Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 51

  Đêm ấy, Thang lão đại cứ thế đượcHoàng Phủ đồng học ôm gọn vào lòng dỗ dành đi vào giấc ngủ. Ai bảo Thang lão đại vì e thẹn mà tung liên hoàn khuỷu tay vào người ta cơ chứ. 

Trong bóng tối, Hoàng Phủ đồng học nở nụ cười đầy hạnh phúc, cúi đầu hôn nhẹ lên vị lão đại nhà mình, một tay vẫn nhịp nhàng dùng quạt nan đuổi nóng.

Qua một hồi lâu.

Người trong lòng vì buồn ngủ nên lầm bầm nói trong cơn mơ màng: "Quạt lâu rồi, ngủ đi, đừng để mình bị mệt."

"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu dừng tay quạt. Một lát sau, đợi Hiển Linh đã ngủ say hẳn, hắn lại lặng lẽ quạt thêm một lúc nữa. Trong bóng đêm tĩnh mịch, hắn ngắm nhìn dáng ngủ của phu lang, không kìm lòng được mà hôn nhẹ lên môi Hiển Linh một cái, rồi mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngày hè trời mau sáng, lúc này thực chất mới chỉ hơn bốn giờ sáng một chút.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu là người thức dậy đầu tiên. Hắn rón rén mặc xiêm y rồi lẻn ra ngoài, vừa ra đến nơi đã thấy cửa phòng mẹ cũng đã mở sẵn.

"Ngũ ca nhi vẫn còn ngủ à?" Tưởng Vân thấp giọng hỏi.

Thiết Ngưu đáp: "Mẹ, con chuẩn bị sẵn nước rửa mặt xong sẽ vào gọi phu lang nhà con dậy ngay."

Tưởng Vân nghe vậy, vốn định bảo cứ để nó ngủ thêm lát nữa, nhưng nghĩ lại bà thôi không nói nữa. Thiết Ngưu biết xót Ngũ ca nhi là chuyện tốt: "Vậy ta ra cửa nhận sữa bò trước." Sữa bò hiện giờ đã đổi sang giao vào buổi sáng, Thang Hiển Linh thanh toán tiền theo tháng.

Hai người phân công nhau mà làm việc. Thiết Ngưu tự mình vệ sinh cá nhân xong xuôi, chuẩn bị sẵn thau nước ấm, lấy bột đánh răng chấm lên bàn chải cho Hiển Linh rồi mới vào phòng gọi người. Thang Hiển Linh vốn đang vướng bận chuyện khai trương lại cửa hàng nên thực ra cũng đã tỉnh mơ màng, cái kiểu nửa tỉnh nửa mê này dù chỉ là năm mười phút thôi mà cảm giác thư thái vô cùng.

Lúc này bị gọi dậy, tinh thần cậu đã hoàn toàn sảng khoái. Thang Hiển Linh vươn vai một cái, cầm lấy bộ quần áo Thiết Ngưu đưa cho rồi mặc vào. Hai người chẳng cần nói nhiều, cứ thế nhịp nhàng mỗi người một việc. Cậu rửa mặt đánh răng, Thiết Ngưu đi gánh nước, còn mẹ thì xách thùng sữa bò trở về.

"Ngũ ca nhi này, bên ngoài đã có khá nhiều người đứng chờ rồi đấy, nhưng người đứng đầu hàng lại không phải Thôi đại gia đâu nhé." Bà Tưởng Vân kể.

Thang Hiển Linh vừa thoăn thoắt làm việc vừa tò mò hỏi: "Ơ? Thế là ai hả mẹ?"

"Là Chương Minh." Bà cười hớn hở. Đây cũng là một vị khách ruột của tiệm.

"Thôi đại gia đứng thứ hai, mẹ rót trước cho hắn ít sữa rồi," Tưởng Vân nói thêm.

Trước đây lão Thang từng bảo buôn bán thì không được gián đoạn, thực khách thường có mới nới cũ, quán đóng lâu rồi thì còn ai nhớ đến mình? Bởi vậy, lần này cửa hàng nghỉ hơn một tháng, thấy Ngũ ca nhi chuẩn bị nhiều hàng hóa như thế, Tưởng Vân cũng thấy lo trong lòng.

Giờ thấy cảnh này, lòng bà mới an ổn hơn đôi chút.

Thang Hiển Linh thì lại chẳng lo lắng nhiều đến thế. Cậu tự tin vào tay nghề của mình, chỉ là vấn đề kiếm được nhiều hay ít mà thôi.

Nhóm lửa, ninh đậu đỏ, nhào bột, mỗi người một việc.

Đừng nói sân nhà họ Thang bận rộn, Lư gia cách vách cũng y hệt. Có điều nhà khác lại chẳng được náo nhiệt như trước cửa Thang gia—— lúc này mới mấy giờ chứ, trời còn chưa sáng hẳn, các cửa tiệm trên phố Chính đều đang đóng im ỉm, thế mà trước cửa tiệm Thang gia đã có người vây quanh.

Lý Nhị Lang của tiệm rượu nếp Lý Ký cùng mẹ và vợ đang đi tới cửa tiệm. Nhà hắn thuê trọ ở cuối ngõ ba phường Đinh Nhất, thuê cửa hàng ở phố Chính. Vốn tưởng làm thế cho tiện, nhưng tính đi tính lại cuối cùng chẳng những không tiện mà còn thêm phiền phức.

