Bốn năm sau, năm Thái Bình nguyên niên, tiết đầu xuân.
Tại phố Chính thuộc phường Bát Hưng của thành Phụng Nguyên, cái tiệm ăn nhỏ nhà họ Thang bấy giờ đang đóng cửa im lìm. Tính từ lúc ăn Tết xong xuôi đến nay thì tiệm đã đóng cửa hơn nửa tháng trời, dẫu vậy thì cái quán ăn sáng nằm ngay cách vách vẫn mở cửa đón khách như thường lệ, vẫn duy trì quy định làm năm ngày nghỉ hai ngày.
Có thương nhân từ nơi khác đến bèn hỏi thăm: "Trong thành này có tiệm ăn nào ngon một chút không?"
Thế là kiểu gì cũng có người địa phương hoặc bạn đồng hành chỉ lối cho đến tiệm cơm nhỏ của Thang ngũ ca ở phường Bát Hưng, cuối cùng còn chu đáo bổ sung thêm một tăng: "Ngươi đừng nhìn nó chỉ là một cái tiệm cơm nhỏ, nhưng ở cái thành Phụng Nguyên này cũng được xếp vào cửa hàng có tiếng là ngon có số có má đấy. Giá cả thì chẳng phải quá đắt đỏ mà cũng không quá rẻ rúng, ngặt nỗi cái vị của nó thì đúng là hàng thật giá thật, thơm ngon nhức nách. Nhưng mà đáng tiếc thật, nhà hắn từ cuối năm ngoái đến tận bây giờ vẫn chưa chịu mở cửa hàng."
"Ơ kìa? Sao lại thế? Chẳng lẽ dẹp tiệm rồi à?"
"Đã bảo là ăn ngon đến thế, cớ sao lại đóng cửa im lìm vậy chứ, ngươi đừng có mà nói lời dối trá để lừa gạt người nơi khác đến như ta nha."
Người bạn đi cùng cười mắng một tiếng: "Nói bậy bạ cái gì đó, ngươi thì hiểu cái vẹo gì. Nhà hắn là đang tính mở rộng quy mô lên thành tửu lầu, bận rộn đi tìm kiếm địa điểm đấy chứ, chẳng qua cuối năm ngoái vừa vặn đụng phải kỳ quốc tang......"
Vào mùa thu năm Văn Định thứ ba mươi tư, tức là khoảng thời gian thu đông năm ngoái, hoàng đế băng hà, cả nước phải chịu tang trăm ngày.
Người nơi khác đến nghe vậy liền gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, bấy giờ mới kéo đề tài trở lại: "Vậy thì ta tin lời ngươi nói."
"Ngươi đâu phải là tin ta, ngươi là thông minh đấy."
"Ha ha, ta đang nghĩ một cái tiệm cơm nhỏ ẩn mình trong phố xá mà có thể phát đạt làm thành tửu lầu, chắc chắn là phải có chút bản lĩnh độc môn, đồ ăn chắc chắn là ngon lắm. Có điều ta nghe ngươi nói tửu lầu trong thành thảy đều tụ tập ở hai chợ Đông Tây, chẳng biết cái nhà này định dọn sang bên nào đây?"
Chợ Đông hay là chợ Tây?
Đừng nói là người nơi khác đến tò mò, ngay cả dân bản địa ở đây cũng tò mò không kém.
"Giá nhà đất ở chợ Tây đắt đỏ vô cùng, đặc biệt là trên trục đường chính, các đại tửu lầu đã chiếm kín chỗ cả rồi, ta thấy chẳng còn lầu trống nào để mà thuê nữa. Chợ Đông thì vẫn còn chỗ, có điều đoạn đường ở đó cũng bình thường, được cái mặt bằng đủ rộng rãi, nhưng bên ấy phần lớn lại là thương nhân ngoại bang tụ tập......"
Tiệm ăn Thang gia sắp sửa chuyển mình rũ bùn đứng lên thành tửu lầu, thực khách mới lẫn cũ ai nấy đều tò mò không biết cậu sẽ chọn khu đất nào. Thậm chí có người còn nhiệt tình đề cử cậu dọn về phường của nhà mình, nơi đó trên phố Chính có một cái lầu hai tầng, nếu bàn mua lại rồi thông hai mặt tiền thì không gian cũng chẳng thua kém gì các tửu lầu ở chợ Tây.
Dĩ nhiên, vị thực khách đề cử câu này cũng có chút tâm cơ nhỏ mọn của riêng mình. Thang ngũ ca mà mở tiệm ở phường của gã thì sau này gã đi ăn cơm chẳng phải là tiện quá xá rồi sao ~
Thành Phụng Nguyên thực ra không thiếu những phường giàu có, phú quý. Nếu không chọn hai chợ Đông và Tây thì đúng là có bớt đi vài phần náo nhiệt, nhân khí, thế nhưng Thang ngũ ca mấy năm nay cũng chẳng phải làm không công. Cậu đã tự tích lũy được cho mình một lượng khách quen vô cùng ổn định, thuở trước đến cái nơi hẻo lánh như phường Bát Hưng mà người ta còn nườm nượp kéo tới ăn, thì nay có dọn đi phường khác cũng chẳng đời nào chịu lỗ vốn cho được.
Tại tiểu viện nhà họ Thang.
Lũ trẻ bấy giờ đều không có mặt ở trong sân. Cuối năm ngoái đụng phải kỳ quốc tang, trẻ con vốn tính hiếu động, thích chạy nhảy nô đùa mà cứ giữ ở trong thành thì có quá nhiều điều kiêng kỵ, gò bó. Thế nên nhân lúc trước Tết, Thang Hiển Linh đã thu dọn đồ đạc, đóng gói cả năm đứa nhỏ gửi tuốt về thôn Hứa.
Nhị tỷ bấy giờ đã thuê riêng một ngôi nhà có sân vườn ở thôn Hứa với thời hạn tận mười năm, bên đó thứ gì cũng đầy đủ, chẳng thiếu thốn món gì.
Đứa con gái lớn Thang Điềm Điềm năm nay đã mười bảy, mười tám tuổi, vóc dáng trổ mã duyên dáng yêu kiều, xinh đẹp như hoa. Vào khoảng mùa hè năm ngoái, sau khi việc làm ăn tạm thời vãn bớt, nhị tỷ Thang Trân liền cùng mẹ nhỏ to bàn bạc với cậu rằng đã đến lúc phải chọn một tấm chồng cho Đại Nương rồi.
Thang Hiển Linh nghe xong mà cạn lời:......
"Đứa nhỏ mới bao lớn mà đã lo tìm kiếm mối mai gả chồng cho Đại Nương rồi?"
Đừng nói Thang Trân nghe thấy lời này liền tức cười, ngay cả Đại Nương Thang Điềm Điềm đứng bên cạnh cũng phải che miệng cười thầm a thúc của mình. Bởi vì thấy a thúc vẫn coi mình như đứa trẻ con, vẫn nghĩ mình còn nhỏ dại, trong lòng cô bé không khỏi dâng lên một nỗi vui sướng, ngọt ngào.
