Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 125

"Nhị tỷ, tỷ nghĩ kỹ rồi thật sao?" Thang Noãn sốt sắng níu lấy tay nhị tỷ mà hỏi.

Nếu là trước kia, chỉ cần có ai ho he nhắc đến cái đống chuyện nát thây, thối hoắc của gã Thôi Bá An kia, Thang Trân kiểu gì cũng mượn cơ hội này mà chì chiết, kể lể một tràng dài cho bõ tức. Nhưng hiện tại, nàng chỉ hờ hững nói một câu ngắn gọn: "Ta nghĩ kỹ rồi. Vả lại là do gã đã hạ quyết định từ sớm, ta có nghĩ kỹ hay không cũng chẳng thay đổi được gì."

"Vậy còn trong lòng tỷ......" Thang Noãn ngập ngừng, không biết phải mở lời thế nào cho phải.

Thang Trân thẳng thắn: "Trong lòng ta đương nhiên vẫn còn oán hận, vẫn thấy bất bình chứ."

Đến lượt Thang Noãn cứng họng câm nín, nửa ngày trời mới rặn ra được một câu: "Cũng tốt, nhị tỷ cứ hạ quyết định là được rồi." Nàng lại nói thêm: "Có điều... tỷ có cần dùng đến tiền không? Ta có tích cóp được một ít tiền riêng đây."

"Không cần đâu, tiền nong ta tự lo được, vẫn đủ dùng." Thang Trân từ chối.

Nàng tính toán đợi bản thân tích cóp thêm vài năm tiền nữa, sau khi chính thức hòa li với Thôi Bá An xong xuôi sẽ lập một hộ tịch riêng. Đến lúc đó Thang Trân xuống thôn Hứa mua một mảnh đất nhỏ dựng căn nhà ba gian để ở, ruộng nương thì chẳng cần mua làm gì. Nhà nàng toàn là con gái với ca nhi, lấy đâu ra cái sức lực mà bán mặt cho đất bán lưng cho trời đi làm ruộng. Hoặc nàng sẽ chọn an gia lập nghiệp ngay tại thành Phụng Nguyên, chờ đám trẻ lớn lên thì để chúng tự lập dọn ra ở riêng, còn Thang Trân thì cứ đến mùa đông mỗi năm lại xuống thôn Hứa làm việc trong xưởng cốt lẩu là đủ sống.

Mấy cái này đều là những dự định, quy hoạch rõ ràng cho tương lai của chính bản thân Thang Trân.

Triệu Kinh sau khi nghe phong phanh được chuyện lục đục của hai vợ chồng nhị tỷ, đầu tiên là làm bộ làm tịch lời ra tiếng vào ngay trước mặt thê tử một câu: "Từ xưa đến nay chỉ có nam tử hưu thê, chứ cái chuyện hòa li này, đời thuở nhà ai lại để nữ tử mở miệng trước bao giờ."

Thang Noãn nghe xong không nhịn nổi, liền tặng cho hắn một cái lườm cháy mặt.

Triệu Kinh thấy thế thì lập tức đổi giọng cười xòa, bồi thêm: "Có điều cái gã Thôi Bá An kia á, ta nói thật lòng nhé, ngay từ năm đầu tiên gặp mặt ta đã nhìn ra cái tướng mạo gian xảo, một bụng mưu mô láu cá của gã rồi. Tuy nói đều là dân buôn bán với nhau cả, nhưng cái loại người này không dùng được, tệ bạc quá mức."

"Ngươi nói đúng đấy." Thang Noãn thấy trượng phu biết điều chịu xuống nước trước, liền thuận thế cho hắn một bậc thang để đi xuống.

Triệu Kinh vội vàng nắm lấy bàn tay của Noãn Nương, cười nịnh nọt: "Ngày thường ngươi cứ toàn dỗ dành rồi khen ngợi ta, vừa rồi tự dưng lại nguýt ta một cái làm ta sướng đến bủn rủn cả xương cốt, trông đẹp ghê cơ."

Thang Noãn:......

Nàng dở khóc dở cười, không biết phải nói sao với cái tên trượng phu này, chỉ đành nhìn thẳng vào hắn gặng hỏi: "Hóa ra bấy lâu nay ngươi đều biết hết à?"

"Biết chứ sao không. Cái hồi hai đứa mình mới thành thân ấy, tính tình ngươi cũng thẳng tuột bộc trực lắm. Nhưng về sau cứ ngọt nhạt dỗ dành rồi khen ngợi ta suốt, trong lòng ta sướng điên lên được, biết là ngươi có coi trọng, để ý đến ta rồi. Thế thì mắc mớ gì ta còn phải tự tìm ngược, cứ nhất quyết phải bắt ngươi cấu véo, mắng mỏ ta thì mới chịu cơ chứ? Ta đâu có ngốc." Triệu Kinh nói một cách vô cùng tự nhiên như đúng rồi.

Thang Noãn vừa nghe thấy thế, trong lòng bỗng dưng lại có chút không vui, hóa ra bấy lâu nay tên này toàn biết tỏng rồi giả ngu để trêu nàng chắc.

Triệu Kinh liếc mắt nhìn một cái, liền đoán ngay ra tâm sự: "Ngươi đang không vui vì nghĩ rằng ta không hiểu cho những cảm xúc uất ức, nhẫn nhịn của ngươi đấy à? Nhưng mà này, có đôi khi Noãn Nương ngươi cũng coi ta như thằng ngốc mà dỗ dành đấy thôi, ta có thèm chấp nhặt câu nào đâu nào."

"Thôi đi ông tướng." Thang Noãn vừa tức vừa buồn cười, liền cầm chiếc khăn tay ném thẳng vào người trượng phu. Hai phu thê sống với nhau ngần ấy năm trời, đâu thể vì dăm ba cái chuyện vặt vãnh này mà thù hằn, dỗi hờn nhau cho được, xét về đại sự thì Triệu Kinh vẫn luôn là một người chồng tốt. Nàng chép miệng thở dài: "Ta chẳng thể ngờ nổi chỉ một năm không về nhà mà lại xảy ra lắm chuyện đến thế này."

Triệu Kinh hùa theo: "Chứ còn gì nữa, đệ đệ ngươi còn sinh được một đứa nhỏ cơ mà. Nhưng mà cái tên Thang Lạt Lạt nghe cứ kiểu gì ấy, ta thấy chẳng hay bằng tên của con nhà mình."

Thang Noãn nghe đến đây thì cạn lời:...... Lại bắt đầu rồi đấy.

"Lạt Lạt với Hương Hương thì phân cao thấp thế nào được mà ngươi cứ thích so bì?" Nàng vặn hỏi lại.

