Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 129

Truyen2U.Com

✕HomeThể loạiYêu thích
Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Home / Viễn Tưởng / Tửu lầu nhỏ của phu lang góa chồng. / Chương 129
Chương 129
Trước
Sau
Thiết Ngưu đã trở lại.

Thang Hiển Linh bước nhanh tiến lại gần, khẽ hít hà rồi hỏi: "Uống rượu à?"

"Uống một chút thôi, trên bàn tiệc cũng không có ai ép rượu hay chuốc rượu cả. Chẳng qua vì bàn xong xuôi công chuyện, mọi người đều cao hứng nên mới nâng chén cạn vài ly." Thiết Ngưu nói, đầu hơi nghiêng sang một bên một chút vì sợ mùi rượu trên người mình xộc thẳng vào mặt phu lang.

Thang Hiển Linh định đi vào nhà bếp múc nước ấm cho hắn lau mặt nhưng liền bị Thiết Ngưu giữ chặt lấy tay, bảo không vội.

"Ta thì có gì mà vội cơ chứ, nếu sự tình đã bàn bạc thỏa đáng rồi thì cứ thong thả mà nói." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm bảo. Cậu biết Thiết Ngưu đang muốn nói chính sự với mình, chuyện chốt vị trí xây tửu lầu đương nhiên là chính sự, nhưng chuyện Thiết Ngưu đi uống rượu tiếp khách về lại còn phải hứng trọn một đường gió lạnh dọc đường vào người gây khó chịu thế này thì cũng là chính sự đối với cậu.

Thiết Ngưu nhìn sâu vào đôi mắt phu lang, cảm nhận được sự quan tâm bảo bọc rõ ràng, rành mạch mà cậu dành cho mình, hắn không khỏi khẽ nở nụ cười, gật đầu bảo vâng. Thang Hiển Linh đưa hai tay lên áp vào má Thiết Ngưu mà nựng xoa một trận, bấy giờ mới chịu lật đật vào bếp múc nước ấm.

Thang Hóa Cát cùng Thang Ngộ Xuân lúc này cũng nhanh nhẹn bưng trà nóng lên cho sư công, lễ phép hỏi hắn có muốn ăn thêm chút gì lót dạ hay không.

"Hai đứa con đi nghỉ ngơi đi, không cần phải bận tâm đến ta đâu." Thiết Ngưu ôn tồn bảo với hai đứa nhỏ.

Hai đứa đồ đệ còn đang định lăng xăng kiếm việc để làm tiếp, bỗng nhiên bị sư công thình lình hỏi vặn một câu: "Bài tập ta giao đã viết xong đến đâu rồi?"

Thang Ngộ Xuân:......

Thang Hóa Cát:...... Thằng bé lập tức nói lắp, đưa mắt nhìn sang sư tỷ cầu cứu.

Hai đứa nhỏ thế là vội vàng co giò chạy trốn mất dạng. Sư công đúng thật là đáng sợ quá đi mất, uống rượu say sưa về đến nhà mà việc đầu tiên làm vẫn cứ là kiểm tra bài tập cho bằng được!

Thang Hiển Linh đứng ở trong bếp nghe thấy mồn một, trong bụng không khỏi nhịn cười đến nội thương. Thiết Ngưu hiện tại cái khoản dỗ dành hay dọa dẫm tụi nhỏ cũng thật là có nghề, dọa cho hai đứa đồ đệ ngoan ngoãn của cậu sợ đến mức chẳng dám lảng vảng làm việc nữa, lần sau có khi cậu cũng phải học tập chiêu này mới được.

Kỳ thực Thang Hiển Linh cũng từng thử qua rồi, ngặt nỗi hai đứa đồ đệ lại chẳng thèm sợ cậu chút nào.

Trong việc học hành bài vở, hai đứa nhỏ đều biết thừa sư phụ mình vốn không phải là người khắt khe, nghiêm khắc gì. Thế nhưng riêng ở cái môn công khóa nấu nướng làm bếp kia thì chẳng cần sư phụ phải thúc ép, tự bản thân hai đứa đã tự cuốn chính mình lên trước, đối với yêu cầu của bản thân vô cùng hà khắc, nghiêm túc.

Thiết Ngưu sải bước tiến lên đỡ lấy chậu nước trong tay phu lang, đặt vững vàng lên trên giá chậu rửa mặt rồi tự mình ra tay tẩy rửa. Hắn vừa vắt khăn vừa quay sang phân bua với Hiển Linh một câu: "Ta cố ý hù dọa hai đứa nó chút thôi mà. Hai đứa nhỏ đó cái tính khí y hệt như ngươi vậy, cứ hễ đụng tới chuyện viết văn chương là đứa nào đứa nấy đều tìm đường chạy trốn, sợ hãi ra mặt."

"Hai đứa nó làm đầu bếp chứ có đi thi tú tài đâu mà bắt viết lách văn chương làm chi. Đợi lát nữa ngươi tính định ra đề bài bắt tụi nó viết văn thật đấy à?" Thang Hiển Linh đứng tựa lưng vào khung cửa, ra sức nói đỡ cho hai đứa đồ đệ ngoan.

Thiết Ngưu cầm chiếc khăn nóng áp lên mặt lau qua một lượt, hơi rượu nhờ vậy cũng tán đi bớt vài phần, gã hàm hồ đáp: "Để cho hai đứa nó ngâm thơ, làm văn về một chiếc gạch nung."

"Cái kiểu mệnh đề tiểu luận ngắn thế này là tụi nó sợ xanh mặt ngay." Thang Hiển Linh thầm thì lẩm bẩm. Thiết Ngưu bố trí bài tập thực ra không hề khó chút nào, hồi trước cậu đi học toàn phải nuốt trọn mấy bài tiểu luận dài tận tám trăm chữ ấy chứ.

Hai người ở đây đứng nói đông nói tây qua lại vài câu. Thiết Ngưu lau mặt xong xuôi lại hớp thêm một ngụm trà nóng, cả người bấy giờ mới xem như thoải mái, tỉnh táo trở lại. Hai người bèn dắt nhau chuyển sang phía cái bàn dưới gốc cây ngồi xuống, bấy giờ mới chính thức bàn vào chính sự.

Thấm thoắt bốn năm trôi qua, khoản tiền tích lũy dắt lưng nay đã rủng rỉnh, nhân mạch các mối quan hệ được củng cố vững vàng, lượng khách quen cũ lẫn mới cũng ngày một đông đúc và tăng trưởng không ngừng theo cấp số nhân. Cánh khách ruột của tiệm cứ dăm bữa nửa tháng lại xúm vào hỏi han xem rốt cuộc khi nào Thang lão bản mới chịu mở tửu lầu lớn đây.

Thang Hiển Linh vẫn luôn ghi nhớ kỹ lưỡng việc này ở trong lòng. Từ khoảng thời gian thu đông năm ngoái, cậu đã rục rịch muốn nâng tầm tiệm ăn lên thành một tòa tửu lầu đàng hoàng rồi.