"Đã mười bảy tuổi đầu rồi, ta tính tuổi thật đấy nhé, tháng sau là bước sang tuổi mười tám rồi. Còn nếu tính theo tuổi mụ thì chẳng phải đã mười chín, hai mươi rồi còn gì......" Thang Trân cãi lý với đệ đệ.
Thang Hiển Linh vẫn mạnh miệng cãi cố: "Thế sao tỷ không tính luôn cho con bé thành hai mươi lăm tuổi luôn đi!"
Thang Trân:......
Tưởng Vân bấy giờ tuổi tác đã cao, mái tóc đã điểm thêm vài phần hoa râm, bà nở nụ cười từ ái ngồi nhìn hai đứa con đấu khẩu vui vẻ với nhau. Thấy hai chị em cùng quay sang nhìn mình chờ phân xử, bà liền xua xua tay bảo: "Ta chẳng rảnh hơi đứng ra phân xử kiện tụng cho hai đứa đâu, hai chị em cứ tự nhiên mà tranh cãi tiếp đi."
Cuối cùng, Thang Hiển Linh đành dịu giọng xuống, nói với nhị tỷ trước: "Điềm Điềm thực ra cũng chưa đến mức quá lớn tuổi, có điều nếu tỷ đã muốn tìm kiếm mối cho con bé thì phải chọn lựa cho thật kỹ càng. Việc này đúng là cần phải nghiêm túc, cẩn trọng một chút, chúng ta cứ chi mạnh tay một khoản tiền để mời quan môi có tiếng về lo liệu."
"Ta cũng tính như vậy đấy." Thang Trân gật đầu đồng tình.
Mấy năm nay, Thang Trân đứng ra buôn bán, tự tay quản lý biết bao nhiêu người dưới trướng. Từ một phụ nhân khiếp đảm, nhút nhát ngày trước phải ép bản thân dấn thân vào thương trường, cho đến giờ đây, giữa hai hàng lông mày của nàng đã thêm vài phần thong dong, thành thạo và tự tin. Bốn đứa nhỏ cũng theo chân mẹ mình học hỏi được rất nhiều điều. Đại Nương Điềm Điềm năm xưa khi mới theo về Thang gia là đứa có tuổi tác lớn nhất, qua mấy năm nay đi theo Thang Trân chạy ngược chạy xuôi, cô bé cũng đã nhúng tay vào học hỏi ít nhiều việc quản lý buôn bán. Tính cách cô bé vốn điềm tĩnh, lại có phần truyền thống, nên đối với việc gả chồng, thành gia lập thất rồi sinh con đẻ cái cũng không hề có tâm lý bài xích, chống đối.
Nếu đứa trẻ đã không bài xích thì việc thong thả chọn lựa từ sớm cũng là điều đúng đắn, lời nhị tỷ nói quả thực không sai.
Thang Hiển Linh cùng nhị tỷ sau đó có sửa soạn lễ vật sang bái phỏng Viên đại nhân để tỏ rõ ý định nhờ vả. Kết quả là trong vòng mấy tháng sau đó Viên đại nhân có đứng ra giới thiệu cho hai mối, nhưng xem xét lại đều thấy không quá thích hợp. Nhà trai bên kia nghe danh nhị tỷ là nữ tử tự lập hộ môn thì đâm ra có chút coi thường, hạ thấp nàng.
Cái kiểu thông gia mà xem nhẹ nhau như thế thì dĩ nhiên là chẳng thể nào hòa hợp, qua lại được rồi.
Tiếp sau đó thì cả nước bước vào kỳ quốc tang.
Thang Trân trong lòng có chút u sầu, thở ngắn than dài: "Chẳng lẽ là do đường hôn nhân của ta không thuận, nên lây sang cả bọn trẻ cũng bị..."
"Liên quan gì đến tỷ cơ chứ! Cái vị hoàng đế lão gia kia là do tuổi tác đã cao rồi, nên mới về trời hưởng phúc đấy chứ." Thang Hiển Linh đóng chặt cửa nẻo ở nhà mình mà nói chuyện, giọng điệu vẫn mang theo vài phần trêu chọc xen lẫn tâng bốc một phen.
Dẫu sao người ta cũng là chân long thiên tử mà, có băng hà thì cũng là thăng thiên để tiếp tục làm chân long oai phong mà thôi.
Thang Trân vừa nghe Mgux ca nhi nói năng lớn mật như thế, lập tức đem đống ưu sầu về hôn sự của Đại Nương quăng ra sau đầu, vội vàng đổi giọng: "Thôi thì cứ giữ đạo hiếu trăm ngày cái đã, sang năm tính tiếp cũng rất thích hợp."
"Phải, phải, phải, cứ thong thả mà chọn lựa. Hơn nữa tính tình Điềm Điềm nhà ta tốt như vậy, hai cái nhà mà Viên đại nhân giới thiệu lần trước ấy, mấy đứa con trai nhà họ thì mỗi đứa có một cái tốt thật, nhưng tục ngữ có câu 'mua heo phải nhìn chuồng heo', bậc bề trên trưởng bối nhà họ tự cao tự đại quá mức, thôi thì dẹp phắt cho rảnh nợ. Nhà chúng ta cũng chẳng cần phải bám víu vào nhà ai để mà sinh sống cả." Thang Hiển Linh dứt khoát bảo.
Hai hộ gia đình mà Viên đại nhân đứng ra giới thiệu kia, lần ấy Thang Hiển Linh vừa được nghỉ phép một cái là lập tức lôi kéo Thiết Ngưu đi thăm dò. Đứa nhỏ của hai nhà nọ tuổi tác tất thảy đều xấp xỉ với Điềm Điềm, diện mạo khôi ngô tuấn tú, lại vô cùng biết giữ lễ nghĩa. Thang Hiển Linh lúc bấy giờ xem chừng còn vừa lòng lắm, liền quay sang bảo với Thiết Ngưu: "Nhìn người này mày rậm mắt to là biết ngay thuộc hàng người tốt đứng đắn, không lệch đi đâu được."
Thiết Ngưu nghe vậy liền nhìn chằm chằm vào phu lang nhà mình, hỏi gặng: "Thế ta có mày rậm mắt to không?"
Thang Hiển Linh bị hắn chọc cho bật cười khanh khách. Đều đã là phu phu già với nhau cả rồi, tự dưng Thiết Ngưu lại giở cái giọng ấy ra làm chi không biết!
Vì đôi bên vẫn chưa thực hiện lễ nạp thái mà mới chỉ dừng lại ở bước chạm mặt xem ấn tượng ban đầu, thành ra mối này thất bại thì cũng thôi, không gây ảnh hưởng gì đến danh tiếng đôi bên.