Triệu Kinh vẫn cứng miệng làm càn: "Thì Hương Hương là mùi hương ngọt ngào, thơm tho ngào ngạt chứ sao."

"Lạt Lạt nhà người ta còn đáng giá chán nhé. Ngươi có biết ớt cay ở thành Phụng Nguyên bấy giờ bán bao nhiêu tiền một cân không hả? Cho dù có ra giá cao thế nào thì người ta cũng chẳng thèm bán Lạt Lạt đi đâu." Thang Noãn không vừa mà cãi lý lại.

Triệu Kinh nghe xong liền mếu máo bĩu môi: "Ối dồi ôi Noãn Nương ơi, thôi thì ngươi cứ tiếp tục coi ta như thằng ngốc mà dỗ dành như trước đi cho ta nhờ."

Thang Noãn:......

Thôi, tính toán chi cho mệt, Thang Noãn quyết định tha cho trượng phu lần này.

Ngoài nhà chính, Triệu Hương Hương và Triệu Lỗi đang ríu rít vây quanh đứa em họ Lạt Lạt. Con bé Hương Hương thực ra vô cùng khoái cậu em Thang Lạt Lạt này, cô bé cứ cảm giác tên của hai đứa nghe vần điệu giống hệt một cặp tỷ đệ ruột thịt. Cậu nhóc Triệu Lỗi vừa nghe thấy tỷ mình nói thế thì liền tức tốc chạy đi tìm cha mình, tuy trong lòng có chút chột dạ nhưng vẫn cố gồng mình lý không thẳng khí cũng không tráng mà mở miệng đòi hỏi: "Cha ơi, con... con có thể đổi tên thành Triệu Lỗi Lỗi được không cha?"

Triệu Kinh vừa nghe qua là biết ngay nguyên do, thầm nghĩ hai cha con hắn đúng là rủ nhau đâm sầm vào họng súng của cái tên Thang Lạt Lạt rồi. Chân trước Triệu Kinh vừa mới chật vật dỗ dành Noãn Nương xong xuôi, chân sau thằng con trai đã nhảy ra múa may quay cuồng chuyện này, hắn lập tức xụ mặt mắng: "Con có kêu là Triệu Lỗi Lỗi thì nghe cũng có ăn nhập gì với Thang Lạt Lạt đâu."

"Thế thì con đổi thành Triệu Thố Thố vậy." Triệu Lỗi vắt óc suy nghĩ một hồi rồi tự sửa sai.

Triệu Kinh cạn lời:......

Cái thằng nghịch tử này.

Hương Hương sau khi nghe thấy đệ đệ đòi đổi thành cái tên "Triệu Thố Thố" thì đắc chí vô cùng, ngày nào cũng lôi hai chữ Thố Thố ra để trêu chọc em trai. Cô bé còn bảo nghe như vậy thì Thố Thố với Lạt Lạt trông mới đúng là huynh đệ một nhà, thế thì cô bé cũng chẳng thèm làm Triệu Hương Hương nữa, nó muốn đổi thành Triệu Điềm Điềm cơ.

Ba chị em nhà nhị tỷ ngồi thu một góc, nghe thấy các em họ đòi đổi tên rôm rả như thế thì cũng rục rịch nổi lên tâm tư. Bản thân ba đứa vốn dĩ từ nhỏ đến lớn đã có cái tên chính thức nào đâu, toàn bị gọi suông là Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương...

Ba chị em đồng loạt quay sang nhìn tứ ca nhi, Tam Nương liền vỗ ngực bảo đảm với đệ đệ: "Tứ ca nhi đừng có sợ nhé, để các tỷ đặt cho đệ một cái tên thật là oách luôn!"

Đám người lớn thì cứ mặc kệ cho lũ trẻ con tự chơi tự quậy với nhau. Riêng hai chị em Triệu Hương Hương và Triệu Lỗi thì bị cha tụi nó nghiêm cấm không được đổi tên tầm bậy tầm bạ. Triệu Kinh bảo tên cúng cơm đã đặt định sẵn từ nhỏ rồi thì cấm được sửa đổi, hiện tại nghe đã rất hay rồi.

Hai chị em đứa thì tức tối dậm chân bạch bạch, đứa thì hậm hực tống đồ ăn vào miệng cho bõ tức. Cuối cùng, thấy các chị em họ đang rục rịch muốn đặt tên mới, Hương Hương và Triệu Lỗi bỗng dưng lại nổi máu nhiệt tình, hai đứa liền sáp vào ngồi chung một mâm. Thôi thì hai chị em nhà mình không đổi được tên, vậy để hai đứa ra tay nghĩ giúp các tỷ, các em những cái tên thật hay vậy.

"Hay là kêu Thôi Thố Thố đi ạ." Triệu Lỗi đành ngậm ngùi nhịn đau bỏ những thứ yêu thích mà đem cái tên hay mình vừa nghĩ ra tặng lại cho em họ.

Hương Hương thì lanh chanh chen vào: "Đại tỷ, đại tỷ ơi, gọi là Thôi Điềm Điềm đi, Điềm Điềm nghe ngọt ngào hay lắm á."

"Còn nhị muội muội thì gọi là Thôi Hàm Hàm nhé."

"Tam muội muội sẽ là Thôi Toan Toan."

Thang Hiển Linh cùng đám người lớn ngồi quây quần một chỗ vừa cắn hạt dưa, vừa lắng nghe đống tên chua cay mặn ngọt mà lũ trẻ đang chí choé tranh giành ở đằng kia. Cậu buồn cười đến mức suýt thì sặc đến nội thương, đành phải cố nghẹn giọng lại, nói nhỏ với nhị tỷ và tam tỷ: "Nhà mình tính ra là gom đủ cả một bộ gia vị chua ngọt đắng cay mặn luôn rồi đấy chứ. À, bỏ qua chữ đắng đi, thế thì vừa vặn có bé Toan Toan."

Thang Noãn liền huých vai nhị tỷ bảo: "Đừng để hai cái đứa nghịch ngợm nhà ta bày trò lung tung nữa, để ta ra mắng tụi nó một trận."

"Thôi có sao đâu, trẻ con tụi nó đùa nghịch cho vui ấy mà." Thang Trân cũng tủm tỉm cười hiền hậu, trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp.

Ngay trên chiếc giường La Hán gần đó, bé Thang Lạt Lạt đang ngồi thu lu một góc, dỏng tai nghe các tỷ các ca mồm năm miệng mười tranh biện om sòm. Bé hai tay ôm lấy đôi chân ngắn ngủn, chăm chú nghe được một lúc thì bắt đầu đuối sức, tấm lưng nhỏ lùi dần về phía sau rồi bẹp một cái, ngã nhào vào đệm bông xốp mềm, thế là Thang Lạt Lạt lăn ra ngủ mất tiêu.

