Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 131


"Lạt Lạt, Hải Ngưu thúc, đi học thôi nào ~"

Tam Nương Mật Mật cùng nhị tỷ và tứ đệ của mình đang đứng xúm xít trước cổng sân Trương gia gọi với vào trong. Ba người bọn họ hôm nay có phần hơi chậm chân, trên tay đứa nào đứa nấy đều đang bưng đồ ăn sáng ăn dở.

Trong sân vang lên một giọng nói đè thấp xuống: "Tới đây, tới liền đây."

Ngay sau đó, Thang Lạt Lạt và Trương Hải Ngưu chân trước chân sau bước ra ngoài. Một đứa thì ra dáng thành thục ổn trọng, quần áo được chỉnh đốn vô cùng gọn gàng, tươm tất. Đứa còn lại thì cái mặt xị ra một đống, bộ dạng trông không tình nguyện chút nào.

Hai thúc cháu nhà nọ vừa ra tới liền tụ hội cùng đám người Nhị Nương, Tam Nương và Tứ ca nhi ở bên ngoài.

Tứ ca nhi Thố Thố nhanh nhảu chìa đồ ăn trong tay ra đưa cho thúc thúc của mình. Trương Hải Ngưu đón lấy, ngoạm ngay một miếng lớn rồi tấm tắc: "Hôm nay bên nhà nhị tỷ làm bánh nướng cơ à, ngon ghê."

"Mẹ ta làm đấy." Nhị Nương Toan Toan vừa nói vừa gặm một miếng bánh của mình.

Bữa sáng hôm nay là do một tay Thang Trân phụ trách nấu nướng.

Cô nhóc Tam Nương Mật Mật chia bớt phần bánh nướng cho Lạt Lạt, cả đám trẻ con cứ thế vừa đi vừa ríu rít ăn uống, đội ngũ cắp sách đến trường dọc đường đi ngày một đông đúc, dài ra thêm. Thang Lạt Lạt ngày thường vốn chẳng ưa cái thói vừa đi vừa gặm đồ ăn ngoài đường chút nào, ngặt nỗi cái trò tụ tập ăn uống cùng bè bạn thế này trông có vẻ vui quá xá, thành thử ra thằng bé chỉ khẽ làm bộ rụt rè, giữ kẽ được hai nhịp là dứt khoát vứt luôn cái sự rụt rè ấy ra sau đầu.

"Ban nãy làm sao mà hai người cứ phải đè thấp giọng xuống để nói chuyện thế?" Nhị Nương Toan Toan tò mò hỏi gặng.

Trương Hải Ngưu đang ngập mồm đồ ăn nên chẳng tài nào đáp lời ngay được, Lạt Lạt bèn đỡ lời: "A cha ta vẫn còn đang ngủ."

"À đúng rồi, thế Ngộ Xuân tỷ với Hóa Cát ca đâu rồi nhỉ?" Nhị Nương Toan Toan dạo này mới sực nhớ ra. Cô nhóc vừa dứt lời, Tam Nương Mật Mật liền nghển cổ ngó nghiêng ra tận phía cuối hàng để tìm kiếm, ngặt nỗi không thấy bóng dáng Ngộ Xuân tỷ và Hóa Cát ca đâu cả.

Trương Hải Ngưu nuốt ực miếng đồ ăn trong miệng xuống bấy giờ mới rảnh rang lên tiếng: "Hai cái người đó thức dậy rõ là sớm, mò ra tận bờ sông múc nước rồi còn chạy bộ rèn luyện thân thể nữa cơ. Lúc về còn tự tay xuống bếp làm đồ ăn sáng thơm phức ra đấy, thế nhưng lần trước đã giao hẹn hôm nay ăn đồ bên nhà ngươi mang theo rồi nên ta không ăn ké."

Thang Lạt Lạt gật gật đầu, ở bên cạnh bổ sung thêm: "Ngộ Xuân tỷ và Hóa Cát ca đến học đường trước từ sớm rồi ạ."

"Hai người bọn họ công nhận là siêu thật đấy." Trương Hải Ngưu đi bên cạnh không khỏi chép miệng cảm thán. Đi học thôi mà cũng ham hố đi sớm đến mức ấy, làm cái gì mà phải vội vã thế không biết! Cậu nhóc quay sang nhìn Lạt Lạt: "Thế hai người họ thích đi học đường lắm hả? Kiểu giống như ngươi ấy."

Thang Lạt Lạt lắc lắc đầu, trong lòng cũng có chút hồ nghi, hoang mang. Ngộ Xuân tỷ và Hóa Cát ca ngày thường đâu có mặn mà gì với chuyện đọc sách chữ nghĩa đâu ta.

Đến cả Nhị Nương, Tam Nương đều biết rõ tính khí của hai người kia, đâm ra cũng lấy làm lạ không hiểu hai người họ đi sớm như thế để làm cái trò trống gì.

Thực ra Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát không phải là không thích đọc sách, chủ yếu là không mặn mà với việc đến lớp cho lắm, hai người họ vẫn chuộng cái nghề nấu nướng làm đồ ăn hơn. Có điều sư phụ đã định đoạt muốn hai người đi học, việc này đã không thể thay đổi được rồi, thì phải tích cực mà học, quyết không thể phụ lòng mong mỏi và tâm ý của sư phụ.

Đến học đường lần này còn phải đóng khoản quà nhập học nữa cơ mà, lại càng không thể để lãng phí tiền bạc của sư phụ được.

Đây chính là tâm thái của hai người bọn họ.

Trong thôn phàm là những nhà có con em đến độ tuổi thích hợp, nhà nào nhà nấy tất thảy đều định ra một hoặc hai đứa nhỏ để gửi vào học đường. Họ cho con đi học không phải vì mục đích thi khoa cử, mà cốt yếu là muốn con mình học được cái chữ để biết đọc biết viết, sau này còn biết đường mà tính toán, ghi chép sổ sách.

"Đến lúc đó liền xin vào công xưởng làm việc."

"Được đưa vào đội xe vận tải cũng tốt, cứ biết viết chữ tính sổ là có thể làm tiểu đội trưởng rồi."

"Chẳng phải thế sao, ngay cả xưởng trưởng còn đang học chữ nữa là."

