Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 137


Thang Ngộ Xuân thưởng thức đống món mới, điểm tâm lẫn thức uống trà bánh do một tay sư phụ nghiên cứu ra, nàng còn chẳng thèm đợi phản hồi từ phía thực khách mà đã không ngớt lời khen lấy khen để là ngon tuyệt cú mèo. Mọi sự nóng ruột, phiền muộn, ấm ức cùng nỗi khó chịu nhắm vào mấy tòa tửu lầu ở chợ Tây dạo trước trong lòng nàng bấy giờ thảy đều tan thành mây khói...

Cái tòa Ngọc Mãn Kim Lâu ở chợ Tây có vung tiền mời đầu bếp Lục kinh về thì đã làm sao mà lợi hại bằng sư phụ nàng cơ chứ? Sư phụ nàng chính là tự mình nghiên cứu, sáng tạo ra món ăn độc quyền, hương vị lại còn tươi ngon, đậm đà, chuẩn chỉnh nhất trần đời.

Thang Hiển Linh làm xong đồ ăn, vừa thong thả húp chén canh Phật Nhảy Tường, vừa dặn dò đứa đại đồ đệ: "Cái suất ăn giải nhiệt hạ hỏa của ngươi cứ tiếp tục ăn thêm vài ngày nữa đi nhé, nhưng có thể bỏ thêm chút món thịt khác vào ăn cùng rồi."

Thang sư phụ chung quy vẫn là người thương yêu, xót dạ đồ đệ nhất.

"Con biết rồi thưa sư phụ." Thang Ngộ Xuân nghe xong mà lòng ấm áp khôn xiết. Suất ăn hạ hỏa tuy có hơi đắng một chút thật, nhưng nàng chẳng sợ khổ, huống hồ hiện tại sư phụ đã quang minh chính đại cho phép nàng được ăn thêm thịt rồi, Lạt Lạt từ nay cũng không cần phải len lén lút lút đi tiếp tế bánh bao nhân thịt cho nàng nữa.

Thang Hiển Linh vừa nhìn thấy điệu bộ của Ngộ Xuân liền biết ý, cậu thu lại nụ cười, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc mà răn dạy: "Cái tính nết của ngươi có phần nóng nảy quá rồi đấy. Mới có ngần ấy chuyện cỏn con mà đã để cho tức đến phát tiết lên đầy cả mặt bọc mụn. Ngươi làm việc đứng bếp nấu nướng thì không vội vàng gì, ngặt nỗi cái tâm thái lại quá bon chen, nóng nảy, cứ hễ đụng tới chuyện gì liên quan đến việc làm ăn của nhà mình là lại cuống cuồng lên. Cuống cái gì mà cuống, nhà ta tự có lối đi riêng và việc làm ăn riêng của nhà ta chứ."

Thang Ngộ Xuân bấy giờ mới vỡ lẽ ra lời giáo huấn của sư phụ. Lần này quả thực nàng đã quá nóng nảy, đành ủ rũ héo úa mà cúi đầu nhận lỗi với người.

Thang Hiển Linh nhìn điệu bộ ấy thì: ...... Thôi thì cũng chẳng thể trách đứa nhỏ này được, Ngộ Xuân tuổi tác còn nhỏ, tính ra ở thời đại của cậu thì cũng chỉ mới là một đứa học sinh cấp ba mà thôi.

Nghĩ thông suốt như thế, Thang sư phụ cũng chẳng còn chút giận dỗi nào nữa.

"Được rồi, sau này biết đường mà chú ý là được. Chỉ cần biển hiệu nhà mình vẫn giữ nguyên được hương vị chất lượng như thuở ban đầu, lại có thể định kỳ tung ra thêm các món ăn mới mẻ, đồng thời biết nương theo tình hình thị trường và khẩu vị biến chuyển của thực khách để điều chỉnh cho phù hợp, thì cái bảng hiệu của tửu lầu nhỏ này chỉ có ngày một phát đạt, càng bám rễ sâu và vững chãi hơn chứ chẳng thể nào lụn bại được đâu." Thang Hiển Linh ôn tồn bảo.

Quán xá nhà cậu xưa nay vốn chẳng phải kiểu tửu lầu kinh doanh theo lối truyền thống chính tông hay cửa hiệu lâu đời gì cho cam.

Mà chính là một tòa tửu lầu nhỏ mang đậm bản sắc và phong vị độc bản của riêng mình.

Thang Ngộ Xuân ghi tạc lời dạy bảo của sư phụ vào sâu trong tâm khảm, mà Hóa Cát đứng bên cạnh nghe xong cũng tự lén ghi nhớ kỹ càng trong lòng.

Năm Thái Bình thứ ba lại tiếp tục là một năm bận rộn tối tăm mặt mũi.

Việc tuyển phu đào lòng sông hằng năm thảy đều né mấy mùa vụ gặt hái của nhà nông ra, bởi vậy khoảng thời gian lao dịch cật lực nhất chính là vào dịp thu đông, và kế đó là hai tháng giữa mùa hè oi ả. Mặc kệ là đi phu vào mùa đông giá rét hay mùa hè nóng nực, mùa nào cũng có cái khổ cực, nhọc nhằn riêng của nó. Vào mùa đông thì rét căm, bánh ngô của quan phủ phát tới tay phu phen chỉ một loáng là đã bị đông cứng ngắc lại như đá. Đống bánh ấy thảy đều làm từ ngũ cốc thô, một khi đã nguội ngắt nguội ngơ thì ăn vào miệng chẳng khác nào nhai phải sỏi đá, cứ thế cọ xát cào rách cả cuống họng, nuốt trôi làm sao nổi.

Còn đến mùa hè oi bức, bánh ngô vừa tới tay thì đã bốc lên cái mùi chua chua do bị lên men vì nóng.

"...... Ôi thôi, cái thứ ấy đừng nhắc lại làm gì, nghĩ đến là thấy khó nuốt kinh khủng."

"Vậy các ngươi năm ngoái làm sao mà chống chọi qua được?" Một gã trai tráng năm nay mới tới đi phu lên tiếng hỏi những người đã có thâm niên kinh nghiệm.

Tới mấy chỗ này làm phu đào sông rẽ nhánh, khổ thì có khổ thật một chút, nhưng với những người đã làm quen việc tay chân nặng nhọc thì cũng chẳng bõ bèn gì. Năm ngoái đi phu vào hai tháng thu đông được miễn thuế, năm nay triều đình lại còn phát thêm tiền công, mỗi người mỗi ngày được mười văn tiền, lại còn bao cả cơm nước nên thành thử ra đợt này người kéo đến đông nghịt.

Có những nhà ruộng đất chỉ vỏn vẹn vài mẫu, trong khi phải nuôi sống cả gia đình già trẻ lớn bé mười mấy miệng ăn, đám con trai mới lớn nhiều như rơm như rác, nội chuyện lo cái ăn cho tụi nó thôi đã đủ đau đầu nhức óc. Giờ cho mấy thằng nhóc choai choai tầm mười lăm, mười sáu tuổi đi đào lòng sông, ít nhất chuyện cơm nước của tụi nó đã có nơi lo liệu, đỡ gánh nặng cho gia đình, chưa kể lại còn có tiền mang về.