Thời cơ hiện tại đã hoàn toàn chín muồi.

Còn về phần tuyển chọn vị trí mặt bằng, Thang Hiển Linh sau khi đắn đo suy nghĩ chừng ba giây đồng hồ liền dứt khoát gạch tên hai khu chợ Đông - Tây ra khỏi danh sách. Hai cái nơi đó các tửu lầu lớn nhỏ vốn dĩ đã mọc lên như nấm sau mưa rồi, nhà cậu chẳng việc gì phải đâm đầu vào đó để tranh giành chen chúc làm chi cho mệt. Tiệm ăn nhà cậu xưa nay vốn định hình đi theo lộ trình kiểu ẩn mình kín tiếng, cái loại phong cách ẩn hiện giữa lòng phố xá sầm uất nhưng lại giữ được nét nháo trung lấy tĩnh, náo nhiệt nhưng vẫn có khoảng lặng riêng biệt.

Thế là tiếp theo phải cân nhắc xem nên chọn đặt ở phường nào cho phải đạo.

Thành Phụng Nguyên tổng cộng có chín mươi sáu phường. Khu vực hơi chệch về phía trung tâm hướng Bắc một chút chính là nơi tập trung của các cơ quan đơn vị chính phủ: phường Phụ Chính, phường Bố Chính, phường Kiến Chính. Bao bọc xung quanh cái trục này rồi phóng xạ trải dài theo hai hướng Nam - Bắc phần lớn là địa bàn cư trú của gia quyến các nhân viên công vụ, viên chức nhà nước. Còn đám phú thương và thương nhân giàu có thì lại chuộng sống ở các phường nằm cận kề hai khu chợ Đông - Tây hơn.

Riêng những gia tộc hiển hách, nhà cao cửa rộng trướng rủ màn che như Cố phủ, Lê phủ, Vệ phủ thì hết thảy đều chọn cư ngụ ở phường Thường An nằm tít phía Bắc. Bên kia có hồ Bình An bao bọc xung quanh, cảnh sắc tự nhiên phong thủy đặc biệt hữu tình, hữu ngạn, mùa hè khí hậu lại vô cùng mát mẻ, dễ chịu.

Khu vực bốn phường nằm phụ cận phường Thường An dĩ nhiên hoàn toàn không nằm trong tầm ngắm tuyển chọn mở tửu lầu của Thang Hiển Linh. Cái vùng đất bên ấy quy mô lớn rộng thái quá, các phủ đệ nhà cao cửa rộng động một tí là chiếm dụng cả một phường lớn, một con ngõ một con phố rộng thênh thang. Ngày thường trên đường phố tịnh không mảy may có bóng dáng của xe ngựa qua lại hay dân bần hàn tạp vụ đi ngang qua, tửu lầu mà khai trương ở cái nơi im lìm như thế thì hoàn toàn không phù hợp với tiêu chí và phong cách của nhà cậu.

Sau khi thực hiện từng vòng loại trừ, sàng lọc kỹ càng, khoanh vùng lại một lượt các phường, vị trí lý tưởng rốt cuộc cũng đã được định vị rõ ràng.

Bước tiếp theo chính là đích thân thực địa đến tận cửa để khảo sát và dò xét tình hình tại bốn phường cụ thể là phường Phong Lạc, phường Sùng Nghiệp, phường An Nghiệp và phường Hòa Thiện. Vị trí của bốn cái phường này nằm ngay dưới khu vực phường Phụ Chính chếch về hướng Nam, chính là khoảng không gian hỗn loạn nằm giao thoa ngay chính giữa hai khu chợ Đông và chợ Tây.

Ngày thường nơi này luôn có xe ngựa lui tới tấp nập, thương nhân ở hai chợ Đông - Tây hay bá tánh trong thành thường xuyên có thói quen dạo chơi chợ Đông xong, nếu chưa mua được món đồ hợp tâm vừa ý thì lại cất công lội qua chợ Tây một chuyến. Bởi vậy, các cửa hàng nằm trên trục đường chính của bốn cái phường này đều thuộc hàng thực sự nóng tay, đắt như tôm tươi. Vị trí địa lý đắc địa đặc biệt tốt, dưới góc nhìn của Thang Hiển Linh thì đây chính là khu "trung tâm thành phố".

Còn tòa thị chính thì nằm hơi chệch về phía Bắc một chút.

Đợt trước cậu cùng Thiết Ngưu đã phải lặn lội đi đi về về suốt hơn nửa tháng trời, ngày nào cũng chạy ngược chạy xuôi để khảo sát thực địa. Chạy nhiều đến mức cậu còn bị nhiễm chút phong hàn, trong người tích không ít bực bội. Bởi vì đám người kia biết cậu là Thang Hiển Linh Thang ngũ ca, biết cậu đang đỏ mắt tìm kiếm mặt bằng để mở tửu lầu, thế nên đám lão bản đứng sau các cửa hàng ở khu vực đó mới nhân cơ hội hùa nhau lên giá ào ào, họ không bán đứt mà chỉ cho thuê, đã vậy cái giá tiền thuê nhà còn bị thổi phồng, đuổi kịp cả khu đại tửu lầu bên chợ Tây.

Tư tâm của Thang Hiển Linh là muốn mua đứt luôn cho rảnh nợ. Cậu hiện tại đã tích cóp được kha khá tiền bạc, mua hẳn một tòa lầu kèm theo cái sân vườn để tự gầy dựng nên sản nghiệp của riêng mình thì vẫn hơn.

Cái chuyện buôn bán thương trường xưa nay vốn là như thế, ngươi càng sốt ruột thì nhân gia lại càng không nóng nảy để treo giá. Tính tình Thang Hiển Linh vốn dĩ lại thuộc hàng lưu loát, thẳng thắn thích đánh thẳng cầu. Đối phương hiển nhiên cũng có ý muốn phủi tay rời tay, bằng không đã chẳng thèm dây dưa dây cà, đánh Thái Cực để găm hàng kéo dài thời gian với cậu làm chi...

Nghĩ đến đó thôi là cậu lại thấy một trận bực bội dâng lên. Rõ ràng đang là tiết đầu xuân, trời xuân se lạnh còn rất rét buốt, thế mà cái cục tức này lại làm cho cậu bị thượng hỏa, dưới cằm mọc lên mấy nốt mụn, đau chết đi được!

Thiết Ngưu vừa nhìn thấy thế liền vội xót xa bảo phu lang mình đừng có vội, cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày cho giảm nhiệt hạ hỏa cái đã, để hắn đứng ra đi nói chuyện xem sao. Thiết Ngưu tính đi hỏi thăm Lưu đại gia một tiếng, xem xem Lưu đại gia có thể đứng ra dắt mối làm cầu nối, để đôi bên cùng ngồi xuống cùng nhau trao đổi, thương lượng hay không.