Vị xưởng trưởng ấy chính là Thang Trân.

Cộng thêm việc học đường trong thôn được dựng lên, khoản quà nhập học phu tử thu cũng không phải là quá đắt, phần lớn đã có Thang lão bản móc hầu bao ra gánh vác rồi. Nông hộ trong thôn gửi một đứa nhỏ vào học đường thì nửa năm mới phải đóng quà nhập học một lần. Khi thì dùng gạo thóc, khi thì dùng lạc hay khoai tây đã nhặt nhạnh sạch sẽ, còn sáu tháng cuối năm thì chính là lạp xưởng và thịt gác bếp do nhà mình tự làm.

Thế nên Minh Tú phu tử cùng người nhà, người làm quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ phải bỏ tiền mua lương thực để ăn.

Dĩ nhiên mấu chốt nhất vẫn là khoản quà nhập học bằng bạc, mỗi năm tốn một lượng bạc. Còn về phần giấy mực bút nghiên thì dĩ nhiên phải tự bỏ tiền túi ra mua, ngặt nỗi người trong thôn đối với việc học hành của con trẻ không đặt mục tiêu quá cao sang như thi khoa cử, bởi vậy đám trẻ nhỏ cứ tập viết ngay trên nền đất, bãi cát hoặc dùng cành cây vẽ nguệch ngoạc học chữ là xong xuôi.

Dù sao làm như vậy cũng tương đối tiết kiệm.

Học đường này được xây vẫn rất rộng rãi, vị thôn trưởng quả thực đã bỏ ra không ít công sức, chẳng biết đã khuyên bảo, vận động dân làng góp vốn ra sao, tóm lại là quy mô rất lớn, bàn ghế hết thảy đều có đủ. Nơi ở của Minh Tú phu tử nằm ngay sát cạnh học đường, đó là một khoảng sân nhà nông nhỏ nhắn.

Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát đến từ sớm, bấy giờ phu tử đã có mặt rồi. Hai đứa cung kính dâng lên khoản quà nhập học do sư phụ chuẩn bị, tổng cộng là nửa lượng bạc của hai người, kèm theo cả mẻ bánh nếp nhân đậu đỏ do tự tay hai đứa xuống bếp làm từ sáng sớm.

Nghe loáng thoáng sư phụ kể Minh Tú phu tử là người phương Nam, vốn chuộng những món đồ ngọt mềm mại.

Là sư phụ đã mách cho hai đứa biết đấy chứ.

"Sư phụ các con đã đánh tiếng trước với ta rồi, cứ đặt quà nhập học xuống đó, rồi tự tìm chỗ mà ngồi đi." Minh Tú nói rồi liếc mắt chú ý tới chiều cao của Thang Ngộ Xuân, bèn bảo: "Thang Hóa Cát con ngồi ở hàng thứ hai, còn Thang Ngộ Xuân con xuống hàng cuối cùng, ngồi chính giữa nhé."

Đợi đến khi đám người Thang Lạt Lạt kéo nhau tới nơi thì học trò trong lớp đều đã đông đủ.

Trương Hải Ngưu và Thang Ngộ Xuân được dùng chung một đãi ngộ, hai người họ thuộc vào hàng cao lớn nhất lớp, ngoài ra còn có một vị ca nhi trong thôn năm nay mười hai tuổi, vóc người cũng tầm mét bảy mươi ba trở lên, thế nên tất thảy đều bị tống xuống ngồi ở hàng cuối cùng.

Thang Lạt Lạt mới có 6 tuổi, vóc dáng nhỏ thó như bao đứa trẻ cùng lứa khác, được xếp ngồi ngay ở hàng đầu tiên.

. . . . . . . . . . . 

Suốt một tháng sau đó, Thang Hiển Linh ở trong thôn suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, trêu mèo chọc chó. Ngày nào buổi sáng cậu cũng ngủ đến khi tự tỉnh mới thôi, đánh một giấc thật sâu, tỉnh dậy là có sẵn bữa sáng để ăn do hai đứa đồ đệ chu đáo để phần lại cho.

Vương a thúc cười bảo: "Ngộ Xuân với Hóa Cát công nhận là ngoan ngoãn quá chừng."

"Hai đứa tụi nó ngoan thật sự." Thang Hiển Linh vừa ăn sáng vừa thấy mỹ mãn trong lòng, "Thế nên ta đã đơn phương quyết định rồi, nếu đến cuối tháng này mà thành tích học tập của hai đứa nó có bình bình thường thường, ta cũng chẳng thèm trách mắng nửa lời đâu. Thế nhưng a thúc nhớ giữ bí mật, đừng có để lộ tiếng gió trước với tụi nó đấy nhé."

Vương Tố Tố cười ngất gật đầu đồng ý, rồi lại bảo: "Nhưng ta thấy ngày nào hai đứa nó cũng dậy sớm đến học đường, lúc về lại cặm cụi ôn tập, việc học hành chắc là ổn thỏa cả thôi."

"Cái sự thông minh lanh lợi của hai đứa nó không đặt vào việc học thuộc lòng văn chương đâu." Người biết rõ đồ đệ không ai bằng sư phụ, Thang Hiển Linh thầm nghĩ, cái lối văn ngôn thời này đến chính cậu hồi còn đi học cũng chẳng chuộng học thuộc lòng. Thuở ấy văn cổ chọn lọc đưa vào sách giáo khoa còn có nét kinh điển, thú vị, đọc lên vần điệu dễ nhớ, thỉnh thoảng còn xen kẽ các thể loại bài vở khác để đổi gió.

Còn như bây giờ thì khác một trời một vực, toàn bộ đều là lối văn ngôn cổ, đọc lên vừa trúc trắc lại vừa khó hiểu, khó nuốt vô cùng.

Thang Hiển Linh thầm cảm thán vào cái sự may mắn của bản thân, may mà mình là người lớn nên chẳng cần phải vùi đầu vào sách vở nữa.

