Năm nay ớt cay được trồng thêm tới ba mẫu, mà cả ba mẫu này đều là giống ớt đỏ.
Nhờ có kinh nghiệm từ năm ngoái nên năm nay dân làng chẳng cần Thang lão bản phải bận lòng lo nghĩ nhiều. Thêm vào đó lại có Thiết Ngưu năng nổ chạy ngược chạy xuôi bên thôn Hứa lo liệu, tiệm ăn cũng đã tạm đóng cửa nên Thang lão bản cứ việc thảnh thơi nằm cữ. Gian sân nhỏ nhờ vậy mà thanh nhàn hẳn ra, cơ mà chẳng chút quạnh quẽ nào cả.
Trong nhà bấy giờ trẻ con đông đúc nhộn nhịp.
Cứ độ ban ngày trời sáng, nắng đẹp là hai tiểu đồ đệ cùng ba chị em tiểu Đại Nương lại rủ nhau ra sân nắn nót viết chữ. Khoản này đều do một tay Thiết Ngưu chỉ dạy từ trước.
Thiết Ngưu vốn lớn lên ở nhà họ Hoàng phủ, được nuôi nấng giáo dưỡng đến năm mười ba tuổi nên theo cách nói của Thang Hiển Linh thì là con chữ không sót một ngày, thừa sức dạy vỡ lòng cho đám nhỏ.
Mấy cuốn sách như Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn trong nhà đều có đủ cả.
Tưởng Vân và nhị tỷ Thang Trân thì cùng nhau quán xuyến việc vặt trong nhà, từ cơm nước ba bữa cho đến giặt giũ mấy tấm tã lót cho bé Thang Lạt Lạt. Còn quần áo chăn màn tấm lớn đều có thẩm thẩm chuyên giặt thuê đến gom mang đi, bằng không nếu cứ đè người nhà ra giặt một đống lớn như thế thì có mà mệt chết người.
Mấy việc nặng nhọc này cứ giao thẳng cho người chuyên làm là nhẹ nợ nhất.
Thang Hiển Linh nằm cữ cũng không đến mức đóng cửa bặt tăm bặt tích. Cứ độ giữa trưa trời hửng nắng ấm áp, cậu lại từ trong buồng bước ra sân đi dạo một lát, rồi ngả lưng trên chiếc ghế nằm, đắp thêm tấm chăn mỏng thong thả phơi nắng.
Cậu chẳng phải bận lòng lo nghĩ bất cứ việc gì, bởi vì cũng chẳng có việc gì cần đến cậu phải nhọc lòng.
Ngày ngày cậu chỉ việc ăn ăn uống uống, trêu đùa Thang Lạt Lạt, hay liếc mắt xem qua bài vở của đám nhỏ rồi buông lời nhận xét vài câu. Thang Hiển Linh tự nhủ thầm:" Đúng là heo cắm hành tây vào mũi, giả vờ làm voi có vẻ ra dáng lắm!"
Nằm cữ ròng rã bốn mươi lăm ngày làm Thang Hiển Linh muốn phát điên lên được, cuối cùng cũng đợi được tới ngày ra cữ.
Hôm ấy, cậu cùng Thiết Ngưu chạy tót ra Hương Thang Tử tắm gội một trận cho thật sạch sẽ khoái chí. Trước đó mẹ và nhị tỷ vẫn thường dắt đám trẻ đi tắm, làm Thang Hiển Linh ở nhà thèm rỏ dãi.
Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, Thang đại lão bản ngẫm nghĩ một hồi, quyết định năm ngày sau sẽ mở cửa tiệm trở lại.
Lúc này đã là cuối tháng năm.
Năm nay ớt cay vẫn chưa tới mùa thu hoạch, món nướng BBQ thì phải đợi đến tháng sáu mới bắt đầu, nên cuối tháng năm này mở cửa bán lại là vừa tầm. Nghỉ ngơi một thời gian dài như vậy, cũng đến lúc phải gợi lại cơn thèm cho thực khách từ từ, để họ biết lối mà tìm đến quán.
"Cứ mở cửa đi, Lạt Lạt cứ để ta trông cho." Thang Trân lên tiếng.
Thang Hiển Linh nhìn nhị tỷ, nét mặt rất mực nghiêm túc: "Nhị tỷ, tỷ phải tính chuyện cho bản thân mình đi chứ."
Thang Trân ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra ý của cậu. Giữa mày nàng phảng phất nét trĩu nặng bất bình, nhưng cũng chỉ biết khuyên lòng buông bỏ, khẽ thở dài: "Đệ nói chuyện Thôi gia sao? Đến nông nỗi này rồi, Thôi Bá An chẳng thèm tìm chúng ta, Thôi gia cũng chẳng cần chúng ta nữa, ta và đám nhỏ cũng chẳng có đường mà về."
"Mà cho dù có về được...... Ta cũng không muốn quay lại cái nhà đó nữa." Lời này Thang Trân nói ra hoàn toàn là lời tâm huyết thật lòng.
Thang Hiển Linh lắc đầu: "Tỷ ơi, ý ta không phải chuyện đó. Tỷ đoạn tuyệt lòng dạ với Thôi gia thì ta đã nhìn ra từ sớm rồi, cái ta muốn tỷ nghĩ tới là chuyện sự nghiệp của tỷ cơ..."
"Tỷ không cần phải ở nhà gò bó trông đứa nhỏ làm gì cho phí công. Cái sân nhà mình người ra người vào tấp nập, Lạt Lạt thì ai đi qua đi lại cũng có thể để mắt trông nom giùm một tay, chẳng cần phải phiền đến tỷ suốt ngày chúi mũi vào một đứa trẻ. Còn việc tỷ ra tiệm ăn phụ giúp rồi ta trả tiền công, nói thật lòng, ta thấy khoản đó chẳng giúp ích được gì nhiều cho tương lai của tỷ, ban đầu ta giữ tỷ lại làm chỉ là muốn đầu óc tỷ được bình tâm, tĩnh lặng lại mà thôi."
Thang Trân nghe đến câu cuối cùng thì chỉ biết cười khổ. Thì ra ngay từ dạo ấy Ngũ ca nhi đã nhìn thấu Thôi Bá An không phải là lương duyên, vậy mà nàng cứ đâm đầu vào chẳng màng tất thảy, chẳng khác nào kẻ mù lòa.
"Tỷ đang đèo theo bốn đứa nhỏ, ta phải tính kế lâu dài cho tiền đồ của tỷ." Thang Hiển Linh trầm giọng nói.
