Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 124

Xưởng sản xuất cốt lẩu của thôn Hứa được dựng ngay bên cạnh trục đường lớn trong làng, khoảng cách dẫn ra đường sông cũng chẳng bao xa. Năm nay, thương đội của Puss đại nhân vận chuyển tới lượng mỡ bò nhiều hơn năm ngoái tận hai phần ba, đây cũng chính là chủ ý và yêu cầu từ trước của Thang Hiển Linh.

Cộng thêm lượng bột ớt đỏ cùng ớt khô năm nay thu hoạch cũng rất dồi dào.

Mỡ bò đã gom về đủ thì công đoạn chế biến còn lại thực ra lại rất dễ dàng với điều kiện tiên quyết là dân làng phải tuyệt đối tuân thủ theo từng bước thực hiện. Công thức bí truyền mà Thang Hiển Linh giao cho nhị tỷ là bản đã được cậu tinh chỉnh lại sao cho một người bình thường dù không qua tay cậu chỉ đạo trực tiếp vẫn có thể tự tay phối trộn ra được. Thành phẩm làm ra so với cốt lẩu do chính tay cậu nấu có thể giống tới chín mươi lăm phần trăm, hương vị đã gọi là vô cùng thơm ngon rồi.

Khi Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đặt chân đến nơi thì vừa vặn vào giữa trưa. Cậu liền đặt bé Lạt Lạt vào giữa đống trẻ con cho tụi nhỏ xúm lại chơi cùng, còn hai phu phu thì đi rửa sạch tay rồi sấn vào nhà bếp định phụ giúp một tay. Có điều Vương a thúc đã lên tiếng xua đuổi, bắt cả hai ra sân ngồi đợi vì cơm nước cũng sắp sửa xong xuôi.

"A thúc, mấy ngày nay nhị tỷ và đám nhỏ nhà ta lại phải làm phiền đến nhà mình rồi." Thang Hiển Linh không chịu rời khỏi bếp, chỉ xua mỗi Thiết Ngưu ra ngoài sân để trông nom bé Lạt Lạt.

Vương Tố Tố liếc nhìn cậu một cái, trách khéo: "Cái thằng này, cứ nói mấy lời khách sáo đó làm chi. Mà này, nhị tỷ của con ở đây đâu có chịu ngồi không ăn bám ngày nào, nàng phụ giúp ta được bao nhiêu là việc, căn nhà này nhờ thế mà náo nhiệt hẳn lên. Hải Ngưu nhà ta dạo này trông cũng hiểu chuyện và biết gánh vác trách nhiệm hơn trước nhiều rồi. Chứ như cái đợt trước á, nó cứ hở ra là đi chơi mất hút, đến bữa cơm mà Trương thúc của con phải chạy ra ngoài căng cả cẳng gào gọi cũng chẳng thấy bóng dáng nó đâu."

"Hải Ngưu là do khoái cái cảm giác được làm thúc thúc đấy ạ, khoản chăm bẵm, dỗ dành trẻ con thằng bé cũng khéo tay lắm cơ." Thang Hiển Linh không tiếc lời khen ngợi.

Vương Tố Tố một tay vừa cán mỳ sợi, một tay vừa chép miệng trò chuyện: "Ta nói thật lòng nhé, nhị tỷ của con hồi mới chân ướt chân ráo đến đây thì có phần khép nép, ngại ngùng thật, nhưng nàng là người có cái tâm tính tốt lắm. Sống chung nhà với chúng ta, ba đứa con gái của nàng ta nhìn cũng thương nữa cơ, mỗi tội tụi nhỏ ngoan ngoãn và hiểu chuyện đến mức hơi quá. May là trẻ con mà, cứ chơi bời quấn quýt với nhau vài ngày là quen thân ngay hà, giờ ngày nào cũng rủ rê đám nhóc tì với mấy đứa con gái trong thôn chạy nhảy tung tăng khắp nơi, trông thế mới vui chứ."

Thang Hiển Linh thấy Vương a thúc đang làm mỳ sợi, bèn đảo mắt nhìn quanh nhà bếp một vòng, rồi tự tay vớ lấy mấy quả dưa chuột đem đi rửa sạch, tính toán sẽ làm một đĩa dưa chuột đập dập trộn chua ngọt. Tiện thể ngoài sân có Đại Nương và tứ ca nhi đang ngồi bóc đậu phộng, cậu liền nảy ra ý định lát nữa sẽ mang đống hạt ấy vào chiên giòn lên làm một đĩa nhắm.

Vương Tố Tố vừa nghe thấy Thang Hiển Linh sắp xếp thực đơn như vậy thì bỗng bật cười thành tiếng đầy vẻ ẩn ý.

Thang Hiển Linh ngơ ngác:?

"Ủa, bộ đống đậu phộng kia không dùng được hả a thúc?" Thang Hiển Linh mặt đầy vẻ kinh ngạc hỏi lại.

Vương Tố Tố lúc này mới cười hmỉm, trêu Thang Hiển Linh: "Thằng Hải Ngưu sáng nay lên núi, vốn không muốn cho tứ ca nhi đòi đi theo, nhưng vì đường núi xa xôi, chân của tứ ca nhi đi tí là mỏi nhừ. Mà Hải Ngưu lại chẳng chịu nổi cái trò mè nheo của nó, thế là trước khi đi liền giúi vào tay tứ ca nhi một túi đậu phộng, bảo là 'Thúc thúc thèm ăn đậu phộng lắm, tứ ca nhi ở nhà bóc vỏ cho thúc nhé. Đợi tứ ca nhi bóc xong thì thúc thúc cũng về tới nơi.' Thế là Hải ngưu vừa đi là tứ ca nhi bắt tay vào việc luôn."

"Thằng bé ngồi thu một góc bóc suốt cả buổi sáng. Mấy đứa chị gái của nó thì sợ tứ ca nhi bóc nhanh quá mà Hải Ngưu chưa về kịp, cứ đứng bên cạnh nói ra nói vào để rủ nó ra ngoài chơi. Thế mà tứ ca nhi cứ lắc đầu nguây nguẩy, khăng khăng đòi ngồi bóc cho bằng sạch đống đậu phộng mới chịu. Về sau Đại Nương phải bày trò quấy rối, cứ tứ ca nhi bóc được viên nào là Đại Nương ném vào miệng viên ấy."

Thang Hiển Linh nghe đến đây cũng không nhịn được mà phì cười thành tiếng: "Thế tứ ca nhi có phát hiện ra không a thúc?"