Khoảng thời gian buổi sáng cứ thong dong trôi qua như thế, hiếm khi mới có được sự thanh nhàn, tĩnh lặng như này. Ngặt nỗi cứ hễ đến giữa trưa là không gian lại bắt đầu náo nhiệt theo kiểu gà bay chó sủa, đám trẻ con đều tan học ùa về, đứng tận trong sân cũng có thể nghe rõ mồn một tiếng cãi vã, nô đùa ríu rít của tụi nó vọng lại từ con đường nhỏ ngoài thôn.

"Chiều nay tụi mình lên núi chơi đi?"

"Không đi đâu."

"Thố Thố, ngươi đi nói với Hải Ngưu thúc một tiếng đi, đi đi mà, ta nghe Tiểu Hoa bảo quả dại trên núi bắt đầu chín rộ rồi đấy."

Một lát sau, có tiếng Trương Hải Ngưu vang lên: "Muốn đi thì đi cho sớm một chút, các ngươi dọc đường đi nhanh lên chút, không được kêu mệt đâu đấy. Tứ ca nhi, nếu ngươi mệt thì để ta cõng ngươi đi."

"Hải Ngưu thúc đúng là thiên vị."

"Thế thì ta cũng cõng cả ngươi nữa."

Tam Nương Mật Mật hì hì cười: "Ta mới không cần cõng, ta chạy nhanh lắm."

"Tam tỷ ơi, ta chạy cũng mau nữa."

"Đệ thì vẫn nên để Hải Ngưu thúc cõng đi, không phải mấy hôm trước đệ vừa mới bị đau chân sao?" Cô nhóc Tam Nương vẫn là biết thương em trai.

Nhị Nương lại hiến kế: "Chúng ta mang theo đồ ăn đi, lên núi nhóm lửa nấu cơm ăn đi."

Đây chính là đi dã ngoại rồi, Thang Hiển Linh thầm nghĩ. Bản thân cậu cũng có chút muốn đi theo, nhưng ngẫm lại nếu mình mà đi, đám trẻ con chắc chắn sẽ chơi không được tự nhiên, thoải mái, thành ra đành tự gạt đi ý định của mình.

"Được ấy chứ, vừa vặn tiết kiệm được thời gian, vừa tan học là đi theo ta luôn. Lên tới lưng chừng núi ta tìm được nguồn nước rồi chúng ta bắt đầu nổi lửa nấu cơm, ăn uống xong xuôi thì đi bộ xuống núi." Trương Hải Ngưu tỏ ra là người đầy kinh nghiệm.

Mật Mật hỏi: "Không l*n đ*nh núi sao?"

"Muộn lắm, ngoảnh đi ngoảnh lại sói nó ngậm ngươi đi mất bây giờ."

"Ta mới không sợ... Cơ mà thôi cứ nghe lời Hải Ngưu thúc vậy." Cô nhóc Tam Nương Mật Mật quả là người biết co biết duỗi.

Cả đám ríu rít bàn bạc xong xuôi, tới ngã rẽ liền chào tạm biệt nhau.

Thang Hiển Linh không nghe thấy tiếng của đứa nhỏ nhà mình. Chờ Lạt Lạt về tới nơi, cậu liền lên tiếng hỏi trước: "Ta nghe bảo ngày mai các con muốn vào núi chơi, con có đi không?"

"Đi ạ." Thang Lạt Lạt gật đầu, bảo: "Tuy rằng có chút ầm ĩ làm chậm trễ việc học hành, nhưng con vẫn muốn đi chơi cùng Hải Ngưu thúc và các tỷ tỷ."

Thang Hiển Linh bấu bấu cái khuôn mặt nhỏ của Thang Lạt Lạt: "Đừng có mà giả bộ!" Cái thằng nhóc này trong lòng rõ là đang sướng rơn lên rồi.

Thang Lạt Lạt bấy giờ liền nở nụ cười nhẹ nhàng.

"Ngày mai a cha hấp cho các con một xửng bánh bao, đến lúc đó các con nhóm lửa có thể đem nướng lên mà ăn." Thang Hiển Linh nói.

Thang Lạt Lạt đáp: "Con cảm ơn a cha."

"Hai cha con mình mà còn khách sáo cái gì." Thang Hiển Linh xoa xoa cái chỏm đầu của đứa nhỏ, lại quay sang nhìn Ngộ Xuân và Hóa Cát: "Hai đứa con cũng đi chung chứ?"

Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát đều không muốn đi, hai đứa tụi nó có còn là trẻ con nữa đâu.

"Con hẹn với Điềm Điềm ngày mai đi giặt quần áo rồi ạ." Thang Ngộ Xuân nói.

Thang Hóa Cát cũng gật đầu.

Thang Hiển Linh nghĩ thầm:...... Giặt cái rắm ấy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ngộ Xuân tuổi tác cũng đã lớn, xác thực là không còn hợp để chơi chung với đám nhóc tì kia nữa, có ép cô nhóc đi thì nó cũng chẳng vui vẻ gì. Tình cảnh này cũng giống như Đại Nương Điềm Điềm lần trước vậy, Điềm Điềm từ hai năm trước đã không thèm đến học đường nữa rồi, tự ngại mình lớn tuổi, trong lớp lại ầm ĩ chẳng có ai trò chuyện cùng, thế nên con bé thà ở nhà vẩy nước quét nhà, dọn dẹp thêu thùa còn hơn.

Bởi vậy nên Ngộ Xuân và Điềm Điềm mới có thể hợp rơ mà tụ tập chơi chung với nhau.

Còn về phần Thang Hóa Cát thì cái thằng nhóc này chính là cái đuôi nhỏ của sư tỷ nó rồi.

"Thế thì ngày mai ta sẽ hấp nhiều bánh bao thêm một chút, ba đứa các con mang ra bờ sông mà ăn dã ngoại, sẵn tiện làm thịt thêm con thỏ nữa..." Thang Hiển Linh quay sang bảo với Ngộ Xuân.

Trương Hải Ngưu đứng bên cạnh vừa nghe thấy nhắc đến chuyện làm thịt thỏ liền nổi hứng ngay, cậu nhóc quay phắt sang xin a cha mình xem ngày mai vào núi có thể mang theo hai con thỏ được không vì bên bọn họ đông người, một con tính ra không đủ chia nhau ăn.

Vương Tố Tố bảo: "Được thôi, nhưng không được mang thỏ vào trong học đường đâu đấy, quay đầu lại Minh phu tử lại khiển trách cho."

