Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 130


Thôn Hứa có một gian học đường được dựng lên từ hai năm trước theo lời đề nghị của Thang lão bản. Lúc ấy, vị thôn trưởng vừa nghe qua thì trong lòng có chút đắn đo, ngặt nỗi đôi mắt lại sáng lên đầy hy vọng. Thang lão bản thấy thế liền bảo khoản tiền dựng học đường này cứ để cậu tự tay xuất ra. Thôn trưởng nghe xong thì nở nụ cười rạng rỡ, gạt đi mà bảo không cần Thang lão bản phải tốn kém, tiền nong thì mọi người trong thôn chung tay góp một lần là đã đủ rồi, duy chỉ có việc tìm kiếm phu tử về dạy học là muốn cầu xin Thang lão bản đứng ra giúp đỡ cho một tay.

Người trong thôn vốn thấp cổ bé họng, chẳng có mối quan hệ hay cửa nẻo nào quen biết để mời người, đường xá vào thôn Hứa lại xa xôi cách trở, họ chỉ sợ không tài nào thỉnh nổi một vị phu tử cho ra dáng ra hình về đây.

Thang Hiển Linh suy nghĩ một chốc liền gật đầu đáp ứng, bảo: "Mời một vị phu tử có công danh tú tài chắc là được, đến lúc đó dạy cho đám trẻ trong thôn học vỡ lòng là đã đủ dùng rồi."

Vị phu tử có công danh tú tài xác thực là không khó tìm, người ta xưa nay vẫn thường bảo nghèo kiết hủ lậu tú tài, có những người trên con đường thi cử vốn chẳng có mấy thiên phú, học đến tận năm mươi, sáu mươi tuổi đầu mà vẫn chỉ là một tú tài, vai không thể gánh tay không thể bưng, chuỗi ngày sống qua ngày vô cùng thanh bần, cơ cực.

Thế nhưng, để tìm được một vị tú tài phu tử hợp với cái tính khí và khẩu vị của Thang lão bản thì lại có chút nan giải.

Giống như vừa mới nói vậy, cái kiểu người thi cử suốt nửa đời người mà vẫn giậm chân tại chỗ ở mức tú tài thì tính cách rất dễ sa vào lối cổ hủ, cũ kỹ, trong lòng thường có thói coi thường bậc thương nhân, mà chí khí ngạo mạn thì lại cao ngút trời. Trong khi đó, Thang Hiển Linh thỉnh người về là để dạy chữ, dạy học cho đám trẻ nhỏ nhà mình là chính.

Kết quả là khi nghe ngóng được phúc lợi đãi ngộ, biết được mỗi năm sẽ có mười lăm lượng bạc bỏ túi, gạo mì ngũ cốc mỗi thứ lại được cấp cho hai thạch, còn về phần học phí thì nếu phu tử có lòng dạy dỗ đám trẻ thì có thể xem xét thu giảm đi một chút.

Với mức lương bổng và lương thực cơ bản như thế, cộng thêm việc tuyển nhận học trò, cha mẹ của đám trẻ lại biếu xén thêm chút quà cáp cùng lương thực rải rác gộp lại, tính ra thu nhập một năm của phu tử là không hề nhỏ đâu, phải nói là vô cùng dư dả, rủng rỉnh.

Hơn nữa, ở lại trong thôn vừa có nơi yên tĩnh để đọc sách tập viết, lại vừa tích cóp đủ lộ phí để sau này có thể tiếp tục lặn lội đi thi khoa cử.

Bởi vậy mà có rất nhiều vị tú tài đã kéo nhau tìm đến tận nơi để nhận lời mời. Thuở ban đầu, khi đôi bên ngồi lại bàn bạc về khoản phúc lợi đãi ngộ thì thảy đều diễn ra khá tốt đẹp, đến lúc bàn sang chuyện dạy học cũng còn tạm ổn, tuy có vài vị mang tiếng là hơi cổ hủ, truyền thống một chút, nhưng nếu nghĩ theo hướng tích cực thì vẫn có thể tự an ủi một câu: "Học vỡ lòng thì cần phải đánh kỹ cái nền móng, cơ sở có vững chắc thì sau này mới tốt được, dù sao thì nghiêm sư mới xuất cao đồ mà."

Thế nhưng, câu chuyện cứ thế êm đẹp cho đến khi Thang lão bản thình lình nhắc tới việc con gái nhà mình cũng sẽ nhập học...

Ngay lập tức, cuộc trò chuyện liền đổ bể, đường ai nấy đi luôn.

Vài vị tú tài đến nhận lời mời vừa nghe thấy bảo muốn cho cả con gái vào học đường ngồi học, sắc mặt người nào người nấy liền lập tức biến đổi, trông bộ dạng cứ như thể sắp sửa tức chết đến nơi vậy. Nếu không phải vì lần ấy có Thiết Ngưu sừng sững đứng ngay bên cạnh làm chỗ dựa, thì e rằng đám người đó đã thẳng tay chỉ vào mũi Thang lão bản mà mắng nhiếc cậu là kẻ làm bại hoại gia phong, bôi nhọ chốn văn chương mất rồi.

Thang Hiển Linh bấy giờ đầu óc đầy dấu hỏi chấm: ???

Đến khi phản ứng kịp lại rồi thì trong bụng cậu cũng muốn nổi trận lôi đình mà đứng ra mắng chửi một trận giữa phố cho bõ tức vậy.

Cậu cất công dựng cái học đường này ở trong thôn, bỏ ra một đống tiền của để thỉnh phu tử về, hơn nửa phần nguyên do chẳng phải là vì cái đám trẻ nhỏ nhà mình quanh năm suốt tháng có đến hơn nửa thời gian là cắm chốt ở lại thôn Hứa sinh sống hay sao. Cậu không thể để cho chúng nó ngày ngày chỉ biết cắm đầu vào trò chơi bời lêu lổng, tốt xấu gì cũng phải cố gắng chăm lo cho việc học hành, biết cái chữ đọc ít bài văn chương dễ hiểu để thấu hiểu đạo lý làm người. Học đường thì đã cất công xây dựng xong xuôi, phu tử cũng nhắm được người tốt rồi, kết quả cuối cùng lại không cho đứa nhỏ nhà cậu vào đọc sách là cái lý gì chứ?

Thật tức chết cậu mà.

Bởi vậy nên việc tìm phu tử này đã dây dưa kéo dài một hồi lâu. Cuối cùng, chuyện thành lại là nhờ vào cái phúc của Cố gia. Bên Cố gia có một nhánh họ hàng xa, xa đến mức không thể xa hơn được nữa, có một vị quả phu lang, biết đọc sách biết chữ, văn chương học thức đều vô cùng tốt, chỉ là không thể tham gia khoa cử, cũng chẳng có danh phận gì.

