Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 127


Đêm hôm ấy, cả đoàn dừng chân nghỉ lại tại nhà của một hộ nông dân. Thiết Ngưu cùng Triệu Kinh đứng ra thương thảo công chuyện với chủ nhà, thuê lại hai gian phòng trống để cả nhà nghỉ ngơi, chỉnh đốn một chút, đồng thời xin thêm nước ấm và cơm nóng. Một gian phòng dành cho đám nam lang ở gồm Thiết Ngưu, Triệu Kinh và hai gã phu xe, Triệu Kinh vốn không biết đánh xe ngựa, cỗ xe của nhà hắn là do phu xe riêng điều khiển.

Gian phòng còn lại là nơi nhị tỷ, tam tỷ và Thang Hiển Linh cùng ở một chỗ.

Lúc đêm về, trong thôn xóm thưa thớt ánh đèn, bốn bề tối đen như mực, nhưng nhờ có giường đất được đốt sưởi nên trong phòng không đến mức quá lạnh lẽo. Thiết Ngưu vẫn mặc nguyên xiêm y mà nằm ngủ. Nói là ngủ nhưng kỳ thực hắn lại vô cùng cảnh giác, đề phòng, thời khắc lưu ý đến mọi động tĩnh từ gian phòng của phu lang bên cạnh, dẫu sao thì ra đường bôn ba bên ngoài, lại đang tá túc trên địa bàn của người xa lạ.

Hai gã phu xe lúc này đã sớm ngáy o o, ngủ say như chết từ đời nào.

Chỉ có Triệu Kinh là trằn trọc ngủ không được, hắn cứ lật qua lật lại, trong lòng như chất chứa một bụng đày lời muốn nói. Thế nhưng hắn với vị đệ phu này kỳ thực lại không hay trò chuyện thân thiết vì hai người bọn họ vốn chẳng phải là người cùng một đường, có điều Triệu Kinh thừa nhận vị trước mắt này quả thực là một đấng nam nhi vô cùng đáng tin cậy.

"Đệ phu, ngươi đã ngủ chưa?"

Thiết Ngưu khẽ đáp một tiếng: "Chưa."

"Ngươi bảo chuyện này liệu có phải liền cứ thế mà kết thúc rồi không? Nhị tỷ phận nữ nhi một thân một mình, lại còn mang theo tận bốn đứa con bên người, kỳ thực mà nói, chuyện hệ trọng thế này đáng ra không nên làm một mạch nhanh gọn, dứt khoát đến vậy chứ. Mà lại nói lần này ngươi ra tay động thủ thật đấy à......"

Thiết Ngưu ở trong bóng tối nhìn qua, thấy tam tỷ phu cứ rúc người vào một góc mà lẩm bẩm, hắn bèn dùng chất giọng không nhanh không chậm, trầm ổn nói: "Với tâm tính của nhị tỷ, phàm là Thôi gia kia còn biết bao dung cho tỷ ấy được ba phần, biết dung thứ cho mấy đứa nhỏ được ba phần thì tỷ ấy đã cắn răng chịu đựng, nhẫn nhục qua ngày rồi."

"Ta biết Thôi gia ăn ở không đúng, chính là cứ cảm thấy lần này mọi người làm việc quá nhanh, tốt xấu gì thì cũng nên ngồi xuống nói chuyện, bàn bạc lại với nhau một chút chứ." Triệu Kinh phân bua. Vừa mới chạm mặt đã vung gậy vung gộc lao vào tẩn người ta, quả thật đã làm hắn kinh hãi một phen.

Thiết Ngưu chậm rãi bảo: "Cái thằng bé bên kia tên là Diệu Tổ, nó đã lớn nhường ấy rồi, lại luôn được mẫu thân nó tự tay nuôi nấng bên người, tình mẫu tử của hai mẹ con chúng sâu đậm như vậy. Nhị tỷ với chúng ta nếu qua đó ngồi xuống thương lượng, thì thương lượng cái gì đây? Định bắt đứa nhỏ kia phải chuyển qua danh nghĩa của nhị tỷ, để tỷ ấy nhận đứa con của ả đàn bà khác làm con ruột của mình chắc?"

"Cái nhà họ Thôi kia đã là một ổ lộn xộn thối nát rồi. Ba đứa con gái cùng với tứ ca nhi nếu có theo về đó thì cũng chỉ có nước chịu đựng những uất ức, đày đọa không ngẩng đầu lên nổi mà thôi. Nhị tỷ trong lòng đã nhìn thấu, nghĩ thông suốt rồi, lần này làm như vậy chính là dùng dao sắc chặt đay rối, cũng là triệt để chặt đứt đường lui, không để nhị tỷ còn cơ hội mủi lòng với Thôi gia nữa."

Triệu Kinh nghe xong liền xoay người lại: "Mấy cái đạo lý này ta đều hiểu cả, ta chính là......"

Nghe giọng điệu của tam tỷ phu, Thiết Ngưu khẽ bật cười một tiếng rồi bảo: "Tam tỷ phu, ngươi đừng có sợ."

"Ta mà thèm sợ cái gì cơ chứ!" Triệu Kinh lập tức mạnh miệng, xù lông lên cãi.

Thiết Ngưu thu liễm lại ý cười, nghiêm túc nói: "Ngươi với gã Thôi Bá An kia không giống nhau, Thôi Bá An không xứng để đem ra đánh đồng với ngươi."

Lời này quả thực đã gãi đúng chỗ ngứa, khiến Triệu Kinh sướng rơn cả người, bao nhiêu sự bực dọc, hốt hoảng ban nãy lập tức bay biến sạch sẽ. Hắn đắc ý bảo: "Đúng vậy! Thiết Ngưu, công nhận ngươi vẫn là người có mắt nhìn người tinh tường nhất. Cái loại tiểu nhân như gã tính là cái thá gì mà đòi đem so với ta. Ta đây thì chẳng có gì phải sợ cả, tam tỷ của ngươi đối với ta tốt cực kỳ, tình cảm phu thê nhà ta sâu đậm lắm nha. Nàng lại một lòng một dạ chung thủy với ta, thì tất nhiên ta cũng phải biết thương nàng, sủng nàng chứ, tuyệt đối không bao giờ có chuyện ra ngoài đường làm bậy làm bạ, trêu hoa ghẹo nguyệt đâu. Cái chốn bên ngoài kia ai biết được có sạch sẽ hay không, lỡ chẳng may rước phải cái thứ bệnh đường sinh dục dơ bẩn vào người, lúc đi tìm đại phu chạy chữa ta còn thấy nhục nhã vô cùng, mất hết cả mặt mũi đàn ông......"