"Con sẽ bỏ thỏ vào trong lồng rồi để ở bên ngoài." Trương Hải Ngưu nhanh nhảu đáp.

Ngày hôm sau, Thang Hiển Linh hiếm khi mới thức dậy từ sớm tinh mơ để chuẩn bị hấp bánh bao dã ngoại cho đám trẻ. Lũ trẻ lần này đi chơi đã tự mang theo thịt rồi, nên cậu tính sẽ hấp một mẻ bánh bao nhân chay, làm món bánh bao đậu phụ sốt dầu đỏ, bên trong có trộn thêm một ít miến vụn.

Bột đã ủ nở đều, nhân cũng đã trộn thấm vị, vỏ bánh bao qua tay Thang Hiển Linh cứ từng vòng từng vòng nặn ra những nếp gấp đều tăm tắp, đẹp mắt. Trong khi đó, Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát thì đang ở ngoài sân hì hục xay ngô..

Từ sau khi thuyền buôn trở về, ngoài ớt ra thì các loại hạt giống ngô, khoai lang và cà chua đều đã được mang về đầy đủ. Có điều việc truyền bá lên phương Bắc còn chậm, không giống như Thang lão bản năm đó tự mình mang về, ngay năm thứ hai đem gieo giống là đã có ớt ăn rồi.

Hạt ngô đem xay thành bột rồi rây lại cho mịn, hai đứa Ngộ Xuân tính làm món bánh ngô.

Thang Hiển Linh nghe thấy hai đứa nhỏ ngồi ngoài sân vừa làm vừa ríu rít trò chuyện: "Sư tỷ, ta chỉ xin được sữa dê thôi, sữa dê chắc cũng được tỷ nhỉ?"

"Cứ làm thử xem sao, có sữa dê là tốt rồi, may mà lần này ta còn mang theo một hũ mật ong."

Đây đâu còn là làm bánh ngô thông thường nữa, hai cái đứa này rõ ràng là đang muốn làm món bánh ngô ngọt mềm hảo hạng đây mà.

Đứa thì xay ngô, đứa thì giã đậu đỏ.

Khi mẻ bánh bao của Thang Hiển Linh được cho lên xửng hấp thì phần chuẩn bị của hai đứa đồ đệ cũng xong xuôi, bắt đầu nhào bột. Bột ngô vốn có chút thô ráp, Thang Ngộ Xuân muốn tận dụng vị ngọt tự nhiên của ngô nhưng lại muốn giảm bớt cái cảm giác lạo xạo khi ăn, nên đã đập thêm trứng gà và đổ sữa dê vào nhào cùng.

Phía bên kia, Hóa Cát vớt đống táo khô đã ngâm nở ra, tỉ mẩn lột vỏ, bỏ hạt rồi bắt đầu sên mứt táo để trộn vào phần nhân đậu đỏ, giúp nhân bánh tăng thêm vị ngọt thanh đậm đà của táo.

Đến công đoạn nặn bánh, phần vỏ bột ngô bọc lấy nhân đậu đỏ mứt táo ngọt bùi. Sợ cho vào nồi hấp thì hơi nước sẽ làm ảnh hưởng đến độ giòn xốp của vỏ bánh, hai đứa dứt khoát nặn chúng thành từng viên tròn nhỏ vừa bằng nắm tay.

Thang Lạt Lạt và Trương Hải Ngưu lúc này mới tỉnh ngủ, dắt nhau ra sân rửa mặt đánh răng. Trương Hải Ngưu cứ hít hà cái mũi liên tục, khen thơm nức mũi.

"Hôm nay a cha làm bánh bao đấy."

"Lại có cả mùi ngọt ngọt nữa, Tứ ca nhi chắc chắn là sẽ thích ăn lắm đây." Trương Hải Ngưu nói.

Thang Hiển Linh mở nắp xửng hấp ra, làn hơi nước nghi ngút tản đi, để lộ những chiếc bánh bao trắng phao, xinh xắn được xếp ngay ngắn chỉnh tề. Bột nở rất khéo, vỏ bánh căng xốp, nhấc một chiếc lên thì thấy phần đế bánh còn rớm chút dầu đỏ hấp dẫn. Xé nhẹ một đường, phần nhân đậu phụ miến bên trong ngập trong nước sốt dầu đỏ, một mùi hương cay nồng, thơm nức lập tức xộc thẳng vào mũi.

"Ăn sáng xong rồi hãy đi." Thang Hiển Linh xếp bánh bao ra một chiếc đĩa lớn, bảo Lạt Lạt bưng ra ngoài: "Mang cho các tỷ tỷ của con một ít nữa, hai đứa cứ ăn trước đi."

Hôm nay thức dậy sớm nên hai đứa nhỏ có thể thong thả ngồi ăn một miếng ở nhà.

Trương Hải Ngưu ngửi mùi thơm mà không kìm được nước miếng, lật đật chạy vào bếp bưng ra một chén giấm. Thang Lạt Lạt ăn bánh bao vốn chuộng cái kiểu chấm giấm, Trương Hải Ngưu lúc đầu ăn không quen, sau ăn ké vài lần đâm ra cũng nghiện luôn kiểu ăn này.

Dưới bóng cây mát rượi ngoài sân có đặt một chiếc bàn đá, hai đứa nhỏ cứ thế ngồi xúm lại, xít xoa thưởng thức những chiếc bánh bao nóng hổi, vừa thổi vừa ăn.

Ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gọi lanh lảnh của Tam Nương: "Hải Ngưu thúc ơi..."

"Lạt Lạt ơi..."

"Tới đây, tới đây, các ngươi vào cả trong này đi, hôm nay nhà ta ăn bánh bao nhé." Trương Hải Ngưu rướn cổ gọi lớn vọng ra.

Mật Mật quay sang bảo với nhị tỷ: "Ta nhớ ra rồi, hôm nay a thúc làm bánh bao, chắc là sẽ thơm ngon lắm cho mà xem."

"Đi thôi!"

Hai chị em dắt theo cả Tứ ca nhi, ba đứa nhỏ chân trước chân sau hớn hở chạy tót vào trong sân.