Vì thế nên mùa hè năm nay, lượng người đổ về đào đường sông đông hơn hẳn.

"Năm ngoái ấy à, chuyện đó cũng phải nhờ vào nhà họ Thang cả."

"Nhà họ Thang? Nhà họ Thang nào cơ?"

"Còn có thể là nhà họ Thang nào nữa? Là Thang ngũ ca đại danh đỉnh đỉnh chứ ai."

Thấy có người vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu, một gã phu phen liền xen vào giải thích: "Nước cốt lẩu cay rát của Thang ngũ ca, rồi cả món thỏ ăn liền của Thang ngũ ca nữa, ngươi tổng phải biết đến chứ."

Nhắc đến mấy thứ này thì bách tính quanh vùng thành Phụng Nguyên không một ai là không biết rõ tường tận.

"Nhà người ta giàu nứt đố đổ vách như thế, chẳng lẽ nam lang nhà họ cũng phải tới đây làm phu phen sao? Không đời nào."

"Là thân thích nhà họ cơ, có một đôi vợ chồng già ngày ngày đẩy xe tới đây bán đồ ăn. Họ chỉ bán độc một món đồ hầm nồi lớn, lúc xào lúc hầm, kéo theo cả một cái lò than đỏ rực đi cùng. Cái lúc trời đông rét căm ấy, ông lão bắc một cái chảo sắt thật lớn lên bếp, bà lão thì bắt đầu lôi đống rau củ đã rửa sạch sẽ, thái sẵn ra chuẩn bị."

"Đầu tiên là múc một muôi mỡ trắng đông cứng ngắc, chính là mỡ heo đấy."

"Mỡ heo thả vào chảo sắt lớn nóng hổi liền tan chảy ra, rồi bà lão lại bỏ thêm một khối nước cốt lẩu cay rát to bự chảng của Thang ngũ ca vào. Thôi rồi, cái thứ dầu mỡ béo ngậy ấy vừa gặp lửa liền xèo xèo dậy mùi, giữa cái tiết trời lạnh buốt giá mà hương thơm bay xa tận mấy dặm đường. Bọn ta lúc ấy vừa vặn đến giờ nghỉ ngơi ăn cơm, trên tay ai nấy đều chỉ có khúc bánh ngô nguội ngắt, nhạt nhẽo, cứng như đá."

Giữa cái mùa hè nắng nôi chói chang như đổ lửa hiện tại, đám người đang ngồi vây quanh nghỉ ngơi nghe gã phu phen tả lại mà ai nấy đều không tự chủ được mà nuốt nước bọt ừng ực. Trong đầu họ dường như đã mường tượng ra cái cảnh trời đông người ngợm bẩn thỉu, lạnh lẽo, mà trước mặt lại có một nồi đồ hầm cay rát, béo ngậy, bốc khói nghi ngút...

"Thế họ hầm những món gì?"

"Thì đồ hầm thập cẩm chứ gì!" Gã phu phen từng được ăn qua vừa chép miệng nuốt nước miếng vừa hào hứng kể tiếp: "Nước cốt lẩu của Thang ngũ ca thì các ngươi biết rồi đấy, nấu lên một cái là hương thơm bay khắp cả dải sông. Hai vợ chồng già này làm ăn vừa sạch vừa nhanh nhẹn, tay bốc nguyên liệu lại rất thoáng, thả mấy lát thịt vào xào sơ lên cho thơm phức, rồi mới đổ rau cải trắng, đậu phụ, khoai tây, miến các thứ vào......"

"Cứ thế sùng sục sùng sục bong bóng, tỏa hương thơm nức mũi."

"Một muôi đầy ắp thức ăn như thế chỉ lấy có ba văn tiền."

"Ái chà? Có ba văn tiền thôi á? Riêng cái tiền nước cốt lẩu kia tính ra đã đắt đỏ lắm rồi mà."

Vào mùa thu và mùa đông, nước cốt lẩu của Thang ngũ ca mới bắt đầu mở bán rầm rộ. Đôi khi trong thôn nhà ai có việc hỷ, những gia đình khá giả muốn bày biện mâm cỗ linh đình cũng sẽ tìm mua một ít nước cốt lẩu của Thang ngũ ca mang về nêm nếm, xào nấu cho các món tiệc. Cái hương vị đó thì khỏi phải bàn rồi, chỉ gói gọn trong một chữ thôi: Ngon.

Nghe đâu hồi năm đầu tiên mới tung ra thị trường, nước cốt lẩu của Thang ngũ ca có giá đắt cắt cổ, muốn mua một khối phải tốn gần cả lượng bạc cơ đấy. Cũng nhờ mấy năm trở lại đây lượng ớt cay trồng được ngày một nhiều, nhà họ mới chủ động hạ giá thành xuống thấp như bây giờ.

"Thịt thà thì chẳng có mấy miếng đâu, chủ yếu là lấy cái vị thịt thôi. Toàn là rau cải trắng, đậu phụ, miến với khoai tây, mấy thứ đó ở trong thôn chẳng đáng bao nhiêu tiền, ngặt nỗi cái hương vị thì đúng là ngon nuốt lưỡi. Đồ hầm nóng hổi lại có chút nước dùng sền sệt, đem bánh ngô bẻ vụn thả vào trong bát ngâm một loáng cho mềm, ăn xong một cái là mồ hôi vã ra như tắm, người ngợm ấm sực lên."

Làm cái việc tốn sức nặng nhọc này thì cứ phải đồ mặn đậm vị mới ăn được cơm. Quan phủ mỗi ngày bao ăn, sáng một cái bánh ngô, trưa hai cái, tối một cái. Buổi trưa thì có thêm chút thức ăn kèm, cũng chỉ quanh quẩn đậu phụ với rau cải trắng, chẳng có tí mỡ màng nào, lúc đưa tới nơi thì đều đã nguội ngắt nguội ngơ.

Thế nên dạo ấy ai có tiền thì bỏ ra ba văn mua một muôi đồ hầm trộn chung với bát thức ăn của quan phủ cấp, dẫu là như vậy thôi mà ăn cũng thấy ngon lắm rồi. Ai không có tiền thì đành ngậm ngùi ăn cơm không của quan phủ, ngặt nỗi cái mùi hương kia nó quyến rũ, thèm thuồng quá chịu không nổi, thế là ba người chung nhau mỗi người góp một văn tiền để mua chung một muôi đồ hầm, dính chút vị dầu đỏ cay nồng cho dễ nuốt.

"...... Năm ngoái làm lụng vất vả thì vất vả thật, nhưng giờ nói lại vẫn cứ thèm cái đồ hầm năm ấy."

"Chẳng biết mùa hè năm nay vợ chồng nhà họ Lâm có còn tới đây bán đồ ăn nữa không nhỉ."