Thiết Ngưu không lên tiếng đáp lại nữa, chỉ lặng im nghe tam tỷ phu lải nhải lầm bầm. Ánh mắt hắn trong đêm tối như muốn xuyên qua bức tường dày để nhìn sang gian phòng của phu lang bên cạnh. Thiết Ngưu thầm nghĩ chẳng biết phu lang nhà mình đã ngủ say chưa, hôm nay tự mình động thủ đánh người ta hăng hái như vậy, bàn tay của phu lang chắc cũng bị đánh đến đau nhức rồi.

Ở gian phòng cách vách bấy giờ.

Ba chị em nằm trong chăn chẳng nói năng gì, cả ba rửa mặt súc miệng xong xuôi là mặc nguyên xiêm y mà nằm ngủ. Thang Noãn và Thang Trân nằm chung một gối, Thang Hiển Linh thì nằm ngoài cùng sát mép giường. Cái giường đất này rộng thênh thang, ở giữa vẫn còn trống tận hai chỗ nằm.

Một lát sau.

Thang Noãn khẽ lên tiếng hỏi: "Nhị tỷ, tỷ có ổn không?"

"Ta ổn." Ngữ khí của Thang Trân bình lặng, không có chút phập phồng hay buồn bã u uất nào.

Thang Hiển Linh liền xen mồm vào một câu: "Đợi về đến nơi ta sẽ mời các tỷ ăn một bữa linh đình để xả xui tai qua nạn khỏi." Ngặt nỗi ở đây không có lá bưởi, bằng không cậu đã làm một bữa tiệc lớn toàn món bưởi để tẩy trần cho nhị tỷ rồi.

Hai chị em nghe vậy đều bật cười.

Thang Noãn ở trong chăn mò mẫm tìm lấy bàn tay nhị tỷ mà nắm chặt, nghẹn ngào bảo: "Nghĩ lại chuyện trước kia, một phần cũng tại ta."

"Sao lại trách muội làm chi?"

"Thì ngày nào ta cũng lải nhải bảo không muốn đi làm ruộng, chẳng thèm lo liệu, gánh vác việc nhà cho mệt người mỏi xác như đại tỷ."

Thang Trân khẽ mỉm cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay của tam muội như để trấn an, dịu giọng bảo: "Đời muội sống được thuận buồm xuôi gió, êm ấm như vậy là tốt rồi. Ta không được kiên định, chịu thương chịu khó như đại tỷ, lại chẳng được lanh lợi, cơ linh như muội. Muội cũng đừng nói mấy lời ấy nữa, đi đến bước đường ngày hôm nay ta mới triệt để tỉnh ngộ, hiểu ra mọi chuyện, nhưng bấy giờ cũng chưa muộn, sai thì sửa là được. Hôm nay thật sự cảm ơn muội và Ngũ ca nhi đã cất công vì ta mà chạy một chuyến vất vả thế này. Nếu là trước kia, ta khẳng định sẽ lại hèn nhát, uất ức mà lún sâu vào cái vũng bùn nhà họ Thôi không tài nào thoát ra nổi, nhưng giờ đây ta đã có lòng tin rồi, những ngày tháng về sau nhất định sẽ tốt đẹp lên thôi."

"Đoạn tuyệt tình cảm với gã Thôi Bá An kia, ta quyết không hối hận."

Thang Hiển Linh nghe đến đây thì biết mình không cần phải lo lắng nghe tiếp nữa. Trước khi gối đầu ngủ say như chết, cậu còn cố bồi thêm một câu: "Nhị tỷ đương nhiên là không hối hận rồi, nhưng ta cứ có cảm giác gã Thôi Bá An kia bắt đầu thấy hối hận rồi đấy."

"Ơ?" Thang Noãn nghe vậy liền ngẩn người ra vì bán tín bán nghi.

Thang Trân thì lại thấy đệ đệ của mình quả thực vô cùng nhạy bén. Nàng khẽ cười một tiếng rồi bảo: "Gã ta nào phải là hối hận, chẳng qua chỉ là tức tối vì không nuốt trôi nỗi nhục này thôi. Một đứa đàn bà xưa nay vốn mềm yếu vô năng, uất ức hèn nhát chỉ biết cúi đầu dựa dẫm vào gã như ta thế mà nay lại dám đứng lên bật lại, đi ngược lại ý gã. Thôi, cứ mặc kệ cho tên đó tự mà dằn vặt, điên cuồng đi."

Lúc này Thang Hiển Linh đã sớm ngủ say từ đời nào.

Sáng ngày hôm sau, mọi người thức dậy từ rất sớm. Nhà hộ nông dân kia đã chuẩn bị sẵn cơm sáng, một nồi cháo đặc sánh, một đĩa dưa chua kèm một rổ màn thầu làm bằng ngũ cốc thô. Mấy cái màn thầu kia có trộn lẫn ít bột mì trắng, mới vừa vớt ra khỏi xửng hấp còn nóng hôi hổi, xốp mềm và nở phồng, bẻ đôi ra rồi kẹp đống dưa chua vào giữa ăn vừa ngon vừa chắc bụng vô cùng.

Thang Hiển Linh xử gọn một cái màn thầu kẹp dưa cùng một bát cháo đặc, bấy giờ cả đoàn mới sửa soạn hành lý để hành lễ cảm tạ chủ nhà.

"Kìa quý nhân, có gì đâu mà phải cảm ơn cơ chứ, gia đình ta còn phải cảm tạ các vị không hết đây này, các vị đã trả cho nhiều tiền phòng thế rồi mà." Người phụ nữ chủ nhà đon đả tiễn khách ra tận ngoài sân, tay còn chu đáo gói ghém số màn thầu còn dư cho cả đoàn, vừa nhiệt tình chỉ lối đi cho họ.

Vị nông phụ nhà này bấy giờ lại ôm ra một cái bát bằng gốm thô, dúi thẳng vào tay Thang Hiển Linh. Thang Hiển Linh cúi đầu nhìn, hóa ra là một bát đầy ắp dưa chua, vị nông phụ liền xởi lởi bảo: "Thấy vị phu lang đây thích ăn thứ này nên ta biếu cầm theo dọc đường, đồ nhà làm chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu."

"Được, vậy ta xin nhận tấm lòng của a thẩm." Thang Hiển Linh cũng không khách sáo từ chối, cậu liền quay sang bảo với Thiết Ngưu: "Ta mang ít cốt lẩu tặng cho a thẩm với thúc thúc đi."

