Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 53

Mộ thực bắt đầu bán từ lúc gần năm giờ, vậy mà chưa đầy một canh giờ tức là chưa tới bảy giờ tối đã bán sạch bách.

Thang Hiển Linh bảo Tưởng Vân cứ khoan hãy thu dọn, cậu đã để lại phần ăn cho cả nhà rồi. Ba người ngồi quây quần ngay trong tiệm dùng bữa, định bụng ăn xong xuôi mới dọn dẹp một thể. Trong lúc đó, vẫn có vài người nghe danh tìm đến hỏi mua cơm chiều, nhưng kết quả đều phải nhận câu trả lời là đã bán hết sạch.

Nhìn mâm cơm với những món ăn ngon lành mà gia đình Thang gia đang dùng, những người khách đến muộn chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực.

Thơm quá, thơm không chịu nổi!

"Thang lão bản, ngày mai ngài có còn làm sườn heo nữa không?"

"Món thịt viên đầu sư tử này ngày mai có làm tiếp không vậy?"

Những thực khách không mua được thì tiếc nuối hỏi dồn, ngay cả người đã mua rồi nhưng mang về nhà ăn không đủ cũng muốn hỏi cho rõ.

Thang Hiển Linh đáp: "Thực đơn sẽ giữ nguyên trong một tuần, làm năm ngày nghỉ hai ngày, sau đó ta mới điều chỉnh làm món mới."

"Thế thì tốt quá, mai ta lại tới sớm."

"Ta cũng vậy."

"Mai ta xách sẵn hộp cơm qua lấy món mặn thôi, khỏi phải nấu cơm chiều nữa."

Sau khi tiễn hết khách, Hoàng Phủ Thiết Ngưu dứt khoát đóng cửa tiệm lại, chỉ mở rộng cánh cửa thông ra hậu viện để lấy chút ánh sáng tự nhiên và gió mát, giúp Hiển Linh an tâm ăn cơm mà không bị ai quấy rầy nữa.

Ba người lặng lẽ dùng bữa, chẳng ai nói câu nào vì đều đã thấm mệt. Ăn xong xuôi, họ mới bắt đầu phân công nhau dọn dẹp.

"Cũng may là khách mua mang về nhiều." Thang Hiển Linh xắn tay áo, thu dọn chồng bát đĩa xếp vào khay bưng vào bếp.

Trong mắt Tưởng Vân, số bát đĩa này chẳng thấm tháp gì: "Hồi cha con còn sống, ngày nào mà chẳng phải rửa bát không ngơi tay. Mùa hè còn đỡ chứ mùa đông nước lạnh thấu xương, canh dê nguội rồi mỡ đóng lại dính dớp lắm."

"Thế nhà mình không dùng nước ấm rửa sao?" Thang Hiển Linh vừa làm vừa trò chuyện với mẹ.

Tưởng Vân nhớ lại: "Phải đun nước ấm chứ, nhưng cha con xót tiền than củi, toàn dùng tro bếp xát qua một lượt cho hết mỡ rồi mới tráng lại nước lạnh là sạch ngay."

"Con cứ đặt bát đũa đấy ta rửa cho, hôm nay con cũng vất vả cả ngày rồi."

Thời này chưa có nước rửa chén, muốn rửa sạch dầu mỡ thì dùng tro bếp, lá bồ kết hoặc nước nóng, mà nước nóng thì tốn than nên chẳng ai nỡ dùng. Thang Hiển Linh múc nước vào chậu lớn, bảo: "Cả nhà đều bận cả ngày rồi, để con phụ một tay, hai người làm cho nhanh."

Tưởng Vân mỉm cười hiền hậu. Ngày trước bát đĩa nhiều như núi mà lão Thang chẳng bao giờ động tay vào, một mình bà phải dắt díu mấy đứa nhỏ rửa tới rửa lui. Đến mùa đông nước lạnh, đầu ngón tay đứa con gái lớn sưng tấy lên vì cước, đỏ mọng như củ cải nhỏ.

Nuôi lớn bốn đứa con, đứa nào cũng thấu hiểu cái khổ của nghề buôn bán, từ rửa bát đũa đến giặt giũ quần áo, việc làm mãi chẳng hết...

Hoàng Phủ Thiết Ngưu xách hai thùng nước đổ đầy vào cái lu lớn rồi lại tiếp tục đi gánh nước.

Thang Hiển Linh cùng Tưởng Vân ngồi ngoài sân, tận dụng ánh ráng chiều còn sót lại để rửa nồi niêu bát đĩa. Nước rửa lần đầu đổ xuống cống, nước tráng lần hai thì giữ lại tưới rau.

Trước khi trời tối hẳn, cửa tiệm và nhà bếp đã được thu dọn sạch sẽ tinh tươm.

Thang Hiển Linh cảm thấy lượng cơm chuẩn bị hôm nay vẫn còn hơi ít nhưng cậu không định tăng thêm ngay. Nếu muốn tăng số lượng thì phải đợi đến tuần sau, khi ngừng hẳn món bánh mì chà bông thì mới có sức mà làm thêm cơm phần.

