Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 126


Cửa tiệm lương thực của nhà tiểu Thôi gia bấy giờ vẫn còn đóng chặt.

Đang giữa tết nhất, từ phía hậu viện lại mơ hồ vọng lên tiếng chửi bới om sòm: "Mấy cái đồ đê tiện kia, chỉ giỏi khua môi múa mép. Bớt xén của ta một văn tiền mà còn không thành thật khai báo ra mau......"

Tại nhà chính, Thôi Bá An cùng Thôi phụ đang ngồi dài cổ chờ cơm. Chê Thôi mẫu chửi bới quá lớn tiếng làm nhức cả đầu, Thôi phụ bực dọc trong người, liền nổi gân cổ lên hét lớn một câu: "Cơm nước đâu rồi?"

Phía nhà bếp lập tức vọng lại tiếng của Thôi mẫu: "Đến ngay, đến ngay đây."

Tiếng chửi bới lúc này mới chịu tạm thời ngừng nghỉ.

Ả Mai Lan ôm đứa con trai nhỏ dắt đến trước mặt Thôi Bá An ở nhà chính, cười khanh khách, dùng giọng điệu dịu dàng nũng nịu bảo: "Thằng bé mới vừa tỉnh giấc là đã nhao nhao đòi tìm cha rồi đấy ạ." Ả lại quay sang nhìn Thôi phụ, "Cũng đòi cả ông nội nữa cơ."

Đứa nhỏ Thôi Diệu Tổ mới lên hai tuổi nằm trong lòng ả liền cất cái giọng ngọng nghịu non nớt: "Ông nội, cha ơi, ôm ôm con."

"Được được, để ông nội ôm nào." Thôi phụ vội đón lấy đứa trẻ, vẻ mặt mất kiên nhẫn vừa rồi lập tức bay biến sạch sành sanh, thay vào đó là nụ cười tươi hớn hở, "Ông nội bế đích tôn ngoan hiền của ông nào."

Thôi Diệu Tổ chễm chệ ngồi trên đầu gối của ông nội, ríu rít trò chuyện, còn dặn ông nội đừng có tức giận, tức giận sẽ hại đến thân thể, Diệu Tổ muốn ông nội phải sống lâu trăm tuổi cơ.

Mấy lời nịnh bợ trẻ con ấy làm Thôi phụ sướng rơn cả người, cười đến mức không khép nổi miệng, liền quay sang giục giã con trai: "Cái thằng Diệu Tổ nhà mình công nhận thông minh thật, mới có mấy tuổi đầu mà nói năng đã lanh lợi, lại còn hiếu thảo biết chừng. Con liệu mà thu xếp nhanh lên, trong năm nay phải giải quyết dứt điểm cái đống chuyện thối hoắc bên ngoài kia đi."

Thôi Diệu Tổ càng lớn thì nhà họ Thôi lại càng sốt ruột muốn danh chính ngôn thuận công khai thân phận cho thằng bé, mặc kệ người dân trên trấn biết được chuyện gì hay bàn ra tán vào ra sao, ngoài mặt cứ phải có một cái cớ hợp thức hóa cái đã, có như vậy mới bịt được miệng thiên hạ, còn sau lưng họ rỉ tai nhau thế nào thì chịu, chẳng quản nổi.

Thôi Bá An nghe cha nhắc tới chuyện này thì đôi lông mày khẽ nhíu chặt lại: "Chẳng phải là con không muốn đâu cha. Diệu Tổ là nam đinh mang dòng máu nhà họ Thôi mình, con đương nhiên là thương xót nó nhất rồi. Chỉ có điều Thang Trân hiện đang ở thành Phụng Nguyên, cái đệ đệ của nàng ta cũng có vài phần bản lĩnh thật. Cha, chẳng phải con đã từng kể với cha rồi sao, các gia tộc làm quan quyền quý, giàu sang bậc nhất ở thành Phụng Nguyên còn đích thân mang lễ đến đáp lễ hắn đấy."

Sau cái lần ấy, gã còn cất công đi nghe ngóng, thăm dò về hai nhà họ Vệ, họ Cố.

Dân chúng ở thành Phụng Nguyên vừa nghe thấy hai cái họ Vệ, Cố liền quay sang nhìn gã bằng ánh mắt dò xét, dò hỏi, rồi bảo: "Nếu ngươi nói đến nhà họ Vệ họ Cố nào khác thì ta chịu không biết, chứ dân trong thành này chỉ biết đến đúng hai nhà ấy thôi. Vệ gia là dòng dõi trâm anh thế phiệt làm quan từ đời tổ tiên, chưa bao giờ sa cơ lỡ vận, là đại phú hộ lẫy lừng ở thành Phụng Nguyên ta. Còn Cố gia là thế gia mới phất lên, hồi tiên hoàng còn tại thế, tổ tông nhà họ Cố từng ngồi đến chức nhất phẩm quan to bệ vệ cơ đấy......"

Cỡ hai hộ nhân gia quyền thế ngút trời như vậy, thế mà lại hạ mình đem lễ vật đến đáp lễ một cái tiệm ăn nhỏ của Thang Hiển Linh.

Thôi Bá An lúc ấy nghe xong mà vô cùng khiếp sợ, khiếp sợ đến mức bán tín bán nghi không dám tin vào tai mình, liền gặng hỏi thêm: "Thế liệu còn có nhà họ Vệ, họ Cố nào vế dưới, kém cạnh hơn chút không?"

Đối phương bèn đáp: "Kém hơn á? Kém hơn thì cũng là nhánh phụ bên dòng thứ, mà có kém nữa thì ai mà nhớ mặt gọi tên cho xuể. Thành Phụng Nguyên rộng lớn thế này, người đến người đi tấp nập, họ hàng nhà nào chẳng có, dân đen chúng ta đâu rảnh mà nhớ hết được? Không phải nhân vật hiển hách cộm cán thì nhớ làm cái gì cho mệt đầu."

Họ Vệ họ Cố được nhắc tới kia, đích thị là hai đại gia tộc ở thành Phụng Nguyên rồi, còn những nhà trùng họ khác thì chẳng bõ bèn gì để tâm.

Thôi Bá An ngẫm nghĩ lại chiếc xe ngựa mình trông thấy hôm đó, chỉ là một tên hạ nhân đại diện đến đáp lễ thôi mà đã ngồi cỗ xe sang trọng như thế, xiêm y mặc trên người cũng tinh tươm như vậy, xem ra tuyệt đối không thể là hạng dòng thứ hay nhà nghèo sa cơ được.

"Chẳng qua cũng chỉ là một lần đáp lễ qua lại thôi, có khi chẳng có mối quan hệ gì sâu sắc hay ghê gớm lắm đâu. Vả lại, nhà mình là sống và làm ăn ở trấn Thôi Lâm này, có lên thành Phụng Nguyên buôn bán gì đâu mà con phải lo hão lo huyền thế." Thôi phụ tăng thêm chút ngữ khí răn đe. Đứa nhỏ Thôi Diệu Tổ ngồi trên đầu gối ông ta liền ngước cái khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ông nội, Thôi phụ lập tức đổi giọng vui tươi hớn hở dỗ dành: "Không có gì, không có gì đâu con, ông nội không có mắng con đâu."