Chủ yếu là do cửa hàng nhà hắn thuê giá đắt, chủ nhà lại chẳng thiếu tiền, hậu viện họ muốn giữ lại tự ở. Cho dù có phòng trống họ cũng không cho thuê vì ngại người ngoài ồn ào.

Thành ra bây giờ ngày nào nhà hắn cũng phải chuẩn bị hàng ở nhà trọ, rồi mới đẩy xe mang ra cửa hàng để bán.

Ba người đi ngang qua cửa nhà họ Thang, thấy cổng lớn đóng chặt, nhưng bên ngoài đã có bảy tám người đứng đợi. Lý Nhị Lang nhìn mà thèm thuồng, cái cửa tiệm này lẽ ra phải là của nhà hắn mới đúng.

Nếu nhà họ Thang chịu bán cho nhà hắn một gian cửa tiệm, thì việc buôn bán của nhà hắn đâu đến nỗi vất vả ngược xuôi thế này.

Cũng may là nhà họ Thang đã bồi thường mười hai lượng bạc, tính ra cũng đủ trả tiền thuê cửa hàng một năm với hai năm tiền thuế.

"Đừng có nhìn nữa, có vài mống người thôi, làm gì mà ghê gớm," Mẹ của Lý Nhị Lang lên tiếng. Bà sợ Tưởng Vân nhìn thấy lại chê cười nhà mình.

Mấy người bọn họ rảo bước đi về phía sau con phố.

Vợ Lý Nhị Lang nói: "Trời nóng thế này, con thấy vẫn là rượu nếp nhà mình dễ bán nhất. Nghe nói mấy cái bánh nướng bánh mì kia đều là nướng nóng hầm hập, còn có loại bánh gì rán ngập dầu, mùi dầu mỡ nồng nặc. Chẳng qua là do cửa hàng nhà họ Thang nghỉ cả tháng nay người ta mới nhớ thôi, khéo ăn vài hôm là ngán tận cổ ngay ấy mà."

Lý đại nương gật gù: "Nói có lý, con xem lão Triệu bán bánh rán đường ở đầu phố cũng có bán được đâu."

"Nhắc mới nhớ, nhà lão Triệu với nhà họ Thang không ưa nhau."

Vị bà mẫu này đúng là biết rõ còn cố tình nói. Hồi trước lúc Thang Ngũ ca đánh tới tận cửa nhà họ Triệu, bà mẫu còn bắt nàng mang rượu nếp sang biếu nhà họ Triệu để lôi kéo quan hệ. Chỉ tiếc là nhà bọn họ giờ thuê ở phường Đinh Nhất, công sức lôi kéo hồi trước coi như đổ sông đổ bể. Vợ Lý Nhị Lang thầm nghĩ.

"Mẹ, đúng rồi đấy ạ, mẹ quên là hồi trước Thang Ngũ ca còn động tay động chân với người ta à."

Lý đại nương đáp: "Nhớ rồi." Lại làm bộ làm tịch nói tiếp: "Nhà mình với nhà họ Thang nước sông không phạm nước giếng. Mình bán đồ uống đồ nguội, chẳng đụng chạm gì đến nhà họ Thang. Chứ nhà lão Triệu mà thấy nhà họ Thang buôn bán đắt hàng, chắc là tức chết mất thôi..."

Tiếng trò chuyện cứ thế xa dần.

Tiệm bánh rán đường của lão Triệu buôn bán ế ẩm, nên mở cửa cũng muộn hơn mọi khi.

Triệu đại nương an ủi: "Trời nóng nực, ai mà thích ăn đồ chiên rán. Ráng đợi chút đi, hồi cha con còn buôn bán, mùa hè cũng ế thế này thôi, trời lạnh lên là lại đắt hàng ngay."

Triệu Đại Lang dạo gần đây bị nóng trong người, khóe miệng nổi lên một vòng rộp cả da.

"Con cứ nhìn ra đường mà xem, mấy hàng bán đồ ăn nóng hổi cũng đều thế cả thôi."

Tôn Hồng Hồng, người vốn hay khắc khẩu với bà mẫu, lúc này cũng hùa theo. Rốt cuộc chuyện làm ăn là chuyện lớn, cái ăn cái mặc đều dựa cả vào cửa tiệm này, lúc này nàng ta cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đi đôi co với bà mẫu.

"Dù sao vẫn phải bán, hôm nay mình rán ít đi một chút cho đỡ phí phạm," Tôn Hồng Hồng ôn tồn nói.

Triệu Đại Lang ừ một tiếng, đành phải thế thôi, trước mắt cứ giảm số lượng lại. Cũng may cửa hàng và sân đều là của nhà mình, tiền thuê cửa hàng cho năm sau cũng đã gom đủ rồi. Bọn trẻ thì đang ở quê ăn nhờ ở đậu nhà nhị đệ, vợ chồng hắn ở đây ráng bóp mồm bóp miệng một chút thì cũng chẳng tốn mấy đồng.

Cửa tiệm vừa mở ra.

Triệu đại nương nhìn thấy trên đường có chiếc xe ngựa, ba người từ trên xe bước xuống rồi hớt hải chạy về phía phố, cứ như có chuyện gì lớn lắm. Bà quay đầu nhìn theo hướng họ chạy thì thấy...

Sao bên kia lại chen chúc đông người thế nhỉ?