Thiết Ngưu lật đật đi ra xe ngựa lấy nước cốt lẩu. Đợt này lên đường đi xa, cả nhà có mang theo cốt lẩu dự phòng, thi thoảng đến bữa cơm thì cắt một góc đưa cho nhà bếp của khách đ**m nhờ nấu giùm, bất kể là dùng để chan mì hay cho vào xào nấu món gì cũng đều dậy mùi thơm phức. Hiện giờ trong xe còn dư lại ba khối rưỡi, Thiết Ngưu liền lấy ra hai khối vuông vắn đem trao tận tay cho phụ nhân kia.

Thang Hiển Linh cười tủm tỉm bảo: "Đây là gia vị nhà chúng ta tự tay làm, các ngươi cứ cầm lấy dùng thử xem sao."

Người nông phụ trông thấy vậy, cứ đinh ninh cái bọc giấy dầu này cũng chỉ là thứ đồ dưa cà muối giống như hũ dưa chua nhà mình, bấy giờ liền liên tục xua tay chối từ không dám nhận, nhưng ngặt nỗi không chịu nổi sự nhiệt tình của cậu, cuối cùng đành phải nể mặt đón lấy.

Ba chiếc xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh khởi hành.

Buổi trưa ngày hôm ấy, dọc đường đi chẳng có hàng quán nào để dừng chân nghỉ lại. Thiết Ngưu vốn có nhiều kinh nghiệm bôn ba, sinh tồn ở bên ngoài, hắn liền nhanh nhẹn tìm một khoảng trống rồi đi gom củi khô nhóm lửa. Bữa trưa hôm đó, cả đoàn đành ăn tạm món màn thầu nướng kẹp với dưa chua. Ăn uống xong xuôi, mọi người chỉ nghỉ ngơi một khoảng thời gian ngắn ngủi rồi lại tiếp tục lên đường, trong lòng ai nấy cũng đều vướng bận, mong ngóng lũ trẻ đang đợi ở nhà.

Chẳng biết cái thằng bé Thang Lạt Lạt vốn có chút tình nghĩa phụ tử ngắn ngủi kia, dạo này ở nhà có nhớ hai người bọn họ hay không.

Về phần gia đình nông hộ kia, đợi cỗ ngựa xe vừa đi khuất dạng, vị nông phụ vì tò mò nên đã lập tức gỡ bọc giấy dầu ra xem. Nhìn thứ đồ bên trong đỏ rực một mảng, bà có chút ngơ ngác, chẳng biết đây là cái thứ gì, bèn đem đi hỏi cả nhà nhưng từ trên xuống dưới chẳng một ai hay biết.

"Cái vị phu lang kia bảo đây là gia vị, chắc là dùng để nấu cơm nấu bánh rồi."

"Ta sờ thử thấy nó cứ như là mỡ ấy, có điều mỡ gì mà lại đỏ loét thế kia."

Buổi trưa hôm ấy, nông phụ xuống bếp nấu một nồi bánh bột. Nghĩ đến cái bọc nước cốt ban sáng, bà liền cẩn thận cắt lấy một khối nhỏ xíu bỏ trước vào trong bát của riêng mình. Bà cũng sợ cái thứ gia vị lạ lẫm này ăn không quen, dẫu sao thì nhà bà đã bao giờ nhìn thấy thứ này đâu, lỡ chẳng may bỏ thẳng vào nồi lại làm hỏng mất nồi bánh bột của cả nhà thì phí của.

Kết quả là vừa mới nếm thử một miếng, bà đã bị sặc đến mức suýt hỏng cả cổ họng, cứ thế liên tục ho khục khặc, mồ hôi vã ra như tắm.

"Vị kiểu gì thế kia?"

Sau đó cả nhà đều hiếu kỳ nếm thử qua một lượt, người nào hợp khẩu vị thì tấm tắc khen ngon, người ăn không quen thì chịu chết. Ông lão trong nhà bấy giờ liền dặn: "Khối còn lại thì cứ cất kỹ đừng có đụng vào, trước mắt cứ tập trung ăn cho hết cái khối đã mở ra này xem sao, cái thứ này rốt cuộc là cái gì mà lạ lùng thế không biết?"

Mấy ngày sau Tết, gia đình nông hộ này lên thị trấn sắm sửa, vừa vặn nghe được vụ náo động om sòm ở trấn Thôi Lâm, gánh hát bên nhà đại Thôi diễn rã cả họng mà chẳng ai thèm ngó, dân tình cứ túm năm tụm ba, toàn bàn tán về chuyện nhà tiểu Thôi gia.

Nhà nọ đứng bên cạnh nghe mà không khỏi kinh hãi, chốc chốc lại ồ á lên thán phục.

"...... Tẩn người ta xong một trận là họ lập tức lên xe ngựa chạy mất hút, phóng thẳng một mạch ra khỏi thị trấn. Cái tầm ấy ai mà chẳng biết, nếu dứt áo ra đi thì đêm hôm chỉ có nước ngủ bờ ngủ bụi bên ngoài."

"Người ta không muốn nán lại trên trấn cũng phải thôi. Nhà tiểu Thôi gia ăn ở thất đức như thế, ép uổng thê tử phải bỏ đi biệt tích tận hai năm trời. Giờ nàng ta đi hẳn lại hay, đỡ sinh chuyện đau đầu."

"Ngươi nói chí phải! Mấy chị em nhà họ Thang vừa đi trước chân trước, thì chân sau đã có kẻ đem chuyện này đến tai Thạch gia..."

"Kìa, chẳng lẽ Thạch gia lại ra mặt đòi công đạo cho cái nhà tiểu Thôi gia kia á? Làm gì có chuyện đó."

Dĩ nhiên là Thạch gia chẳng rảnh hơi làm thế. Chẳng qua lần ấy có người nơi khác đến, lăm lăm gậy gộc đánh người ngay trước cửa tiệm, có kẻ xem náo nhiệt chưa kịp hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao, vừa thấy động thủ đã hớt hải chạy đi báo quan. Thành ra người của Thạch gia mới phải đến xem xét tình hình.

"Thế gia chủ Thạch gia phán sao?"

"Gia chủ vừa đặt chân tới tiệm gạo của tiểu Thôi gia, ngươi đoán xem thế nào? Hai cha con gã còn chưa kịp mở mồm phân bua, đám hàng xóm láng giềng xung quanh đã nhao nhao kể sạch sành sanh ngọn ngành câu chuyện. Gia chủ Thạch gia nghe xong liền trầm ngâm một chốc rồi phán: 'Đã là việc xích mích nội bộ của gia đình các người, đôi bên tự giải quyết xong xuôi với nhau thì thôi vậy là được.'"

"Thế gã tiểu lão bản nhà họ Thôi thật sự viết giấy hưu thê rồi à?"