Thôi Diệu Tổ ngoan ngoãn thưa: "Tôn nhi biết rồi ạ, ông nội là người thương tôn nhi nhất trên đời."

Thôi phụ nghe xong lại càng thêm mát lòng mát dạ, càng thêm coi trọng đứa cháu đích tôn này, đồng thời lại càng nôn nóng muốn cho thằng bé một danh phận chính thức đường đường chính chính. 

Bằng không, cứ để người ngoài mở miệng ra là một tiếng con hoang, hai tiếng con hoang gọi thằng bé khiến ông nghe mà lộn ruột, phiền lòng không chịu nổi. 

Thôi phụ liền lập tức hạ mệnh lệnh cho con trai: "Ngay trong năm nay, tranh thủ cái đợt trước mùa gặt lúc việc làm ăn của tiệm không quá bận rộn, con hãy đi một chuyến lên thành Phụng Nguyên để giải quyết dứt điểm việc này đi. Vốn dĩ chuyện này là do nhà họ Thang không biết dạy dỗ con gái, gả vào cửa nhà mình rồi mà dám không rên một tiếng, tự tiện dắt đi mất bốn đứa con của Thôi gia chúng ta. Bỏ đi một mạch đến nay đã ngót nghét hai năm trời, không chịu phụng dưỡng, hiếu thuận với cha mẹ chồng, thử hỏi thế gian này làm gì có cái loại con dâu hành xử như nàng ta?"

"Thôi gia chúng ta tuyệt đối không chứa chấp cái hạng con dâu như thế."

"Cho dù người ngoài có nghe thấy chuyện này đi chăng nữa, thì cứ để họ phân xử xem công lý thuộc về ai. Làm gì có cái thói con dâu bỏ nhà đi biệt tích lâu như vậy, bỏ mặc gia đình nhà chồng không màng ngó ngàng tới."

Thôi phụ cứ thế lải nhải không ngừng, càng nói lửa giận trong lòng ông ta lại càng bốc lên đùn đùn.

Thôi phụ đã hoàn toàn quên sạch sành sanh sự thật rốt cuộc là cái dạng gì, hoặc giả cũng chẳng phải là quên, mà chẳng qua chỉ là bản tính ích kỷ lợi mình. Sống ở đời lâu ngày, trong đầu ông ta tự động xóa sạch những cái sai trái của bản thân, chỉ biết thốt ra những cái cớ đường hoàng, lấp l**m sao cho tất cả đều có lợi cho nhà mình mà thôi.

Thôi Bá An nhíu chặt đôi lông mày không nói lời nào. Trông thấy đứa con trai đang ngồi trên đầu gối cha mình cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn gã đầy mong mỏi, gã tức khắc trút một tiếng thở dài thườn thượt rồi bảo: "Con biết rồi ạ." Gã cân nhắc một chốc, chẳng biết là đang tự nhủ với bản thân hay đang phân bua với ai mà bảo: "Kỳ thực ngày trước Trân Nương cực kỳ nghe lời con, chẳng biết bận này bị cái làm sao mà tính khí đột nhiên lại bướng bỉnh, quật cường lên như thế, chắc chắn là bị kẻ nào dạy hư rồi."

"Ta chẳng thèm quản nàng ta tốt xấu ra sao, dù sao Thôi gia chúng ta cũng không chứa nổi đứa con dâu đó nữa. Thằng Diệu Tổ là do mẹ nó đẻ ra, suy cho cùng vẫn cứ phải là mẹ ruột thì mới biết xót thương, che chở cho con mình. Chứ nếu để Thang Trân ở lại cái nhà này, nàng ta chỉ biết chăm bẵm cho bốn cái đứa lỗ vốn đằng trước kia thôi, rồi lại chỉ lo vun vén cho khúc ruột từ cái bụng mình chui ra, có khi quên bẵng luôn cả thằng Diệu Tổ nhà mình ấy chứ......" Thôi phụ cứ lầm bầm lẩm bẩm tính toán chi li.

Đúng lúc này, cánh cửa lớn phía trước bỗng bị đập vào rầm rầm, vang lên những tiếng bang bang chói tai.

Mấy lời cằn nhằn trong miệng Thôi phụ liền bị cắt đứt, ông ta gắt gỏng: "Đang giữa tết nhất, đứa nào gõ cửa mà hung hãn thế không biết?"

"Thằng A Sinh đâu rồi?" Thôi Bá An lên tiếng hỏi.

A Sinh là gã gia đinh tráng kiện mà Thôi gia mới mua về. Gã này tầm hai mươi mốt tuổi, ngay từ hồi chạy nạn đã có thể nhìn ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn mơ hồ, đủ thấy trước kia gã khỏe mạnh, lực lưỡng đến nhường nào.

Thế nhưng từ ngày bị Thôi gia mua về đến nay đã hai năm, cái gã A Sinh này lại càng ngày càng giở thói gian dối thủ đoạn, lười chảy thây ra.

Ả Mai Lan lắc đầu bảo không biết gã đi đâu, rồi dịu giọng khuyên can: "Cha, Bá An, hai người đừng có tức giận, để con ra mở cửa xem sao nhé."

Tiếng đập cửa càng lúc càng vang dội dồn dập. Cái kiểu gõ cửa vội vã, thô bạo thế này nghe chừng chẳng giống người ta đi chúc tết, thăm hỏi bà con chút nào, mà nghe cứ như là có thù hằn kéo đến đòi nợ, trả thù vậy...

Mai Lan nghe tiếng đập cửa dồn dập như đánh trống trận bên ngoài thì trong lòng cũng bắt đầu thấy chần chừ, đâm ra sợ hãi không dám bước tiếp.

Thôi Bá An đứng phắt dậy: "Để ta ra xem, rốt cuộc là cái tên nào."

Không chỉ có mình Thôi Bá An mất hết kiên nhẫn, mà ngay cả Thôi phụ ngồi ở nhà chính lẫn Thôi mẫu đang lúi húi dưới nhà bếp cũng hùng hùng hổ hổ chửi đổng lên. Người thì mắng: "Cứ đập rầm rầm làm kinh động đến đứa cháu đích tôn ngoan hiền của ta" Người lại rủa: "Tết nhất mà cứ gõ cửa như đòi mạng người ta, thật là không để yên cho ai cả."

Thôi Bá An sải bước băng qua khoảng sân nhỏ để ra mở cửa, ngoài miệng còn hằn học vọng ra: "Đến đây đến đây, đừng có gõ nữa! Trong nhà có người, ai đấy hả?" Gã cũng chẳng thèm mảy may đề phòng, tiếng đập cửa bên ngoài bấy giờ vừa vặn ngừng bặt.

Nghĩ bụng trên trấn này toàn là người quen biết cả, Thôi Bá An còn thầm đoán mò biết đâu ngày tết nhà ai có việc gì hệ trọng cần giúp lắm đây.

Cánh cửa vừa mới hé mở, Thôi Bá An còn chưa kịp định thần nhìn rõ người đứng bên ngoài là ai, thì một đòn phủ đầu đã từ trên trời giáng thẳng xuống mặt gã. Cú nện trời giáng tức thì khiến gã váng đầu hoa mắt, hai mắt nổ đom đóm, người ngợm đổ rạp lảo đảo tháo lui về phía sau hai bước dài.