Bằng không, với cường độ này cậu sợ mình chưa kịp hưởng thụ thành quả đã lăn ra ốm mất. Cậu kiếm tiền là để sống tốt hơn, chứ không phải để vắt kiệt sức mình!

Trời tối hẳn. Cả nhà cũng đã rửa mặt mũi, đánh răng xong xuôi.

Tưởng Vân định về phòng đi ngủ sớm, Thang Hiển Linh liền gọi lại: "Mẹ, nhà mình còn chưa kiểm tiền, tính sổ sách cơ mà!"

"Con với Thiết Ngưu cứ tính là được rồi." Tưởng Vân trước nay chưa từng nhúng tay vào việc này. Khi lão Thang còn sống, ông chẳng bao giờ cho bà đụng đến chuyện tiền nong, mỗi ngày kiếm được bao nhiêu, tiêu pha thế nào bà đều không rõ.

Thang Hiển Linh cười bảo: "Mẹ, lại đây cùng đếm với bọn con cho vui, rồi chúng ta còn chia tiền tiêu vặt nữa chứ!"

Dáng vẻ tiểu tham tài với đôi mắt sáng lấp lánh của cậu khiến Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng bên cạnh không nhịn được mà tràn đầy ý cười, hắn cảm thấy phu lang nhà mình thật sự đáng yêu hết mức. Tưởng Vân nghe xong cũng thấy lòng mềm lại, coi như ngồi lại bồi Ngũ ca nhi đếm tiền cho vui.

Thế là trong nhà thắp lên ngọn nến sáng trưng.

Tiền vào như nước, tiếng tiền đồng leng keng leng keng đổ vào hộp gỗ không ngớt. Hồi sáng lúc bán xong đồ ăn sáng, tiền đã được đổ hết vào một chiếc bình lớn đặt trong bếp bằng không để tiền đầy ắp trong hộp gỗ rất dễ khiến người ta đỏ mắt.

Bí quyết này là do Tưởng Vân chỉ cho.

Ngày trước lão Thang buôn bán, hộp đựng tiền thường xuyên được dọn dẹp, đổ vào túi vải mang vào trong nhà, để hộp gỗ trông lúc nào cũng trống chỉ còn vài đồng bạc lẻ. Làm vậy để tránh bọn đạo chích dòm ngó, thực khách cũng không biết được nhà mình kiếm được nhiều hay ít.

Người ta biết nhà ngươi làm ăn được là một chuyện, nhưng tận mắt nhìn thấy đống tiền đầy ắp lại là chuyện khác, sức công kích rất lớn.

Thang Hiển Linh tuy ghét lão Thang, nhưng những kinh nghiệm xương máu mà tiền bối để lại cậu vẫn khiêm tốn tiếp thu. Bởi vậy, Thang Hiển Linh cũng đã học được thói quen này.

Tiền trong bình ở nhà bếp và tiền trong hộp gỗ lúc này đều được đổ hết ra bàn.

Tiếng leng keng giòn giã vang lên, tiền đồng chất thành một ngọn núi nhỏ. Vì tiền quá nhiều, đống tiền tràn ra tận mép bàn, có mấy đồng còn lăn xuống đất. Thiết Ngưu vội đi nhặt, tiện tay kéo thêm một chiếc bàn khác ghép vào cho rộng chỗ.

Thang Hiển Linh nhìn núi tiền trước mặt mà ngẩn ngơ: "..."

"Xem ra tính sổ cũng là một việc vất vả đây, phải tốn không ít thời gian rồi."

Tưởng Vân nghe vậy thì bật cười, nhà ai kiếm được nhiều thế này mà lại thấy vất vả cơ chứ, cảm thấy vui mừng còn chẳng kịp ấy chứ.

Bắt đầu đếm tiền.

"Để ta đi lấy dây thừng, xâu lại thành từng quan một." Tưởng Vân đứng dậy đi lấy dây.

Một quan tiền là một ngàn văn, nếu đổi ra bạc thì khoảng một lượng lẻ một chút, vì tỷ giá quan phương thường không ổn định, có lúc tám trăm văn đã đổi được một lượng bạc rồi. Nhưng trên thị trường, dân chúng vẫn chủ yếu tiêu dùng bằng tiền đồng.

Mọi người bắt đầu xâu tiền, từng quan từng quan xếp ngay ngắn trên bàn. Để dễ tính toán, cứ đủ một ngàn văn là xâu thành một chuỗi.

Thang Hiển Linh mở sổ sách ra: "Sáng nay, bánh nướng nhân thịt cải mai khô chuẩn bị 300 cái, dư ra ba cái không tính." Ba cái đó là do làm từ vụn bột, nhân bánh không đều nên để người trong nhà ăn.

Năm văn một cái, tổng cộng là 1500 văn.

"Bánh nướng nhân đậu tán nhuyễn 100 cái, bốn văn một cái, là 400 văn."

Thang Hiển Linh tiếp tục: "Bánh mì chà bông 200 cái, năm văn một cái, tổng là một quan tiền."

"Tính riêng chỗ này đã là hai quan chín trăm văn rồi."

"Bánh trứng nướng sáu văn một cái, buổi sáng ta bận quá không đếm xuể, nhưng dựa trên lượng bột nhào thì chắc khoảng 50 cái, tổng là 300 văn."