"Cặp vợ chồng già ấy họ Lâm à?"

"Bà lão họ Thang, trượng phu của bà ấy mới họ Lâm."

"Họ Thang sao? Chẳng lẽ lại là bà con thân thích gì với Thang ngũ ca thật à?"

"Cái đó thì chịu chết, thẩm ấy cũng chẳng bao giờ kể sâu xa. Bọn ta có tò mò hỏi tới thì thẩm ấy chỉ cười tươi hớn hở bảo là họ hàng bắn đại bác chưa tới, dính dáng chút chút bên họ hàng xa chứ cũng không thân thiết gì cho cam."

"Hóa ra là như vậy."

Thang Xảo và Lâm Hổ ra ngoài buôn bán, xác thực là có chủ ý giấu nhẹm tầng quan hệ này đi. Hai vợ chồng không muốn vô tình rước thêm rắc rối hay phiền hà gì cho đứa em trai nhỏ. Việc được lấy nước cốt lẩu với giá gốc vốn đã là chiếm hết phần tình nghĩa chị em ruột thịt rồi, Thang Trân không muốn rêu rao ra ngoài, tránh cho việc sau này người khác biết chuyện dò hỏi tới lại làm em trai phải khó xử.

Mấy năm nay, Thang Xảo phải dãi nắng dầm mưa nhiều nên khuôn mặt nhìn qua già đi trông thấy. Nhưng hồi năm ngoái làm lụng suốt hai tháng trời, tuy rằng vất vả thật, nhưng đến lúc về nhà ngồi đếm đống tiền đồng với Lâm Hổ, hai vợ chồng càng đếm mắt càng sáng rực lên, tinh thần cũng phấn chấn hẳn. Nhưng cuối cùng hai người lại đúc kết ra một kết luận, chỉ làm đúng đợt phu phen đào lòng sông này thôi, bao giờ lòng sông đào xong thì hai vợ chồng cũng nghỉ, không buôn bán nữa.

Buôn bán kiếm tiền nhanh xác thực là khiến người ta động lòng, có điều Thang Trân tự biết mình thật sự không phải người chuyên làm kinh doanh.

Định giá ba văn một muôi, lấy công làm lãi, lấy số lượng bù chi phí, đúng nghĩa là kiếm từng đồng tiền mồ hôi xương máu.

Thang Xảo đã vậy, Lâm Hổ cũng chẳng khác là bao.

Năm nay mùa hè triều đình còn phát thêm tiền công, đám người mới nghe mấy người cũ kể vụ một muôi đồ hầm giá ba văn thì lập tức nghĩ bụng: "Thế thì mình phải nếm thử cho biết mới được, vừa nãy nghe mấy tay này thổi phồng ngửi thơm đến thế cơ mà, nhưung đang giữa mùa hè, chắc không có nước cốt lẩu của Thang ngũ ca đâu nhỉ."

Nước cốt lẩu của Thang ngũ ca xưa nay chỉ mở bán vào mùa thu đông thôi.

"Ngươi nói cũng phải, thế thì mùa hè năm nay không được nếm thử rồi."

"Tiếc thật đấy."

Đang bàn tán xôn xao thì có người tinh mắt hét lên: "Tới rồi, tới rồi kìa ~ Hai vợ chồng già tới rồi, hướng Tây, ngay dưới lán che ấy."

Có người vừa nghe thấy liền chêm vào: "Chắc chắn là vị tiểu đội trưởng của đội chúng ta cũng thèm cái món đồ hầm đó rồi, nên mới gọi người ta qua đó nhóm bếp nấu nướng, để ông ta còn tiện đường mua trước."

Cả đám nghe vậy liền ha ha cười rộ lên.

Vị tiểu đội trưởng trông coi phu phen đào lòng sông ở đoạn này tính tình cũng khá được. Lúc làm việc thì ông ta soi rất kỹ, đốc thúc gắt gao, tuy nhiên cũng biết điều độ cho mọi người thời gian uống nước nghỉ ngơi. Ai mà bị tóm sống cảnh lười biếng, trốn việc thì ông ta mắng nhiếc, giáo huấn cho một trận lôi đình, đứa nào không sửa thì dứt khoát đuổi thẳng cổ cho cút xéo, khỏi cần tới nữa.

Thang Xảo và Lâm Hổ quen cửa quen nẻo bắt đầu dựng nồi bắc bếp. Bởi vì định giá bán rẻ mạt nên hai vợ chồng chỉ kéo theo củi khô chứ không dám mua than, than củi đắt đỏ lắm chứ đùa. Trên đường đi tới đây, Lâm Hổ và Thang Trân còn tranh thủ nhặt nhạnh thêm ít củi vụn dọc đường, tóm lại là tay chân không lúc nào ngơi nghỉ.

Vị tiểu đội trưởng bấy giờ đang ngồi dưới lán che, lúc này thấy lửa đã nhóm lên, ông ta cũng chẳng màng nóng nực mà tiến lại gần dòm ngó: "Năm nay vẫn bán đồ giống hệt năm ngoái chứ?"

"Không ạ, nước cốt lẩu tầm này trời nóng quá, không tiện bảo quản mang đi." Thang Xảo đáp.

Lâm Hổ thì có chút sợ hãi cái danh quan gia này, từ xưa đến nay dân đen có bao giờ dám đấu với quan đâu, ngặt nỗi vị quan gia này trông cũng khá dễ gần, hắn liền cười ha hả thật thà bảo: "Mùa hè năm nay chúng ta có lấy món thỏ ăn liền về bán."

"Không phải lấy, là mua đứt về bán lại ạ." Thang Trân vội vàng sửa lưng trượng phu.

Lâm Hổ gãi đầu: "Đúng đúng đúng, là mua về bán."

Vị đội trưởng trông coi phơi nắng đến ngăm đen, trông có vẻ dữ dằn hung hãn, nghe vậy liền cười ha hả, trong bụng thầm nghĩ: "Đôi vợ chồng già này đúng là hạng người thật thà biết rõ bổn phận, đánh giá qua chắc là có quen biết Thang lão bản ở phường An Nghiệp thật rồi."

"Rượu nhà họ nấu cũng thuộc hàng cực phẩm, uống vào là mê ngay." Vị đội trưởng trông coi chép miệng thèm thuồng.

Thang Xảo nghe vậy, trong lòng liền nảy sinh lo lắng. Chẳng lẽ ông ta đang có ý đánh tiếng đòi nàng phải biếu rượu sao? Nàng vốn chẳng muốn làm mấy trò đi cửa sau này, ngặt nỗi người ta cho hai vợ chồng mượn địa bàn để dựng sạp, trong lúc buôn bán cũng có thể che chở cho họ ít nhiều, hay là nàng tự bỏ tiền mua ít rượu từ chỗ em trai mang qua biếu nhỉ?

