Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 59

Bỏ món bánh mì chà bông đi một cái là công việc nhẹ nhàng hẳn ra. Sáu giờ rưỡi mở cửa hàng, buôn bán tốt đến hơn chín giờ là có thể dọn quán. Cái cường độ này đối với Thang lão bản vừa mới tận hưởng hai ngày nghỉ cuối tuần mà nói chẳng khác nào đi dạo chơi, không thấy chút vất vả nào.

"Thấy vẫn ổn chứ con? Hay là thêm lại..." Tưởng Vân mới vừa mở lời gợi ý.

Nghe đến đó, Thang lão bản đang ngồi trên ghế uống trà lạnh giật bắn mình, nuốt ực ngụm trà trong miệng, vội vàng xua tay từ chối ba lần liên tiếp: "Không không không! Không thêm gì cả, chẳng ổn chút nào đâu mẹ!"

Cái điệu bộ hốt hoảng ấy làm Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang dọn tro bếp cũng phải bật cười thành tiếng.

Thang Hiển Linh: ...

Tưởng Vân cũng không nhịn được cười, nhưng bà không phải trêu đùa Ngũ ca nhi mà là thật tâm muốn nói thêm lại món bánh mì chà bông, Ngũ ca nhi nếu mệt thì có thể bán ít đi một chút. "...Nhiều thực khách cứ hỏi ta mãi, ngay cả Hương Bình cũng bảo không bán món đó thì tiếc quá."

Thang Hiển Linh thừa hiểu tính mẹ mình, bà không nói dối để đùa cậu đâu, bà nghiêm túc đấy. Mẹ cậu không phải vì tham tiền mà là vì mềm lòng. Thực khách cứ than ngắn thở dài bảo thèm món này món nọ, Tưởng Vân nhìn thấy là lại mủi lòng ngay.

Cậu nghiêm túc giải thích lại lần nữa: "Bánh mì chà bông đã nói là để mùa đông bán thì không nên thay đổi xoành xoạch. Trời nóng thế này mà đứng cạnh lò nướng cực lắm."

Bánh nướng làm lúc sáu giờ sáng còn mát mẻ thì không sao. Chứ bánh mì chà bông đợt trước phải nướng đến tận chín, mười giờ. Bận bịu xong là tới giữa trưa cả người mệt lả đi, mà chiều còn phải lo mộ thực nữa.

"Con tính sau này trọng tâm của tiệm sẽ nghiêng về mộ thực hơn."

Thật ra trong lòng cậu còn dự định sau này sẽ bỏ hẳn việc bán đồ ăn sáng để làm một tiệm cơm nhỏ. Nhưng lời này Thang Hiển Linh chưa nói ra bởi vì còn quá sớm, muốn mở tiệm cơm thì vốn liếng ban đầu phải lớn, cứ để cơm phần bữa chiều ổn định lượng khách và tích cóp thêm tiền đã. Tưởng Vân nghe con trai nói có tính toán riêng như vậy cũng không bàn thêm nữa.

Cả nhà ba người thong thả dọn dẹp, hôm nay tinh thần ai nấy đều khoan khoái. Vẫn như mọi khi, Tưởng Vân ra phố mua thức ăn cho bữa trưa, Thang Hiển Linh thì vào bếp kiểm tra mẻ sữa chua cậu làm từ hai ngày trước xem thế nào.

Để chuẩn bị cho việc đổi bánh mì chà bông sang làm sữa chua uống lạnh, Thang Hiển Linh đã đặt tiệm đồ sứ mười cái bình loại hơi lớn một chút để đựng sữa chua. Bình bụng to, cổ hẹp, có nắp đậy đồng bộ. Lúc cậu mô tả kiểu dáng, tiểu nhị tiệm sứ buột miệng: "Thế chẳng phải là loại bình rượu nhỏ sao?"

Thang Hiển Linh sững người một chút rồi gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, chính là nó!"

Một bình chắc là đủ bán cho một bữa chiều, lúc khách mua thì múc ra cái bát sứ nhỏ hay dùng đựng sư tử đầu là vừa đẹp. Tuy không có men sữa chua, cũng chẳng có bột khuẩn nhưng Thang Hiển Linh cậu có "cơm linh căn" nên không sợ thất bại. Cái cậu lo nhất bây giờ chính là vấn đề bảo quản.

Cậu từng nghĩ đến chuyện dùng chăn bông bọc lại để ủ nhưng trời càng lúc càng nóng, e là không ổn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy liền hiến kế: "Hay là đào một cái hầm đi, dưới đó mát mẻ hơn nhiều."

"?!" Thang Hiển Linh sực tỉnh, đúng là Thiết Ngưu đồng học sống ở nông thôn có kinh nghiệm hơn cậu thật.

Trong núi rừng rậm mát mẻ, thân là thợ săn nên Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn chẳng mấy khi phải sầu muộn về chuyện bảo quản đồ ăn. Con mồi săn được nếu còn sống thì quý hiếm, hắn sẽ thức đêm mang vào thành bán ngay. Con nào bị thương da lông không bán được giá thì giữ lại ăn hoặc mang đi biếu Trương thúc trong thôn.