Nhị tỷ ở nhà trông trẻ hay ra tiệm làm công phụ giúp, cậu trả lương hay mẹ thỉnh thoảng giúi cho ít tiền cứu tế, chung quy đều chỉ là giải pháp tạm thời trước mắt. Điều mấu chốt nhất là nhị tỷ phải có một cái nghề, một sự nghiệp riêng của bản thân mình.
"Vinh triều chúng ta phu lang hay nữ lang đều có thể tự đứng tên lập môn hộ sinh sống độc lập. Ta mở được tiệm cơm thì tỷ cũng có thể làm việc khác. Hồi ta đi Lục kinh, trên phố thiếu gì những người phụ nhân hay phu lang gánh hàng rong bán đồ ăn kiếm sống đâu."
Nói đến đây, Thang Hiển Linh vội vàng phân trần giải thích thêm: "Ta nói vậy thôi chứ tuyệt đối không có ý đuổi tỷ đi đâu nhé."
Thang Trân nghe hiểu lòng cậu, khóe mắt bỗng chốc ngập tràn nước mắt. Ngũ ca nhi tất nhiên không phải là chê bai hay có ý xua đuổi nàng, mà là đang thật tâm suy nghĩ cho tương lai của nàng, muốn vực nàng đứng thẳng dậy bằng chính đôi chân của mình. Bốn đứa nhỏ đã không có cha bên cạnh, sau này chỉ còn biết trông cậy vào người mẹ này. Thang Trân có đứng vững, chẳng dám mong làm nên đại sự gì ghê gớm thì ít ra cũng kiếm thêm được tiền bạc, để sau này còn làm chỗ dựa vững chắc cho các con.
Ý đệ đệ nói chính là cái này.
Nghĩ lại dạo trước còn ở Thôi gia, Thôi Bá An đời nào cho nàng nhúng tay vào việc làm ăn ở cửa hàng đằng trước, đến một cuốn sổ sách cũng chẳng bao giờ cho Thang Trân nhìn tới. Ngày ngày chuyện chi tiêu cơm nước, mua sắm cọng rau con cá đều phải ngửa tay xin bà mẫu từng đồng tiền lẻ. Tiêu pha bao nhiêu là phải rạch ròi, cẩn thận khai báo bấy nhiêu, lỡ mua đắt hay hụt mất một văn tiền thôi cũng phải tốn nửa ngày trời mở miệng thanh minh, giải thích.
Thuở ấy, Thôi Bá An lúc nào cũng ngon ngọt bảo làm vậy là để không muốn nàng phải tổn hao tâm trí, muốn nàng được sống một đời an nhàn, thong thả.
Còn bây giờ, đệ đệ mình lại muốn nàng phải chịu hao tâm tổn sức, muốn Thang Trân học cách đứng ra làm việc gánh vác như một đấng nam nhi thực thụ.
"Ta hiểu rồi." Thang Trân giơ tay quẹt ngang những giọt nước mắt vừa lăn dài trên má, nhưng lần này cõi lòng nàng lại ngập tràn niềm vui, ánh mắt nhìn Ngũ ca nhi đầy vẻ tin tưởng: "Có phải đệ đã tính sẵn lối đi cho ta rồi đúng không?"
Thang Hiển Linh khẽ mỉm cười: "Nếu tỷ không muốn làm, cứ muốn duy trì cuộc sống như hiện tại thì cũng tốt thôi, ta thật lòng không có ý ép uổng tỷ đâu..." Chợt thấy ánh mắt nhị tỷ đã nhen nhóm lên vài phần cứng cỏi, cậu mới nghiêm nét mặt nói tiếp: "Ta tính sẽ giao lại bí phương làm cốt lẩu cho tỷ, đến lúc đó tỷ cùng Tiểu Mễ sang bên thôn Hứa quán xuyến việc gia công."
"Năm nay ta dự định sẽ dựng một cái xưởng làm cốt lẩu bên thôn Hứa."
"Cái xưởng ấy quy mô có thể chưa lớn lắm, nhưng vị trí người đứng đầu chèo lái thì nhất định phải là người ta có thể triệt để tin tưởng được."
Thang Trân nghe xong, thấy một việc đại sự như vậy được giao vào tay mình thì tức khắc đâm ra thấp thỏm, lo âu: "Ta sợ mình làm không nổi mất. Chuyện hệ trọng thế này, vạn nhất ta làm không tốt thì sao, đầu óc ta xưa nay lại cứ mơ màng hồ đồ......"
"Nhị tỷ ơi, tỷ không phải là người đầu óc mơ màng hồ đồ. Chẳng qua trước đây tỷ chưa biết cách nhìn người mà thôi, nhưng chuyện đó cũng đâu thể trách tỷ được. Lúc ấy tỷ gả vào Thôi gia là chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, tỷ đâu có biết rõ tường tận nội tình Thôi gia ra sao. Đã đâm lao thì phải theo lao, tỷ chỉ còn cách buộc bản thân mình phải nhận mệnh, tự lừa dối lòng mình thì mới mong sống nổi qua đoạn ngày tháng ở cái nơi đó. Nhưng bây giờ thì khác rồi, tỷ có quyền tự chủ, tự chọn lựa lối đi cho mình. Bên thôn Hứa lại có Trương thúc, Vương a thúc ở đấy, dân phong nơi ấy vốn thuần phác, nhà mình lại chẳng phải hạng người hà khắc ăn quỵt của ai. Chúng ta kiếm được tiền, dân làng cũng có công ăn việc làm ổn định......"
"Tỷ cứ suy nghĩ thêm cho kỹ đi."
"Còn về phần Thôi gia thì cứ thong thả, không cần phải vội."
Thang Trân nghe đến đây thì mí mắt giật nảy một cái: "Thôi gia? Còn có chuyện gì liên quan đến Thôi gia nữa sao?"
"Dù sao thì cũng phải lấy bằng được thư hòa ly, rồi cả số khóa trường mệnh làm bằng bạc của ba đứa nhỏ nhà mình bị nhà gã lừa gạt lấy mất nữa, ta nhất định phải đòi lại bằng sạch." Thang Hiển Linh cái bụng dạ hẹp hòi này, chuyện gì cậu cũng đều ghi thù vào sổ cả rồi.