Trong cơn choáng váng, gã chỉ kịp nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên đầy dõng dạc:

"Có ta tới đây!"

Thôi Bá An còn đang căng mắt ra nhìn, chưa kịp định hình xem ai vừa nói thì dưới bụng đã ăn ngay một cú đá đau điếng.

"Giữa tết nhất mà tên nào dám đến nhà ta đánh người thế này?" Thôi Bá An vừa rủa sả một câu, vừa gào mồm gọi cha, gọi gã A Sinh mau tới, rồi giục tìm vũ khí vì có kẻ đến đập phá cửa tiệm.

Thôi phụ vừa nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đặt Diệu Tổ xuống rồi chạy ra ngoài, còn gã A Sinh thì chẳng biết đã lủi trốn đi đằng nào. Chờ đến khi Thôi phụ chạy ra tới gian nhà ngoài của cửa tiệm, Thôi Bá An bấy giờ cũng đã nhìn rõ mồn một mặt mũi kẻ đến. Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, gã vừa mới bàn với cha về Thang Trân và tên đệ đệ của nàng ta xong, thì nay người nhà họ đã kéo đến đông đủ chẳng thiếu một ai.

Thang Hiển Linh hai tay vén cao tay áo đứng chắn ở đằng trước, bên cạnh là Thiết Ngưu đang lăm lăm trong tay cây gậy gỗ to bằng bắp tay, phía sau Triệu Kinh cũng cầm một cây y như vậy. Thang Noãn thì đặt tay lên vai nhị tỷ, đứng lui lại phía sau một chút. Thang Hiển Linh gom góp bao nhiêu cục tức dồn nén suốt mấy năm nay, lúc này được dịp liền chửi bới ầm ĩ: "Cái tên Thôi Bá An nhà ngươi, cái đồ vương bát đản, thứ rác rưởi không biết xấu hổ! Ngươi dám chà đạp nhị tỷ ta và đám nhỏ đến nông nỗi ấy, cả cái nhà các ngươi đúng là lũ vô liêm sỉ, trơ tráo hết chỗ nói. Phỉ nhổ vào cái danh tiếng ăn ở có đức với chả nhà tử tế của các ngươi!"

Thôi Bá An bị ăn mắng xối xả vuốt mặt không kịp, bấy giờ gã chẳng có cách nào chen ngang để cãi lại được nửa lời.

Cửa tiệm gạo lúc này đã mở toang hoác, bên ngoài người dân trên trấn chen chúc vây kín thành một vòng đông nghịt.

Thang Hiển Linh càng nói càng gằn giọng cao hơn, mắng xong lại tiếp tục oang oang: "Mọi người ở đây hãy đến mà nghe cho rõ, rồi phân xử, luận tội xem công lý thuộc về ai! Nhị tỷ ta gả vào Thôi gia nhà gã, xưa nay luôn chịu thương chịu khó, vun vén lo liệu việc nhà, sinh con đẻ cái, hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm sóc phu quân, chuyện gì cũng làm vẹn toàn chu đáo. Kết quả thì sao? Cái gã Thôi Bá An vô liêm sỉ này lại ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, mèo mả gà đồng với hạng đàn bà lăng loàn. Đây là gã tát thẳng vào mặt nhị tỷ ta, gã thật sự tưởng nhà họ Thang chúng ta chết hết rồi hay sao?"

"Hôm nay chúng ta tìm đến tận cửa, chính là để tẩn cái gã phụ lòng bạc bẽo Thôi Bá An này! Trong cái nhà kia, dưới gầm giường nhà ngươi đang giấu giếm ả nào hả? Rồi cái đứa con trai bảo bối của ngươi là từ cái bụng của con mụ nào chui ra? Nói mau!"

Thôi phụ vừa ra tới nơi liền phải nghe một tràng mắng mỏ như tát nước vào mặt, gã tức đến xanh mét cả mặt mày, run rẩy quát: "Các ngươi... các ngươi dám đến Thôi gia ta làm loạn à?..."

"Sao lại không dám? Cái trấn Thôi Lâm này chẳng lẽ mang họ nhà ngươi chắc? Nhà các ngươi bắt nạt nhị tỷ ta thì được, còn chúng ta đến tận cửa đòi lại công đạo, nói lý lẽ thì không xong à? Cái nhà họ Thôi các ngươi cũng lớn lối quá nhỉ, hôm nay tụi ta tẩn chính là hai cha con ti tiện các ngươi đấy!" Thang Hiển Linh vừa chửi bới vừa nhổ nước bọt đầy khinh bỉ.

Thiết Ngưu lăm lăm cây gậy gỗ bước lên phía trước, nện những tiếng bang bang đau điếng người lên mình Thôi phụ. Thôi phụ có nằm mơ cũng không ngờ nổi cái nhà này lại chẳng thèm nể nang lý lẽ gì, chạy đến nhà ông ta mắng mỏ những lời khó nghe đã đành, thế mà lại còn dám động chân động tay thật. Ông ta tức đến mức thở hồng hộc, nghẹn họng chẳng biết phải nói gì cho phải.

Thôi mẫu lúc này cũng đã lật đật chạy ra đến nơi, vừa nhìn thấy tình hình hỗn loạn trước mắt liền lập tức há mồm tru tréo kêu khóc...

"Cái mụ già độc ác kia mà còn có mặt mũi đứng đấy khóc lóc à? Ăn một quyền của ta đây này, cái tội ngày trước dám khắc nghiệt, đày đọa nhị tỷ ta!" Thang Hiển Linh giơ cao nắm đấm định lao vào.

Tức thì cửa hàng của nhà tiểu Thôi gia náo loạn thành một bầy bòng bong. Đám người xem hội ngoài cửa dạo khắp cái trấn này xưa nay làm gì đã bao giờ chứng kiến cái cảnh tượng hung hãn đến dường này. Bên nhà đẻ người ta đến đây thật sự là hoàn toàn chặt đứt đường lui, chẳng thèm mảy may nghĩ xem sau này Thang Trân sẽ sống ở Thôi gia thế nào nữa rồi. Họ tới cửa một cái là ra tay tẩn luôn, nhà họ Thôi hễ có ai dám mở miệng ho he một câu là ăn đòn ngay tắp lự.

Mà cái tên phu lang đứng đằng trước kia sao ra tay lại dứt khoát, điêu luyện đến thế không biết. Mồm mép cậu vừa đanh đá, lanh lợi mà thân thủ lại còn nhanh nhẹn, hoạt bát cực kỳ.

Trông thực sự chẳng khác nào một tên bát phu thô lỗ thứ thiệt.

Triệu Kinh đứng bên cạnh xem mà trợn mắt há hốc mồm, nghẹn họng nhìn trân trối. Hắn nắm chặt cây gậy gộc trong tay, lòng đầy chần chừ, bàng hoàng tự nhủ: "Ủa, lúc đi trên đường chẳng phải đã bàn bạc kỹ càng là chỉ đến để hù dọa một chút thôi sao? Bảo là đi đông người cho lớn gan, sẵn tiện làm sa sút uy phong của nhà họ Thôi, cớ sao bấy giờ lại lao vào đánh nhau thật rồi?"