Vị quả phu lang này có phu quân quá cố họ Cố, Cố tú tài tuổi còn trẻ mới ngoài hai mươi đã lâm bệnh qua đời, quả phu lang tự nguyện ở vậy thủ tiết. Nhân gia lúc sinh thời tình cảm phu phu vô cùng mặn nồng, sâu sắc, vị phu lang này quyết không chịu tái giá.

Người nhà họ Cố nghe tin Thang lão bản đang đỏ mắt tìm phu tử, liền sực nhớ tới người này.

Đối phương họ Minh, tên gọi Minh Tú.

Thang Hiển Linh cùng Minh Tú ngồi lại trò chuyện một hồi, cơ mà cũng chẳng hợp chuyện cho lắm, tính cách hai người đúng kiểu trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Minh phu tử tính tình nhàn nhạt, ít nói ít cười, cốt cách lại rất mực thanh cao, tuy nhiên văn chương học thức thì không có chỗ nào chê, và đặc biệt là không hề có thành kiến coi thường học trò là nam hay nữ.

Thế là cái việc này liền thành công.

Thang Hiển Linh vốn dĩ cũng chẳng có nhu cầu kết giao làm tri kỷ với phu tử của con mình, cứ nghĩ đến cảnh ấy thôi là cậu đã thấy hãi hùng rồi.

Học đường trong thôn mỗi ngày chỉ lên lớp vào buổi sáng. Tuy rằng điều kiện trong thôn giờ đã khấm khá, nhà nào nhà nấy đều đua nhau dựng lên nhà cửa khang trang, nhưng người làm nông thì nói thế nào được nhỉ, xưa nay vốn có thói quen chắt bóp, tiết kiệm đã quen. Hơn nữa cái thôn này mới phất lên được vài năm nay, làm sao có chuyện bữa nào cũng thịt cá linh đình cho được?

Thành ra vẫn phải sống cuộc đời vun vén, tằn tiện thôi.

Đám trẻ con trong thôn ngoài giờ học ra thì vẫn còn cả đống việc đồng áng, việc nhà phải đỡ đần cho cha mẹ.

Vào mùa xuân mùa hạ thì bọn trẻ đi học vào buổi sáng, lên lớp từ lúc sáng sớm tinh mơ, đến chiều trời nắng gắt thì về nhà phụ giúp gia đình. Tới mùa thu mùa đông thì lại chuyển sang học buổi chiều, buổi sáng được nghỉ. Hiện tại đang là tiết ngày xuân, thế nên bọn trẻ phải đến lớp vào buổi sáng.

Thang Lạt Lạt chắp hai tay sau lưng, bước đi đứng đắn, ra bộ điệu trang nghiêm trông rõ là già dặn, bỗng nhiên liền bị a cha thằng bé tóm gọn rồi bế thốc vào trong lòng. Một cánh tay Thang Hiển Linh vòng qua cổ đứa nhỏ, miệng thì lẩm nhẩm lầm nhầm hỏi han đủ điều, cứ như mười vạn câu hỏi vì sao vậy: học cái gì rồi, đã ăn gì chưa, ăn món gì thế, để ta xem con mặc nhiều hay ít áo, dạo này trời tuy có ấm lên nhưng đừng có tham mát mẻ, vẫn phải mặc áo khoác dày vào đấy nhé......

Thang Hiển Linh tự nói một hồi mà chính cậu cũng muốn phì cười, tự thấy mình trông cứ như một ông bố có tính kiểm soát quá đà, phiền phức chết đi được.

Thế nhưng, mỗi một con khỉ nhỏ bướng bỉnh thảy đều có một sợi dây thừng riêng để buộc lại.

Cái thằng nhóc Thang Lạt Lạt nhà cậu lại cực kỳ thích cái bộ dạng này của a cha. Phải là đứa trẻ khác thì chắc chắn sẽ cằn nhằn trong bụng: "Ai nha, a cha mình sao mà phiền phức thế không biết, toàn hỏi mấy cái chuyện vụn vặt linh tinh đâu đâu." Nhưng Thang Lạt Lạt thì chỉ biết toe toét cái khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phấn khởi. Thằng bé cảm nhận được rằng trong suốt khoảng thời gian xa cách vừa qua, a cha cũng rất nhớ nhung mình. Nó nhớ a cha, nhớ cha, và cả hai người cha thảy đều không hề lãng quên nó, lúc nào cũng nhớ kỹ, để tâm đến nó cơ mà.

Cái đầu nhỏ của Thang Lạt Lạt rúc vào trong khủyu tay của cha mình, thần sắc trên khuôn mặt nhỏ bấy giờ đã bay biến sạch cái vẻ già dặn trầm ổn thường ngày, thay vào đó là nét cười nhè nhẹ, miệng thì đáp lời a cha một cách vô cùng chuẩn mực, tròn vành rõ chữ: "Sáng hôm nay con học cuốn 《Long Văn Tiên Ảnh》, giờ vẫn chưa ăn cơm ạ. A cha đừng có vạch quần áo của con ra giữa đường giữa chợ thế này, con có mặc áo khoác mà, buổi trưa trời nắng gắt phơi nắng làm con đổ mồ hôi, con còn chẳng thèm cởi ra thay đâu......"

Thang Hiển Linh gật đầu tán thưởng liên tục.

"Có Hải Ngưu thúc là cởi áo khoác ra đấy ạ."

Tiểu tử tốt này, con còn biết mách lẻo cơ đấy, lại còn bí mật cài cắm hàng lậu vào câu chuyện nữa chứ. Thang Hiển Linh đưa mắt nhìn về phía Lạt Lạt. Nhóc con nhà cậu xưa nay vốn không phải là cái loại thích đi mách lẻo, ngày thường mối quan hệ giữa nó với Hải Ngưu thúc cũng khá tốt, hay là trong cái khoảng thời gian cậu vắng nhà đợt ấy, hai cái đứa này đã xảy ra hục hặc, cãi vã gì với nhau rồi?

"Nhưng mà Hải Ngưu thúc chỉ cởi ra có một lần lúc ăn cơm trưa thôi, cơm nước xong xuôi thúc ấy lại mặc áo vào ngay, con có nhìn thấy rõ ràng mà. Giờ Hải Ngưu thúc đang bị nhiễm chút phong hàn nên cứ sụt sịt hắt xì mãi, chắc là không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, cũng chẳng liên quan gì đến việc cởi áo đâu ạ." Thang Lạt Lạt tự mình phân bua, đưa ra kết luận.

Thang Hiển Linh: ?

Thực tốt, hóa ra đứa nhỏ nhà cậu không phải là đang đi mách lẻo, mà đây rõ ràng là đang ra sức trần tình, tìm lý do bào chữa cho Hải Ngưu thúc của nó đây mà. Ý tứ trong lời nói chính là Hải Ngưu thúc có không khỏe trong người thì cái việc cởi áo cũng không có liên can gì lớn đâu.

