Nghe vậy, chân mày Thang Hiển Linh lại vô thức nhíu lại vì xót xa. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vươn tay vuốt phẳng nếp nhăn trên trán phu lang, cười bảo: "Ta đi đây, lúc về sẽ mua quả ngon, hai ta cùng với mẹ cả nhà mình cùng ăn."
"Ừm, đừng chọn quả chua quá nhé. Nếu ngươi không biết chọn thì cứ nhìn xem các phụ nhân, các phu lang bên cạnh mua thế nào rồi học theo."
"Được rồi, ta nhớ kỹ mà."
Chỉ là một chuyến ra ngoài ngắn thôi mà hai người cứ đứng ở cửa thủ thỉ mãi. Cuối cùng Thang Hiển Linh mới là người buông tay trước, vẫy tay chào rồi quay lưng bước vào trong. Vừa vào đến sân, lòng cậu chợt thấy thẹn thùng, thầm nghĩ: "Bản thân đã bao nhiêu tuổi rồi, lại còn thành thân lâu thế kia, chuyện gì nên làm hay không nên làm cũng đã làm cả rồi, vậy mà vừa rồi cứ như đôi lứa mới yêu, cứ lưu luyến dính dính không rời."
Thế nhưng trong lòng cậu lúc này lại tràn ngập cái vị chua chua, chát chát mà ngọt lịm của tình yêu.
Tên ngốc kia mới ba tuổi đã mất mẹ. Ba tuổi đầu thì ký ức chắc hẳn là mờ nhạt lắm, đối với mẹ ruột có lẽ chỉ còn đọng lại vài mảnh ký ức vụn vặt mà thôi.
Cuộc đời vốn chẳng có đại sự gì, toàn là những chuyện nhỏ nhặt li ti. Nhưng chính từng lời nói, từng cử chỉ quan tâm săn sóc vô thức ấy lại khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cưỡi con la ra khỏi ngõ, hướng thẳng về phía chợ Đông, nơi đáy mắt vẫn còn vương vấn ý cười rạng rỡ.
"Mẹ ơi, giờ con đã có một gia đình rồi, con vui lắm. Tiền đồ, quan chức hay công danh sự nghiệp gì đó, con đều chẳng màng đến nữa."
Trước kia khi còn ở trong núi săn bắn cùng nghĩa phụ, càng rời xa nhà họ Hoàng Phủ, lòng hắn càng thấy bình lặng. Nhưng Thiết Ngưu biết rõ đó chẳng qua là sự tủi nhục, uất ức bị đè nén bấy lâu. Con cái kiện cáo cha ruột, kiện không được thì chính là đại bất hiếu, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác rồi.
Giờ hắn là Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã có gia đình, có người thương bên cạnh.
Trong sân nhà.
A Lương đã rửa xong bát đũa, thu dọn gọn gàng, nhận tiền công rồi xách giỏ thức ăn ra về. Thang Hiển Linh thì đang ở trong bếp chuẩn bị cơm tối. Món chính hôm nay là sườn hương thơm, cậu đã sớm để dành lại một phần, giờ chỉ cần trộn thêm đĩa rau nữa thôi. Mẹ thì đã sang nhà hàng xóm mua màn thầu rồi.
Đã đi một lúc lâu rồi mà vẫn chưa thấy bà về.
Thang Hiển Linh tiện tay nhóm lửa nấu thêm nồi cháo đậu xanh cho mát người thay vì cháo trắng.
Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa viện vang lên. Thang Hiển Linh cứ ngỡ là mẹ đã về, còn đang định bụng trách bà sao không đẩy cửa vào luôn cho nhanh, nhưng vừa bước ra khỏi bếp đã nghe tiếng Thôi đại gia: "Thang lão bản có nhà không đấy?"
"Có đây." Thang Hiển Linh cất tiếng đáp, "Thôi đại gia cứ vào đi."
Hóa ra không chỉ có Thôi Đại Bảo mà cả Tôn Đậu Tử cũng tới. Hai phu phu này vừa mới ăn mộ thực xong, chẳng lẽ là đang đi dạo cho tiêu cơm? Thang Hiển Linh không tin, bèn hỏi ý định của họ. Tôn phu lang thì còn đang thẹn thùng, Thôi Đại Bảo đã lên tiếng trước: "Thang lão bản này, trước đây mỗi ngày ta vẫn mua ba văn tiền sữa bò, giờ ta muốn thêm hai văn nữa, liệu có đổi thành sữa chua được không?"