Còn ở Hứa thôn, hầm đất là thứ nhà nào cũng có. Do vị trí hẻo lánh, nông sản làm ra chủ yếu để tự cung tự cấp, ít ai lặn lội vào thành bán trừ mấy gã trai trẻ hăng hái như Hứa Cẩu Oa muốn kiếm thêm tiền tiêu vặt. Đồ ăn nhiều, sợ hỏng nên họ đào hầm để trữ. Cải thảo, củ cải, khoai tây, khoai lang của mùa đông có thể giữ đến tận mùa hè mà vẫn ăn tốt.

Thế nên mấy ngày nay, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cứ rảnh tay là lại hì hục đào hầm. Hắn chọn vị trí ở góc cạnh phòng khách phía Tây, chỗ đó vốn để trống lại nằm dưới chân tường cực kỳ mát mẻ.

Trong khi Thiết Ngưu đào hầm, Thang Hiển Linh lại đang dồn sự chú ý vào cái vại sứ trên giá bếp. Đó là mẻ sữa chua đầu tiên cậu làm từ hôm kia, đang trong quá trình lên men.

Ở thành Phụng Nguyên này cũng có sữa chua, nhưng người ta gọi là sữa đặc. Hôm qua cậu đi ăn đá bào, có món dương mai đá bào sữa đặc nhưng ăn xong cậu thấy đó chỉ thuần là sữa bò, vị chua là từ quả dương mai chứ không phải vị chua thanh đặc trưng của sữa chua. Thời này, sữa chua ra lò rất thất thường, nhất là vào mùa hè. Để có một bát sữa chua chính tông cung cấp đều đặn hàng ngày là chuyện hiếm thấy, ít nhất là Thang Hiển Linh chưa gặp quán nào làm được.

Làm sữa chua thời hiện đại thì quá nhàn, có máy móc, có men hoặc dùng sữa chua cũ làm mồi là xong. Còn ở đây, cậu phải dựa hoàn toàn vào cảm giác và vận khí.

Sữa bò được nấu chín, vừa nấu vừa khuấy đều, hớt bỏ lớp váng sữa bên trên. Khi sữa bắt đầu có hiện tượng kết tủa nhẹ, cậu dùng vải lụa mịn lọc qua một lần rồi đổ vào bình lớn, đậy nắp, đặt vào nồi nước ấm đun nhỏ lửa một lúc để sát trùng. Cuối cùng, cậu đặt bình ở nơi có nhiệt độ hơi cao một chút để k*ch th*ch lên men.

Cái giá bếp cạnh cửa sổ là nơi lý tưởng nhất: vừa tránh được nắng gắt trực tiếp, lại vừa hưởng hơi nóng từ việc nấu nướng hàng ngày trong bếp.

Thang Hiển Linh cẩn thận bê vại sứ xuống đặt lên thớt, nín thở mở nắp bình. Vừa nhìn thấy bên trong, đôi mắt cậu lập tức sáng rực lên, nụ cười nở rộ trên môi. Lớp sữa bên trong đã đông tụ lại hoàn hảo, bề mặt mịn màng, trắng bóng như một khối bạch ngọc quý giá.

Thang Hiển Linh dùng chiếc muỗng gỗ sạch sẽ múc lấy hai muỗng đặt vào trong chén nhỏ. Cậu lập tức lấy một chiếc muỗng nhỏ nếm thử, ngay lập tức gương mặt liền nhăn tít lại vì vị chua. Cậu vốn không cho đường vào trong lúc làm, sữa chua nguyên bản đương nhiên là chua đến tỉnh cả người, nhưng phải nói sao nhỉ, giữa cái nắng hè chói chang này, một ngụm sữa chua mát lạnh mang theo vị chua thanh khiết đúng là sảng đến tận tâm can.

Thang Hiển Linh hớn hở bưng chén nhỏ chạy ra khỏi nhà bếp, gọi lớn: "Thiết Ngưu! Thiết Ngưu đồng học, ta làm thành công rồi!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang hì hục đào hầm, nửa thân mình đã chìm dưới mặt đất. Vì sợ làm bẩn y phục, hắn chỉ mặc đúng một cái áo cộc tay, hai cánh tay rắn chắc dính chút bùn đất đang nắm chặt cán xẻng. Dưới ánh mặt trời, từng thớ cơ bắp trên cánh tay hắn cuồn cuộn nổi lên, toát ra vẻ khỏe khoắn và nam tính đầy cuốn hút.

"Người ta bẩn lắm, ngươi cẩn thận dưới chân kẻo ngã." Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngẩng đầu lên nhìn phu lang.

Thang Hiển Linh ngồi xổm trên miệng hầm, múc một muỗng nhỏ rồi đưa sát đến tận môi Thiết Ngưu: "Ngươi nếm thử đi này."