Vậy là chỉ riêng buổi sáng, chưa trừ vốn liếng thì tổng cộng thu về ba lượng hai trăm văn.

Tiếp tục tính đến cơm chiều. Cơm chiều tính gộp cả trướng, có người ăn tại tiệm, có người gói mang về, có người không lấy cơm, cứ tính bình quân hai mươi văn một phần, bán được xấp xỉ 70 phần, tổng là 1400 văn.

"Ba lượng hai cộng một lượng bốn bằng bốn lượng sáu. Tổng cộng là bốn lượng sáu trăm văn tiền." Thang Hiển Linh nhẩm ra con số khái quát.

Tưởng Vân nghe mà nửa hiểu nửa không, bà chỉ vào đống tiền đồng lẻ trên bàn, cuối cùng cùng Ngũ ca nhi đối chiếu lại con số, thấy dư ra 96 văn tiền.

Cũng xấp xỉ nhau cả.

"Mỗi ngày thu bốn lượng sáu, nhân cho năm ngày là được 23 lượng. Chi phí nhập hàng cả tuần này con tính hết là khoảng 9 lượng rưỡi."

"Vậy là một tuần mình lãi ròng 13 lượng rưỡi, cũng tạm ổn."

Tưởng Vân nghe đến đây thì hiểu ra, trừ hết vốn liếng đi mà vẫn còn dư đến 13 lượng 500 văn, thế mà Ngũ ca nhi còn bảo là tạm ổn sao?

"Mẹ à, còn cả tiền công của ba người chúng ta nữa, rồi tiền than củi, không thể để ba người mình làm không công được. Con phải chia tiền tiêu vặt cho mọi người! Cứ năm ngày mình tính tiền một lần, ai cầm tiền nấy thích mua gì thì mua. Mẹ yên tâm, con đã để riêng ra một khoản lớn để dành rồi, cuối năm còn phải nộp thuế thân, thuế cửa hàng nữa." Thang Hiển Linh nhẩm tính trong đầu, cứ coi như một tuần để dành được 10 lượng đi.

Một tháng để dành 40 lượng, một năm sẽ là 480 lượng.

!!!!

Nhiều quá đi mất.

Dĩ nhiên không thể tính toán đơn giản như vậy được, còn phải tính đến chuyện nồi niêu xoong chảo hư hỏng phải mua mới, rồi chuyện nhân tình thái thế, chi tiêu ăn uống, giải trí mua sắm, lỡ như có ai ốm đau... tất cả đều phải tốn tiền.

Lại còn không thể lúc nào cũng buôn bán thuận lợi được, có tháng đông tháng vắng, rồi còn dịp Tết lễ nghỉ ngơi. Tính đi tính lại, ít nhất một năm cũng phải tích cóp được 200 đến 300 lượng bạc.

Quá đỉnh luôn rồi.

Cậu đem những tính toán này nói ra hết. Tưởng Vân sững sờ: "Cái gì, nhiều đến thế sao?"

"Cha con làm lụng cả đời, cũng chỉ tích cóp được hơn 500 lượng bạc..."

Thang phụ ngày xưa cũng đi theo lối bán giá bình dân, nhưng thịt dê vốn đắt, canh dê bánh bột có cả thịt mà chỉ mười ba văn một bát, trừ đi tiền than, tiền thịt, tiền bột, Thang Hiển Linh ước tính một bát chỉ lãi được chừng bốn năm văn.

Thang Hiển Linh chưa kịp tiếp lời thì Tưởng Vân như bừng tỉnh, lại nói tiếp: "Nhưng mà hồi cha con còn sống, nhà mình đông con cái, chi phí nuôi người nhiều. Sau này Ngũ ca nhi mà có con nhỏ, cũng phải tích cóp cho chúng nó một khoản đấy."

"..." Thang Hiển Linh cạn lời.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng bên cạnh khẽ bật cười.

Thang Hiển Linh ngượng chín mặt, thầm nghĩ tối nay về phòng nhất định phải thúc cùi chỏ cho Thiết Ngưu một trận!

"Mẹ này, nhà ta đông con thật nhưng mẹ với các tỷ tỷ làm việc đâu có lấy tiền công. Không có mọi người phụ giúp, cửa hàng thuê người ngoài cũng tốn một mớ tiền rồi. Mẹ đừng có đổ hết mọi chi tiêu lên đầu mình với các tỷ tỷ. Ba tỷ tỷ của con lấy chồng, nhà mình cho của hồi môn được bao nhiêu bạc? Dù có cho nhiều một chút thì đó cũng là tiền công các tỷ làm lụng bao nhiêu năm nay, là điều xứng đáng thôi."

Tưởng Vân bùi ngùi: "Đại tỷ con lấy chồng sớm, của hồi môn chỉ có vài xấp vải với hai lượng bạc. Nhị tỷ cũng thế. Tam tỷ thì lại gả xa, ta không yên tâm nên lén cho thêm một lượng."

Thang gia chi dùng cho con cái thực sự chẳng đáng là bao. Tưởng Vân cũng ngẫm lại xem tiền đi đâu hết. Nói đến chuyện sắm sửa quần áo, Đại tỷ mặc không vừa thì sửa lại cho Nhị tỷ, đến lượt Tam tỷ thì áo quần đã cũ nát hết cả rồi nên mới sắm bộ mới cho, còn Tam tỷ để lại áo cũ thì lại đến lượt Ngũ ca nhi mặc.