"Được chứ." Thang Hiển Linh cũng chẳng buồn khách sáo với hai người họ, đều là hàng xóm láng giềng cả. Tính tình đôi phu phu này kỳ thực rất hợp ý cậu, có gì nói nấy. Tôn phu lang tuy ít nói, hay thẹn thùng nhưng không phải kiểu người lo nghĩ viển vông hay dễ hiểu lầm, lòng dạ rất ngay thẳng.
Thang Hiển Linh bèn đưa ra lời khuyên: "Sữa bò thì bổ người, sữa chua mùa hè ăn lại k*ch th*ch vị giác, dễ tiêu hóa. Có điều nếu ngày nào cũng chỉ ăn sữa chua hoặc chỉ uống sữa bò thì cũng ngán, chi bằng lâu lâu đổi món một chút. Ngươi muốn dùng loại nào thì cứ trực tiếp tới tiệm mà lấy."
"Nhà ta giờ sữa bò nhiều lắm, ngày nào cũng có, không cần phải báo trước một ngày như trước đâu."
Nói cho cùng, hai phu phu nhà này cũng là người tốt.
Tôn Đậu Tử thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: "Ta chỉ sợ làm phiền việc buôn bán của ngươi, nhỡ may thiếu hụt phần của khách thì không hay."
"Thế hôm nay còn phần nào không?" Thôi Đại Bảo sốt sắng hỏi.
Thang Hiển Linh đáp: "Mẻ sữa chua làm hôm qua vẫn chưa lên men kỹ, nếu mở ra bây giờ thì nó sẽ hơi loãng. Ta thì thích loại đặc mịn hơn. Thôi thì để ngày mai đi, ta sẽ để dành riêng cho các ngươi một phần."
Thôi Đại Bảo vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Ngươi còn để dành phần cho ta nữa sao?" Y lập tức chắp tay, mặt mày hớn hở đáp lễ: "Đa tạ, đa tạ Thang lão bản nhé!"
Tiệm nhà họ Thang vốn dĩ không cho thực khách đặt trước đồ ăn, nhưng giờ Thang lão bản lại đích thân nói lời này, chứng tỏ là rất coi trọng y, cho y cái mặt mũi lớn. Trong lòng Thôi Đại Bảo sướng rơn, thầm nghĩ: "Mình đâu phải hạng thực khách tầm thường, mình là khách ruột, khách lâu năm đấy chứ!"
Đúng là có mắt nhìn người mà.
Thang Hiển Linh thấy buồn cười, bèn bảo: "Sữa chua hôm nay là vị táo đỏ, Thiết Ngưu nhà ta vừa đi mua quả tầm xuân rồi, ngày mai ta sẽ sên thêm chút mứt tầm xuân để thay đổi khẩu vị."
"Thế thì chúng ta lấy vị tầm xuân nhé." Thôi Đại Bảo nói ngay. Dạo gần đây Đậu Tử nhà y rất thích ăn chua, mấy quả tầm xuân mua về chua loét là thế mà Đậu Tử ăn chẳng chớp mắt lấy một cái, cứ từng miếng từng miếng nhâm nhi sạch bách chẳng kêu chua câu nào.
Thật là chuyện lạ kỳ.
Đang nói chuyện thì Tưởng Vân trở về, mặt mày đầy ý cười, hiển nhiên là vừa trò chuyện rất vui với Trần Xảo Liên nhà họ Lư bên cạnh. Lúc này thấy Thôi đại gia và Tôn phu lang ở đây, liền chào hỏi hàn huyên một hồi.
"Vừa rồi Trần Xảo Liên nói với ta hỉ sự của Đại Lang nhà nàng đã định rồi, vào cuối tháng." Thì ra là vì thế nên bà mới về muộn như vậy, vốn dĩ Tưởng Vân cũng thích nghe chuyện này: "Nghe đâu là con gái nhà thợ hàn bát, trông xứng đôi vừa lứa lắm, cô nương kia cũng khéo tay hay làm."