"Ông nội mắng thúc ấy à?" Thang Hiển Linh hỏi gặng.

Khuôn mặt nhỏ của Thang Lạt Lạt liền lộ vẻ căng thẳng, giọng nói cũng đè thấp xuống hết mức, thì thầm bảo: "Dạ, là ông nội mắng đấy ạ."

"Ông nội mắng thế nào cơ?" Thang Hiển Linh cũng hùa theo mà đè thấp giọng xuống để trêu chọc đứa nhỏ.

Thang Lạt Lạt bắt chước: "'Chính là cái tội c** q**n áo ra nên mới rước cái phong hàn vào người', 'giờ lại còn bày đặt chê thuốc đắng không chịu uống thuốc, thật là đáng đời', 'cứ sắc cho nó thêm hai chén nữa uống cho chừa'."

Thang Hiển Linh nghe xong mà có cảm giác như chính Trương thúc đang đứng sừng sững trước mặt mình để mắng mỏ Hải Ngưu vậy, cái giọng điệu và bộ dạng của Trương thúc bấy giờ đã được Thang Lạt Lạt bắt chước theo giống y như đúc, không sai một ly.

Những lời Trương thúc mắng con lúc ấy, nghe qua sao mà giống hệt cái bài ca "bị bệnh đều là do chơi điện thoại mà ra" của các bậc phụ huynh thời hiện đại thế không biết.

"Thuốc thang chứ có phải nước ngọt đâu mà còn đòi uống thêm mấy chén tù tì nữa." Thang Hiển Linh lầm bầm.

Thang Lạt Lạt tủm tỉm cười: "Vương ông nội cũng bảo y như thế ạ."

"Mà không sao chứ, thế rốt cuộc Hải Ngưu thúc của con phải uống mấy chén?"

Nụ cười trên môi Thang Lạt Lạt hơi tắt đi một chút, thằng bé đáp: "Uống tận ba chén liền, vì thúc ấy nghe lời ông nội."

Thang Hiển Linh cạn lời:......

"Hải Ngưu thúc của con đúng là cái đồ bướng bỉnh, từ nhỏ tính tình đã cứng đầu cứng cổ rồi, suốt ngày chỉ giỏi chấp nhặt, dỗi hờn với cha mình thôi."

Thang Lạt Lạt gật đầu tán thành: "Ba chén thì nhiều quá ạ, phu tử có dạy việc gì cũng phải có mức độ vừa phải thôi."

"Chuyện này thì không thể nói bừa thế được, phải nghe theo lời dặn của thầy thuốc chứ, đại phu bảo uống mấy chén thì cứ chuẩn chỉnh bấy nhiêu chén mà uống thôi."

Thang Lạt Lạt bồi thêm một câu: "Nhà mình đâu có mời đại phu đâu ạ."

"?" Thiết Ngưu nghe vậy cũng phải quay phắt đầu lại nhìn.

Thang Lạt Lạt tiếp lời: "Thang thuốc đó là do ông nội mua từ lúc vào thành năm ngoái, vốn là mua cho con la nhà mình uống..."

"!!!" Thang Hiển Linh trừng to hai mắt kinh hãi.

Thiết Ngưu cũng không giấu nổi vẻ sửng sốt, hắn khẽ nhíu mày đầy nghi hoặc. Không thể nào có chuyện đó được, ngày thường Trương thúc đối xử với Hải Ngưu tuy có phần vụng về, thô lỗ thật, nhưng dẫu sao đó cũng là con trai ruột của thúc ấy cơ mà.

Thang Lạt Lạt nhìn biểu cảm thảng thốt của hai người cha, trong đáy mắt liền thoáng hiện lên vài phần tinh nghịch của con trẻ, thằng bé thủ thỉ: "Nhưng Hải Ngưu thúc đâu có uống cái loại thuốc dành cho con la đâu ạ, thuốc thúc ấy uống là thuốc trị phong hàn của người mà."

"Hắc hắc, a cha với cha bị con lừa rồi nhé."

Thang Hiển Linh:...... Cậu bất lực đưa tay vò vò cái đầu nhỏ của đứa con trai. Cái thằng nhóc này giờ còn bày đặt biết đùa kiểu thâm thúy thế nữa cơ đấy, mà lại còn dùng cái bộ mặt nghiêm túc, tỉnh bơ để đi lừa người, thành ra cậu mới thốt lên cam đoan đầy chắc nịch: "Con nói câu nào cũng là thật cả, có điều lại chơi trò giấu nhẹm đi một nửa sự thật đúng không."

"Con đâu có giấu, tại con chưa kịp nói hết câu thì a cha đã sốt sắng ngắt lời rồi đấy chứ." Thang Lạt Lạt bấy giờ đã rũ bỏ hoàn toàn vẻ nghiêm nghị, dáng vẻ trông vô cùng lém lỉnh.

Thang Hiển Linh chào thua: "...... Rồi, coi như con thắng."

Thang Lạt Lạt rúc vào bên khủyu tay của a cha, cười đến là khoái chí.

Ngày thường Thang Lạt Lạt vốn không mấy khi bộc lộ khía cạnh này, nay lại chịu bày ra vài phần tính trẻ con, biết nghịch ngợm, biết trêu đùa như thế, điều này chứng tỏ thằng bé thực sự vô cùng nhớ nhung hai người cha của mình, tình cảm cha con bấy lâu nay không hề bị phai nhạt đi chút nào.

Thang Hiển Linh âu yếm xoa xoa chỏm đầu của con trai: "A cha cũng nhớ con lắm. Nhà mình mới mua một cơ ngơi mới rộng rãi lắm, cha con ở lại đây chơi vài ngày rồi phải về thành để trông coi việc sửa sang nhà cửa. Con vốn thích cây trúc đúng không, nhà mới có sẵn cả một bụi trúc đấy, đến lúc đó a cha sẽ trồng riêng vài chậu trúc cảnh đem đặt vào phòng cho con nhé......"

Hai cha con vừa lải nhải chuyện trò vừa sải bước tiến vào trong sân.

Tưởng Vân và Thang Trân thì tay xách nách mang hành lý, đi thẳng về gian phòng của nhà mình trước. Khoảng sân nơi đây tuy không quá rộng lớn, thuộc kiểu nhỏ nhắn, tinh tế, nhưng cách bày trí lại vô cùng dễ chịu, ấm cúng. Toàn bộ dãy nhà được xây theo hình chữ U, chính giữa là một gian nhà chính rộng rãi, ngày thường là nơi để cả gia đình quây quần ăn cơm và sinh hoạt chung, hai đầu trái phải lần lượt là phòng ngủ của Thang Trân cùng một gian phòng trống.