Lâm Hổ thì tính tình bộc trực, liền chen vào nói: "Thang lão bản làm cái gì cũng ngon tuốt, trước kia làm cái bánh bột thôi mà cũng thơm nức nở ấy chứ."

"Ha ha ha ha ha, nghe giọng điệu của hai người là biết có quen biết thân thiết rồi." Vị đội trưởng vui tươi hớn hở. Hai vợ chồng này vừa bị gài hỏi một câu là đã khai ra sạch sành sanh, cơ mà ông ta cũng chẳng để bụng: "Hai người mau nhóm bếp nấu nướng đi, một lát nữa đồ ăn chín tới thì cứ múc trước cho ta ba muôi nhé."

Năm nay giữa ngày hè oi bức mà có món thỏ ăn liền hầm chung với đồ ăn thì đúng là ngon nhức nách.

Chờ sau khi bắc nồi lên bếp, một gói thỏ ăn liền vừa đổ vào nồi thì hương thơm ngào ngạt lập tức theo gió bay xa khắp cả dải sông.

Quá đỗi là thơm đi.

Hai nồi đồ ăn bự chảng, ai tới chậm chân là coi như hết sạch, giá cả vẫn giữ nguyên ba văn một muôi đầy và không kèm món chính. Đống bánh ngô mà quan phủ đưa tới vào mùa hè ngửi có chút mùi chua chua, nhìn qua không phải là bị thiu hỏng, mà là do bản chất ngũ cốc thô vốn đã có sẵn vị chua nhẹ, sau khi hấp chín lại phải vận chuyển một quãng đường xa xôi dưới trời nắng, bị om hơi giữ nhiệt nên đọng đầy nước, mềm nhũn ra.

Nhưng cứ có thêm một muôi đồ hầm này của vợ chồng nhà họ Lâm trộn vào, thì đống bánh ngô ấy liền biến thành món đưa cơm cứu mạng của đám phu phen.

Đến buổi chiều mùa hè, quan phủ còn cho người đưa thêm chè đậu xanh tới, tuy rằng lúc giao đến nơi vẫn còn nóng hầm hập, nhưng dẫu sao cũng giúp mọi người giải khát, giải nhiệt rất tốt.

Lâm Hổ và Thang Xảo cũng được phát cho một bát chè đậu xanh, hai người liền vội vàng lên tiếng cảm tạ, uống xong xuôi thì thu dọn sạch sẽ nồi niêu bếp núc để ra về. Trên đường đi, Thang Xảo sực nhớ lại chuyện ban sáng liền bàn với trượng phu: "Này, vị đội trưởng kia có phải là đang muốn vòi rượu uống không? Ta là ta chẳng muốn đến tìm em trai để xin rượu mang biếu đâu đấy."

"Thế thì thôi khỏi, cứ coi như tai ngơ mắt điếc, nghe không hiểu là xong." Lâm Hổ bảo.

Thang Xảo ngẫm lại thấy cũng đúng, ngày mai hai vợ chồng còn phải tiếp tục tới đây buôn bán, đào đâu ra thời gian mà vào thành cơ chứ.

Hai phu thê bàn nhau cứ bịt tai giả vờ ngốc, ngặt nỗi vị đội trưởng trông coi kia đến chạng vạng tối liền vào thành tắm rửa sạch sẽ, rồi phi thẳng tới tửu lầu nhỏ của nhà họ Thang. Ông ta vừa chọn một chỗ dưới đại sảnh ngồi xuống, Thiết Ngưu đã chu đáo bê lên tặng không một bình rượu ngon.

Vị đội trưởng ngạc nhiên: "Ơ kìa, ta còn chưa gọi món cơ mà."

"Lưu công vất vả rồi, bình này là lão bản nhà chúng ta mời." Thiết Ngưu ôn tồn nói. Vị Lưu công này chính là người đứng đầu đội trông coi phu phen ở ngay đoạn dải sông mà đại tỷ cùng đại tỷ phu của Thang Hiển Linh đang cắm sạp buôn bán.

Lưu công trong lòng biết rõ mười mươi liền vui vẻ nhận lấy bình rượu. Mọi người đều hiểu ý nhau mà không cần phải nói huếch hoác ra ngoài, ông ta bèn cảm thán: "Kỳ thực đây cũng là chuyện đôi bên cùng có lợi thôi. Hai vợ chồng già nhà họ Lâm tới đó làm đồ ăn bán tính ra là đang tiếp tế chất dinh dưỡng cho đám phu phen đấy. Chứ cái tiết trời nắng nóng như đổ lửa thế này, ăn đống đồ cơm nước kia làm sao mà nuốt cho trôi được, qua một đợt lao dịch có khi người ngợm gầy rộc đi hẳn một vòng ấy chứ."

"Vất vả, vất vả."

Sau này cách mấy ngày Lưu công lại tới tửu lầu nhỏ một chuyến, phía Thang gia liền biếu ông ít đậu tương, mấy xâu thịt nướng, cùng một đĩa bánh ngọt các loại. Đồ đạc đều không nhiều cũng chẳng có gì quá to tát, Lưu công cũng vui tươi hớn hở nhận lấy. Phía bên kia ông cũng không hà khắc gì vợ chồng nhà họ Lâm, tự nhiên cũng chẳng cho đãi ngộ gì đặc biệt, cùng lắm chính là thuận tay giúp đỡ một chút khi cần.

Đúng như lời Lưu công nói, đôi bên cùng có lợi.

Chỉ là Lưu công thầm nghĩ trong bụng: "Vợ chồng nhà họ Lâm này đúng là những kẻ thành thật, đầu óc chất phác, có được mối quan hệ với Thang lão bản như này mà còn giấu giếm, cũng không phải kiểu người nhu nhược, suốt ngày chỉ biết bấu víu, ăn bám vào thân thích phát đạt."

Năm nay việc làm ăn lại càng khấm khá hơn trước.

Tửu lầu nhỏ cũng vậy, tuy nhiên sức chứa khách của quán dẫu sao cũng chỉ có ngần ấy, nếu mở rộng thêm nữa thì nhân lực lại theo không kịp, mà đó cũng chẳng phải ước nguyện ban đầu của Thang lão bản. Cậu chỉ muốn trong phạm vi năng lực của mình mà sống một cuộc đời thoải mái, tự tại nhất.

Mở một tòa tửu lầu nhỏ buôn bán, kiếm được một khoản tiền khá khẩm, vừa có thể nuôi sống gia đình lại vừa thực hiện được mục tiêu tự do tài chính của một thường dân. Rồi nghe thực khách không ngớt lời khen ngợi, ca tụng tay nghề nấu nướng của mình, nhờ vậy mà đạt được chút cảm giác thành tựu.

Chuyện tiền lương thù lao của người làm ở các nhà khác ở thành Phụng Nguyên ra sao cậu quản không nổi, cậu chỉ có thể làm tốt việc che chở cho người nhà mình, hoàn thiện phúc lợi cho họ mà thôi.

Hiện giờ đã đạt được bấy nhiêu điều này, Thang lão bản đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc rồi.