Triệu Kinh còn chưa kịp định thần thì nhìn sang bên cạnh, ối giời đất ơi, sao cô vợ Noãn Nương nũng nịu của hắn cũng đã xông lên luôn rồi!

Thang Noãn thẳng tay tặng cho mụ già Thôi mẫu một cái tát nảy lửa. Ngay sau đó, phía sau bỗng lật đật chạy ra thêm một ả nữ lang trẻ tuổi, diện mạo có vài phần mạo mỹ, sắc sảo. Thang Noãn vừa liếc mắt nhìn một cái, lại thấy thấp thoáng sau lưng ả còn có một đứa tiểu nam lang nhỏ xíu, đầu óc nàng lập tức sáng tỏ, hiểu ngay tất cả mọi chuyện. Nàng chẳng thèm nói nửa lời, vung tay hướng thẳng vào mặt ả nữ lang kia mà tát tới tấp.

Thang Hiển Linh bên này thì đang bận ẩu đả Thôi mẫu, thỉnh thoảng còn tiện chân bồi thêm vài cú đá đau điếng vào người Thôi Bá An.

Thiết Ngưu một mình cân hai, động thủ giáo huấn cả Thôi Bá An lẫn Thôi phụ, vững vàng chặn đứng hai cha con gã lại không cho bật dậy.

Khắp nơi trong tiệm gạo lúc này toàn là tiếng gào khóc thảm thiết của người nhà họ Thôi. Hết trận lôi đình gào thét "các ngươi dám làm càn", "sao có thể ngang nhiên động thủ", lại đến những tiếng k** r*n như chọc tiết heo "giết người rồi", "người ngoài mưu sát người rồi". Thỉnh thoảng, trong đống hỗn độn ấy lại có tiếng gào gọi thảm thiết: "A Sinh đâu, A Sinh mau cứu mạng!"

Hai đứa nha hoàn mua về bấy giờ đang co rúm, trốn biệt ở một góc trong sân để xem náo nhiệt. Còn về phần gã tráng hán A Sinh kia, gã thong thả đợi cho hai bên đánh xong xuôi trận giá rồi mới vội vội vàng vàng từ đâu chạy xồng xộc vào. Nhìn bộ dạng mặt mũi bầm dập, sưng vêu như đầu gấu của ba người Thôi gia, gã liền ra vẻ sốt sắng, ân cần hỏi han: "Kìa lão gia, thiếu gia, lão phu nhân, sao mọi người lại ra nông nỗi này thế này?"

Mấy chị em nhà họ Thang đã tự tay đảo lộn cái nhà họ Thôi lên đến mức long trời lở đất. Đúng thật là đạo lý vẫn nói mà bàn tay vẫn động chẳng hề chi, đôi bên vẫn có thể song tuyến song hành, phối hợp nhịp nhàng.

Thang Hiển Linh đánh xong xuôi liền thu tay lại, đầu tóc tuy có chút rối bù nhưng không đáng ngại, cậu dõng dạc tuyên bố: "Chuyến này chúng ta tới đây, Thôi Bá An, ngươi mau mau cùng nhị tỷ ta hòa li, lập tức viết và giao thư hòa li ra đây!"

Thôi Bá An bấy giờ trông càng chật vật thảm hại hơn, khóe mắt gã đã bầm tím một mảng lớn. Gã cố híp đôi mắt sưng húp của mình để tìm kiếm hình bóng của Thang Trân trong đám đông. Gã lặng im nhìn vợ cả bằng ánh mắt không thể nào tin nổi, gằn giọng hỏi: "Ngươi muốn hòa li với ta thật sao? Có phải là do tên đệ đệ của nàng ở bên ngoài châm ngòi ly gián, phá hoại tình cảm phu thê của chúng ta không?!"

Từ xưa đến nay chỉ có chồng viết giấy hưu thê, trần đời nhà ai lại có hạng thê tử cả gan kéo người đến tận cửa tự đòi thư hòa li bao giờ?

Đặc biệt là trong suốt mười mấy năm chung sống trước đây, Thang Trân luôn một mực ngoan ngoãn phục tùng Thôi Bá An, chưa từng một lần dám mở miệng nói lời nặng tiếng nhẹ với gã. Tuy rằng đợt trước chính Thôi Bá An từng mở miệng đe dọa muốn hưu Thang Trân, nhưng cái lời ấy gã có thể nói, cái ý niệm ấy gã có thể làm, chứ làm sao có thể chấp nhận đến lượt Thang Trân chủ động đòi hỏi. Một kẻ có chủ nghĩa đại nam nhân nặng nề như Thôi Bá An, lại đang đứng trước bao nhiêu cặp mắt của dân tình vây xem đông nghịt ngoài cửa tiệm bấy giờ, hỏi sao gã có thể nuốt trôi nỗi nhục này cho được.

Mặt mũi nhà họ Thôi coi như dùng quét rác sạch sành sanh.

Thang Trân bình tĩnh nhìn gương mặt nực cười đến mức thảm hại của gã. Giờ đây, nàng cũng chẳng hiểu nổi vì sao ngày trước chính mình lại từng có cảm giác Thôi Bá An biết thương tiếc, yêu quý nàng nhỉ? Thang Trân không tài nào nhớ nổi những cái gọi là ngọt ngào thuở xưa nữa, trong mắt nàng hiện tại chỉ nhìn thấy chuỗi ngày bản thân và các con phải cắn răng chịu đựng những uất ức đày đọa ở cái nhà họ Thôi này.

Bởi vậy, Thang Trân cất giọng đều đều nhưng lại cực kỳ kiên định, rõ ràng: "Chẳng có ai châm ngòi ly gián giữa ngươi và ta cả. Chính ngươi là kẻ đã giấu ta ra ngoài nuôi đàn bà, sinh con đẻ cái trước. Chính ngươi là kẻ đã ruồng bỏ tình nghĩa phu thê trước, và cũng chính ngươi là kẻ không biết che chở, yêu thương các con của chúng ta."

"Ta, Thang Trân, muốn cùng Thôi Bá An hòa li."

Từng câu từng chữ thốt ra, dân tình vây xem bên ngoài đều nghe thấy rõ mồn một.

Thôi Bá An bị đánh trúng tim đen, mặt mũi không còn chỗ nào để giấu, lập tức hóa thành giận dữ đến mức muốn hộc máu: "Ngươi điên rồi có phải không? Ngươi có biết mình đang nói cái gì không hả? Nhà ta dòng dõi đơn truyền, có mỗi mình ta là nam đinh. Ta muốn có một đứa con trai nối dõi thì có gì là sai? Tại bản thân ngươi không biết đẻ, chuyện này phải oán ngươi, trách ngươi, là chính ngươi không biết cố gắng, bụng dạ không biết điều!"