Thế là bữa sáng hôm nay cả đám đều vây quanh bên chiếc bàn đá, đám trẻ con tranh nhau ăn trông vô cùng ngon miệng. Thang Lạt Lạt ăn xong một chiếc bánh bao lớn mà vẫn còn có chút thèm thuồng, nhưng thằng bé sợ bị đầy bụng, hơn nữa mẻ bánh ngô nhân đậu đỏ do Ngộ Xuân tỷ và Hóa Cát ca làm trông cũng rất ngon, nên nó bèn ăn thêm một viên bánh ngô.

Tam Nương và Tứ ca nhi thì thích nhất món này bởi vị ngọt thanh mà lại không hề bị ngấy.

"Ngon quá xá."

"Thời gian không còn sớm nữa rồi, mau đi thôi kẻo trễ."

Thế là đám trẻ con đứa thì xách hộp đồ ăn, Nhị Nương và Trương Hải Ngưu trên tay mỗi người còn cầm thêm một chiếc bánh bao lớn. Sao mà cái bánh bao nhân đậu phụ do a thúc / a ca làm lại có thể thơm ngon đến nhường này cơ chứ.

Trương Hải Ngưu ăn một mạch liền bốn chiếc, còn bánh ngô thì cậu nhóc chẳng mảy may động vào viên nào.

"Buổi trưa đem nướng cái bánh bao này lên, nướng xong xuôi chắc chắn là sẽ còn thơm hơn nữa cho mà xem."

Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát không mang theo đồ ăn, hai đứa cắp cặp sách đi ở cuối hàng, tụi nó tính chiều nay mới ra bờ sông ăn dã ngoại, đến lúc đó từ nhà mang đồ đi theo là được.

"Món bánh bao đậu phụ của sư phụ làm đúng là đạt đến cảnh giới khác rồi." Thang Ngộ Xuân vẫn còn nhớ như in cái câu nhận xét năm nào của lão thực khách.

Thang Hóa Cát thừa biết ý của sư tỷ mình là gì, sư tỷ cũng muốn làm được đồ ăn ngon y như sư phụ vậy, nên nhóc không khỏi cổ vũ: "Sư tỷ, tỷ bây giờ cũng đã rất cừ rồi mà."

"Ta biết chứ, nhưng đệ bảo xem liệu đến khi ta bằng tuổi sư phụ bây giờ thì có thể lợi hại hơn không?"

"...... Sư tỷ này, sư phụ nhà mình tuổi cũng đâu có lớn, người còn trẻ măng mà."

"Ta có bảo sư phụ già đâu, ý ta là đang khen tay nghề của sư phụ siêu đẳng ấy chứ."

"Ta biết rồi."

. . . . . . . . . . . 

Đám trẻ con ngày nào cũng ríu rít chuyện trò đủ thứ chuyện trên trời dưới biển như thế, dăm ba bữa lại rủ nhau đi chơi. Thời tiết cứ thế ngày một ấm dần lên, cỏ cây tươi tốt, chim chóc líu lo. Ngoài việc lên núi hái quả dại ra, những buổi chiều không phải lên lớp tụi nó còn rủ nhau đi hái rau dại. Thang Hiển Linh vốn dĩ vẫn rất chuộng các món làm từ rau dại, nào là bánh rau dại, cơm rau dại trộn bột mì, rau dại trộn dầu giấm, rồi thì mì sợi nấu rau dại, vân vân.

Thấm thoắt một tháng trời đã trôi qua, ngày hôm ấy Thang Ngộ Xuân lên tiếng nhắc: "Sư phụ ơi, mẻ rượu của nhà mình đến ngày thu hoạch rồi ạ."

"? Đến ngày rồi cơ à?" Thang Hiển Linh cẩn thận nhẩm tính lại ngày tháng, "Ơ hay, đúng thật này."

"Ngày mai hai đứa tụi con xin nghỉ học một hôm ở nhà cùng ta thu rượu."

Thang Ngộ Xuân: !!! Cô nhóc sướng rơn cả người.

Thang Hóa Cát thì âm thầm mừng rỡ trong lòng, thế là cuối cùng cũng được giải thoát, không cần phải vùi đầu vào đống bài vở văn chương khúc khuỷu nữa rồi.

Mẻ bình rượu đặt làm lần trước đã được mang về từ lâu, tất thảy đều được tráng qua nước sôi rồi đem phơi khô ráo, xếp gọn gàng vào chỗ râm mát. Ngày thứ hai, ba thầy trò cùng nhau tiến vào nhà xưởng, bắt đầu bắt tay vào công đoạn chưng cất lấy nước cốt rượu...

Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát lật đật mở một chiếc lu lớn ra, vừa nhìn thấy đống cao lương bên trong liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, không hề bị mốc meo chút nào, lại còn dậy lên một mùi hương rượu nồng nàn. Thế nhưng ngẫm lại cũng phải, đích thân sư phụ ra tay thì làm sao có chuyện làm hỏng việc cho được?

Bước cuối cùng này thực ra cũng rất đơn giản. Dưới đáy xửng hấp trước tiên trải một lớp vỏ trấu, sau đó mới trút toàn bộ đống cao lương đã lên men tốt vào xửng. Người ta dùng một loại nông cụ chuyên dụng có gắn một cái ống dẫn bằng gỗ để cho rượu chảy ra, bên dưới đặt sẵn bình rượu để hứng lấy. Công đoạn mấu chốt cuối cùng chính là úp một chiếc chảo sắt lên phía trên xửng hấp, bên trong chảo sắt phải liên tục đổ đầy nước lạnh vào, có như vậy thì hơi rượu mới ngưng tụ mà chưng cất ra được.

Phần nước lạnh trong chảo sắt yêu cầu phải được thay mới liên tục.

Theo đà nhiệt độ bếp củi tăng dần lên, từ chiếc ống dẫn bằng gỗ bắt đầu có những giọt nước trắng tí tách nhỏ xuống, đây chính là rượu trắng cao lương.

Thang Hiển Linh dùng muôi múc lên một ít, nếm thử hương vị, ngặt nỗi vừa nhấp một ngụm là cái mặt cậu đã nhăn nhó hết cả lại.

"Sư phụ ơi, làm bị hỏng rồi ạ?"