Đôi mắt cậu lấp lánh như sao trời, vẻ mặt đầy sự mong chờ kiểu như sắp làm chuyện xấu đến nơi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn là biết ngay chén sữa chua này chắc chắn có vấn đề nhưng cơ thể hắn lại cực kỳ thành thật, cứ thế vươn cổ lại gần mà ăn trọn muỗng sữa chua đó.

"Ha ha!" Thang Hiển Linh thấy lừa được Thiết Ngưu liền cười to đầy đắc ý, rồi cúi xuống nói: "Có phải là rất chua không? Ta chưa cho đường đâu, để lát ta làm chút mứt trái cây điểm xuyết vào sau."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang vui như vậy, liền rất phối hợp mà nhăn nhó cả khuôn mặt lại thành một đoàn, gật đầu nói: "Chua thì đúng là chua thật, nhưng mà ngon lắm." Hắn biết mấy ngày qua Thang Hiển Linh cứ chốc chốc lại sờ sờ vào bình vì sợ hỏng, giờ thấy thành công, hắn chỉ cảm thấy mọi thứ đều tuyệt vời.

"Sữa chua mà không chua thì còn gọi gì là sữa chua nữa," Hoàng Phủ Thiết Ngưu thầm nghĩ khi nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của phu lang.

Thang Hiển Linh đưa tay lau đi vệt bùn trên mặt Thiết Ngưu, dặn dò: "Ngươi làm một lát rồi lên đi, dù sao cũng không gấp, buổi trưa nắng gắt lắm."

"Góc này cũng ổn, có bóng râm che rồi."

"Thế cũng không được, làm một hồi phải nghỉ một hồi." Thang Hiển Linh lại múc thêm một muỗng nữa tống vào miệng Thiết Ngưu: "Cho ngươi chua chết luôn!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười đến là xán lạn, ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

"Thế thì còn nghe được."

Chẳng mấy chốc Tưởng Vân đã mua đồ ăn trưa về. Thang Hiển Linh múc cho mỗi người một chén sữa chua nhỏ. Tưởng Vân vốn thích vị chua ngọt, loại chua loét thế này bà chắc chắn ăn không trôi, nên cậu lâm thời pha chút đường đỏ với táo đỏ. Táo đỏ rửa sạch, bỏ hạt lột vỏ rồi giã nhuyễn, đường đỏ hòa chút nước cho tan, hai thứ trộn lại thành một loại hỗn hợp sền sệt như cháo để điểm xuyết lên bề mặt sữa chua.

Thang Hiển Linh múc thử một muỗng nhỏ. Ăn qua một lượt, cậu vẫn thấy vị sữa chua nguyên bản là ngon nhất, mới đầu ăn thì chua nhưng sau đó là vị thơm nồng đọng lại. Tưởng Vân thì ngược lại, bà rất thích phần táo đỏ đường đỏ kia, chua chua ngọt ngọt rất vừa miệng.

"Cái này bán thế nào?" Tưởng Vân hỏi Ngũ ca nhi, ý là món này tối nay có thể lên kệ được chưa.

Thang Hiển Linh đáp: "Năm văn tiền một chén nhé? Đừng bán đắt quá, mình còn làm ăn lâu dài, con tính bán suốt cả mùa hè mà." Thứ này không khó làm, mùa đông trời lạnh khó lên men thì có thể đặt lên giường đất là xong.

"Năm văn tiền sao? Liệu có đắt quá không con?" Tưởng Vân lo lắng sợ không bán được. Một cái màn thầu chỉ có một văn tiền nhưng nghe ý Ngũ ca nhi thì năm văn một chén sữa chua đã là rẻ lắm rồi. Bà thật sự không hiểu nổi.

Nửa thùng sữa bò giá ba mươi văn, mỗi chén sữa chua cậu múc khoảng 200g, tính ra một bình sữa chua ít nhất cũng múc được hai mươi chén, thu về một trăm văn. Nhưng đó là chưa tính công làm mứt trái cây, tương táo đỏ và các loại hạt băm nhỏ đi kèm.

"Nếu bán chạy, sau này con sẽ bảo bên giao sữa đưa hẳn một thùng." Thang Hiển Linh lúc này cũng chưa đặt nặng chuyện kiếm tiền từ món sữa chua, chỉ coi nó là món quà vặt đi kèm bữa chiều thôi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngồi đối diện nghe cái giá này thì mấy lần định nói lại thôi. Hắn đang nghĩ, có lẽ Lục Kinh và thành Phụng Nguyên có sự khác biệt. Dù sao dân Phụng Nguyên ăn thịt dê nhiều, các chế phẩm từ sữa dê, sữa bò cũng phổ biến, lại thêm đám thương nhân ngoại quốc cũng hay bán sữa đặc nữa.