Lượng khách khứa mà tửu lầu nhỏ tiếp đón hiện tại đã ở mức bão hòa.

Chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần thì Thang lão bản đời nào chịu bãi bỏ.

Thành thử ra, nguồn thu có thể giúp kiếm thêm tiền lúc này chính là hai món sản phẩm độc quyền của Thang gia: thỏ ăn liền và nước cốt lẩu. Giờ đây, danh sách ấy lại được bổ sung thêm một phần rượu ngon nữa.

Thang lão bản dạo này còn đang cân nhắc xem có nên nhận thêm đơn đặt hàng cho món sản phẩm độc quyền này hay không.

Chẳng là có người đã tìm đến tận mặt cậu mà nài nỉ: "Thang lão bản, rượu nhà ngài phẩm chất thực sự đặc biệt hảo. Nói thật lòng, ta đây đã đi khắp Nam Bắc, nếm qua không biết bao nhiêu loại rượu ngon, cho dù là loại rượu đáng giá mười lượng bạc một vò đi chăng nữa, ta uống vào cũng thấy chẳng thể nào thơm ngon, thuần khiết bằng rượu ủ nơi này của ngài được......"

Thang Hiển Linh ban đầu đã từ chối một lần, sau đó người này lại thông qua Lưu Bảo Giám để bắt cầu dắt mối, nhờ Lưu đại gia đứng ra làm người trung gian nói đỡ. Lúc trước nhà cậu muốn thu mua mỡ bò cũng đã từng làm phiền Lưu đại gia đứng ra dắt mối, phen này thế nào cũng phải nể mặt ông một lần.

Sau khi bàn bạc, thương định kết quả cuối cùng là thành giao.

Lúc ấy đang giữa mùa hè nên cậu chuyển sang làm quán ăn đêm về đồ nướng BBQ, các món xào nấu vì thế mà giảm bớt đi ít nhiều. Thang lão bản cũng không đóng cửa nghỉ kinh doanh, dứt khoát cho treo biển giảm bớt mấy món chính rườm rà, phức tạp, chỉ chuẩn bị đồ nướng, mì lạnh, miến lạnh cùng các món nộm, dưa chuột muối, gỏi rau trộn nhanh tay mà thôi.

Cỡ đó thì hai đứa Ngộ Xuân và Tiểu Mễ là dư sức cáng đáng, cậu chỉ cần gọi thêm một người làm chân chạy vặt phụ bếp là ổn.

Thang Hiển Linh bèn dắt theo Hóa Cát về thôn Hứa để ủ rượu. Thằng nhóc này đối với việc ủ rượu quả thực có chút thiên phú bẩm sinh, cái đầu lưỡi nếm rượu của nó tinh nhạy cực kỳ.

Rượu bán ra ngoài thị trường, quán chỉ độc quyền cung cấp loại rượu cao lương của Thang ngũ ca mà thôi.

Con đường dẫn vào thôn Hứa hiện tại đã được tu sửa vô cùng bằng phẳng và rộng rãi, quanh năm suốt tháng đều phải kéo xe chở hàng hóa ra ra vào vào liên tục, nên đường sá buộc phải sửa sang cho thật tốt để thông ra tận quan lộ. Trước kia thôn Hứa chỉ vỏn vẹn có hơn năm mươi hộ dân, mấy năm nay kinh tế trong thôn phất lên, dân làng ai nấy đều có tiền dắt lưng. Những người ngày trước từng coi khinh thôn Hứa, chê bai nơi này là xó xỉnh xa xôi, nghèo nàn, thì nay đều tranh nhau muốn được thông hôn, kết thông gia với người trong thôn.

Từ cái thuở thôn làng còn chưa phát triển được như bây giờ, Thang Hiển Linh lúc ấy đã từng có lời nhắc nhở với thôn trưởng: "Dân làng khi trong tay đã rủng rỉnh dăm ba đồng tiền dư giả, tuyệt đối không được để họ dính dáng vào thói cờ bạc, một khi đã sa chân vào vũng lầy bài bạc là coi như tiêu đời, thế nên phải ra sức bài trừ, dập tắt cái bầu không khí đỏ đen ngay từ trong trứng nước."

Thôn trưởng vẫn luôn khắc cốt ghi tâm lời nhắc nhở ấy nên quản lý rất nghiêm. Sau này trong thôn thực sự có kẻ dính vào bài bạc, mới đầu chỉ là chơi nhỏ, cá cược nhau vài hạt lạc, củ khoai, nhưng cuối cùng bắt đầu lao vào sát phạt ăn tiền. May mắn là phát hiện sớm, thôn trưởng lập tức dựng lại quy củ, cho người trói gã kia lại rồi đem ra giữa đình làng đập cho một trận nên thân. Ông mắng oang oang trước mặt bàn dân thiên hạ:

"Cái thôn này mới có mấy ngày được sống ngày lành, mà bây giờ cái mông các ngươi đã vểnh ngược lên trời, thật sự tưởng mình là ông hoàng bà chúa rồi đấy à? Nhìn lại cái sân nhà ngươi xem đã sửa chưa? Nhà cửa đã xây lại đàng hoàng chưa? Sau này đám nhỏ lớn lên dựng vợ gả chồng thì ngươi lấy cái gì lo cho tụi nó? Định cạp đất mà ăn chắc? Làm cha làm chú kiểu gì mà không để lại được cái gì cho con, chỉ chực chờ gánh về một đống nợ nần!"

Nhận thấy bầu không khí đỏ đen độc hại này chớm có dấu hiệu nhen nhóm, thôn trưởng sầu thối ruột, lúc này mới sực nhớ ra lời khuyên dạo trước mà đứng ra kêu gọi dân làng góp vốn mở một ngôi trường tiểu học trong thôn. Một là để tiêu bớt khoản tiền dư dả trong tay mọi người, tránh cho họ rảnh rỗi sinh nông nổi. Hai là để thế hệ măng non được đi học chữ, hiểu lễ nghĩa, khai thông trí tuệ, quyết không thể để thói hư tật xấu làm hại đời con cháu.

Đến nay, việc làm ấy đã bắt đầu nhìn thấy hiệu quả rõ rệt.

Hồi trước, các bậc trưởng bối trong thôn thương con cháu theo kiểu nuông chiều, thích là dúi cho cục kẹo mạch nha rồi mặc kệ chẳng răn dạy gì. Đám nhóc tì cứ hễ không vừa ý một tí là lăn đùng ra đất khóc lóc ăn vạ, người ngợm lúc nào cũng nhem nhuốc bẩn thỉu, răng cỏ thì sún sạch cả hàm.

Bây giờ thì đã khác xưa nhiều rồi. Quần áo của tụi nhỏ tuy vẫn mộc mạc nhưng bộ nào bộ nấy đều sạch sẽ tinh tươm, gặp người lớn là thoải mái, hào phóng cất tiếng chào hỏi đàng hoàng. Nhà nhà đều sắm sửa bàn chải, kem đánh răng, tụi nhỏ bây giờ lại đâm ra nghiện cái việc vệ sinh răng miệng này nhất.