Vương Tố Tố cũng cười ngất: "Mới phát hiện ra lúc các con chưa tới đấy chứ. Tứ ca nhi tức điên lên được, hai hàng lông mày nhíu chặt lại nhưng cũng chẳng thèm nổi cáu với đại tỷ. Nó cứ nín thinh, xị cái mặt nhỏ ra rồi ôm khư khư lấy cái rổ đậu phộng, nhất quyết không cho đại tỷ động tay vào giúp nữa."

"...... Thế để con ra trêu nó một tí, xem có mượn được bát đậu phộng nào không." Thang Hiển Linh bỗng nổi hứng trêu chọc.

Ở ngoài sân, Thiết Ngưu đang bế Lạt Lạt cũng nghe thấy rõ mồn một câu chuyện. Hắn nhìn về phía góc sân dưới bóng cây, thấy tứ ca nhi đang quay lưng về phía hàng rào, giận dỗi không thèm đoái hoài gì đến tiểu Đại Nương. Đại Nương đứng bên cạnh chắc là đã mở lời cầu hòa gãy cả lưỡi rồi mà không ăn thua, đành phải lầm lũi ngồi bóc đậu phộng để tạ lỗi với đệ đệ.

Thiết Ngưu thầm nghĩ, phu lang nhà mình mà muốn sang mượn đậu phộng của tứ ca nhi thì chắc chắn là không có cửa rồi, nhưng mượn của Đại Nương thì may ra.

Thang Hiển Linh thong thả bước đến dưới bóng cây, sáp lại gần tứ ca nhi rồi mở miệng hỏi mượn đậu phộng. Nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của tứ ca nhi trông cứ như thể trời sập đến nơi, thằng bé tỏ vẻ lưỡng lự, phân vân vô cùng. Cuối cùng, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt, nó mếu máo đầy tủi thân: "Tứ ca nhi bóc mãi mà không xong đậu phộng, thúc thúc vẫn chưa về, bao giờ thúc thúc mới về được cơ chứ?"

"Trời sắp tối rồi, trong núi có chó sói hung dữ ngao ô ngao ô, nó sẽ cắn thúc thúc mất thôi."

Tứ ca nhi càng nói càng sốt ruột, rồi òa lên khóc thút thít.

Thang Hiển Linh hoảng hồn: !!!

Cậu vội vàng luống cuống lau nước mắt cho đứa nhỏ, nghiêm túc nhận lỗi: "A thúc không lấy đậu phộng của tứ ca nhi nữa đâu mà. Do a thúc xấu tính, a thúc cố ý trêu tứ ca nhi chơi đấy thôi."

Tứ ca nhi hai mắt đẫm lệ, vẫn không quên thút thít đỡ lời: "A thúc không có xấu đâu ạ."

Cái câu nói ấy làm cõi lòng Thang Hiển Linh mềm nhũn ra như nước. Cậu ôm lấy tứ ca nhi vào lòng, vừa vỗ về vừa dỗ dành, cam đoan chắc nịch: "Thúc thúc Hải Ngưu đã hứa với con rồi thì thúc ấy nhất định sẽ không bị sói tha đi đâu. Ta tính chắc chắn là trước giờ cơm trưa thúc ấy sẽ về tới nơi thôi mà. Tứ ca nhi ngoan ngoãn nín khóc nhé, a thúc không đòi đậu phộng của con nữa."

Tứ ca nhi ngoan ngoãn để a thúc lau nước mắt, gật đầu cái rụp.

"Thúc thúc sẽ không bị sói ngao ô ngoạm đi mất đúng không ạ?"

"Chắc chắn là không rồi." Thang Hiển Linh quả quyết hứa hẹn.

Tiểu Đại Nương đứng bên cạnh cũng vội vàng rướn người lên bảo đảm với đệ đệ là sẽ không có chuyện đó đâu.

Kết cục là Thang Hiển Linh vẫn mượn được đậu phộng, cơ mà đúng là nhờ sự tài trợ hào phóng của tiểu Đại Nương. Con bé cực kỳ sảng khoái bảo a thúc cứ cầm lấy không cần trả lại, lát nữa con bé sẽ bóc thêm một ít, chứ sợ nhà đông người ăn lại không bõ dính răng.

Thang Hiển Linh giơ ngón tay cái tán thưởng: Đại Nương thật là phóng khoáng!

Nhận được lời khen phổng mũi ấy, Đại Nương liền ra dáng một bậc nghĩa hiệp vạn dặm, con bé hếch cằm, nghênh cái đầu nhỏ lên bảo đảm với a thúc: "A thúc cứ mặc kệ chuyện đậu phộng đi, một mình con lo liệu hết cho!"

"Được luôn!" Thang Hiển Linh cười toe toét bưng bát đậu phộng vào nhà bếp.

Lúc đi ngang qua chỗ Thiết Ngưu, cậu liền ghé tai nói nhỏ: "Đại Nương mới ở đây có mấy tháng mà xem ra làm việc gì cũng bắt đầu có sự quyết đoán, ra dáng lắm rồi đấy."

"Ừ, cứ nhìn cái cách Hải Ngưu lên núi, còn Đại Nương thì biết ôm đồm việc bóc đậu để dỗ dành tứ ca nhi là đủ hiểu."

"Hồi trước ta cứ tưởng Đại Nương chăm sóc đệ đệ theo kiểu rập khuôn cơ." Thang Hiển Linh vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên nhìn thấy đám trẻ, tên Thôi Bá An kia còn đắc ý khoe khoang đứa con gái lớn của gã biết chăm lo cho các em chu đáo ra sao.

Bây giờ Đại Nương vẫn chăm sóc tứ ca nhi, nhưng phong thái đã hoàn toàn khác so với lúc trước.

Nhị Nương và Tam Nương không thèm ở lại phụ đại tỷ trông em nhỏ, bởi hai chị em còn bận rộn với những trò vui của riêng mình, chính là rủ rê Tiểu Hoa trong thôn đi hái quả dại.

Thế này thì tốt biết mấy.

Bữa trưa hôm ấy cả nhà cùng ăn mỳ sợi. Thang Hiển Linh tự tay làm món mỳ trộn chay thập cẩm, trong nhà có sẵn nguyên liệu gì là cậu trộn tuốt vào với nhau. Từ dưa chuột, mộc nhĩ, măng khô cho đến lạc rang giòn, ăn kèm với mỳ sợi thì hợp miệng cực kỳ.