"Hưu cái thá gì! Nhà họ Thang người ta có bản lĩnh đanh đá thế cơ mà, họ đánh tới tận cửa là để đòi bằng được thư hòa li đấy. Hai cha con nhà họ Thôi bấy giờ uất ức hèn nhát chịu trận, không dám ho he nửa lời, khóe mắt hai tên đó giờ vẫn còn bầm tím xanh lè xanh lét ra kia kìa."

"Ái chà, ta vừa mới chạy tới định nghía qua một chút, kết quả cái cửa tiệm nhà gã sao vẫn còn đóng cửa im lìm thế kia. Này đã qua năm mới rồi, nhà gã không mở hàng buôn bán nữa à?" Lời này đầy vẻ giễu cợt, tên kia căn bản chẳng phải muốn đến tiệm nhà tiểu Thôi mua đồ, mà chỉ vì muốn xem náo nhiệt, giọng điệu chất chứa một đống tiếc nuối.

Người bên cạnh nghe vậy liền cười ha hả: "Hai cha con gã còn biết đóng cửa trốn nhục đấy, biết thế thì ngày xưa thèm gì phải làm vậy."

Gia đình nông hộ đứng nghe một hồi cũng nắm được hết bảy tám phần câu chuyện. Việc nhị nương tử nhà tiểu Thôi ôm con bỏ đi cả trấn này ai mà chẳng biết, dẫu sao người ta cũng đi biệt tích hơn hai năm trời rồi. Nông phu bỗng ngẫm nghĩ lại, đoàn người tá túc nhà ông hôm nọ cũng đi ba chiếc xe ngựa, cũng có một phu lang trẻ tuổi và một đôi chị em gái.

Chẳng lẽ chính là Thang nhị nương kia?

"Nhà ngoại của nhị nương tử xem ra vẫn là có bản lĩnh, chịu đứng ra làm chỗ dựa cho nàng, bằng không việc này nhị nương tử chỉ có nước ngậm đắng nuốt cay, để cho cái loại xướng phụ bán thân kia trèo lên đầu lên cổ mà ăn h**p liền."

"Nghe nói đệ đệ của nhị nương tử có tài lắm, mở tiệm ăn buôn bán ở thành Phụng Nguyên, quen biết toàn nhân vật lớn thôi."

Vị nông phu nghe tới đó, chợt nhớ đến bọc nước cốt mà vị phu lang kia tặng, liền bất động thanh sắc hỏi dò: "Thang gia làm nghề ăn uống à? Thế họ bán món gì vậy?"

"Cái đó thì ai mà biết được, dù sao nhìn gia thế vững vàng như vậy, hẳn là kiếm được bộn tiền rồi."

Sau đó nông phu trở về nhà, lấy khối nước cốt chưa mở ra lật đi lật lại, suy tính hồi lâu. Ngày hôm sau, ông lại vào thị trấn, đi thẳng tới chỗ Thạch gia, đem một khối còn nguyên vẹn cùng khối đã cắt dở giao cho chưởng quầy Thạch gia xem xét, cửa miệng phân bua: "Chưởng quầy, ngài xem hộ ta cái này với, ta cũng chẳng biết là thứ gì. Chính là cái vụ nhà tiểu Thôi ấy, đêm hôm đó có mấy người lạ mặt đến tá túc, trả cho nhà ta nửa lượng bạc, ngày hôm sau trước khi đi còn tặng thêm hai khối này, bảo là gia vị......"

Chưởng quầy Thạch gia là người từng trải, thấy rộng biết nhiều, trước tiên đem khối đã cắt dở trả lại cho nông phu.

"Ngươi cất kỹ khối này đi, còn khối chưa mở này ta lấy, trả ngươi một lượng bạc."

"Cái gì? Thứ này mà đáng giá một lượng bạc cơ á?" Vị nông phu hoảng hồn, sao lại đắt đỏ đến thế! Chỉ là chút gia vị nấu ăn thôi mà, đắt như vậy, không lẽ bên trong có trộn lẫn bạc chắc?

Chưởng quầy Thạch gia ôn tồn bảo: "Người trên trấn mình chưa ai biết đâu, cái sắc đỏ này chính là quả ớt, ở thành Phụng Nguyên chỉ có mỗi nhà họ Thang độc quyền. Lúc trước có đoàn thương buôn ngoại bang đi ngang qua, trên tay họ có cầm thứ này, ta đã từng được tận mắt chứng kiến. Nghe đâu một lượng bạc mới mua nổi một ít từ tay người ta, ta cũng chẳng thèm ép giá làm chi, cứ trả đúng ngươi một lượng, ngươi bằng lòng bán thì ta thu."

"Bán, bán chứ ạ! Nhà ta không ăn thứ này đâu, khối này còn nguyên vẹn chưa hề đụng chạm gì vào cả." Nông phu nói rồi mắt lại lộ vẻ tiếc rẻ nhìn sang khối đã bị cắt dở ở nhà, không khỏi ảo não tự trách, phải biết trước thế này thì ông đã quyết không bóc ra rồi.

Thấy bộ dạng tiếc của của nông phu, chưởng quầy Thạch gia cười tủm tỉm giải vây: "Ngươi mà không bóc ra thì làm sao biết bên trong là cái gì, mà đã không biết thì sao nghĩ đến chuyện mang tới đây cho ta xem? Hơn nữa, ngươi không bóc ra, ta chỉ nhìn cái bọc giấy dầu bên ngoài cũng chịu chết chẳng đoán nổi là thứ gì, làm sao mà thu mua cho được. Đằng nào cũng đã bóc rồi, người nhà ngươi ăn một ít xem như nếm thử đồ tươi lạ ở thành Phụng Nguyên, tính ra ở cái trấn Thôi Lâm này, nhà ngươi chính là hộ đầu tiên được nếm đấy."

"À không đúng, hiện tại ta được hưởng phúc ké của ngươi nên cũng là người thứ hai rồi."

Vị nông phu nghe vậy thì không khỏi phì cười, bụng dạ nhẹ nhõm hẳn: "Ngài nói chí phải." Ông cũng chẳng còn trách cứ người nhà chuyện lỡ bóc cái bọc kia nữa, vị chưởng quầy Thạch gia này nói năng thật hợp tình hợp lý.

Khối nước cốt đổi được một lượng bạc ròng, nông phu chẳng dám nán lại trên trấn lâu, giấu kỹ tiền vào người rồi sải bước nhanh về nhà. Về đến nơi, ông đem đầu đuôi câu chuyện kể lại một lượt, cả nhà nghe xong ai nấy đều líu lưỡi kinh ngạc. Họ đều bảo ngày hôm đó quả thực đã gặp được quý nhân, lại hết lời ca ngợi chị em nhà họ Thang tốt bụng, hào phóng, rồi quay sang chửi rủa cái nhà tiểu Thôi ăn ở không ra gì.