Thang Hiển Linh nhịn không nổi nữa, đang tính lao lên thì cây gậy gỗ trong tay Thiết Ngưu đã chuẩn bị ra tay trước, nện thẳng một cú đau điếng vào chân Thôi Bá An. Thôi Bá An ăn trọn cái đòn đau, hai đầu gối bỗng chốc nhũn ra, thình thịch một tiếng quỳ sụp ngay trước mặt Thang Trân. Ả Mai Lan hoảng hốt vội vàng nhào tiến lên đỡ lấy gã, rồi dùng đôi mắt rơm rớm nước mắt nhìn về phía một nhà người ngoài này.

"Tỷ tỷ ơi, trong lòng Bá An thực sự có tỷ tỷ mà, chỉ tại cái bụng của muội may mắn sinh ra được Diệu Tổ thôi. Nếu tỷ tỷ chịu trở về, Diệu Tổ sẽ là con trai của tỷ tỷ, muội vốn chẳng hề mưu cầu chút danh phận nào cho mình đâu ạ."

Thang Noãn nghe vậy thì tức điên cả người, mắng át đi: "Cái hạng đàn bà như ngươi, đứa con ngươi sinh ra ai mà thèm hiếm lạ chứ, chỉ có cái nhà họ Thôi này mới coi như báu vật thôi! Còn Diệu Tổ á? Diệu cái nhà ai tổ không biết? Nhị tỷ ta chỉ có mỗi ta là đứa muội muội này thôi, ngươi tính là cái thứ gì ở đây mà dám mở mồm gọi hai chữ tỷ tỷ!"

Thôi Bá An trước mặt bao nhiêu người bị bắt quỳ lạy dưới đất, lại còn là quỳ ngay trước mặt Thang Trân, cộng thêm việc Mai Lan đang đau khổ van xin, cầu khẩn Thang gia buông tha cho Thôi gia bọn họ. Thôi Bá An lúc này mặt mũi đã mất sạch, cõi lòng gã cũng lạnh ngắt, trong đầu chỉ còn nhen nhóm ý định trả thù để vớt vát lại chút thể diện. Gã lập tức hừ lạnh một tiếng, nghiến răng bảo: "Hòa li à? Ngươi đừng có hòng..."

"Không hòa li chứ gì? Dù sao người sốt ruột cũng chẳng phải là Thang gia chúng ta." Thang Hiển Linh dùng ngữ khí cay nghiệt, mỉa mai đáp trả: "Rốt cuộc đứa nhỏ kia là Diệu Tổ rạng danh tổ tông, hay chỉ là đứa con hoang danh chính ngôn bất thuận không danh không phận, các người tốt nhất nên tự mình cân nhắc cho kỹ vào."

Bây giờ rốt cuộc là ai phải cầu xin ai đây?

Thang Hiển Linh hôm nay đã liều mạng xé rách mặt ra thế này, cũng là nhờ thái độ của nhị tỷ đặt sẵn ở đó, nàng tuyệt đối không hề có suy nghĩ sẽ có ngày hòa hoãn mối quan hệ với Thôi gia, dù chỉ là một phân cũng không mảy may nghĩ tới.

Cho nên cậu mới thẳng tay, đáng đánh thì đánh cho thống khoái, đáng mắng thì mắng cho đã đời liền xong.

Thang Trân đưa mắt nhìn về phía đứa con trai đang đứng nép sau cánh cửa cách đó không xa. Thằng bé đã lớn nhường này rồi à. Nàng đã từng căm hận đứa trẻ này, hận cả người mẹ sinh ra nó, nhưng giờ đây, trong lòng Thang Trân chỉ còn lại sự dửng dưng không chút bận lòng: "Hòa li đi, con trai ngươi đang nhìn hai người các ngươi kìa."

Thôi Bá An đang trong cơn giận dữ bốc lên đầu, vốn dĩ gã còn muốn mạnh miệng cự tuyệt, nhưng Ả Mai Lan bên cạnh đã hoảng hốt bấu chặt lấy góc áo gã trước, rồi vội vàng quay đầu lại nhìn con trai. Thôi Diệu Tổ chạm phải ánh mắt của mẫu thân thì lập tức oà một tiếng khóc nấc lên, vừa khóc vừa gọi: "Ông nội ơi, cha ơi, Diệu Tổ sợ lắm."

Thôi phụ lập tức xót cháu đến đứt từng khúc ruột, ông vội ôm chặt lấy đứa cháu ngoan, hết lời dỗ dành: "Có ông nội ở đây, ông nội ở đây rồi."

Thôi phụ lại quay sang quát con trai: "Thôi Bá An! Cái hạng đàn bà đanh đá như thế này Thôi gia chúng ta nuôi không nổi, hưu..."

"Hưu á?" Thang Hiển Linh lập tức lớn tiếng cắt ngang.

Thang Noãn liền tiếp lời: "Cái nhà họ Thôi các người phạm phải sai lầm trước mắt, mà cũng xứng mở mồm đòi nhắc đến chữ hưu sao? Là hòa li, viết thư phóng thê!"

Nếu viết hưu thư, tức là nhị tỷ của nàng có tội tình sai trái. Còn hòa li, viết thư phóng thê mới là hai bên phu thê tự nguyện thuận tình rời đi. Mặc dù hành xử như vậy, xét cho cùng vẫn còn là có phần nương tay, tiện nghi cho gã Thôi Bá An rồi.

Thôi Bá An nắm chặt hai nắm đấm, đôi mắt găm chặt vào Thang Trân đầy thù hằn, hận không thể lao vào ăn tươi nuốt sống, lột da xẻ thịt nàng ra. Thế nhưng Thang Trân chẳng mảy may lộ một chút vẻ chùn bước hay khiếp sợ nào. Nàng cứ thế đứng thẳng tại chỗ, lãnh đạm nhìn thẳng vào Thôi Bá An bằng ánh mắt kiên định khôn cùng, giống như hai bên đang bước vào một ván cờ phân định thắng thua.

Suốt bao nhiêu năm tình nghĩa tào khang giữa đạo phu thê, có lẽ cũng từng có lúc chân tình, có lẽ cũng từng có khi ngọt ngào, nhưng giờ đây thảy đều đã tan thành mây khói sạch sành sanh. Trong mắt nhau lúc này, một bên chỉ toàn là oán hận kèm lệ khí ngút trời, còn một bên lại là sự bình tĩnh, đạm mạc chẳng hề lùi bước.

Một hồi lâu sau, Thôi Bá An rốt cuộc phải là kẻ dời ánh mắt đi trước, gã từ từ nới lỏng hai nắm đấm đang siết chặt ra.

"Được, thư hòa li, ta viết."

Thang Trân khẽ gật đầu, bồi thêm: "Còn một chuyện nữa..."

"Ngươi hối hận rồi à?" Thôi Bá An lập tức cắt lời gặng hỏi.

Gã thầm nghĩ nếu Thang Trân lúc này biết điều cúi đầu nhận sai, nói lời hối hận, gã có thể rộng lượng không đuổi nàng đi nữa, dù sao thì Thang Trân cũng đã hạ sinh cho gã tận bốn đứa con.

"Đúng rồi, đám nhỏ đâu?" Thôi Bá An lại hỏi, như muốn nhắc nhở cho Thang Trân nhớ rằng giữa hai người bọn họ vẫn còn ràng buộc bởi bốn đứa con thơ, bấy lâu nay không gặp chẳng biết chúng sống chết ra sao.