Hai chị em Hương Hương với Triệu Lỗi thì vẫn chưa chịu thôi tranh cãi. Đứa bảo đã có Thố Thố rồi, đứa lại khăng khăng phải gọi là Toan Toan, Triệu Lỗi tức quá liền gân cổ cãi lý với tỷ mình: "Toan Toan với Thố Thố nghe cứ như cùng một vị ấy!" Triệu Hương Hương đâu chịu thua kém, liền giơ tay cốc một cái rõ đau vào cái đầu như trái dưa hấu của đệ đệ, mắng: "Thế chẳng nhẽ lại gọi là Khổ Khổ à? Khổ qua là món khó nuốt nhất trên đời đấy."

Triệu Lỗi vừa nghe nhắc đến khổ qua là hai hàng lông mày đã xoắn tít lại: "Tỷ nói phải đấy, chắc chắn là không thể gọi là Khổ Qua rồi."

Lúc này, Đại Nương đang đứng bên giường La Hán khéo léo đắp lại tấm chăn nhỏ cho Lạt Lạt xong, mới thản nhiên buông một câu: "Gọi là cái gì cũng được hết, có điều ta không thèm mang họ Thôi nữa đâu. Gã ta đã chẳng cần mấy mẹ con cúng ta rồi, mắc mớ gì mình phải giữ lại cái họ của gã làm chi."

Thang Hiển Linh đang nhe răng cắn hạt dưa tanh tách bỗng khựng hai tay lại, cậu đưa mắt nhìn sang nhị tỷ. Vẻ mặt tràn ngập ý cười ban nãy của Thang Trân cũng biến mất tăm, nàng nhìn đứa con gái lớn của mình, cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài một tiếng, rồi quay sang nói nhỏ với Ngũ ca nhi: "Qua năm mới, ta tính sẽ về lại trấn Thôi Lâm một chuyến. Mấy chuyện này cứ nên giải quyết dứt điểm càng sớm càng tốt."

"Được ạ, ta với Thiết Ngưu sẽ đi cùng tỷ." Thang Hiển Linh quả quyết.

Thang Noãn cũng vội chen vào: "Thế thì vợ chồng ta cũng đi cùng."

Cõi lòng Thang Trân bỗng dâng lên một cảm giác chua xót xen lẫn nghẹn ngào, nàng nhẹ giọng bảo: "Có phải chuyện đại hỉ gì đâu mà kéo nhau đi đông đảo làm chi cho mệt."

"Sao lại không tính là việc đại hỉ cho được? Thoát ly khỏi cái hố lửa ấy, từ nay về sau chỉ toàn là chuỗi ngày tốt đẹp, đó chính là cột mốc mở ra cuộc đời mới của nhị tỷ đấy." Thang Hiển Linh nghiêm túc gạt đi.

Thang Noãn cũng liên tục gật đầu lia lịa, bảo Ngũ ca nhi nói chí phải.

Thang Trân không phản bác nữa, nàng khẽ nở một nụ cười xem như nhẹ lòng, nhưng vẫn đứng đắn dặn dò: "Có điều đám nhỏ thì ta không tính dắt theo đâu. Ta sợ đến lúc đó nhà họ Thôi lại giở trò giữ người lại. Tuy nói cái nhà ấy chẳng hiếm lạ gì mấy đứa nhỏ, nhưng ta vẫn sợ."

Bốn mẹ con Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương cùng tứ ca nhi đối với Thôi gia mà nói thì chẳng khác nào ngọn cỏ dại ven đường, không đáng một xu, nhưng đối với Thang Trân thì bốn đứa nhỏ này lại là khúc ruột, là bảo bối vô giá của nàng. Thang Trân không dám đánh cược hay mạo hiểm, lỡ như đến lúc đó hai bên xảy ra cự cãi, om sòm lên rồi Thôi gia lại giở thói lưu manh bắt giữ tụi nhỏ lại, dù sao thì trấn Thôi Lâm cũng là địa bàn của nhà họ Thôi.

Thang Hiển Linh nghe vậy cũng thấy có lý: "Đúng đấy tỷ, mấy chuyện trở về cãi nhau mặt đỏ tía tai này cứ để người lớn chúng ta đi giải quyết là được rồi, không mang theo đám nhỏ làm gì."

Bằng không đến lúc có đánh nhau thật lại vướng chân vướng tay, không bung hết sức được.

Nghe đệ đệ nói năng hùng hổ như thế, đến tối khi Thang Noãn cùng Triệu Kinh dắt hai đứa con nhỏ trở về căn nhà thuê, đợi cho hai đứa trẻ ngủ say sưa rồi, Thang Noãn mới đem chuyện thầm thì bàn bạc với Triệu Kinh: "...... Qua năm nhị tỷ của ta sẽ về dưới ấy để làm thủ tục hòa li, ta tính gác mọi việc lại để đi theo một chuyến, đệ đệ ta còn bảo phen này đi là để chuẩn bị đánh nhau nữa cơ."

"...... Đúng là cái đồ thô lỗ!" Triệu Kinh chép miệng bình luận một câu.

Thang Noãn tặng cho hắn một cái lườm dài, Triệu Kinh bấy giờ vẫn chưa chịu thua, chỉ khéo léo đổi giọng cằn nhằn: "Cái đứa đệ đệ của ngươi nhìn qua là biết cái tướng biết đánh đấm rồi, nhị tỷ ngươi dạo này trông cũng khổng võ hữu lực, dẻo dai ra phết. Chỉ có mỗi Noãn Nương ngươi là nũng nịu, yếu ớt nhất, ngươi mà mò sang đấy nhỡ có biến cố gì lại thành ra gánh nặng chịu liên lụy cho người ta..."

"Thôi thế này đi, đến lúc đó ta chịu vất vả đi cùng một chuyến vậy."

Thang Noãn có chút kinh ngạc, trố mắt nhìn hắn: "Ủa, ngươi không vội vã chạy về nhà để ăn tết à?"

"Chậm trễ một hai ngày cũng có chết ai đâu." Triệu Kinh thản nhiên đáp.

Thang Noãn nghe vậy liền để lộ một nụ cười dịu dàng, trìu mến nhìn trượng phu. Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ mở miệng nói những lời ngọt ngào để dỗ dành Triệu Kinh, nhưng lần này Thang Noãn chẳng nói câu nào, chỉ cứ thế cười khanh khách nhìn hắn. Ấy thế mà Triệu Kinh lại cảm thấy nụ cười lặng im này của thê tử còn thắng cả thiên ngôn vạn ngữ.

Trong lòng Triệu Kinh bỗng chốc ngứa ngáy, tê tê râm ran.