"Chúng con chào Thang lão bản ạ!"

"A ca Hóa Cát cũng tới nữa ạ?"

"Thang lão bản ơi, trưa nay nhà con làm món cơm hấp, ngài có ăn không để con bưng qua cho ngài một ít?"

Thang Hiển Linh nhớ mang máng đứa nhỏ này hình như là em trai của Xuyên Tử, cậu liền mỉm cười đáp: "Không cần đâu, ta cảm ơn con nhé."

Xuyên Tử đã cưới vợ vào năm Thái Bình thứ hai rồi, tính ra Hải Ngưu cũng đã đến cái tuổi cập kê, Thang Hiển Linh đôi khi thoáng nhìn qua mà không khỏi cảm thán thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng. Mới ngày nào Hải Ngưu còn là một thằng nhóc con chạy lon ton, vậy mà chớp mắt một cái đã tới tuổi tính chuyện cưới vợ sinh con đến nơi.

Tới nhà họ Trương, Thang Hiển Linh cùng Hóa Cát trước tiên bước xuống xe thu dọn đồ đạc hành lý.

Nhị tỷ Thang Trân dạo này đang dắt theo ba đứa nhỏ ở lại trong thôn chơi.

"Ta với Hóa Cát đợt này qua đây để ủ rượu, vừa mới nhận một đơn đặt hàng lớn." Thang Hiển Linh vừa làm vừa nói.

Thang Trân nghe vậy liền hỏi: "Thế thì phải ở lại đây ngót nghét hai tháng trời đấy, việc ở tửu lầu bên kia có ổn không đệ?"

"Chẳng cần đến mức ấy đâu tỷ. Ta qua đây chủ yếu là để truyền nghề cho Hóa Cát, thằng bé học việc nhanh lắm. Chờ nó thành thục, rượu ủ ra có chất lượng tương đương với ta nấu là ta có thể yên tâm về thành rồi. Tửu lầu dạo này đổi sang bán đồ nướng BBQ trông thế mà lại ổn, nhưng đợi thêm một thời gian nữa trời chuyển lạnh thì chắc chắn là không duy trì kiểu này được."

Tổng không thể chuyển từ đồ nướng sang bán lẩu trức tiếp được, khách quen người ta vẫn chuộng ăn món xào tươi rói hơn.

Ủ rượu tất nhiên không phải là bắt một mình Hóa Cát phải bù đầu bù cổ lo từ đầu đến cuối, chuyện gì cũng tự tay làm lấy thì có mà kiệt sức mất. Vậy nên các công đoạn vẫn được chia nhỏ ra giống y như hồi đầu mới làm, cộng thêm việc đã có sẵn men rượu độc quyền của nhà họ Thang và bước chưng cất cuối cùng là xong.

Thang Hiển Linh vừa dạy Hóa Cát cách ủ rượu vào cuối mùa hạ, vừa ân cần bảo: "...... Đừng có sợ bí phương bị người ta học mất mà cái gì cũng ôm đồm rồi làm khổ cái thân. Ngươi với sư tỷ ngươi đều giống nhau ở cái điểm này đấy. Nhớ cho kỹ, con người mới là quan trọng nhất."

"Tiền bạc trên đời này làm sao mà kiếm cho hết được."

"Cho dù sau lưng mình có kẻ chấp nhận bỏ tiền tấn ra để dò la từng bước một, thì cái nghề này nó cũng y như việc xào nấu món ăn vậy. Nguyên liệu, gia vị phụ trợ, hỏa hầu cho đến đao công chỗ nào chỗ nấy đều có thể giống nhau như đúc, nhưng đến lúc làm ra, hương vị của mỗi người nấu vẫn cứ là khác biệt."

Thang Hiển Linh chỉ sợ Hóa Cát tính tình quá thật thà, nghiêm túc rồi cái gì cũng tự mình gánh vác, thế thì sao mà chịu nổi.

Dĩ nhiên là đám thanh niên cùng lứa với Hải Ngưu ở trong thôn nay đều đã khôn lớn trưởng thành, đứa thì thành gia lập thất, đứa thậm chí đã bế trên tay mụn con. Thang Hiển Linh bèn nhờ Hải Ngưu tìm giúp mấy người tính tình đáng tin cậy ở trong làng tới xưởng rượu phụ giúp tay chân. Mấy việc như khuân vác cao lương, rây hạt, tách vỏ, vo rửa rồi chưng hấp đều là những việc nặng nhọc tốn sức cả.

Thang Hiển Linh cứ dăm bữa nửa tháng lại về thành một lần. Thiết Ngưu ở bên này đã đặt làm sẵn một loạt bình rượu, loại bình 500 ml, dùng nút gỗ đóng chặt miệng rồi niêm phong kín mít, mỗi một bình rượu cao lương nồng độ cao như vậy có giá bán là 800 văn.

Cái giá này dĩ nhiên là đắt hơn nhiều so với việc uống trực tiếp tại quán, bởi vì rượu bán ở quán là rượu rót theo vò, tính theo giá bình dân.

Mùa thu năm ấy, hai xe đầy ắp rượu cao lương của Thang ngũ ca được vận chuyển đến phủ Đình Giang, rồi sau đó theo đường thủy xuôi dòng tiến thẳng về phương Nam. Gã thương nhân gom được hai xe hàng này mang về Nam, khởi điểm thét giá ba lượng bạc một bình. Ngặt nỗi chất lượng rượu quá tốt, hương vị lại độc nhất vô nhị, cuối cùng qua tay mấy tên đầu cơ tích trữ, giá rượu cao lương bị thổi phồng lên tới tận mười lượng bạc một bình mà người ta vẫn cứ tranh nhau sứt đầu mẻ trán để tranh đoạt bằng được.

"Đây là rượu cao lương của hoàng thành đấy."

"Thang ngũ ca ư? Nghe bảo là rượu do một ca nhi tự tay ủ."

"Thành Phụng Nguyên lại có một ca nhi bản lĩnh đến nhường này cơ à?"

"Ủ rượu giỏi đến thế này, ai mà rước được Thang ngũ ca về làm phu lang thì chẳng phải là phát tài to rồi sao."

"Mà cái danh Thang ngũ ca này nghe sao thấy quen tai thế nhỉ."

"Có thể không quen tai sao được, ngươi ngẫm lại xem đợt thu đông đón tết mấy năm trước, cái thứ nước cốt lẩu mỡ bò cay rát bị thổi giá lên tới tận ba lượng bạc một khối ấy."

"Đã thế có tiền còn chưa chắc đã mua nổi cơ."