"Mẹ ở gian đầu bên kia nhé, bên đó có sẵn cái giường đất đang để trống đấy ạ." Thang Trân lên tiếng bảo.

Tưởng Vân thắc mắc: "Thế sao mấy chị em chúng nó không ngủ ở dãy này?"

"Tụi nó đều dồn hết qua dãy phòng phía Đông ở chung một loạt rồi mẹ. Thố Thố lúc trước hay sang Trương gia ngủ, nhưng sau này Hải Ngưu lớn hơn một chút, cũng cỡ hai năm trước chứ mấy, bên Trương gia ngăn phòng riêng cho hai đứa nên Thố Thố liền dọn về đây ở." Thang Trân giải thích.

Tưởng Vân nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Nên như vậy chứ, ta thấy Hải Ngưu giờ chẳng khác nào một chàng thanh niên lực lưỡng, vóc dáng cao lớn đùng đùng thế kia, đâu còn là trẻ con nữa."

Đến chạng vạng tối, Thang Hiển Linh dẫn đám trẻ sang bên nhà nhị tỷ ăn cơm. Cơm nước xong xuôi, lũ trẻ rủ nhau chân trước chân sau chạy ra ngoài chơi...

"Ngộ Xuân, Hóa Cát, hai đứa tụi con cũng đi theo chơi cho vui đi. Lạt Lạt dắt hai anh chị theo cùng nhé, ra bờ sông chơi thì nhớ chú ý an toàn đấy." Thang Hiển Linh lên tiếng dặn dò.

Cậu đuổi khéo tất cả lũ trẻ ra ngoài.

Thang Hiển Linh bấy giờ mới quay sang nhìn mẹ mình: "Lúc ăn cơm ban nãy, con thấy mẹ cứ nhìn con chằm chằm mấy lần, người có chuyện gì muốn nói với con thế?"

Tưởng Vân có chút ngập ngừng, khó mở lời: "Sao cái gì con cũng nhìn ra được vậy."

"Không chỉ mình con đâu, nhị tỷ chắc chắn cũng nhìn ra rồi, chỉ là nhị tỷ không thèm nói ra thôi. Chuyện này có phải là có liên quan đến mấy đứa nhỏ nhà nhị tỷ không?" Thang Hiển Linh đưa ra dự đoán.

Thang Trân thấy mẹ mình ngượng ngùng khó xử, bèn chủ động đỡ lời: "Hồi chiều lúc dọn dẹp đồ đạc, mẹ có nhắc đến chuyện Thố Thố hồi trước hay sang ngủ chung với Hải Ngưu, lúc đó là con đã đoán ra rồi. Có phải người định bàn về chuyện của hai đứa nhỏ này không? Con lúc đó không muốn nói sâu thêm, tuổi tác hai đứa cách biệt nhau xa quá, vả lại Thố Thố từ nhỏ đến lớn đều xem Hải Ngưu như thúc thúc ruột thịt trong nhà."

"???" Thang Hiển Linh nghe xong cũng không khỏi kinh ngạc, cậu trố mắt nhìn bà, thật chẳng thể ngờ nổi bà lại đang lăn tăn về chuyện này, "Hai đứa nhỏ một đứa mới mười lăm, một đứa mới lên tám, Hải Ngưu nó chẳng mảy may có cái đầu óc nghĩ ngợi xa xôi gì đâu mẹ ơi, mối quan hệ giữa tụi nó chính xác là tình cảm chú cháu đấy." Về chuyện này thì cậu hoàn toàn có thể vỗ ngực cam đoan.

Tưởng Vân bị hai đứa con đổ dồn ánh mắt nhìn vào thì có chút ngượng chín cả mặt, bà phân bua: "Là do ta lẩm cẩm, già lú lẫn rồi. Ta giờ tuổi tác ngày một cao, chuyện của Đại Nương, Tam Nương thì không đến lượt ta phải bận lòng, bên chỗ Ngũ ca nhi thì thứ gì cũng được lo liệu chu toàn gánh vác tháo vát, ta chỉ duy nhất lo lắng cho cái tổ ấm này của nhị tỷ các con thôi..."

"Hôn sự của Đại Nương cứ trì hoãn mãi chẳng chịu định đoạt, thời gian thì thấm thoắt thoi đưa, năm nay ngoảnh đi ngoảnh lại là đã trôi qua mất nửa năm trời rồi. Hai đứa xem cái tuổi mụ của nó xem, bất kể là ở thành Phụng Nguyên hay là ở trong thôn quê này, Đại Nương năm nay cũng đã hai mốt tuổi đầu rồi còn gì."

Thang Trân cắt lời: "Mẹ ơi, người có rầu rĩ lo lắng cho con bé Điềm Điềm thì con còn thấy có lý, chứ sao tự dưng người lại đi lo hão huyền đến tận chuyện của Thố Thố làm gì cơ chứ?"

Cái câu hỏi này thì Thang Hiển Linh lại thừa sức đáp được, cậu bèn lên tiếng: "Mẹ cũng chẳng phải là thật lòng muốn tác hợp cho hai đứa nhỏ ngay lúc này đâu nhị tỷ, chẳng qua là vì đang tiện đà lo nghĩ chuyện của Điềm Điềm nên mới thuận miệng nói bừa một câu thế thôi. Con thấy là do mẹ đang cuồng làm bà mai đấy mà, giờ cứ nhìn thấy ai là trong lòng lại nổi lên cái tính muốn bao đồng, lo toan đủ thứ."

"Ta già rồi, cứ hay lo hão lo huyền, chỉ sợ mai này nhắm mắt xuôi tay mà chưa thấy..."

"Phi phi phi, mẹ đừng có nói gở nói bừa như thế." Thang Hiển Linh vội vàng lên tiếng trấn an bà: "Con trẻ chúng nó tự khắc có duyên phận của riêng mình, chuyện trăm năm cả đời chỉ muốn sao chọn được người tử tế, không thể để chúng nó cưới gả sai người, sa vào cái vết xe đổ giống y như con ngày trước được."

Tưởng Vân vừa nghe Ngũ ca nhi nhắc lại chuyện cũ, trong lòng liền như bừng tỉnh sau một giấc mộng dài, bà thảng thốt: "Cái nhà họ Hồ ấy... giờ nghĩ lại cứ như chuyện từ kiếp trước vậy......"

Sau lần ấy, bà cũng không còn cằn nhằn nhắc đến chuyện nhân duyên của mấy đứa nhỏ nữa. Cái việc trăm năm này quả thực là có muốn vội cũng chẳng vội được.

Thiết Ngưu ở lại thôn Hứa chơi được bốn ngày thì phải khăn gói trở về thành Phụng Nguyên để lo công việc. Thang Hiển Linh tiếp tục lưu lại trong thôn, chuỗi ngày trôi qua vô cùng quy củ và thanh nhàn, ngặt nỗi thanh nhàn quá mức lại đâm ra tẻ nhạt. Thiết Ngưu mới rời đi đến ngày thứ ba là Thang Hiển Linh đã bắt đầu chán đến mức sắp phát điên lên được.