Triệu Kinh tự nhủ như thế này xem ra lại hay, phu thê hai người thi thoảng đấu khẩu một chút mới là tình thú, hắn cũng đâu phải cái loại đầu gỗ khô cằn không biết phong tình là gì.

Đến mùng năm Tết, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu bế theo bé Lạt Lạt và tứ ca nhi trở về thôn Hứa. Còn mẹ, nhị tỷ cùng tam tỷ thì dắt đám nhỏ sang nhà đại tỷ chơi. Thang Hiển Linh sang tìm Trương thúc và Vương a thúc để thông báo rằng rằm tháng Giêng năm nay hai người không cần phải lặn lội vào thành nữa. Hai thúc nghe vậy liền lấy làm lạ, nghiêng đầu nhìn cậu đầy thắc mắc.

"...... Cả nhà con chuẩn bị kéo nhau xuống trấn Thôi Lâm đánh lộn một trận ạ." Thang Hiển Linh dùng đúng một câu để tổng kết tình hình.

Trương Hoài còn đang ngơ ngác chưa kịp định thần thì Vương Tố Tố đã hiểu ra vấn đề trước, gật đầu bảo: "Đây là chuyện tốt." Nhưng sau đó lại lộ vẻ lo lắng: "Hay là cứ để Trương thúc của con đi theo một đường đi, có mỗi mình Thiết Ngưu, ta sợ đến lúc đó một nắm đấm không chọi lại được đám đông, không bảo hộ được cho các con"

"Đánh nhau à? Đánh nhau thì ta rành lắm, duyệt luôn." Trương Hoài gật đầu đồng ý cái rụp, dù trong đầu còn chưa thông suốt vì sao tự dưng lại kéo xuống trấn Thôi Lâm đánh nhau. Ông ngẫm nghĩ một chốc, chợt nhận ra: "Nhà chồng của Thang Trân có phải ở trấn Thôi Lâm không nhỉ? Ta nhớ gã kia họ Thôi."

Vương Tố Tố lườm một cái: "Đúng rồi đấy, giờ ngươi mới nhớ ra cơ à?"

"Thì ngày thường chúng ta toàn gọi nàng là nhị tỷ, bốn đứa nhỏ cũng chẳng có tên tuổi chính thức, toàn gọi theo thứ tự trong nhà, đâm ra một chốc một lát ta không nhớ tới." Trương Hoài phân bua xong liền quả quyết: "Thế thì ta phải đi cùng các con một chuyến mới được."

Thang Hiển Linh hoảng hồn, vội vàng xua hai tay như gạt nước: "Đừng đừng đừng Trương thúc ơi! Vốn dĩ ban đầu chỉ có nhị tỷ cùng hai pu phu chúng con thôi, giờ tính thêm cả nhà tam tỷ nữa đã đông lắm rồi. Nếu kéo thêm cả Trương thúc đi nữa thì phe mình biến thành tụ tập băng nhóm đi ẩu đả mất."

Chuyện này vốn dĩ đóng cửa đánh nhau thì vẫn có thể tính là mâu thuẫn gia đình. Nhưng nếu người bên mình đông quá thì tính chất vụ việc dễ bị biến tướng, tuy nói dưới trấn nhỏ người ta ít khi báo quan vì khoảng cách ra đến nha môn quá xa, nhưng đổi lại, ở trấn thì mọi việc đều dựa vào nhân tình để phán xử, người trong trấn cực kỳ bênh vực người mình.

Như ở trấn Thôi Lâm, hễ có tranh chấp, cự cãi lớn gì xảy ra thì người đứng ra chủ trì công đạo, phân xử đúng sai sẽ là Thạch gia cùng với mấy vị kỳ lão, hương thân có uy tín trong vùng.

"Thật sự không cần ta đi cùng à?" Trương Hoài vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Thiết Ngưu liền lên tiếng đáp trước: "Thật sự không cần đâu thúc." Hắn tự tin một mình mình có thể bảo vệ chu toàn.

"Có điều đợt này con tính gửi tứ ca nhi với bé Lạt Lạt ở lại đây nhờ hai thúc trông giùm ạ." Thang Hiển Linh nói. Để một mình Tưởng Vân ở nhà chăm một lúc sáu bảy đứa trẻ thì vất vả quá. Người lớn đi xử lý chuyện của người lớn, lúc cãi vã mặt đỏ tía tai, mặt mũi dữ tợn trông rất khó coi. Tam tỷ cũng không tính dắt theo Hương Hương và Triệu Lỗi, tất cả đều gửi lại ở trong thôn hết cho lành.

Trương Hải Ngưu đứng một bên nãy giờ vẫn luôn im hơi lặng tiếng, vừa nghe thấy bé Lạt Lạt và tứ ca nhi sẽ ở lại nhà mình thì liền mừng rỡ ra mặt, rối rít bảo: "Được được được, tốt quá rồi."

Trương Hoài bất lực nhìn con trai:......

"Cái lời này của con đúng là dâng mỡ tới miệng mèo, nó chả mong quá đi chứ." Trương Hoài lắc đầu nói.

Ở lại thôn Hứa chơi hai đêm, đến ngày Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu chuẩn bị rời đi, ban đầu Thang Hiển Linh còn đinh ninh bé Lạt Lạt chắc chắn sẽ quyến luyến mình, kiểu gì cũng khóc một trận lôi đình cho xem. Kết quả là lúc hai ơhu phu chuẩn bị lên xe, Thang Lạt Lạt chỉ chớp chớp mắt nhìn nhìn a cha và cha, rồi còn vô tư vẫy vẫy cái tay nhỏ chào tạm biệt.

Thang Hiển Linh đực mặt ra:......

Cái thằng bé này đúng là đồ ngốc xít mà!

Ngồi bên trong thùng xe la, Thang Hiển Linh cứ dỏng tai lên nghe ngóng xem phía sau có tiếng Thang Lạt Lạt khóc nhè vọng lại hay không. Tứ ca nhi thì vốn đã quen tính vô lo vô nghĩ, lại cực kỳ bám thúc Hải Ngưu nên không nói làm gì, nhưng đây là lần đầu tiên Lạt Lạt phải xa hai người họ, thế mà thằng bé lại chẳng thèm vương vấn chút nào.

"Có phải ngươi đang luyến tiếc Lạt Lạt đúng không?" Thiết Ngưu lên tiếng hỏi.

Thang Hiển Linh hậm hực: "...... Vớ vẩn, con ruột do hai đứa mình đẻ ra, ta có phải cha kế đâu mà không tiếc."

"Sáng nay lúc dỗ dành nó, ta có bảo với nó là mấy ngày nữa hai ta sẽ xuống đón." Thiết Ngưu thong thả nói.