Lúc cả nhà đang quây quần ăn uống, tứ ca nhi vẫn cứ thỉnh thoảng lại đưa cặp mắt nhìn ra phía cổng ngõ, lầm bầm đầy mong ngóng: "Thúc thúc vẫn chưa về nữa."

Trương Hoài xua tay: "Kệ thây nó, lát nữa là nó dẫn xác về ngay ấy mà."

Tứ ca nhi nghe vậy mới tiếc nuối thu hồi ánh mắt, bưng bát cơm nhỏ nhìn chằm chằm vào trong, trông dáng vẻ phụng phịu chẳng buồn ăn uống gì.

Vương Tố Tố thấy thế liền dỗ dành: "Ngoan nào, để ông nội đút mỳ cho tứ ca nhi ăn nhé."

"Con tự ăn được mà ông nội." Tứ ca nhi lúc này mới chịu động đũa, đầu suýt nữa chúi cả vào trong bát.

Thang Trân đứng bên cũng đỡ lời, bảo tứ ca nhi ở nhà tự xúc cơm quen rồi, không cần phải đút.

Cả nhà đang vừa ăn vừa trò chuyện thì từ đằng xa bỗng vọng lại tiếng bước chân thình thịch vội vã, kèm theo cái giọng oang oang của Trương Hải Ngưu dọc suốt lối vào sân: "Con về rồi đây, về rồi đây! Tứ ca nhi ơi thúc về rồi!"

Tứ ca nhi đang cắm cúi ăn, nghe thấy thế liền đặt bộp bát xuống, bật dậy lao như bay ra phía cổng sân, tí nữa thì dẫm cả chân vào bát cơm. Thang Trân nhanh tay chộp lấy cái bát cất đi, gọi với theo: "Chạy chậm thôi con, chậm thôi!"

Giọng Trương Hải Ngưu ngoài cổng cũng hùa theo: "Đúng đúng, chạy chậm thôi con!"

Ngoài sân, tứ ca nhi tận mắt thấy thúc thúc bằng xương bằng thịt, hoàn toàn không bị sói tha đi thì mừng rỡ khôn xiết. Trương Hải Ngưu mồ hôi nhễ nhại cõng cái gùi mây, một tay xách gùi, một tay dắt lấy bàn tay nhỏ của tứ ca nhi, cười hớn hở: "Thúc về rồi đây, đống đậu phộng bóc xong xuôi hết chưa?"

"Vẫn chưa ạ..." Tứ ca nhi có chút ủy khuất lí nhí.

Trương Hải Ngưu ngẩn ra:? Ngồi cả buổi sáng mà vẫn chưa xong cơ à?

"Không sao không sao, chưa xong thì thôi, lát nữa thúc ngồi bóc cùng con."

Vương Tố Tố ở trong nhà ló đầu ra gọi lớn: "Hai người mau vào ăn cơm đi, tứ ca nhi nó ngồi ngóng con dài cả cổ ra rồi kìa, mỳ sợi sắp đông cứng lại hết cả rồi đây này."

Trương Hải Ngưu lật đật dắt thằng bé vào: "Tới đây tới đây! Tứ ca nhi ngồi xuống đây thúc đút mỳ cho ăn nào. Còn đống hạt dẻ gai này các con đừng có động vào nhé, gai nó đâm đau lắm đấy. Tí nữa thúc xử lý sạch sẽ rồi nướng cho cả đám ăn."

Ba chị em Đại Nương nghe thấy tối có hạt dẻ nướng thì sướng rơn, đứa nào đứa nấy nhao nhao cảm ơn thúc Hải Ngưu rối rít.

Bữa cơm trưa diễn ra vô cùng rộn ràng, náo nhiệt.

Cơm nước xong xuôi, Thang đại lão bản liền nhét thẳng bé Lạt Lạt vào vòng tay của Hải Ngưu, rồi cùng nhị tỷ và Thiết Ngưu rảo bước đi bộ ra phía xưởng sản xuất. Trương Hải Ngưu dạo này chăm trẻ con cực kỳ mát tay nên Thang Hiển Linh hoàn toàn yên tâm giao phó.

Trên đường đi, Thang Trân chủ động bàn về chuyện tuyển chọn người cho xưởng: "...... Ta tính sẽ ưu tiên tuyển phụ nữ và phu lang thuộc những hộ gia đình nhận trồng ớt cay cho nhà mình trước."

Thang Hiển Linh gật đầu tán thành, làm vậy là hoàn toàn hợp lý, vừa giúp thắt chặt mối quan hệ lợi ích, vừa khiến dân làng có trách nhiệm với công việc hơn.

Cậu đi một vòng quanh xưởng để kiểm tra. Gọi là nhà xưởng cho oai chứ quy mô thực ra cũng không lớn lắm, chỉ gồm ba gian nhà dài: Một gian được xây hai dãy bếp lò lớn, chính giữa đặt chiếc bàn dài để đổ cốt lẩu chờ nguội. một gian khác dùng làm phòng đóng gói sản phẩm.

Kế bên cạnh là một căn phòng nhỏ dành cho người làm nghỉ ngơi, đến buổi trưa người nhà mang cơm nước ra thì mọi người có chỗ ngồi ăn, uống ngụm nước rồi ngả lưng chợp mắt một lát.

Ngoài ra thì không còn gì khác.

Cái xưởng này chủ yếu hoạt động rầm rộ vào mùa thu đông, tức là từ cuối tháng chín kéo dài cho đến tận tháng ba năm sau.

Nghe nhị tỷ sắp xếp đâu ra đấy, Thang Hiển Linh thấy không có kẽ hở nào đáng ngại. Sẵn dịp cậu đang có mặt ở thôn, buổi chiều xưởng sẽ cho thổi lửa khởi công nồi đầu tiên để cậu trực tiếp đứng bên giám sát và nắn chỉnh hỏa hậu. Cậu dặn thêm: "Ngày mai sư phụ của Tiểu Mễ sẽ đưa đệ tử sang đây, về mảng kỹ thuật và các công đoạn thì mọi người cứ nghe theo lời Tiểu Mễ chỉ dẫn nhé."

"Được, ta nhớ rồi." Thang Trân gật đầu đáp ứng.