Sau đó, Thang Hiển Linh và nhị tỷ có đến thưa chuyện rõ ràng với Viên đại nhân. Ai dè qua vài ngày sau, Viên đại nhân đích thân ghé tiệm cơm để dùng bữa, vừa gặp cậu đã bảo: "Hai cái nhà nọ vừa nghe bên các ngươi bảo không thuận, thế là cuống cuồng cả lên. Ý của cả hai nhà đều là nhìn trúng Điềm Điềm rồi, chỉ là muốn giở chút thói kiêu căng để đắn đo, chèn ép các ngươi một chút mà thôi. Cái hạng gia đình như thế thì bỏ đi cho rảnh, để ta tìm kiếm mối khác tốt hơn."
Thang Hiển Linh nghe xong lại càng thêm phần khấp khởi mừng thầm, may mắn thay cho cái sự thất bại lần trước.
Cái loại gia đình gì không biết, rõ ràng là trong lòng ưng thuận muốn thú người ta về làm dâu, thế mà ngoài mặt còn bày đặt kiếm cớ bắt bẻ này nọ để hạ bệ nhị tỷ cùng Điềm Điềm, đúng là phường có bệnh thần kinh.
Thang Hiển Linh sợ Điềm Điềm nghĩ ngợi lung tung rồi hiểu sai lệch vấn đề, bèn đem hết thảy ngọn ngành lý do phân tích rõ ràng cho cô bé hiểu, sau đó dứt khoát đóng gói gửi lũ trẻ về thôn Hứa chơi bời giải sầu, Thang Lạt Lạt dĩ nhiên cũng lon ton theo chân các anh chị cùng đi.
Thành ra đám nhỏ ham chơi một mạch từ dạo ấy cho đến tận năm sau vẫn chưa chịu mò mặt về thành.
Thang Hiển Linh cũng lười chẳng buồn đi đón. Dạo gần đây cái tiểu viện khó lắm mới có được những ngày thanh nhàn, không phải mở cửa buôn bán, không phải trông nom lũ trẻ, lại chẳng phải nghe chúng líu lo kiện cáo kiện tụng lẫn nhau, ôi chao nó sướng làm sao...
Sướng cái thá gì cơ chứ.
Thang lão bản trên thực tế vẫn còn một rổ chuyện phiền toái quấn thân, điển hình là việc chọn lựa mặt bằng để mở tửu lầu, tuy nhiên việc này hiện tại đang để cho Thiết Ngưu một tay chạy vạy lo liệu rồi.
"Sư phụ dùng trà sữa ạ." Thang Ngộ Xuân bưng một ly trà sữa vừa mới nấu xong đưa đến tận tầm tay của sư phụ, ngay phía sau nàng là Thang Hóa Cát cũng đang bê một mâm bánh quy nhỏ vị hồng trà sữa bò tiến lại gần.
Thang Hiển Linh lập tức nhỏm người ngồi dậy khỏi chiếc ghế nằm, đưa mắt nhìn hai đứa đồ đệ ngoan ngoãn của mình rồi bảo: "Khó lắm mới có được mấy hôm nghỉ phép thanh nhàn thế này, hai đứa tụi con cũng không có việc gì vội, cứ ở trong sân này nghỉ ngơi một chốc đi. Chúng ta cùng uống trà sữa, đến buổi chiều khỏi cần nổi lửa nấu cơm nữa, cứ lên phố mua đồ ăn sẵn cho tiện."
"Sư phụ ơi, đồ ăn bán ngoài phố ăn chẳng ngon lành gì, lại không được sạch sẽ bằng đồ tự tay mình làm đâu ạ." Thang Ngộ Xuân nhanh nhảu lên tiếng.
Thang Hóa Cát cũng gật đầu phụ họa: "Đúng đấy sư phụ, có phiền toái gì đâu cơ chứ. Hai hôm trước con chẳng phải nghe sư phụ bảo thèm ăn món vịt quay nấu lẩu sao? Vừa vặn hôm nay con lại mới làm thịt một con vịt."
Thang Hiển Linh:???
Cái loại việc phiền toái như làm thịt vịt mà con lại dám bảo là vừa vặn cơ đấy.
"Hai cái đứa này..." Thang Hiển Linh chậm rãi húp một ngụm trà sữa, đưa mắt nhìn hai đứa đồ đệ của mình, "Bây giờ mà không chịu tranh thủ quý trọng thời gian nghỉ phép đi, quay đầu lại đến lúc tửu lầu khai trương thì lúc đó có mà bận tối tăm mặt mũi."
Thang Ngộ Xuân cười hì hì bảo: "Bận rộn lại hay sư phụ ạ, bận chút cho vui, chứ nói thật lòng dạo này con rảnh rỗi đến mức sắp phát cuồng lên được rồi đây này."
"Đúng vậy đó sư phụ."
Thang Hiển Linh bật cười: "Hóa Cát à, con đúng thật là cái đuôi nhỏ chuyên giúp đỡ của sư tỷ con rồi." Cậu lại đưa tay lấy một miếng bánh quy, cái thứ bánh quy vị hồng trà sữa bò này ăn quả thực là ngon tuyệt cú mèo, vị ngọt thanh vừa vặn chứ không hề bị đắng hay ngấy, tỷ lệ giữa vị chát nhẹ của trà và vị béo ngậy của sữa được hòa quyện chuẩn chỉnh vô cùng, cậu liền không tiếc lời khen ngợi: "Làm tốt lắm."
"Sư phụ, thế trà sữa con nấu không ngon ạ?" Thang Ngộ Xuân vờ mếu máo hỏi.
Thang Hiển Linh vội thanh minh: "Ngon chứ, ta mới húp hai ngụm mà đã muốn uống sạch cả ly rồi đây này."
Hai đứa đồ đệ bấy giờ mới hớn hở dắt nhau chạy tuột vào nhà bếp bận rộn tiếp.
Thang Hiển Linh nhìn theo bóng lưng hai đứa nhỏ, trong lòng không khỏi cảm thán số mạng của mình quả thực quá đỗi may mắn.
Đại đồ đệ Ngộ Xuân năm nay đã mười sáu tuổi, từ nhỏ bộ khung xương của con bé đã to lớn hơn người. Giờ đây cái đầu đã cao chạm ngưỡng gần mét bảy, tiểu cô nương đang tuổi ăn tuổi lớn nên sức ăn khỏe, chiều cao cũng nhảy vọt, vóc dáng không mập không gầy trông vô cùng săn chắc, khỏe mạnh, nước da hồng nhuận, sức lực cũng có phần cứng cáp hơn xưa.
Thuở trước, Thiết Ngưu dạy hai đứa nhỏ học chữ, còn cậu thì chỉ dạy chúng ghi chép sổ sách. Về sau thấy hai đứa nhỏ nuôi mãi một năm trời mà người ngợm vẫn cứ gầy trơ cả xương, Thiết Ngưu bèn đứng ra dạy chúng mấy đường quyền cước để hoạt động gân cốt, giải phóng năng lượng. Có lẽ nhờ vậy mà sau này, thân thể của hai đứa nhỏ đều vô cùng dẻo dai, khỏe khoắn.