Cái món nước cốt lẩu mỡ bò cay rát của Thang ngũ ca chỉ cung cấp riêng cho một thành ba phủ ở khu vực Tây Đô Châu này thôi mà đã chẳng đủ chia nhau, thuộc hàng nóng bỏng tay trên thị trường. Tuy nói sau này nhà nhà đều trồng được ớt, cũng biết dùng mỡ heo, dầu hạt cải để tự xào nấu, nhưng chung quy hương vị làm sao mà thơm ngon sánh bằng đồ của Thang ngũ ca cho được. Mấy gia đình hơi có chút của ăn của để, cứ hễ đông về tết đến là kiểu gì cũng phải gom bằng được ba bốn khối lẩu tích sẵn trong nhà.

Thứ này lại rất dễ bảo quản, ngày tết khách khứa đến chơi đem ra nấu nướng hay làm nồi lẩu tiếp đón thì đúng là nở mày nở mặt, sang cả con người.

Bởi vậy, có mấy tay thương nhân nhanh nhạy còn gom nước cốt lẩu của Thang ngũ ca rồi vận chuyển từ Bắc vào Nam, trèo đèo lội suối đường xá xa xôi đem bán với giá cắt cổ. Dĩ nhiên còn đi kèm chiêu trò thổi phồng danh tiếng, rêu rao rằng: Nước cốt lẩu của Thang ngũ ca ở thành Phụng Nguyên là cái thứ nhất đẳng, độc nhất vô nhị trên đời.

Bất  đắc dĩ, cái mức độ nổi tiếng của Thang ngũ ca thì vẫn là ở đất thành Phụng Nguyên ăn khách và vang dội nhất.

Người phương Nam lúc ấy không biết đến cũng là chuyện bình thường, vì cái thứ nước cốt lẩu mỡ bò xa xỉ đó đâu phải nhà ai cũng có điều kiện để ăn cho nổi.

Nhưng lần này món rượu cao lương xuất hiện thì lại hoàn toàn khác biệt. Nó đã găm thẳng ba chữ "Thang ngũ ca" vào sâu trong tâm trí của đám sâu rượu phương Nam. Rượu phải nói là thực sự quá tuyệt, họ không tài nào ngờ nổi cái thứ hạt cao lương thô kệch ấy lại có thể ủ ra được loại rượu thuần hậu, tinh khiết và thơm nồng đến nhường này.

Uống vào nó đã cái nư làm sao.

"Ngươi nhắc vụ nước cốt lẩu thì ta nhớ ra rồi, cũng mấy năm rồi chứ chẳng chơi. Mà vị Thang ngũ ca này nói vậy chắc tuổi tác cũng đã lớn rồi, thế mà ngươi còn mơ tưởng rước người ta về làm phu lang cơ à?"

"Đi đi đi đi cái lão này, ta thèm vào mà nghĩ thế."

"Nhưng ngươi nói xem, hắn chỉ là một ca nhi mà kiếm được nhiều tiền như núi vậy..."

"Thì cái đó cũng có liên quan gì đến bọn mình đâu. Ta thấy ngươi động lòng rồi đúng không, chẳng lẽ định khăn gói theo chân các thương nhân lên thành Phụng Nguyên để tìm Thang ngũ ca chắc?"

Cả đám lại được trận cười vang hố hố.

Người nọ bèn phân trần: "Hiện giờ thành Phụng Nguyên đã là hoàng đô rồi, ta mà có đi thì cũng là đi buôn bán để kiếm một món hời thôi. Đồ do Thang ngũ ca này làm ra đều thuộc hàng dễ bán, dễ hốt bạc, ta cũng muốn bon chen kiếm chút tiền lời xem sao. Mà dẫu cho không kiếm được tiền đi chăng nữa, gom được ít rượu về tự mình thưởng thức thì cũng sướng cái cuộc đời rồi."

"Chí lý, chí lý."

"Cái rượu cao lương này mỗi người chỉ mua được duy nhất một bình thôi đấy, ta uống nó mà còn thấy nâng niu, trân quý hơn cả uống Nữ Nhi Hồng nữa là."

Sau này, quả thực có một gã rượu si uống không bõ thèm, dứt khoát làm một chuyến hành trình trèo đèo lội suối, hết đi thuyền lại chuyển sang xe ngựa để lặn lội tới tận thành Phụng Nguyên. Lúc tới nơi, gã ăn mặc tuềnh toàng, quần áo xộc xệch, phong trần mệt mỏi cõng cái tay nải đứng trước cổng thành Phụng Nguyên, trong lòng rất đỗi thấp thỏm mà lên tiếng hỏi thăm: "Làm phiền xin hỏi Thang ngũ ca......"

Gã vốn sợ tay thương nhân kia vì muốn đẩy hàng bán rượu mà cố tình thêu dệt, bịa đặt ra một giai thoại ly kỳ. Biết đâu cái danh Thang ngũ ca kia chỉ là hư cấu, hoặc giả có người như vậy thật nhưng danh tiếng cũng chẳng có gì vang dội đến thế. Đám buôn lái vì lợi nhuận thì cái chuyện gì hiếm lạ mà chẳng biên ra được.

"Ngươi hỏi tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca ấy à? Cứ đi thẳng vào trong, tới phố Chính ngươi bỏ ra bốn văn tiền bắt lấy một chiếc xe, bảo phu xe chở tới tửu lầu nhỏ ở phường An Nghiệp là người ta kéo tới tận nơi ngay."

"Ủa, quả thực có tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca thật sao?"

"Có chứ, sao lại không có được. Người ta mở quán ở trong thành mười mấy năm nay rồi. Tuy nhiên hồi đầu nhà họ làm đồ ăn sáng, sau này mới mở tiệm cơm, giờ thì làm cái tửu lầu nhỏ buôn bán."

"Thế Thang ngũ ca năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Trông diện mạo thì trẻ trung như mới hơn hai mươi thôi, nhưng tính niên đại thời gian thì không đúng lắm, chắc cũng phải hơn ba mươi rồi."

"Mà ngươi hỏi thăm chuyện này làm gì? Thang ngũ ca với phu quân nhà hắn tình cảm mặn nồng, khăng khít lắm đấy nhé."

Gã rượu si ngồi trên xe ngựa, phát hiện ra một điều rằng chỉ cần mình mở miệng hỏi thăm về tửu lầu nhỏ hay Thang ngũ ca, thì bách tính thành Phụng Nguyên ai nấy đều có thể b*n r* một tràng dài chuyện để kể. Gã ngồi trong xe nghe gã phu xe huyên thuyên suốt dọc đường, đi được nửa chặng thì có thêm một vị phụ nhân bước lên xe. Bà này vừa nghe hai người họ đang rôm rả bàn luận về Thang ngũ ca là lập tức chen ngang vào góp vui ngay.

"...... Cái thuở ban đầu Ngũ ca cũng đáng thương tội nghiệp lắm cơ. Vớ ngay phải một gã tú tài khốn nạn lòng lang dạ thú, họ gì thì ta cũng quên tiệt mất rồi, chỉ biết gã ta tâm địa đen tối độc ác, làm cho thân phụ của Ngũ ca tức đến sống sờ sờ mà chết."