Buổi chiều, nhà xưởng chính thức đỏ lửa nổi lò. Thang Trân tự tay đảm nhiệm mẻ hàng đầu tiên dưới sự chỉ đạo, chỉnh sửa từng chút một của Thang Hiển Linh. Nhìn chung mọi thứ đều khá ổn, mẻ cốt lẩu đầu tiên ra lò thơm phức. Thang Hiển Linh liền múc một ít ra xào thử một chảo đồ ăn cay nồng để nếm thử vị, sau đó cậu chép miệng nhận xét: "Ăn thì cũng được rồi đấy, nhưng hỏa hậu chưa chuẩn lắm, ớt bị phi hơi quá tay một chút rồi."

Thang Trân nghe vậy liền lo lắng: "Thế thì hỏng mất mẻ này rồi à? Hay là mình đem chia cho dân làng ăn thử nhé?"

"Ta mang về tiệm ăn chứ không chia được đâu tỷ." Thang Hiển Linh nhìn thẳng vào nhị tỷ, nghiêm túc phân tích: "Người làm làm việc tốt, chúng ta có thể thưởng thêm tiền, có thể tăng lương cho họ. Nhưng về mặt quản lý xưởng, một khi đã làm hỏng hay làm sai quy trình thì tuyệt đối không được cho người làm mang đồ ăn đó về nhà, không thể mở ra cái tiền lệ này được."

"Hồi nhà mình mới bắt đầu bán cơm hộp, trong bếp cũng chỉ có mỗi Đồng tẩu và A Lương. Hai người họ phẩm hạnh tốt, bản thân họ cũng rất cần công việc này. Hơn nữa lúc ấy ta luôn túc trực đứng bếp giám sát, thức ăn có thừa thiếu bao nhiêu là do lượng khách trồi sụt thực tế, họ có mang về thì chẳng sao."

"Nhưng nhị tỷ à, sau này cái xưởng này sẽ còn mở rộng, người làm ngày một đông, lợi ích dính líu đến nhau rất nhiều. Chúng ta yêu cầu cốt lẩu phải làm chuẩn chỉnh theo công thức để chất lượng ra lò luôn ổn định. Tỷ thử nghĩ xem, nồi cốt lẩu này có khó ăn không? Không hề, vẫn rất thơm. Nếu gặp phải kẻ có tâm địa bất chính, cố tình làm sai một bước để làm hỏng mẻ hàng, thế chẳng lẽ cả nồi cốt lẩu ấy lại đem chia nhau mang về suốt hay sao?"

"Vậy nên phải chặn cái lỗ hổng này ngay từ đầu, thưởng phạt phân minh. Đây không phải là chuyện ngại ngùng hay nể nang không dám nói lời nặng tiếng nhẹ. Chỉ cần chúng ta không vô duyên vô cớ đem cảm xúc bực dọc cá nhân ra trút lên đầu người làm, cứ đúng quy định mà hành xử là được. Tỷ càng vạch rõ ranh giới từ đầu bao nhiêu, con đường đi phía sau mới càng thông thoáng bấy nhiêu."

Thang Trân chăm chú nghiền ngẫm từng lời Ngũ ca nhi nói. Nàng bỗng chợt nhớ lại lúc đệ đệ mang thai bé Lạt Lạt, thi thoảng tâm trạng không vui vì mấy chuyện vặt vãnh như món ăn hôm ấy chưa đủ cay, bỏ thiếu chút giấm, cậu cũng chỉ dỗi hờn, gắt gỏng vu vơ với Thiết Ngưu một tí rồi hai phu phu lại làm hòa ngay tắp lự.

Nhưng suốt thời gian Thang Trân ở nhà đẻ, chưa một lần nào nàng thấy Ngũ ca nhi vì cảm xúc cá nhân mà vô cớ nổi trận lôi đình với người làm trong tiệm.

Người làm có làm sai chỗ nào, cậu sẽ chỉ rõ ra. Nói mà không sửa, tái phạm lần hai thì giọng điệu của cậu sẽ nghiêm khắc hơn đôi chút. Thế nhưng việc nào ra việc nấy, xong xuôi là thôi, cậu tuyệt đối không bao giờ nhai đi nhai lại chuyện cũ để mà mắng nhiếc người ta.

Cậu không bao giờ nặng lời chửi bới người làm, trái lại, những đãi ngộ cậu dành cho họ chẳng phải là lời nói suông trên đầu môi chót lưỡi, mà đều là thật lòng thật dạ. Nào là cho nghỉ phép, tăng lương, rồi thêm đủ thứ tiền phụ cấp.

Thang Trân dám vỗ ngực cam đoan, nếu một ngày nào đó có kẻ muốn giở trò đồi bại với tiệm ăn, thì những người như A Lương, Đồng tẩu, Tiểu Mễ hay Lư Tam Nương sẽ là những người đầu tiên nhảy dựng lên không đồng ý, xắn tay áo ra sống chết với gã đó trước tiên.

"Ta hiểu rồi." Thang Trân gật đầu quả quyết.

Thang Hiển Linh cười bảo: "Không có gì phải sợ đâu nhị tỷ."

Thang Trân nhìn vào mắt đệ đệ mình, trịnh trọng gật đầu một cái, trong lòng đã hoàn toàn có được sự tự tin và định hướng rõ ràng.

Thang Hiển Linh ở lại thôn Hứa chơi được hai ngày rưỡi. Đến ngày thứ hai, Điền đại trù tự tay đánh xe đưa Tiểu Mễ sang, còn chu đáo chuẩn bị cho đồ đệ nhỏ không ít quần áo ấm để mặc qua mùa đông. Tiểu Mễ tạm thời được sắp xếp ở nhờ nhà Xuyên Tử, tiền phòng và sinh hoạt phí đều do một tay Thang lão bản chi trả tiền nong sòng phẳng.

Trước khi sửa soạn hành lý ra về, Thang lão bản tìm đến gặp thôn trưởng và Trương thúc để bàn công chuyện: "Làng mình thực ra có thể tính đến chuyện nuôi thêm thỏ đấy ạ. Nếu mọi người nuôi tốt, sang năm ngoài việc tiếp tục mở rộng diện tích trồng ớt cay, bao nhiêu thỏ nuôi được ta cũng sẽ thu mua sạch sành sanh."

Cậu đang tính toán đến lúc ấy sẽ triển khai làm món thịt thỏ ăn liền đóng gói.

Trương Hoài vừa nghe thế liền vỗ đùi một cái: "Nuôi thỏ thì dễ ợt, cái giống này một khi đã đẻ thì có mà tăng chóng mặt. Cứ chọn một vạt đất ngay bìa rừng rồi quây lưới lại mà nuôi, thế con cần số lượng khoảng bao nhiêu?"