Dẫu sao thì chỉ cho người ta tá túc qua một đêm, nhà họ đã kiếm được tận một lượng rưỡi, số tiền này quả thực là quá lớn đối với nhà nông.

Còn về khối nước cốt chưa bóc kia, ngay trong ngày đã được phủ đệ Thạch gia thu nhận. Tối hôm đó, gia chủ Thạch gia được thưởng thức món lẩu cay rát, giữa cái rét se lạnh của tiết trời đầu xuân mà ăn đến mức mồ hôi vã ra như tắm, ông không khỏi tấm tắc khen ngợi: "Đồ tốt, đồ tốt! Hôm nào chúng ta cũng phải sang bên Thang gia mua một ít về mới được."

Ông lại bồi thêm một câu: "Cái cha con nhà Thôi Bá An đúng là hạng nhặt rác rưởi về coi như bảo vật."

. . . . . . . . . . . . . . 

Sau khi từ trấn Thôi Lâm trở về, Thang Noãn và Triệu Kinh đón mấy đứa con để sửa soạn về nhà mình, năm nay tính ra là đã trễ nải mất mấy ngày Tết rồi. Trước khi lên đường, Thang Noãn lén lấy ra một nửa số tiền riêng của mình để đưa cho nhị tỷ. Thang Trân nhất quyết từ chối vì bản thân nàng không hề thiếu thốn tiền nong, nhưng Thang Noãn cứ dúi vào tay nàng rồi bảo: "Ta biết nhị tỷ không thiếu tiền, nhưng nhị tỷ ơi, đây là chút tấm lòng của ta, tỷ cứ nhận lấy đi thì trong lòng ta mới nhẹ nhõm, dễ chịu được."

"Cái con bé này thật là." Thang Trân cất giọng oán trách đầy yêu thương.

Thang Noãn nghe vậy mà hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe. Nàng được một tay đại tỷ cùng nhị tỷ nuôi nấng bảo bọc từ nhỏ, nên trong ba chị em, nàng là người thân cận với nhị tỷ nhất. Nhị tỷ vừa như trưởng bối, lại vừa như người bạn thuở thiếu thời của Thang Noãn vậy: "Nhị tỷ, tỷ cứ cầm lấy đi."

"Ta biết rồi, ta cầm là được chứ gì. Chờ ngày sau mua được sân vườn, thu xếp ổn định mọi mặt, muội thấy ta sống tốt rồi thì lúc đó ta lại trả cho muội." Thang Trân bảo.

Thang Noãn sụt sịt: "Dạ, được."

Sau khi gia đình Thang Noãn rời đi, coi như việc sum vầy ăn Tết năm nay cũng khép lại, từ giờ đến cuối năm họ sẽ không sang nữa. Tưởng Vân gật gật đầu, trong lòng rất an tâm. Bà nghĩ việc bôn ba chạy tới chạy lui một chuyến này chẳng có gì to tát, miễn sao đứa con gái thứ ba sống được hạnh phúc, êm ấm là bà mãn nguyện rồi.

Về sau, vợ chồng đại tỷ cũng sang chơi, lần này họ không dắt theo con cái. Chủ yếu là vì trong lòng Thang Xảo cứ đau đáu nhớ mong tình hình của nhị muội, nên mới cố ý chạy sang một chuyến để xem nhị muội đã về chưa và mọi chuyện diễn ra thế nào.

Ngày hôm sau, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu đánh xe sang thôn Hứa để đón Lạt Lạt, thế nên chuyện đại tỷ và nhị tỷ nhỏ to tâm sự những gì ở nhà cậu cũng không rõ.

Tới thôn Hứa, chiếc xe la lọc cọc lăn bánh hướng thẳng về phía sân nhà họ Trương.

Thang Hiển Linh còn chưa kịp bước xuống xe thì đã nghe thấy tiếng Vương a thúc ở trong sân vọng ra: "Lạt Lạt ơi, sao con cứ ngóng mắt ra ngoài sân thế kia?"

"Hình như là tiếng xe la chạy lọc cọc ấy ạ." Trương Hải Ngưu nói rồi liền nắm lấy bàn tay nhỏ của tứ ca nhi dắt ra ngó nghiêng, "Tứ ca nhi cũng nghe thấy này."

Tai thính của lũ trẻ con đúng là không đùa được.

Vừa dứt lời, Hải Ngưu và tứ ca nhi đã trông thấy vị a ca và a thúc ở bên ngoài. Thang Hiển Linh xoa xoa đầu Trương Hải Ngưu rồi cúi xuống bế bổng tứ ca nhi lên, dịu dàng bảo nhỏ: "Mẹ con về rồi, a thúc đến đón con về nhà đây."

"Ở đây cũng là nhà của tứ ca nhi mà." Trương Hải Ngưu không phục, chu môi cãi.

Thang Hiển Linh:......

Ngặt nỗi đứa nhỏ tứ ca nhi đang nằm trong lòng cậu lại thật thà gật đầu phụ họa. Khỏi phải nói, Trương Hải Ngưu đắc chí đến mức suýt chút nữa là hếch mũi lên tận trời.

Thang Hiển Linh bật cười: "Được rồi, biết hai thúc cháu các người tình thương mến thương rồi."

Vương Tố Tố bế Lạt Lạt bước ra khỏi cổng viện. Thằng bé Thang Lạt Lạt ngày thường vốn dĩ rất an phận, thành thục ổn trọng, thế mà vừa mới trông thấy bóng dáng a cha một cái là đã nằm không yên trong lòng ông nội nữa, cứ khua tay múa chân loạn xạ đòi a cha bế cho bằng được.

Thang Hiển Linh vội vàng đặt tứ ca nhi xuống đất rồi giang tay ôm trọn đứa con trai nhỏ vào lòng.

"A cha nhớ con muốn chết đi được." Thang Hiển Linh chu mỏ nựng nịu, đặt một nụ hôn yêu thương lên vầng trán của cục cưng.

Thiết Ngưu đánh xe la vào trong sân để dỡ đồ đạc xuống, hắn hí hửng móc từ trong túi ra một mớ đồ ăn vặt cho Hải Ngưu và tứ ca nhi, rồi đưa bàn tay to xoa xoa đầu tứ ca nhi một cái. Hai đứa nhỏ vui mừng hớn hở, tứ ca nhi thì ngoan ngoãn đứng im tận hưởng cái xoa đầu của đại thúc thúc.

