Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 52


"Cái tên Chương Minh kia chân cẳng nhanh thật, ngoài miệng thì chào hỏi cười nói với ta, mà dưới chân cứ thế thoăn thoắt chạy biến, hại ta hôm nay chỉ đứng thứ hai." Thôi Đại Bảo vừa bước vào cửa nhà vừa lẩm bẩm.

Cổng viện đang mở rộng, Thôi phụ đã thu dọn xong xuôi, chỉ chờ con trai mang đồ ăn sáng về.

"Thứ hai thì thứ hai, ta thấy cũng chẳng muộn hơn mọi khi là bao." Thôi phụ lên tiếng.

Thôi Đại Bảo vốn chẳng phải hạng người hay tị nạnh hơn thua, nếu tính tình y mà như thế thì đã chẳng được hàng xóm láng giềng gọi một tiếng Thôi đại gia rồi. Y đặt chiếc giỏ lên chiếc bàn giữa sân. Tiết trời mùa hạ nóng nực, chỉ có lúc sáng sớm và chiều muộn là mát mẻ nhất, bởi vậy cả nhà đều có thói quen ngồi ăn sáng ở ngoài sân.

"Cha, bánh trứng nướng của người đây."

Thôi phụ vừa định cầm lấy bánh thì chợt ơ một tiếng. Ông còn chưa kịp mở lời, Thôi Đại Bảo đã biết cha muốn hỏi gì, liền nhanh nhảu: "Là Thang lão bản làm đấy, hôm nay để tri ân thực khách nên mời mọi người ăn miễn phí. Lúc nãy xếp hàng con cũng ăn được kha khá rồi."

Tôn Đậu Tử mang hũ sữa bò cất đi, lát nữa còn phải đun nóng lại. Hắn vừa đưa chén trà cho nam nhân nhà mình, vừa nghĩ ăn đậu quân cờ này có vẻ hơi khô miệng, chắc Đại Bảo đang khát lắm.

Thôi Đại Bảo đón lấy chén trà uống cạn một hơi, cảm thấy sảng khoái hẳn ra, lại quay sang nói với Đậu Tử: "Mà nó ngon lạ lùng, nhất là cái loại màu xanh ấy. Thang lão bản đúng là người hào sảng, phóng khoáng, hắn bảo hắn không kinh doanh món này, ai muốn học thì hắn đều sẵn lòng chỉ dạy."

"Lại có chuyện như vậy sao?" Tôn Đậu Tử kinh ngạc, rồi gật đầu: "Thang lão bản đúng là người tốt thật sự."

Thôi phụ đã bốc mấy viên đậu quân cờ, ăn một lúc mấy viên liền. Bánh trứng nướng thì cứ để đó đã, ông hết ăn loại màu vàng lại đến loại màu xanh, tay cứ thế bốc không ngừng, rồi bảo: "Ăn cái này cứ như đang tận hưởng vị Tết tháng Hai vậy."

"Loại này là có trộn thêm trứng gà đây." Thôi phụ vừa nói vừa bỏ một hạt màu vàng vào miệng.

Thôi Đại Bảo tiếp lời: "Loại màu xanh là trộn bột đậu xanh với bột lá hoa tiêu đấy."

Nói đoạn, y lại chậc lưỡi. Cái món này nhỏ xinh như vậy, ăn vào là không dừng tay được. Đáng tiếc mỗi người chỉ được một muỗng, Thôi Đại Bảo thấy đã hết sạch sành sanh, đành phủi phủi tay chuyển sang ăn bánh nướng. Thôi phụ cầm bánh trứng nướng trên tay mà lòng vẫn cứ vương vấn mấy viên đậu quân cờ.

"Con cũng chẳng dám lấy nhiều, dù sao cũng là đồ miễn phí mà." Thôi Đại Bảo nhìn bộ dạng của cha là biết ông vẫn còn thèm.

Thôi phụ bùi ngùi: "Già rồi, ăn vào lại nhớ cái hồi bà nội ta còn sống. Thuở ấy ta còn là thằng bé để chỏm tóc, nhà chỉ có một gian sân nhỏ xíu. Tết nhất vừa qua chưa lâu, trong nhà chẳng có món gì ra hồn, chỉ mong ngóng đến ngày mùng hai tháng Hai để được ăn đậu quân cờ bà làm. Thấy ta cứ đứng nhìn chằm chằm đầy mong đợi, bà liền đập thêm hai quả trứng gà vào bột. Đúng là cái vị mà Thang lão bản làm đây rồi, hắn cũng mạnh tay cho nhiều trứng gà lắm."

Vị tiểu phu lang này làm ăn thật là thựt thà, ngay cả đồ tặng kèm cũng chẳng nỡ bớt xén trứng gà.

"Thang lão bản còn cho cả hương liệu vào bên trong nữa." Thôi Đại Bảo nói thêm. Thứ đó còn đắt hơn trứng gà nhiều.

"Hèn gì ta nếm thấy đậm đà hơn hẳn vị bà nội làm." Thôi phụ gật gù. Còn cái nào thơm hơn, ngon hơn thì ông chẳng nói ra, chỉ để trong lòng mà cảm nhận.