. . . . 

Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu dưới ánh đèn nến cứ mày đi mặt lại với nhau, một bên thì tay vẫn thoăn thoắt thu dọn tiền.

"Lúc mẹ ta nói chuyện sinh con, có phải ngươi đang cười không!"

"Không, không có mà."

"Ta thấy rõ ràng ngươi cười!" 

"Ta cười vì thấy ngươi đáng yêu quá thôi."

Thang Hiển Linh: "..." Được rồi, tha cho ngươi đấy.

Cuộc khẩu chiến ngầm kết thúc, tiền cũng đã xếp gọn gàng. Thang Hiển Linh ngáp một cái, giục Tưởng Vân đi ngủ sớm, rồi lại bảo: "Không được, ta phải đi rửa tay cái đã, ngươi cũng rửa đi, tiền đồng đều dơ hầy."

"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cùng Hiển Linh ôm tiền ra hậu viện múc nước. Đồng tiền dính đầy dầu mỡ, phải rửa tay sạch sẽ thì lát nữa mới... ôm Hiển Linh được chứ.

Tưởng Vân cầm ngọn nến đi về phòng, trong đầu vẫn còn lẩn quẩn câu hỏi, thế tiền lão Thang làm ra tiêu biến đi đâu hết? Sau đó bà mới chợt nhớ ra, hồi đầu sắm sửa đồ đạc bày hàng, tích cóp tiền gian nan lắm, làm ròng rã mười năm mới đủ tiền mua một gian sân và cửa hàng, coi như sạch bách vốn liếng. Kiếm thêm bảy tám năm nữa mới mua được gian bên cạnh, lại cạn túi lần hai.

Sau này sinh được Tứ Lang, lão Thang mừng quá, mời hàng xóm láng giềng ăn tiệc linh đình hết tận bảy tám lượng bạc. Rồi lão Thang còn thích uống rượu, mà rượu thì có rẻ rúng gì cho cam. ...Số tiền tích cóp bao nhiêu năm sau này lại đem dâng hết cho Hồ gia rồi.

Thang Hiển Linh tính xong sổ sách thì trong lòng cũng yên tâm phần nào. Cậu rửa mặt mũi xong, mặc mỗi chiếc yếm nằm lăn qua lăn lại trên chiếu trúc. Để trả đũa ai đó vừa rồi dám cười mình, cậu nằm xoải tay chân hình chữ X, chiếm hết chỗ phía ngoài giường.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bước vào thì thấy phu lang nhà mình đang nằm chình ình ngay vị trí của mình.

"Thiết Ngưu đồng học, ta muốn nằm đây tỏa nhiệt cho ấm chỗ, một lát nữa ngươi nằm xuống sẽ thấy nóng hầm hập luôn cho xem!"

Sao mà lại có người đáng yêu đến thế này cơ chứ. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy lòng ngứa ngáy, chỉ biết gật đầu lia lịa: "Được, được hết."

Thang Hiển Linh một tay chống đầu, ra lệnh: "Ngươi không được nói 'được', ngươi phải tỏ ra sợ hãi vào!"

"Thế thì ta sợ quá cơ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nói vừa cởi áo ngoài.

Thang Hiển Linh vội dịch người vào phía trong, chỗ chiếu trúc bên trong vẫn còn mát rượi, hắn sướng rơn mà líu lo: "Ngươi rốt cuộc có phải 17 tuổi không đấy! Thiết Ngưu đồng học diễn hời hợt quá đi."

"Ta sợ thật mà." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nói vừa ngồi xuống mép giường, rồi làm bộ như bị bỏng, bật dậy ngay lập tức kêu lên là chiếu nóng quá, chỗ này của hắn nóng chết đi được.

Thang Hiển Linh: "Phụt... Ha ha ha ha ha!"

Thiết Ngưu diễn giả trân lắm luôn. Nhưng cậu vẫn cười nắc nẻ.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng cười theo, nằm xuống cầm chiếc quạt nan phe phẩy. Hắn thấy Thang Hiển Linh tâm tình đang tốt nên cứ để cậu vui vẻ. Thang Hiển Linh thấy vậy lại lăn ngược ra phía ngoài, nằm sát cạnh Thiết Ngưu để gió quạt có thể thổi tới cả hai người, không muốn hắn chỉ quạt cho mỗi mình cậu.

"Sau này nhà mình buôn bán, hễ ngày lễ ngày Tết là chúng ta cũng nghỉ bán đi chơi luôn!" Thang Hiển Linh hào hứng nói.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cong môi, Thang Hiển Linh thích kiếm tiền nhưng không phải hạng người bất chấp tất cả vì tiền. Cậu thích đi chơi, thích ăn uống, thích cả nhà sống sung túc thoải mái. Hắn lập tức đồng ý: "Tất cả đều nghe theo Thang lão bản nhà ta."

"Hì hì."