Xong xuôi mọi việc, Thiết Ngưu mới sải bước tiến lại định bế Thang Lạt Lạt.

Thế nhưng Thang Lạt Lạt lại không chịu theo cha, thằng bé cứ khăng khăng đòi rúc chặt trong lòng a cha không buông. Có điều nó rõ ràng cũng rất lưu luyến cha mình, bàn tay nhỏ xíu cứ thế vươn ra nắm chặt lấy ngón tay cái thô ráp của cha. Thiết Ngưu liền chiều theo ý con, để mặc cho nhóc tỳ nghịch ngợm, nơi đáy mắt hắn không tự chủ được mà dâng lên ý cười đầy bao dung, ấm áp.

"Thật đúng là trẻ con, nhớ cả hai cha nên mới dính người như thế." Vương Tố Tố đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi yêu thương thốt lên.

Đừng nhìn Lạt Lạt còn nhỏ tuổi mà lầm, thằng bé này ngày thường chẳng giống những đứa trẻ đồng trang lứa chút nào. Đợt trước khi Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh vừa đi, tứ ca nhi mới đến nhà họ Trương tá túc đêm đầu tiên còn có chút sợ người lạ, phải để Hải Ngưu ôm ấp dỗ dành mới chịu đi ngủ. Vương Tố Tố khi ấy cứ lo Lạt Lạt cũng sẽ hoảng sợ, nên cố ý ôm ấp dỗ dành, để thằng bé ngủ chung một giường đất với mình và Trương Hoài.

Ai dè Lạt Lạt lại ngủ một mạch cực kỳ ngon giấc, nửa điểm cũng không hề sợ người lạ hay lạ lẫm với hoàn cảnh xung quanh.

Bấy giờ, Thang Lạt Lạt một tay vẫn nắm chặt lấy đầu ngón tay thô ráp của cha, cái thân hình nhỏ nhắn thì cứ rúc sát vào lòng a cha, đầu chôn chặt nơi bả vai cậu. Thang Hiển Linh bị dáng vẻ mềm mại, tràn đầy ỷ lại này của con trai làm cho cõi lòng mềm nhũn ra như nước, cậu liền mèm giọng nựng nịu bảo: "Ngoan nào ngoan nào, a cha với cha đến đón con về nhà đây, cả hai ta đều nhớ con lắm......"

Đứa nhỏ nghe vậy liền từ hõm vai a cha ngẩng đầu lên nhìn, trong đôi mắt tròn xoe bấy giờ vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt rưng rưng.

Thang Hiển Linh nhìn mà xót xa, chỉ muốn òa khóc theo con: "Ôi cục vàng của a cha! Ngoan nào không khóc, không khóc nhé."

Thang Lạt Lạt thế là rơi hai giọt nước mắt tròn xoe như hạt châu.

Thiết Ngưu thấy vậy liền đưa bàn tay to lớn, thô ráp của mình lên nhẹ nhàng lau mặt cho nhi tử.

Thang Lạt Lạt lập tức nín bặt, nhưng hai hàng lông mày nhỏ xíu lại nhíu chặt vào nhau, trừng mắt nhìn cha đầy nghiêm túc. Thang Hiển Linh bị cái bộ dạng này của con làm cho chọc cười, trong bụng cười ha ha không ngớt, nhưng ngoài mặt vẫn đầy dịu dàng mà lau lau hai bên má bánh bao cho đứa nhỏ, rồi đặt một cái hôn lên trán con: "Được rồi, cha con trêu con chút thôi mà, hai ta là yêu con nhất, thương con nhất trên đời."

. . . . . . . . . . . . . 

Từ thôn Hứa trở về, tiệm cơm lại tiếp tục mở cửa buôn bán.

Năm ấy lại là một năm bận rộn ngập đầu ngập cổ, trong đó có hai sự kiện lớn xảy ra. Chuyện thứ nhất là ba đứa con gái cùng đứa nhỏ tứ ca nhi nhà nhị tỷ cuối cùng cũng đã có tên tuổi đàng hoàng, rốt cuộc lại thật sự đặt theo cái tên ngày trước Triệu Lỗi và Triệu Hương Hương tùy miệng gọi vui.

Lần lượt là Thang Điềm Điềm, Thang Toan Toan, Thang Mật Mật, còn tứ ca nhi thì thật sự gọi là Thang Thố Thố.

Thang Hiển Linh:......

Đúng thật là một bộ tứ đứa nhỏ mang cái tên khai vị chua chua ngọt ngọt, tính thêm cả thằng bé Lạt Lạt nhà cậu nữa thì coi như trong nhà đã gom đủ vị chua, ngọt, cay.

Lũ trẻ thảy đều được đổi sang họ Thang của nhị tỷ.

Đống bạc đợt trước đòi lại từ Thôi gia đã bị nấu chảy, nhị tỷ cũng không đem đi đánh lại bộ trang sức mới mà cứ cất kỹ khoản tiền đó không mảy may động đến. Về sau, nàng tự bỏ tiền túi ra để mua cho ba đứa con gái ba chiếc khóa trường mệnh kiểu khác. Thang Hiển Linh vừa nhìn qua đã thấy quen mắt, sau mới sực nhớ ra đây chính là kiểu dáng mà tam tỷ phu Triệu Kinh lần trước mua cho Hương Hương, còn từng ở trong sân khoe khoang rùm beng trước mặt lũ trẻ.

Hóa ra nhị tỷ nhìn vậy chứ chuyện gì cũng đều ghi tạc ở trong lòng.

Riêng tứ ca nhi thì không có, có lẽ vì bấy giờ thằng bé còn quá nhỏ, nhị tỷ không mua khóa trường mệnh cho nó mà chỉ mua cho một chiếc bánh ngọt, thế mà thằng bé cũng chẳng mảy may tị nạnh, ăn đến là vui vẻ hớn hở.

Thang Trân dịu dàng bảo với tiểu tứ: "Để vài năm nữa con lớn thêm chút, ta sẽ mua bù cho con sau nhé."

Chuyện lớn thứ hai chính là món thỏ ăn liền mới ra mắt của Thang gia trúng lớn, bán chạy như tôm tươi. Năm thứ ba này, ruộng ớt ở thôn Hứa lại được mùa bội thu, Thang gia thu mua theo đúng giá thị trường, mỗi mẫu ruộng ớt trả cho dân làng tận ba lượng rưỡi, tính ra còn có giá hơn cả trồng lương thực hoa màu nhiều.