Hiện tại nhị tỷ khí thế còn yếu, mặc dầu cậu có thể đứng ra chỗ dựa chống lưng cho nàng, nhưng cậu và Thiết Ngưu không thể cứ thế hùng hổ xông đến Thôi gia mà gào thét đòi người đòi của được. Việc này nhất định phải để nhị tỷ tự mình có quyết đoán, tự tay giải quyết triệt để thì mới gọi là sảng khoái, vẻ vang.
Người ngoài có thể đến để nang cao thêm khí thế, có thể đứng sau lưng phất cờ hò reo cổ vũ, chứ tuyệt đối không thể nhảy vào tranh làm vai chính.
Bài toán cuộc đời của nhị tỷ thì phải do chính nhị tỷ tự mình đứng ra giải đáp.
Thang Trân nghe Ngũ ca nhi phân tích một hồi, chẳng biết dũng khí từ đâu bỗng chốc cuộn trào lên trong lồng ngực. Sự thấp thỏm, rối bời vừa rồi lập tức bay biến sạch sành sanh, nàng gật đầu cái rụp, nhận lời ngay tắp lự.
Đến tháng sáu, Trương thúc đánh xe sang nhà giao mẻ ớt cay đầu tiên của mùa vụ.
Bé Thang Lạt Lạt bây giờ đã được hơn hai tháng tuổi, vóc người đã lớn ra trông thấy, nước da trắng trẻo hồng hào, tuy không đến mức béo múp míp nhưng đường nét trên khuôn mặt đã thoáng hiện lên vài phần khôi ngô, tuấn lãng. Trương Hoài vừa nhìn thấy thằng bé liền không tiếc lời trầm trồ: "Chà, đúng là một tiểu nam lang anh tuấn khôi ngô."
Trương Hoài đi rửa sạch tay bằng xà phòng đậu thơm cẩn thận rồi mới rón rén đón lấy đứa nhỏ từ trong lòng Thiết Ngưu ôm vào ngực. Thang Lạt Lạt nhà này lại chẳng hề biết sợ người lạ, thằng bé ngoảnh đầu lại, bốn mắt nhìn nhau chăm chăm với người đang bế mình, quyết không hé môi ê ê a a lấy nửa lời, đúng chuẩn là một cái hũ nút lầm lì.
"Tính khí thằng bé này giống hệt như Thiết Ngưu rồi, ít lời quá cơ." Trương Hoài bùi ngùi cảm thán.
Thang Hiển Linh đứng cạnh bĩu môi: "Chớ còn gì nữa thúc."
Thang Lạt Lạt vừa nghe thấy giọng của a cha liền lập tức ngoảnh mặt sang nhìn, hai hàng lông mày nhạt màu khẽ nhíu lại một chút, nét mặt lộ rõ vẻ: "A cha lại đang nói xấu gì Lạt Lạt đấy?" Thang Hiển Linh thấy vậy liền lật đật biến đổi sắc mặt nhanh như chớp, cười hì hì dỗ dành: "Khen con đấy, a cha đang khen em bé ngoan nhà mình đấy chứ!"
Chẳng biết Lạt Lạt có thực sự nghe hiểu hay không, nhưng thằng bé liền giãn chân mày ra, tặng cho a cha bé một nụ cười toe toét.
Trương Hoài nhìn thấy cảnh ấy thì cười ha ha đầy thích thú, bảo: "Lạt Lạt nhà mình thông minh quá chừng, mới có mấy tháng tuổi mà đã như biết nghe hiểu lời người lớn nói rồi."
"Thông gia mau vào nhà ngồi chơi đi." Tưởng Vân đon đả tiếp khách, trách khéo cứ đứng giữa sân nói chuyện làm gì, rồi bà lại quay sang bồi thêm: "Lạt Lạt thông minh lắm đấy nhé, ai mà nói xấu thằng bé là nó cứ nhìn chằm chằm vào người đó đấy."
Tiểu Đại Nương bên cạnh che miệng cười khúc khích: "Em ấy còn nhỏ tí xíu làm sao mà nghe hiểu được ạ. Hôm qua con vừa chê em ấy ngốc nghếch, thế mà em ấy vẫn toe toét cười với con đấy thôi."
"Đấy là vì thằng bé thích a tỷ của nó." Thang Hiển Linh cười đáp.
Tiểu Đại Nương nghe vậy liền bảo: "Thế thì từ nay về sau con không chê em ấy nữa."
"Cái đó thì con phải tự đi mà thương lượng với nó." Thang Hiển Linh mặc kệ trò tranh luận của đám trẻ con, có điều cậu lại liếc nhìn Lạt Lạt một cái. Cái thằng nhóc này đúng là tích chữ như vàng, đến cả mấy tiếng ê ê a a hay hừ hừ nũng nịu bình thường cũng lười chẳng buồn phát ra.
Hễ đói bụng hay đái dầm thì cũng chỉ hừ hừ nhẹ hai tiếng báo hiệu.
Nói thật lòng, cái kiểu này chẳng bù cho Thôi Tiểu Viên lúc trước, cứ phải làm ầm ĩ lên mới vui nhộn, tưng bừng.
Trương Hoài cứ bế Lạt Lạt khư khư không chịu buông tay. Thằng bé vốn đã ít lời, Lạt Lạt nằm trong lòng lại càng im thin thít, tình thế này ép cho một người vốn kiệm lời như Trương Hoài cũng phải tự động nói nhiều hẳn lên. Ông cứ lúi cúi cưng nựng đùa nghịch với đứa nhỏ: "Có nhận ra gia gia không nào?"
"Hôm nào gia gia dắt Lạt Lạt đi thăm ông nội nhé"
"A thúc của con cũng suốt ngày nhắc nhở đòi sang đây bế con đấy"
"Xe xe không ngồi vừa đâu nhé"......
Thang Hiển Linh đứng bên cạnh nghe Trương thúc nói đến câu "xe xe không ngồi vừa" mà suýt chút nữa là phì cười thành tiếng.
Người lớn mỗi lần nói chuyện với trẻ con là y như rằng cứ vô thức mà tự động bóp nghẹt giọng điệu đà, nũng nịu theo.
Hôm ấy đúng vào ngày thứ bảy, Trương thúc đánh xe sang giao mẻ ớt cay, sẵn tiện yêu chiều bé Thang Lạt Lạt một trận cho bõ thèm. Trước khi ông ra về, Thiết Ngưu cũng đóng sẵn một cỗ xe ngựa để tiễn nhị tỷ cùng bốn đứa nhỏ sang bên thôn Hứa một chuyến...