Tôn Đậu Tử ngồi bên cạnh nghe, ăn hết một cái bánh nướng đậu đỏ và nửa cái bánh nhân thịt cải mai khô. Thấy cha chồng và Đại Bảo cứ nhắc mãi về món đậu quân cờ, chắc hẳn là vẫn muốn ăn nữa, hắn thầm nghĩ hay là mình đi hỏi Thang lão bản cách làm xem sao?

Thế là đợi lúc cha chồng đi làm, Đại Bảo chuẩn bị đi lấy bánh mì chà bông, Tôn Đậu Tử liền đi cùng một đoạn.

Tôn Đậu Tử tính tình vốn nhút nhát, còn đang ngượng ngùng chưa biết mở lời hỏi cách làm đậu quân cờ thế nào thì Đại Bảo đã nhanh nhảu hỏi giúp hắn rồi. Họ vừa mở miệng, những người xung quanh cũng tò mò nhìn sang. Lúc này đã muộn hơn một chút, có những người không kịp ăn đậu quân cờ liền hỏi đó là món gì.

Đám thực khách đến sớm giờ đang xếp hàng mua bánh mì chà bông bèn nhiệt tình kể lại cho những người đến muộn nghe.

Người đến muộn: ... Chỉ biết đấm ngực dậm chân vì hối hận! Sáng nay thế mà lại có đậu quân cờ ăn miễn phí!

Thang Hiển Linh thấy cảnh đó thì buồn cười, sau đó tỉ mỉ chỉ cho những người muốn học về tỷ lệ pha trộn, đặc biệt là loại đậu xanh. Bột mì và bột đậu xanh phải trộn ra sao, bột lá hoa tiêu không nên nghiền quá mịn, phải còn hơi lợn cợn một chút thì ăn mới ngon. Cậu chỉ dẫn vô cùng chi tiết.

Còn loại trộn trứng gà chính là cách làm kiểu cũ của thành Phụng Nguyên, cậu chỉ cho thêm chút bột ngũ vị hương, cái này cũng không có gì khó.

Kỳ thực, việc xào đậu quân cờ thì ca nhi, nữ nhân ở thành Phụng Nguyên này nhà nào chẳng biết làm. Nhưng ăn đồ Thang lão bản làm xong mới thấy đúng là khác hẳn nhà mình, giống như so món cơm thường ngày với cao lương mỹ vị ở tửu lầu vậy. Đậu quân cờ của Thang lão bản đã đạt đến trình độ có thể đem đi kinh doanh được rồi.

Đáng tiếc là Thang lão bản không bán, nhưng bù lại cậu rất hào phóng, sẵn lòng dạy lại cho mọi người.

"... Ngươi cứ về nhà nhào thử một nắm bột nhỏ làm trước xem sao. Nếu không làm được, hoặc nhớ nhầm bước nào khiến vị không đúng thì sau giờ ngủ trưa cứ tới tìm ta, ta sẽ bớt chút thời gian chỉ thêm cho." Thang Hiển Linh nói với Tôn Đậu Tử.

Cậu thầm nghĩ, phu lang nhà Thôi đại gia tính tình thật là dịu dàng, mềm mỏng.

Thế là hôm đó Tôn Đậu Tử vừa về đến nhà đã bắt tay vào làm đậu quân cờ ngay. Thôi Đại Bảo cũng hiếm khi không ra ngoài chơi, ở nhà giúp phu lang đẩy cái cối xay nhỏ để nghiền đậu xanh.

Không nói chứ việc này kể ra cũng có cái thú vị riêng. Chủ yếu là Thôi Đại Bảo thỉnh thoảng mới đụng tay vào việc nặng, nên coi đó như một thú tiêu khiển. Thấy Đậu Tử nhà mình mồ hôi nhễ nhại vì nóng, Thôi Đại Bảo liền dỗ dành: "Ngươi cởi bớt áo ngoài ra đi, trong nhà chỉ có hai ta thì sợ cái gì."

Chính y cũng đã sớm cởi phăng áo ngoài, chỉ còn mặc mỗi chiếc áo lót bên trong.

. . . .

Thang Hiển Linh ngủ trưa xong, không chỉ tinh thần phấn chấn hơn mà cánh tay cũng chẳng còn mỏi nhừ như trước. Sau đó cậu mới biết, lúc cậu ngủ, Thiết Ngưu đã chườm nóng rồi còn xoa bóp cho cậu một hồi lâu, bảo sao mà chẳng nhanh hồi phục.

"Ngươi cũng bận rộn suốt cả buổi sáng, tay ngươi không mỏi sao?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lắc đầu: "Không mỏi, thật đấy." Sợ Hiển Linh không tin, hắn giải thích thêm: "Sức lực của ta vốn dĩ bẩm sinh đã lớn hơn người thường một chút. Năm mười bốn tuổi, nghĩa phụ thật ra không muốn dạy ta đi săn, còn định bụng tìm lại người thân cho ta. Người bảo ta ăn mặc tử tế, chắc hẳn gia cảnh không tồi, đi học nghề săn bắn vất vả, suốt ngày bôn ba trong núi rừng lại còn nguy hiểm."