"Không thể nào, con đứng đây ngửi thấy toàn mùi rượu thơm phức mà."

Thang Hiển Linh đưa mắt nhìn hai đứa đồ đệ, cậu chìa cái muôi rượu qua, dặn dò: "Ngộ Xuân có thể nhấp thử một ngụm nhỏ, còn Hóa Cát con còn bé thì chỉ được ghé môi ngửi qua một chút thôi đấy nhé."

Thang Ngộ Xuân nghe thấy thế thì trong lòng khoái chí vô cùng, giờ mình đã là người lớn, còn tiểu sư đệ vẫn chỉ là trẻ con mà thôi.

Cô nhóc đón lấy cái muôi rượu nhấp một ngụm, tức thì cái mặt cũng nhăn nhó tít lại y hệt như sư phụ. Thang Hóa Cát sốt ruột đứng bên cạnh gặng hỏi: "Sao thế sư tỷ? Sao cái điệu bộ của tỷ lại giống hệt sư phụ thế kia."

"Đúng là rượu thật rồi, có điều cay xè cả lưỡi." Thang Ngộ Xuân nói xong lại chép miệng phân biệt kỹ lại hương vị, "Nhưng mà cái hậu vị của nó có vẻ đậm và êm, lưu lại hương thơm rất lâu."

Thang Hóa Cát nâng cái muôi rượu lên, chỉ dám khẽ nhấp môi một chút theo đúng lời sư phụ dặn, rồi nhận xét: "Thơm lắm ạ."

Thang Hiển Linh:......

Thang Ngộ Xuân đưa mắt nhìn chằm chằm vào sư đệ, thầm nghĩ cái lưỡi của thằng nhóc này chắc có vấn đề rồi, cay đến xé lòng như thế mà nó lại khen thơm cho được: "Đệ nếm kỹ lại xem nào, mới uống vào cay rộp cả lưỡi ấy chứ, có phải đệ chưa kịp nếm được vị gì không đấy?"

Thang Hóa Cát rõ ràng là đã nếm được vị rồi, lúc này nghe sư tỷ hoài nghi thì cũng không thèm tranh biện, chỉ bảo: "Chắc là thế ạ, vậy để ta uống thêm một hớp nữa nhé, chỉ một hớp nhỏ thôi ạ."

Thang Hiển Linh nghe vậy thì gật đầu, thằng bé này dẫu sao vẫn là đứa trẻ biết điểm dừng, có chừng có mực.

Được sư phụ cho phép, Thang Hóa Cát lần này bèn bưng muôi hớp một ngụm rõ to. Tức thì, đôi mắt thằng bé sáng rực lên, tấm tắc khen ngon.

"?" Một người vốn không mặn mà gì với chuyện rượu chè như Thang sư phụ bấy giờ đầu đầy dấu chấm hỏi.

Bất kể là ở thời hiện đại hay là ở cái thời đại này, đừng nói chi là rượu trắng, ngay đến cả bia Thang Hiển Linh cũng chẳng ưa uống, cứ thấy nó có vị đắng ngắt thế nào ấy, cậu chỉ chung thủy với món Coca đá mà thôi.

Thang Hóa Cát thì lại tỏ ra vô cùng nghiêm túc, thằng bé tỉ mẩn nhấm nháp, cảm nhận từng chút hương vị lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi phân tích: "Thật đấy ạ, hậu vị có một chút ngọt thanh lưu lại rất lâu, uống vào rất ngon, trong người lại thấy thư thái, dễ chịu vô cùng."

Hai thầy trò đứng bên cạnh vừa quan sát vừa đánh giá, lại còn thử đi thử lại vài bận, cuối cùng Thang Ngộ Xuân đúc kết ra một câu. Cái đứa tiểu sư đệ này chắc chắn là có máu đệ tử lưu linh bẩm sinh rồi.

Thang Hiển Linh bấy giờ mới nghiêm giọng dặn dò: "Con hiện tại tuổi còn nhỏ, vóc người còn chưa lớn hết đâu đấy. Từ giờ cho đến lúc trưởng thành, tuyệt đối không được phép lén lút uống thứ này, biết chưa hả?"

"Dạ, con biết rồi sư phụ." Thang Hóa Cát ngoan ngoãn vâng lời.

Ba thầy trò lại tiếp tục tất bật với công việc thay nước lạnh cho chảo sắt để chưng cất rượu trắng.

Từ ba trăm cân cao lương, cuối cùng thu hoạch được một mẻ rượu trắng nặng một trăm sáu mươi cân. Thang Hiển Linh cắm chốt ở nhà xưởng suốt hai ngày trời, thành ra trên người cứ tự động tỏa ra một mùi rượu nồng nàn. Mấy gã tráng đinh lực điền trong thôn nghe ngóng được tin tức Thang lão bản vừa nấu được mẻ rượu mới, liền rủ nhau kéo đến hỏi mua.

Thang Hiển Linh bán thì vẫn bán thôi, có điều cậu không quên nhắc nhở mọi người nên uống có chừng mực, uống nhiều vào lại dễ sinh chuyện bao đồng.

Cả đám vội vàng vỗ ngực bảo đảm.

Dân làng trong thôn người thì xách theo ống tre, người thì bưng cái vò rượu nhỏ, nhà này mua vài lượng, nhà kia mua vài lượng, tính ra mua cũng chẳng nhiều nhặn gì, chủ yếu là kéo đến góp vui cho náo nhiệt. Thế nhưng đến khi mang về uống thử...

Cái gã vốn có tửu lượng khá nhất thôn bấy giờ, sau khi uống thử mẻ rượu do Thang lão bản tự tay nấu ra, liền lăn quay ra ngủ một mạch từ đầu một giấc đến tận sáng tỏ, có gọi thế nào cũng chẳng chịu dậy nổi. Đến khi tỉnh rượu, gã cứ hễ gặp ai là lại oang oang cái miệng tán thưởng: "Rượu của Thang lão bản nấu đúng là hảo hạng, uống vào vừa ngon lại vừa dễ say, mà cái hay nhất là lúc tỉnh dậy đầu óc nhẹ nhõm, không hề bị đau nhức một chút nào cả."