Cái tuyến quan hệ bên phía Lưu Bảo Giám lần ấy rốt cuộc lại không dùng được, cuối cùng vẫn phải nhờ đến sự giúp đỡ một tay của bên Lê phủ. Đương nhiên cũng chẳng phải là dùng quyền thế để ỷ thế h**p người, mà đơn giản chỉ là tựa như lời Thiết Ngưu nói là đôi bên ngồi lại với nhau để thương lượng, bàn bạc một cách hòa nhã.

Mấy ngày trước đây, các cuộc đàm phán lại là một đống lôi kéo, kỳ kèo.

Thang Hiển Linh cũng thầm may mắn vì lần ấy mình không thèm đi, bằng không cậu chắc chắn sẽ phải cảm thán cái cằm của cậu kiểu gì cũng lại mọc thêm vài nốt mụn cho mà xem.

Nhưng đến ngày hôm nay thì mọi sự chung quy cũng đã bàn bạc thành công xuôi chèo mát mái.

"Trong hai cái phường mà ngươi ưng ý nhất lần trước, hôm nay ta đều đã đi qua cả rồi. Ngươi đoán xem cuối cùng chúng ta đã chốt định vị trí ở phường nào?" Thiết Ngưu dịu dàng dùng giọng điệu dỗ Hiển Linh, nhẹ nhàng hỏi.

Khi Thang Hiển Linh đi xem mặt bằng lúc bấy giờ, cậu ưng ý nhất là hai nơi đó là phường Phong Lạc và phường An Nghiệp. Hai nơi này nằm ở vị trí trên dưới sát cạnh nhau, phường Phong Lạc thì giáp với phường Phụ Chính, còn phường An Nghiệp nằm ngay bên dưới, xét về địa thế thì cũng một chín một mười.

Nơi nào cũng đều tốt cả, có điều cái chỗ ở phường An Nghiệp kia thì quy mô nhỏ hơn một vòng, còn chỗ ở phường Phong Lạc thì rộng rãi vô cùng, mặt tiền là cửa hàng hai tầng trên dưới, gian sân phía sau rộng gấp đôi chỗ ở hiện tại, có hành lang quanh co, lại thêm một miệng giếng, nhà bếp tuy hơi nhỏ một chút nhưng vẫn có thể sửa sang cải tạo lại.

"Phường Phong Lạc?" Thang Hiển Linh sốt sắng hỏi.

Thiết Ngưu lắc đầu.

Thang Hiển Linh thấy vậy liền bảo: "Là phường An Nghiệp sao? Kỳ thực phường An Nghiệp cũng không tệ, tuy nhỏ hơn một vòng nhưng vẫn ổn, chẳng sao cả. Phía trước đều là nhà lầu hai tầng, chỗ bên phường Phong Lạc kia rộng quá, chúng ta cũng gánh không xuể."

Thiết Ngưu bận rộn một hồi mà lo liệu xong xuôi mọi thứ là tốt rồi, lại nói cậu cũng từng bảo bất kể là chọn nơi nào trong hai phường này thì cậu đều thuận theo cả.

"Là phường An Nghiệp, nhưng cái nhà ngươi nhìn trúng lần trước lại tự nâng giá lên. Mặc dù người của Lê phủ đã ra mặt nhưng bọn họ vẫn không chịu nhường bước, bởi bọn họ biết rõ chúng ta đã ưng mắt nơi đó...."

Thang Hiển Linh nghe Thiết Ngưu nhắc đến chuyện này liền tức giận: "Đều trách ta lúc ấy biểu hiện quá rõ ràng, vừa nhìn một cái liền ưng ý ngay, lại còn liên tục khen tốt, thành ra mới để cho bọn họ nắm thóp, chèn ép." Nghe ý tứ trong lời nói của Thiết Ngưu thì cái nhà bên phường Phong Lạc kia cũng không chịu thoái lui nhường bước.

"Không liên quan đến ngươi." Thiết Ngưu trước hết ôn tồn dỗ dành phu lang, lời nói ra hoàn toàn là chân thành thật lòng. Hiển Linh thích cái gì là đều lộ rõ ra trên mặt, điều đó chứng tỏ phu lang nhà hắn thẳng thắn thành khẩn, không có tâm cơ che giấu. Thiết Ngưu liền nói tiếp cho hết câu: "Chỗ ở phường An Nghiệp không phải là cái nhà đầu tiên ngươi nhìn trúng kia đâu. Ngươi còn nhớ không? Lần đầu tiên chúng ta đi qua đó, có đi ngang qua một tòa trà lâu......"

Thang Hiển Linh vừa nghe thấy hai chữ "trà lâu" là hai mắt liền sáng rực lên: "Cái nhà đó sao!!! Nhà gã chẳng phải bảo là không bán cơ mà?"

Tòa trà lâu kia vô cùng rộng lớn, trang hoàng lại đẹp đẽ, có điều tình hình buôn bán cứ bình bình lặng lặng chẳng có mấy khách khứa. Thuở trước cậu có hỏi qua người môi giới, người ta bảo sản nghiệp nơi này có chủ nhân đứng sau vốn không thiếu tiền nên quyết không bán.

"Chính là nhà gã đấy. Ta đã đi vào hậu viện xem thử rồi, nơi đó rộng rãi chẳng kém phường Phong Lạc là bao, lại còn kèm theo một cái tiểu Hoa viên, cũng có một miệng giếng, chỉ riêng phần nhà bếp là cần phải khởi công sửa sang lại một chút thôi."

Cái tòa trà lâu kia vốn chú trọng vào chữ "nhã", nên mới đặt nhà bếp ở ngay gian nhà sát lối ra vào, thành ra không gian quá đỗi nhỏ hẹp và chật chội, nếu muốn sửa thành tửu lầu thì chắc chắn phải tu sửa lại.

Thang Hiển Linh: "!!!" Cậu đưa đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Thiết Ngưu.

"Ta còn sợ ngươi không vui, cho nên mới chỉ ký giấy đặt cọc rồi quay về thương lượng với ngươi. Nếu ngươi bằng lòng thì ngày mai chúng ta có thể chính thức mua đứt nơi đó về."

"Là mua đứt luôn sao?" Thang Hiển Linh ngồi không yên nữa, vui mừng đến cuống cuồng cả lên: "Ai nha ai nha, vạn nhất đối phương lại muốn cho chúng ta leo cây thì sao đây. Biết thế hôm nay ta đã đi cùng với ngươi rồi, không nên lười biếng ở nhà mới phải."

"Không được, không được đâu, hay là ngay trong ngày hôm nay chúng ta đi ký khế ước luôn đi?"

Thiết Ngưu nắm lấy bàn tay đang cuống cuồng của phu lang, ôn tồn bảo: "Chủ nhân đứng sau nhà gã không thiếu tiền bạc, làm người lại rất mực lịch sự thanh nhã, vô cùng chú trọng chữ tín, tuyệt đối không lỡ hẹn đâu mà lo. Hiện tại thời gian không còn sớm nữa, cứ đợi đến sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ cùng qua đó."

"Thế thì được." Thang Hiển Linh hưng phấn đến mức đêm nay chắc phải mất ngủ, hận không thể đóng xe qua đó nhìn xem ngay lập tức, "Lần trước đi qua tòa trà lâu kia, ta còn chưa nhìn kỹ nữa."