Cái nghề hàn bát, hàn chậu là nghề thủ công, không bị liệt vào hàng thương tịch nhưng cũng đủ kiếm đồng ra đồng vào trang trải cuộc sống. Muốn phát tài to thì chắc chắn là không thể, vì cái nghề này vốn chỉ phục vụ cho nhà dân nghèo quanh vùng.
Chậu hay bát mà lỡ bị nứt, bị hỏng, người ta tiếc của không nỡ vứt đi, mà bỏ tiền mua đồ mới thì lại xót thế là tìm đến thợ hàn bát để khâu vá lại, đồ dùng thế là lại tốt như mới. Một cái bát giá bao nhiêu, tiền công thợ lấy được bao nhiêu đâu? Đều là tích tiểu thành đại, chắt bóp từng đồng mà tích cóp nên cơ nghiệp cả.
Thang Hiển Linh tiếp lời: "Vậy là cuối tháng này có đám cưới để xem rồi."
Trò chuyện thêm một lúc thì Thôi đại gia và Tôn Đậu Tử cũng xin phép ra về. Đợi bóng dáng hai người vừa khuất sau cửa, Tưởng Vân mới đi đóng cổng lại, lúc này bà mới dám lên tiếng: "Nãy có phu phu Thôi đaị hia ở đây, ta chẳng dám hở môi câu nào."
"?" Thang Hiển Linh đầy bụng thắc mắc. Vừa rồi rõ ràng đang nói chuyện hỉ sự nhà hàng xóm, chẳng lẽ Thôi Đại Bảo có hiềm khích gì với nhà bên đó sao?
Tưởng Vân hạ thấp giọng: "Trần Xảo Liên bảo Đại Lang cũng không còn nhỏ nữa. Cô nương nhà thợ hàn bát kia có anh em đông lắm, tính cả thảy phải đến bảy người, cô nàng đứng thứ sáu, phía trước toàn là nam tử cả."
Thang Hiển Linh ngồi trên lan can hành lang ngoài sân, thong thả nghe mẹ tám chuyện thiên hạ.
"Xảo Liên nhắm trúng cô nương nhà này cũng chính là vì anh em nàng đông đúc, bảo là nhà nào đông con cái thì sau này con dâu cũng dễ sinh nở."
Thang Hiển Linh: "???" À, cậu hiểu rồi, thì ra mẹ đang nói đến chuyện di truyền. Kiểu như cha mẹ sinh nhiều con thì con cái sau này cũng mang gen mắn đẻ?
"Cưới được một vị cô nương như thế, nghe đâu ở nhà cũng được cưng chiều lắm."
Thang Hiển Linh tiếp lời nương: "Mẹ này, chuyện dâu mới nhà họ Lư thì có liên quan gì đến việc không được nhắc trước mặt Thôi đại gia cớ chứ?"
"Liên quan gì á?" Tưởng Vân ngẩn ra một chút rồi vỗ trán: "Nhìn cái đầu óc của ta này, mải nói chuyện nọ xọ chuyện kia lại quên khuấy mất. Phu phu Thôi Đại Bảo với Tôn phu lang thành thân đã gần bốn năm rồi mà vẫn chưa có mụn con nào, thế nên lúc nãy ta mới chẳng dám hé răng."
Thang Hiển Linh cứ tưởng có đại sự gì, hóa ra là vậy, liền bảo: "Con thấy Thôi đại gia thương phu lang lắm, chắc bọn họ cũng chẳng để tâm chuyện con cái đâu."
"Thì vẫn nên có đứa con thì hơn." Tưởng Vân buột miệng theo bản năng, nhưng rồi khựng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Ngươi nói cũng đúng, hai người họ tình cảm mặn nồng là được, chẳng thê vì thúc giục chuyện con cái mà làm rạn nứt tình cảm đôi phu phu."
Trời sẩm tối, Thiết Ngưu cũng đã về tới, trên lưng thồ một túi quả tầm xuân trĩu nặng. Hắn nhảy xuống lưng la, tháo giỏ xuống trước rồi móc mấy quả ra đưa cho phu lang xem.