"Ta khi ấy rõ ràng chẳng có ký ức gì, nhưng lại chẳng hề nhớ nhà, chỉ lầm lũi không nói một lời đi theo nghĩa phụ vào núi. Leo qua hai ngọn núi, nghĩa phụ dừng chân nghỉ ngơi rồi nhìn ta hỏi có mệt không."

"Kỳ thực cũng có mệt một chút, nhưng vẫn chịu được."

"Sau này leo cây, đào hố làm bẫy, rồi khiêng con mồi đi băng rừng, đến mùa đông năm ấy nghĩa phụ dạy ta bắn tên, cung tiễn của người ta cũng có thể kéo ra được, nghĩa phụ mới bảo sức lực ta quả thực lớn hơn người thường."

Thang Hiển Linh rất thích nghe Thiết Ngưu kể về những ngày đi săn cùng nghĩa phụ, tay hắn khẽ nắn nắn cánh tay Thiết Ngưu, quả thực là cứng như đá.

"Trông ngươi cũng chẳng giống mấy gã cơ bắp quái dị."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngẩn ra: "?"

"Ý ta là mấy người bắp thịt cuồn cuộn, trông sừng sững như ngọn núi ấy."

"Ngươi thích kiểu người như vậy sao?"

Thang Hiển Linh đấm nhẹ vào ngực Hoàng Phủ Thiết Ngưu một cái: "Ta không thích, nhìn hơi đáng sợ."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm: "Ta cứ tưởng ngươi thích kiểu đó chứ."

Hai người ngủ dậy tán gẫu vài câu không đâu vào đâu mà cũng cười ha hả với nhau. Bên ngoài nghe tiếng Tưởng Vân gọi vọng vào: "Hai đứa tỉnh chưa? Ngũ ca nhi, ta đi mua thức ăn đây."

Thang Hiển Linh vội đáp: "Tỉnh rồi mẹ ơi! Người đừng vội, đồ đạc nhiều lắm, để Thiết Ngưu đi cùng người một đoạn."

"Đúng vậy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu xỏ giày, khoác thêm áo ngoài rồi bước ra cửa.

Trong sân vẫn còn nghe tiếng Tưởng Vân: "Một mình ta đi là được rồi."

"Mẹ, đồ đạc nặng lắm, để con xách cho, đi đường một lát là tới thôi."

Thang Hiển Linh cũng mặc đồ chỉnh tề bước ra, chào hai người trong sân rồi đi rửa mặt. Vốn dĩ là người một nhà, chẳng cần phải khách sáo xa cách làm gì.

Lúc này chừng hơn hai giờ chiều, đã qua cái lúc nắng gắt nhất, nhưng hiện tại vẫn chưa gọi là mát mẻ.

Thang Hiển Linh chưa vội nhóm lửa, cậu bắt tay vào làm mấy việc só chế nguyên luyện như bóc tỏi, thái gừng, đợi mẹ và Thiết Ngưu mua rau thịt về, lần này cậu không nhờ Chu lão bản đưa tới. Chờ đến lúc có thịt rau đầy đủ, cả nhà mới bắt đầu bận rộn.

Mùa này trời tối muộn, bảy giờ tối mà trời vẫn còn sáng rõ.

Thang Hiển Linh dự tính hơn bốn giờ chiều sẽ lên món. Hơn một canh giờ nữa, dùng hai cái chảo lớn và một cái bếp lò là hoàn toàn kịp. Sườn non cậu để Thiết Ngưu chặt thành từng miếng dài chừng lóng tay, đều tăm tắp. Thang Hiển Linh bắt đầu rửa sườn thật kỹ, để ráo nước rồi để sang một bên.

Món sườn heo chua ngọt và đầu sư tử hầm đều là những món cực kỳ tốn thời gian.

Hai bếp bắt đầu đỏ lửa, Thang Hiển Linh cho thịt vào nồi để hầm trước.

. . . . 

Khi hoàng hôn vừa đến.

"Lại thơm nữa rồi."

Lư Tam Nương liếc nhìn đại ca, nói: "Hôm nay Ngũ ca còn bán cơm chiều nữa."

Chẳng riêng gì Lư Đại Lang, ngay cả Lư phụ đi ngang qua nghe thấy mùi hương cũng phải khựng lại. Ông nhớ có lần Tam Nương bưng một bát thức ăn từ nhà bên cạnh về, trông thì cũng thường thường thôi, nhưng Tam Nương vừa trút vào nồi canh bánh bột của nhà mình nấu lại, mà hôm đó bát bánh bột thơm ngon đến lạ lùng.

"Hai đứa nếu thèm thì lát nữa tiệm bên cạnh mở cửa, sang đó mà mua một phần." Lư phụ lên tiếng. Trời nóng nực, cơm nước trong nhà có thêm chút thịt cũng tốt.