Hai người cũng không làm gì quá trớn vì sáng mai còn phải dậy sớm. Trước chín giờ tối, sân nhà Thang gia đã im lìm tĩnh mịch.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, công việc cũ lại lặp lại: múc nước, nấu đậu đỏ, nhào bột, ủ bột... Thế nhưng hôm nay vừa mở cửa tiệm ra, lượng người đứng chờ bên ngoài đông đến mức làm Tưởng Vân giật bắn mình.

Hôm qua làm gì mà đông đến mức này cơ chứ!

Hôm nay vừa nhìn lướt qua, ngoài những khách quen hàng ngày, trong đám đông còn xuất hiện không ít những gương mặt lạ lẫm, trông không giống cư dân thường trú của phường Đinh Nhất hay phường Bát Hưng...

Đây chính là lý do vì sao Thang Hiển Linh buôn bán lại kiếm được nhiều tiền như vậy. Các món điểm tâm của cậu định giá đều cao hơn mặt bằng chung ở phố Chính từ hai đến ba văn tiền, phần cơm chiều lại càng đắt hơn. Thông thường, các cửa hàng ở phố Chính, dù là bán đồ ăn hay vật dụng, đối tượng khách hàng chủ yếu chỉ gói gọn trong hộ gia đình của hai phường lân cận mà thôi.

Ở thành Phụng Nguyên, cứ mỗi hai phường lại có một khu phố Chính sầm uất, cơ bản đáp ứng đủ nhu cầu hàng ngày của người dân. Bình thường, chẳng ai rảnh rỗi mà lặn lội đường xa sang phường khác chỉ để ăn uống cả. Nếu muốn đi xa, họ sẽ chọn đến chợ Đông hoặc chợ Tây, đó mới thực sự là những trung tâm thương mại khổng lồ, thứ gì cũng có.

Chính vì vậy, định giá ở phố Chính thường rất ổn định và có phần dè dặt. Các chủ cửa hàng không đủ tự tin để nâng giá, phần vì muốn giữ khách quen, phần vì kinh nghiệm của người đi trước để lại: định giá quá cao thì dân cư trong phố sẽ không chấp nhận, khách hàng mục tiêu không đủ rộng, cuối cùng chỉ có nước lỗ vốn mà đóng cửa.

Thang Hiển Linh định cái giá này, không ngờ tiệm điểm tâm của cậu giờ đây còn thu hút cả những người có tiền từ phường khác tới. Người ta chẳng ngại ngồi xe ngựa, lặn lội xa xôi chỉ để mua cho được một miếng đồ ăn nóng hổi.

Hôm nay tiệm bánh rán đường nhà lão Triệu mở cửa rất sớm. Lò than còn chưa kịp nhóm, Triệu Đại Nương đã đứng ngoài cửa ngó nghiêng về phía Thang gia. Thấy hôm nay người còn đông hơn cả hôm qua, bà ta tức đến tím mặt, đấm ngực bình bịch, nghĩ mãi không ra tại sao lại như vậy.

"Trời nóng nực thế này, nhà hắn cũng bán đồ nướng, đồ chiên, sao mà buôn bán lại tốt thế không biết!"

"Ta không tin ngày nào nhà hắn cũng đông khách như vậy."

Tôn Hồng Hồng cũng ghen ghét không kém. Thấy lại có xe ngựa đỗ xuống, nàng ta chặn đường một vị phu lang ăn mặc sang trọng hỏi: "Trông ngài lạ mặt quá, ngài đi đâu vậy?"

"Thì đi ủng hộ Thang Ngũ Ca chứ đâu! Nghe nói hôm qua tiệm đã khai trương lại, ta mong mỏi cả tháng nay rồi, cuối cùng cũng chờ được." Vị phu lang đáp.

"Đừng nói nữa, ta thấy người càng ngày càng đông rồi kìa, mau đi thôi!" Một phụ nhân khác gọi, hai người sóng vai đi nhanh, thấp thoáng còn nghe được lời bàn tán: "Bình thường bỏ tiền xem kịch, bỏ tiền cho gánh hát được thì hôm nay coi như bỏ tiền cho Thang Ngũ Ca vậy."

"Nghe nói đồ ăn ngon lắm."

"Kể cả không ngon thì cứ mua thôi, xem như ủng hộ Thang Ngũ Ca."

Hai mẹ con Tôn Hồng Hồng nghe xong mà ngơ ngác: "Cái gì cơ? Không ngon cũng không sao?"

Còn nhà nàng ta thì có lần bà mẫu tiếc của, đem bánh cũ để qua đêm chiên lại rồi đem đi bán, khách nếm ra vị lạ, thế là xách nửa cái bánh tới đòi đánh, phải đền cho cái mới mới yên chuyện. Thế mà đến lượt Thang gia sao lại thành không ngon cũng được!

Dựa vào cái gì chứ! Cả nhà họ Triệu nhìn nhau, nghĩ nát óc cũng không ra. Triệu Đại Nương nghiến răng: "Không đúng, không đúng chút nào. Đều là buôn bán, Thang Ngũ Ca cái đồ hồ ly tinh kia chắc chắn đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho thực khách rồi!"

Trước cửa tiệm nhà họ Triệu chẳng có lấy một mống khách, còn bên phía nhà họ Thang thì người đã xếp hàng dài như rồng rắn.