Còn Hóa Cát năm nay mười ba tuổi, cái đầu so với sư tỷ thì thấp hơn hẳn một cái, chỉ tầm mét sáu, người ngợm gầy gầy mảnh khảnh, da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú và khung xương có phần tinh tế hơn. Thằng bé nói năng vẫn còn mang chút giọng con nít, thanh âm trong vắt, chưa đến tuổi vỡ giọng.
Sở dĩ cậu bảo số mạng mình tốt, là vì vô tình nhặt được hai đứa đồ đệ này về nuôi, mà đứa nào đứa nấy trong cái nghề làm bếp lại thực sự có sẵn cái duyên cái khiếu và thiên phú thiên bẩm ở trong người.
Lúc trước Thang Hiển Linh dạy Lư Tam Nương làm điểm tâm, ưu điểm của Tam Nương là khéo tay, biết tạo hình nặn bánh, các loại bánh trái kiểu Trung hoa học rất nhanh và chuẩn. Thế nhưng sang đến món bánh kiểu Tây thì nàng lại có phần thua sút, bởi cái món này đòi hỏi tỷ lệ nguyên liệu phải ghi nhớ thật chuẩn xác và phải đổ vào đúng theo từng bước quy trình.
Còn về hai đứa đồ đệ này, trước hết nói về Hóa Cát. Thằng bé làm điểm tâm lại có chút thiên hướng tùy tâm sở dục, cốt ở sự hòa hợp. Nghĩa là ngươi đừng có bắt bẻ trong quá trình làm nó có nhảy cóc qua bước nào hay nêm nếm thiếu thứ gì không, bởi cái kết quả cuối cùng cho ra... hương vị lại gần như đúc từ một khuôn so với đồ do chính tay sư phụ làm.
Hóa Cát lại là đứa vô cùng nỗ lực, luôn đòi hỏi sự hoàn mỹ, đầu óc lại hay tìm tòi cân nhắc. Một khi tay nghề đã vững lại sẵn thiên phú trong người, việc làm đồ ăn có thêm sự thấu hiểu và nét phá cách của riêng mình chẳng những không đáng sợ, mà trái lại còn va chạm, kết hợp ra được nhiều tầng hương vị mới mẻ.
Cái này chính là khả năng sáng tạo.
Ngoài mảng điểm tâm bánh trái ra, Hóa Cát đối với việc nấu nướng cũng cực kỳ có thiên phú. Từ món chay, rau trộn, dưa muối cho đến các món mặn thảy đều không làm khó được nó. Tóm lại là các món chiêu bài của Thang gia, Hóa Cát đều đã học thuộc lòng đến độ làu làu. Hương vị nó nấu ra, cánh thực khách sành ăn vẫn có thể nhận biết được đôi ba phần, liền cười trêu chọc một câu: "Món ăn hôm nay là do tiểu sư phó Hóa Cát trổ tài có phải không?"
Hóa Cát nghe xong lại có chút ảo não, tự bảo bản thân vẫn cần phải rèn luyện thêm nhiều, quyết không để làm đổ bể bảng hiệu chiêu bài của sư phụ.
Trong khi đó, Thang Ngộ Xuân lại đặc biệt có thiên phú ở các món mặn, nhất là khoản nêm nếm gia vị và chế ngự, làm chủ hỏa hầu. Kỹ năng đảo nồi xắt rau, các ngón nghề kiến thức cơ bản của con bé đều vô cùng vững vàng. Chỗ này cũng phải nhờ có sự dạy dỗ chỉ bảo tận tình của Tiểu Mễ, lại thêm cả Điền đại trù vào những ngày lễ ngày Tết ghé chơi Thang gia cũng thường hay đứng bên chỉ điểm cho vài đường.
Nếu nói cánh thực khách sành sỏi có thể nếm ra được sự khác biệt giữa tay nghề của Hóa Cát và Thang lão bản, thì đối với những món do Thang Ngộ Xuân đứng bếp chưởng muỗng, dẫu là lão thực khách lâu năm của Thang gia có nếm thử cũng chẳng tài nào phân biệt nổi.
Trừ phi là người nào sở hữu cái đầu lưỡi cực kỳ tinh nhạy thì mới nửa tin nửa ngờ mà bảo: "Món này hình như không phải do đích thân Thang lão bản làm thì phải?"
Mỗi lần như thế, Ngộ Xuân lại vô cùng nghiêm túc, khách khí tiến lại hỏi han ngọn ngành nguyên do, con bé muốn biết bản thân còn kém cạnh sư phụ ở điểm nào để mà sửa đổi, tiến bộ.
Vị khách tham ăn kia liền cười ha ha mà bảo: "Món này ngươi nấu đã là cực kỳ ngon rồi, nhưng đồ do sư phụ ngươi nấu ra nó cứ có một cái vị gì đó rất khác biệt. Ngươi bảo ta giảng giải, bắt ta hình dung thì ta cũng chịu chết chẳng nói rõ được, cái món gã nấu ra ăn vào cứ như là có 'sinh mệnh', nó 'sống' động lắm......"
Cái cách nói nghe huyền hồ kỳ ảo đến vậy, thế mà Thang Ngộ Xuân lại liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng tình sâu sắc: "Ngài nói chí phải, dạo trước con cũng tự thấy mình còn thua kém sư phụ, ngặt nỗi lại chẳng biết là kém ở chỗ nào. Giờ nghe ngài nói xong là con hiểu rồi, con vẫn còn phải rèn luyện thêm nhiều, phải luyện nhiều hơn nữa mới được."
Hai người tung kẻ hứng giao lưu học hỏi, để lại vị sư phụ Thang Hiển Linh được tâng bốc lên tận mây xanh bấy giờ chỉ biết câm nín:......
Cậu đúng thật là kẻ được bàn tay vàng mở hack mà.
Dẫu sao thì hai đứa Ngộ Xuân và Hóa Cát như thế đã là quá tốt rồi. Chẳng bù cho những đứa trẻ khác ở độ tuổi ẩm ương như mấy đứa nhỏ nhà nhị tỷ và tam tỷ thi thoảng còn dỗi hờn, phụng phịu, khiến người lớn phải đứng ra can ngăn, dỗ dành gãy cả lưỡi. Trong khi Ngộ Xuân và Hóa Cát lại quá đỗi ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Thang Hiển Linh thầm cảm thán: "Đời trước mình đúng là có tích đại phúc đức mới gặp được hai đứa nhỏ này."
Còn về phần Lư Tam Nương, ba năm trước nàng đã xuất giá lấy chồng. Nhà chồng của nàng nằm ngay ở lối Đinh Nhất thuộc phường đối diện, gia cảnh cũng tương tự như nhà Thôi Đại Bảo đợt trước, thuộc hạng hộ gia đình chuyên thu tiền thuê nhà đất. Có điều cơ ngơi nhà họ không có nhiều sân vườn như Thôi gia, chỉ có dư ra một cái tiểu viện tử để cho người ta thuê lại mà thôi.