Lư Tam Nương và đại ca đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều hớn hở. Tam Nương vội chạy ra trước cửa tiệm ngóng xem nhà Ngũ ca chừng nào thì mở cửa.

Hơn bốn giờ chiều, trên chiếc bàn lớn trước tiệm đã bày biện thức ăn. Những chiếc khay gỗ sâu lòng chứa đầy những miếng sườn heo màu đỏ hồng óng ả, bên trên rắc thêm chút mè trắng. Chẳng cần bàn đến mùi vị, chỉ riêng màu sắc thôi đã đủ làm người ta hoa mắt say đắm. Thật đúng là khiến người ta không kìm được mà muốn nếm thử ngay xem vị nó ra sao!

Sao mà trông lại đẹp mắt đến thế kia chứ.

Bên cạnh là những hũ sứ trắng lớn đựng những viên thịt to bằng nắm tay, gọi là đầu sư tử. Thịt viên nằm trong nước canh trong vắt, điểm xuyết vài cọng hành xanh mướt, trông thật thanh đạm tao nhã. Thang Hiển Linh lại nhanh tay xào thêm hai chảo thức ăn chay nữa là xong xuôi.

Trong sọt tre lót lá là cơm trắng trộn hạt kê vàng, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Tiệm nhà họ Thang vốn là hai gian rộng lớn, bốn cánh cửa khép hờ. Lúc này đúng vào giờ các phụ nhân, phu lang ra phố mua thức ăn chuẩn bị bữa chiều, thấy vậy liền dừng chân trước cửa tiệm, hít hà mùi hương.

"Mùi gì mà thơm quá vậy?"

"Sao lại thơm đến nhường này!"

"Có phải Thang lão bản đang hầm thịt không?"

Cánh cửa tiệm đúng lúc này mở ra.

Thang Hiển Linh tươi cười đứng trước cửa: "Nhà ta từ hôm nay bắt đầu bán thêm cơm chiều." Biển hiệu nhà cậu vốn định đổi, nhưng vì là Thiết Ngưu tặng nên cậu nhất thời vẫn chưa nỡ gỡ xuống.

"Bán món gì thế?"

"Bán bánh bột à?" Có người đoán chắc lão Thang đã truyền lại bí quyết nấu bánh bột canh dê cho Ngũ ca nhi rồi, nên giờ cậu mới đem ra bán. Nhưng cũng có người mũi thính, đoán ngay ra đây không phải vị thịt dê. Trời nóng thế này, ăn thịt dê chỉ tổ thêm nóng trong người.

"Bán cơm phần, mỗi phần đủ cho một người ăn. Ngày nào ta xào món gì thì bán món nấy." Thang Hiển Linh niềm nở nói: "Thực đơn hôm nay gồm: sườn heo chua ngọt, đầu sư tử hầm, cà tím xào thịt băm, đậu hũ kho hành. Đi kèm một bát cơm, giá là hai mươi hai văn."

Lư Tam Nương nghe thôi đã ch** n**c miếng, nhưng nghe đến giá hai mươi hai văn thì khẽ rụt tay lại. Hai mươi hai văn... chắc chắn cha sẽ không vui đâu, ông sẽ chê đắt mất. Nhưng cái mùi thơm ngào ngạt kia cứ quanh quẩn nơi đầu mũi, thật là gây thèm thuồng quá đỗi.

"Sao mà đắt vậy?"

"Thực ra cũng vừa tầm thôi, những bốn món kia mà."

"Nhưng chỉ là phần một người ăn thôi."

"Chê ít thì cứ mua hai phần là được chứ gì."

"Dù sao cũng chỉ là thịt heo, thịt heo đâu có đáng giá đến thế mà bán đắt vậy."

"Tiệm rượu nếp Lý Ký phía trước cũng bán kiểu này, chỉ có mười tám văn thôi, rẻ hơn được bốn văn đấy."

"Tay nghề nhà đó sao bì được với Thang lão bản? Ta chẳng phải nói giúp hắn đâu, nhưng món Thang gia mà làm dở thì chẳng cần chúng ta chê, sớm muộn gì cũng dẹp tiệm như nhà kia thôi."

Đúng là cái lý ấy, mọi người chủ yếu chỉ mặc cả về giá thôi. Thang Hiển Linh lúc này mới lên tiếng: "Các vị, ta không dám khoe khoang thức ăn nhà mình thơm ngon thế nào. Nhưng nếu ai tự mang bát đến mang về thì ta bớt cho một văn, nếu không lấy cơm thì bớt thêm hai văn nữa."

Gói mang về như thế cậu lại đỡ phải rửa bát!

Một phụ nữ nhanh trí tính toán rồi reo lên: "Vậy nếu ta tự mang bát đến và không lấy cơm, chẳng phải được bớt tận ba văn sao?"

"Đúng vậy!" Thang Hiển Linh khẳng định chắc nịch.

Chiến lược bán hàng chính là đây. Mới lúc nãy ai nấy còn chê hai mươi hai văn là đắt, giờ nghe được bớt ba văn, tính ra chỉ còn mười chín văn là thấy dễ chịu hẳn, tiệm đồ ăn dở tệ kia cũng lấy mười tám văn rồi, mà tay nghề Thang lão bản thì khỏi phải bàn, mùi thơm từ trong tiệm cứ từng đợt bay ra như trêu ngươi, mời mọc.