Thang Trân lạnh lùng đáp: "Lũ trẻ đi theo ta, dù sao Thôi gia các người cũng chỉ một lòng một dạ để mắt đến con trai, bọn nhỏ từ nay về sau cứ để một mình ta nuôi dưỡng là được."

Thôi Bá An định lên tiếng nói gì đó, nhưng mụ già Thôi mẫu đứng bên cạnh vừa mới bị ăn đòn đau, hiện tại chỉ ráo riết muốn dùng lời lẽ để vớt vát lại chút mặt mũi, liền ngoác mồm cay nghiệt bảo: "Bốn cái thứ lỗ vốn ấy chứ gì, ai thèm hiếm lạ, Thôi gia chúng ta mới không cần."

"Nhà ta đã có Diệu Tổ rồi, đích tôn vừa ngoan ngoãn, hiếu thảo lại thông minh lanh lợi. Ngươi muốn dắt bốn đứa nhỏ kia đi thì cứ việc mang đi là được." Thôi phụ đứng bên cạnh cũng phụ họa hùa theo như thế.

Thôi Bá An nghe cha mẹ tuyên bố tuyệt tình như vậy thì đành ngậm ngùi nuốt ngược những lời định nói vào trong, bốn đứa con Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương với tứ ca nhi chẳng biết dạo này ra sao, dẫu sao thì chúng cũng là cốt nhục của gã. Năm xưa khi đứa con gái đầu lòng Đại Nương mới chào đời, gã cũng từng ôm ấp xót thương, trân trọng hết mực.

Cái thuở đầu tiên gã được làm cha......

"Nãy ngươi vừa định nói cái gì?" Thôi Bá An khẽ cau mày, ngữ khí bấy giờ đã có chút dịu xuống. Ngoại trừ những người đứng sát ra thì người ngoài trông vào khó mà nhận biết được, thực chất trong thâm tâm Thôi Bá An lúc này đang muốn tìm đường vãn hồi.

Thế nhưng, cái kiểu muốn vãn hồi của gã là phải đợi đến khi đối phương chịu đau khổ van nài, gã mới cố tỏ ra miễn cưỡng mà gật đầu chấp thuận.

Thang Trân vờ như không hiểu cái ý tứ ấy, trong lòng nàng dâng lên một nỗi bi hài lạnh thấu xương. Thôi Bá An ơi Thôi Bá An, đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn xem Thang Trân ta là cái hạng gì đây? Là thứ tôi tớ để ngươi tùy ý quát mắng, định đoạt sao?

"Hồi tổ chức tiệc trăm ngày cho đứa con trai nuôi ngoài giá thú kia, Thôi gia các ngươi đã ép buộc ba đứa con gái Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương của ta phải l*t s*ch trang sức bạc giao ra. Khóa trường mệnh bằng bạc đó là lễ vật mẫu thân ta đích thân tặng cho các ngoại tôn nữ để cầu bình an. Hiện giờ đôi bên đã hòa li, mau đem trả lại đây."

Thôi Bá An không ngờ Thang Trân lại đột ngột nhắc đến chuyện cũ này, gã nhíu mày phân bua: "Chỉ vì có ngần ấy chuyện mà ngươi đùng đùng dắt lũ trẻ bỏ đi sao? Có bấy nhiêu việc cỏn con mà ngươi cũng so đo, tính khí chẳng phải là quá mức hẹp hòi rồi đó ư? Thằng bé Diệu Tổ khi đó còn nhỏ xíu, chỉ là một đứa trẻ thôi mà, ngươi không muốn thì cứ nói một tiếng..."

"Ta đã bảo là không muốn, nhưng ngươi và bà mẹ ngươi hùa vào năm lần bảy lượt bức bách ta, ép uổng ba đứa nhỏ Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương của ta! Các người ép chết mẹ con ta buộc lũ trẻ phải nộp ra cho bằng được, ngoài miệng còn mắng chửi chúng là cái hạng bồi tiền hóa, đeo mấy thứ đồ bạc ấy thì có tích sự gì." Thang Trân vừa nhắc lại chuyện cũ, từng chữ từng câu thốt ra đều thấm đẫm huyết lệ và hận thù.

Thôi Bá An chối phăng: "Ta chưa từng thốt ra những lời lẽ như thế."

"Là ta mắng đấy, ta nói câu nào sai à? Ba cái đứa tiểu nha đầu ranh con thì đeo khóa trường mệnh bằng bạc làm cái thá gì cho hoang phí!" Thôi mẫu bộc lộ bản chất xéo xắt, chen mồm vào bảo.

Thôi phụ bấy giờ đã mất hết kiên nhẫn, gắt gỏng: "Mẹ con nói chẳng có gì sai cả."

Thang Trân từ vẻ lạnh nhạt ban đầu, giờ đây tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức ra tay lấy mạng ba cái con người của Thôi gia này cho đỡ tức. Nàng căm hận rít lên qua kẽ răng: "Đem đốngkhóa trường mệnh bạc ra đây!"

"Đống đồ đó đã đem đúc lại, nấu chảy ra mất rồi, sao ngươi lại là cái hạng đàn bà nhỏ nhen, hẹp hòi đến thế cơ chứ." Thôi mẫu luống cuống thanh minh. Số bạc ấy mụ đã cho thợ nấu lại để làm vòng hộ mệnh đeo trên cổ, cổ tay cổ chân cho thằng bé Diệu Tổ để cầu bình an rồi.

Thang Hiển Linh siết chặt hai nắm đấm, bẻ khớp tay nghe răng rắc đến rợn người.

Thôi phụ run rẩy, đầy cảnh giác liếc nhìn Thiết Ngưu đang lăm lăm cây gậy gỗ to tướng bên cạnh, liền hối thúc con trai: "Trả lại cho nàng ta đi, báu bở gì cái thứ ấy, mấy hôm nữa ta lại bỏ tiền ra đánh bộ mới tinh cho Diệu Tổ nhà mình là được chứ gì."

Ả Mai Lan nghe thấy vậy, đành phải ngậm ngùi tiến lên để gỡ đống vòng bạc trên người con trai ra. Thôi Diệu Tổ đeo đống trang sức này suốt hai năm qua đã thành thói quen, ra đường ai nấy cũng khen thằng bé có tướng phú quý, thế nên nó cứ khua tay múa chân loạn xạ, nhất quyết không chịu để mẹ đụng vào người. Mai Lan đành phải hạ giọng dụ dỗ: "Ngoan nào con trai, nhà mình chẳng thèm hiếm lạ cái thứ đồ cũ kỹ này đâu, đem trả cho người ta đi con."