"Ta nghe lời ngươi đấy, thấy có phụ nhân kia đang chọn quả, ta liền nhìn xem bà ấy chọn thế nào. Nhìn một lúc thì thím ấy bảo: 'Này tiểu lang quân, ngươi cứ nhìn ta chằm chằm làm gì thế?'. Ta vừa giải thích xong, thím ấy liền cười hỉ hả bảo để thím chọn giúp cho."
Bên khu bán hàng ở chợ Tây, những người đến mua quả toàn là các phụ nhân, các phu lang, chỉ có mỗi Hoàng Phủ Thiết Ngưu là tiểu lang quân trẻ tuổi tuấn tú lại cứ ngồi xổm một bên, im lặng quan sát người khác chọn đồ, trông nổi bật vô cùng.
Mấy phụ nhân hỏi cho ra lẽ xong thì ai nấy đều cười không ngớt.
"Tiểu lang quân này đúng là biết thương phu lang đấy."
"Tự mình đi mua quả cơ đấy à?"
"Thật là biết chiều chuộng người ta quá đi."
Mấy phụ nhân giúp hắn chọn lấy vài quả, nghe tiểu lang quân bảo phu lang nhà mình không thích ăn chua quá, bèn hỏi xem chọn thế nào cho ngọt, rồi còn giơ quả tầm xuân lên tận tay chỉ bảo.
"Không thích ăn chua à?"
"Thế thì tiểu lang quân phải nỗ lực thêm chút nữa mới được!"
Chỉ là một chuyện mua quả đơn giản mà khiến mọi người cười vang cả một góc chợ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bị trêu ghẹo, trong lòng thừa hiểu ý tứ nhưng vẫn vờ như không biết, chỉ cảm ơn rồi nhận lấy quả tầm xuân mang về. Lúc này về đến nhà, thấy mẹ đang ở trong bếp, trong sân không có ai, hắn mới kéo tay phu lang, cười hì hì bảo: "Mấy phụ nhân còn bảo ta phải nỗ lực thêm đấy."
"Nỗ lực chọn quả sao?" Thang Hiển Linh đón lấy số quả, quả nào quả nấy chỉ to bằng nắm tay trẻ con, nhưng sắc đỏ chiếm phần nhiều, lại có mấy quả hơi ngả vàng điểm những chấm li ti như hạt mè.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời: "Các thẩm trêu ta, bảo chúng ta sớm sinh hài tử."
"..." Thang Hiển Linh ngẩng đầu nhìn Thiết Ngưu, hừ hừ một tiếng: "Thế thì ngươi đi mà nỗ lực, nói với ta làm gì!"
Hai người vừa liếc mắt đưa tình vừa đấu khẩu, rồi cùng nhau vào bếp. Thang Hiển Linh rửa sạch hai quả cắt ra, chia cho Tưởng Vânmột nửa, phần còn lại cậu và Thiết Ngưu chia nhau. Vừa cắn một miếng, Thang Hiển Linh đã kinh ngạc thốt lên: "Quả vàng có chấm hạt mè này ngọt thật đấy."
"Nhưng mà vị của nó hơi bột."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa miếng táo trong tay mình đến tận miệng Thang Hiển Linh: "Cái loại đỏ xanh này thì giòn, nước cũng nhiều nữa."
Thang Hiển Linh cắn một miếng nghe rắc rắc, đúng là giòn thật, lại còn ngọt thanh.
"Mấy thẩm ấy không trêu không ngươi đâu, dạy cả cách chọn quả cho cơ mà." Thang Hiển Linh vừa ăn táo vừa cười nói.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ừ một tiếng, gương mặt rạng rỡ ý cười.
Tưởng Vân thấy hai đứa tình cảm mặn nồng như vậy, lại nhớ đến lời Ngũ ca nhi nói, chuyện con cái không cần phải vội vàng. Bà sinh tận năm đứa con mà hơn nửa đời người trôi qua vẫn cứ rối như tơ vò, nhắc đến con cái chỉ thấy toàn sầu khổ.
Thế là cả nhà lại quây quần bên mâm cơm dưới ánh trăng mờ ảo, kết thúc một ngày dài.
Lúc này, ở thôn Lâm Mã cách đó hơn hai mươi dặm.