Không mua không được. Có vị khách quen nhịn không nổi, vội vã chạy về nhà cầm bát tới: "Thang lão bản, ta ăn ngay tại tiệm, ngươi múc cho ta một phần để ta nếm thử trước đã."

Nói xong liền sòng phẳng giao tiền.

Vị thực khách này bước vào trong tiệm, thấy bàn ghế đã được kê lại chỉnh tề, dọn dẹp sạch bóng. Men theo mùi hương nhìn qua, phía bên lò nướng xuất hiện thêm một chiếc bàn dài, trên bàn bày biện đồ ăn gọn gàng, bát đĩa sạch sẽ xếp thành từng chồng cao.

Hắn tiến lại gần nhìn một cái, quả thực là không kìm lòng nổi.

Từng miếng sườn đỏ hồng, dài chừng một đốt ngón tay, màu sắc hồng nhuận, bóng bẩy óng ả...

Thơm, thơm quá đi mất!

"Thang lão bản, đây là món gì vậy?"

"Sườn heo non dùng làm món sườn chua ngọt, khẩu vị chua chua ngọt ngọt dễ ăn." Thang Hiển Linh vừa đáp vừa nhanh tay múc cơm. Cậu mới đặt làm một mẻ đĩa sứ mới, sắc trắng xanh tao nhã, lòng đĩa rộng và sâu hơn đĩa dùng ở nhà, dưới đáy đĩa còn có ấn chữ "Ngũ Ca".

Một muỗng sườn chua ngọt được đặt vào một góc, tiếp đến là một muỗng cà tím xào thịt băm, rồi một muỗng đậu hũ kho hành thơm lừng.

Vị khách đó thắc mắc: "Sao mới có ba món, không phải nói bốn món sao?"

"Ngài đừng vội, đầu sư tử hầm có kèm nước canh, vị thanh đạm hơn nên ta để riêng vào một cái bát nhỏ." Thang Hiển Linh vừa đưa đĩa cơm qua, vị khách đã vội vàng đón lấy.

Thang Hiển Linh: "..." 

Tưởng Vân đứng cạnh cũng: "..." Bà vốn định bưng đĩa cho khách mà không kịp.

Vị khách nọ đã nóng lòng không đợi được nữa. Những người đứng ngoài vì tò mò và bị mùi hương dẫn dụ vào đều dán mắt theo dõi vị khách đầu tiên, định bụng chờ hỏi xem mùi vị thế nào. Mà thực ra cũng chẳng cần hỏi vì mùi thơm bay ra đã quá rõ ràng rồi!

"Thang lão bản, cho ta một phần, hôm nay ta cũng ăn ở đây luôn."

Có một người mở màn là có người thứ hai, chẳng mấy chốc việc buôn bán đã rộn ràng hẳn lên.

"Mẹ, người thu tiền đi!" Hoàng Phủ Thiết Ngưu gọi lớn: "Để con bưng thức ăn cho."

Tưởng Vân bắt đầu thu tiền, mời khách ngồi vào bàn. Vì vị khách đầu tiên tự bưng đĩa nên những người phía sau cũng lục tục kéo đến khu vực múc đồ ăn, chăm chú nhìn Thang lão bản múc cho mình rồi tự bưng đĩa đi tìm chỗ ngồi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu phụ trách bưng cơm và bát canh đầu sư tử đến từng bàn.

Trong tiệm nhanh chóng trở nên náo nhiệt vô cùng.

"Ngon quá!"

"Đây là sườn heo sao? Sao chẳng thấy chút mùi hôi nào thế này!"

"Nếu không nói là sườn heo, ta thực sự nếm không ra đây là thịt heo đấy."

"Huynh đài chắc là ít ăn thịt heo phải không?" Một người khách nhìn vị khách vừa nói, thấy người đó mặc y phục lụa là, trông có vẻ là kẻ có tiền.

Vị khách nọ gật đầu: "Đúng là hiếm khi ăn. Ông nội ta bảo thịt heo vị hôi lắm, nên từ khi gia cảnh khấm khá là nhà ta không bao giờ đụng đến thịt heo nữa."

Hắn vốn chưa từng ăn loại thịt heo hôi, tanh mà ông nội hay nhắc, thường ngày chỉ ăn dê, hươu, cá, gà vịt... Nhưng nay ngửi thấy mùi hương đậm đà quyến rũ này, lại nghĩ chỉ có hai mươi hai văn tiền, không ngon thì coi như vứt đi, ai ngờ....

"Thơm quá, một chút mùi hôi hay vị tanh đều không có."

Một vị khách khác vừa nhằn xương vừa nói. Miếng sườn này được hầm mềm nhừ, ngon miệng, chỉ cần  cắn một cái là xương đã rời ra. Dùng nước sốt chua ngọt trộn với cơm thì đúng là tuyệt phẩm, hắn tranh thủ lúc nhai mà tán thưởng: "Thịt heo bây giờ không còn vị như thời các cụ ngày xưa đâu, nhưng phải công nhận Thang lão bản làm lại càng thơm ngon hơn."