Ở Lục Kinh, dân thường chẳng mấy khi được nếm mùi sữa đặc. Thứ đó vốn là món cao lương mỹ vị, chỉ có bậc quyền quý quan gia mới được dùng. Thiết Ngưu tuy chưa được ăn bao giờ, nhưng từng nghe mẹ kế và cha kể lại rằng, hễ vào phủ nào đó mà dùng một bát sữa đặc là tốn tới cả lượng bạc trắng.

Nhà họ Hoàng Phủ khi ấy đã sa sút, từ ngày ông nội mất đi thì cái danh oai hùm cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Mẹ kế hắn khi xưa hay lui tới phủ đệ của các quan ngũ lục phẩm, giữa những bàn tiệc linh đình, mỗi vị khách được dọn cho một bát sữa đặc giá một lượng bạc, đúng là xa hoa tột bậc.

"Chẳng lẽ ta định giá đắt quá à? Ngươi làm cái mặt gì thế kia, hay là thôi, lấy bốn văn thôi nhé?" Thang Hiển Linh thấy mình vừa dứt lời, mặt mũi Thiết Ngưu đồng học cứ như muốn rạn ra đến nơi, liền cuống quýt: "Cái gì! Chẳng lẽ bốn văn vẫn còn đắt sao?"

Tưởng Vân đứng bên cạnh cũng rụt rè ướm lời: "Hay là... ba văn một bát thôi?"

"Cũng phải thôi nương, sau này thêm thắt chút nước sốt ăn kèm thì lấy rẻ đi cũng được, chứ thấp hơn nữa là không xong đâu. Sữa chua này phải kỳ công đun nấu rồi canh chừng cho nó lên men, ta cũng vất vả lắm chứ, lại còn phải đào cả cái hầm đất nữa..." Thang Hiển Linh lẩm bẩm, cảm thấy giá ba văn đúng là vừa bán vừa cho đám khách quen rồi.

Thiết Ngưu không dám để mặt mình biến sắc thêm nữa, vội vàng phân trần: "Năm văn là tốt lắm rồi, đừng lấy rẻ quá. Ta chỉ đang nghĩ hồi ở Lục Kinh, một bát sữa chua như thế này có giá đến cả một lượng bạc đấy."

"!!!"

"Cái... cái gì cơ?!" Tưởng Vân nghe xong mà líu cả lưỡi.

Lần này đến lượt Thang Hiển Linh ngẩn người vì sốc. Cậu đương nhiên là tin lời Thiết Ngưu, chỉ là không thể tin nổi vào tai mình: "Một bát sữa chua mà những một lượng bạc? Thế này là ăn sữa chua hay là ăn vàng vậy?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời: "Chuyện đó cũng qua mười mấy năm rồi, có lẽ giờ sữa đặc ở Lục Kinh đã rẻ hơn trước, nhưng dù có rẻ thì chắc chắn vẫn còn đắt lắm. Chi bằng cứ lấy năm văn như nhà mình cho nó thực tế. Hôm qua ở chợ Tây đi ăn đồ giải khát, một bát dương mai đá bào sữa đặc thôi người ta đã chém tới tận 68 văn rồi."

Nghe xong mấy lời này, Tưởng Vân mới thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, thì ra nhà mình bán năm văn tiền một bát chẳng phải là hạng chủ quán lòng dạ hiểm độc gì.

Bà không tài nào hiểu nổi vì sao mấy cửa tiệm kia lại có thể bán với cái giá trên trời như thế. Cả đời Tưởng Vân vốn là người đàn bà phố thị nghèo khó, dù nhà có mở gian hàng nhỏ thì khách khứa qua lại cũng toàn là dân lao động bần hàn cũng giống như bà, chưa bao giờ thấy cảnh quan lại quý tộc tiêu pha ra sao. Bất thình lình nghe chuyện như vậy, bà thực sự không dám tin, có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi.

Thang Hiển Linh ăn thêm một bát sữa chua tự tay mình làm, cảm thấy càng thêm ngon miệng.

Cơm trưa xong xuôi, nghỉ ngơi một lát cho tỉnh táo là mọi người bắt đầu thu dọn chuẩn bị cho bữa tối. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhận phần đi mua thịt, hắn xách về một sọt nặng trịch. Về đến nhà, hắn vung dao băm sườn sầm sập, sức dài vai rộng nên làm loáng một cái là xong. Tưởng Vân thì lo phần rau dưa, hết nhặt rau, rửa rau lại bóc tỏi.

Đầu tiên là cho sườn vào nồi kho.

Cả một cái chảo sắt lớn đầy ắp.

Kho ròng rã hơn một canh giờ, sau đó múc ra để cho nguội bớt, lát nữa mới nhóm lửa chiên qua dầu. Chuyện này không cần vội, giờ là lúc bắt đầu hầm thịt kho tàu. Những miếng thịt ba chỉ vuông vức, to bản được cho vào nồi hầm cho lên nước màu óng ả...