Vốn dĩ đám trẻ hoàn toàn có thể để lại nhà cho Tưởng Vân trông nom, nhưng lần này nhị tỷ lại nhất quyết muốn dắt chúng theo cùng. Thấy nàng hiếm khi tỏ ra cứng cỏi như vậy, Thang Hiển Linh liền tinh ý không mở miệng khuyên can thêm làm gì.
Thang Trân bấy giờ mới nhỏ giọng giải thích với đệ đệ mình: "Ta làm vậy không phải vì sợ làm phiền đến mọi người trong nhà đâu. Mà là vì đệ nói rất đúng, bốn đứa nhỏ này bây giờ chỉ có thể trông cậy vào một mình người làm mẹ là ta mà thôi. Đệ nửa đường thu nhận Ngộ Xuân và Hóa Cát, hai đứa nhỏ ở chung với đệ chưa đầy một tháng mà lòng dạ đã toàn tâm toàn ý hướng về sư phụ rồi. Con của ta bây giờ cũng chỉ có thể nhìn vào ta để làm gương thôi."
Thang Hiển Linh vốn định nói thêm vài câu, Thang Trân đã mỉm cười ngắt lời: "Ta biết trong nhà còn có người a thúc đáng tin cậy là đệ chống lưng cho bọn nó, nhưng trước hết, bọn trẻ phải dựa vào người làm mẹ này cái đã."
"Được." Thang Hiển Linh gói gọn thiên ngôn vạn ngữ vào đúng một chữ ấy.
Cậu tin nhị tỷ của mình.
Thiết Ngưu chuẩn bị xong chiếc xe có mái che, bế cả bốn đứa nhỏ lên xe. Tưởng Vân và Thang Hiển Linh sửa soạn một túi lớn đồ ăn, nhét cả vào tay ba chị em. Tưởng Vân lòng đầy lưu luyến không nỡ, cứ đi theo Nhị Nương dặn dò: "Nếu bên đó bận rộn lo liệu không xuể, con cứ gửi đám nhỏ về đây với ta nhé."
"Con biết rồi thưa mẹ."
Trương Hoài cũng lên tiếng nói với bà thông gia: "Bà thông gia cứ yên tâm đi, mẹ con Nhị Nương trước mắt cứ ở lại nhà ta, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc chu đáo. Nếu bọn trẻ có chịu chút ấm ức hay không khỏe ở đâu, bà thông gia cứ việc đến tận cửa mà lôi ta ra đánh."
"Ai lại dám làm thế cơ chứ." Tưởng Vân nghe vậy thì vơi bớt sầu muộn, bật cười bảo: "Ta là ta tin tưởng ông thông gia nhất rồi."
Trương Hoài đánh chiếc xe la của mình, bên trên xếp gọn gàng hành lý của mấy mẹ con Thang Trân. Sau khi đồ đạc đã yên vị đâu vào đấy, ông mới tặc lưỡi cười bảo: "Thằng Hải Ngưu mà biết tứ ca nhi sang nhà ta ở lâu dài, chắc chắn là nó sẽ mừng đến phát điên lên cho mà xem."
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí tiễn biệt vốn đang có chút lưu luyến, sụt sùi bỗng chốc trở nên rộn ràng, vui vẻ hẳn.
Cũng phải, đi có bao lâu đâu, khoảng cách giữa hai bên nào có xa xôi gì cho cam.
Hai chiếc xe kéo bắt đầu lăn bánh lên đường.
Về chuyện cái xưởng cốt lẩu, Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh sẽ chịu trách nhiệm chạy vạy ngược xuôi, lại có thêm Trương thúc và Vương a thúc thường xuyên để mắt trông nom giùm. Thang Trân qua bên đó sớm là để thích nghi với hoàn cảnh trước, học cách xem người ta trồng trọt, phơi khô rồi xay ớt thành bột ra sao, sẵn tiện tiếp xúc và chung đụng nhiều hơn với dân làng bên ấy.
Thang Hiển Linh cố ý muốn nhị tỷ đứng ra đảm nhận vai chính nên chuyện của Tiểu Mễ tạm thời gác lại một bên, Tiểu Mễ dù sao tuổi đời cũng còn trẻ. Nhị tỷ của cậu hồi ở Thôi gia có uất ức, hèn nhát thì đó cũng là do hoàn cảnh chèn ép mà ra, cậu hy vọng lần này nhị tỷ có thể sớm ngày trưởng thành, tự lập.
Ớt cay nhà họ Thang vừa lên sàn, gặp đúng lúc ngày hè nắng gắt chói chang, món ăn đêm lại đổi thành đồ nướng BBQ, thành ra việc buôn bán của tiệm ăn lập tức phất lên như diều gặp gió.
Thực khách đến tiệm dùng bữa liền tinh ý nhận ra, dạo này thi thoảng lại thấy vị tiểu lão bản đứng ở quầy gảy bàn tính, tay kia thì bế một đứa nhỏ đàn ngủ. Bộ dạng bế hài tử của tiểu lão bản cực kỳ thuần thục, dỗ thằng bé ngủ say xong là len lén bế vào hậu viện đặt xuống, lát sau lại một mình trở ra đằng trước bận rộn.
"Đứa nhỏ lúc nãy tiểu lão bản bế trong lòng là hài tử của tiểu lão bản đấy à?" Có thực khách tò mò cất tiếng hỏi.
Một vị khách khác cười đáp: "Chớ còn gì nữa, Thang lão bản sinh hồi tháng ba, ta nhớ rõ tiệm ăn này còn dán biển đóng cửa nghỉ mất tận một tháng rưỡi cơ mà."
"Cái tiệm này cái gì cũng tốt, mỗi tội là hở tí lại đóng cửa nghỉ bán."
"Cơ mà lần này thì ai nỡ trách Thang lão bản được chứ."
"Đứa nhỏ ấy ta vừa liếc mắt nhìn qua một cái là biết ngay con ruột của Thang lão bản với tiểu lão bản rồi, nét mặt đúc từ hai người họ ra chứ đâu."
"Công nhận là giống thật."
"Mà có ai biết thằng bé tên gì không?"
"Thang Lạt Lạt nhé!"
"Đi theo họ của Thang lão bản sao?" Các thực khách nghe xong đều có chút ngỡ ngàng, nhưng rồi rất nhanh sau đó có người đã phản ứng lại được, cười ha hả bảo: "Cái tên này nghe hay đấy chứ, nghe qua đã thấy sực mùi tiền rồi!"