Nhà ai mà chẳng kho hay xào thịt, nhưng kỳ thực vẫn còn chút mùi đặc trưng, tay nghề này của Thang lão bản đúng là tuyệt kỹ!

Có người lại bảo: "Sao ta thấy cơm ngũ cốc của Thang lão bản chưng cũng thơm hơn ở nhà thế nhỉ?"

"Đúng vậy, một mùi thơm thanh khiết của gạo trắng quyện với hạt kê vàng, hương thơm đậm đà vô cùng."

"Dùng nước canh rưới lên cơm ăn đưa miệng lắm."

"Thang lão bản, thêm một phần cơm là hai văn phải không?"

Thang Hiển Linh đáp: "Thêm cơm chỉ tính một văn thôi."

Thực khách nghe xong ai nấy đều hớn hở: "Thang lão bản đúng là người làm ăn thực thà, thật phúc hậu quá."

Nếu nhà lão Triệu mà nghe thấy chắc chắn sẽ gào lên: "Hai mươi hai văn mà gọi là phúc hậu chỗ nào?! Thịt heo có đắt đỏ gì đâu, Thang Hiển Linh đúng là lòng dạ đen tối, ăn lời quá mức."

Thế nhưng với bốn món ăn này, món đậm đà nhất là sườn chua ngọt, ai nấy đều gắp miếng sườn trước tiên. Đến khi nếm sang miếng cà tím xào thơm đậm vị thịt băm, chẳng biết xào kiểu gì mà cà tím ăn mềm ngon như thịt, lại thêm miếng đậu hũ chiên qua dầu vàng rộm.

Thực sự là không hề đắt chút nào!

Thịt heo vốn rẻ nhưng Thang lão bản nấu nướng rất dụng tâm, gia vị phối hợp vô cùng khéo léo. Chỉ là một miếng đậu hũ tầm thường thôi mà qua tay Thang lão bản thì thành bên ngoài chiên vàng giòn, bên trong vẫn mềm mịn, không chút mùi nồng đặc trưng của đậu, hương hành lá gãi đúng chỗ ngứa. Vừa mới nếm vị chua ngọt của sườn, rồi lại ăn cà tím đậm đà, khi miệng bắt đầu cảm thấy hơi ngậy thì một miếng đậu hũ thanh nhẹ đưa vào vào miệng quả thực như nếm được vị thần tiên.

Đợi đến khi nếm thử món đầu sư tử hầm cùng nước canh trong vắt kia thì...

"Ơ kìa?"

"Các ngươi mau nếm thử thịt viên đi."

"Thịt viên gì chứ, đây là đầu sư tử đấy."

"Ta đang ăn đây, nãy giờ định nói rồi cái món đầu sư tử này đỉnh thật sự. Nhìn nước canh thanh đạm như nước lã mà húp một ngụm toàn là vị ngọt tươi của thịt, không hề có một váng mỡ nào. Thịt được hầm kĩ, dùng thìa xắn ra trộn với cơm, thơm lừng!"

"Ha ha ha ha, cái cách nói này của ngươi sao mà giống Thôi đại gia ở phường Bát Hưng nhà chúng ta thế không biết."

"Lạ thật nha, Thôi đại gia hôm nay sao lại chưa thấy tới? Không lẽ nào..."

"Đúng đấy, chẳng lẽ Thôi đại gia không thích ăn cơm chiều sao?"

"Chắc chắn là không phải rồi. Lão Thôi toàn kiểu ngoài miệng thì bảo Bánh mì chà bông gì chứ, ta tới mua bánh nướng thôi, kết quả hôm sau dậy sớm hơn bất cứ ai. Người như hắn nhất định là đang lén ghi nhớ giờ Thang lão bản bán cơm chiều rồi."

Thang Hiển Linh cũng thầm thắc mắc, chẳng lẽ hôm nay Thôi đại gia không tới thật sao? Thức ăn nhà cậu loáng cái đã bán hết một nửa rồi, không tới nhanh là hết thật.

Đúng lúc này, Lư Tam Nương bưng bát đĩa nhà mình sang.

"Ngũ ca, cho ta lấy thức ăn, không lấy cơm ạ."

"Được chứ." Thang Hiển Linh không múc quá nhiều, trước sau như một đối xử công bằng với tất cả mọi người. Thường ngày cậu có thể cho Lư gia ít đồ ăn lấy thảo, đó là tình làng nghĩa xóm, nhưng đã bước vào kinh doanh thì phải rạch ròi. Thực khách trả cùng một mức giá, không có chuyện người này được nhiều người kia được ít.

Lư Tam Nương nhận đồ ăn, một mình bưng hai cái bát.

"Để ta bưng sang giúp con bé một chuyến." Tưởng Vân lên tiếng. Bà nhìn Tam Nương đi đứng rón rén, sợ con bé làm đổ nước canh. 

