Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đón hai đứa đồ đệ về nhà vào hồi đầu tháng hai. Đứa nhỏ tiểu ca nhi tầm bảy tám tuổi kia thì sốt cao li bì không dứt, người ngợm thoi thóp như sắp đi đứt nửa cái mạng. Còn đứa thứ hai là cô bé lanh lợi bướng bỉnh, đôi mắt to tròn sáng ngời nhìn rõ là có thần. Thế nhưng vừa rước về chưa được bao lâu, đến ngày hôm sau nhị tỷ đã hớt hải chạy sang bảo, con bé nhìn cứ sai sai, người cũng đã nóng hầm hập lên rồi.
"..."
"..."
Con bé này thế mà vẫn cứng đầu gồng mình chịu đựng, miệng cứ khăng khăng: "Con không có sốt đâu ạ, tại trong phòng ấm áp quá đấy thôi."
Thang Hiển Linh liếc mắt một cái là thấu ngay tim đen của đứa nhỏ, biết nó đang sợ bị sư phụ ghét bỏ mà vứt đi, bèn nghiêm nét mặt bảo: "Đã là đồ đệ của ta thì phải nghe lời ta. Được rồi, để sư công của con bế con ra tiệm thuốc khám bệnh, sẵn tiện bốc thêm ít thuốc phòng cúm mang về đây. Ta chỉ sợ đợt này dễ bùng dịch cúm, tốt nhất cả nhà mình cứ sắc trước vài thang uống phòng ngừa cho chắc ăn."
Nhà cậu bấy giờ trẻ conđông đúc, không cẩn thận là lây nhau cả đám.
Thiết Ngưu ở bên cạnh cứ mỗi lần nghe thấy hai chữ "sư công" phát ra từ miệng phu lang là lại nhịn không được mà phì cười. Phu lang nhà hắn rõ là khẩu xà tâm phật, miệng thì cứ lẩm bẩm bảo không muốn mua người, mua bán người là phạm pháp này nọ, thế mà hôm đón hai tiểu đồ đệ về, việc đầu tiên cậu làm chính là tất tả bế đứa nhỏ nhất chạy thẳng đến tiệm thuốc để chạy chữa trận sốt cao. Hiện tại thằng bé vẫn còn đang phải nằm lại tiệm thuốc để người ta theo dõi thêm, chưa cho về nhà.
Đêm hôm ấy, hai phu phu đã lên giường đi ngủ được một lát, bất thình lình phu lang lại trở mình một cái. Giữa màn đêm tĩnh mịch, cậu mở bừng hai mắt, đôi mắt sáng quắc lên nhìn Thiết Ngưu chằm chằm, hí hửng khoe: "Ta có tận hai đứa đồ đệ liền cơ đấy, hắc hắc!"
"Ừm, chúc mừng Thang đại lão bản danh chính ngôn thuận thu nhận hai vị đồ đệ nhé." Thiết Ngưu phi thường phối hợp, nhiệt tình cổ vũ phu lang.
Thang Hiển Linh cười hì hì: "Tiểu lão bản ngươi cũng đừng có mà ghen tị đấy nhé. Hai đứa đồ đệ này của ta gọi ta là sư phụ, để ta tính xem nào...... Theo đạo lý thì tụi nó phải gọi ngươi là sư nương...... ách, không phải, là sư công mới đúng chứ."
Thế là kể từ đó về sau, Thang đại lão bản đâm ra đắc ý, cực kỳ khoái chí gọi tiểu lão bản nhà mình là sư công.
Thiết Ngưu nghe vậy thì trong lòng vui lắm. Mỗi khi nghe phu lang gọi như thế, hắn đều cảm thấy phấn chấn, chỉ muốn cùng vui vẻ với phu lang của mình.
"Phải thế chứ, hiện giờ ngươi đang mang thai, đừng để bị lây bệnh khí." Tưởng Vân nói với Ngũ ca nhi, rồi quay đầu nhìn Đại Nha: "Sư phụ con không phải là không cần con đâu, hắn sắp sinh đến nơi rồi, cần bớt lo nghĩ đi một chút. Con lo mà dưỡng cho tốt cái thân thể này, chờ sư phụ con rảnh rang sẽ truyền dạy bản lĩnh cho."