"Không hiếm lạ á? Gặp quỷ cái nhà các người mới không hiếm lạ! Thôi gia các người quả thật là cái hạng đổi trắng thay đen, vừa ăn cướp vừa la làng rất giỏi. Đồ đạc của mấy đứa tiểu cô nương người ta, khi ấy ba đứa nhỏ mới bao nhiêu tuổi đầu? Đống bạc đó đều do Thang gia chúng ta bỏ tiền đặt mua cho các cháu, cái tầm ấy các người cậy thế bắt nạt nhị tỷ ta, đày đọa lũ trẻ con thơ dại, giờ lại mở mồm bảo là không hiếm lạ." Thang Hiển Linh cười lớn hai tiếng, đầy rẫy sự trào phúng, mỉa mai: "Ta thấy cái nhà họ Thôi các người đúng là hạng kiến thức hạn hẹp, chưa từng được nhìn thấy thứ đồ tốt bao giờ hay sao ấy. Người lớn thì hồ đồ không rõ chuyện, chỉ giỏi bắt nạt con nít. Sinh con đẻ cái ra thì vô trách nhiệm, ra ngoài đường không giữ nổi cái lưng quần, cái hạng ấy mà cũng đòi làm phụ thân à, tính cái rắm!"

Cậu trừng mắt quát lớn: "Mau đem trả lại đây ngay! Còn dám lôi thôi khóc lóc nữa, ta bất chấp ngươi có là trẻ con hay không, tự tay ta lao vào l*t s*ch ra đấy." Lời đe dọa đanh thép này của Thang Hiển Linh quả thật đã dọa cho đứa nhỏ sợ khiếp vía.

Thằng bé Diệu Tổ tuy ngày thường được Thôi phụ Thôi mẫu chiều chuộng sinh hư, nhưng nó vừa mới tận mắt chứng kiến cảnh đám người này hùng hổ xông vào nhà, lăm lăm gậy gộc nện cả ông nội lẫn cha nó ra bã, rồi cái tên đang lớn tiếng kia còn tát cả bà nội lẫn mẹ nó hung hãn vô cùng. Thành ra lúc này nó sợ khiếp vía, không dám khóc lóc cũng chẳng dám quấy nháo nửa lời, chỉ biết ngoan ngoãn đứng im để mẹ gỡ hết đống trang sức trên người xuống.

Mai Lan lén giữ lại chút ý định giữ phần bớt xén đống trang sức bạc.

Nhưng Thang Noãn vừa liếc mắt qua một cái, Mai Lan liền giật thót, vội vàng gom hết đồ vật giao vào tay Thôi Bá An, nhỏ giọng nhút nhát bảo: "Đều ở chỗ này cả rồi ạ."

Thôi Bá An đón lấy đống trang sức rồi đưa qua, động tác tay gã có chút chậm chạp, trì hoãn. Gã dán chặt mắt nhìn về phía Thang Trân, cố vớt vát: "Ngươi khăng khăng muốn tuyệt tình đến mức này sao? Vốn dĩ chuyện này chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ nhặt..."

"Viết thư hòa li đi." Thang Trân lạnh lùng giật lấy đống đồ bạc, ngữ khí vẫn mang theo sự căm hận khinh miệt nhàn nhạt.

Thôi Bá An xuống nước vãn hồi hai lần liên tiếp mà đều không có kết quả, gã liền tự ái hất cằm lên, cay cú hung hăng bảo: "Được, tốt lắm! Ngươi đã tuyệt tình tuyệt nghĩa, không mảy mảy nghĩ đến tình nghĩa phu thê mười mấy năm qua của chúng ta như vậy, thì ta còn thiết tha, nể nang cái gì nữa."

Thang Hiển Linh:......

Nghe cái gã tra nam này mở mồm nói mấy lời đó, ai không biết chuyện nhìn vào lại cứ tưởng nhị tỷ cậu là kẻ lăng loàn phụ bạc gã trước không bằng.

"Chính ngươi mới là kẻ đầu tiên ruồng bỏ tình nghĩa phu thê của chúng ta." Thang Trân lạnh lùng đanh thép vạch trần, "Cái đứa con trai này của ngươi chính là bằng chứng rành rành không thể chối cãi."

Thôi Bá An câm họng không nói được lời nào.

Cuối cùng, ngay tại gian bán hàng của tiệm gạo, Thôi Bá An buộc phải mài mực cầm bút bắt đầu viết thư phóng thê. Thang Hiển Linh nháy mắt ra hiệu cho Thiết Ngưu đứng bên cạnh nhìn chằm chằm từng nét chữ. Thiết Ngưu liền lăm lăm cây gậy gỗ đứng sừng sững gác một bên, hễ thấy Thôi Bá An có ý định bí mật mang theo hàng lậu, tính viết lấp l**m nguyên nhân hòa li là do nhị tỷ có lỗi, hắn liền gõ mạnh cây gậy xuống nền đất nghe cái cốp.

Thôi Bá An run tay:......

Một phong thư hòa li cuối cùng cũng được viết xong xuôi.

Thôi Bá An đặt bút ký tên gã vào, rồi đẩy tờ giấy qua, dùng cái giọng trịch thượng bảo: "Ngươi ấn dấu tay vào đi."

Gã thừa biết Thang Trân vốn dĩ là hạng mù chữ, thế nên trong giọng điệu của Thôi Bá An bộc lộ rõ sự khinh miệt và coi thường ra mặt. Thang Trân năm xưa gả vào cửa nhà gã đã là phúc phận trèo cao, thế mà giờ đây ở trong phúc lại không biết hưởng phúc, khăng khăng đòi hòa li bằng được, để rồi xem về sau nàng ta có sáng mắt ra mà hối hận hay không.

Nhà họ Thang dẫu dạo này có khấm khá, kiếm ra tiền đi chăng nữa, thì đó cũng là tiền tài của Thang gia. Tên Thang Hiển Linh kia chẳng lẽ có bản lĩnh dang tay nuôi nấng cả nhị tỷ đã gả đi lẫn bốn cái tàu há mồm của Thôi gia suốt đời suốt kiếp chắc? Bây giờ ngoài miệng thì nói lời hay ý đẹp, ra vẻ chống lưng cho nhị tỷ để phá hoại nhân duyên của hai người bọn họ, chứ đợi thời gian trôi qua, con gái gả đi như bát nước đổ đi, Thang Hiển Linh kiểu gì chẳng quay lưng, đùn đẩy không thèm giúp đỡ cưu mang nhị tỷ hắn nữa, đến lúc đó Thang Trân tha hồ mà nếm mùi đau khổ.

Thế nhưng, trước ánh mắt khinh miệt của gã, Thang Trân lại thản nhiên đón lấy cây bút lông, vững vàng đặt bút hạ từng nét chữ, viết xuống rành mạch họ tên của chính mình lên phong thư hòa li.

Ba đứa con gái ở nhà bấy lâu nay đều được theo Thiết Ngưu học chữ, Thang Trân đương nhiên cũng tranh thủ đi theo học một thể. Nàng biết chữ tuy không tính là quá nhiều, nhưng tên họ của bản thân cùng mấy chữ ghi chép sổ sách mà đệ đệ chỉ dạy thì nàng đã sớm học thuộc nằm lòng.

Thôi Bá An trợn tròn mắt kinh ngạc: "Ngươi biết chữ từ bao giờ thế?"

"Không liên quan gì đến ngươi." Thang Trân lạnh lùng đáp gọn lỏn. Nói rồi nàng khẽ thổi cho phong thư hòa li mau khô mực, đang tính thu cất kỹ càng thì Ngũ ca nhi đã đưa tay xin nàng đưa tờ giấy qua.