"Mỗi tháng tầm một trăm con thúc ạ. Con định làm suốt một mùa hè, ít nhất cũng phải ròng rã ba tháng trời." Thang Hiển Linh tính toán.

Trương Hoài nhẩm tính: "Thế thì số lượng cũng không phải là ít đâu."

Thôn trưởng ngồi bên cạnh nghe xong thì mừng rỡ trong lòng. Thang lão bản đúng là vị thần tài đến phát của cho dân làng thôn Hứa bọn ông chứ chẳng sai. Đầu tiên là việc giao đất trồng ớt cay giúp mỗi hộ kiếm được một khoản, tiếp đó là xưởng sản xuất tuyển phụ nhân, phu lang vào làm công ăn lương, giờ lại tính đến chuyện nuôi thỏ nữa...

"Hay là vụ nuôi thỏ này không giao cho mấy hộ trồng ớt nữa được không? Ta nghĩ nên chia bớt việc ra cho những nhà khác, tránh để người trong thôn ghen ăn tức ở rồi đỏ mắt với nhau." Thôn trưởng nói huỵch toẹt ra suy nghĩ của mình.

Lúc trước mới chỉ có vụ trồng ớt cay thì còn đỡ, mỗi năm một mẫu đất thu về khoảng một hai lượng bạc. Tuy các nhà khác có thèm nhỏ dãi thật, nhưng nhờ ông luôn để mắt trông chừng nghiêm ngặt nên không ai dám ho he. Vả lại ngày trước chính ông đứng ra vận động trồng ớt, mấy nhà kia nhát gan không dám theo, sợ thế này sợ thế nọ, nay người ta bạo gan nghe lời trồng ra sản vật rồi đút túi tiền tươi thóc thật, các người có ngồi đấy mà thèm rỏ dãi hay hối hận thì cũng đã muộn.

Nhưng giờ đến cái xưởng sản xuất cũng dựng lên rồi, người làm mướn lại còn ưu tiên tuyển từ mấy hộ trồng ớt ấy ra...

Chuyện này làm cho những người còn lại trong thôn như nổ tung chảo, đố kỵ đến phát điên. Ánh mắt nhìn người ta dạo này cứ gọi là muốn tóe ra lửa đến nơi.

Thôn trưởng đưa ra đề nghị này cũng là vì muốn tốt cho Thang lão bản. Dù cho có ông đứng ra chèn ép, dân làng nhát gan không dám ra mặt giở trò đồi bại sau lưng, nhưng cứ bị người ta dòm ngó, gây thù chuốc oán mãi thì về lâu về dài kiểu gì cũng sinh chuyện, làm hỏng việc làm ăn.

Thang Hiển Linh gật đầu tán đồng: "Vụ này cứ theo ý ông, không cần phiền đến mấy hộ trồng ớt nữa đâu ạ. Thôn trưởng với Trương thúc cứ xem xét rồi chọn người thích hợp giúp ta. Mỗi con thỏ nặng tầm bốn năm cân, sau khi làm thịt sạch sẽ, ta sẽ thu mua với giá cố định là 30 văn tiền một con."

Trương Hoài vừa nghe qua con số ấy đã ngửi thấy ngay mùi tiền thấp thoáng: "Thế thỏ này con chỉ lấy phần thịt, còn đống da thỏ thì tính sao?"

"Da thỏ thì Trương thúc cứ tìm người xử lý giúp con nhé." Thang Hiển Linh ra chiều cởi mở.

Trương Hoài cũng thẳng thắn phân tích: "Da thỏ mà gom được nhiều thì cái đống này cũng giữ ấm tốt và bán ra tiền được đấy chứ. Mang đi làm mũ nón, may áo này nọ, tuy không phải hàng thượng hạng gì cho cam nhưng dân thường bần hàn chúng ta mặc vào vẫn tốt chán, cứ bán rẻ rẻ chút là đắt hàng ngay."

"Thúc ạ, nếu thúc muốn làm thì cứ gom lấy mà triển khai. Có điều công đoạn thuộc da thỏ cũng tốn kha khá công sức, lại còn phải bỏ vốn mua nguyên liệu hóa chất về làm nữa." Thang Hiển Linh cũng nói rõ ngọn ngành cho Trương thúc hiểu. Khoản tiền này Trương thúc hoàn toàn có thể kiếm được, nhưng nói trắng ra thì đó cũng là tiền bán sức lao động, nhặt nhạnh từng đồng tiền lẻ vất vả mà thôi.

Trương Hoài nghe vậy lại có chút do dự, không phải ông sợ mối làm ăn này bị lỗ vốn: "Ta nói thế này không phải là muốn chiếm tiện nghi của con đâu nhé. Ta tính là cứ giao cho ta làm, ta thuộc da xong bán được bao nhiêu tiền thì gửi lại cho con."

"Trương thúc à, nhị tỷ nhà con đang ở nhờ chỗ thúc, thúc lại đi khách sáo với con làm gì? Con với Thiết Ngưu cùng nhau buốn bán, bận rộn tối mắt tối mũi lo không xuể hết mọi việc, ở trong thôn có mấy chuyện này toàn nhờ một tay thúc chạy ngược chạy xuôi, để mắt trông chừng giùm. Mỗi năm thúc còn chở ớt cay lên thành cho con, lần nào gửi tiền thúc cũng sống chết không nhận, bảo thúc là trưởng bối, mang chút ớt nhà trồng lên thì bõ bèn gì. Con không khách khí với thúc mới là lạ đấy, sao giờ thúc lại tính toán xa lạ với con thế?" Thang Hiển Linh nói một tràng, giọng điệu đã có chút hờn dỗi.

Trương Hoài định bụng bảo chuyện nào ra chuyện đấy, ông là bề trên, chăm chút cho đứa nhỏ của tam ca là lẽ đương nhiên.

Thiết Ngưu đứng bên cạnh liền đỡ lời: "Thúc ơi, mối làm ăn da thỏ này thúc cứ tự mình lấy mà làm đi. Hiển Linh với con không khách sáo với thúc đâu. Thúc mà còn từ chối nữa thì Thang lão bản nhà con quay đầu lại chẳng đánh con một trận, mắng con vụng chèo khéo chống, có mỗi việc khuyên thúc cũng khuyên không nổi ấy chứ."

Thang Hiển Linh liếc xéo một cái: "...... Ta thấy ngươi khéo mồm khéo miệng lắm cơ mà."

Trương Hoài nghe thế thì bật cười, suy nghĩ một lát rồi sảng khoái gật đầu đáp ứng: "Được rồi, thành giao!"