Đen kịt một đám, chắc cũng phải đến ba bốn mươi người.

"Hồng Hồng, mắt con tinh, nhìn xem bên kia có chuyện gì thế? Không có việc lớn gì chứ?"

Tôn Hồng Hồng bước ra khỏi cửa tiệm, nhìn theo hướng mẹ chồng chỉ, mặt mũi lập tức xị xuống. Bà mẫu này cố ý chọc tức phu quân nàng đấy à?

"Mẹ, hướng đó là Thang gia."

"Thang gia á?!" Giọng Triệu đại nương cao vút lên. Bà không dám tin nhìn đám đông đằng kia, rồi sực nhớ ra: "Hôm nay nhà nó khai trương lại à?"

Tôn Hồng Hồng "dạ" một tiếng rồi quay vào quán. Nếu không phải tại bà mẫu bày mưu tính kế, đi giới thiệu cho Thang Ngũ ca một tên khờ khạo ngốc nghếch, thì hai nhà đâu đến nỗi trở mặt thành thù. Chính là từ sau dạo Thang Ngũ ca đánh tới tận cửa, việc buôn bán nhà họ mới lụi bại thế này...

Trước cửa hàng Thang gia.

Thôi Đại Bảo đang ảo não. Y dậy rất sớm, tính thời gian không hề sai, chỉ là Chương Minh từ xa nhìn thấy y liền chạy nhanh hơn một bước, đến trước chiếm vị trí thứ nhất, còn bản thân y đứng thứ hai.

Thứ hai thì thứ hai vậy.

Hai người đến quá sớm, đứng nói chuyện với nhau mấy câu, toàn là lời vô nghĩa.

"Ngươi đến sớm nhỉ."

"Đại gia đến sớm, hại ta phải chạy nhanh chân."

"Đừng nói, giờ này trời vẫn còn hơi lạnh."

"Ừ, đúng là hơi lạnh một chút."

Một lúc sau, thực khách lại lục tục kéo đến. Nghe tên thì lạ nhưng nhìn mặt thì toàn người quen, có mấy người ở phường Đinh Nhất, hồi trước chê ỏng chê eo bữa sáng nhà Thang lão bản, cứ huênh hoang là ngày nào cũng ăn ở chợ Tây, giờ thì im thin thít chẳng thấy nhắc gì đến chợ Tây nữa.

"Đồ ăn ở chợ Tây cũng có cái ngon."

"Mấy quán thịt dê nướng bên đó được lắm."

"Cơ mà giờ ăn thịt dê thì hơi nóng trong người."

"Biết sao được, ông cụ nhà ta lại khoái món đấy."

Đây là đang khoe khoang sự giàu có đấy mà —— thích ăn thịt dê, thi thoảng lại ra tiệm đánh chén một bữa, chỉ có nhà nào rủng rỉnh tiền bạc mới dám ăn như thế.

Thôi Đại Bảo chẳng buồn tham gia vào chuyện này, y kiễng chân vươn cổ nhìn ngó ra phía sau.

"Nhìn cái gì đấy?" Chương Minh hỏi.

Thôi Đại Bảo đáp: "Có gì đâu."

Lát sau, trong tiệm có tiếng động, ngay sau đó cửa mở ra.

Mọi người nhao nhao lên tiếng chào hỏi, nhưng chân thì tuyệt nhiên không nhúc nhích, sợ lộn xộn xong rồi đang đứng đầu lại tụt xuống cuối, thế nên cứ đứng yên tại chỗ mà trò chuyện với Thang lão bản. Chủ yếu là hỏi xem hôm nay bán món gì, có bánh nướng nhân thịt cải mai khô hay không.

"Có chứ, nhân thịt cải mai khô hay nhân đậu đỏ nghiền đều có cả. Nhưng bánh mì chà bông hôm nay bán muộn hơn một chút, ai muốn ăn thì lát nữa hẵng quay lại nhé." Thang Hiển Linh cười tươi rói: "Chuyện hôm trước cũng may mà được bà con lối xóm giúp đỡ. Ta chẳng có tài cán gì, chỉ xào được ít bánh đậu quân cờ, mời mọi người nếm thử miễn phí."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôm một cái sọt to ra trước cửa tiệm, đặt lên bàn. Chương Minh và Thôi Đại Bảo đứng đầu nên nhìn thấy rõ mồn một, mấy hạt đậu quân cờ được rang nhỏ nhắn, phồng lên trông rất ngon mắt, nhìn màu sắc thì thấy có hai hương vị, trông rất đẹp đẽ.

"Thang lão bản thật khách khí."

"Không lấy tiền sao?"

Thang Hiển Linh nói: "Đúng, không lấy tiền. Thiết Ngưu, ngươi ôm sọt lên, để mọi người nếm trước một chút."

Cái sọt lớn nặng trĩu, xào rất nhiều, hai vị trộn lẫn với nhau, phía trên đặt một cái muỗng gỗ. Muỗng gỗ không lớn cũng không nhỏ, không phải loại muỗng nhỏ dùng ăn cơm thường ngày. Vị phu quân mới của Thang lão bản nghe vậy liền ôm sọt dựa sát hàng người đưa ra.