Thang Hiển Linh tức tối: "Đáng ghét thật, ta còn chưa kịp dặn dò gì nó cả. Ta cứ nghĩ nó còn nhỏ xíu, ngốc nghếch thế kia thì đã biết nghe hiểu lời người lớn nói đâu cơ chứ."

Chiếc xe la của hai người đi khá chậm, một lát sau bấy giờ từ phía xa xa bỗng mơ hồ vọng lại tiếng ồn ào của Hải Ngưu.

Thiết Ngưu liền ghìm cương cho con la dừng lại, Thang Hiển Linh cũng vội vàng chui đầu ra khỏi mui xe nhìn xem sao. Vừa đưa mắt nhìn, cậu thấy Hải Ngưu đang bế Thang Lạt Lạt, phía sau còn có tứ ca nhi đang lạch bạch chạy theo, lập tức vành mắt cậu đỏ hoe lên.

Hóa ra Thang Lạt Lạt đang khóc nhè thật.

Trương Hải Ngưu chạy như bay suốt một quãng đường dài mà chẳng thèm th* d*c, oang oang báo cáo: "A ca, Thiết Ngưu ca, Thang Lạt Lạt khóc thút thít rồi này."

"Ngoan nào, không khóc không khóc nhé." Cõi lòng Thang Hiển Linh mềm nhũn ra như nước, vội đón lấy đứa nhỏ vào lòng. Sau đó cậu phát hiện Thang Lạt Lạt tuy trên mặt treo hai hàng nước mắt nhạt nhòa nhưng cũng không còn khóc toán lên nữa, cậu liền dịu dàng lau nước mắt cho con, thơm một cái rõ to lên trán thằng bé, dỗ dành: "Ta với cha con có chút công chuyện phải đi xử lý, muộn nhất là nửa tháng thôi, hai ta sẽ xuống đón con về nhà nhé."

Thang Lạt Lạt giữ vẻ mặt trầm ổn dù trên mi vẫn còn đọng giọt nước mắt tròn xoe, thằng bé nhìn nhìn a cha một chốc, lại ngó sang người cha bên cạnh. Nhìn bộ dạng ấy, ngay cả Thiết Ngưu cũng có chút mủi lòng. Thế rồi Thang Lạt Lạt rướn người tới, dùng cái má sữa mềm mại cọ cọ vào người a cha một cái, xong xuôi liền quay đầu nhìn về phía thúc Hải Ngưu đang đứng dưới đất, dang hai tay ra đòi ôm.

Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu trố mắt nhìn nhau:......

Thang Hiển Linh tức khắc nuốt ngược giọt nước mắt vừa chực trào trở lại vào trong.

Cái thằng nhóc thối này!

Trương Hoài và Vương Tố Tố bấy giờ cũng vừa vặn chạy đuổi tới nơi. Vương Tố Tố đỡ lấy bé Lạt Lạt từ tay cậu, xua xua tay bảo: "Không sao đâu, có ta trông nom rồi, hai đứa cứ yên tâm mà đi đi."

"Vâng, con biết rồi a thúc." Thang Hiển Linh vừa dứt lời liền trừng mắt lườm cái thằng nhóc thối kia một cái, "Chào a cha đi xem nào."

Thang Lạt Lạt lại vô tư vẫy vẫy cái tay nhỏ xíu.

Thang Hiển Linh bất lực:...... Thôi, lên xe đi.

Thế là bầu không khí ly biệt quyến luyến, sụt sùi vừa mới nhen nhóm được vài giây đã tan thành mây khói sạch sành sanh.

Suốt nửa quãng đường đầu ngồi trên xe la, Thang Hiển Linh vẫn còn thẫn thờ nghĩ ngợi về đứa con trai vô tâm vô tính của mình. Nhưng đến khi xe gần cận kề vào thành, đề tài câu chuyện giữa cậu và Thiết Ngưu đã lập tức chuyển hướng, biến thành một buổi diễn tập chuẩn bị xuống trấn Thôi Lâm tính sổ với Thôi Bá An.

Tình phụ tử thấm đẫm mới đó mà đã trôi qua ngắn chẳng tày gang.

Thiết Ngưu nhìn phu lang nhà mình hễ cứ mở miệng nhắc tới nhà họ Thôi là lại nghiến răng nghiến lợi, không còn chút vẻ rầu rĩ, luyến tiếc như ban nãy nữa, hắn liền cực kỳ phối hợp mà tung hứng theo. Phu lang bảo động thủ, Thiết Ngưu liền xung phong bảo để mình lên trước, phu lang bảo muốn lao vào tẩn cho bà mẹ của Thôi Bá An một trận, hắn liền nhận việc đến lúc đó sẽ chặn đứng hai cha con họ Thôi lại.

Phu lang nhà hắn liền hầm hè dặn thêm: "Lúc chặn đường, ngươi nhớ âm thầm nện cho hai cha con gã mấy quả đấm thật đau vào, tuyệt đối đừng có nương tay, cứ tẩn cho ra bã vào!"

"Được luôn." Thiết Ngưu gật đầu cái rụp.

Về đến nhà thì mẹ, nhị tỷ cùng tam tỷ cũng đã sớm dắt đám nhỏ từ nhà đại tỷ trở về. Sau đó mọi người chẳng ai bảo ai, đều ăn ý đi thu xếp ngủ sớm để dưỡng sức, ngày mai còn phải lên đường hướng về trấn Thôi Lâm.

Bên căn nhà thuê của tam tỷ, Triệu Kinh ngược lại còn có chút phấn chấn, rục rịch hỏi: "Noãn Nương đã hẹn trước với đệ đệ và nhị tỷ chưa? Khi nào thì xuất phát? Nhớ đừng có để muộn giờ đấy nhé."

Thang Noãn:...... Nàng nhìn bộ dạng này của Triệu Kinh, cứ cảm giác hắn còn hăm hở muốn đi đánh lộn hơn cả mình nữa là.

"Biết rồi, không sai lệch đi đâu được đâu mà lo."

Triệu Kinh quay sang dặn dò hai đứa con nhỏ: "Ta với mẹ các con phải đi vắng mấy ngày, hai đứa cứ ngoan ngoãn ở bên nhà bà ngoại, cấm có được quấy phá om sòm nghe chưa. Đặc biệt là Triệu Lỗi đấy, đi học ở học đường phải cho ra dáng, đừng có quên quy củ, phải biết nhường nhịn và yêu thương các chị, các em."

Triệu Lỗi héo rũ như bánh bao nhúng nước: "Cha ơi, con cũng muốn đi theo mà."