Nhà họ Lâm hôm nay vừa phân gia xong, tuy có ồn ào một trận nhưng rốt cuộc cũng đâu vào đấy.
Hôm kia đi vào thành bán lương thực, ba anh em đi ròng rã một đêm không về, cả nhà họ Lâm ai nấy đều lo sốt vó. Lâm Mũ, con trai lớn của Lâm Đại Lang định vào thành tìm cha nhưng bị ông nội ngăn lại.
"Làng mình dù sao cũng nằm sát rìa thành Phụng Nguyên, làm gì có bọn phỉ tặc nào gan to như thế? Giờ trời tối rồi, ngươi có đi thì cửa thành cũng đóng rồi, không vào được đâu. Cứ chờ thêm chút nữa, cấm mọi người không được chạy loạn." Lâm phụ mắng cháu đích tôn như vậy, nhưng trong lòng ông cũng lo lắng chẳng kém.
Ngày hôm đó, cả nhà già trẻ lớn bé đều đóng cửa đi ngủ từ sớm.
Cũng may sáng sớm ngày hôm sau, ba anh em đẩy xe trống, đánh xe bò trở về. Cả nhà rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó liền hỏi dồn dập, vì sao, xảy ra chuyện gì, hôm qua sao không về, ngủ ở đâu?
Lâm Đại Lang ậm ừ một hồi, chẳng biết phải mở lời thế nào.
"Lương thực không còn nghĩa là đã bán rồi. Thế nhưng chuyện này là sao?"
Dưới sự gặng hỏi của Lâm phụ, Lâm Đại Lang mới chịu mở miệng, kể lại chuyện các tiệm lương trong thành hùa nhau ép giá: "... Con lúc đó cũng cân nhắc mãi, họ ép giá ác quá, hay là thôi cứ đẩy xe về, đi thế nào thì về thế ấy. Nhưng lại nghĩ chẳng lẽ đi một chuyến công cốc..."
Hắn cứ nói năng dây dưa, lặp đi lặp lại mà mãi chẳng vào được ý chính.
Lâm phụ nghe qua là hiểu ngay, ba đứa con trai đều muốn bán lương cho rảnh nợ, nhưng vì giá thấp quá nên lão Đại không dám đứng ra nhận trách nhiệm một mình, sợ bị cha trách mắng. Lão Nhị thì vốn tính tình lanh lợi, cứ giả vờ như không biết gì, nhất quyết không mở miệng. Còn lão Tam...
"Cha, mẹ, là con bảo hay là cứ bán đi, đại ca với nhị ca cũng đồng ý. Lúc kỳ kèo xong thì cửa thành cũng đóng rồi, không ra được nữa. Vừa vặn chúng con gặp được Ngũ ca nhi nhà mẹ vợ và phu quân đệ ấy nên đệ ấy mời ba anh em sang nhà mẹ vợ ngủ nhờ một đêm." Lâm Hổ đứng ra nói rõ ngọn ngành.
Lâm phụ nhìn sang hai đứa con còn lại.
Lâm Đại Lang gật đầu: "Vâng, con cũng có ý đó. Đẩy xe về thì chẳng sợ nặng nhọc gì, chỉ là trong thành chỗ nào cũng cắn chết một giá như nhau, con sợ giờ không bán, sau này giá lại còn rẻ mạt hơn."
"Thật đấy cha, chưởng quầy tiệm lương bảo ba năm nay mưa thuận gió hòa, lương thực ế ẩm đầy kho nên giờ chẳng được giá đâu." Lâm Nhị Lang đứng bên cạnh bồi thêm một câu.
Lâm phụ hỏi lại: "Vậy là cả ba đứa cùng quyết định bán lương chứ gì?"
Lâm Hổ gật đầu, Lâm Đại Lang ừ một tiếng, Lâm Nhị Lang cuối cùng cũng xác nhận là đúng.
Lâm phụ thấy thế, trong lòng trái lại có chút nhẹ nhõm. Ít ra lão Đại, lão Nhị không đùn đẩy trách nhiệm đổ hết lên đầu lão Tam mà cũng biết cùng nhau gánh vác.
"Đưa tiền đây cho ta. Chuyện lương thực đã bán rồi thì không nhắc lại nữa."