Chương Minh cầm muỗng xúc một ít rồi đổ sang lòng bàn tay, cũng chẳng khách khí làm gì. Hắn biết Thang lão bản vốn là người hào sảng, có sao nói vậy, nên chẳng muốn phụ tâm ý của người ta. Hắn bốc một viên ném vào miệng, còn chưa kịp nhai đã lúng búng nói: "Đúng là thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà lần cuối ta ăn đồ nhà ngươi đã là hai tháng trước..."

Tiếng nói dứt hẳn, chỉ còn lại tiếng nhai giòn rụm.

Thôi Đại Bảo thì chẳng thèm nói nhăng nói cuội, bốc ngay một nắm bỏ vào miệng. Y thừa biết tài nghệ của Thang lão bản, viên đậu này ăn vào thấy thơm ngậy như có trộn thêm trứng gà, lại có mùi vị của các loại hương liệu hòa quyện, thật là thơm phức.

Y lại bốc thêm một viên hơi ngả màu xanh lục bỏ vào miệng.

Vừa mới chạm đầu lưỡi, hương vị nồng nàn lập tức khiến mắt Thôi Đại Bảo sáng rực lên. Y nhìn nắm bánh đậu quân cờ trong lòng bàn tay mà đầy kinh ngạc: "Vị muối tiêu, hoa tiêu thì ta nếm ra được, có chút tê tê, lại có vị mặn trung hòa cái tê ấy, cảm giác trong miệng thật phong phú quá chừng."

"Mọi người thấy sao?"

"Nghe Thôi đại gia nói mà ta cũng sắp ch** n**c miếng đây này."

"Còn phải hỏi sao, đồ Thang lão bản làm thì chỉ có ngon trở lên thôi."

Đám đông phía sau bắt đầu nôn nóng, có người còn gọi vọng lên bảo mấy người đứng trước lấy ít thôi để ai cũng được nếm thử một chút.

Dẫu vậy mọi người vẫn còn khá giữ kẽ, không đến mức cứ một muỗng rồi lại hai muỗng xúc đầy vạt áo mang về.

Những người đứng đầu hàng đều vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon, ngay cả Thôi đại gia cũng không tiếc lời: "Không hề nói quá, món này còn thơm hơn cả bà nội ta xào nhiều." Những người phía sau thì sốt ruột, cứ vươn cổ ra ngóng, đợi mãi mới đến lượt mình. Mỗi người chỉ được một muỗng, ai cũng như ai, không hơn không kém.

Chẳng mấy chốc, cả hàng dài đều vang lên tiếng nhai nhóp nhép. 

Ai nấy đều thắc mắc: "Ngon thật đấy, làm thế nào vậy? Đều là bánh đậu quân cờ cả mà sao nhà ta xào không ra được cái vị này?"

Thôi Đại Bảo cũng tò mò lắm, một nắm đậu quân cờ chẳng biết đã ăn hết từ bao giờ, mà miệng vẫn cứ thòm thèm như bị gây nghiện, chỉ muốn nhai thêm chút nữa —— sao mà nó lại ngon đến nhường này cơ chứ!

Trong lò, bánh nướng vừa được đưa vào.

Thang Hiển Linh nhào xong mẻ thứ hai, xếp từng khay một lên thớt. Trong lúc bắt đầu bận rộn làm bánh trứng nướng, nghe thấy đám người bên ngoài đang bàn tán xôn xao về bí quyết làm đậu quân cờ sao cho ngon, Thang Hiển Linh liền cao giọng đáp lời:

"Có hai vị. Nếu muốn ngon, bột mì phải rây qua một lượt, bên trong đánh thêm trứng gà, còn có cả bột ngũ vị hương tự tay ta xay nữa."

"Hoa tiêu, đại hồi, tiểu hồi, quế chi, đinh hương... những hương liệu này phải sang khu chợ Đông mới mua được loại tốt."

"Còn loại có màu hơi xanh kia là bột mì trộn với bột đậu xanh, thêm cả lá hoa tiêu phơi khô nghiền nhỏ trộn vào. Nếu làm cho nhà ăn thì cách này tiết kiệm nhất, vì hương liệu làm ngũ vị hương đắt đỏ lắm, dùng lá hoa tiêu sẽ phù hợp hơn nhiều."

Thang Hiển Linh tỉ mỉ giải thích từng chút một.

"Đúng rồi, muối cũng phải rang lên thì mới thơm."

Mọi người nghe xong ai nấy đều ngẩn ngơ kinh ngạc.

"Thang lão bản, ngươi đem bí quyết này nói hết cho chúng ta, không sợ chúng ta học lỏm đem đi buôn bán sao?"

"Hèn gì mà ngon thế, hóa ra làm lại cầu kỳ đến vậy."

"Ta lại thấy loại màu xanh thơm hơn."

"Loại màu xanh ta chưa từng thử qua bao giờ, chắc là Thang lão bản tự nghĩ ra rồi, chẳng giống đậu quân cờ kiểu cũ chút nào, vị rất độc đáo."

Thang Hiển Linh cười bảo: "Đậu quân cờ vốn là món ăn vặt của thành Phụng Nguyên chúng ta, mọi người thích ăn thì cứ tự mình làm thử, ta không có ý định kinh doanh món này." Cậu sẵn lòng đem tỷ lệ công thức nói hết cho mọi người cùng biết.

"Bánh nướng xong rồi phải không?" Thiết Ngưu bưng cái sọt đặt lên bàn, đậu quân cờ trong sọt chỉ còn lại một nửa.