"Con đi cái... cái con khỉ mốc." Triệu Kinh mắng át đi, rồi lén giúi vào tay con gái một ít tiền bạc, dặn dò: "Số tiền này con cầm lấy cất cho kỹ, ở nhà có xảy ra chuyện gì thì cứ chạy đi tìm bà ngoại. Còn mấy người chị em họ bên nhà nhị di nương nữa, con lớn rồi thì cũng để mắt chăm sóc mọi người một chút."

Triệu Hương Hương ngoan ngoãn: "Dạ, con biết rồi cha."

Đến mùng mười Tết, năm người gồm Thang Hiển Linh, Thiết Ngưu, Triệu Kinh, Thang Noãn và Thang Trân cùng nhau ngồi chung một cỗ xe ngựa rầm rộ ra khỏi thành, thẳng tiến về hướng trấn Thôi Lâm. Đi được nửa đường, trên trời bỗng lất phất đổ một trận tuyết nhỏ, đám người lớn ngồi trong xe không khỏi cảm thấy may mắn: "Cũng may là đợt này không dắt díu lũ trẻ theo cùng."

Cũng may trận tuyết này rơi không lớn, xuống đất là tan ngay chứ không đóng thành lớp dày, đường sá nhìn chung vẫn khá phong quang, dễ đi.

Bấy giờ, tại Thôi gia ở trấn Thôi Lâm.

Năm ngoái vùng Túc Bắc gặp phải trận tuyết tai nghiêm trọng, nạn dân chạy nạn cứ thế ùn ùn kéo nhau xuống phía nam, tràn cả xuống dưới trấn. Thạch gia bèn đứng ra đề nghị các nhà có máu mặt trong vùng mở kho phát lương thực cứu tế cho dân nghèo. Nhà Thôi Bá An sau lưng không biết đã chửi rủa Thạch gia xối xả bao nhiêu lần, ngoài mặt thì lần lữa chậm chạp không chịu hưởng ứng, lại còn ráo riết chạy vạy khắp nơi để liên lạc với bên đại Thôi gia.

Bên kia cũng hùa vào chửi đổng: "Mấy cái danh tiếng tốt đẹp thơm tho toàn một mình Thạch gia ôm hết vào người, lại bắt mấy cái tiệm lương thực nhỏ lẻ như chúng ta bỏ của ra phát. Cái tầm này đang là mùa làm ăn buôn bán hốt bạc, chúng ta là dân kinh doanh kiếm cơm chứ có phải đại hộ từ thiện tích đức đâu mà phải nghe theo lời sai bảo của Thạch gia!"

Thôi Bá An cùng Thôi phụ vừa nghe thấy thế, lập tức gật đầu lia lịa tán thành: "Đúng đúng đúng, đại ca nói chí phải!"

Bọn họ tự mãn nghĩ rằng bấu chặt được vào cái đùi lớn của đại Thôi gia thì từ nay về sau có thể ngạo nghễ, chẳng cần phải nhìn sắc mặt hay nghe theo lời sai bảo của Thạch gia nữa.

Đợt đó, nhà Thôi Bá An nhất quyết khư khư đóng chặt cửa kho không chịu phát chẩn. Nghe ngóng được bên phía Thạch gia đã mở kho xuất ra không ít lương thực, nhưng vì lượng nạn dân đổ về quá đông, tình hình hỗn loạn dẫn đến việc có kẻ thừa cơ cướp bóc, khiến tiệm lương của Thạch gia bị đập phá, tranh đoạt một trận tơi bời, Thôi Bá An liền ở sau lưng cười thầm đắc ý: "Xứng đáng lắm!"

Cái lũ chạy nạn đó thì tính là dân gì cơ chứ? Ai bảo Thạch gia các người cứ thích làm màu, thích ra vẻ hào phóng, đóng vai thánh nhân tích đức làm chi, giờ bị cướp phá thế này là đáng đời lắm.

Trong những ngày tuyết tai năm ấy, nhà Thôi Bá An ngược lại còn đút túi được một khoản tiền béo bở từ xương máu của người gặp nạn. Bởi lẽ, trong số nạn dân chạy nạn xuống đây, có không ít kẻ vẫn lén lút dắt túi được chút vàng bạc, hoặc là của nả tích cóp của bản thân chúng, hoặc là tiền của chúng nhặt nhạnh, l*t s*ch từ trên xác những người chết dọc đường. Tóm lại, Thôi Bá An nhân cơ hội ấy găm hàng rồi đẩy giá lương thực lên cao ngất ngưởng, hung hăng ăn trên xương máu của người ta một vố lớn.

Bên đại Thôi gia đương nhiên cũng trúng đậm, hốt bạc mỏi tay.

Chỉ có mỗi Thạch gia là xui xẻo gánh lỗ, thâm hụt mất tong hai kho lúa lớn.

Sẵn tiền rủng rỉnh trong tay, Thôi Bá An còn hào phóng bỏ tiền mua thêm hai đứa nha hoàn cùng một gã nô bộc tráng kiện, cái tầm ấy mạng người rẻ rúng như bèo, người ta thi nhau bán rẻ thân xác mình, chẳng cần tiền công tiền lương gì cao sang, chỉ cầu xin chủ nhà giữ lại và bố thí cho một bát cơm để chạy vạy qua cơn đói khát là được.

Trận tuyết tai đó cuối cùng cũng trôi qua, trời chuyển sang xuân, ngày tháng cứ thế yên ả trôi qua. Cuộc sống của Thôi gia dạo này vẫn trước sau như một, thậm chí nếu đem so với trước kia thì còn có phần sung túc, nở mày nở mặt hơn hẳn. Thôi mẫu giờ đây đã có hai đứa nha hoàn hầu hạ dưới chân, chẳng cần phải đụng tay đụng chân vào bất cứ việc nặng việc nhẹ nào trong nhà, bắt đầu học đòi làm bộ làm tịch, ra cái dáng vẻ của một bà lão thái thái địa chủ phú hộ trong vùng. Đã vậy, mụ lại mới có thêm được một đứa cháu đích tôn vàng ngọc, thành ra mụ cảm thấy cuộc đời mình thế là viên mãn vô cùng, ngày nào đi ra đi vào cái mặt cũng tươi rói, vui cười hớn hở.

Trong cái nhà ấy, tuyệt nhiên chẳng có một ai buồn mở miệng nhắc đến người vợ tào khang Thang Trân, người đã dứt áo ra đi, dắt díu theo cả bốn đứa con thơ dại kia nữa. Có đôi khi người ngoài tò mò buông lời hỏi thăm, sắc mặt Thôi mẫu liền lập tức sa sầm xuống, mụ bĩu môi chép miệng nói: "Ôi dào, các ông các bà đừng có nhắc đến cái loại ấy làm gì cho dơ bẩn tai, đúng là cái giống nuôi mãi không quen gắn bó. Nhà chúng ta ăn ở đức độ, xưa nay có bao giờ bạc đãi hay khắt khe gì với nó đâu. Kết quả nó đổ đốn ra, đùng một cái dắt theo bốn đứa con bỏ trốn thẳng về nhà mẹ đẻ, bỏ mặc hai thân già chúng tôi tự sinh tự diệt ở đây, thật là cái loại bất hiếu bất mục! Thằng Bá An nhà ta vì chuyện này mà tổn thương, đau đớn đến thấu cả tâm can......"