Hơn bốn giờ chiều, cái nắng gắt nhất đã qua đi nhưng phố xá vẫn còn vương lại chút oi nức. Trên trục đường chính, mấy chiếc xe ngựa bắt đầu dừng lại, khách khứa xuống xe, rảo bước hướng về phía dãy phố chính của phường Bát Hưng. Có không ít người đánh xe ngựa nhà mình chạy thẳng vào trong phố.

Mấy ngày nay, cảnh tượng này đã trở nên quen thuộc. Khách có tiền từ phường khác đổ xô sang đây ăn cơm, hai ngày qua nhà họ Thang nghỉ nên không thấy, giờ vừa mới mở lại ngày đầu đã lại đâu vào đấy. Triệu gia bán bánh rán đường nhìn cảnh đó mà ngọn lửa trong lòng lại bùng lên thêm mấy phần.

Uống bao nhiêu trà giải nhiệt cũng chẳng thấy hạ hỏa.

Triệu lão thái thái bưng một chậu nước bẩn định hắt ra đường ngay trước mặt đám khách đang đi qua nhưng bị con trai là Triệu Đại Lang và con dâu Tôn Hồng Hồng ngăn lại. Tôn Hồng Hồng gắt lên: "Mẹ làm cái gì thế, những người bên ngoài kia toàn mặc đồ sang trọng, nhà mình không dây vào được đâu."

"Mẹ à, đừng có gây thêm chuyện cho con nữa." Triệu Đại Lang nghiến răng nghiến lợi nói.

Triệu lão thái thái buông tay, để con dâu đoạt lấy cái chậu. Bà ta uất ức đến phát khóc, nước mắt ngắn dài bảo: "Ta cũng chỉ vì không cam tâm thôi. Con nhìn xem, dạo này con gầy đi bao nhiêu rồi. Con là khúc ruột của ta, nhìn con mà ta đau lòng chết đi được, răng lợi sưng vù cả lên, cơm nước chẳng nuốt trôi..."

Bình thường nghe mẹ khóc lóc xót xa cho mình như thế, Triệu Đại Lang hẳn sẽ thấy mủi lòng mà tự trách mình bất hiếu. Thế nhưng lúc này hắn chỉ thấy phiền: "Mẹ đừng khóc nữa, đừng gây thêm phiền phức cho con là được. Nhà mình với nhà họ Thang không dây vào được thì tránh cho xa, nước sông không phạm nước giếng."

Nhà họ Thang buôn bán ngày càng khấm khá, nhà hắn lấy cái gì mà đấu lại?

"Mẹ xem, Thang ngũ ca hôm nay còn đặt hàng của tiệm bánh quẩy, người ta khéo léo làm ơn làm huệ để lôi kéo cả tiệm bánh quẩy, tiệm thịt heo lẫn nhà họ Lư bán màn thầu. Nếu chúng ta cứ đối đầu trực diện thì sau này Đại Lang làm sao mà làm ăn trên cái phố này được nữa?" Tôn Hồng Hồng vốn đã nhìn thấu sự tình, miệng thì nói lời cam chịu nhưng trong lòng vẫn đầy oán khí, không quên mắng thêm một câu: "Cái tên Thang ngũ ca kia trông thì gầy gò, đáng thương, thế mà hóa ra thủ đoạn cũng ghê gớm lắm..."

Lúc này, trước cửa tiệm nhỏ của Thang ngũ ca, người mua đã bắt đầu đông dần.

"Ta ngửi thấy mùi thơm rồi đấy."

"Thang lão bản bảo nghỉ hai ngày để đổi món mới, không biết là món gì đây."

"Thơm thật, mùi này quen lắm, chắc chắn vẫn là thịt heo rồi."

"Khỏi phải nói, Thang lão bản làm món thịt heo là ngon nhất, ta đi ăn ở mấy tiệm khác chưa thấy chỗ nào làm ngon được như thế."

Dẫu biết thịt heo vốn rẻ, xưa nay chẳng mấy khi được lên mặt bàn đại tiệc, các tửu lâu lớn cũng khinh thường chẳng buồn làm. Nhưng từ khi nếm qua món ăn nhà Thang lão bản, ấn tượng của thực khách về thịt heo đã hoàn toàn đảo ngược. Chỉ cần tay nghề đủ giỏi, cái vị đậm đà của thịt heo chẳng hề kém cạnh thịt hươu, thịt dê chút nào, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn.

"Nói ra không sợ các ngươi cười chứ cái món thịt heo này, ta thấy còn thơm hơn cả thịt dê."

Thành Phụng Nguyên vốn chuộng vị thanh tươi, người ta cứ hay tâng bốc thịt dê nhưng vị khách này lại thật lòng thấy món thịt heo của Thang lão bản mới thật sự hợp khẩu vị.

"Ấy là nhờ cái tay nghề của Thang lão bản chứ tiệm khác làm sao ra được cái vị này."

"Phải đấy, phải đấy!"

Vừa lúc ấy Hoàng lão bản cũng tới, tiệm vừa vặn mở cửa. Lão cười hỉ hả: "Ta tới đúng lúc quá, mở cửa rồi đây!" Rồi lão tự nhiên như người nhà, bước vào tiệm tìm chỗ ngồi xuống.