Hiện giờ ở thành Phụng Nguyên, ớt cay quả thực là món hàng trân quý khó cầu. Đặc biệt là loại cốt lẩu do nhà họ Thang làm ra, hồi năm ngoái có thời điểm một bánh cốt lẩu bị đẩy giá, xào nấu lên tới đỉnh điểm là năm lượng bạc. Nhìn đi nhìn lại mới thấy tiệm ăn nhà họ Thang bán ra với giá quá đỗi rẻ rúng. Thậm chí vào đợt mùa đông đón tết, Thang lão bản còn mang cả tiền bạc đi cứu tế, giúp đỡ người dân chạy nạn.
Chính điều đó đã vô tình tạo cơ hội cho đám tiểu thương lòng dạ hiểm độc đầu cơ tích trữ, ăn chênh lệch kiếm lời từ ở giữa.
Nghe đâu bọn chúng đều đã mua được cả nhà cửa mặt phố nhờ trò đó rồi.
Chuyện này ở khu chợ Đông chợ Tây, trong mắt những kẻ thính tai nhanh mắt, có đầu óc một chút thì đúng là một chuyện kỳ văn, thành ra dạo này cũng có không ít kẻ đang âm thầm gảy bàn tính tanh tách, tính toán năm nay kiểu gì cũng phải ôm một ít cốt lẩu nhà họ Thang về độn giá, để bản thân cũng được qua tay bán lại kiếm một mớ.
Cứ trữ hàng đợi đến tầm cận tết mới tung ra, mà kể như có xui xẻo không bán chạy được đi chăng nữa thì giữ lại nhà tự nấu ăn cũng chẳng mất đi đâu mà thiệt.
Bởi vậy người ta mới bảo cái tên Thang Lạt Lạt nghe phát tài phát lộc, đạo lý cũng y hệt như việc đặt tên con là Kim Nguyên Bảo vậy.
Thiết Ngưu vừa đặt bé Lạt Lạt nằm lại trên chiếc giường La Hán ở nhà chính, xung quanh giường đã được lắp thêm hàng rào chắn cẩn thận để mọi người đi ngang qua đều có thể dễ dàng trông chừng đứa nhỏ. Hắn vừa bước chân ra đến gian ngoài cửa hàng, đã có thực khách sốt sắng hỏi: "Tiểu lão bản ơi, năm nay bao giờ thì có cốt lẩu thế?"
"So với năm ngoái thì sớm hơn tầm mười ngày ạ, món cốt lẩu này cứ phải đợi tiết trời se se lạnh một chút thì nhà ta mới bán được." Thiết Ngưu ôn tồn đáp.
Lại có người chen ngang hỏi vớt: "Thế có cho đặt mua trước không?"
"Chuyện này thì không được rồi, mỡ bò dạo này còn chưa nhập về kịp đâu."
Đợi đến khi nhóm khách ngồi bàn kia tính tiền ra về xong xuôi, một vị khách quen trong vùng mới ghé tai nói nhỏ, mách với Thiết Ngưu tiểu lão bản: "Cái bàn lúc nãy ấy, chính là cái gã có chòm râu cá trê kia kìa, hắn hỏi han thế chắc chắn là định ôm nhiều hàng về rồi qua tay bán lại ăn chênh lệch đấy."
"Ta chú ý gã rồi, đa tạ ngươi đã nhắc nhở." Thiết Ngưu thừa biết phu lang nhà mình ghét cay ghét đắng cái lũ đầu cơ trục lợi này, bèn nói một câu chắc nịch cho vị khách quen yên tâm: "Năm nay món cốt lẩu chắc chắn vẫn sẽ giới hạn số lượng mua, chỉ là cụ thể mỗi người được mua tối đa bao nhiêu thì hiện tại nhà ta vẫn chưa tính toán xong."
Vị khách quen gật gù: "Giới hạn số lượng mua là đúng đắn đấy, có điều mấy kẻ đã có tâm muốn đầu cơ trục lợi thì mình cũng khó mà đề phòng hết được. Tuy nhiên chuyện này cũng chẳng thể trách nhà các ngươi, ai bảo cái tiệm này buôn bán phát đạt, lộc lá quá làm chi."
"Các ngươi dạo này làm việc gì cũng nên lưu tâm, cẩn trọng một chút."
Vị thực khách này vốn dĩ còn định nói thêm rằng cái món cốt lẩu này mang lại lợi nhuận quá lớn, chỉ sợ ở khu chợ Đông chợ Tây dạo này đã có vài kẻ đỏ mắt ghen ăn tức ở, đâm ra muốn làm liều. Mặc dù bọn chúng không có cửa để tự kiếm chác, nhưng nếu muốn giở trò quấy phá không cho tiệm ăn nhỏ nhà họ Thang được yên ổn làm ăn thì lại là chuyện dễ như trở bàn tay, trên đời này thiếu gì những hạng người có cái tâm địa xấu xa, ích kỷ như vậy đâu.
Kiểu người mà mình không kiếm được thì cũng phải tìm đủ mọi cách để phá hư không cho người khác kiếm ăn.
Thiết Ngưu gật gật đầu, cười xòa cảm ơn đối phương.
Nhưng nhà hắn chẳng thể vì có kẻ ghen ăn tức ở với mối hời này mà lại rụt tay không làm nữa.
Về sau, vị khách nhắc nhở kia mới biết năm nay tiệm ăn nhà họ Thang còn nhận cả quà biếu của Lê gia...
"Lê gia á? Có phải Lê gia của quan tri phủ Lê đại nhân ở thành Phụng Nguyên mình không?"
"Chứ còn ai vào đây nữa. Ngoài Lê gia này ra thì còn Lê gia nào đáng để ta phải tốn lời kể với ngươi nữa." Người bạn trêu chọc bạn mình, "Ngươi cứ lo hão cho cái tiệm ăn của Thang ngũ ca. Yên tâm đi, chỗ dựa sau lưng nhà người ta vững chắc lắm."
Vị khách kia nghe xong mới nhẹ nhõm cười rộ lên: "Thế thì ta yên tâm rồi."
"Mà ta nói này, ngươi với nhà họ quăng tám sào cũng không tới một mối quan hệ, sao tự dưng lại đi lo lắng cho cái tiệm ăn của người ngoài thế?" Giờ mới đến lượt người bạn tò mò.