Lâm Đại Lang đưa túi tiền cho cha. Lâm phụ công khai đếm ra hai mươi văn tiền đưa cho lão Tam: "Con cầm lấy, lần sau có vào thành thì mua chút quà bánh hay hoa quả tươi biếu cho mẹ vợ."
Lâm Hổ nhận lấy tiền. Lúc sáng ba anh em ra về, mẹ vợ còn đưa cho mỗi người hai cái màn thầu thịt để ăn dọc đường nữa.
Lâm Đại Lang và Lâm Nhị Lang thấy vậy cũng không nói gì, đó là điều nên làm.
"Cha, khi nào thì nhà mình phân gia ạ?" Lâm Nhị Lang hỏi xong thì cười gượng, vội giải thích: "Con chỉ hỏi thôi chứ không có ý thúc giục gì đâu."
Lâm Đại Lang cũng tò mò lắm, hắn chỉ muốn biết nhà mình sẽ được chia những gì và chia ra sao. Mấy năm nay tuy chi tiêu trong nhà cũng nhiều, nhưng chắc chắn cha mẹ vẫn còn tích cóp được một khoản không ít.
"Sau buổi trưa, ta sẽ đi mời thôn trưởng và các vị thúc công trong dòng họ Lâm đến. Sáng sớm mai chúng ta sẽ chính thức phân gia." Lâm phụ dứt khoát bảo.
Đêm ấy, Lâm Hổ thì thầm với Xảo nương rằng nhà mẹ vợ giờ đây mọi thứ đều tốt đẹp cả. Khách thuê đã dọn đi, sân vườn rộng rãi thoáng đãng lại còn vừa mới dọn dẹp xong xuôi. Mẹ bảo nếu nàng nhớ bà và các con thì đợi sau khi nhà mình phân gia xong, cả nhà sẽ vào thành thăm bà một chuyến...
Thang Xảo nghe vậy thì trong lòng vui mừng khôn xiết. Mẹ và Ngũ ca nhi hiện giờ sống tốt là nàng đã an lòng lắm rồi.
Đến ngày phân gia, từ sáng sớm thôn trưởng và các vị thúc công họ Lâm đã có mặt đông đủ. Thấy nhà họ Lâm muốn phân gia, các bậc bề trên cũng không buông lời khuyên ngăn kiểu như đang yên đang lành phân gia làm gì. Bởi lẽ nhà họ Lâm vốn là hộ giàu có nhất nhì trong thôn, con cái lại đông đúc, nhờ cần cù cày cấy mấy chục năm trời trên phần ruộng đất bao la mới tích cóp được cơ nghiệp này. Giờ con cái đều đã lớn khôn, cứ ở chung một mái nhà mãi cũng không còn tiện nữa.
Tiếp đó là việc phân chia ruộng đất, sân vườn, đồ đạc trong nhà, tiền bạc, và cả chuyện hai lão già sau này sẽ nương tựa vào nhà ai. Theo lệ thường trong thôn, cha mẹ thường sẽ ở với con trai cả. Thế nhưng Lâm Đại Lang và Lâm Nhị Lang bấy lâu nay vẫn luôn canh cánh trong lòng, cho rằng cha mẹ thiên vị, cưng chiều Tam đệ nhất nên chắc chắn sẽ chọn ở cùng lão Tam.
Chẳng ngờ, cha mẹ lại quyết định ở cùng con cả. Lâm Đại Lang nghe xong mà ngẩn cả người vì kinh ngạc.
Lúc kê khai tài sản để chia, của cải nhà họ Lâm quả thực rất khá khẩm. Nhắc đến số bạc tích cóp được, ngay cả thôn trưởng cũng phải giật mình, tính ra có tới khoảng hai trăm bảy mươi lượng bạc.
Sau khi phân chia ruộng vườn, nhà cửa xong xuôi, những thứ đó đều không có gì phải bàn cãi, cuối cùng mới đến phần chia bạc trắng.
Theo lý mà nói, hai trăm bảy mươi lượng chia đều cho ba phòng, mỗi người sẽ được chín mươi lượng. Thế nhưng hai người già lại bảo, trong tay ông bà cũng phải giữ lại chút bạc phòng thân, nên chỉ đem hai trăm mười lượng ra chia. Như vậy, mỗi người con sẽ nhận bảy mươi lượng.