Thế là, Thang đại lão bản bèn lôi đống men rượu mà mình cất công mang theo ra, tự tìm việc cho tay chân đỡ buồn đó chính là ủ rượu!

Tháng Tư tháng Năm này, trên núi chỗ thôn Hứa có mấy cây mai xanh, đến mùa quả chín rộ rụng xuống, theo như lời Hải Ngưu kể thì thứ quả ấy ăn vào đặc biệt chua chát. Thang Hiển Linh liền nảy ra ý định đợi đến lúc đó sẽ dùng chúng để ngâm rượu mai xanh uống thử xem sao.

Thế là trong khoảng thời gian cắm chốt ở thôn Hứa này, Thang Hiển Linh dắt theo hai đồ đệ bắt đầu bắt tay vào công đoạn ủ rượu. Hiện tại, khu xưởng làm nước cốt lẩu của gia đình đang trong thời gian nhàn rỗi, để không phí hoài, lò táo nồi lớn thứ gì cũng có sẵn. Cao lương thì thu mua ngay trong thôn, men rượu cũng được Thang đại lão bản chuẩn bị tươm tất từ trước, tính ra chẳng gặp phải bất kỳ trở ngại nào.

Có thể lập tức triển khai.

Phương pháp chưng cất rượu cao lương theo lối cổ truyền chính là chưng cất lấy phần nước cốt, quy trình thực ra không có gì quá phức tạp. Có điều, cái nghiệp ủ rượu này cũng giống như chuyện nấu ăn nấu nướng vậy, có những người sinh ra đã tự mang thiên phú bẩm sinh, rượu họ làm ra lúc nào cũng thuần khiết, thơm ngon, đậm đà. Còn có những người vụng về thì chỉ tổ làm hỏng việc, cao lương đem đi lên men không khéo lại thối hoắc ra cũng nên.

Thang đại lão bản đứng chống nạnh đầy tự tin: Ta đây chắc chắn là thuộc cái nhóm người có thiên phú ngời ngời kia rồi!

Thế là, đám trẻ nhỏ trong nhà bỗng chốc đều bị trưng dụng biến thành một đám người giúp việc lực điền.

Buổi sáng chúng nó vẫn đến lớp đi học bình thường, đến trưa cơm nước xong xuôi là phải lật đật kéo nhau hướng về phía nhà xưởng nước cốt lẩu để phụ giúp một tay. Thang Hiển Linh ban đầu vốn đã định mở miệng bảo không cần, kết quả vừa ngoảnh lại liền nhìn thấy một hàng dọc từ lớn đến bé đám con cháu nhà mình đang đứng nghiêm chỉnh, trong đáy mắt đứa nào đứa nấy thảy đều viết rõ mồn một hai chữ: Nhàm chán, muốn chơi!

Thang Hiển Linh:......

Thành ra có sẵn ngần ấy đứa trẻ đang độ tuổi tinh lực tràn trề, nghịch ngợm không lối thoát thế này, tội gì mà không dùng cho bõ, toàn bộ đều bị Thang lão bản tóm cổ lại để bắt làm lao động trẻ em. Khoảng không gian phía trước nhà xưởng là một bãi đất bằng phẳng đã được nén chặt, còn phần sân bên trong thì được lát bằng gạch xanh nhẵn nhụi, cả đám người cứ thế tụ tập ở đằng kia để làm việc.

Mọi nông cụ, đồ nghề nhanh chóng được gom góp đầy đủ.

Thang lão bản ở bên này chỉ cần mở miệng hô cần dùng đến cái sàng, bồn gỗ hay thùng gỗ, là ngay lập tức có người trong thôn sốt sắng mang đồ đến tận cửa, đon đả hỏi han: "Cái này có dùng được không ngài, ngài cứ cầm lấy mà dùng, cứ việc dùng tự nhiên nhé."

Hải Ngưu cũng có mặt ở đó, cậu nhóc liền kéo theo một hội anh em chiến hữu đồng trang lứa trong thôn chạy sang phụ giúp một tay.

Thang lão bản trước tiên cho thu mua một lượng lớn cao lương về rồi đổ thành từng đống lớn ngay giữa sân. Công đoạn tiếp theo cần đến sức lao động chân tay chính là sàng sảy cao lương, rồi dùng đến cả quạt hòm đuổi bụi. Đầu tiên, họ dùng sàng để loại bỏ bớt phần tạp chất thô rơm rác bên ngoài, sau đó mới đổ vào quạt để tiến hành quạt sạch, lọc kỹ lại một lần nữa cho thật tinh tế.

Tam Nương Mật Mật cùng Thố Thố là hai chị em thích nhất cái trò quay quạt hòm này, thế là hai đứa liền ôm đồm, thầu hết toàn bộ cái phân đoạn này vào người.

"Tứ ca nhi, lát nữa làm mà có mệt quá thì cứ bảo với thúc một tiếng nhé." Hải Ngưu vừa đẩy chiếc xe cút kít chở đầy cao lương đã được làm sạch qua vừa dặn dò.

Tam Nương Mật Mật đứng bên cạnh nghe thấy thế liền hứ hừ một tiếng đầy tị nạnh: "Hải Ngưu thúc, sao thúc chẳng bao giờ bảo với con là 'Mật Mật mệt thì cứ bảo với thúc' thế hả?"

Hải Ngưu cười bảo: "Hai đứa đứa nào làm nhiều làm ít ta còn lạ gì, Tứ ca nhi mà đã mở miệng kêu mệt thì chắc chắn là nó đã mệt rã rời đến nơi rồi."

Mật Mật liền làm một cái mặt quỷ trêu chọc: "Con cố tình nói thế đấy chứ, ai mà chẳng biết Hải Ngưu thúc lúc nào cũng thương chiều Tứ ca nhi nhất nhà."

"Ha ha!" Trương Hải Ngưu bật ra tiếng cười vô cùng sảng khoái. Tứ ca nhi vốn không giống với những đứa trẻ khác ở trong thôn, thằng bé chính là đứa nhỏ đầu tiên cất tiếng gọi cậu nhóc là thúc thúc, cũng có thể coi là đứa trẻ do một tay Hải Ngưu chăm bẵm, dắt díu mà lớn lên từ nhỏ, tình cảm ấy làm sao mà giống như người ngoài cho được.

Trong khoảng sân nhỏ lúc này ngập tràn bóng dáng của đám trẻ con, công việc chân tay nhờ thế mà cũng trở nên thú vị, vui vẻ hơn hẳn. Tụi nhỏ cứ dăm ba bữa lại vì mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi mà gây gổ, đấu khẩu với nhau, Thang Hiển Linh với tư cách là bậc bề trên bèn ngồi ngay giữa sân, sắm vai vị quan tòa phân xử ba cái chuyện bao đồng, trông vừa buồn cười lại vừa vui nhộn.