Vị thực khách bộc bạch: "Đồ ăn nhà họ hợp khẩu vị của ta thì không nói làm gì, chủ yếu là nhà này sống rất có tâm. Mùa đông năm ngoái gặp trận tuyết tai, một cái tiệm ăn bé tí tẹo mà dám đứng ra phát cơm cứu tế suốt hơn nửa tháng trời. Đồ ăn thì ngon, hai phu phu lão bản lại có phẩm hạnh tốt, đều là dân áo vải chân lấm tay bùn tự thân lập nghiệp trên con phố này. Nếu ta trơ mắt nhìn họ bị kẻ xấu đứng sau lưng đâm chọc, chơi xỏ một vố thì trong lòng áy náy lắm."
"Huynh đấy nhé, giờ thì ta biết vì sao ngươi cứ hở ra là lại chạy đến nhà họ rồi. Huynh bảo hai phu phu họ phẩm hạnh tốt, chẳng qua là vì hợp tính ngươi thôi, ngươi cũng là người tốt mà."
Nghe bạn tâng bốc mình, vị thực khách cười ha hả xua tay không để tâm, rồi lại chép miệng bảo: "Mà nhìn đi nhìn lại, Thang lão bản giờ cũng tích được kha khá nhân duyên và quan hệ tốt rồi, tầm này mà đứng ra mở một cái tửu lầu lớn thì cũng ra trò đấy chứ."
Cái tiệm ăn hiện tại nhỏ quá, nếu mở được đại tửu lầu thì hay biết mấy.
Người bạn gật gù đồng tình: "Mở tửu lầu thì chỉ cần hai yếu tố là có chỗ dựa vững và có tiền là xong. Nhà họ chắc là thừa sức rồi nhỉ?"
"Chắc còn thiếu chút vốn liếng thôi, năm nay bán thêm đợt cốt lẩu nữa là dư dả. Nhưng..."
"Nhưng cái gì?"
Vị khách quen vừa nghĩ đến việc Thang lão bản cứ hễ nằm cữ là lại đóng cửa nghỉ bán, liền dở khóc dở cười bảo: "Nhà họ đang thiếu đầu bếp trầm trọng. Mở tửu lầu thì không thể bắt một mình Thang lão bản ôm đồm hết được." Rồi hắn lại lầm bầm tự hỏi: "Nghe đâu Thang lão bản mới nhận thêm hai đứa đồ đệ, nếu dạy dỗ tụi nó thành nghề thì chắc là ổn thôi......"
Cơ mà chắc cũng phải mất đến hai ba năm trời chứ chẳng chơi.
Lúc này, tại sân nhỏ nhà họ Thang.
Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát là hai đứa trẻ cực kỳ biết chịu thương chịu khó. Bọn nhỏ trước tiên đi theo Tiểu Mễ để học đao công, Tiểu Mễ và Đại Viên là hai anh em cùng một sư môn, mấy khoản khác không bàn tới chứ riêng đao công thì cực kỳ vững vàng. Ban ngày, hai đứa nhỏ hết thái khoai tây sợi, khoai tây lát lại chuyển sang thái củ cải sợi, tóm lại là có cái gì thái được đều mang ra luyện tay nghề sạch.
Cơm trưa xong xuôi, hai đứa dọn dẹp một loáng rồi còn định lôi sách vở ra viết chữ.
Thang Hiển Linh thấy thế liền lớn tiếng gọi giật lại: "Hai đứa mau vào phòng ngủ trưa ngay cho ta, ngủ đúng nửa canh giờ. Đứa nào mà dám trốn để lén học bài không chịu ngủ, ta mà phát hiện ra là ta lôi ra đánh thước vào lòng bàn tay đấy nhé." Cậu cố ý buông lời hù dọa tụi nhỏ.
Hai đứa đồ đệ ngoan ngoãn nghe lời sư phụ tắp lự, vội vàng chạy vào phòng cởi áo khoác ngoài, leo lên giường nhắm nghiền mắt lại.
Thang Hóa Cát nhắm tịt mắt, khẽ khàng hỏi nhỏ: "Sư tỷ ơi, sư phụ có thật là sẽ đánh thước vào lòng bàn tay tụi mình không ạ?"
"Sư phụ khẳng định là luyến tiếc không nỡ đánh đâu." Thang Ngộ Xuân vẫn nhắm tịt mắt, lý nhí đáp lời.
Vừa khéo vị sư phụ của hai đứa đi ngang qua cửa phòng, cố ý khụ khụ đằng hắng hai tiếng rõ to. Tiếng động ấy dọa cho hai đứa nhỏ sợ tới mức im bặt, không dám ho he nửa lời, ra sức nhắm chặt mắt đến nỗi mí mắt cứ run lên bần bật. Thang Hiển Linh đứng ngoài cửa nhìn trộm, đắc ý cười: Hắc hắc hắc.
Hù dọa thành công mỹ mãn!
Trẻ con là cứ phải ăn được ngủ kỹ thì mới trổ giò, cao lớn được.
Cái khung xương của Ngộ Xuân khá to, mới mười tuổi mà vóc dáng nhìn qua đã chẳng khác mấy so với Đại Nương nhà nhị tỷ. Thang Hiển Linh thầm tính toán, sau này con bé hoàn toàn có thể cao từ 1 mét 65 trở lên. Chứ nếu người mà lùn quá, sau này xách dao, bưng chảo sắt cỡ lớn sẽ có phần hơi quá sức...
Hay là sau này truyền dạy cho Ngộ Xuân làm mảng bánh trái, điểm tâm nhỉ?
Còn Hóa Cát thì sao, thằng bé nhìn qua lại càng nhỏ thó, gầy gò hơn.
Thang sư phụ bắt đầu ôm đầu suy nghĩ đến đau cả cái đầu.
Nghĩ ngợi một hồi, cậu liền lạch bạch đi ôm cục cưng Thang Lạt Lạt nhà mình vào lòng. Thang Hiển Linh cúi đầu thơm chụt một cái lên vầng trán của Lạt Lạt, nghiêm túc dặn dò: "Con đấy nhé, sau này nhất định phải ăn uống cho thật ngoan để còn to lớn lên, nghe chưa."
Thang Lạt Lạt chẳng biết có lọt tai chữ nào không, cứ hễ thấy a cha thơm mình là bé lại toe toét.
Thang Hiển Linh bật cười: "Hắc hắc hắc, cái thằng nhóc này đúng là một tiểu khờ khạo, giống hệt Thiết Ngưu nhà cậu chứ chẳng sai."