Thang Hiển Linh dặn: "Xong rồi, ngươi mang đi đi, cẩn thận kẻo nóng."

Thiết Ngưu trí nhớ cực tốt, có thể nắm bắt thời gian rất chuẩn xác.

"Cho ta ba cái nhân thịt cải mai khô, một cái nhân đậu đỏ nghiền!"

"Ta lấy hai cái nhân thịt cải mai khô, một cái đậu đỏ!"

Chương Minh và Thôi Đại Bảo được ưu tiên trước, hai người xách giỏ đựng thức ăn, trong giỏ của Thôi Đại Bảo còn đặt thêm một cái bánh trứng nướng để mang về cho cha mình.

Tưởng Vân thu tiền, Hoàng Phủ Thiết Ngưu phụ trách gói bánh cho khách. Đôi đũa tre kẹp lấy bánh nướng, động tác lưu loát gói vào giấy dầu rồi đưa cho khách nhân.

Trước cửa tiệm, Thang Hiển Linh vẫn thoăn thoắt làm bánh trứng nướng.

Việc buôn bán tấp nập như nước chảy, người tụ tập trước cửa tiệm ngày càng đông nhưng vẫn rất quy củ. Có người chờ lâu quá bèn bốc đậu quân cờ nắm trong tay mà ăn, tuy ăn nhiều hơi khô miệng nhưng lại chẳng thấy đói.

Đến lượt Chu Hương Bình, nàng nói với Tưởng thẩm: "... Đậu quân cờ này ngon thì ngon thật, mà ăn đến mức bụng sắp no lửng rồi đây." 

Xong lại bảo: "Cho ta hai cái bánh nướng nhân thịt cải mai khô, một cái nhân đậu đỏ nghiền. Còn bánh mì chà bông lát nữa ta lại quay lại lấy."

Tưởng Vân: "..."

Bà còn tưởng Chu Hương Bình ăn no rồi thì thôi không mua nữa, ai dè còn mua nhiều hơn.

Đinh Quyền đi từ sớm, mua bánh nướng nhân thịt cải mai khô ăn trước, lại mua thêm một cái bánh trứng nướng. Chẳng cần phải nói, chừng một tháng không được nếm qua, nay thực sự ăn lại —— quả thực là ngon tuyệt, so với ký ức chẳng sai lệch nửa phần.

Tay nghề Thang lão bản quả nhiên không chê vào đâu được.

Hắn nghe nói bánh mì chà bông còn phải chờ thêm một lát, bèn cầm chiếc bánh trứng nướng đi sang tiệm nước giải khát, mua một chén nước uống cho nhuận giọng.

Mãi cho đến gần giữa trưa, không chỉ đồ ăn bán sạch bách mà ngay cả sọt đựng đậu quân cờ cũng trống trơn sạch sẽ. Thang Hiển Linh khẽ xoay hoạt động cánh tay, cả nhà cùng nhau thu dọn rồi nghỉ ngơi một lát.

"Ta thấy hôm nay người còn đông hơn trước kia nữa?" Tưởng Vân hỏi. Bà bận rộn từ sớm đến giờ, ngay cả tiền thu được bao nhiêu cũng chẳng nhớ rõ.

Thang Hiển Linh đáp: "Là đông hơn thật." Cậu chuẩn bị nhiều hàng như vậy mà vẫn bán hết sạch.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng bát trà lạnh đưa tới, Thang Hiển Linh đón lấy rồi uống ừng ực từng ngụm lớn. Bận rộn suốt cả buổi sáng gần như không lúc nào ngơi tay, hết làm bánh trứng nướng lại đến nhào bột nướng bánh, rồi còn cả nhào bột làm bánh mì nữa. Chẳng biết có phải vì đã nghỉ ngơi ròng rã một tháng hay không mà thân thể chưa kịp thích ứng với cường độ làm việc này.

Vừa mệt, vừa nóng, lại vừa đuối sức.

Thang Hiển Linh mệt đến mức chẳng muốn ăn uống gì. Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo cậu cứ ngồi nghỉ một bên để hắn thu dọn, Thang Hiển Linh cũng không từ chối, tay cầm chiếc quạt nan chậm rãi phe phẩy, lúc thì quạt cho mình, lúc lại quạt cho Thiết Ngưu.

"Ta đang nghĩ, hay là thôi không làm bánh mì chà bông nữa."

"Một hai ngày thì còn được, chứ cứ thế này mãi thì chịu không nổi mất."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu tán thành: "Ngươi đứng suốt cả buổi sáng, hết nhào bột lại nặn bánh, chảo sắt với lò nướng đều nóng hầm hập, dừng bớt một món cũng tốt."

"... Để ta tính lại đã, cứ làm nốt tuần này. Nếu có dừng thì cũng phải báo một tiếng với cửa hàng sữa bò bên chợ Đông, còn phải nói với Thôi đại gia nữa. Nhà hắn có đặt sữa bò, ta chỉ sợ mới đặt chưa được hai tháng mà đã dừng, sau này muốn đặt lại lão bản bên đó không cho." Thang Hiển Linh lo lắng chuyện này, người ta thường giao mối lớn, nhà cậu mua có nửa thùng sữa là phải vất vả lắm mới thương lượng được.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo: "Tiền ấy chẳng đáng là bao, hay là cứ tiếp tục đặt, xem trên phố có nhà ai muốn uống thì ta chia bớt cho họ, ngươi cũng có thể uống thêm."