Thang Hiển Linh đáp: "Dạ được, mẹ cứ đi đi, bên này con lo được."

Lư Tam Nương có chút ngại ngùng, nhưng Tưởng thẩm đã nhanh tay đỡ lấy giúp nàng.

Vị khách tài đại khí thô vốn chưa từng ăn thịt heo kia bắt đầu ăn chậm lại để nhâm nhi kỹ lưỡng hơn, cuối cùng cảm thán: "Thang lão bản, giá này của ngươi không hề đắt."

"Tay nghề này mà mở tiệm ở chợ Tây, chắc chắn khách khứa đông như trẩy hội."

"Nếu mở ở chợ Tây thì giá sẽ không chỉ có thế này đâu."

Người ta thường bảo ăn cơm chỉ nên ăn bảy tám phần no, vì dù đồ ngon đến mấy thì ăn no rồi vị giác cũng nhạt đi. Nhưng với phần cơm của Thang lão bản, vị khách này ăn đến cuối vẫn còn thèm thuồng, dư vị vẫn thơm ngon như miếng đầu tiên, chỉ là cái bụng đã no căng rồi. Đồ ăn phối hợp rất khéo, món đậm đà đi kèm với canh thanh tao. Ăn xong cảm thấy bụng dạ vô cùng thoải mái.

"Thang lão bản, cho ta thêm hai phần nữa, có thể để dành cho ta một chút, hoặc cho ta mượn cái hộp đựng đồ ăn được không?" 

Thang Hiển Linh đáp: "Nhà ta không nhận giữ phần, ai đến trước lấy trước. Còn hộp đựng đồ ăn thì có thể cho ngài mượn."

"Được, vậy lấy cho ta hai phần làm phiền ngươi để riêng ra giúp ta."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi lấy chiếc hộp của tiệm nhà mình ra lau sạch sẽ. Hộp đựng bốn tầng, Thang Hiển Linh dùng bát đựng thức ăn xếp vào trong, xách lên nặng trịch. Vị khách nọ thanh toán đủ tiền, dù không lấy cơm vẫn trả cả tiền cơm, rồi tự giới thiệu: "Nhà ta là tiệm tơ lụa họ Hoàng ở phường Thái Bình, lát nữa ta sẽ sai người mang hộp trả lại cho ngươi." Hoàng lão bản nói xong liền rời đi. Thang Hiển Linh gật đầu ghi nhớ.

Hoàng lão bản vừa đi, Thôi đại gia đã hớt hải chạy tới, bước chân như lướt gió, miệng gọi lớn: "Ái chà, có muộn quá không?"

Thực khách trong tiệm thấy thế liền trêu chọc, bảo là đậu bán hết rồi, y tới muộn quá vân vân. Thôi Đại Bảo chẳng thèm để ý, chạy thẳng đến chỗ Thang Hiển Linh, thấy trong khay lớn vẫn còn thức ăn nhưng không còn nhiều, lập tức cảm tạ trời đất rồi quệt mồ hôi trên trán: "Cho ta một phần!"

"Ngươi ngồi chờ một lát, uống ngụm trà cho mát đã." Thang Hiển Linh cười nói: "Nhà ta nhân thủ ít, làm phiền các vị tự tay rót trà uống nhé."

Trên bàn đều đã đặt sẵn ấm trà và chén sạch.

Thôi Đại Bảo không buồn dời bước, miệng bảo không mệt, đầu cứ cúi xuống nhìn chằm chằm mấy món ăn: "Đây là món gì thế?"

Thang Hiển Linh kiên nhẫn giới thiệu từng món một. Nếu ở thời hiện đại, Thôi đại gia chắc chắn là một vlogger chuyên đi săn lùng quán xá hoặc biên tập viên ẩm thực rồi; Tóm lại y là người cực kỳ sành ăn và ham ăn.

Thôi Đại Bảo nhận lấy phần cơm của mình, bưng đến một góc ngồi xuống, việc đầu tiên là húp một ngụm nước canh thịt.

Mấy thực khách khác đã ăn gần xong, thấy vậy liền trêu: "Thôi đại gia quả nhiên biết ăn nha, bọn ta đều chọn món sườn chua ngọt ăn trước, sao ngài lại chọn húp canh thịt thế kia?"

"Bát canh này nhìn trong vắt như nước lã, nhưng Thang lão bản đã dám mang ra bán thì chắc chắn phải có bí quyết riêng. Món càng thanh đạm lại càng thử thách tay nghề người nấu." Thôi Đại Bảo húp xong ngụm canh, chỉ thấy vị ngọt tươi thanh khiết, vô cùng sảng khoái.

Giữa trời nóng nực, y lại hớt hải chạy tới, người ngợm vốn đang khô nóng, nếu ăn ngay món thịt nhiều dầu mỡ thì e là không nuốt nổi. Nhưng bát đầu sư tử hầm này thì khác, chỉ vài ngụm nước canh đã khơi dậy cơn thèm ăn.