Hai tiểu đồ đệ ngủ trưa đúng một canh giờ là lục đục thức dậy. Bọn nhỏ tụ lại một góc để ôn tập lại mấy chữ mà sư công vừa dạy hôm qua. Cứ phải học thuộc, nhận mặt chữ xong xuôi rồi đợi sư công kiểm tra qua bài, hai đứa mới được phép xuống nhà bếp phụ giúp. Công việc của tụi nhỏ thường ngày quanh quẩn là nhặt rau, rửa rau, bóc vỏ đậu hay xiên thịt vào que.
Thang Hiển Linh dặn: "Hai đứa làm một lát mà thấy mệt thì phải tự biết đường mà nghỉ ngơi đấy nhé, đừng có đợi đến lúc ta phải mở miệng quát mắng."
"Con biết rồi thưa sư phụ."
"Dạ, con biết rồi ạ."
Hai đứa đồ đệ này thật sự là ngoan ngoãn đến mức quá trớn, có điều lại chăm chỉ, khắc khổ quá mức cần thiết.
"Được rồi, hai đứa mau đi rửa sạch tay rồi ra ngoài sân chơi với Lạt Lạt một lát đi." Thang Hiển Linh đứng trong bếp bắt đầu xua đuổi hai đứa nhỏ ra ngoài. Cái tụi nhỏ này cứ hễ lao vào việc là hăng say đến độ cậu phải mở miệng quát ngừng thì tụi nó mới chịu đặt tay xuống nghỉ.
Hai đứa nhỏ lật đật chạy ra ngoài trông chừng bé Thang Lạt Lạt giùm sư phụ. Tuy nhiên Thang Lạt Lạt đúng chuẩn là một phiên bản thu nhỏ của Thiết Ngưu, mang cái tính khí trầm mặc ít lời lại cực kỳ ổn trọng. Thằng bé cứ nằm ngoan ngoãn trên chiếc giường La Hán kê dưới mái hiên, tự chơi đùa với hai cái tay và chân của mình suốt cả nửa ngày trời mà chẳng thèm r*n r* hay khóc lóc lấy một tiếng.
Thang Hiển Linh mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy đều quay sang lườm Thiết Ngưu, nhíu mày hỏi: "Tên kia, hồi nhỏ ngươi cũng cái kiểu này đấy à? Ý ta là cái đợt mẫu thân ngươi còn sống trên đời ấy, ngươi cũng lầm lì thế này sao? Ta đang hỏi về thiên tính bẩm sinh của ngươi cơ, chứ không phải lúc bị người Hoàng Phủ gia chèn ép mà thành đâu nhé."
Thiết Ngưu lục tìm lại ký ức một hồi rồi đáp: "Hồi nhỏ ta đúng là có phần im lìm như thế thật, nhưng lớn thêm chút nữa thì cũng biết nghịch ngợm phản kháng."
Thang Hiển Linh vừa nghe thấy hai chữ phản kháng thì mắt liền sáng rực lên, gặng hỏi tới tấp: "Tầm bao nhiêu tuổi?"
"Khoảng bảy tám tuổi gì đó, ta còn từng trốn học ở tư thục một lần."
Thang Hiển Linh vỗ đùi đen đét: "Hay hay hay, thế thì tốt quá rồi!"
Thiết Ngưu nghe vậy thì phì cười, bất lực bảo: "Làm gì có người làm cha như ngươi, cứ ngóng trông con trai mình sau này trốn học không cơ chứ." Hắn lại gãi đầu hỏi thêm: "Mà bây giờ ta trông cũng đâu đến mức ít lời lắm đâu nhỉ?"
"Bây giờ thì đỡ nhiều rồi." Thang Hiển Linh thốt ra xong mới chợt tỉnh ra, Ờ đúng rồi nhỉ, Thiết Ngưu dạo này ở chung với cậu đâu còn là cái tảng băng di động nữa đâu. Phải nói là từ ngày cậu và Thiết Ngưu bên nhau, trừ khoảng thời gian ban đầu hắn hơi kiệm lời ra thì chuỗi ngày sau đó càng sống lại càng ngọt ngào, khăng khít.
Thiết Ngưu nhà cậu đôi khi còn biết buông lời trêu chọc, tấu hài với cậu nữa là đằng khác.
"Cho nên ngươi đừng có lo hão chuyện đâu đâu xa xôi quá. Đợi sau này Lạt Lạt lớn lên, gặp được người mà nó thích thì tự khắc nói năng sẽ nhiều lên thôi." Thiết Ngưu bồi hồi bảo.
Thang Hiển Linh bĩu môi, thò tay nắm lấy chiếc tất nhỏ của Thang Lạt Lạt mà mân mê đùa nghịch: "Thế thì ta làm a cha tính ra lại nhàn nhã bớt việc quá chừng, tự dưng nhặt được một đứa nhỏ câm như hến thế này."
Đứa nhỏ câm như hến đang nằm trên giường bỗng ê a kêu lên một tiếng, hai cái chân nhỏ còn nguệch ngoạc đạp một cái vào không trung.
Thang Hiển Linh khoái chí cười khì: Ha ha, đúng là bắt nạt trẻ con lúc nào cũng vui hết sẩy.
Mùa hè năm nay, xưởng sản xuất cốt lẩu bên thôn Hứa đã chính thức được dựng lên. Thiết Ngưu cùng Thang Hiển Linh đánh xe chở từng cuộn giấy dầu cùng dây thừng sang bên đó phục vụ cho việc đóng gói. Khắp cả thôn Hứa bây giờ, mười hộ gia đình tham gia liên kết đều mở toang cổng ngõ, dưới cái nắng hè chói chang, từng chiếc mẹt lớn được đem ra phơi đầy những mẻ ớt cay đỏ rực cả một góc trời. Có nhà ớt đã khô giòn, liền lục đục đem ra cối đá bắt đầu giã, xay thành thứ bột ớt mịn màng......
Đúng lúc này, thôn trưởng tìm đến gặp Thang lão bản, thần sắc có chút nghiêm trọng liền rỉ tai bảo: "Cách đây mấy hôm, có một kẻ mặt mũi lạ hoắc cứ lén lút lảng vảng dò xét ở trong thôn chúng ta đấy."
Thang Hiển Linh lập tức lộ ra ánh mắt cảnh giác.
"Ta đã dẫn dân làng đuổi gã đi rồi, nhưng khổ nỗi là đuổi không xuể. Đuổi được một đứa, chẳng bao lâu sau lại có hai đứa khác mò tới, lần này tụi nó còn mò vào ban đêm, cứ nhắm thẳng hướng mấy ruộng ớt cay mà sục sạo." Thôn trưởng lộ rõ vẻ ái ngại và áy náy trên khuôn mặt.