"Ngũ Ca nhi, Ngũ Ca nhi, con mau ra xem này, hôm nay khách đứng ngoài cửa đông lắm." Tưởng Vân gọi, giọng bà có chút run vì sợ hãi.

Thang Hiển Linh thầm nghĩ người đông là chuyện thường thôi mà. Nhưng khi cậu vừa bước ra nhìn thấy hàng dài ấy, chính bản thân cậu cũng phải giật mình, thế này thì không bình thường chút nào!

Những thực khách quen thuộc đều bị đẩy dạt vào phía trong. Thôi đại gia xách giỏ len lỏi giữa đám đông, mặt nhăn nhó vì chen lấn. Trong hàng có rất nhiều phụ nhân, phu lang ăn mặc chỉnh tề, ai nấy đều nhiệt tình hừng hực. Vừa thấy Thang Hiển Linh lộ diện, mắt họ sáng rực lên như thấy ngôi sao.

Thang Hiển Linh: ... Cái này thì thật sự quá bất thường rồi!

"Ngươi là Ngũ Ca nhi đúng không?"

"Thang Ngũ Ca trong vở kịch đây sao?"

"Ái chà, ngoài đời trông còn xinh đẹp hơn nhiều."

"Vị tiểu lang quân bên cạnh chắc là phu quân mới cưới của Ngũ Ca nhi nhỉ?"

"Xứng đôi quá, thật là trời sinh một cặp."

Thang Hiển Linh nghe một hồi thì đã hiểu ra,. Đây chính là sức mạnh của tuyên truyền thông qua vở kịch cậu bỏ tiền ra thuê gánh hát diễn. Chỉ là cậu không ngờ hiệu ứng dẫn lưu về tiệm mình lại mạnh đến thế, mục tiêu ban đầu của cậu chỉ là mượn dư luận để mắng chửi tên vương bát đản Hồ Khang kia thôi mà.

"Đa tạ mọi người đã ưu ái tới ủng hộ." Thang Hiển Linh đối diện với sự nhiệt tình của khách thì chân thành cảm ơn. Mọi người dậy sớm, đi xa tới đây chỉ để ăn sáng, thật sự là rất vất vả. Cậu chắp tay nói: "Buổi sáng nhà ta trước tiên bán bánh nướng nhân thịt cải mai khô và nhân đậu tán nhuyễn, xen kẽ là bánh trứng nướng. Sau khi bánh nướng bán hết, ta sẽ nướng bánh mì chà bông."

"Mùa hè đến rồi, tiết trời nóng nực nên sau khi bán hết mẻ bánh mì chà bông tuần này, tiệm sẽ nghỉ hai ngày. Từ tuần sau, ta sẽ tạm ngừng bán món bánh mì chà bông này."

Đám thực khách mới nghe xong thì ngơ ngác, chẳng hiểu "tuần này", "nghỉ hai ngày", "tuần sau" là cái quy tắc gì.

Khách quen thì như bị sét đánh ngang tai, vừa đau khổ vừa không quên giải thích cho người mới: "Thang lão bản nhà này làm năm nghỉ hai. Hôm nay là ngày thứ hai rồi, bán thêm ba ngày nữa là lão bản đi nghỉ. Chờ hai ngày nghỉ xong quay lại bán mẻ mới thì món bánh mì chà bông này sẽ không còn trên kệ nữa đâu!"

"!!!!"

"Thang lão bản, ngài thật sự không bán nữa sao?"

"Thế chẳng phải sau này không được ăn nữa à?"

Thang Hiển Linh xua xua tay, ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại rồi giải thích: "Nhà ta mới thêm cả cơm chiều nữa, buổi sáng chuẩn bị đồ ăn quá gấp gáp, thật sự lo liệu không xuể. Đợi đến mùa đông trời trở lạnh, ta sẽ lại bán bánh mì chà bông. Sau này cửa hàng sẽ thường xuyên lên món mới, định kỳ thay đổi khẩu vị cho mọi người."

"Thế chẳng lẽ ngay cả món bánh nướng cũng sẽ bị đổi luôn sao?" Có người lo lắng hỏi dồn.

"Còn có món mới nữa sao?" Thôi Đại Bảo vừa nghe thấy có đa dạng món mới, tâm trạng vốn đang hụt hẫng bỗng thấy dễ chấp nhận hơn hẳn.

Ăn mãi một món đúng là cũng có lúc sẽ chán, dù tay nghề của Thang lão bản có tốt đến đâu, nhớ nhung đến mấy, nhưng nếu được nếm thử những món mới lạ thì cũng là điều tốt. Đúng là trong cái rủi có cái may.

Những thực khách từ phường khác tới vừa nghe thấy thế liền xôn xao: "Còn có cả cơm chiều à?"

"Người nọ có nói cho ta biết đâu!"

"Có cơm chiều thì hay quá, sau này không cần phải dậy sớm thế này nữa."

"Phải đấy, ngày nào cũng dậy sớm thế này thì ta chịu không nổi đâu. Đồ ăn có ngon đến mấy mà mệt thế này cũng không bõ."