Công chuyện ở làng vừa hối hả lo xong, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu bế bé Lạt Lạt sửa soạn trở về thành. Cậu về chuyến này còn phải tự mình mày mò nghiên cứu ra một công thức làm món thịt thỏ ăn liền chuẩn vị đến chín mươi lăm phần trăm mà không cần cậu trực tiếp đứng bếp. Đợi đến đầu hè, mẻ ớt cay đầu mùa vừa thu hoạch xong là có thể cho xưởng dưới thôn triển khai làm món thịt thỏ ăn liền ngay, rồi vận chuyển suốt đêm lên thành, bày thẳng ra quầy bán.

Thang Hiển Linh còn ấp ủ dự định sẽ quyên tiền tu sửa lại con đường dẫn vào thôn. có điều chuyện này cứ đợi đến khi túi tiền rủng rỉnh thêm chút nữa rồi tính sau.

Đường vào thôn Hứa nói xa thì cũng xa thật, nếu đi bộ bằng hai chân thì đúng là muốn gãy cả cẳng, nhưng nếu đánh xe ngựa thì cũng chẳng thấm vào đâu. Hơn nữa đường quan lộ lớn vốn đã trải nhựa tu sửa gần đến nơi rồi, chỉ còn sót lại một đoạn ngắn cũn cỡn nối vào thôn là chưa làm. Chỉ cần san lấp, sửa sang lại cái khúc này thì sau này đường xá đi lại sẽ êm thuận, tiện lợi hơn biết bao nhiêu.

Trời chuyển sang thu, lại đến dịp bán bánh trung thu và Cầu Bảo Tàng.

Thang Hiển Linh nhận ra vị Huyện chúa kia cũng thuộc tuýp người khá thủy chung trong ăn uống. có lẽ một năm người ta chỉ được ăn đúng một lần vào dịp này, nên đâm ra thương nhớ suốt cả một năm trời. Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy thế cũng bình thường, đâu phải ngày nào cũng ăn, sao mà ngấy cho được.

Năm nay, vị thị nữ quen thuộc lại đánh xe đến tiệm, bên cạnh nàng còn dắt theo một nữ lang trẻ tuổi diện mạo non nớt.

"Chủ tử nhà ta bảo Tháp Bảo Tàng ăn vẫn có phần nhỉnh hơn một chút, dĩ nhiên là Cầu Bảo Tàng vị cũng rất ngon." Vị thị nữ vừa trò chuyện vừa cười nói.

Thang Hiển Linh niềm nở: "Năm nay tiệm chúng ta vẫn chuẩn bị đầy đủ cả hai loại như cũ ạ."

Đúng lúc đó, Ngộ Xuân và Hóa Cát bưng hộp đựng bánh điểm tâm từ trong bếp bước ra.

"Đây là hai đứa đồ đệ của ta, Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát." Thang lão bản chủ động lên tiếng giới thiệu.

Hai đứa nhỏ ban đầu vốn đang run cầm cập, vừa nghe sư phụ giới thiệu mình với khách quý thì liền cố gắng đè nén sự khẩn trương trong lòng, đứng thẳng lưng như cây tre thẳng tắp. Chúng tự nhủ tuyệt đối không được làm bôi tro trát trấu vào mặt sư phụ, phải tỏ ra khí chất hào sảng, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh nịnh hót.

Vị thị nữ đội chiếc mũ có rèm che khẽ ngẩn người ra một chốc, rồi sau đó nhẹ nhàng mỉm cười bảo: "Sang năm ta phải gả chồng rồi, cô bé này tên là Tống Mẫn, từ năm tới sẽ đổi lại thành nàng qua đây mua Cầu Bảo Tàng."

"Chúc mừng, chúc mừng cô nương nhé." Thang Hiển Linh vội chắp tay chúc mừng, lại xởi lởi nói thêm: "Nếu cuối thu năm sau cô nương vẫn còn ghé qua mua, ta nhất định sẽ tặng riêng một phần điểm tâm để chúc phúc cho ngày vui của cô nương."

Thị nữ mỉm cười: "Thế thì ta xin nhận tấm lòng này của Thang lão bản, đa tạ ngài." Nàng nói thêm: "Tên ta là Tống Ca."

Mùa đông năm ấy, món cốt lẩu nhà họ Thang lại càng đắt hàng hơn nữa, quả thực là cung không đủ cầu. Bất chấp việc tiệm ăn nhà họ Thang đã đưa ra quy định mỗi người chỉ được mua tối đa năm bánh cốt lẩu, đòn này xem ra vẫn chưa đủ sức giáng mạnh vào lũ hoàng ngưu đầu cơ. Đám đầu cơ này sẵn sàng bỏ ra khoảng mười văn tiền để thuê những người xa lạ đến xếp hàng mua hộ, sau đó găm hàng chờ đến khi tiệm nhà họ Thang bán sạch sành sanh cốt lẩu mới tung ra bán trao tay ăn chênh lệch.

Thang lão bản tức tối đến mức ngày nào ở nhà cũng nghiến răng nghiến lợi.

"Mặc kệ là ở thời đại nào, cái lũ đầu cơ trục lợi đều đáng ghét như nhau!"

Bé Thang Lạt Lạt lạch bạch bò vào lòng a cha, rồi tự giác nhét luôn cái tay nhỏ xíu của mình vào sát bên miệng a cha.

Thang Hiển Linh đực mặt ra:......

Ta là đang nghiến răng vì tức giận, chứ có phải hù dọa đòi ăn tươi nuốt sống cái tay của con đâu! Thang Lạt Lạt, con bị làm sao thế hả, sao lại cứ muốn a cha gặm tay con thế này!

Đến dịp cuối năm, xưởng sản xuất dưới thôn tạm thời cho nghỉ. Thang Hiển Linh đem gửi bé Lạt Lạt cho mẹ chăm sóc giùm, rồi cùng Thiết Ngưu đánh xe trở về thôn một chuyến. Cậu cần phải quyết toán sổ sách, sau đó phát lương kèm theo tiền thưởng cuối năm cho người làm. Đợt này vì đường sá xa xôi không tiện chở quà cáp lỉnh kỉnh, cậu quyết định quy hết ra tiền tươi thóc thật rồi đóng vào bao lì xì.