Thang Hiển Linh trấn an: "Không sao đâu, chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi. Ta chỉ không ngờ mấy kẻ đứng sau lưng lại có thể mặt dày, vô liêm sỉ đến cái mức này."
Cậu không chịu bán hạt giống, thế là những kẻ kia liền nảy ra ý định đến trộm hạt giống.
"Về sau Trương Hoài phải dắt theo người, lại có thêm thằng Hải Ngưu nhà hắn thường xuyên đi tuần tra đêm. Cũng may làng mình nằm ở nơi hẻo lánh, dạo gần đây không thấy bóng dáng người lạ nữa. Nhưng ngươi tính xem, đêm hôm ấy liệu tụi nó có hái trộm mất ít ớt cay nào không, ta nghe nhà lão Lục bảo ruộng ớt nhà hắn có một vạt nhỏ bị vặt trọc lốc."
Thang Hiển Linh tiếp tục an ủi thôn trưởng bảo không có gì đáng ngại, mất thì cũng đã mất rồi, nhà cậu vẫn sẽ trả đủ tiền cho dân làng đúng theo giao kèo trước đó.
Mùa hè lững thững trôi qua, tiết trời bắt đầu chuyển sang thu. Lư Tam Nương tự tay nướng rất nhiều bánh trung thu đem bày ra quầy để bán. Tay nghề nướng bánh của Tam Nương bấy giờ đã học được tới chín phần, lại có thêm Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát đứng bên cạnh làm trợ thủ, vừa phụ việc vừa học theo, nhờ vậy mà lượng bánh ra lò của tiệm ăn mỗi ngày đều rất ổn định.
Đợt Trung thu năm nay tiệm ăn nhà họ Thang đóng cửa nghỉ hẳn ba ngày.
Thương đội của Puss đại nhân cũng đánh xe tới sớm hơn mọi năm. Thang lão bản liền bế theo bé Lạt Lạt cùng Thiết Ngưu ra khỏi thành để hội quân với thương đội chở mỡ bò ở ngoại ô, sau đó cả đoàn không dừng chân một phút nào, lập tức chạy thẳng hướng thôn Hứa.
Thang Trân đã ở lại thôn Hứa được hơn bốn tháng, nàng bấy giờ đã quen mặt với hầu hết dân làng nơi đây. Suốt mùa hè vừa qua phải lao động ngoài trời nên nước da của nàng bị rám nắng đi không ít, đổi lại thì cơ thể lại khỏe khoắn, dẻo dai hơn rất nhiều...
Đấy chính là sự thay đổi rõ rệt về mặt tinh thần.
Trước kia Thang Trân sinh nở nhiều, lại thêm việc luôn bị Thôi gia chèn ép, đè đầu cưỡi cổ, thành ra từ trong ra ngoài của nàng luôn toát lên cái vẻ nhu nhược, chịu đựng của một kẻ chỉ biết cam chịu sự định đoạt của người khác. Còn bây giờ, tuy làn da có đen đi nhưng sống lưng nàng đã đứng thẳng, đôi mắt cũng ngập tràn thần thái tự tin.
Ba đứa con gái nhỏ của Thang Trân dạo này trông cũng đen nhẻm đi chút ít, bù lại đứa nào đứa nấy đều vui vẻ, hoạt bát hơn hẳn. Chúng cứ chân trần chạy thoăn thoắt trên những con đường mòn nhỏ ở vùng quê, Tiểu Nhị Nương một tay túm lấy cô em gái Tam Nương, cả hai đứa cùng ra sức gào to hướng về phía này: "A thúc, a thúc ơi..."
"Bé Lạt Lạt cũng tới rồi kìa!"
"Mau mau vào nhà thôi, để con đi gọi thúc Hải Ngưu nữa."
Thang Hiển Linh ngồi trên xe liền vội vã gọi tiểu Nhị Nương lại, cười ha hả bảo: "Chạy làm chi cho mệt, lên xe ngồi rồi cùng về một thể nào. Ủa, thế thúc Hải Ngưu dắt tứ ca nhi đi chơi mà không thèm cho hai đứa đi cùng à?"
Thiết Ngưu ghìm dây cương cho xe dừng hẳn lại, rồi đưa tay bế cả Tam Nương lẫn Nhị Nương lên thùng xe ngồi.
"Dạ đâu có phải đâu ạ, thúc Hải Ngưu lên núi lượm hạt dẻ rồi cơ." Nhị Nương lanh chanh, nhanh nhảu đáp lời.
Tiểu Tam Nương thì sáp lại gần ngồi cạnh a thúc để ngắm nghía Lạt Lạt. Đã lâu không gặp, Lạt Lạt dạo này trông lớn hẳn ra. Con bé lại ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói đỡ lời cho nhị tỷ của mình: "Đại tỷ đang dắt tứ ca nhi ngồi ở nhà bóc vỏ đậu phộng ạ. Hai đứa con rủ nhau ra ngoài này chơi, rồi được Tiểu Hoa tỷ cho hai đứa quả dại để ăn nữa."
"Quả dại gì thế con?"
Tam Nương thọc tay vào túi áo, móc ra một nắm quả dại nhỏ màu tím đỏ đưa hết cho a thúc: "A thúc với thúc thúc ăn đi ạ, cho cả Lạt Lạt đệ ăn cùng nữa."
"Lạt Lạt còn bé tí đã ăn được cái này đâu." Thang Hiển Linh ngoài miệng thì nói thế, nhưng tay vẫn nhận lấy một nắm, cũng chẳng thèm rửa, cứ thế tiện tay lau quẹt vào vạt áo rồi thảy tọt vào miệng nhai nhồm nhoàm, không tiếc lời khen ngợi: "Chà, ngọt lịm, ngon ghê ta!"
Tiểu Tam Nương dạo này nói năng đã lưu loát, nhanh nhẹn hẳn ra, chứ đừng nói chi đến tiểu Nhị Nương ngày trước vốn khép nép chịu uất ức ở giữa, giờ tính tình cũng trở nên thẳng thắn, bộc trực hơn nhiều. Xem chừng nhị tỷ dắt đám nhỏ về sống ở trong thôn thế này lại hóa hay, chuỗi ngày vừa qua xem ra vô cùng dễ chịu và hạnh phúc.