Có người nôn nóng hỏi ngay: "Thang lão bản, hôm nay có món gì đấy?"

"Hôm nay có sườn hương thơm và thịt kho tàu làm món chính, món chay có nộm tam sắc và rau xào." Thang Hiển Linh mỉm cười đáp, "Đặc biệt hôm nay còn có thêm món tráng miệng sau bữa, hơi chua một chút, ta có làm một vại sữa đặc ăn kèm với mứt táo đỏ."

Cậu thầm tính ngày mai mua thêm ít hoa hồng về sên mứt quả táo để thay đổi khẩu vị cho món sữa chua này.

Hoàng lão bản vừa ngồi xuống, nghe vậy thì kinh ngạc: "Sữa đặc sao?"

Ở các khu chợ Đông, chợ Tây cũng có tiệm bảo là bán sữa đặc nhưng vị cứ như sữa bò loãng lên men, khó uống vô cùng, chẳng hề chính tông. Hoàng lão bản từng được nếm qua loại chuẩn vị, nó phải trắng muốt như tuyết, đặc quánh như đậu hũ, vào miệng thì chua thanh, hương sữa nồng nàn cực kỳ ngon miệng, giữa ngày hè mà được một bát thì đúng là thứ giải nhiệt tuyệt vời.

"Ngài xem thử đi, ta gọi nó là sữa chua, một loại chế phẩm từ sữa thôi." Thang Hiển Linh bưng một chén nhỏ đưa qua, những thực khách khác cũng tò mò nhìn theo. Cậu giới thiệu thêm: "Nếu không rưới mứt táo đỏ thì vị sẽ hơi chua, ai không quen ăn chua quá thì nên thêm chút mứt táo."

Hoàng lão bản bị bát sữa nhỏ này hớp hồn, mắt lão sáng rực lên, vỗ tay reo: "Đúng nó rồi! Chính tông, quá chính tông! Cho ta hai bát, một bát thêm mứt táo, một bát để không, để ta dùng bát không này khai vị trước đã."

"Bao nhiêu tiền một bát?"

Hoàng lão bản không đợi được nữa, cầm muỗng múc một miếng lớn cho vào miệng, tức thì mắt lão sáng bừng. Đúng là cái vị này rồi, thậm chí còn ngon hơn cả loại lão từng ăn ở chỗ người Hồ, ngon đến lạ lùng.

"Năm văn tiền một bát."

"Bao nhiêu cơ?" Hoàng lão bản sửng sốt.

Thang Hiển Linh thoáng khựng lại... Chẳng lẽ lão chê đắt sao? Thiết Ngưu bảo mười năm trước ở Lục Kinh bán một lượng bạc kia mà. Cậu liền mỉm cười điềm nhiên, mặt không đổi sắc nói: "Năm văn một bát, mứt ăn kèm ta sẽ thay đổi thường xuyên."

Thực khách quanh đó, người từng ăn qua thứ này thì thấy rẻ, quá rẻ. Kẻ chưa ăn bao giờ thì lại đắn đo, bát bé tí thế này mà năm văn có đắt quá không? Tầm ba bốn văn thì may ra.

"Thang lão bản đúng là người thật thà mà!" Hoàng lão bản bật cười sảng khoái, "Hôm nay Hoàng mỗ lại phải mượn hộp đồ ăn của ngươi rồi. Cách đây tầm hai năm, ta có ăn món này ở nhà một thương nhân tại chợ Đông, vị rất giống của ngươi, ngon tuyệt phẩm. Sau này các tiệm bên ngoài bán hai ba mươi văn một bát mà cũng chẳng được trắng mịn, vị ngon như nhà ngươi làm."

Vị thương nhân đó vốn hào sảng, tặng lão ăn thử và bảo rằng sữa đặc này cực kỳ khó làm, mấy thùng sữa bò mới thành được một thùng, còn lại toàn bị hỏng bỏ đi rất lãng phí, bởi vậy nó mới quý, không bán ra ngoài.

Thang Hiển Linh: "..."

Thực ra Thang Hiển Linh biết rõ mình đang nắm giữ bàn tay vàng, nếu không thì bát sữa chua này chẳng đời nào có cái giá đó. Người ngoài bán đắt là vì tỉ lệ hỏng cao, hao hụt lớn, bao nhiêu chi phí đổ dồn hết vào giá bán nên mới thành ra xa xỉ.

"Nhà ta lấy rẻ thế này là để tri ân thực khách, sữa chua chỉ bán cho những ai dùng bữa tại tiệm thôi." Thang Hiển Linh nhanh chóng xoay chuyển lý do. Cậu không muốn vì mình mà làm loạn giá thị trường, cũng sợ đám chủ tiệm sữa chua khác kéo đến tận cửa gây chuyện.

Hoàng lão bản hỏi: "Thế có giới hạn số lượng không?"