Lần này cậu thu mua khá nhiều cao lương, tính ra cũng phải cỡ hơn ba trăm cân, lại còn cất công nhờ Trương thúc sang tận xưởng gốm sứ để đặt làm một mẻ bình đựng rượu lớn.

Thang Hiển Linh đây cũng là lần đầu tiên bắt tay vào làm, bản thân cậu cũng chẳng rõ ngần ấy cao lương thì sau khi chưng cất sẽ cho ra được bao nhiêu cân rượu trắng, thôi thì cứ đặt dư ra một mẻ bình rượu, ngộ nhỡ có dùng không hết thì đem tặng lại cho dân làng trong thôn muối dưa chua cũng tốt.

Riêng cái công đoạn sàng sảy, lọc sạch rồi đem đi vo rửa cao lương đã ngốn mất ròng rã bốn ngày trời.

Thang Ngộ Xuân và Hóa Cát bấy giờ lại tái phát bệnh cũ. Hai cái đứa này bình thường không ai ép uổng mà cứ tự mình gây áp lực cho mình. Tụi nhỏ thấy đám trẻ trong thôn làm việc cứ như đang đùa giỡn, tiến độ chậm rì rì như rùa bò thì trong lòng sốt ruột đến phát điên. Ngặt nỗi đám nhóc kia thảy đều là con cháu thân thích bên nhà sư phụ, hai đứa dẫu có nôn nóng đến mấy cũng chẳng thể mở miệng trách mắng ai, thành ra tự gom một cục tức, nghẹn đến mức khó chịu trong người.

Thang Hiển Linh thực ra thảy đều nhìn thấu mọi chuyện, cậu là cố ý làm vậy đấy chứ. Trải qua bốn ngày trời ròng rã mới sàng lọc, vo rửa sạch sẽ đống hạt cao lương, Ngộ Xuân bấy giờ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, vỗ vỗ vào lồng ngực bảo: "Nhưng xem như cũng rửa sạch xong xuôi rồi, cuối cùng có thể bắt tay vào làm bước tiếp theo rồi ạ."

"Con ấy, sao lúc nào cũng sồn sồn lên thế." Thang Hiển Linh tịnh không hề gấp gáp, cậu thong dong, nhàn nhã bảo với hai đứa đồ đệ: "Làm đồ ăn thức uống, những bận chúng ta không phải vội vã, thúc ép thời gian thì bản thân cái sự chậm rãi ấy cũng là một loại hưởng thụ rồi."

Thang Ngộ Xuân nghe xong mà chỉ muốn dậm chân: "Con là vì nhìn thấy tiến độ mà sốt ruột quá cơ, chứ con cũng đâu có mở miệng trách mắng ai đâu ạ."

Đại đồ đệ nhà cậu hiếm khi mới lộ ra cái dáng vẻ làm nũng đúng tuổi con trẻ như thế này.

Thang Hiển Linh cười ha hả bảo: "Sư phụ biết rồi, ta có ý trách cứ hai đứa tụi con đâu. Ý của ta là lần này cả nhà mình tính ở lại thôn Hứa ít nhất cũng phải hơn hai tháng trời. Ngày trước ở trong thành, con và Hóa Cát bảo làm cái gì là lập tức bắt tay vào làm ngay cái đó, làm việc vô cùng dứt khoát nhanh nhẹn, tuyệt đối không dây dưa chậm trễ công chuyện, như vậy là rất tốt. Thế nhưng đôi khi chúng ta cũng cần phải thả chậm bước chân lại một chút, chứ nếu làm xong xuôi hết thảy mà chẳng còn việc gì để làm, sư phụ con lại đâm ra chán chường cho xem."

"Sư phụ ơi, nếu người thấy chán thì có thể ngồi xem tụi con học thuộc lòng sách mà." Thang Hóa Cát nhanh nhảu hiến kế.

Thang Ngộ Xuân nghe vậy liền lườm sư đệ một cái cháy mặt. Nhưng ngẫm nghĩ lại một chốc, nếu sư phụ mà có chán thật rồi muốn ngồi nhìn hai đứa tụi nó học thuộc bài, thì trong lòng cô nhóc cũng vô cùng vui vẻ, bằng lòng.

Thang Hiển Linh cạn lời:......

"Ta mà ngồi nhìn hai đứa tụi con học thuộc bài thì chẳng phải là tự đi tìm giấc ngủ hay sao?"

Hóa Cát đúng là một đứa trẻ lanh lợi, rõ ràng là biết thừa câu trả lời mà vẫn cố tình nói để trêu chọc. Thang Hiển Linh trong lòng ngược lại còn thấy vô cùng ngọt ngào, ấm áp, tụi nhỏ biết đùa giỡn, biết làm nũng với cậu như thế chứng tỏ cả hai đứa đều thực lòng thân cận và coi cậu như người nhà, đây rõ ràng là một tín hiệu đáng mừng.

Hai đứa đồ đệ này ngày thường vốn luôn tỏ ra quá mức thành thục ổn trọng giống như người lớn, Thang Hiển Linh bấy lâu nay vẫn luôn ao ước thi thoảng có thể được nhìn thấy khía cạnh trẻ con, ngây ngô đúng tuổi của hai đứa nó như thế này.

Hạt cao lương sau khi được sàng lọc, vo rửa sạch sẽ là có thể cho ngay lên nồi chưng, công đoạn này yêu cầu phải đun suốt bảy tám tiếng đồng hồ liền. Cách làm thì cũng tương tự như việc thổi cơm ở trong thôn vậy, người ta đổ nước vào chảo sắt lớn, đặt xửng hấp bằng gỗ lên trên, trải thêm một lớp vải gạc mỏng rồi mới trút toàn bộ hạt cao lương vào, gạt cho thật phẳng đều, cuối cùng đậy kín nắp xửng lại và nhóm lửa triển khai chưng cất.

Thang Hiển Linh dạo này cứ túc trực ở lại nhà xưởng để canh chừng bếp lửa, mãi đến tận buổi trưa mới thấy nhị tỷ cùng Tưởng Vân xách cặp lồng đến đưa cơm.

Đám trẻ nhỏ mấy ngày hôm trước bày trò nô đùa, nghịch ngợm cho đã đời nên hôm nay đứa nào đứa nấy thảy đều mệt rã rời, uể oải không dậy nổi, cũng chẳng buồn bén mảng đến xưởng phụ giúp nữa.

Chúng nó thừa biết tính khí của Ngũ a thúc rồi, có lười biếng một chút thì thúc ấy cũng chẳng bao giờ mở miệng trách mắng nửa lời.