Chưa nhìn kỹ mà đã thích đến vậy, nếu cậu đi dạo một vòng quanh hậu viện thì có khi lại mê mẩn đến đảo điên thần hồn, còn cái chỗ bên phường Phong Lạc kia chắc chắn sẽ bị Thang Hiển Linh quăng sạch ra sau đầu.

Thang Hiển Linh cao hứng, vui vẻ, thế là bữa tối hôm đó cậu tự mình xuống bếp trổ tài.

"Chúng ta ăn mì hoành thánh nhé, dùng nước hầm xương làm nước dùng."

Tưởng Vân cùng Nhị Nương đi chơi trong xóm về, thấy Ngũ ca nhi tự mình xuống bếp thì có chút ngạc nhiên, đến khi nghe bảo chuyện tửu lầu đã chốt xong xuôi liền lập tức phấn khởi lây. Thang Hiển Linh vừa gói hoành thánh vừa ngân nga lời nhạc, bảo: "Ngày mai cả nhà chúng ta cùng đi xem thử một chuyến nhé?"

"Ký khế ước sao con?" Tưởng Vân hỏi.

Thiết Ngưu liền đứng ra giải thích ngọn ngành một hồi. Tưởng Vân nghe xong gật gật đầu, bảo: "Thế thì ngày mai ta chưa đi vội, tránh làm vướng chân vướng tay các con. Cứ để hai đứa định đoạt xong xuôi đâu ra đấy rồi cả nhà ta lại sang xem sau."

"Dạ cũng được." Thang Hiển Linh đáp lời.

Tưởng Vân liền nhắc nhở: "Lo xong việc tửu lầu rồi thì khi nào tính đi đón bọn trẻ về đây?"

"Mấy đứa nhỏ đó chắc chắn là đang chơi đến điên cuồng ở bển rồi, cứ đợi con dọn dẹp, thu xếp xong xuôi công việc bên này rồi mới đi đón chúng." Thang Hiển Linh trước mắt chẳng mảy may nhớ nhung gì đến lũ nhỏ nhà mình, hiện tại toàn bộ tâm trí cậu tất thảy đều đặt hết vào việc sửa sang, bài trí cho tòa tửu lầu mới.

Thang Trân bèn tiếp lời: "Mẹ ơi, ít ngày nữa con cũng tính về thôn Hứa một chuyến, nếu người nhớ bọn trẻ thì chúng ta cùng về đấy ở chơi một thời gian."

"Được đấy." Tưởng Vân một mực đồng ý ngay, bà bảo: "Thế để ta thu dọn ít đồ đạc, sửa soạn sẵn mấy bộ quần áo mỏng nhẹ cho lũ nhỏ, trời sắp sửa nóng lên tới nơi rồi, đừng để đến lúc ấy lại không có đồ mà thay."

"Bên đó thứ gì cũng có sẵn cả mà mẹ." Thang Trân nói, nhưng cũng không ngăn cản mẹ mình.

Tưởng Vân tuổi tác ngày một cao, dưới gối lại nhiều cháu trai cháu gái nên lòng dạ vô cùng từ ái, đôi khi không tránh khỏi việc nói năng có phần lải nhải chút đỉnh, cũng là lẽ nhân tình thế thái thường tình.

Chạng vạng tối, cả nhà quây quần ngồi bên nhau ăn mì hoành thánh. Nước dùng được ninh từ xương ngọt lịm, hoành thánh viên nào viên nấy to đùng. Tiết đầu xuân đang mùa gieo hạt, ngoài bắp cải với khoai tây ra thì chẳng có rau cỏ gì khác, nhân hoành thánh bèn làm bằng thịt heo băm trộn bắp cải. Sợi mì thì dùng trứng gà nhào kỹ, cắt thành từng sợi nhỏ tinh tế, hơi ngả sắc vàng, thứ mì được ép bằng ống trúc này ăn vào vô cùng dẻo dai, sần sật.

"Món sư phụ nấu ngon nhất ạ." Thang Ngộ Xuân bưng bát húp một hớp nước dùng lớn rồi tấm tắc khen.

Thang Hiển Linh cười tủm tỉm: "Đó là lẽ đương nhiên rồi, ăn nhiều vào một chút, trên thớt vẫn còn hai đĩa nữa đấy." Cậu lại quay sang bảo với Hóa Cát: "Con cũng ăn nhiều vào nhé, cứ nhìn sư tỷ con mà làm chuẩn."

Thang Ngộ Xuân ăn uống rất tốt, sức ăn lại khỏe, có lẽ vì từng trải qua cái đói cái khổ của nạn tuyết tai nên con bé vô cùng quý trọng đồ ăn thức uống, mỗi lần nấu nướng đều mang theo vài phần thành kính ở trong lòng. Đối với con bé, việc nấu đồ ăn mà để bị dở thì chính là một tội ác tày trời.

Thang Hiển Linh cực kỳ tán đồng với cái lý lẽ này của đại đồ đệ.

Tưởng Vân và Thang Trân ăn hết một bát là liền dừng đũa. Tưởng Vân tuổi tác đã cao nên sức ăn không còn được như trước, còn Thang Trân thì phân bua: "Ta bây giờ đâu có giống như Ngộ Xuân, bữa tối mà ăn tận hai bát thì kiểu gì người cũng phát phì ra cho xem."

Thang Ngộ Xuân bấy giờ vẫn còn đang ngậm một viên hoành thánh trong miệng nhai nhóp nhép.

"Con cứ ăn phần của con đi, đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn mà, ăn thêm bát nữa đi." Thang Hiển Linh bảo với hai đứa đồ đệ trước.

Thang Ngộ Xuân nuốt ực viên hoành thánh xuống, nhai nhai rồi cười hắc hắc, lùa nốt chút nước dùng còn sót lại dưới đáy bát sạch sành sanh, sau đó lật đật chạy vào bếp để lấy bát thứ hai. Con bé còn ngoái đầu lại hỏi: "Sư phụ, sư công, Hóa Cát có muốn ăn thêm nữa không ạ?"

"Cho ta thêm bốn viên hoành thánh nữa thôi nhé, lấy ít mì thôi." Thang Hiển Linh dặn với theo.

Thiết Ngưu hồi buổi trưa đi ăn tiệc kéo dài đến tận ba, bốn giờ chiều, vốn dĩ trong bụng đã rất no, không hề thấy đói. Có điều hớp vài ngụm nước dùng hoành thánh thấy ấm bụng, vô cùng dễ chịu, lại thêm phần cảm động trước sự quan tâm chu đáo của phu lang khi tự tay gói hoành thánh cho mình, hắn ăn hết một bát mà như khơi dậy được cái sự thèm ăn, liền muốn ăn thêm bát nữa.

Hóa Cát thấy vậy cũng lật đật chạy vào bếp phụ giúp một tay với sư tỷ.