Ngày trước mọi người toàn uống mấy thứ rượu nếp cái hoa vàng với rượu đục rẻ tiền, cứ hễ uống nhiều một chút là đầu óc lại choáng váng, ong ong khó chịu vô cùng.

Đến cả thôn trưởng cũng chạy theo mua của Thang lão bản nửa cân.

Thang Hiển Linh để lại cho dân làng với mức giá cực kỳ phải chăng, cậu bảo vì đây cũng là lần đầu tiên nấu rượu: "Ta không bán nhiều được đâu ạ, quay đầu lại còn phải vận chuyển về trong thành để phục vụ cho tửu lầu nữa, tổng không thể để khách đến quán chỉ ăn cơm mà lại không có rượu uống được."

"Đúng đúng đúng, ngài nói phải lắm. Chẳng qua là vì thứ rượu này của ngài đặc biệt hảo hạng, tiểu lão nhân ta sống ngần này tuổi đầu rồi mà chưa từng được nếm qua loại rượu nào ngon đến thế, thành ra mới dày mặt mò sang đây hỏi mua." Thôn trưởng cười ha hả phân bua.

Thang Hiển Linh cũng đon đả đáp lại vài câu khách sáo, đại ý là cảm ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ cổ vũ, nhưng trong lòng cậu thì tự biết thừa. Mẻ rượu này do chính tay cậu cất, lại có thêm cả bàn tay vàng bổ trợ, thành ra chất lượng rượu trắng làm ra quả thực là danh bất hư truyền.

Có rượu trắng làm nền rồi, cậu lại tính đến chuyện ngâm thêm ít rượu mai xanh.

Vừa vặn bấy giờ trên núi mai xanh cũng bắt đầu vào mùa thu hoạch, Thang Hiển Linh bèn bỏ tiền thuê người trong thôn lên núi hái về. Mai xanh mang về đem rửa sạch, phơi cho ráo nước rồi dùng muối hạt xóc đều qua, công đoạn này thảy đều phải tuân theo tỷ lệ chuẩn xác, sau đó mới trút rượu trắng vào ngâm cùng, thế là thành món rượu mai xanh.

Lo liệu xong xuôi hết thảy những việc này thì trời cũng vừa vặn mới vào hạ.

Thiết Ngưu đánh xe la từ trong thành ra để đón phu lang nhà mình, đồng thời hắn cũng mang theo một tin tức: "Hai ngày trước Viên đại nhân có tìm gặp ta, ngài ấy bảo có một vị nam lang rất thích hợp đang muốn hỏi cưới Điềm Điềm."

Tưởng Vân và Thang Trân nghe thấy thế thì đều quýnh quáng cả lên, lật đật buông hết đồ đạc đang cầm trên tay xuống, giục Thiết Ngưu mau nói rõ ngọn ngành xem sao.

Thang Hiển Linh nhìn biểu cảm trên gương mặt Thiết Ngưu, bèn đưa ra suy đoán: "Thế là do gia cảnh nhà nam lang kia có vấn đề? Hay là bản thân người đó không ổn?"

"Người thì ta đã diện kiến qua một lần rồi, diện mạo bên ngoài không có điểm gì để chê trách, tính tình thì chưa thân thiết nên chưa rõ, còn về gia thế thì phần lớn là do Viên đại nhân kể lại." Thiết Ngưu không mảy may giấu diếm, thấy đám trẻ bấy giờ đều không có mặt ngoài sân nên hắn liền thẳng thắn nói luôn: "Vị nam lang kia họ Chu, năm nay hai mươi tư tuổi, là người đã qua một đời vợ..."

"Thế mà lại từng cưới vợ rồi cơ à, đợt trước người vợ kia lại còn mệnh bạc qua đời nữa chứ." Tưởng Vân nghe xong liền tỏ vẻ không mấy ưng ý.

Thang Hiển Linh bèn lên tiếng phân tích với nhị tỷ và mẹ: "Bản tính và tác phong làm việc của Viên đại nhân thế nào chúng ta đều rõ, chưa kể dựa vào mối thâm tình bằng hữu nhiều năm qua giữa hai bên, ngài ấy tuyệt đối sẽ không giới thiệu một kẻ góa vơ, tồi tệ cho Điềm Điềm đâu. Mọi người đừng cuống lên vội, cứ nghe cho hết câu chuyện đã rồi tính tiếp."

"Thiết Ngưu, ngươi nói tiếp đi." Thang Trân dẫu sao cũng vì lo lắng cho con mà bối rối, lúc nãy tâm trạng của nàng cũng y hệt như mẹ mình, vị Chu nam lang kia xét về tuổi tác thì rất xứng đôi vừa lứa với Điềm Điềm, ngặt nỗi vừa nghe thấy cái mác đã qua một đời vợ là trong lòng liền nảy sinh cảm giác e dè, sợ hãi.

Thiết Ngưu tiếp tục kể: "Chu gia vốn là một gia đình hàn môn, tổ tiên nhiều đời đều là bậc văn nhân học giả. Năm Chu Tân mười sáu tuổi, phụ thân hắn lâm bệnh nặng, trong cơn hấp hối chỉ mong mỏi được nhìn thấy đứa con trai duy nhất thành gia lập thất, Chu mẫu bấy giờ cũng muốn cưới một người vợ về cho con trai để làm lễ xung hỉ."

Thang Hiển Linh nghe đến đây cũng khẽ nhíu mày. Nghe qua như vậy thì cái bầu không khí ở Chu gia xem chừng không được tốt cho lắm, gã Chu Tân này nghe có vẻ giống kiểu người bảo thủ, ngu hiếu gượng ép.

"Nhưng Chu Tân không chịu, hắn cắp tay nải lén lút bỏ trốn, lặn lội đến tận thành Phụng Nguyên để nương nhờ người thân thích."

Thang Hiển Linh: ? Ủa ai cơ?

Cái diễn biến cốt truyện này nghe xong sao mà nó sai sai, không giống với những gì cậu vừa mường tượng chút nào.