"Không có, cứ bán đến khi hết vại thì thôi." Thang Hiển Linh đáp.

Thứ này nhỏ, bảo năm văn là rẻ thì cũng chỉ đúng với người có gia sản như Hoàng lão bản. Còn với những thực khách khác, vừa ăn cơm phần lại thêm chén sữa chua thì tổng cộng cũng mất tới 27-28 văn tiền. Chẳng ai có thể bữa nào cũng đánh chén vài bát sữa chua cho bõ thèm được, vì nó đâu có chắc dạ như bánh nướng hay bánh mì.

Cũng bởi vậy, một số người cảm thấy món này không được hời cho lắm.

Hoàng lão bản thì hớn hở: "Để cho ta năm bát, không cần mứt táo." Lão vốn thích ăn vị chua nguyên bản, mứt táo của Thang lão bản tuy ngon nhưng lão thấy không bằng mật hoa ở nhà, đem về pha thêm chút nước hoa lộ thì mới gọi là tuyệt phẩm.

"Được rồi!"

Bên ngoài, có người đã réo gọi đòi ăn cơm, mùi thơm ngào ngạt làm ai nấy đều hoa mắt chóng mặt, không đợi thêm nổi nữa.

Thang Hiển Linh bắt đầu múc cơm. Thôi Đại Bảo từ lúc nào đã lặng lẽ đứng đầu hàng, lão xách giỏ, lôi bát nhà mình ra: "Cho ta hai suất."

"Có ngay." Thang Hiển Linh bắt đầu múc thức ăn vào hộp.

Thôi Đại Bảo vẫn chọn cơm ngũ cốc nhà họ Thang vì cơm Thang lão bản nấu thật sự thơm hơn hẳn cơm nhà. Y vừa đợi vừa hàn huyên: "Thang lão bản làm cái gì cũng thấy vị đậm đà hơn người khác, như món bánh đậu quân cờ mà Đậu Tử làm, giờ vị cũng đã gần đuổi kịp ngươi rồi đấy."

"Nhắc mới nhớ phải cảm ơn Thang lão bản nhiều lắm."

Thang Hiển Linh ngẩn người: "Sao cơ?"

"Đậu Tử nhà ta tính hắn lầm lì, ít khi giao du với ai. Nhờ có Thang lão bản dạy hắn làm bánh đậu quân cờ rồi lại công khai cách làm với cả phường nên mấy ngày nay không ít bà con lối xóm tới nhà tìm Đậu Tử để học hỏi..." Thôi Đại Bảo trông rất vui mừng. Tuy mỗi khi có các bà các cô tới là y lại phải tránh mặt đi dạo một vòng cho phải phép. Nhưng rõ ràng dạo này Đậu Tử vui vẻ hơn hẳn.

Thang Hiển Linh mỉm cười: "Tôn phu lang tính tình hiền hậu, cũng là giúp ta một tay thôi." Trước đây cậu đã nói tỉ lệ nguyên liệu làm bánh đậu quân cờ nếu người thường làm sẽ không ra được vị, mà cậu thì bận bịu buôn bán không xuể. Sau khi hướng dẫn lại cho bà con trong phường, Tôn phu lang đã chủ động bảo ai muốn học cứ tới nhà tìm hắn.

Việc này đúng là giúp cậu bớt được khối việc.

Giữa lúc chuyện trò, cơm canh đã chuẩn bị xong. Thôi Đại Bảo không mua sữa chua, cứ thế xách hộp đồ ăn về nhà dùng bữa chiều.

Sau đó Thang Hiển Linh bận tối tăm mặt mũi, vừa làm vừa tranh thủ hàn huyên vài câu với thực khách. Phần lớn mọi người đều tò mò hỏi han món này món nọ, có người tấm tắc khen món nộm hôm nay cực kỳ đưa miệng, đúng là món giải nhiệt ngày hè, cũng có người không ngớt lời kinh ngạc trước hai món chính mới ra lò.

"Sườn chiên xong để nguội mà ăn vẫn không thấy ngấy, ngon thật!"

"Bên ngoài thì giòn, bên trong thì mềm mọng."

"Ăn vào thấy vừa thơm vừa giòn tan, vị thịt lại đậm đà, chắc là có kho qua rồi nhỉ?"

Thang Hiển Linh đáp: "Đúng thế, ta phải kho cho thấm vị rồi mới đem chiên." Còn về tỉ lệ gia vị kho ra sao thì cậu giữ kín như bưng. Có những món Thang Hiển Linh không sợ người ta học lỏm, nhưng với món thịt heo vốn là thương hiệu để giữ chân khách thì vẫn phải có bí mật nghề nghiệp.