Họ đi cùng nhau, vốn định bụng là đến ủng hộ Thang Ngũ Ca vài ngày cho biết thôi chứ không thể ngày nào cũng lặn lội xa xôi như vậy được, mệt chết đi được.

. . . . 

Mặc kệ đám đông xôn xao, Thang Hiển Linh bắt đầu bắt tay vào làm việc.

Từng chiếc bánh nướng được đưa vào lò nướng nóng hổi. Thang Hiển Linh bắt đầu làm bánh trứng nướng, những thực khách đến ủng hộ này đều ra tay rất hào phóng, món nào cũng muốn thử. Mà cũng phải thôi, những người vì một vở diễn mà lặn lội đường xa đi mua đồ ăn sáng đa phần đều là những phu nhân, phu lang có tiền, có thời gian và có lòng tốt.

Sau khi nhận được bánh trứng nướng và hai loại bánh nướng, các phu nhân phu lang tản ra một bên. Họ không vội về ngay mà tìm một tiệm nước mát trên phố Chính ngồi xuống vừa uống trà vừa trò chuyện. Họ không ăn ngay lúc đứng chờ mà tìm chỗ ngồi tử tế rồi mới bắt đầu thưởng thức.

"Chỗ này cũng náo nhiệt thật đấy."

"Hình như cửa hàng còn nhiều hơn chỗ chúng ta?"

"Chắc là vì dân cư đông đúc hơn."

Qua lời nói có thể thấy, những người này sống ở những phố lớn, nhà cao cửa rộng, ít hộ gia đình chung chạ, trong nhà chắc hẳn có kẻ hầu người hạ.

"Ta nếm thử trước đây, cầm nãy giờ mùi thơm làm ta đói bụng quá rồi." Một vị phụ nhân tính tình thẳng thắn nói trước.

Những người khác đều bật cười. 

"Thật ra ta cũng vậy."

"Chúng ta cùng nếm thử đi."

Bánh trứng nướng được bọc trong giấy dầu, lúc này đã bớt nóng nhưng có chút hơi dầu mỡ. Một số phu nhân vào mùa hè không thích ăn đồ quá dầu mỡ, định bụng chỉ cắn một miếng nhỏ rồi thôi, còn lại thì mang về nhà.

Nhưng vừa cắn một ngụm, đôi mày họ lập tức nhướng lên, bắt đầu nhấm nháp kỹ lưỡng. Lớp vỏ bánh xốp giòn, thơm mùi trứng, tuy có dầu nhưng không hề ngấy nhờ lớp lá cải trắng thanh mát kẹp bên trong, lại thêm chút hương vị thịt xông khói, tất cả hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu.

"Không tệ, ngon lắm." Vị phụ nhân ăn bánh trứng nướng gật đầu tán thưởng: "Nhưng ta thấy mùa hè ăn cái này hơi nóng trong người, nếu ít dầu hơn thì tốt." Nói vậy thôi nhưng chẳng mấy chốc bà đã ăn hết một nửa, đến lúc không ăn nổi nữa mới dừng.

Họ chuyển sang nếm thử bánh nướng. Một người đã ăn xong bánh nướng từ sớm, lấy khăn lau miệng nói: "Ta trước đây không hay ăn thịt heo, nhưng hôm nay nếm thử món này mới thấy hương vị thật sự rất khác biệt."

"Đúng là khác hẳn, nhân cải mai khô ở đây hương vị rất phong phú, không giống cải muối tầm thường."

"Tô nương, ngươi nếm thử nhân đậu tán nhuyễn đi, ta thích phần nhân đậu đỏ bên trong lắm. Không biết Thang lão bản hầm kiểu gì mà đậu nhuyễn mịn và tinh tế thế. Ngươi biết ta thích đồ ngọt mà, nhưng nhân đậu đỏ của hắn lại không hề ngọt gắt."

"Vậy mà ngươi ăn hết luôn rồi à?"

"Cái hay là ở chỗ đó, đậu tán nhuyễn không ngọt lịm nhưng lại rất ngon, ăn xong không thấy khé cổ. Nếu không phải vì no quá thì ta còn muốn mua thêm cái nữa rồi."

"Thì mua đi, mua mang về nhà."

"Cũng đúng nhỉ."

Các vị phụ nhân phu lang vừa ăn uống vừa bàn luận xôn xao về bữa sáng của cửa hàng Thang Ngũ Ca. Trước kia nghe người ở phường Bát Hưng khen nức khen nở, giờ tận mắt nếm thử mới hoàn toàn tin phục. Một người bùi ngùi nói: "Tiệm hắn làm ăn phát đạt thế này là tốt rồi. Ta cứ lo Ngũ Ca nhi còn trẻ người non dạ, cha lại mới mất, một mình gánh vác cửa hàng buôn bán thật chẳng dễ dàng gì."

"Hắn tuy là tiểu phu lang nhưng nếu trong xương cốt không có chút cứng cỏi mạnh mẽ ấy thì sao có thể dũng cảm đi cáo quan như vậy?"

"Ta là ta thích nhất cái tính tình ngay thẳng, oanh oanh liệt liệt ấy đấy chứ chẳng ưa gì hạng người nhút nhát đâu."

"Này, các ngươi nói xem món bánh mì chà bông liệu có ngon không?"