"Ngũ ca vừa hiếu thuận lại vừa có bản lĩnh. Hắn với phu quân thành hôn tận bốn năm trời mới sinh mụn con đầu lòng, là bởi vì giữ đạo hiếu, không hề chung phòng suốt ngần ấy năm trời đấy."

"Ta còn nghe loáng thoáng hồi ở phường Bát Hưng, có kẻ thấy Thang ngũ ca là quả phu lang nên nảy sinh lòng tham muốn ức h**p để chiếm đoạt gia sản nhà họ Thang. Thang ngũ ca dứt khoát đánh trả không kiêng nể, lại còn đâm đơn cáo quan nữa cơ, quả thực là vô cùng kiên cường, lợi hại."

Vị phụ nhân vừa kể vừa chép miệng cảm thán, trong mắt bà, Thang ngũ ca vừa có số phận đáng thương lại vừa dũng cảm, can trường, là một người cực kỳ có bản lĩnh.

"Dựa vào chính bản lĩnh của mình mà tự xông pha, gầy dựng nên cả một cơ nghiệp đồ sộ, khắp cái thành Phụng Nguyên này làm gì có ai không biết. Ta hỏi thật nhé, ở phương Nam các người có vị phu lang nào khí phách được như vậy không?"

Gã rượu si nghe xong, vẻ mặt đầy thán phục mà bình phẩm một câu xanh rờn: "Tới cỡ đó thì dẫu là đấng nam nhi đại trượng phu cũng chẳng mấy ai sánh bằng."

"Chứ còn gì nữa!" Vị phụ nhân gật đầu cái rụp đồng tình, rồi lại hào hứng kể tiếp: "Hắn chỉ là một phu lang mà thuở đầu đã tự mình đứng ra mở tiệm cơm. Đám tửu lầu lớn ở chợ Đông với chợ Tây thấy Ngũ ca nhi buôn bán đắt hàng thì đâm ra đỏ mắt ghen tị. Chân trước Ngũ ca vừa mới nghiên cứu tung ra món nước cốt lẩu, ngươi chắc chưa biết đâu, cái đám tửu lầu kia năm thứ hai liền bắt chước rập khuôn theo làm nhái nước cốt của Ngũ ca, thế mà dám thét giá tận hai lượng bạc một khối, đúng là cái lũ lòng lang dạ thú, ăn tàn ăn bạo."

Gã rượu si nghe tới đây thì cạn lời, trong bụng thầm nghĩ: ...... Thế mà mang vào tận phương Nam tụi ta thì đám đầu cơ còn thổi giá lên hẳn ba lượng bạc một khối cơ đấy.

"Rồi ngươi đoán xem sau đó thế nào?" Vị phụ nhân vỗ đùi đen đét, cười ha hả đầy khoái trá: "Năm sau Ngũ ca nhi dứt khoát chủ động giảm giá luôn! Ngũ ca nhi bảo năm đầu tiên sở dĩ bán đắt là vì hạt giống ớt cay hắn phải lặn lội mua từ Lục kinh về với giá đắt cắt cổ, gánh vác rủi ro cũng lớn. Hiện tại qua hai ba năm, lượng ớt cay trồng được nhiều rồi, chi phí gốc giảm xuống nên hắn cũng hạ giá thành theo. Bây giờ bách tính thành Phụng Nguyên chúng ta nhà nhà đều có thể ăn được rồi."

Gã rượu si tò mò không nhịn nổi liền hỏi xen vào: "Thế hiện tại một khối nước cốt lẩu có giá bao nhiêu tiền vậy thẩm?"

"Bốn trăm văn. Có những đợt nhà họ Thang có tin hỷ hay sự kiện gì còn được giảm giá sâu hơn nữa, tầm ba trăm mấy văn là đã mua đứt được một khối rồi."

Gã rượu si: ......

Đúng lúc này, phu xe ghìm cương ngựa hét lớn vang lên: "Tới nơi rồi đại ca ơi! Chẳng cần ta phải chỉ lối đâu, ngài cứ tự nhìn cái quán nào đông đúc, náo nhiệt nhất cái phố này là chuẩn luôn. Dạo này tiết trời đang chuyển lạnh, vừa vặn đuổi kịp mùa ăn lẩu, các loại hương vị lẩu nhà này nấu phải nói là thơm nức, cái hương vị độc bản ấy dứt khoát không có một tòa tửu lầu nào bắt chước nổi đâu."

Chờ gã rượu si chen được tới trước cửa hàng thì phát hiện khách khứa còn đang phải xếp hàng rồng rắn lên mây. Trầy trật mãi mới tới lượt mình, gã vừa ngồi xuống ghế là đã vội vã cất tiếng hỏi: "Ở đây có bán rượu cao lương không?"

"Dạ có chứ ạ."

"Cho ta một bình." Gã rượu si liền rút từ trong bọc ra một thỏi bạc vụn nặng tầm mười lượng đặt rầm một cái lên bàn.

Đồng Tẩu đứng bên cạnh nhìn thấy thì tròn mắt kinh ngạc: ???

"Khách quan ơi, ngài chỉ uống mỗi rượu thôi sao ạ? Có muốn dùng thêm chút đồ ăn gì không?" Cái thỏi mười lượng bạc này là gã tính bao trọn gói cả mâm cao cỗ đầy hay gì đây? Đồng Tẩu nhìn điệu bộ vị khách này không giống người bản địa, khẩu âm sặc mùi nơi khác, liền lập tức chu đáo, cẩn thận giới thiệu một lượt các món ăn át chủ bài của quán nhà mình.

Gã rượu si xua tay lắc đầu: "Tiền bạc trong người ta không còn nhiều, lặn lội suốt cả một quãng đường dài tới đây chỉ cốt là để được uống cho thật thống khoái mấy bình rượu cao lương thôi. Hôm nay uống một bận, nếu được thì ta còn tính ở lại uống thêm năm ngày nữa."

"Kìa khách quan, ngài cầm hẳn mười lượng bạc này mà chỉ để uống rượu thôi thì biết uống tới mùa quýt nào cho hết được tiền ạ."

Thiết Ngưu thấy có chuyện liền sải bước đi tới, nghe Đồng Tẩu thuật lại dăm ba câu liền hiểu rõ sự tình. Hắn lập tức quay sang nhìn vị khách mới, ôn tồn giải thích: "Rượu cao lương nhà chúng ta bán lẻ một bình chỉ có một trăm văn tiền thôi ạ. Ngoài ra còn có rượu mơ xanh giá một trăm hai mươi văn nữa. Khách quan cứ dùng bữa lên đồ ăn trước rồi lát nữa cuối giờ tính tiền một thể, ta thấy hay là để ta gọi lên cho ngài vài món nhắm rượu nhé?"

Lần này thì đến lượt gã rượu si đờ người ra, há hốc mồm kinh ngạc.

Cái gì cơ? Chỉ có hơn một trăm văn tiền một bình thôi á?!

Đã vậy lại còn có cả vị thanh mai, mơ xanh nữa sao?