Nhà nọ có hai anh em trai, phía trên còn có một người tỷ tỷ nhưng đã sớm gả chồng xa.
Lư Tam Nương chính là gả cho người con trai út.
Gia đình ấy hiện vẫn chưa phân gia, hai anh em và thê tử của ọ cùng cha mẹ chồng tất thảy đều chen chúc sống chung dưới một mái nhà. Thuở trước Thang Hiển Linh vừa nghe thấy chuyện này đã không khỏi nhíu mày, thắc mắc: "Chẳng phải nhà họ còn dư ra một cái tiểu viện đó sao? Cớ gì còn phải chen chúc sống chung một chỗ làm chi cho chật chội."
Người nhà họ Lư bấy giờ mới phân bua: "Bên ấy bảo cái đại viện này vẫn còn đủ chỗ, cứ ở tạm vài năm cái đã. Đợi sau này Tam Nương sinh con đẻ cái rồi thì dọn sang bên tiểu viện kia sau, trước mắt cứ tranh thủ kiếm thêm mấy năm tiền thuê nhà đã chứ. Hơn nữa cái tiểu viện kia người ta đang thuê ở đàng hoàng, sao có thể tự dưng phá vỡ khế ước hủy thuê để mà chịu bồi thường tiền nong cho người ta được."
Thang Hiển Linh nghe xong mà câm nín:......
Cái văn văn vở vở này nghe sao mà quen tai thế không biết, y hệt như mấy nhà ở thời hiện đại hay bảo: "Chuyện mua nhà không phải vội đâu, cứ cưới đi rồi cưới xong hai đứa tích cóp mua sau."
Nhưng một khi đã kết hôn rồi thì cuộc sống hôn nhân luôn phát sinh đủ thứ khoản phải chi tiêu, tiền nong cứ thế hao hụt rồi kéo rê kéo dài mãi chẳng bao giờ mua nổi cái nhà mới. Dĩ nhiên, cũng có những cặp đôi là thật sự mua được thật.
Dẫu sao thì đối với mối hôn sự này của Lư Tam Nương, Thang Hiển Linh vẫn cứ cảm thấy có vấn đề không ổn. Cậu còn từng đem chuyện này ra bàn bạc với mẹ và nhị tỷ: "Cái hộ gia đình kia trông cũng tầm thường thôi mà, Tam Nương nhà ta lại có bản lĩnh, đi theo con học được nghề làm điểm tâm khéo léo như thế, cớ sao Lư gia lại cứ coi nhà nọ như một mối hỷ sự trăm năm báu bở, ước gì được gả ngay như vậy?"
Tưởng Vân ôn tồn bảo: "Xảo Liên thấy thích hợp thì là thích hợp thôi con ạ. Hai cái phường nằm sát cạnh nhau, Tam Nương gả qua bên đó thì người làm cha làm mẹ như họ cũng dễ bề qua lại ngó ngàng, đỡ đần được cho con gái."
Thang Trân cũng tiếp lời: "Còn có một điểm này nữa, Tam Nương gả chồng ở gần như thế, quay đầu lại vẫn có thể tiếp tục sang bên tiệm của đệ làm việc, đi làm chấm công lãnh tiền công như thường, cũng chẳng thiệt đi đâu."
Thang Hiển Linh:......
Mấy cái duyên cớ này thì đúng thật, nhưng đó cũng chỉ là những nhân tố tác động từ bên ngoài thôi. Lư gia trước nay vẫn rất mực yêu thương đứa con gái này, cái nhà chồng tương lai kia dẫu sao thì cũng phải có điểm gì nổi trội khác nữa chứ?
Về sau khi hai nhà chính thức kết thành thông gia, Lư Tam Nương gả qua bên đó rồi thì Thang Hiển Linh mới ngã ngửa biết được sự thật. Hóa ra vợ chồng đại ca đại tẩu bên nhà chồng Lư Tam Nương bị hiếm muộn, hai người họ kết hôn tận năm năm trời mà cái bụng nàng dâu trưởng vẫn im lìm không hề có động tĩnh, đứa con gái nhỏ dưới gối hiện tại cũng là nhận nuôi từ nơi khác về.
Bên nhà trai kia đã đứng ra cam đoan chắc nịch với Lư gia rằng chỉ cần Lư Tam Nương gả vào cửa rồi sinh hạ được một đứa con, thì đến lúc phân chia gia sản, cái đại viện rộng rãi này sẽ thuộc về bên vợ chồng người con út, còn cái tiểu viện tử kia sẽ chia cho bên lão đại.
Thang Hiển Linh nghe xong mà cạn lời toàn tập:......
"..."
"..."
Cái nhà họ Lư này không biết đầu óc có bị chập mạch hay có tật xấu gì không nữa.
Thang lão bản bấy giờ chỉ rất muốn mở miệng hỏi thẳng một câu: "Cái tên lão đại bên kia bị hiếm muộn vô sinh, lẽ nào các người không sợ gã đệ đệ này cũng mắc chứng vô sinh y hệt như thế hay sao?"
Sao có thể vì tham luyến chút đồ gia sản tiền tài của người ta mà mờ mắt đến thế được nhỉ?
Thang lão bản cảm thấy chuyện này thật sự là không thể tưởng tượng nổi và không tài nào hiểu thấu cho được. Thế nhưng Lư gia tự có những tính toán, suy xét của riêng họ. Trước hết là tên con rể bên kia tỏ ra vô cùng thành tâm thành ý, chỉ riêng tiền sính lễ cưới hỏi đã chịu chi mạnh tay đưa cho Tam Nương tận hai mươi lượng bạc. Tiếp đến là bản tính hắn làm người rất thật thà, đáng tin cậy, tính tình lại hiền lành, chịu thương chịu khó, bản thân hắn còn dắt lưng thêm được cái nghề thợ mộc lành nghề, tự thân cũng có thể kiếm ra tiền nuôi gia đình.
Trong thâm tâm của hai vợ chồng già nhà họ Lư suy tính thế này: Đàn ông có tay nghề dắt lưng để nuôi sống gia đình thì tiền tài cũng như dòng nước chảy không bao giờ cạn, chuỗi ngày sau này chỉ có tốt lên chứ không có xấu đi. Cộng thêm việc Tam Nương gả đến lối Đinh Nhất ngay sát vách phường Bát Hưng, bản thân nàng lại tự kiếm ra tiền nên quyết không sợ bị nhà chồng xem thường, hạ thấp.
Bên kia tình cảnh tên lão đại đã rành rành ra đó, cha chồng bà mẫu nhà họ tất nhiên sẽ dồn hết lòng dạ dốc sức vun vén cho đứa con trai út này.
Hơn nữa, nàng dâu trưởng tuy không sinh nở được nhưng cha chồng bà mẫu bên ấy cũng chẳng hề buông lời oán trách hay đày đọa, khắc nghiệt, nhìn vào là đủ thấy họ là những người tử tế, nhân hậu.