"Phiền phức lắm, ta cũng chẳng uống hết được bấy nhiêu." Nói đến đây, mắt Thang Hiển Linh chợt sáng lên: "Ta có cách rồi, có thể để ở tiệm Mộ Thực làm món tráng miệng hoặc món giải ngấy sau bữa ăn."

Nào là sữa chua, sữa đông hai tầng, trà sữa, hạnh nhân đậu hũ, sữa đông chưng đường... dẫu sao làm những món nhỏ nhắn dùng làm điểm tâm sau bữa ăn cũng rất hợp, nhất là sữa chua đóng hũ, mùa hè ăn vào vừa thanh mát vừa khai vị.

Như vậy việc buôn bán buổi sáng có thể đơn giản và hiệu quả hơn, món bánh mì chà bông kia thực sự quá tốn thời gian. Nếu chỉ bán bánh nướng và bánh trứng rót, tầm chín mười giờ sáng là có thể dọn hàng nghỉ ngơi rồi.

Thang Hiển Linh càng nghĩ càng thấy tâm đắc. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy mắt cậu sáng rỡ, liền biết cậu đã tìm ra cách giải quyết.

"Ngày mai ta sẽ nói với mọi người, bánh mì chà bông bán hết tuần này rồi sẽ đợi đến mùa thu đông mới bán lại." Có quyết định rồi, Thang Hiển Linh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Buổi trưa sau khi cả nhà dùng bữa xong, lau dọn sạch sẽ, Thang Hiển Linh ngáp một cái rồi bảo với Tưởng Vân là mình đi ngủ trưa một lát. Cậu bước vào phòng, cởi áo ngoài vắt lên giá treo, bên trong chỉ mặc một chiếc yếm, bên dưới là quần đùi rộng. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi theo phía sau nhìn thấy mà ngẩn cả người.

Thang Hiển Linh rất trắng, hắn chưa bao giờ nhìn kỹ Thang Hiển Linh từ phía sau như thế này. Cậu chỉ mặc mỗi chiếc yếm màu xanh biếc, một sợi dây mảnh thắt quanh cổ, ngang lưng buộc thêm hai sợi dây nữa, để lộ cả tấm lưng thon thả, nuột nà, vòng eo thì thanh mảnh, gọn gàng.

Thang Hiển Linh vừa đi vừa cởi, đến bên giường liền nằm vật xuống chiếu trúc cho mát mẻ. Cậu nằm dang tay chân thành hình chữ X, còn bảo Thiết Ngưu: "Mau ngủ một lát đi."

Ngủ để lấy lại tinh thần.

"Ngươi đắp gì lên đi, cẩn thận kẻo lạnh." Ánh mắt Hoàng Phủ Thiết Ngưu giờ chỉ còn sự quan tâm lo lắng.

Thang Hiển Linh nhắm mắt, lí nhí lẩm bẩm: "Có mặc yếm che rốn rồi, không bị lạnh bụng đâu." Cậu nhớ hồi mới xuyên tới đây, cứ thấy mặc yếm thật kỳ quặc, trước kia xem phim ảnh cứ ngỡ chỉ có nữ nhi mới mặc yếm, sau này mới biết thứ này ai cũng cần, chẳng phân biệt nam nữ già trẻ gì cả.

Thân thể hư nhược, dạ dày lại không tốt, khoác thêm chiếc yếm là để bảo vệ vùng bụng.

Hơn nữa trời nóng nực thế này, mặc áo ngắn tay hay áo cộc đều thấy vướng víu khó làm lụng, chi bằng cứ một chiếc yếm vắt trên người. Ở trong sân nhà mình, ngoài mẹ ra thì chỉ có Thiết Ngưu, cậu cũng chẳng sợ bị chê cười, miễn sao mát mẻ là được.

Nói rồi người trên giường chẳng còn tiếng đáp lại, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ đều đặn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bước lại gần, cầm lấy chiếc quạt, nhẹ nhàng quạt cho Thang Hiển Linh. Gió hiu hiu thổi, người trên giường khẽ trở mình, ngủ càng thêm say. Một lát sau, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng nằm xuống chợp mắt, giữ một khoảng cách với Thang Hiển Linh. Hắn sợ người mình hỏa khí lớn, nếu dán sát quá sẽ làm Thang Hiển Linh ngủ không ngon giấc.

. . . . 

Đinh Quyền xách theo một hộp thức ăn của Vệ gia, tìm đến tận cửa Vệ phủ. Hắn tự nhiên đi lối cửa hông, nói với người hầu: "Ta tới đưa đồ cho Vệ thiếu gia, phiền ngươi thông báo một tiếng."

Đã ba ngày nay không thấy Vệ thiếu gia ra ngoài chơi, trời lại nóng, Đinh Quyền sợ bánh mì để lâu sẽ hỏng. Tuy nói ngày mai vẫn có thể mua được, nhưng lần này Thang lão bản khai trương lại sau hơn một tháng vắng bóng, hắn mua tới tự tay dâng lên Vệ phủ, cái tâm ý này xem ra cũng nặng hơn đôi phần.

Người gác cổng nhận ra hắn nên cũng không gây khó dễ gì.