"Đằng nào sau tuần này hắn cũng không bán nữa, hôm nay chúng ta cứ mua nhiều một chút đi."

Sau khi đã nếm qua tay nghề làm bánh nướng và bánh trứng của Thang Hiển Linh, mọi người không còn mảy may nghi ngờ gì về món bánh mì chà bông nữa. Ai nấy đều tính mua thật nhiều xách về để dành làm bữa trưa luôn cho tiện.

"Ta còn muốn mua thêm ít bánh nướng nữa."

"Vậy đi thôi!"

Thế nhưng khi quay lại...

"Cái gì? Bánh nướng đã bán hết rồi sao?"

"Còn bánh mì chà bông thì sao?"

Thang Hiển Linh thấy mấy vị phụ nhân phu lang sốt sắng quá, vội vàng trấn an: "Mẻ đầu vừa ra lò đã hết sạch rồi, mẻ thứ hai sắp xong đây. Nhưng mà phía trước vẫn còn người đang xếp hàng, nếu các vị muốn mua thì phải chờ đến mẻ thứ ba cơ."

"Nhà ta không nhận đặt trước, chỉ có thể đứng đây chờ thôi. Hay là các vị vào trong tiệm ngồi chờ cho mát?"

Cái nắng sớm bắt đầu trở nên gắt hơn, đứng ngoài đường quả thực rất nóng. Vài vị phụ nhân nghe vậy liền tươi cười hớn hở đồng ý ngay. Đang nói dở thì mẻ bánh thứ hai ra lò, một mùi thơm kỳ lạ, quyến rũ tỏa ra khắp phố. Mấy người nhìn những chiếc bánh mì vàng rộm, hình dáng lạ lẫm vừa ra lò mà không khỏi trầm trồ.

Vốn dĩ đã ăn no rồi mà ngửi thấy mùi hương này lại khiến họ thấy thèm thuồng.

Một người mạnh miệng bảo: "Vậy mẻ bánh thứ ba đó, mấy người chúng ta bao trọn gói luôn nhé!"

"Đúng đúng, bao hết luôn!"

Thang Hiển Linh giật mình: "Các vị ơi, bánh mì chà bông nhà ta có hạn định, mỗi người chỉ được mua tối đa ba cái thôi." Cậu nhẩm đếm số người hiện có, vừa khéo chia đủ cho một lò bánh, liền cười nói: "Cũng vừa hay, mẻ tới chia đều cho các vị là vừa đủ một lò luôn!"

Đúng là một nhóm các tỷ tỷ, ca ca vừa có tiền, vừa thiện tâm lại nhiệt tình hết mức!

Bởi vậy mới có chuyện dở khóc dở cười thế này. Khi Vệ Phong, đại thiếu gia nhà họ Vệ, nghe theo lời Đinh Quyền kể mà tìm đến mua bánh, xe ngựa của hắn còn chưa kịp hạ màn, hắn chỉ mới sai gã sai vặt đi mua. Nào ngờ một lát sau, gã sai vặt mặt mày méo xệch chạy về báo tin:

"Thiếu gia, hôm nay bánh mì... bán hết sạch sành sanh rồi ạ."

"Cái gì?" Vệ Phong nhướn mày.

Gã sai vặt sợ thiếu gia không tin, vội vàng kể rõ ngọn ngành: "Nghe nói hôm nay tiệm nhà họ Thang đông khủng khiếp, người từ phường khác kéo đến nườm nượp. Có mấy vị phu nhân, phu lang còn đòi bao trọn cả lò bánh mì luôn cơ. May mà Thang lão bản ra quy định mỗi người chỉ được mua tối đa ba cái để giữ phần cho người xếp sau. Mà còn một tin quan trọng nữa, Thang lão bản bảo chỉ bán thêm ba ngày nữa là ngừng món bánh mì chà bông này, vì trời nóng quá, phải đợi đến tận mùa đông năm sau mới bán lại..."

Gã sai vặt ban đầu cũng định mua đại món gì đó khác cho xong chuyện, không tính để tay không về, nhưng Thang lão bản báo món nào cũng cháy hàng.

Vệ Phong nghe xong mà ngẩn người: "Ngươi không biết dùng thêm tiền để mua lại từ tay người khác vài cái à?"

Thế là Vệ thiếu gia dứt khoát nhảy xuống xe ngựa, bất chấp cái nắng gay gắt tự mình đi săn bánh. Hắn đã hứa với tổ mẫu là hôm nay sẽ mang bánh mì về biếu bà, đây là lòng hiếu thảo, vinh dự của hắn, làm sao có thể để tay không trở về cho được?

Một chiếc bánh mì năm văn tiền, hắn sẵn sàng chi hẳn 50 văn để mua lại từ tay thực khách khác.

Thang Hiển Linh nhìn cảnh tượng này: "..." Cái tình cảnh này sao mà quen mắt thế nhỉ, hình như trước đây cũng từng xảy ra rồi thì phải?

Vị thiếu gia này ơi, xin ngài đừng làm loạn giá thị trường nhà ta! 50 văn một cái bánh mì thì đúng là quá đắt, nhà ta không muốn nuôi dưỡng ra đội ngũ đầu cơ đâu!