Riêng món thịt kho tàu thì thực khách ai nấy đều phải thốt lên lời khen ngợi. Giữa thời tiết nóng nực, món thịt kho đậm màu, đẫm sốt và hơi thiên về vị ngọt này lẽ ra phải rất ngấy, miếng thịt trông cũng nhiều mỡ như thế, vậy mà khi vào miệng lại mềm nhừ như tan ra. Dùng muỗng xắn nhẹ miếng thịt cho tơi rồi trộn cùng cơm ngũ cốc, rưới thêm chút nước sốt đậm đà đưa vào miệng, hương vị cứ thế bùng nổ từng tầng, từng lớp.

Thật sự là quá ngon đi!

Lại gắp thêm một đũa nộm tam sắc ăn kèm. Củ cải, khoai tây và bắp cải thái sợi trộn lẫn với nhau, rõ ràng toàn là những thứ rau củ tầm thường nhưng qua tay Thang lão bản trộn lại trở nên thanh mát, giải ngấy cực tốt, sợi nào sợi nấy ăn vào cứ giòn sần sật.

Đánh chén xong bữa cơm, bao nhiêu cái nóng bức, mệt mỏi của cả ngày dài dường như tan biến sạch.

"Lão bản, cho ta thêm bát sữa chua nữa!" Có thực khách đã ăn sang bát thứ hai.

"Ăn xong bữa tối mà kèm thêm bát sữa chua này thì đúng là hết ý, người mát mẻ hẳn ra, cái bụng cũng nhẹ nhàng, không thấy nặng nề nữa."

Có người lỡ ăn hơi căng bụng, húp vài ngụm sữa chua liền thấy cái cảm giác nghèn nghẹn ở cổ họng dịu hẳn đi. Thứ sữa chua này đúng là ngon thật sự.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhanh nhẹn bưng thêm các bát sữa chua ra cho khách.

Hoàng lão bản đang thưởng thức bát thứ hai có thêm mứt táo đỏ. Vốn dĩ lão không mặn mà gì với táo đỏ vì quanh thành Phụng Nguyên trồng rất nhiều, giá lại rẻ. Bản tính lão hơi ưa hư vinh, chỉ thích những thứ gì lóng lánh vàng son, hiếm có và đắt tiền thì mới coi là đồ tốt. Nếu không phải vì tay nghề của Thang lão bản quá đỗi bá đạo khiến lão thèm nhỏ dãi thì còn lâu lão mới thèm ngó ngàng đến mấy cái tiệm ăn nhỏ ven đường thế này.

Ấy thế mà, nhìn bát sữa chua táo đỏ bình dân trước mắt, Hoàng lão bản tò mò múc thử một muỗng. Vừa ăn xong, lão lập tức thốt lên đầy ngạc nhiên: "... Lát nữa để ta mang năm bát về nhé, lấy một nửa có thêm mứt táo đi. Cái mứt táo đỏ này Thang lão bản làm thực sự không tồi chút nào."

Táo đỏ thì tầm thường thật, không sánh được với các loại mứt mật hoa hay hoa lộ cao sang, nhưng cái mứt táo đỏ này của Thang Hiển Linh lại có vị thơm nồng nàn rất lạ. Táo được giã nhuyễn, không còn lớp vỏ lợn cợn làm vướng cổ họng, quyện cùng chất sữa chua mịn màng đặc quánh, nuốt đến đâu thấy vị chua ngọt dịu dàng lan tỏa đến đó.

Đúng là ngon tuyệt!

"Thang lão bản, cho ta một bát nếm thử với!" Có vị thực khách cuối cùng cũng ngồi không yên. Lúc đầu hắn cứ mẩy may nghĩ bát sữa chua bé tí mà giá năm văn thì thật chẳng đáng tiền, nhưng nghe mọi người xuýt xoa khen ngợi mãi, lại thêm phần trước giờ chưa từng được nếm qua món lạ này, hắn không kìm được mà muốn mua thử cho biết.

Hắn cứ thắc mắc mãi. Cái thứ sữa bò lỏng bỏng như nước kia làm sao mà người ta có thể biến nó thành dạng đặc sệt thế kia được nhỉ? Vị nó ra làm sao?

"Khách quan à, sữa chua không còn đủ một bát nữa rồi." Thang Hiển Linh gãi đầu ái ngại. Chẳng là lúc trưa cậu thấy ngon quá nên đã đánh chén liền hai bát, mẹ một bát, Thiết Ngưu một bát. Đã vậy Hoàng lão bản vừa ăn tại chỗ hai bát lại còn gói mang về tận năm bát nữa, tính ra trong vại chẳng còn lại bao nhiêu.

"Sữa chua hôm nay bán hết mất rồi. Nếu ngài không chê, chỗ dưới đáy vại còn lại một ít, ngài nếm thử cho biết vị nhé? Ta không lấy tiền đâu." Cậu vừa vét sạch đáy bình, gom lại cũng chỉ được chừng một phần ba bát, bèn bưng ra cho vị khách đang đứng tần ngần nãy giờ.

Vị thực khách kia sững người: "?!"

"Được thế thì tốt quá, đa tạ Thang lão bản nhé!"

Quả thực, Thang lão bản hào phóng quá sức.