Có điều khá hiếm hoi là hôm nay ngay đến cả Trương Hải Ngưu cũng không thấy tăm hơi đâu, mà Hải Ngưu đã không đến thì Thố Thố cũng vắng bóng theo luôn.

Tưởng Vân vừa dọn cơm ra vừa kể: "Cái thằng Tứ ca nhi hôm qua đi chơi về, đêm ngủ cứ kêu hai cái bắp chân bị chuột rút, đau nhức không chịu nổi. Sáng nay nó nằm bẹp một chỗ không dậy nổi, ta bận việc nên cũng chẳng để ý, vẫn là nhờ Hải Ngưu sáng sớm tinh mơ đã chạy sang phòng gọi nó dậy đi chơi thì mới phát hiện ra đấy."

Thang Hiển Linh nghe vậy liền bảo: "Thế thì chắc là do mấy hôm trước thằng bé mệt quá sức rồi, với lại trẻ con đang độ tuổi nhổ giò lớn người thì hay bị buồn bực chân tay như thế lắm, phải cho uống thêm sữa bò, ăn nhiều trứng gà với thịt cá vào mới được."

"Có cho ăn chứ, Hải Ngưu còn cất công chạy sang tận nhà Xuyên Tử để xin sữa dê về kia kìa." Thang Trân tiếp lời, "Nó xách về cả một chậu lớn, ta đem đun sôi lên rồi chia cho mấy đứa nhỏ uống sạch. Con bé Mật Mật ban đầu vốn dĩ không ưa cái mùi sữa dê hôi hôi nên cứ giãy nảy lên không chịu uống, ta bèn dọa nó một câu: 'A thúc con bảo đứa nào chịu khó uống nhiều sữa thì sau này mới cao lớn được, con cứ nhìn cái vóc dáng của Ngộ Xuân tỷ con mà xem', thế là con bé sợ lùn nên nhắm mắt nhắm mũi uống sạch bách không chừa một giọt."

Thang Hiển Linh nghe chuyện mà không khỏi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cậu cúi đầu nhìn xuống phần cơm trưa của mình hôm nay, bữa trưa được đựng trong một cái niêu đất lớn là món cơm ngũ cốc nấu chung với lạp xưởng và thịt gác bếp thơm phức, mà đặc biệt là bên trên góc bát thế mà lại chễm chệ thêm một cái đùi gà ú nu.

Thì ra là vì bồi bổ cho Tứ ca nhi đang độ tuổi lớn lên mà trong nhà mới xuống tay làm thịt gà.

"Sao cái đùi gà này lại phân cho con thế mẹ?" Thang Hiển Linh tò mò hỏi.

Tưởng Vân cười híp cả mắt bảo: "Thì thịt liền một lần hai con gà cơ mà, Hải Ngưu bên kia còn tự tay làm thịt một con vịt của nhà nó để nấu món vịt om gừng rồi múc tặng sang cho nhà mình nửa nồi lớn nữa đấy, Tứ ca nhi nhà mình thì chỉ chuộng mỗi món chân vịt thôi."

"Con đã bảo mà, bảo sao hôm nay không thấy bóng dáng Hải Ngưu chạy sang đây, hóa ra là bận rộn ở nhà nấu nướng." Thang Hiển Linh vừa nói vừa vẫy tay gọi hai đứa đồ đệ lại ăn cơm chung, "Cơm nấu bằng nồi to và bếp củi thế này đúng là thơm thật đấy, mẻ lạp xưởng với thịt khô này là do nhà mình làm từ hồi cuối năm ngoái đúng không nhị tỷ?"

Thang Trân lắc đầu cười: "Ta làm gì có thời gian và tinh lực mà làm mấy thứ kỳ công này, là do Vương a thúc bên cạnh làm đấy chứ. Cứ theo đúng cái công thức lúc trước ngươi chỉ dạy cho, giờ phụ nhân với phu lang trong thôn này hầu như ai ai cũng biết làm cả rồi, có điều hương vị ngon dở ra sao thì vẫn phải tùy thuộc vào hoa tay của mỗi người nữa."

"Đúng là như thế, rõ ràng là chung một công thức, một cách làm như nhau, thế mà đến khi mọi người bắt tay vào làm ra thành phẩm thì hương vị lại có chỗ khác biệt, mười nhà mười vị chẳng ai giống ai. Cái nghề nấu nướng này quả thực là phải xem cái duyên của từng người nữa cơ." Tưởng Vân cũng gật gù cảm thán theo.

Thang Hiển Linh bấy giờ chẳng màng thế sự nữa, cậu vùi đầu vào lùa lấy lùa để, quả thực là thơm ngon nhức nách.

Ngộ Xuân cùng Hóa Cát ngồi bên cạnh cũng đang tập trung ăn uống. Đặc biệt là cô nhóc Ngộ Xuân, niềm vui sướng trong lòng bộc lộ rõ mồn một qua ánh mắt, cười đến mức không giấu nổi vẻ hân hoan. Hóa Cát chỉ cần liếc mắt một cái qua thần sắc của sư tỷ là trong bụng liền hiểu ngay, sư tỷ chắc chắn đang thầm nghĩ đám trẻ con kia cuối cùng cũng chịu nghỉ ngơi ở nhà rồi, từ nay trở đi sẽ không còn ai quấy rầy, làm chậm trễ tiến độ công việc của sư tỷ nữa!

Hóa Cát nhìn bộ dạng ấy của sư tỷ mà chỉ biết bấm bụng nhịn cười, không dám để lộ ra bên ngoài chút nào. Sư phụ nhà tụi nó vốn là người tinh ranh vô cùng, đôi mắt sắc lẹm, tinh tường chẳng khác nào mắt diều hâu vậy, hai đứa trong bụng đang ủ mưu hay nghĩ ngợi cái gì là sư phụ đều có thể đi guốc trong bụng mà nhìn thấu sạch sành sanh. Sư phụ lần trước đã dặn rồi, làm việc gì cũng phải từ từ mà làm, tiến độ mà đẩy nhanh quá thì đến lúc hết việc lại đâm ra chán chường, buồn chân buồn tay......

Thời tiết dạo này bắt đầu ấm dần lên, cái ngưỡng nhiệt độ này tính ra lại chính là thời điểm thích hợp nhất để nấu rượu.

Hạt cao lương sau khi chưng chín hoàn toàn thì được đổ ra một cái nia lớn, dàn phẳng ra rồi để cho nguội bớt, tuyệt đối không được để nhiệt độ hạ xuống quá thấp. Bước này chính là công đoạn mấu chốt, quyết định trực tiếp đến sự thành bại của mẻ rượu. Thang Hiển Linh cẩn thận đem đống men rượu mình mang theo nghiền nhỏ thành lớp bột thật mịn, sau đó mới căn chỉnh theo đúng tỷ lệ chuẩn xác mà rải đều lên trên lớp hạt cao lương đã được dàn phẳng ban nãy.