Y cắn một miếng thịt viên, thịt rất chắc, nhai vào thấy dai giòn, cái hay nhất là miếng thịt rõ ràng có trộn mỡ nhưng ăn vào lại chẳng thấy ngấy chút nào. Một viên thịt vẻ ngoài bình thường nhưng vị lại chẳng hề tầm thường.

Trong tiệm, thực khách rôm rả bàn chuyện ẩm thực. Lúc này, đám phụ nhân phu lang vừa nghe tin gói mang về được bớt một văn cũng đã xách giỏ, cầm hộp cơm sát phạt quay trở lại.

"May mà vẫn còn, thảo nào ta phải chạy thục mạng."

"Không lấy cơm, gói mang về nhé."

Lại có người kì kèo: "Không lấy đậu hũ có được bớt thêm tiền không?"

Thang Hiển Linh đáp: "Không được đâu, đồ ăn này bán theo phần cố định rồi."

"Thế bớt cho ta ít đậu hũ, bù thêm món khác được không?"

"Hai món chay có thể đổi cho nhau, còn món mặn thì không đổi được." Thang Hiển Linh vẫn kiên nhẫn giải thích, cậu chẳng hề khó chịu khi các phu lang hỏi nhiều vì cậu biết người dân sống rất tiết kiệm, tính toán kỹ lưỡng.

Có người nghe xong mắt sáng rực lên: "Vậy thì đổi toàn bộ đậu hũ sang cà tím cho ta!" Cái món cà tím xào thịt băm này, Thang lão bản lại tính là món chay mới hay chứ.

Thang Hiển Linh cười tủm tỉm: "Đậu hũ nhà ta làm cũng ngon lắm, ngài không muốn nếm thử một chút sao?"

"Cũng đúng nhỉ, vậy bớt hai miếng đậu hũ thôi, lấy thêm nhiều cà tím vào."

"Được!"

Vị phu lang này mua cơm chiều nhưng không lấy cơm trắng, lại tạt qua tiệm bên cạnh mua màn thầu. Về đến nhà, đồ ăn vẫn còn ấm nóng, liền giục nam nhân nhà mình: "Mau nếm thử đi, tiệm Thang lão bản mới bán cơm chiều đấy..." rồi kể lể một hồi về giá cả.

Nam nhân nhà hắn thắc mắc: "Ngươi đi mua màn thầu hết hai văn, sao không lấy cơm nhà họ Thang luôn, cũng tính giá hai văn thôi mà?"

Vị phu lang sững người một lát, thấy cũng đúng nhưng thấy nam nhân cười mình liền cãi lý: "Không đúng, màn thầu nó to, hai văn tiền đủ cho cả hai ta ăn no, chứ mua mỗi cơm trắng thì sao mà đủ no được."

... Nam nhân nhà hắn cứng họng không nói lại được.

"Ngon thật đấy, mai ngươi lại mua tiếp đi."

"Sao mà ngày nào cũng mua cơm ngoài được, tốn kém lắm."

"Thì cũng bằng nhau thôi, ngươi còn phải nhóm bếp nấu cơm, tiền than củi cũng quá..."

Cũng vì vị quá ngon nên nam nhân mới nói thế. Hồi trước vị phu lang đó mua cơm giá mười tám văn ở tiệm kia, hắn toàn càm ràm: "Phí tiền làm gì, chẳng bằng ăn cơm nhà nấu cho rẻ."

Cốt yếu vẫn là nằm ở cái vị có đáng đồng tiền bát gạo hay không mà thôi.

. . . . 

Tại Hoàng gia.

Trong lúc đầu bếp nữ trong nhà đang chuẩn bị bữa chiều, Hoàng lão bản từ bên ngoài xách về thêm một phần thức ăn.

Hoàng lão gia tử đã qua đời từ lâu, giờ chỉ còn lại bà nội. Thấy đứa cháu đích tôn mang đồ ăn bên ngoài về, bà cũng đã quá quen, liền hỏi là món gì.

"Bà nếm thử xem." Hoàng lão bản cười nói, nhất quyết chưa nói ngay.

Lão thái thái nếm thử một miếng sườn chua ngọt màu hồng bóng bẩy, vị chua ngọt đậm đà lập tức lan tỏa. Bà tuổi đã cao nên khẩu vị vốn thích những món đậm đà, đầu bếp trong nhà thường chỉ dùng muối và tương để nêm nếm, nay ăn được món này, bà lập tức yêu thích không thôi. Lại thêm việc thịt được hầm mềm nhừ, bà liền gắp liên tục hai miếng mới dừng đũa, cười tủm tỉm nhìn đứa cháu trai.

"Là thịt heo phải không? Làm sao mà ngon đến thế này. Ông nội con mà còn sống, chắc chắn ông không thể ngờ được thịt heo lại có thể làm thơm đến vậy đâu."

"A Mao, lấy một cái bát sạch, gắp hai miếng đặt lên trước linh bài của ông nội con, để ông cũng được nếm thử."

Hoàng lão bản tên mụ là A Mao, nghe lời bà nội dặn mà cười hì hì.

Hắn thầm nghĩ, Thang lão bản bán giá đó vẫn còn là quá rẻ, đúng là một người thật thà.