Có lần Trần Xảo Liên còn thần thần bí bí gọi Nhị Lang trở về để lén bắt mạch cho con rể tương lai. Sau khi biết thân thể gã không có vấn đề gì lớn, chẳng qua chỉ là hơi suy nhược một chút, bồi bổ vài thang thuốc là chuyện sinh con đẻ cái sẽ thuận buồm xuôi gió, Trần Xảo Liên bấy giờ mới hoàn toàn nhẹ lòng gật đầu gả con gái đi.
Quả nhiên, sau khi Lư Tam Nương gả vào Đỗ gia theo quy định của Thang gia, người làm sẽ được hưởng kỳ nghỉ kết hôn là bảy ngày.
Bảy ngày sau, Tam Nương trở lại tiệm cơm đi làm với gương mặt ngập tràn vẻ ngọt ngào, hạnh phúc. Đến giờ tan tầm, Đỗ Nhị Lang còn chu đáo tự mình đến tận nơi để đón vợ, hai vợ chồng son nhìn nhau tình trong như đã mặt ngoài còn e, cuộc sống vô cùng ân ái, hòa hợp.
Bởi vậy nên Thang Hiển Linh cũng không mở miệng bàn ra tán vào thêm làm gì. Tóm lại trong bụng cậu có thể âm thầm mỉa mai, phun tào vài câu, chứ đại sự hôn nhân của Lư Tam Nương cậu tuyệt đối không thể đứng ra làm chủ hay quyết định thay người ta được.
Lư Tam Nương sau khi lấy chồng vẫn tiếp tục làm việc ở Thang gia hơn một năm trời, mãi cho đến khoảng cuối năm kia mới kiểm tra ra là đã hoài thai. Đối với Đỗ gia mà nói, cái thai này của nàng quả thực là quý giá như vàng như ngọc, đứa nhỏ còn chưa kịp chào đời mà cả nhà đã xúm xít vây quanh, trông ngóng từng ngày vào cái bụng của Lư Tam Nương. Lẽ tự nhiên là họ khuyên nàng nên tạm thời nghỉ việc ở nhà để dưỡng thai cho tốt.
Thang lão bản vốn có chế độ thai sản dành cho người làm, trước mắt cậu liền duyệt cho Tam Nương nghỉ ngơi dưỡng sức.
Về sau, bản thân Lư Tam Nương cũng lo sợ việc đi lại làm lụng vất vả sẽ khiến cái thai không được vững, rủi ro xảy ra chuyện gì bất trắc dọc đường thì hối hận không kịp, thế nên nàng đứt khoát xin nghỉ hẳn để ở nhà chuyên tâm dưỡng thai.
Năm ngoái khi Lư Tam Nương sinh hạ được con trai, dựa theo cách nói của Trần thẩm thì là: "Tam Nương cuối cùng cũng đã đứng vững gót chân ở Đỗ gia rồi."
Nếu là thuở trước, Thang Trân nghe xong những lời này tất nhiên sẽ vừa hâm mộ vừa đồng tình sâu sắc. Thế nhưng chẳng biết vì sao, lần này nghe Trần thẩm nói vậy, nàng chỉ mỉm cười cho qua chứ không thực sự để tâm lắm, có điều lời chúc phúc thốt ra thì lại vô cùng chân thành, thật lòng: "Như vậy cũng tốt, chuỗi ngày sau này của Tam Nương có thể được an ổn, thuận lợi hơn chút."
Lư Tam Nương một khi đã từ chức ở Thang gia, đồng nghĩa với việc từ nay về sau chỉ có thể bám víu vào nhà chồng Đỗ gia mà sinh sống. Thang Trân là người từng trải, nàng biết quá rõ cái kiểu sống phụ thuộc ấy chẳng dễ dàng, sung sướng gì cho cam, bản thân Thang Trân ngày trước chính là một ví dụ. Dựa theo góc nhìn và tư duy của nàng hiện tại, dù thế nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không nên từ bỏ công việc.
Chẳng thà cứ mặt dày một chút, xin nghỉ phép nhiều ngày một tí, miễn sao giữ lại được cái cần câu cơm của mình trước đã.
Tuy rằng hiện tại tâm cảnh đã hoàn toàn khác xưa, nhưng Thang Trân vẫn thiệt tình mong ước cho cuộc sống của Lư Tam Nương được thuận lợi, dễ thở.
Thang Hiển Linh biết rõ tâm tư này của nhị tỷ. Sau đó, cậu có nhỏ to tâm sự với nàng rằng: Tam Nương dù sao cũng là đứa nhỏ cậu nhìn lớn lên, bấy giờ con bé có vì chút tình cảm yêu đương nhất thời mà che mờ mắt, sinh ra não yêu đương đi chăng nữa, thì cứ đợi qua vài năm nữa, khi cái đầu óc đã bình tĩnh và tỉnh táo trở lại trước thực tế cuộc sống, con bé tự khắc sẽ biết cách tự mình bươn chải, lăn lộn thôi.
Đầu óc tiểu cô nương khi còn trẻ tuổi muốn yêu đương cuồng nhiệt là chuyện hết sức bình thường, chờ đến lúc kết hôn sinh con rồi, đối mặt với những chuỗi ngày vụn vặt tẻ nhạt lặp đi lặp lại một cách nhàm chán, tự khắc người ta sẽ biết tập trung vào bản thân, tìm kiếm công việc khác để làm.
Thang Trân nghe đệ đệ phân tích một tràng thì không khỏi cười ngất, trêu chọc: "Ai không biết lại tưởng đệ đệ ta đã ngoài ba mươi tuổi đầu rồi đấy, nói năng nghe trải đời gớm chưa, cứ như bậc trưởng bối lão làng không bằng." Sau trận cười đùa, Thang Trân lại bùi ngùi bảo: "Nhưng ta là thật sự mừng cho nó, Tam Nương rốt cuộc không giống như ta ngày trước, bên cạnh con bé ít ra còn có một vị Ngũ ca như đệ trông nom, bảo bọc."
Thang Hiển Linh bỗng chốc chẳng biết phải tiếp lời thế nào cho phải, nhưng thực ra cậu cũng không cần phải tiếp lời làm chi. Nhị tỷ bây giờ đâu còn là nhị tỷ nhu nhược của ngày xưa nữa, nàng vừa trêu chọc xong, hiểu thấu mọi chuyện liền trao lại một nụ cười vô cùng tiêu sái, rồi lại quay ngoắt đi tiếp tục bận rộn với công việc của riêng mình.