Lâm Đại Lang và Lâm Hổ đều gật đầu đồng ý ngay, duy chỉ có Lâm Nhị Lang là trong lòng thấy hụt hẫng, không cam tâm.
Lão Nhị tính toán, cha mẹ về ở với Đại ca, trong tay giữ sáu mươi lượng thì chẳng khác nào sau này số tiền đó cũng vào túi lão Đại? Tính đi tính lại, nhà lão Đại vừa có bảy mươi lượng được chia phần, lại thêm sáu mươi lượng của cha mẹ, bỗng chốc được nhiều hơn hẳn. Lâm Nhị Lang nóng ruột lắm.
Nhưng hắn chẳng dám gây hấn với Đại ca, cũng không dám nói thẳng là cha mẹ thiên vị, thế là quay sang chĩa mũi dùi vào Tam đệ.
"Thế này không công bằng! Trong tay Tam đệ vốn đã có mười hai lượng rồi, giờ lại thêm bảy mươi lượng nữa. Bảo là ba anh em chia đều, sao tính tới tính lui nhà ta lại là người có ít nhất..."
Lâm Hổ ngẩn người: "?"
Mặc kệ đúng sai thế nào, Lâm Nhị Lang đã hạ quyết tâm phen này phải mặt dày một lần. Hắn ta nghĩ bụng, cứ vòi vĩnh được thêm đồng nào hay đồng ấy. Lâm Nhị Lang lôi chuyện mẹ đưa tiền cho Tam đệ ra nói, lại còn dẻo miệng bảo mình cũng là đứa hiếu thảo, bao năm qua cha mẹ thương Tam đệ nhất rồi, giờ cha mẹ về ở với Đại ca khiến hắn mất đi cơ hội phụng dưỡng. Lâm Nhị Lang còn cầu xin cha mẹ hay là về ở với nhị phòng để hắn được báo hiếu một lần.
Lâm phụ nghe mà tức muốn hộc máu. Cái thằng Nhị Lang này, rõ là đang mang một bụng mưu đồ đòi tiền chứ hiếu thảo cái nỗi gì!
Lâm Nhị Lang cứ thế náo loạn một trận. Chuyện lấy bạc mà nhà ngoại cho của tức phụ lão Tam thì chắc chắn không được, hai người già không nỡ vứt bỏ cái mặt mũi này, nhà có của ăn của để mà lại đi ăn chặn tiền của thông gia thì ra thể thống gì. Nhưng thấy lão Nhị cứ mượn cớ so bì không công bằng, dây dưa mãi đến tận trưa khiến thôn trưởng và các vị thúc công đều đói lả cả người.
Hai vợ chồng già bàn bạc lại, hỏi ý kiến lão Đại và lão Tam rồi quyết định trích thêm năm lượng từ túi riêng của mình để bù cho lão Nhị.
Lâm Đại Lang đương nhiên không phản đối. Cha mẹ về ở với hắn, dù có đưa cho Nhị đệ năm lượng thì trong tay hai người vẫn còn tận năm mươi lăm lượng cơ mà.
Lâm Hổ nhẩm tính một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.
Lâm Nhị Lang mừng thầm, định mở miệng nói thêm vài câu thì Lâm phụ sa sầm mặt lại: "Nếu ngươi còn thấy không đủ thì khỏi chia chác gì nữa, cứ ở chung hết đi! Đợi đến ngày ta nhắm mắt xuôi tay, ba anh em các ngươi có đánh nhau thành kẻ thù ta cũng chẳng biết, tùy các ngươi đấy!"
Không phân gia sao được? Lâm Nhị Lang vội vàng tuôn ra một tràng lời hiếu nghĩa, bảo mình không có ý gì khác, chỉ là thấy cảm động vì cha mẹ thấu hiểu nỗi lòng mình. Hắn ta còn bảo trước giờ cứ nghĩ cha mẹ thương Tam đệ, giờ mới biết mình sai rồi...
Lâm Nhị Lang diễn sâu đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa, suýt chút nữa là quỳ xuống dập đầu tạ tội với cha mẹ.