Đại Nha chính là tên của con bé bướng bỉnh kia. Năm nay nó vừa tròn chín tuổi.
Con bé họ Trình, tên cúng cơm là Đại Nha, cả nhà trước giờ đều gọi nó như vậy. Nó vốn còn có cả ca ca, đệ đệ và muội muội nữa, nhưng hồi trận tuyết lớn đè sập nhà cửa, chỉ có một mình nó tự bò được ra ngoài. Cả nhà đều chết hết sạch, một mình nó chen chúc theo đoàn người chạy nạn xuống phía nam mới nhặt lại được một mạng.
Trình Đại Nha rụt cằm lại, ánh mắt nhìn sư phụ đã thêm vài phần ngoan ngoãn.
Thang Hiển Linh bảo: "Sẵn tiện con sang bên ấy bầu bạn với sư đệ của con luôn. Phía tiệm thuốc bên kia sư công con đã trả hết tiền rồi, ta đưa thêm cho con ít tiền nữa, muốn ăn gì uống gì thì cứ bảo tiểu nhị ở tiệm thuốc mua hộ. Chờ hai đứa hết bệnh, sư công con sẽ tự khắc ra đón về."
"Chủ yếu là trong nhà hiện tại cũng chưa dọn kịp chỗ ở, sẵn dịp này để ta dọn dẹp ra một gian phòng cho hai đứa."
Trình Đại Nha vâng dạ: "Con biết rồi thưa sư phụ, con biết rồi thưa sư nãi, con biết rồi thưa sư công."
Nhìn xem, đây là đại đồ đệ của cậu đấy, vừa lễ phép lại vừa có linh tính biết bao! Thang sư phụ trong lòng cứ gọi là sướng tê người.
Trong lúc Thiết Ngưu ra đóng xe, Thang Trân cũng nhanh tay thu dọn hai bộ quần áo cũ của đứa con gái lớn nhà mình cho Đại Nha mang theo: "Con bé này vóc người xem ra cũng cao ráo, ngặt nỗi quá gầy gò, tính ra mặc vừa đồ của Đại Nương nhà ta đấy."
"Ta cảm ơn nhị tỷ." Thiết Ngưu đưa tay đón lấy bọc quần áo.
Thang Hiển Linh lần đầu tiên được làm sư phụ nên lòng đầy cảm giác trách nhiệm. Cậu biết đứa nhỏ này đang thiếu cảm giác an toàn, bèn bọc cho nó một túi đồ ăn lớn, lại còn nhét thêm cả tiền tiêu vặt, cho hẳn nửa lượng bạc, tận năm trăm văn.
"Cầm lấy cho kỹ, địa chỉ nhà ta con đã nhớ rõ chưa?"
Hốc mắt Trình Đại Nha đỏ hoe, nghẹn ngào: "Con nhớ rõ rồi ạ, tiệm cơm Thang ngũ ca ở phường Bát Hưng, sư phụ của con chính là Thang ngũ ca."
"Được, nhớ rõ là tốt rồi, có chuyện gì thì con cứ dắt theo sư đệ thuê xe chạy thẳng về nhà cũng được." Thang Hiển Linh giơ tay xoa xoa cái đầu của đứa nhỏ, cảm giác tóc ngắn lún phún hơi đâm vào lòng bàn tay. Con bé này quả thực có bản lĩnh lại có sức bền, biết tự biến mình thành một thằng nhóc dơ hầy để tự bảo vệ mình trên đường chạy nạn.
Thông minh lắm.
Trình Đại Nha nắm chặt túi tiền nặng trịch trong tay, hai gối lại thịch một cái quỳ sụp xuống, định bụng dập đầu bái tạ sư phụ.
Con bé chưa từng được đi học, chẳng biết gì về lễ nghi quy củ hay đạo lý cao siêu, cũng chẳng thể thốt ra được lời hay ý đẹp nào, thế nên bao nhiêu sự biết ơn cuộn trào trong lòng đành chỉ biết gửi gắm vào những tiếng dập đầu bôm bốp xuống đất.
Thang Hiển Linh vội đỡ nó dậy. Nhìn thần sắc của tiểu cô nương lúc này, mọi lời sửa lưng hay cự tuyệt đều tan biến, cậu chỉ mỉm cười ôn hòa bảo: "Bây giờ chưa cần vội, đợi con và sư đệ hết bệnh đã. Hôm nào ta chọn một ngày hoàng đạo, hai đứa bấy giờ dập đầu bái sư, chính thức làm lễ bái sư sau."