Ngược lại, Thang Hiển Linh sau bận ấy bỗng có chút ngộ ra vài điều, thế là cậu quay sang nhìn chằm chằm vào đại đồ đệ Thang Ngộ Xuân. Ngộ Xuân năm ngoái mới mười lăm tuổi, chính là đang ở cái độ tuổi dậy thì ẩm ương, diện mạo con bé trông cũng không hề khó coi chút nào. Dưới con mắt của người làm sư phụ như cậu, vị đại đồ đệ này sắc mặt hồng nhuận khỏe khoắn, toàn thân cứ hừng hực một luồng sức trâu xài hoài không hết, tràn ngập hơi thở sinh mệnh, thật là tốt biết bao.
"Ngộ Xuân này, con nghe sư phụ bảo này. Sư phụ hoàn toàn không phản đối chuyện con yêu đương phát triển tình cảm đâu nhé, có điều sau này nếu con có lỡ thích cái gã nào thì nhớ phải báo trước một tiếng với sư phụ. Quay đầu lại để sư phụ cùng sư công con âm thầm đi điều tra, dò xét lai lịch gã đó một phen, quyết không thể để con chịu thiệt hay bị người ta lừa gạt được." Thang Hiển Linh lại bắt đầu giở cái thói bận lòng của một lão phụ thân ra lải nhải.
Thang Ngộ Xuân ngơ ngác:???
Sư phụ đang nói cái gì thế không biết, cô bé còn đang bận rộn đi làm thịt gà để chuẩn bị làm món gà ăn mày bọc lá sen thơm phức đây này!
"Sư phụ ơi, con không gả chồng đâu, thế sư phụ có ăn gà không ạ?"
Thang Hiển Linh lập tức đổi giọng: "Con còn nhỏ tuổi, đúng là không nên tơ tưởng đến mấy chuyện yêu đương nhăng cuội này đâu. Ăn chứ, sao lại không ăn!"
Thế là Thang Ngộ Xuân lại lủi thủi vào nhà bếp thu dọn con gà. Con bé ra tay giơ dao chém xuống, cắt tiết nhổ lông, mọi động tác thảy đều vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát và mạnh mẽ.
Ánh mắt Thang Hiển Linh bấy giờ lại khẽ dịch chuyển sang tiểu đồ đệ Hóa Cát đứng bên cạnh, rồi vô tình chạm ngay phải đôi mắt ngây ngốc, ngơ ngác của thằng bé. Ờ, cái đứa này vẫn còn là một nhóc con chưa vỡ giọng nữa cơ mà, biết cái thá gì về chuyện tình tình ái ái tình trường đôi lứa đâu, thôi thì khỏi mắc công tốn nước bọt giải thích làm chi cho mệt người.
Tối hôm đó, Thang sư phụ đã được thưởng thức món gà ăn mày do đích thân tay đại đồ đệ trổ tài. Ôi chao, nó ngon tuyệt cú mèo!!!
Thấm thoắt bốn năm trôi qua, Lư Tam Nương đã gả chồng sinh con, mà Tiểu Mễ trong tiệm cũng đã thành gia lập thất. Tiểu Mễ cưới được một tiểu ca nhi do chính sư phụ hắn cất công tìm kiếm cho. Ngày tổ chức hỷ sự, toàn bộ người làm của Thang gia đều kéo đến uống rượu mừng. Nhìn cái bản mặt của tân lang quan là Tiểu Mễ ngày hôm đó.... Ôi chao hắn cười toe toét trông chẳng khác nào một tên đại ngốc.
Nhìn bộ dạng đó là đủ biết, Tiểu Mễ đối với vị phu lang mới cưới này vô cùng thích ý và vừa lòng.
Hôn sự của con cái bình dân thời này cũng không đến mức quá gò bó, khắt khe. Trước khi cưới đôi bên vẫn được gặp mặt và hiểu rõ đôi phần về bản tính của nhau. Sau khi rước phu lang về dinh, Tiểu Mễ liền thuê riêng một cái sân nhỏ ở ngay phường Bát Hưng để dọn ra ở riêng, mỗi tháng lãnh tiền công được bao nhiêu hắn đều ngoan ngoãn nộp sạch sành sanh vào tay phu lang quản lý.
Vị tiểu phu lang kia trông bộ dạng rất cơ linh, nhanh nhẹn. Mà nói thế nào nhỉ, người nọ đối ngoại thì khôn khéo, đanh đá và hết lòng che chở cho Tiểu Mễ, nhưng thực chất lại là kẻ biết phân biệt tốt xấu, phải trái. Tiểu Mễ làm việc ở Thang gia, Thang lão bản đối đãi tốt với hắn ra sao thì hai mắt tiểu phu lang này đều có thể tự nhìn ra và cảm nhận hàng thật giá thật.
Thế là tiểu phu lang liền hết sức để tâm, một lòng một dạ cùng Tiểu Mễ hướng về một chỗ mà dùng sức. Người nọ tự nguyện chạy đến Thang gia làm công không công, chẳng thèm lấy nửa đồng tiền thù lao.
Thang lão bản câm nín:...... Thôi xin, ta không cần đâu à nha.
Về sau, nhân lúc Lư Tam Nương xin nghỉ việc hẳn ở tiệm, Thang Hiển Linh mới chính thức mở lời gọi phu lang của Tiểu Mễ sang hẳn trong nhà để phụ giúp làm lụng, tính lương đàng hoàng.
Vị tiểu phu lang này họ Lâm, tên gọi là Lâm Yến Nhi. Tiểu Mễ mỗi bận gọi phu lang đều thân mật gọi hai tiếng "Lâm Lâm". Cái xưng hô đường mật sến sẩm của hai phu phu nhà họ, lần đầu nghe thấy, Thang lão bản vốn là cái bậc đại nhân mặt dày vô sỉ liền không nhịn được mà nhảy vào trêu chọc, chế nhạo Tiểu Mễ vài câu. Khỏi phải nói, Tiểu Mễ bị chọc cho mặt mũi đỏ gay, thẹn thùng đến mức không biết giấu vào đâu, thế nhưng lần sau hắn vẫn chứng nào tật nấy, tuyệt nhiên chẳng thèm sửa miệng.
Thang Hiển Linh khoái chí nghĩ bụng: "Hì hì, nhìn tụi trẻ tuổi yêu đương quấn quýt lấy nhau xem ra cũng vui vẻ, hay ho ra phết."
Vào khoảng cuối năm ngoái, Thang lão bản bắt đầu rục rịch tâm tư muốn mở rộng quy mô lên thành tửu lầu. Đến dịp Tết vừa rồi, Lư Tam Nương có dắt theo trượng phu Đỗ Nhị Lang, bế theo cả đứa con nhỏ đến tận nhà để chúc Tết lão bản. Nàng tuy rằng đã nghỉ việc, không còn là người làm của Thang gia nữa, nhưng vì thói quen lâu ngày nên vừa mở miệng vẫn cứ một tiếng lão bản, hai tiếng lão bản đầy kính cẩn.