"Hai đứa nhỏ này trông cứ như con ruột của hai đứa vậy." Thang Trân nhìn cảnh tượng ấy mà không khỏi cảm thán.

Thang Hiển Linh liền bảo: "Thì ngoài trừ chuyện không phải do chúng con sinh ra thôi, chứ hai đứa nó chính là do bọn con tự tay nhặt về rồi nuôi nấng bảo bọc mà lớn lên đấy chứ."

Bữa mì hoành thánh hôm ấy cả nhà được một trận ăn uống no nê, sướng miệng. Thang Ngộ Xuân đánh chén tì tì hết tận ba bát lớn, còn Thang Hóa Cát đừng nhìn vóc người nhỏ nhắn, gầy gò mảnh khảnh mà sức ăn cũng chẳng kém cạnh ai, chỉ là Thang Hiển Linh cứ mãi thắc mắc không hiểu nổi, thằng bé này ngày nào cũng đều đặn xơi hai bát cơm lớn, mà chẳng biết cơm nó tiêu đi đằng nào hết, người ngợm vẫn cứ gầy nheo nhóc, chiều cao cũng chẳng thấy nhích lên được phân nào.

Ở nhà này, từ sữa bò cho đến trứng gà, thịt cá thảy đều không bao giờ thiếu thốn, cậu đều đối xử công bằng mà dồn vào bồi bổ cho hai đứa nhỏ.

Cứ nhìn cái vóc dáng cao lớn của Ngộ Xuân là đủ biết, chế độ ăn uống của nhà này hoàn toàn không có vấn đề gì rồi.

Buổi tối sau khi ăn no nê, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu sóng đôi đi vòng quanh sân tản bộ, hai đứa đồ đệ thì ở góc sân múa quyền, hô vang hộc hộc hà hà đầy khí thế. Thang Hiển Linh đưa mắt quan sát Hóa Cát một chốc, khi thằng bé đứng cạnh sư tỷ của nó, trông thực sự chẳng khác nào đứa trẻ học sinh tiểu học lớp bốn lớp năm, cậu bèn lên tiếng: "Hóa Cát năm nay mười ba tuổi rồi, năm nay mà vẫn chưa thấy vỡ giọng thì phải dắt đến tiệm thuốc khám thử xem sao."

"Sư phụ ơi, con không có bệnh gì đâu, không cần đi tiệm thuốc khám đâu ạ." Thang Hóa Cát lí nhí bảo, thằng bé vốn có nỗi sợ hãi bẩm sinh với việc gặp đại phu xem bệnh.

Thang Hiển Linh dọa dẫm: "Cái đầu con mãi chẳng chịu cao lên kia kìa, đi khám sớm một chút để sau này còn có cơ hội mà nhổ giò cao lớn lên chứ." Cậu lại đảo mắt nhìn sang Ngộ Xuân, "Con cứ nhìn sư tỷ con mà xem, vóc dáng cao lớn vững chãi thế kia, ra đường người ngoài có muốn động vào hay buông lời nặng nhẹ cũng phải kiêng dè ba phần."

Thang Ngộ Xuân nghe sư phụ khen thì cười hì hì hì đầy đắc ý.

Con bé vỗ vỗ vào bờ vai gầy guộc của sư đệ như khỉ ốm nhà mình, dõng dạc bảo: "Sư phụ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho sư đệ. Sau này nó mà có bị đứa nào bắt nạt, con gánh hết, ra tay đánh trả giúp nó liền!"

"Trước tiên đừng có tùy tiện động tay động chân." Thang Hiển Linh nói rồi lại nhìn Ngộ Xuân mà bồi thêm một câu: "Nhưng cái loại nào đáng đánh thì vẫn phải dứt khoát mà đánh."

Thang Ngộ Xuân trong lòng thầm nghĩ: Biết ngay mà!

Con bé vốn đã nghe danh loáng thoáng từ lâu, thuở trước sư phụ của Thang Ngộ Xuân ở cái phường Bát Hưng này từng ra tay đánh khắp nơi không nơi nào địch thủ!

Vị Thang sư phụ vang danh đánh khắp phường Bát Hưng kia, sáng ngày hôm sau thức dậy liền sửa soạn, thay một bộ quần áo mới tinh tươm rồi cùng Thiết Ngưu phấn khởi lên đường sang phường An Nghiệp. Những chuyện rắc rối như bị người ta mượn cơ hội nâng giá hay kỳ kèo lôi kéo bấy lâu nay tuyệt nhiên không hề xảy ra. Buổi ký kết khế ước diễn ra vô cùng thuận buồm xuôi gió, nhanh chóng và dứt khoát, mọi mức giá thảy đều được tính toán chuẩn chỉnh theo đúng con số mà Thiết Ngưu đã thương lượng ổn thỏa với đối phương ngày hôm qua.

Toàn bộ cơ ngơi gồm cửa hàng hai tầng phía trước kèm theo hai dãy nhà hậu viện phía sau này tiêu tốn hết thảy hai ngàn năm trăm lượng bạc.

Quả thực là một khoản tiền đắt đỏ vô cùng.

Bởi vì nằm ở đoạn đường đắc địa, cộng thêm tòa cửa hàng hai tầng bề thế, chứ nếu là nhà ở thông thường nằm phía sau trục đường chính, với diện tích lớn chừng này thì cũng chỉ tầm một ngàn lượng nhỉnh hơn một chút, hoặc khoảng tám chín trăm lượng bạc mà thôi.

Sau khi ký kết khế ước xong xuôi, tòa nhà này chính thức thuộc quyền sở hữu của Thang lão bản.

"Hôm nay ta sẽ thu dọn một chút, thứ gì cần dọn ta sẽ dọn đi, còn lại những món khác nếu Thang lão bản không dùng tới, ta sẽ tìm người vứt bỏ." Chủ cũ sốt sắng bảo.

Thang Hiển Linh cười tủm tỉm gật đầu bảo vâng.

Mọi thủ tục bàn giao diễn ra vô cùng thuận lợi.

Chủ cũ vốn là một người có học, yêu thích sự thanh nhã, cây cối trong vườn thảy đều được cắt tỉa vô cùng xinh đẹp, khéo léo. Nói là nhà hai lớp nhưng kết cấu bên trong trông chẳng khác nào một ngôi nhà ba lớp thu nhỏ bởi có xây thêm một khoảng vườn hoa nhỏ. Có điều vì nhà ở của bậc thường dân hay thương nhân xưa nay đều có quy định nghiêm ngặt, nên xét về tổng thể thì vẫn được tính là nhà hai lớp sân.

"Cây cối thì không cần phải dịch chuyển đâu nhỉ." Thang Hiển Linh nhìn ngó khắp lượt căn nhà mới, thấy chỗ nào cũng vừa lòng đẹp ý. Khoảng sân bên phường Bát Hưng thì để lại cho nhị tỷ, nhị tỷ tự khắc sẽ chăm sóc chu đáo cho cây hồng và cây sơn trà ở bên kia.