Cũng là Đinh Quyền vận khí tốt, Vệ Phong vừa từ sân của tổ mẫu đi về phía chỗ ở của mình, vừa đến cửa viện thì gặp gã sai vặt báo có Đinh Quyền đang chờ bên ngoài.

Thường thì hạng người bang nhàn như thế này sẽ không tự tiện tìm đến phủ, vì sợ bị coi là không biết điều. Vệ Phong hơi nhíu mày, gã sai vặt thấy thế liền hỏi: "Vậy để tiểu nhân đuổi hắn đi nhé?"

"Thôi, cứ gọi hắn vào đi, hắn cũng chẳng phải hạng người không biết liêm sỉ đâu." Vệ Phong vẫn cho người vào. Không phải hắn xem thường người khác, nhưng đám bang nhàn ngoài kia lắm kẻ láu cá, chơi bời lâu ngày, nếu ngươi coi hắn là người, hắn lại coi ngươi là kẻ ngốc mà dắt mũi.

Vệ Phong chẳng sợ tốn tiền, dù sao hắn cũng có sẵn bạc, chẳng qua chỉ là chút chuyện ăn nhậu chơi bời, đều là tiền lẻ cả.

Nhưng Đinh Quyền trước giờ vẫn rất biết nhìn sắc mặt, giữ đúng chừng mực. Nếu lần này hắn dày mặt tới cửa để bán thảm vay tiền thì sẽ không có lần sau nữa. Vệ Phong thầm nghĩ trong lòng như vậy.

Chẳng mấy chốc Đinh Quyền đã tới nơi.

Vệ Phong đã thay một bộ áo choàng mỏng cho khoan khoái, trong đại sảnh còn đặt cả chậu băng để giải nhiệt. Thấy Đinh Quyền tới, hắn vẫy vẫy tay: "Trời nóng nực thế này sao lại chạy đường xa tới đây, mang theo thứ gì vậy?"

"Mấy ngày không thấy Vệ thiếu, trước kia ta nghe ngài nhắc tới món bánh mì chà bông, hôm nay Thang lão bản mở cửa hàng trở lại, ta liền mua tới mời ngài nếm thử." Giọng điệu Đinh Quyền có ba phần thân cận, hai phần lấy lòng, còn năm phần là vẻ không kiêu ngạo, không siểm nịnh.

Làm cái nghề bang nhàn này, vốn dĩ là phải nịnh bợ các thiếu gia, dù có cốt cách đến đâu thì vì miếng cơm manh áo, ai dám ở trước mặt các vị thiếu gia mà ra vẻ khí tiết? Chỉ vì biết Vệ thiếu gia không thích hạng người quá nịnh nọt, Đinh Quyền mới chọn cách ứng xử vừa vặn như thế.

"Ta nhớ ra rồi, khó cho ngươi còn có tâm như vậy." Vệ Phong nghe xong, trên mặt thêm vài phần tươi tỉnh, gọi Đinh Quyền ngồi xuống.

Đinh Quyền đưa hộp thức ăn qua, mở nắp ra, bày ra vẻ mặt cười xòa nói: "Lần trước Vệ thiếu chê món này trông thô kệch, ta tự nghĩ chắc là tại cái mã ngoài không được đẹp? Ngài đừng cười ta, ta đã nhờ đầu bếp nữ thu xếp trang trí lại một chút, ngài xem rồi chỉ điểm cho?"

Vệ Phong nghe vậy thì nảy sinh chút hứng thú. Kỳ thực trời nóng thế này, hắn chẳng thiết ăn uống gì, món chà bông chà biếc gì đó sớm đã quẳng ra sau đầu. Lúc này nghe Đinh Quyền nói, hắn ghé đầu nhìn vào, tức thì bật cười ha hả.

"Hay cho Đinh Quyền nhà ngươi, ngươi định mang đồ đi nhử chim đấy à?"

Trong hộp thức ăn, giữa chiếc đĩa trắng muốt sạch sẽ là một khoanh bánh mì chà bông nhỏ xíu, xếp lại như nh** h**, bên cạnh còn có hoa chạm trổ từ củ cải. Cái kiểu tạo hình chẳng ra ngô chẳng ra khoai này khiến Vệ Phong ôm bụng cười ngặt nghẽo.

"Bày biện thế này cho nó nhã, ngươi nhìn xem thế này mà gọi là nhã à?"

Đinh Quyền làm bộ bừng tỉnh đại ngộ, cười làm lành: "Ái chà, Vệ thiếu ngài đừng cười ta, kiến thức ta hạn hẹp, cứ tưởng thế này là hay nên mới tốn tiền mời đầu bếp nữ sắp xếp đấy chứ." Chứ thực ra toàn là lời nói dối, chính tay hắn rửa sạch rồi bày biện, tốn tiền làm gì cho mấy bông hoa củ cải này.

"Thôi thôi, ta thật sự nuốt không trôi, ngươi ăn đi, tâm ý ngươi ta nhận." Vệ Phong xua tay, gương mặt vẫn còn vương ý cười, hắn ngồi tựa vào ghế bảo: "Ngươi làm thế này, ta lại thấy cứ để nó thô kệch như cũ còn hơn."

Sau đó, Đinh Quyền xách hộp không đi ra, món bánh mì nhử chim kia đều chui hết vào bụng hắn. Đinh Quyền là người biết điều, không nán lại lâu. Trước lúc đi, Vệ Phong cười hì hì thưởng cho hắn mấy đồng bạc trắng.