Ngoài miệng mụ tìm cái cớ đổ vấy lên đầu người khác thì hay lắm, nhưng dân tình sống trên trấn đâu phải lũ lợn ăn cám mà dễ bề xỏ mũi.

Cái người đàn bà lạ hoắc lạ huơ dạo này cứ hiên ngang dọn vào ở trong nhà tiểu Thôi gia, lại còn ẵm theo một đứa con trai nhỏ nữa thì giải thích thế nào cho xuôi? Rồi lại cả chuyện cái nhà tiểu Thôi gia này ngày thường chi tiêu, ăn uống vốn nổi tiếng là dè sẻn, keo kiệt từng đồng, cớ sao đợt này đối với cái thằng nhóc con từ đâu chui ra ấy lại hào phóng bày vẽ, hết làm tiệc đầy tháng rình rang lại đến bày biện yến tiệc trăm ngày hoành tráng đến vậy?

Mỗi lần Thôi Bá An cùng Thôi phụ nghe ai nhắc đến đứa trẻ ấy, cái mặt hai cha con gã liền tươi như hoa nở, cười toét cả miệng. Đứa bé trai đó, nghe đâu mang họ Thôi đàng hoàng đấy nhé.

"Ta nhìn là biết đứa nhỏ ấy chắc chắn mang họ của tên Thôi Bá An rồi."

"Nhị nương tử dứt áo dắt cả bốn đứa con đi biệt tích, ta thấy tám phần mười là bị cái con mụ đàn bà lăng loàn bên ngoài kia bức ép đến mức không sống nổi nên mới phải bỏ đi thôi."

"Cái nhà tiểu Thôi gia này ngày trước tiếng tăm cũng thuộc hàng trung hậu, thật thà ăn ở có đức lắm mà, sao bấy giờ lại có thể hành xử ra cái trò mèo tồi tệ đến thế này cơ chứ? Thằng tiểu Thôi lão bản bộ tính lập phòng nhị, cưới thêm vợ khác ở bên ngoài hay sao?"

"Cưới thêm cái nỗi gì? Nhị nương tử người ta đã bị hưu thư chính thức đâu mà cưới với xin."

"Thế thì cái thứ đàn bà kia chẳng qua cũng chỉ là loại không danh không phận, mèo mả gà đồng dọn về ở chung......"

"Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội nghiệp cho Nhị nương tử cùng bốn đứa nhỏ đằng trước quá chừng. Bỏ về nhà ngoại nương náu suốt bao nhiêu ngày tháng qua, thế mà chẳng thấy người nhà họ Thôi thèm vác mặt sang tìm kiếm hay ngó ngàng một câu."

"Tìm cái con khỉ ấy! Nhà gã có khi còn đang mở tiệc ăn mừng, thầm cầu mong cho Nhị nương tử đừng bao giờ vác mặt quay trở lại đây nữa ấy chứ."

"Nói thế cũng không đúng hoàn toàn đâu. Thôi Bá An chưa chính thức viết giấy hưu thê với Nhị nương tử, thành ra cái ả đàn bà đang chễm chệ ngồi trong Thôi gia bấy giờ xét cho cùng cũng chỉ là loại không danh không phận. Mà đã như thế, thì cái đứa con trai nhỏ được nhà gã nâng niu như trứng mỏng kia, nói thẳng ra cũng chỉ là cái loại con hoang danh chính ngôn bất thuận mà thôi."

Lời nói tuy khó nghe nhưng đó lại là sự thật.

"Thế sao gã Thôi Bá An kia không viết giấy hưu thê cho Nhị Nương sớm một chút?"

"Ta nghe bảo là bên nhà đẻ Thang Nhị Nương ở thành Phụng Nguyên dường như có thế lực, quan hệ bền chặt mà còn có nhiều thế lực lớn lắm. Thôi Bá An chắc là biết sợ nên mới cứ dùng dằng, kéo dài mãi."

"Biết sợ mà gã vẫn dám làm càn thế à?"

"Thì tại nhà gã muốn có con trai quá mà."

Từ ngày Thang Nhị Nương dứt áo ra đi đến nay đã hơn một năm, việc làm ăn của nhà họ Thôi từ mùa gặt năm ngoái đã chẳng mấy khấm khá. Người dân đi bán lương thực đều ưu tiên chọn tiệm Thạch gia trước, sau đó mới tới đại Thôi gia, chứ tuyệt đối không thèm ghé qua tiệm nhà tiểu Thôi gia. Người ta mua lương thực cũng đều né chỗ đó ra.

Ai nấy đều ghét bỏ cái nhà tiểu Thôi gia kia dính đầy cái thứ khí vị dơ bẩn.

"Bức vợ cả đi biệt tăm rồi giữ cái hạng đàn bà lăng loàn với đứa con hoang lại mà nâng niu như báu vật."

"Hồi xảy ra tuyết tai, cái nết buôn bán tàn nhẫn tiểu nhân của nhà tiểu Thôi gia trông thật sự không ngửi nổi."

Thôi Bá An cứ chần chừ mãi không chịu đi tìm Thang Trân, một phần vì gã e dè, kiêng dè mối quan hệ của Thang ngũ ca bên nhà vợ, phần khác là vì ngay từ đầu khi Thang Trân dắt con bỏ đi, Thôi Bá An vẫn luôn tự cao tự đại. Từ trước đến nay gã ở cái nhà này luôn là người nói một cấm ai dám cãi hai, nói gì ra lời nấy, Thang Trân thì cứ để mặc gã muốn n*n b*p, định đoạt thế nào cũng được. Thế nên gã đâm ra tự phụ, cảm thấy Thang Trân dạo này mọc lông mọc cánh, không biết điều nên mới dám dắt con bỏ nhà đi như vậy.

Có giỏi thì đừng có vác mặt về.

Thôi Bá An dẫu lúc ấy buông lời độc địa, nhưng trong lòng gã dám khẳng định chắc nịch. Chỉ không quá mấy tháng, Thang Trân kiểu gì cũng phải tàn tạ dắt díu lũ trẻ quay về đây cầu xin gã, đến lúc đó gã bảo sao thì nàng phải nghe vậy.