Thiết Ngưu gật đầu, hắn cũng vô cùng ưng ý với nơi ở mới này.

Công việc tiếp theo chính là khởi công xây dựng, sửa sang lại bố cục các gian phòng dựa theo thói quen sinh hoạt thường ngày của Thang Hiển Linh. Đặc biệt là gian bếp với lò nấu lớn thì phải tu sửa lại toàn bộ. Thang Hiển Linh dắt cả mẹ, nhị tỷ cùng hai đứa đồ đệ đến nhà mới để xem qua một lượt, rồi quay sang dặn dò hai đứa nhỏ: "Hai đứa tụi con xem đối với thớt, bếp có thói quen đứng ngồi làm việc ra sao, đến lúc đó cứ việc bàn bạc, thưa chuyện trực tiếp với đốc công trông coi tu sửa nhà cửa."

"Với cả hai đứa bây giờ cũng đã lớn cả rồi, chỗ này phòng ốc rộng rãi dư dả để ở, thế nên cứ tách ra mỗi đứa một phòng riêng biệt nhé."

Thang Hóa Cát vừa nghe thấy thế thì trong lòng liền có chút lưu luyến, không nỡ rời xa sư tỷ. Thang Ngộ Xuân thấy bộ dạng thằng bé vậy liền thẳng tay cốc nhẹ vào đầu sư đệ một cái. Hai gian phòng của tụi nó nằm ngay sát vách nhau dọc theo một dãy nhà phía Tây chứ có đi đâu xa đâu, có cái gì mà phải lưu luyến với không nỡ cơ chứ?

Toàn bộ cơ ngơi này chiếm diện tích rất lớn. Phía trước là một dãy nhà hai tầng dùng làm mặt tiền mở tửu lầu kinh doanh. Đi vào đó là một khoảng sân vườn nhỏ có cây cối xanh um, có cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy thong dong. Hai bên dãy nhà ngang trái phải vốn dùng làm nơi để đồ tạp vật, diện tích thực ra khá rộng rãi, nay một bên được cải tạo chuyển thành gian nhà bếp. Ngay góc ngoài lối cửa vòm hình hồ lô của nhà bếp có sẵn một miệng giếng nước ngọt lành. Đối diện qua hai lối cửa hồ lô nằm là một con đường nhỏ bao bọc lấy toàn bộ tòa nhà để thông thẳng ra lối cửa sau của nhà. Con đường này vốn là lối đi riêng dành cho người làm trong nhà để ngày thường dọn dẹp đồ đạc, vận chuyển đổ chất thải hay làm các việc vụn vặt khác để tránh đi lại lối chính.

Ngay bên cạnh góc đường đó có xây một gian nhà vệ sinh.

Chủ cũ đợt trước mở quán trà, khách khứa uống nhiều nước trà thì tất nhiên sẽ có nhu cầu đi vệ sinh.

Gian nhà vệ sinh này được tu sửa, xây cất vô cùng tốt. Có lẽ vì sợ phát ra mùi hôi làm ảnh hưởng đến không gian chung nên phía trước cửa nhà vệ sinh còn được trồng thêm kha khá cây cối, hoa cỏ che chắn khéo léo.

Đi tiếp vào phía trong chính là cửa thứ hai để dẫn vào khu nhà chính thuộc sân sau.

Bốn phía xung quanh tất thảy đều có hành lang quanh co che mưa nắng không cần phải bàn tới. Các gian nhà nẳm ở hai bên Đông, Tây tổng cộng có tám gian lớn, phòng nào phòng nấy đều rộng rãi thênh thang, dư sức cho cả nhà ở thoải mái. Khoảng sân chính giữa vuông vức, ngay ngắn, các góc sân được trồng cây cỏ xanh tươi, lối đi ở giữa được lát bằng những phiến gạch đá xanh nhẵn nhụi.

Theo lẽ thường thì kết cấu của một ngôi nhà hai lớp sân đến đây là kết thúc, thế nhưng ở ngay sát lối ngõ hẻm phía sau, đối xứng với tòa tửu lầu phía trước, căn nhà này vẫn còn có thêm một dãy nhà chính nữa. Có điều dãy nhà này ngắn hơn một chút, ngay bên cạnh góc tường có mở một cánh cửa nhỏ, cánh cửa này thông ra lối ngõ hẻm phía sau và có một bức tường rào ngăn cách.

Chủ cũ ngày trước trưng dụng dãy nhà chính phía sau này làm phòng cho người làm ở, hoặc làm nơi chứa đồ. Khoảng không gian trống nằm giữa dãy nhà này và bức tường rào bên ngoài ngày thường được dùng làm nơi giặt giũ phơi phóng áo quần, hoặc bố trí làm chuồng ngựa, nơi đỗ xe ngựa của gia đình. Làm như vậy vừa tiện lợi lại vừa không lo gây ra cảnh tượng bừa bộn làm mất mỹ quan chung của ngôi nhà. Ngoài ra, ở khu vực này người ta còn xây riêng một gian nhà vệ sinh khác, chuyên để phục vụ cho nhu cầu sinh hoạt kín đáo của riêng người trong nhà.

Gian nhà vệ sinh ở khu vực này được giữ nguyên trạng, không đụng chạm gì đến cấu trúc, cứ để lại mà dùng.

Bên cạnh đó, phòng tắm rửa thì cần phải khởi công sửa sang, tu bổ lại một chút.

Nói đi cũng phải nói lại, phường An Nghiệp này nằm rất gần hai khu chợ Đông và chợ Tây, đánh xe ngựa qua lại hai bên đều chỉ mất chừng mười lăm phút đồng hồ. Thế nên ngày thường ở nhà rửa mặt đánh răng thì được, chứ muốn tắm táp thoải mái thì cứ ra thẳng Hương Thang Tử mà ngâm bồn, vừa đỡ tốn công sức lại vừa tiện lợi, bớt việc biết bao nhiêu.

Cơ ngơi mới này không gian vô cùng rộng rãi, thỏa chí xê dịch. Tửu lầu phía trước thì phải sửa sang nhiều, chứ các gian nhà ở hậu trạch của gia đình ngược lại chẳng cần phải đại tu cải biến gì lớn. Chủ cũ vốn là người có gu thẩm mỹ rất tốt, đồ đạc bàn ghế trong nhà thảy đều còn rất mới và được giữ gìn, bảo quản vô cùng kỹ lưỡng. Thêm nữa, phòng nghỉ dành cho người làm cũng cần được giữ lại đàng hoàng. Vừa vặn dãy nhà chính nằm sát lối cửa sau hướng ra ngõ hẻm kia ánh sáng lại rất tốt, tổng cộng có bốn gian phòng nhỏ, tính ra trưng dụng làm phòng ngủ tập thể và nhà ăn cho người làm thì không còn gì hợp bằng......

Tính tới tính lui những việc vụn vặt thượng vàng hạ cám như thế, đến khi bản vẽ thiết kế hoàn thành xong xuôi, đốc công liền ước tính thời gian hoàn thành tiến độ ít nhất cũng phải mất tới một tháng rưỡi.