Trình Đại Nha nghe xong thì mừng rỡ, trong lòng cũng vơi bớt phần nào bất an, sư phụ thật lòng muốn nhận nó và sư đệ, chỉ cần hai đứa khỏi bệnh là có thể trở về nhà rồi.
"Được rồi, lên đường thôi." Thang Hiển Linh là kiểu sư phụ không thích sướt mướt, dông dài.
Thế là sư công liền dắt theo đại đồ đệ của phu lang xuất phát.
Đại đồ đệ tên là Trình Đại Nha, còn tiểu đồ đệ vì sốt đến mức mê muội, người vẫn chưa tỉnh táo lại lần nào nên căn bản chẳng ai biết thằng bé tên gì. Mụ mẹ mìn bên quan phủ ghi chép trong sổ là thấy những người khác gọi nó là khỉ ốm.
Đấy rõ ràng chỉ là một cái biệt danh mà thôi.
Suốt cả tháng hai, việc chính là tập trung chạy chữa bệnh tình cho hai đồ đệ. Vì hai đứa nhỏ đều phải gửi lại tiệm thuốc để dưỡng bệnh, Thang Hiển Linh sợ chúng ở nơi đất khách quê người lại suy nghĩ lung tung, nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, nên cứ dăm ba bữa lại bảo Thiết Ngưu sang thăm nom, an ủi.
Thiết Ngưu cứ đi đi về về, thỉnh thoảng lại báo cáo tình hình cho phu lang:
"Bệnh của Đại Nha cũng nặng lắm, hôm đưa sang đến nơi là con bé đã sốt đến mức mơ hồ rồi."
"Đại phu bảo con bé này trước đó cứ gồng mình chịu đựng bằng một ngụm khí, giờ ngụm khí ấy xả ra một cái là người đổ sụp xuống ngay. Nhưng mà sức bền của nó đúng là đáng nể thật."
Thang Hiển Linh nghe vậy cũng đứng ngồi không yên vì lo lắng.
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, cậu quyết định sửa lại phòng nghỉ của người làm trong nhà thành phòng ngủ cho hai tiểu đồ đệ. Gian phòng đó rộng chừng mười lăm mét vuông, ở giữa dùng một chiếc tủ quần áo lớn để ngăn cách, trước mắt cứ cho hai đứa ở tạm bợ như vậy vài năm, dù sao bọn trẻ bây giờ cũng còn nhỏ.
Ban đầu Thang Hiển Linh từng có ý định đưa hai đứa nhỏ sang bên cái sân thuê ở ngõ thứ hai, bên đó vẫn còn phòng trống. Nhưng hiện tại ngẫm lại, hai đứa bé còn quá nhỏ lại bơ vơ không nơi nương tựa, giờ cậu đã là người giám hộ của chúng rồi thì tất nhiên phải gánh vác lấy trách nhiệm này, để chúng ở ngay bên cạnh mới yên tâm.
Cậu liền bàn trước một tiếng với Đồng tẩu, A Lương và Tiểu Mễ, bảo từ nay về sau buổi trưa mọi người cứ vào nhà chính mà nghỉ ngơi.
Đến tháng hai, cái bụng của Thang Hiển Linh đã lớn lắm rồi, cứ như quả bóng bay thổi căng hơi vậy. Thiết Ngưu đối với phu lang bây giờ là bảo sao nghe nấy, lập tức xắn tay áo lên làm ngay, tuyệt đối không để phu lang phải bận lòng nửa điểm.
"Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ dọn dẹp từ từ, rồi ra chợ Tây tìm thợ mộc đóng một chiếc tủ ngăn phòng." Thiết Ngưu vỗ ngực bảo đảm.
Thang Hiển Linh gật đầu đồng ý. Đến tầm giữa tháng hai, tiểu sư đệ được đón về trước. Thằng bé này phát bệnh thế trận tuy rầm rộ dữ dội nhưng dứt bệnh cũng nhanh. Có điều vốn dĩ người nó đã gầy, trận ốm này xong lại càng gầy sọp đi một vòng. Lúc Thiết Ngưu đón được thằng bé về nhà, Tưởng Vân nhìn mà xót xa không thôi, ngày nào cũng tíu tít đút đồ ăn vặt cho nó tẩm bổ.