Gã cứ đặt thằng bé Diệu Tổ trước mặt Trân Nương, bảo đây là con trai của hai người bọn họ. Còn về phần mẹ của Diệu Tổ là Mai Lan thì vô cùng biết điều, biết thân biết phận không mưu cầu danh phận, người ta vốn dĩ chẳng hề nghĩ tới chuyện tranh giành gì với Thang Trân. Thế mà Thang Trân lại không biết tốt xấu, nổi trận lôi đình, làm loạn lên đến mức nông nỗi này rồi còn bỏ nhà đi biệt tích? Bộ nàng ta còn hoang đường muốn gã phải xuống nước đi rước về chắc?

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Thế nhưng Thôi Bá An có nằm mơ cũng không ngờ tới, Thang Trân dứt áo ra đi một mạch đã gần hai năm trời.

Cái năm xảy ra tuyết tai ấy, việc làm ăn trong nhà cũng chỉ ở mức bình bình, sang năm thứ hai lại càng không ổn. Trái lại, bên đại Thôi gia nhờ có một lần quyên tiền sửa cầu nên danh tiếng được thơm lây một chút, đã vậy họ còn bấu lấy Thạch gia, đi theo phe Thạch gia như hình với bóng.

Thành ra cái nhà của gã đâm ra rơi vào cảnh trong ngoài đều không phải là người, làm chuyện gì cũng thấy trục trặc, chẳng được thuận buồm xuôi gió.

Đã vậy, ba người mới mua về nhà ăn khỏe như rồng cuốn, gã tôi tớ tráng kiện thì chuyên giở trò lười biếng, khôn lỏi, hai đứa nha hoàn đi mua thức ăn thì bớt xén tiền nong...... Tóm lại, trong nhà toàn là chuyện đau đầu nhức óc.

Hôm ấy đúng vào ngày rằm, cũng là ngày cuối cùng của năm.

Bên đại Thôi gia ở trên trấn có mời một gánh hát về diễn, tính đến nay đã hát ròng rã suốt ba ngày trời ngay trên một bức sân khấu dựng ở trung tâm thị trấn. Người dân trên trấn lẫn dân làng ở các vùng phụ cận đều có thể đến xem, gọi là góp vui náo nhiệt cho ngày cuối năm. Hôm nay là buổi diễn cuối cùng, thế nên dân làng ở mấy thôn lân cận đều lục tục thức dậy từ rất sớm để vào trong trấn xem hát.

Đúng lúc đó, người ta trông thấy có ba chiếc xe ngựa vững chãi đang đi vào trong thị trấn.

Người đánh xe lên tiếng hỏi địa chỉ người ngồi bên trong xem nên chạy hướng nào, bức rèm che cửa xe bấy giờ khẽ vén lên, người ngồi trong khẽ lộ mặt ra ngoài một chút, rồi chỉ đường hướng thẳng về phía cửa hàng của nhà tiểu Thôi gia mà chạy.

Đợi đến khi xe ngựa chạy đi được một quãng xa, đám người đứng bên đường mới sực bừng tỉnh, xôn xao bàn tán: "Hình như vừa rồi ta nhìn thấy Nhị Nương nhà tiểu Thôi gia thì phải, chính là Thang Nhị Nương dắt con bỏ đi một năm nay rồi ấy."

"Vợ cả của nhà tiểu Thôi gia á?"

"Đúng vậy."

"Ngươi có nhìn nhầm không đấy? Chắc là hoa mắt rồi, chẳng phải người ta đồn là cô vợ nhà này chết rồi cơ mà."

"Phi phi phi, ngươi nghe lời ba hoa chích chòe ở đâu thế, toàn nói hươu nói vượn. Thang Nhị Nương là bị ả nhân tình lăng loàn với đứa con hoang bên ngoài chọc tức, nên mới dắt bốn đứa con về nhà mẹ đẻ, tính ra đến nay cũng đã ngót nghét hai năm trời rồi."

Trong lúc trò chuyện, người quanh vùng nghe thấy thế đều hiếu kỳ vây kín lại.

Chuyện vợ của gã tiểu lão bản nhà họ Thôi dắt con bỏ đi vốn là sự kiện chấn động trên thị trấn này, từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ. Giờ người ta quay trở về rồi, còn tâm trạng đâu mà xem hát nữa, gánh hát kia diễn ròng rã ba ngày, ngày nào chẳng hát tuồng tích cũ rích, có gì mà xem.

Chẳng bằng kéo nhau sang nhà tiểu Thôi gia xem trò hay.

"Tận ba chiếc xe cơ đấy."

"Nghe bảo đệ đệ bên nhà đẻ Thang Nhị Nương có mối quan hệ khá cứng."

"Thế thì chuyến này quay lại, nhất định là để tìm Thôi Bá An tính sổ rồi."

"Nhưng đã qua ngần ấy thời gian, nếu muốn tính sổ thì đáng ra phải đến từ sớm chứ, sao lại dây dưa đến tận bây giờ......"

"Ngươi bảo nhà đẻ Thang Nhị Nương là quân cứng cựa, có khi nào chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ của thiên hạ không?"

"Trông có vẻ hèn nhát thì có, mãi mới chịu ló mặt ra."

"Thực ra mà nói, Thôi Bá An thèm khát con trai cũng là lẽ thường tình của con người thôi."

"Phi!" Một người đàn bà phun bọt mép vào thẳng mặt kẻ vừa phát ngôn, cay nghiệt mắng: "Tên Thôi Bá An không phải là thứ chính nhân quân tử gì. Thang Nhị Nương đâu phải là không biết đẻ, là do gã ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt trước. Nghe đâu ả đàn bà sinh con cho gã vốn là hạng xướng ca, ai mà biết được đứa con trai kia có thật là cốt nhục nhà họ Thôi hay không."

"Thật hay giả vậy?"

Có kẻ quả quyết thề thốt: "Thật trăm phần trăm, Thôi Bá An bỏ tiền chuộc thân cho ả mà. Nhưng ta nghe nói ả xướng ca đó trước kia thuộc hạng bán nghệ không bán thân."

Mụ đàn bà liền cười khẩy đầy châm biếm: "Đã sa chân vào cái chốn bùn nhơ ấy, ngươi còn tin ả thanh thanh bạch bạch? Đàn ông các ngươi đúng là cái thứ dơ bẩn, thối tha gì cũng vơ quàng vơ xiên vào lòng cho được."

Mấy lời bàn ra tán vào này vừa tung ra, người hiếu kỳ tụ tập quanh đó càng lúc càng đông. Còn tâm trí đâu mà xem gánh hát bên đại Thôi gia diễn nữa, tất cả đều rồng rắn kéo nhau hướng về phía tiểu Thôi gia để xem kịch hay, đây mới thực sự là một vở tuồng lớn!