Năm nay nhờ quy mô xưởng cốt lẩu được mở rộng, số tiền kiếm về cũng rủng rỉnh hơn hẳn. Trừ hết thảy các khoản chi phí nguyên vật liệu, tiệm ăn thu về khoảng 2434 lượng bạc. Thang Hiển Linh trích ra một khoản để dành riêng cho việc nhập mỡ bò vào năm tới, tính ra còn tích cóp được tận 1500 lượng bạc lớn. Trước đó cậu đã bàn bạc với nhị tỷ về việc chia tiền hoa hồng cho nàng là 1%.

Nhưng nhị tỷ cứ khăng khăng từ chối, kêu thế là quá nhiều.

Cuối cùng, hai chị em thống nhất đổi lại thành mức lương cố định là mười lượng bạc mỗi tháng. Sau này nếu xưởng ăn nên làm ra, duy trì được lâu dài thì mới tính đến chuyện nâng mức chia phần trăm lên sau.

Tổng số người làm việc tại xưởng là mười sáu người.

Thang Hiển Linh áp dụng chính sách đối xử bình đẳng, không phân biệt nam nữ già trẻ hay vị trí công việc, chủ yếu là vì mọi người đều sống chung trong một thôn, nếu người nhóm lò phát ít tiền mà người đóng gói lại phát nhiều tiền thì kiểu gì cũng sinh ra tị nạnh, cự cãi nhau ngay. Cứ chốt một con số chung cho đều cho sòng phẳng.

Đám người làm đã tề tựu đông đủ, xếp hàng ngay ngắn ở phòng nghỉ để chờ gọi tên.

Thang lão bản thong thả ngồi sau chiếc bàn dài, dưới chân đặt một chậu than sưởi ấm, ngay tầm tay cậu là từng chồng tiền đồng kèm bạc vụn xếp cao ngồn ngộn. Ngồi kế bên là tiểu lão bản Thiết Ngưu đang cầm bút ghi chép sổ sách tỉ mỉ, còn Thang Trân thì đứng bên cạnh phụ trách gọi tên từng người, nàng vốn đã nhẵn mặt và thân thuộc với tất cả mọi người ở đây rồi.

Mỗi người khi nghe gọi đến tên mình đều hăm hở bước lên phía trước.

Thang Hiển Linh dõng dạc thông báo: "Người nào đi làm đầy đủ không nghỉ buổi nào, tiền công mỗi tháng sẽ là 600 văn. Tiền thưởng cuối năm tặng thêm hai lượng bạc. Còn về phần quà tết, vì đường sá xa xôi ta không tiện chở đồ về đây, nên ta sẽ quy đổi tất cả ra tiền tươi, tính theo giá thị trường của một con gà, một con vịt và một con dê......"

Đám dân làng đang xếp hàng phía sau nghe xong mà ngẩn người ra. Nhiều thế á? Tiền công mỗi tháng đã trả đủ cả rồi, sao tự dưng lại còn cho thêm cái tiền thưởng cuối năm gì nữa? Mà tiền đó là tiền gì cơ chứ?

Thang Trân nghe thấy tiếng xì xào bàn tán đầy tò mò của mọi người, bèn lên tiếng giải thích giùm: "Năm nay mọi người làm lụng rất chăm chỉ, lại chẳng có ai xin nghỉ buổi nào. Khoản thưởng cuối năm này là dành cho những ai bám trụ làm việc đến tận cuối năm, làm tốt thì được thưởng thêm tiền."

"Trời đất, cái tiền thưởng này tính ra còn cao hơn cả tiền lương một tháng nữa à?"

Thang Hiển Linh mỉm cười bảo: "Bởi vì đây là tiền thưởng để khích lệ, cổ vũ mọi người mà. Mọi người cứ cầm lấy đi, cả năm qua đã vất vả nhiều rồi, cầm tiền này về mà đón một cái tết thật sung túc nhé."

"Đa tạ Thang lão bản nhiều lắm!"

"Chúc Thang lão bản năm mới phát tài!"

"Chúc tiểu lão bản năm mới vạn sự như ý!"

Có người hai tay bưng thỏi bạc vụn, túi áo thì nhét đầy tiền đồng nặng trĩu, vì quá đỗi vui mừng mà nói năng lộn xộn, buột miệng chúc một câu: "Chúc Thang lão bản và tiểu lão bản sớm sinh quý tử, ba năm ôm hai đứa nhé!"

Tiểu lão bản Thiết Ngưu đang cúi đầu ghi chép, nghe thấy câu này liền ngẩng phắt lên, tặng cho người vừa nói một ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. Thang Hiển Linh đứng bên cạnh thì cạn lời:......

Cái thím này đang trù ẻo ta đấy à! Ba năm ôm hai cái nỗi gì, ta ôm hai con thỏ thì còn nghe được!

Mà nhắc đến thỏ, hắc hắc, sang năm là tha hồ được ăn món thịt thỏ ăn liền rồi.

Vụ quyết toán sổ sách và phát lương thưởng cuối năm cho người làm vừa xong xuôi, cả cái thôn Hứa liền chấn động vô cùng. Không ít người lập tức rủ nhau chạy sang nhà thôn trưởng để nài nỉ cầu xin, ý tứ là muốn hỏi xem bên chỗ Thang lão bản có còn tuyển thêm người nữa không, xin hãy cho nhà họ một cơ hội vào làm với.

Thôn trưởng nghe vậy liền nổi trận lôi đình, mắng ngay tại trận: "Tất cả dẹp cái trò làm càn này đi! Ngày trước lúc gọi các người tham gia thì các người sống chết không chịu làm, nhà nào nhà nấy viện đủ thứ lý do lý trấu. Bây giờ cấm có ai được đến làm phiền, chặn đường Thang lão bản nghe chưa. Vị ấy chính là quý nhân của cả cái thôn này đấy, đứa nào mà chọc giận cậu ấy, cậu ấy bỏ sang thôn khác thuê trồng ớt không được chắc? Mắc gì cứ phải ở lại cái chỗ mình? Cái thôn mình đường sá xa xôi, hay là cái đất thôn mình tốt hơn chỗ khác?"

"Về vụ trồng ớt cay, Thang lão bản có bảo với ta là sang năm sẽ bàn tiếp về giá cả năm thứ ba. Đến lúc đó ta sẽ hỏi thăm hộ các người xem cậu ấy có cần thêm nhân thủ nữa hay không..."

Dân làng nghe thế mới dãn cơ mặt ra, mừng rỡ ra mặt.