"Trời nóng thế này mà ngươi vẫn còn nhớ đến ta, khó cho ngươi quá."

Đinh Quyền ước lượng năm đồng bạc trong tay, vừa ra khỏi Vệ phủ liền cảm thán: "Vệ thiếu gia vẫn là người phúc hậu, chuyến này đi thật đáng giá."

Một cái bánh mì chà bông chỉ có giá năm văn, lần này đổi lại được tới tận năm trăm văn tiền.

Đinh Quyền chân trước vừa đi, chân sau Vệ Phong đã khoác thêm chiếc áo ngoài sang sân của tổ mẫu dùng bữa. Vệ lão phu nhân hỏi: "Ta nghe hạ nhân nói, vừa rồi con có khách tới chơi?"

"Là một vài người bạn tôn nhi quen biết bên ngoài thôi ạ." Vệ Phong vốn chẳng sợ tổ mẫu càm ràm, dù sao phụ thân và huynh trưởng đều không có nhà, bà là người thương hắn nhất.

Vệ lão phu nhân liếc nhìn đứa cháu nội, nhắc nhở: "Mấy hạng người ngoài phố phường thì đừng để bọn họ tìm tới cửa, phụ thân con mà nghe thấy lại quở trách cho đấy."

"Người đó cũng chẳng phải phường du côn..." Vệ Phong định bụng thanh minh đôi chút cho Đinh Quyền, chủ yếu là để tự bào chữa rằng mình không đến nỗi giao du với hạng người bất lương. Nghĩ một hồi, hắn đổi giọng: "Tổ mẫu còn nhớ chuyện phố phường xôn xao dạo nọ, về vở kịch phu lang góa chồng đi kiện vị Cử nhân không ạ?"

Vệ lão phu nhân đương nhiên nhớ, tôn nhi của bà hễ nghe thấy chuyện gì náo nhiệt bên ngoài đều kể lại cho bà nghe. Bà tuổi tác đã cao, nhưng không muốn trở thành một lão thái thái mắt mờ tai điếc chẳng hiểu sự đời. Bà nhìn hắn một cái: "Chẳng phải vở kịch đó con còn mời cả gánh về nhà diễn sao?"

"Đúng là tôn nhi chẳng thể nào bì được với trí nhớ của người." Vệ Phong lại bắt đầu bày ra bộ dạng khúm núm để dỗ dành lão thái thái vui lòng.

Vệ lão phu nhân chờ nghe đoạn tiếp, bèn hỏi thêm một câu: "Thế kẻ tìm tới cửa là vị phu lang góa chồng đó à? Thang Ngũ Ca?"

"Dạ không, tiệm nhà hắn vừa khai trương trở lại, người bạn kia mang tới cho tôn nhi món điểm tâm sáng của nhà Thang Ngũ Ca, một cái bánh mì chà bông..." Vệ Phong liền đem chuyện Đinh Quyền tìm người chạm trổ hoa hoét trên cái bánh ra làm trò cười để dỗ tổ mẫu vui vẻ.

Vệ lão phu nhân cũng không trách cứ chuyện Thang Ngũ Ca mới chịu tang cha một tháng đã mở hàng buôn bán. Bà hiểu rõ cái khó của dân gian, bách tính tầm thường sao có thể giữ đạo hiếu ba năm mà không làm lụng gì, làm vậy chẳng phải sẽ chết đói hay sao.

Bà cháu hai người có một bữa trưa vô cùng náo nhiệt.

Vệ Phong nghe Đinh Quyền kể chuyện phải dậy sớm thế nào mới mua được đồ ăn sáng nhà Thang Ngũ Ca, lúc này liền thuật lại y hệt cho tổ mẫu nghe. Ý hắn muốn nói là tiệm của Thang Ngũ Ca làm ăn rất khấm khá, tổ mẫu không cần phải lo lắng. Hồi trước lúc xem diễn, thấy bà cứ rơi nước mắt liên tục vì thương tiểu ca nhi này mệnh khổ, lại thêm người cha tâm tư bất chính, hắn kể một nửa rồi thôi, giờ thấy Thang Ngũ Ca làm ăn tốt nên muốn thưa lại cho bà yên lòng.

Hắn còn nói thêm là sáng sớm mai chính mình cũng sẽ đi một chuyến. Đây là cách hắn bày tỏ lòng hiếu thảo với tổ mẫu.

Vệ lão phu nhân cười đến ngả nghiêng, đưa ngón tay trỏ chỉ nhẹ vào hư không về phía tôn nhi, giọng điệu đầy cưng chiều: "Cái đồ khỉ con nhà con, mà cũng dậy sớm được thế sao?"

"Ta biết con là hiếu thảo nhất rồi."

Bánh mì thì Vệ Phong còn chưa đi mua, nhưng đã nhận được tiền tiêu vặt tổ mẫu thưởng cho trước.

"Cái bánh mì này đúng là ta phải đi một chuyến thật rồi." Vệ Phong tuy là đứa trẻ ít chí tiến thủ nhất nhà, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, nhưng tấm lòng lại rất chân thành. Hắn dặn dò gã sai vặt, sáng mai chuẩn bị xe ngựa sớm để hắn đi mua bánh.

Chưa bàn tới việc tổ mẫu có ăn hay không, nhưng cái tâm ý này nhất định phải trao đến nơi.