Chủ yếu là vì phần nhà bếp phục vụ cho tửu lầu ở phía trước phải đập đi xây lại, động chạm dao búa quá nhiều.

Thang Hiển Linh nhẩm tính ngày tháng, hiện tại đang là độ tháng Ba tháng Tư âm lịch, cứ đà khởi công này thì cũng phải đến giữa hoặc cuối tháng Năm mới xong việc được.

Như vậy cũng tốt.

Ở nhà mới trông coi, giám sát công trình được đâu đó nửa tháng là Thang Hiển Linh đã bắt đầu thấy buồn chân buồn tay, đâm ra chán chường. Thiết Ngưu thấy vậy liền bảo cứ để hắn ở lại gánh vác trông nom cho, dẫu sao bản vẽ thiết kế đôi bên cũng đã bàn bạc, thống nhất kỹ càng từ trước rồi. Thang Hiển Linh nghe vậy bèn làm bộ làm tịch ngượng ngùng một chút: "Như thế sao mà coi được cơ chứ......"

"Để ta đánh xe đưa ngươi cùng nhị tỷ và mẹ về thôn Hứa chơi một chuyến, dắt luôn cả hai đứa Ngộ Xuân và Hóa Cát theo cùng cho vui." Thiết Ngưu ôn tồn đề nghị.

Thang Hiển Linh lập tức reo lên đầy phấn khởi.

Trong lòng cậu quả thực cũng đã có chút nhớ nhung lũ nhỏ ở thôn Hứa rồi.

Ngược lại, hai đứa đồ đệ Ngộ Xuân và Hóa Cát dạo này lại chẳng thèm tự coi mình là trẻ con nữa. Tụi nó chưa từng được đặt chân đến thôn Hứa bao giờ, trong đầu hai đứa cứ nghĩ mình nay đã là người lớn rồi. Sư phụ đợt trước đã bỏ bao công sức cứu mạng, mua tụi nó về lại còn tốn kém biết bao nhiêu tiền của để nuôi nấng bồi bổ, nay đi thôn Hứa rõ ràng là đi chơi bời hưởng lạc, tụi nó mới không thèm đi chơi đâu.

Thế nhưng ngay sau đó, cả hai đứa liền bị sư phụ gầy yếu xách cổ lôi tuột lên thùng xe ngựa.

"Khó khăn lắm mới có dịp đi hít thở khí trời, tầm tháng Ba tháng Tư này ở thôn Hứa cảnh sắc vừa đẹp lại vừa có nhiều chỗ chơi hay lắm." Thang Hiển Linh vừa dỗ dành vừa giải thích với hai đứa đồ đệ, lại còn bồi thêm một câu đầy dụ dỗ: "Đến lúc đó ta sẽ làm món thỏ nướng cho mà ăn, bên ấy bây giờ chính là thôn nuôi thỏ có tiếng đấy."

Kể từ sau khi món thỏ ăn liền của nhà cậu nổi lên như cồn, cộng thêm việc nguồn ớt cay ngày một dồi dào, không còn là của hiếm độc quyền nữa, một số tay buôn nhỏ và các quán ăn tửu lầu khác cũng bắt đầu bắt chước theo chiêu số của Thang gia. Họ liền tung ra một loạt các món từ thịt thỏ như thỏ xào cay rát, thỏ bạo cay, thỏ nướng cay rát để câu kéo khách khứa.

Thôn Hứa nhờ vào việc đẩy mạnh nuôi thỏ với số lượng lớn mà vào cái năm ấy đã kiếm được bộn tiền rủng rỉnh.

Thuở ban đầu, khi có đám thương nhân từ nơi khác lặn lội chạy đến thôn Hứa để thu mua thỏ, Trương Hoài trong lòng vẫn còn chút e dè, không nỡ bán ra ngoài vì sợ ảnh hưởng đến mối làm ăn của Thang gia. Thang Trân khi ấy đang có mặt ở trong thôn liền thẳng thắn tháo gỡ nút thắt: "Trong thôn nhà mình nuôi nhiều thỏ như vậy, một mình em trai ta bên kia làm sao mà tiêu thụ cho hết được. Thúc cứ dứt khoát bán ra ngoài mà kiếm tiền đi, em trai ta trong bụng chắc chắn sẽ không mảy may để tâm đến chút chuyện nhỏ nhặt này đâu."

Chúng ta là đi kiếm tiền của người ngoài, cứ việc hợp sức nâng giá lên cao một chút là được.

Bởi vậy mà vào cái năm đó, Trương Hoài cùng đám hộ nuôi thỏ có máu mặt trong thôn đã thu về một khoản lợi nhuận không hề nhỏ.

Giờ đây, thôn Hứa đã hoàn toàn thay da đổi thịt, không còn là cái thôn nghèo xơ xác của mấy năm về trước nữa. Nhà nhà người người đều đua nhau dựng lên những căn nhà khang trang, không còn cái cảnh dùng hàng rào gỗ sơ sài làm tường bao, hoặc dứt khoát để trống hoác trống huơ nhìn rõ vào tận bên trong như trước. Những ngôi nhà mái ngói gạch xanh nay đã trở thành hình ảnh quen thuộc khắp nơi, đường xá trong thôn cũng được sửa sang, tái tạo lại bằng phẳng, vuông vức, thực sự mang lại một cảm giác yên bình, tĩnh lặng tựa như chốn thế ngoại đào nguyên vậy.

Thang Hiển Linh ngồi xe ngựa ròng rã suốt một quãng đường dài, mông cũng đã bắt đầu có chút ê ẩm, thế nên vừa tới đầu thôn là cậu liền nhảy ngay xuống đất để đi bộ. Từ sau khi cuộc sống trong thôn khấm khá lên, số lượng trẻ em rõ ràng là đông đúc hơn hẳn. Lúc này, lũ trẻ đang tụ tập chơi đùa trên con đường làng, vừa thấy có người lạ tới bèn không hề sợ sệt mà tò mò ngó nghiêng nhìn ngó, có đứa nhận ra người quen liền cao giọng hô lớn một tiếng: "Thang lão bản tới rồi!"

"Nghe điệu bộ này cứ như thể bọn chúng đang reo hò 'Thần Tài đến' vậy." Thiết Ngưu lên tiếng trêu ghẹo.

Thang Hiển Linh cười hì hì, huých nhẹ khuỷu tay vào người Thiết Ngưu một cái rõ đau.

Thang Ngộ Xuân cùng Hóa Cát tuy là lần đầu tiên đặt chân đến nơi đây, nhưng hai đứa vốn xuất thân từ nhà nông hộ nên không mảy may xa lạ gì với cảnh sắc nông thôn. Có điều, thôn Hứa này lại hoàn toàn khác biệt so với ngôi làng trong ký ức của hai đứa. Xiêm y của đám con nít nơi đây tuyệt nhiên không hề có những mảnh mụn vá rách rưới, chỉ là trông có chút lấm lem bùn đất, phỏng chừng là do vừa mới lăn lộn nô đùa trên mặt đất mà ra.