Thang Hiển Linh cầm phong thư hòa li dứt khoát bước ra ngoài cửa tiệm. Lúc này, bên ngoài cửa hàng đã vây kín người dân trên trấn, Thang Hiển Linh liền lớn tiếng dõng dạc nói: "Chúng ta là người nơi khác đến, còn các vị đây đều là dân thường trú ở trấn Thôi Lâm này. Tình cảnh của nhị tỷ ta cùng gã chồng cũ của tỷ ấy thế nào, chúng ta chẳng cần phải nói những lời khách sáo bôi mỡ lên mặt nhau nữa, các vị chỉ cần có lòng chính nghĩa một chút thì trong thâm tâm đều tự khắc biết rõ ai đúng ai sai. Hiện giờ Thôi gia đã viết thư phóng thê, trả lại tự do cho nhị tỷ ta."

"Hôm nay xin thỉnh cầu các vị có mặt tại đây làm chứng cho, từ nay về sau nhị tỷ ta là Thang Trân cùng gã Thôi Bá An của Thôi gia không còn một chút hệ lụy, can hệ gì nữa. Nhị tỷ ta sau này có tái giá hay sống ra sao, tất thảy đều không liên quan đến cái nhà họ Thôi này!"

Thang Hiển Linh dứt lời liền đem phong thư hòa li giao cho Thiết Ngưu. Thiết Ngưu đón lấy rồi đứng trước mặt bàn dân thiên hạ mà đọc to một lượt rõ ràng mạch lạc.

Người dân trên trấn nghe xong, có kẻ gật đầu trầm trồ khen ngợi bảo Thang gia làm thế là đáng lắm, cũng có người lại tắc lưỡi tiếc rẻ sao mười mấy năm tình nghĩa lại náo loạn đến nông nỗi tuyệt tình này, mỗi người một ý bàn ra tán vào. Thế nhưng Thang Hiển Linh chẳng mảy may để tâm, Thang Trân lại càng không thèm để ý, nàng đón lấy phong thưu hòa li rồi cẩn thận thu cất vào người.

"Nhị tỷ, còn có xiêm y đồ đạc gì của tỷ nữa không, vào thu dọn một chút đi." Thang Hiển Linh bảo.

Thang Trân lại khẽ lắc đầu, dửng dưng đáp: "Không cần đâu, năm đó khi ta gả qua đây, cha mẹ cho ta của hồi môn được ba lượng bạc thì đã sớm tiêu tán sạch sẽ từ lâu rồi. Hiện giờ đống quần áo đặt ở Thôi gia đều là đồ của Thôi gia, ta từ bỏ hết."

Cái gì nàng cũng từ bỏ sạch.

Đã từng có thuở phu thê tình nồng ý đượm, Thôi Bá An cũng từng mua tặng cho Thang Trân mấy chiếc khăn tay, trâm cài tóc, khi ấy Thang Trân đều coi như trân bảo, ngày thường cứ nâng niu cất kỹ trong tráp trang sức chẳng nỡ mang ra dùng. Thế mà giờ đây, nàng đều vứt bỏ lại hết.

Chẳng còn hiếm lạ, cũng chẳng còn bận lòng.

"Đi thôi." Thang Trân là người đầu tiên nhấc chân bước qua bậu cửa nhà họ Thôi, ngoại trừ phong thư hòa li cất trong lồng ngực ra thì nàng tuyệt đối không thèm cầm theo nửa điểm đồ vật nào của Thôi gia nữa.

Thang Hiển Linh cùng Thang Noãn rảo bước đi ngay phía sau nhị tỷ, còn Thiết Ngưu và Triệu Kinh thì lăm lăm gậy gộc đi bọc lót ở cuối cùng để bảo hộ.

Sắc trời lúc này cũng đã không còn sớm nhưng cả đoàn người quyết định không thèm ở lại trấn thuê khách đ**m nghỉ một đêm làm gì, mà lập tức lên thẳng xe ngựa. Ba chiếc xe ngựa lúc đến thì rầm rộ, đi thẳng tới cửa tiệm Thôi gia, đến khi xong xuôi công chuyện rồi thì rút đi cũng nhanh chóng, dứt khoát, không có một chút dùng dằng, nán lại.

Từ nay về sau, Thôi gia ở trấn Thôi Lâm và Thang Trân của Thang gia đoạn tuyệt nghĩa tình, nước sông không phạm nước giếng......

Kỳ thực, Thang Hiển Linh vội vã thúc giục cả nhà rút lui nhanh như vậy là vì cậu sợ gã Thôi Bá An kia sau khi hoàn hồn, tỉnh táo lại sẽ đi tìm mấy tay địa đầu xà ở địa phương đến gây chuyện, gây rắc rối cho nhà mình. Dẫu sao thì ban nãy cả đám ra tay tẩn người cũng đã tay và thống khoái quá rồi mà.

Cái tầm này cứ phải chuồn lẹ là thượng sách.

Bên này, ba người Thôi phụ, Thôi mẫu và Thôi Bá An vừa ăn một trận đòn đau điếng. Thôi Bá An bấy giờ trông có vẻ thất thần thẫn thờ, mất hồn mất vía, gã cứ ngồi đực ra ở nhà chính suốt một hồi lâu. Đến bữa cơm, cả Mai Lan lẫn đứa nhỏ Diệu Tổ vào gọi ra ăn, Thôi Bá An cũng chẳng có một tí tâm hơi ăn uống nào, gã còn nổi trận lôi đình quát tháo một tăng, rồi đùng đùng bỏ về phòng, lục tìm cái tráp trang sức ngày trước mà Trân Nương vẫn luôn luyến tiếc, không nỡ dùng.

Thế nhưng cái tráp đâu rồi?

Đồ đạc bên trong biến đâu mất rồi?

Thôi Bá An bắt đầu nổi điên lên ở trong nhà, gầm rú gặng hỏi Mai Lan xem có phải ả đã tự tiện di chuyển cái tráp trang sức trong phòng gã đi đâu rồi không. Mai Lan bị gã dọa cho hoảng sợ khóc lóc, thầm nghĩ trước kia chính miệng Bá An ca bảo đồ đạc cứ tùy ý nàng dùng, cớ sao bây giờ gã lại đâm ra nôn nóng, phát điên phát cuồng lên như thế.

Thôi phụ cùng Thôi mẫu là người sinh ra gã nên thừa hiểu cái bản tính này của con trai mình. Nếu như lần này là phía nhà họ chủ động viết hưu thư đuổi Thang Trân đi trước thì Thôi Bá An khẳng định sẽ chẳng thèm mảy may để tâm làm gì. Ngặt nỗi chuyện này lại diễn ra theo chiều hướng ngược lại, Thôi Bá An bị người ta đè đầu cưỡi cổ ép viết thư hòa li, cục tức nghẹn ứ này trong lòng gã làm sao mà nuốt cho trôi được, mặt mũi thì mất sạch, thành ra gã phải triệt để phát tiết, nổi trận lôi đình một trận tơi bời hoa lá thì mới mong dịu lại được trong người.

Mai Lan bấy giờ chỉ còn nước cắn răng chịu đựng cái tính khí tà ác, điên cuồng này của gã chứ chẳng còn phương kế nào khác nữa.