Thôn trưởng lại nghiêm giọng răn đe: "Nhưng đừng có mà mừng vội! Cho dù bên phía ruộng ớt người ta đã đủ nhân công không cần tuyển thêm, thì các người cũng tuyệt đối không được giở trò quấy phá, gây chuyện thị phi sau lưng. Đứa nào mà dám làm càn bị ta bắt được, tức là tự tay đạp đổ bát cơm phát tài của cả cái thôn này, đến lúc đó thì đừng có trách ta ra tay tàn nhẫn, không nể tình làng nghĩa xóm."

Mấy hộ được trồng ớt cay nghe vậy liền rối rít đồng ý, còn những hộ không được tham gia trồng ớt thì vừa có chút sợ hãi, lại vừa sốt ruột. Họ cuống quýt thề thốt bảo đâu có dám nảy sinh tâm địa xấu xa đó, rồi quay sang năn nỉ thôn trưởng nói đỡ với Thang lão bản xem còn cách nào khác để kiếm tiền hay không.

"Thì nuôi thỏ đấy thôi! Với lại sang năm bên chỗ Trương Hoài cũng cần người làm thuộc da kìa. Các người đừng có chê tiền ít, kiếm được nhiều hay ít thì cũng đều là tiền tươi thóc thật đổ vào túi. Cứ chăm chỉ làm lụng tích cóp vài năm, nhà nào nhà nấy chẳng mua được trâu, sắm được lừa......"

Cái bánh vẽ này của thôn trưởng rõ ràng là một cái bánh có thể ăn được bằng xương bằng thịt. Dân làng chỉ cần nhắm mắt tưởng tượng đến viễn cảnh ấy thôi là đã sướng rơn cả người rồi.

Cứ mỗi dịp cuối năm, Thang lão bản lại lôi sổ sách ra đếm gia sản nhà mình. Tính đi tính lại, hiện tại trong tay cậu đang có khoản tiền tiết kiệm chạm mốc 2100 lượng bạc. Cậu vẫn chưa biết rõ nếu muốn sang tay, thầu lại một cái tửu lầu lớn ở trên thành thì cần tốn bao nhiêu tiền. Thôi thì cứ để hôm nào rảnh rỗi đi nghe ngóng, thăm dò sau vậy, dù sao tầm này nhà cậu cũng chẳng phải lo nghĩ gì đến chuyện tiền nong nữa rồi.

Còn có một chuyện nữa ấy là Lư Nhị Lang nhà vách bên vừa mới đính hôn. Vợ sắp cưới của hắn là con gái của một vị đại phu dưới thị trấn, xét ra cũng gọi là môn đăng hộ đối. Có điều, Lư Nhị Lang đã thẳng thừng khước từ yêu cầu của cha mẹ về việc thuê một cái sân nhỏ ở phường Bát Hưng trên thành cho hắn. Lư Nhị Lang bảo bản thân thà thuê nhà ngay dưới trấn, vìhắnã vẫn muốn tiếp tục ở lại thị trấn để làm việc.

Trần Xảo Liên nghe xong tin ấy thì cảm thấy như trời sập đến nơi. Bà  ta ngồi khóc lóc, oán trách suốt bao nhiêu ngày trời, mở miệng ra là bảo có phải Nhị Lang giờ đã thay lòng đổi dạ, muốn ly tâm ly đức với cái nhà này rồi hay không. Bà ta còn đâm ra hối hận khôn nguôi chuyện ngày trước đã đưa Nhị Lang vào y đường học việc, để giờ cánh hắn mọc dài, tâm tư cũng lớn theo. Sớm biết thế này, Trần Xảo Liên thà cứ bắt hắn yên phận ở nông thôn, mua vài mẫu ruộng rồi bắt Nhị Lang suốt đời đi làm ruộng cho xong.

Thang Hiển Linh nghe Lư Tam Nương ngồi lải nhải kể lại chuyện ấy, bèn lựa lời khuyên nhủ con bé: "Nhị ca của muôi có cuộc sống riêng mà hắn ta muốn hướng tới. Việc hắn ta không thuê nhà ở phường Bát Hưng tính ra lại là chuyện tốt cho cả nhà muội, mà ngay cả cuộc sống nhỏ của đại ca muội cũng bớt đi mười phần rắc rối. Thôi, muội đừng có để tâm đến mấy lời cằn nhằn, oán trách của mẹ muội làm gì."

Nói thực lòng thì bản thân cậu nghe mấy chuyện này cũng có chút đâm ra ù tai, chán ngán.

Nhưng nhìn thấy Lư Tam Nương dạo này tuổi đang lớn dần, mai sau rồi cũng đến lúc phải gả chồng, Thang Hiển Linh mới có lòng tốt mà nói rõ thêm với con bé vài câu: "Muội phải tự nhìn nhận và hiểu rõ xem bản thân mình thực sự muốn sống một cuộc đời như thế nào, đừng có gió chiều nào theo chiều nấy, nghe theo lời bàn ra tán vào của người khác. Bây giờ mẹ muội buông lời hối hận, bảo biết thế thà bắt đi làm ruộng. Nhưng muội thử nghĩ mà xem, nếu nhị ca muội mà đi làm ruộng thật, có khi mẹ muội lại lật lọng bảo số bà ta tội nghiệp, để đứa con thứ hai phải dầm mưa dãi nắng bán mặt cho đất bán lưng cho trời cực khổ quá chừng. Rồi lỡ có gặp phải thiên tai mất mùa lại đến ngồi khóc lóc kể lể, oán trách rằng bản thân đã chọn sai đường cho con."

"Mấy cái đó suy cho cùng đều là con đường do mẹ muội chọn thay cho nhị ca muội. Còn hiện tại, đây là con đường do chính bản thân nhị ca muội tự bước đi và chọn lấy. Sau này hắn ta có hối hận hay không, thì người ngoài tốt nhất cũng đừng có xía chân vào quản làm gì."

Lư Tam Nương chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ, trong lòng thầm thấy vị lão bản này nói năng quả thực chẳng sai chút nào. Chỉ là đến câu cuối cùng, con bé vẫn không nhịn được mà rụt rè thắc mắc một câu: "Lão bản ơi, mẹ ta, rồi cả chúng ta nữa...... Đối với nhị ca mà nói thì cũng là người ngoài sao ạ?"

"Đúng thế." Thang Hiển Linh khẳng định một cách chắc nịch, "Chính bản thân muội sau này cũng sẽ có con đường của riêng mình mà đi thôi."

Thang Trân đứng ở một bên nghe thấy hết thảy đoạn đối thoại của hai người, bất giác nàng cũng thẫn thờ người ra, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ về con đường phía trước của chính mình......