"Cha mẹ Chu gia tự đứng ra cưới vợ cho Chu Tân, hắn còn chưa từng làm lễ bái đường, nhưng các thủ tục chính thức cần có đều đủ cả, tam thư lục lễ, bà mai dẫn lối, người vợ trước kia là ôm gà trống gả vào Chu gia rồi điền tên vào gia phả." Thiết Ngưu rành rọt kể lại từng chuyện. 

Xét theo danh phận thời bấy giờ, Chu Tân đúng là đã từng cưới vợ.

Đúng kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, theo lời người mai mối.

"Sau này Chu gia lừa con trai trở về, bảo là Chu phụ ốm chết, kỳ thực lúc ấy ông cụ vẫn chưa mất. Nhưng sau khi Chu Tân về nhà không lâu thì cha hắn cũng qua đời thật, rồi chưa đầy hai năm sau người vợ kia cũng mất theo, chỉ còn lại mỗi bà mẹ." Thiết Ngưu nói.

Thang Trân vừa nghe đến đó liền nhíu mày, đứng ngồi không yên lên tiếng cắt ngang: "Bà mẹ Chu gia này chắc chắn không phải là người dễ chung sống rồi." Bản thân nàng từng làm dâu, đã nếm trải không ít cay đắng khổ cực vì bị bà mẫu làm khó dễ, bắt bẻ đủ đường, nên vừa nghe qua hoàn cảnh Chu gia là nàng liền có cảm giác như vậy.

Chồng mất sớm, chỉ còn lại mụn con trai, chẳng phải bà ta sẽ bấu chặt lấy đứa con để sống nương tựa vào nhau hay sao.

Thiết Ngưu lại bồi thêm một câu: "Mẹ Chu Tân cũng đã qua đời từ hai năm trước rồi."

Thang Hiển Linh:......

Thang Trân:......

Tưởng Vân:......

Tưởng Vân lắp bắp nói không nên lời: "Cái tên Chu Tân này liệu có phải số mạng quá cứng, khắc người thân hay không?" Cháu gái Điềm Điềm nhà bà nếu mà thành đôi với gã Chu Tân này, vạn nhất xảy ra chuyện gì bất trắc thì biết làm sao......

"Viên đại nhân đã nhờ người xem qua bát tự của Điềm Điềm và Chu Tân rồi, hai người hợp tuổi hợp mạng với nhau, ngài ấy mới tìm đến ta để đánh tiếng chuyện này." Thiết Ngưu có sao nói vậy, chung quy vẫn phải xem ý nguyện của nhị tỷ cùng đứa trẻ thế nào, "Tên Chu Tân ấy ta đã gặp qua, diện mạo đoan chính, biết chữ nghĩa văn chương, trước kia từng làm tư lại ở nha môn, giờ thì đang đảm nhiệm chức sư gia."

Tiền lương của sư gia tính ra cũng khá khẩm, quang minh chính đại mà xét về tiền đồ thì xem chừng rất ổn thỏa.

"Chu gia ở một thành thị nhỏ phương Nam cũng có chút sản nghiệp tổ tiên để lại, ta nghe Viên đại nhân bảo tiền thu về từ ruộng tốt và khố đ**m mỗi năm cũng ngót nghét hơn trăm lượng bạc."

Tưởng Vân thầm nghĩ:...... Nghe qua thì gia cảnh cũng rất được đấy chứ.

"Trong nhà cha mẹ đều đã khuất, hắn ta lại không chịu về quê quán, cứ thui thủi một mình ở thành Phụng Nguyên. Kiểu người như vậy nếu mà thành hôn với Điềm Điềm nhà mình thì sau này mọi tâm trí, trọng tâm cuộc sống chắc chắn sẽ đều hướng về bên nhà ngoại chúng ta." Thang Hiển Linh lên tiếng phân tích. Nếu xét từ khía cạnh các mối quan hệ nhân thân mà nói, người này thực sự là một mối rất không tồi.

Thiết Ngưu nói tiếp: "Năm nay đã là năm thứ ba hắn ta chịu tang giữ đạo hiếu, bản thân đối phương cũng không hiểu chuyện phong tình và chưa thực sự muốn cưới vợ. Hắn ta bảo làm vậy là có lỗi với người vợ trước, năm xưa chính nhà hắn đã làm hại cuộc đời người ta. Viên đại nhân cũng vì nát óc suy nghĩ cho hôn sự của Điềm Điềm nhà mình nên mới đi hỏi thăm đến tận chỗ Tống đại nhân, nếu như có thực sự định đoạt chuyện này thì cũng phải kéo dài đến tận sang năm."

"Sang năm thì tốt quá rồi, cứ để hai người nhỏ có thời gian qua lại, tìm hiểu nhau trước đã." Thang Hiển Linh nói.

Bản tính của Chu Tân ra sao, còn phải dò xét, thăm dò thêm một thời gian nữa mới rõ được.

Thang Trân thì lại băn khoăn: "Đại Nương năm nay đã hai mươi tuổi rồi, nếu mà kéo dài sang tận sang năm...... Chẳng phải là chúng ta chỉ có thể trông chờ vào mỗi mình Chu Tân thôi sao."

"Cũng không nhất thiết phải thế, nếu Chu Tân không thích hợp thì chúng ta lại tìm mối khác. Bằng không thì một mình con nuôi Điềm Điềm cả đời cũng được." Thang Hiển Linh nói.

Thang Trân bật cười, mắng yêu: "Con gái của ta, ta có chê bai gì nó đâu chứ. Nếu như đường hôn nhân không thuận lợi, ta tự nuôi nó cả đời cũng nuôi nổi. Đã nói đến nước này rồi thì Thiết Ngưu, Ngũ ca nhi, hai đứa dắt theo Điềm Điềm về thành trước đi. Bên này ruộng ớt sắp đến kỳ thu hoạch rồi, ta phải ở lại trong thôn để trông nom."

Tưởng Vân vốn dĩ không muốn trở về thành, ở nông thôn một thời gian bà lại đâm ra thích cái không khí ở thôn Hứa, lúc này liền thay đổi ý định: "Thế thì ta cũng về thành lần này, về để còn phụ giúp một tay."

Vì vậy, vào khoảng đầu tháng Năm, Thang đại lão bản liền dẫn theo đoàn xe chở đầy các vò rượu trắng cất bước trở về thành Phụng Nguyên.