"Ngộ Xuân, kiểm tra lại mấy cái lu lớn, lau cho thật khô, đừng để dính dù chỉ là một giọt nước."

"Dạ, con biết rồi sư phụ."

Mấy cái lu này đều to như lu chứa nước ở thôn, được lau chùi sạch bong không một giọt nước. Lớp bột men rượu trước tiên được rải một vòng dưới đáy lu, chủ yếu để hạt cao lương đổ vào là dính ngay lấy men...

Thang Ngộ Xuân tuy chưa từng ủ rượu bao giờ, nhưng nhờ hay làm việc bếp núc nên thủ pháp rải men của cô nhóc cũng vô cùng thuần thục, lão luyện y hệt như sư phụ mình.

Hóa Cát ở bên cạnh thì lụi cụi lau một chiếc lu lớn khác.

Giữa khoảng sân xưởng rộng thênh thang, ba thầy trò ai bận việc nấy, không ai bảo ai mà chẳng mảy may trò chuyện. Ánh nắng sau giờ Ngọ ngày xuân không quá gắt, chiếu lên gương mặt mỗi người một sắc vàng rực rỡ, ấm áp. Thang Ngộ Xuân làm xong việc bèn dừng tay lại một chốc, cô nhóc đưa mắt nhìn về phía sư phụ và sư đệ, trong một khoảnh khắc dường như đã hiểu ra thế nào là sự thả chậm bước chân và hưởng thụ mà sư phụ từng nói.

Làm ra đồ ăn thức uống, quả thực chính là một loại hưởng thụ.

"Vỏ trấu đâu rồi?" Thang Hiển Linh lên tiếng hỏi.

Hóa Cát định chạy đi lấy thì đã bị sư tỷ gọi giật lại. Sư tỷ nó chỉ cần một tay là đã có thể dễ dàng vác nguyên một bao tải lớn. Đống vỏ trấu này đã được sàng sảy sạch sẽ, tuy không nặng lắm nhưng với một bao to đùng như vậy thì vẫn có chút cồng kềnh, nặng tay.

Thế mà Thang Ngộ Xuân lại quăng lên vai nhẹ như lông hồng.

"Thấy chưa? Bảo ăn thêm hai bát cơm có sai đâu." Thang Ngộ Xuân quay sang trêu chọc sư đệ.

Thang Hóa Cát nhăn nhó mặt mày, làm nũng bảo: "Sư tỷ này, ngày nào ta chẳng ăn đủ hai bát cơm chứ!"

"Cũng phải, chẳng biết cơm nước ngươi ăn nó tiêu biến đi đường nào hết rồi."

Thang Hiển Linh đứng nhìn hai chị em tụi nó đấu khẩu trêu đùa nhau, bèn đỡ lời: "Không sao đâu, Hóa Cát hiện tại vẫn chưa đến tuổi vỡ giọng nhổ giò mà, biết đâu đùng một cái có năm lại cao vọt lên ấy chứ."

Nói rồi trong đầu cậu bỗng lục lọi lại ký ức về chuyện phát triển chiều cao của đám con trai ngày trước. Nhớ hồi còn học cấp hai, có cậu bạn học cùng lớp thấp tẹt, chỉ cao tầm mét rưỡi đổ lại nên năm nào cũng phải đóng đinh ở bàn đầu, thành ra hai người cũng chẳng mấy thân thiết với nhau.

Mãi cho đến trước khi mạt thế ập đến, có một năm cậu tình cờ đọc được tin tức trong nhóm lớp rằng cậu bạn thấp bé năm nào đã kết hôn với một cô bạn khác cùng lớp, hai người họ chính là cái duyên tiền định từ thời thanh xuân ngồi bàn trên bàn dưới, lúc ấy cô bạn kia ngồi ngay hàng ghế thứ hai.

Nhưng tin tức gây bùng nổ nhất chính là cậu bạn mét rưỡi năm xưa, giờ đây đã lột xác thành một gã khổng lồ cao tới mét chín.

Thang Hiển Linh nhìn tiểu đồ đệ nhà mình, nghĩ đến cái viễn cảnh nhổ giò thần kỳ ấy mà không khỏi cảm thán một câu: "...... Đến lúc đó con đừng có lại than vãn vì mình cao quá là được."

Thang Hóa Cát ngơ ngác: ??? Ủa? Sư phụ đang nói cái gì vậy ta.

"Đổ vỏ trấu vào đi con, trộn đều lên." Thang Hiển Linh quay sang bảo với Ngộ Xuân.

Hạt cao lương sau khi chưng chín đem trộn đều với vỏ trấu và bột men rượu, đảo qua đảo lại cho thật đều tay là có thể trút thẳng vào trong lu lớn. Công đoạn tiếp theo là niêm phong miệng lu, dùng một lớp chăn bông thật dày bọc kín lại rồi khiêng vào đặt trong phòng kín là xong xuôi.

"Sư phụ, thế lần này phải đợi trong bao lâu ạ?"

"Ít nhất cũng phải một tháng, tròn ba mươi ngày, cứ để mặc cho nó chậm rãi lên men đi."

Thang Ngộ Xuân nghe xong liền nghĩ bụng: Thế chẳng phải là nguyên cả tháng trời tới sẽ không có việc gì để làm sao, sư phụ định bụng lại sắp kêu ca chán chường cho mà xem.

"Bình đựng rượu đã lấy về đâu mà con phải cuống lên." Thang Hiển Linh vừa liếc mắt nhìn cái bản mặt của đại đồ đệ là đã thừa biết trong bụng cô nhóc đang ủ mưu tính kế cái gì, cậu bèn cười tủm tỉm bảo: "Trong một tháng chờ rượu lên men này, ta định sẽ gửi hai đứa tụi con đến học đường trong thôn, cứ học theo thời gian biểu của Lạt Lạt và đám trẻ, sáng sớm thì cắp sách đi học. Lần trước Hóa Cát chẳng phải có nói là muốn học thuộc lòng bài khóa cho ta nghe đấy sao? Tiện thể lần này làm luôn một thể."

Thang Hóa Cát:......

Thằng nhóc bấy giờ đến nhìn cũng chẳng dám nhìn sang hướng sư tỷ, hai tay lật đật ôm chặt lấy đầu vì sợ sư tỷ sẽ thẳng tay cốc cho một phát đau điếng vào sau gáy.

Thang Ngộ Xuân đứng bên cạnh quả thực là đang ngứa ngáy tay chân lắm rồi.

Thang đại sư phụ bấy giờ trong lòng thầm nghĩ: Hì hì, cái trò trêu chọc đám trẻ nhỏ này công nhận là vui hết biết.