Hơn nữa, túi áo của một vài đứa trẻ còn căng phồng lên, vừa thọc tay vào sờ một cái là móc ra ngay được nắm kẹo mạch nha hay ít hạt đậu phộng. Ngặt nỗi đôi tay nhỏ của đứa nhóc kia lại dơ hề hề, cứ thế cầm viên kẹo mạch nha chìa ra định đưa cho sư phụ...

Trong bụng Ngộ Xuân và Hóa Cát thầm nghĩ: "Sư phụ vốn là người vô cùng kỹ tính và thích sạch sẽ trong chuyện ăn uống, chắc chắn người sẽ không nhận đâu."

"Ai da, cái tay con dơ hề hề thế kia, ta không ăn đâu nhé. Con mà có muốn ăn thì cũng phải đi rửa sạch tay cái đã." Thang Hiển Linh thẳng thắn bảo với đứa nhỏ trong thôn.

Đứa nhỏ nghe vậy liền có chút thẹn thùng ngượng ngùng, Thang Hiển Linh bèn đưa tay lên xoa xoa đầu nó một chút đầy trìu mến.

"Phải giữ sạch sẽ, chuyện ăn uống là tuyệt đối phải chú trọng vệ sinh đàng hoàng."

Thang sư phụ bấy giờ cứ như hiện thân của Đường Tăng, túm lấy đứa nhỏ mà lải nhải nhắc nhở một tràng đạo lý.

Đám con nít nghe xong liền giải tán sạch sành sanh, đứa nào đứa nấy lật đật chạy về nhà tìm người lớn để thông báo tin tức: Thang lão bản tới rồi!

Gian sân nhà nhị tỷ nằm khá gần với nhà của Trương thúc. Sân nhà Trương thúc lần trước đã được cất công xây dựng thêm, bốn phía xung quanh đều có phòng ốc khang trang, thế nên Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu lần này sẽ nghỉ lại tại nhà Trương thúc, thúc ấy cũng đã sớm dọn dẹp và sửa soạn sẵn sàng chăn đệm giường tược sạch sẽ cho hai người rồi.

"Hai đứa bọn con lần này cũng sẽ ở chung một chỗ với chúng ta luôn." Thang Hiển Linh quay sang bảo với hai đứa đồ đệ.

Ngộ Xuân và Hóa Cát tất nhiên là một mực vâng lời, đi theo sát gót sư phụ.

Đi được nửa đoạn đường, bỗng nhiên có một toán thiếu niên từ đâu ào ào kéo tới vây quanh lấy cả nhà, đứa xung phong dẫn đầu chính là Trương Hải Ngưu. Hải Ngưu năm nay đã mười lăm tuổi, vóc người nhổ giò cao lớn vọt lên tới một mét tám, có điều dáng người cậu nhóc khá gầy, thuộc kiểu thon chắc vững chãi. Từ nhỏ đến lớn cậu nhóc vốn có nước da đen nhẻm, thành ra lại càng làm nổi bật lên đôi mắt sáng ngời cùng hàm răng trắng bóng.

Ngay phía sau lưng Hải Ngưu là đứa con trai thứ tư Thang Thố Thố đang chạy lon ton theo đuôi, thằng bé năm nay lên tám tuổi.

Còn Thang Lạt Lạt năm nay cũng đã lên sáu tuổi rồi.

Tưởng Vân đứng cách đó một quãng xa, bà nheo nheo mắt quan sát một lượt, nhận ra ngay được Hải Ngưu, Thố Thố và Lạt Lạt, liền quay sang hỏi: "Sao ta chẳng thấy bóng dáng mấy đứa Đại Nương nhà mình đâu cả nhỉ?"

"Mẹ ơi, cái đứa đang chạy huỳnh huỵch ở tít đằng sau, trên đầu còn cắm một cọng cỏ kia chính là Mật Mật nhà con đấy ạ." Thang Trân vừa liếc mắt một cái liền nhận ra ngay. Cái đứa con gái thứ ba nhà nàng hiện giờ nghịch ngợm chẳng khác nào một thằng nhóc con, ngày nào cũng chỉ thích chúi đầu vào trong đám con trai mà bày trò nghịch ngợm.

Tưởng Vân tập trung nhìn kỹ một trận, không khỏi giật nảy cả mình, xót xa kêu lên: "Ui chao, sao mà nó lại đen nhẻm đen nhem như cột nhà cháy thế kia, mới có mấy tháng trời không gặp sao có thể phơi nắng đến nông nỗi này cơ chứ!"

Thang Tam Nương năm nay mười hai tuổi, vóc người không tính là cao cũng chẳng tính là lùn, thân hình gầy gầy mảnh khảnh. Lúc này cô bé vừa chạy được hai bước lại tung người nhảy lên một cái, nhảy rõ là cao.

Thang Hiển Linh câm nín: "...... Sao trông cứ như Tôn Ngộ Không đang chạy bộ trên bãi biển thế kia."

Thang Trân và Tưởng Vân nghe không hiểu cái điển tích "Ngộ Không chạy bộ trên bãi biển" là cái thá gì, nhưng trong lòng thừa biết lời này thốt ra từ miệng Ngũ ca nhi định bụng là đang trêu chọc Tam Nương / Mật Mật rồi...

"Nghịch ngợm sinh động y hệt như một con khỉ nhỏ vậy." Thang Hiển Linh bồi thêm một câu.

Tưởng Vân và Thang Trân:...... Quả nhiên là thế.

Nhưng nhìn kỹ lại thì Tam Nương / Mật Mật xác thực là giống một con khỉ con thật.

Đám trẻ lớn chạy ùa tới trước mặt nhanh như một cơn gió. Trương Hải Ngưu đang trong thời kỳ vỡ giọng, giọng nói cứ ồm ồm như tiếng trâu rống. Bọn trẻ đồng thanh gọi một lượt, Thang Hiển Linh nghe thấy mà chỉ muốn phì cười, bèn dắt díu cả đám người kéo nhau về nhà trước để dàn xếp, nghỉ ngơi cái đã.

"A cha, cha." Thang Lạt Lạt lộ diện, thằng bé rất muốn sà vào lòng ôm lấy a cha, nhưng ngẫm nghĩ một chốc lại rụt tay về không dám nhúc nhích. Ở đây đông người như vậy, thằng bé tự thấy mình nay tuổi tác đã lớn, lại được đi học đọc sách thánh hiền, bậc quân tử là phải biết thấu hiểu lễ nghĩa...

Thang Hiển Linh thấy vậy liền dang rộng vòng tay, một phát bế thốc đứa con trai rụt rè cao lãnh Lạt Lạt của mình ôm chặt vào lòng: "Ôi chao đứa con trai ngoan của ta, làm a cha nhớ con muốn chết đi được ấy chứ!!!"

Bậc quân tử Lạt Lạt bấy giờ liền cười hắc hắc hắc.

Thằng bé thực ra cũng nhớ a cha và cha nhiều lắm.