Thành Phụng Nguyên vào năm này trên thị trường cũng đã bắt đầu xuất hiện những nhà khác bán ớt, ngay cả ba vị đại chưởng quầy của ba tòa tửu lầu lớn ở chợ Tây cũng đều cung ứng các món ăn có vị cay. Thế nhưng thực khách mười người thì hết chín người vẫn cứ thích đến Thang gia ăn hơn, bất kể là các món liên quan đến ớt hay là món đồ nướng BBQ được ưa chuộng nhất vào mùa hè.

"Có món mới nhất rồi kìa, mau đi mua đi, phải xếp hàng đấy!"

"Cái gì cái gì? Món gì thế? Nhà họ lại mới ra món mới à?"

"Ra rồi, ra rồi! Là món thỏ ăn liền, thứ thức ăn này cứ phải ăn nguội mới ngon, thịt ngập trong dầu ớt cay rát thơm phức. Rõ ngày hè nóng nực chẳng có tâm trạng ăn uống gì, thế mà mua một bọc này về ăn là thấy thèm ăn ngay."

"Ơ kìa? Hôm qua ta đi có thấy đâu nhỉ."

"Ngươi đi muộn chứ còn gì nữa!" Vị thực khách kia thề thốt khẳng định chắc nịch.

Chưởng quầy của ba tòa tửu lầu lớn nghe ngóng được tin tức liền vội dỏng tai lên, lập tức phái mấy gã tiểu nhị lật đật đi sớm sang Thang gia ngồi canh để mua cho bằng được cái món gọi là thỏ ăn liền kia về xem thử.

Món thỏ ăn liền này được gói cẩn thận bằng giấy dầu, phân ra nửa con hoặc nguyên một con, rồi dùng dây thừng buộc chặt lại y hệt như cái bọc nước cốt lẩu vậy. Lớp giấy dầu mờ mờ còn loáng thoán lộ ra cả vệt dầu ớt đỏ rực, nghe đâu thứ này được vận chuyển từ ngoại thành vào đây từ lúc trời còn chưa sáng.

Ba vị đại chưởng quầy nghe thấy thế thì trong lòng đều tự khắc biết rõ thứ này được gửi đến từ đâu.

Dẫu sao thì cái hạt giống ớt của bọn họ từ đâu mà có, trong thâm tâm bọn họ tự biết với nhau.

Tên Thang lão bản kia có mở một cái xưởng ở thôn Hứa cơ mà.

Nửa con thỏ bán với giá 88 văn tiền, còn nguyên một con thì bán 160 văn.

"...... Dân tình đa phần đều chọn mua nguyên con chưởng quầy ạ." Gã tiểu nhị bẩm báo.

Chưởng quầy của Kim Ngọc tửu lầu nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng đầy ghen tị: "Cái tên Thang lão bản này đúng là biết cách buôn bán, định ra cái giá kiểu đó thì người mua tự khắc thấy mua nguyên một con sẽ hời hơn."

Đây thực chất chỉ là một chút mánh khóe nhỏ trong kinh doanh, đừng nói là đại tửu lầu, ngay đến cả mấy quán ăn hay sạp hàng rong lề đường đều áp dụng bài này, lão chưởng quầy chẳng qua chỉ đang đỏ mắt ghen tị trước việc làm ăn phát đạt của món thỏ ăn liền của Thang gia mà thôi.

Nguyên một con thỏ mua về ăn còn thấy thòm thèm chưa bõ dính răng, từng miếng thịt thỏ ngập trong dầu ớt đỏ au trộn vừng cay rát đậm đà, thịt thỏ lại có phần hơi gầy, ăn vào dai giòn có chút vị giống như thịt hươu thịt nai...

"Nói bậy nói bạ, thịt hươu thịt nai đáng giá bao nhiêu tiền, còn con thỏ kia đáng mấy đồng bạc lẻ? Cái loại nguyên liệu rẻ rúng, thấp kém như thế làm sao có cửa đem ra so bì với thịt hươu."

Mặc kệ cho người ta có gièm pha nguyên liệu thấp kém hay cao sang, tóm lại là món thỏ ăn liền của Thang gia vẫn cứ bán chạy đến phát điên.

Tại các quán rượu, mấy vị nương tử, phu lang có nhan sắc nhanh nhẹn xách theo lồng ấp, chỉ cần ai nấy cất tiếng rao: "Thỏ ăn liền đây ~"

Vừa mới rao lên một tiếng, lập tức đã có các tửu khách nhao nhao gọi với lại: "Lại chỗ ta này, mang một bọc qua đây!"

Đến cả giá tiền cũng chẳng thèm mở miệng hỏi han nửa lời.

Món thỏ ăn liền của Thang gia vốn dĩ được định giá cố định nên đám nương tử, phu lang nhanh nhẹn đi bán đồ nhắm rượu dạo này chủ yếu chỉ kiếm thêm mười văn tiền phí chạy chân phục vụ. Ấy thế mà các tửu khách vẫn sẵn lòng rút hầu bao như thường. Cứ một miếng thỏ ăn liền cay rát đậm đà, lại nhắm kèm một hớp rượu nồng, ôi chao, cái vị nó sướng không sao tả xiết!

Cứ như vậy, người ta có thể ngồi lỳ ở quán rượu cả nửa ngày trời chẳng muốn đứng lên.

Nghe đâu người dân thôn Hứa phải thức suốt đêm để kịp vận chuyển thỏ ăn liền vào thành, vừa sáng ra là nhóm hàng đầu tiên đã được bày biện ngay ngắn trên quầy. Tiệm ăn Thang gia vừa mới mở toang cửa, bên ngoài đã thấy thực khách đứng chực sẵn đông như kiến. Từ cánh bang nhàn, dân chạy chân, cho đến đám nương tử, phu lang chuyên bán đồ nhắm, chỉ loáng một cái là sạch sành sanh không còn một bọc.

Tiết trời nóng nực, đồ mua ngày nào là ăn hết ngay ngày đó, mà kỳ thực cũng chẳng ai nhịn nổi cái thèm để mà tích trữ. Rõ ràng là món ăn nguội, thế mà cái mùi hương của nó cứ xông thẳng vào mũi, quyến rũ khôn lường, câu dẫn cái bụng đói cồn cào của người ta. Chưa đến giờ chính ngọ, người thì đem trộn với mì sợi, kẻ thì dùng để ăn cơm, người lại đem làm đồ nhắm rượu, hết tất thảy đều chui tọt vào bụng thực khách sạch trơn.