Sau khi chúc Tết xong xuôi, Thang Hiển Linh liền rút ra một cái bao lì xì để mừng tuổi cho đứa nhỏ nhà Lư Tam Nương. Ấy thế mà Tam Nương lại sống chết từ chối không chịu nhận, trên gương mặt bấy giờ còn hiện rõ vẻ ngượng ngùng đầy nét bối rối. Thang Hiển Linh vừa liếc mắt một cái là trong lòng liền tự khắc biết ngay, Tam Nương bận này đến đây chắc chắn là có chuyện muốn cầu cạnh cậu rồi.
"Muội có việc gì à? Có chuyện gì thì cứ thẳng thắn nói ra đi xem nào."
Lư Tam Nương vốn hiểu rõ tính khí cốt cách làm người của lão bản nhà mình, nàng bèn đánh liều ghìm chặt khuôn mặt đang đỏ bừng lên vì xấu hổ, ngập ngừng bảo: "Lão bản, tiệm ăn nhà ta sắp sửa đổi thành tửu lầu lớn rồi, thế thì, thế thì..." Nói rồi nàng lại ngắc ngớ, cảm thấy vô cùng khó khăn để mở lời tiếp.
Thang Hiển Linh bận đầu cứ đinh ninh cho rằng Lư Tam Nương đang muốn quay trở lại tiệm để làm việc, cậu liền giải thích trước: "Địa điểm xây tửu lầu hiện tại vẫn chưa chốt xong, nhưng mà khoảng cách so với phường Bát Hưng này chắc chắn là sẽ xa hơn nhiều đấy."
Phường Bát Hưng này vốn nằm ở rìa vòng ngoài của thành Phụng Nguyên, lần này cậu chọn vị trí mở tửu lầu nếu không phải ở chợ Tây thì cũng là mấy phường nằm gần sát khu hành chính trung tâm của thành.
"Không phải đâu ạ, ta không phải có ý muốn xin quay lại làm việc đâu." Lư Tam Nương vội vàng xua tay thanh minh. Thấy ánh mắt lão bản đang hướng về phía mình dò hỏi, nàng lại cúi gằm mặt xuống, nhất thời không biết nên mở lời thế nào cho phải đạo. Trong lòng Lư Tam Nương bấy giờ đang ngập tràn sự ngượng ngùng, rụt rè, bấu víu một hồi lâu cuối cùng lại lí nhí bảo chẳng có chuyện gì khác cả.
Thang Hiển Linh nghe vậy liền nhíu chặt lông mày, có chút không kiên nhẫn bảo: "Thành gia lập thất gả cho người ta rồi, sao cái tính khí lại trở nên dây dưa dây cà, thiếu dứt khoát thế kia. Muôị có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng ra, ta đây nếu như không vui thì cứ dứt khoát cự tuyệt muội là xong chứ gì đâu."
Lư Tam Nương bấy giờ mới dám lấy hết can đảm nói ra ý định của mình: "Đến lúc đó tiệm ăn dời đi nơi khác để mở tửu lầu làm ăn, lão bản, ta có thể nào ở ngay trên con phố thuộc phường này, đẩy xe bán điểm tâm được không ạ? Chính là mấy món điểm tâm ta học được từ chỗ lão bản... Ta nghĩ bụng đứa nhỏ giờ cũng đã lớn thêm chút rồi, bà mẫu ta cũng có thể đỡ đần ngó ngàng giúp......"
"Được chứ." Thang Hiển Linh dứt khoát ngắt lời giải thích dong dài, ngượng ngùng của Lư Tam Nương, cậu nhìn thẳng vào nàng với ánh mắt vô cùng khẳng định: "Được mà."
Hốc mắt Lư Tam Nương lập tức đỏ hoe, bờ môi mấp máy run run chẳng biết phải nói lời gì cho phải.
"Chờ tửu lầu khai trương rồi ta mới đẩy xe ra bán điểm tâm."
"Ừm, cũng chẳng phải chuyện to tát gì, muội muốn bán thì cứ đợi qua kỳ quốc hiếu rồi hãy bán." Thang Hiển Linh không mảy may để tâm đến mấy việc vặt vãnh này, cậu nhìn sâu vào mắt Lư Tam Nương, chậm rãi bảo, "Muội giờ cũng đã gả cho người ta, có con cái cả rồi, tự bản thân phải có chủ kiến riêng của mình. Đời này dựa dẫm vào ai đi chăng nữa thì cũng chẳng bằng tự dựa vào chính bản thân mình đâu."
Lư Tam Nương vành mắt đỏ rực gật đầu lia lịa. Chuỗi ngày nàng sống ở Đỗ gia thực ra vẫn ổn, qua lại cũng không tồi, phu quân cũng biết thương xót nàng, thế nhưng trong lòng Lư Tam Nương cứ có cảm giác không được thoải mái, tự tại, chính là luôn muốn tự tay bươn chải làm thêm một cái gì đó cho riêng mình.
"Ta cảm ơn Ngũ ca."
Thang Hiển Linh khẽ mỉm cười nhìn Lư Tam Nương, cảm giác như thể vừa mới lần đầu tiên trông thấy nàng vậy. Đó là cô bé muội muội nhà bên, năm vào mới mười hai, mười ba tuổi, tính tình có chút tham ăn, lại vô tâm vô phế, nghĩ cái gì là đều viết rõ mồn một lên trên mặt. Người với người tương ngộ rồi kết bạn với nhau, có những người chỉ là quen biết, gắn bó một đoạn đường ngắn ngủi rồi sẽ phải chia xa. Chia xa thực ra cũng chẳng có gì phải sợ hãi, mỗi người đều có một con đường riêng của mình phải đi, chỉ mong sao cho con đường phía trước của ai nấy đều được bằng phẳng, thông thuận là tốt rồi.
Ngược lại, Thang Ngộ Xuân sau bận ấy liền kéo sư đệ vào trong phòng ngấm ngầm phun tào: "Cái vị Lư Tam Nương kia đúng thật là lòng lang dạ sói, chẳng có chút nghĩa khí nào cả. Gả cho người ta một cái là bị gã đàn ông mê hoặc cho mờ mịt cả hai mắt, uổng công sư phụ nhà mình tâm địa lương thiện, bao dung. Nàng ta đúng là thắp được hương cao mới gặp được sư phụ nhà mình đấy."
"Sư tỷ à, chúng ta cũng là thắp được hương cao mới gặp được người mà." Thang Hóa Cát nhỏ nhẹ bảo.
Thang Ngộ Xuân cạn lời:......
Cái tiểu sư đệ này của cô bé thứ gì cũng tốt, ngặt nỗi mỗi bận cô bé muốn mắng chửi người là cậu nhóc lại chẳng chịu cùng hội cùng thuyền hùa theo chút nào.
"Ta thì không giống vậy đâu nhé, sau này ta quyết không thèm gả chồng đâu. Ta còn phải cả đời ở vậy phụng dưỡng, lo liệu việc dưỡng lão cho sư phụ và sư công nữa cơ."
"Ta cũng sẽ phụng dưỡng sư phụ và sư công, hết lòng hầu hạ, hiếu kính hai người." Thang Hóa Cát ngoan ngoãn tiếp lời.