Năm ấy Thang Hiển Linh định giá thu mua ba mươi văn tiền một con thỏ. Ở cái xưởng dưới thôn của cậu còn nuôi riêng một đoàn xe chuyên trách việc giao hàng, tất thảy đều là những tráng hán trẻ tuổi, khỏe mạnh trong thôn Hứa, chuyện thức hôm thêm ca tăng giờ đối với họ chẳng là cái đinh gì, cứ giao xong một xe hàng, ngoài khoản tiền lương cơ bản hàng tháng ra, họ còn được nhận riêng ba mươi văn tiền thù lao. Tính gộp lại một tháng, mỗi người cũng đút túi được tận một lượng rưỡi bạc ròng.

Làm ca đêm vốn dĩ vất vả, lại thêm việc đi đường sương bóng tối cũng có phần hiểm nguy, rủi ro, thế nên việc cậu chi mạnh tay thêm tiền nong như vậy là hoàn toàn phải đạo.

Cũng trong năm này, dân làng thôn Hứa lục tục nhà nào nhà nấy đều sắm sửa thêm gia súc. Đợt trước nếu để cày ruộng, việc đầu tiên dân làng nghĩ tới là phải tích tiền mua trâu mua bò, còn hiện giờ hễ mở mồm ra là họ lại bàn chuyện mua con la. Nuôi con la rất tiện, vừa khỏe lại vừa khéo kéo xe đưa hàng.

Khi tiết trời chuyển sang thu lạnh, nước cốt lẩu của Thang gia còn chưa kịp lên kệ bày bán, thì trên thị trường đã có kẻ nhanh chân đi trước một bước, tung ra món nước cốt lẩu bằng mỡ hươu. Họ bán với cái giá chát chúa hơn nhiều: hai lượng bạc một bao, bao bì đóng gói thì dát vàng rực rỡ, bên ngoài lại còn chu đáo bọc thêm một lớp hộp gỗ sang trọng.

Thang Hiển Linh câm nín:......

"Tận hai lượng bạc một bao đấy! Không phải ta nói ngoa chứ ăn khó nuốt như đấm vào mồm, chẳng khác nào đem tiền ném qua cửa sổ." Một vị thực khách ruột ngồi ở tiệm ăn khóc lóc kể lể với Thang lão bản.

Thang Hiển Linh nghĩ bụng không đúng nha, cái thứ nước cốt lẩu này thì làm sao mà nấu đến mức khó ăn cho được, cậu lập tức nổi máu hiếu kỳ hỏi liền: "Khó ăn thật à? Thế vị nó dở ra làm sao?"

"Thì làm sao mà ngon bằng đồ nhà ngươi được! Đồ nhà ngươi cay thì có cay thật, nhưng là cái hương vị cay đậm đà, còn chỗ gã kia thì chỉ có độc một vị cay xè chứ chẳng thấy thơm tho đâu cả. Lại còn có một nhà bán loại không cay nhưng vị cứ lờ lợ ngọt, rồi một nhà khác thì vị thuốc bắc lại nồng quá mức......"

Thang Hiển Linh nghe vậy chỉ biết cạn lời:...... Cái vị tham ăn này, hóa ra ngươi cũng đi rình mò mua thử nhiều nhà gầy dựng cơ nghiệp gớm nhỉ.

Sau khi đã nếm trải đủ mùi đau khổ vì dẫm phải hàng lừa đảo, vị thực khách quay sang nhìn Thang lão bản, khẳng định chắc nịch: "Thang lão bản ngươi cứ việc kê cao gối mà ngủ đi, cái món nước cốt lẩu nhà ngươi người khác có học mót thế nào cũng chẳng ra được cái vị độc quyền này đâu. Ta thấy ngươi còn có thể hốt bạc thiên hạ thêm vài năm nữa là ít."

Thang Hiển Linh chỉ cười tủm tỉm chứ tuyệt nhiên không tiếp lời.

Thấm thoắt đến năm thứ tư, trên thị trường lượng ớt cay đổ ra ngày một nhiều, thứ này bấy giờ không còn là của hiếm lạ nữa. Cũng chính vào năm này, tiệm ăn Thang gia chủ động thông báo giảm giá món nước cốt lẩu xuống chỉ còn bốn trăm ba mươi văn một khối.

"Thiệt hay giả vậy trời? Mấy tòa tửu lầu ở chợ Tây dạo này đổi cách nấu, vị ăn có khá hơn năm ngoái một chút, nhưng bán vẫn đắt cắt cổ, giá chẳng giảm phân nào. Sao chỗ Thang lão bản lại bán rẻ đi thế?"

"Chẳng lẽ là bớt xén nguyên liệu, làm giảm hương vị đi rồi?"

"Bớt cái con khỉ, ăn nói hàm hồ! Ngươi cứ qua Thang gia mua một khối về nấu thử là biết có thay đổi hay không liền chứ gì."

"Hương vị chẳng giảm đi nửa điểm đâu nhé! Thang lão bản bảo lúc trước phải lặn lội sang tận Lục kinh mua hạt giống ớt với giá đắt đỏ, lại thêm lúc ấy sản lượng ít, vận chuyển đường xa rủi ro cao. Giờ thì nhà nhà đều biết trồng ớt rồi, sản lượng tăng vọt nên giá cả cũng phải hạ xuống chút ít cho hợp lý."

Thang Hiển Linh cũng chủ động giảm giá cho bên Puss đại nhân, chỉ còn hai trăm văn một khối.

Ban đầu Puss cứ ngỡ đối phương chỉ nói lời khách sáo đưa đẩy rồi thôi, người của triều Vinh xưa nay vốn thường làm vậy. Thế nhưng ông vạn lần không ngờ tới, thấm thoắt đến năm thứ tư, đối phương lại chủ động mở lời giảm giá cho ông thật.

"Ngươi đúng là người bạn tốt của ta, một người bạn chân thành! Đã vậy thì đống mỡ bò kia..."

Thang Hiển Linh thấy thế liền vội vàng gạt đi, nghiêm túc và trịnh trọng bảo: "Puss đại nhân, sở dĩ ta giảm giá cho ngài không phải là muốn ngài bớt tiền mỡ bò cho ta, ta hoàn toàn không có ý đó đâu. Mỡ bò cứ giữ nguyên giá cũ là được, ta bán cho ngài với mức giá này cũng tuyệt đối không chịu thiệt thòi đâu mà lo."

"Ngài cứ yên tâm đi."

Nghe vậy, Puss đại nhân vui vẻ hớn hở vỗ vỗ lên bả vai Thang lão bản, bảo cậu sau này đừng dùng từ "ngài" nữa, hai bên đều là huynh đệ tốt cả.

Thang Hiển Linh bị vỗ đến mức nhe răng trợn mắt vì đau nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng.

Hai người bọn họ xem như là những người bạn kết giao từ việc làm ăn, từ đôi bên cùng có lợi mà dần trở nên thân thiết.