Bốn đứa nhỏ nhà nhị tỷ cũng cực kỳ thương yêu đứa em mới này.
Đến cả tứ ca nhi và tiểu tam nương cũng thế, cứ có món gì ngon trong tay là đều cần mẫn đem nhét cho tiểu đồ đệ ăn trước.
Thang Hiển Linh gặng hỏi tiểu đồ đệ xem họ gì tên gì, nhưng thằng bé cứ như đã bị trận sốt cao làm cho chập mạch, hoặc bởi vì tuổi còn quá nhỏ mà lại phải trải qua một chuyến chạy nạn kinh hoàng, đại não tự động kích hoạt cơ chế bảo vệ nên đã quên sạch bách mọi chuyện. Cậu có hỏi thế nào thì thằng bé cũng chỉ ngơ ngác, một câu hỏi đổi lại ba câu lắc đầu không biết.
Nhưng được cái người ngợm trông không có vẻ gì là khờ khạo, chuyện ăn cơm nói năng vẫn ra dáng ra hình lắm.
Mọi người xung quanh đều bật cười. Thang Trân liền lên tiếng trêu chọc em trai: "Giờ Ngũ ca nhi nhà mình có đồ đệ rồi nên nhìn kiểu gì cũng thấy bênh người nhà chằm chằm nhỉ."
"Chớ còn gì nữa, mới tí tuổi đầu mà biết ăn biết nói thế kia là thông minh lắm đấy." Tưởng Vân cũng hùa theo bồi vào một câu.
Thiết Ngưu đứng bên cạnh chỉ biết cười trừ, chẳng dám ho he nửa lời.
Thang sư phụ hứ hứ hai tiếng đầy đắc ý: "Thang Hiển Linh ta mà đã thu nhận đồ đệ thì đứa nào đứa nấy đều giống ta hết, tuyệt đối không thể có chuyện ngu ngốc được."
"Phải phải phải, đệ nói chỉ có chuẩn." Thang Trân buồn cười khôn xiết.
Thang sư phụ cúi đầu nhìn tiểu đồ đệ, càng nhìn lại càng thấy mềm lòng, bèn ôn tồn bảo: "Không nhớ ra được cũng chẳng sao cả, từ nay cứ mang họ Thang của ta, để ta đặt cho con một cái tên khác."
"Hay là cứ khoan đã, đợi Đại Nha bên kia khỏe hẳn rồi đón về đặt một thể cho công bằng." Thiết Ngưu lên tiếng đề xuất.
Thang Hiển Linh nghe xong thấy cũng có lý. Hiện tại cậu đã làm sư phụ của hai đứa nhỏ rồi thì làm việc gì cũng phải công bằng chính trực, không thể thiên vị bên trọng bên khinh cho đứa nào tủi thân được.
Đến cuối tháng hai, Trình Đại Nha rốt cuộc cũng được đón về nhà. Gian phòng ngủ nhỏ trong sân bấy giờ cũng đã được thu dọn và sửa sang đâu vào đấy. Trình Đại Nha cùng tiểu sư đệ ở chung một phòng, chính giữa phòng dùng một tấm rèm dày để ngăn cách, mỗi đứa được chia hai cánh tủ áp sát tường cùng một chiếc bàn nhỏ kê ngay cạnh cửa sổ.
Thang Hiển Linh ngoắc hai đứa lại bảo: "Sư đệ của con không nhớ nổi họ tên là gì, ta đang tính đặt cho nó một cái tên mới..."
"Sư phụ, con cũng muốn có tên mới ạ."
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: "Thiết Ngưu nói đúng thật, con bé này nhanh nhảu gớm."
Trình Đại Nha vừa buột miệng nói nhanh quá, lại đâm ra sợ sư phụ đánh giá mình là đứa không biết điều, ngang ngược dã man, bèn chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn sư phụ đầy vẻ khép nép: "Nếu không được thì cũng không sao đâu ạ, con đều nghe theo lời sư phụ hết."
"Ta đặt đại danh cho cả hai đứa luôn, trong đầu ta đều đã tính kỹ cả rồi." Thang sư phụ bày ra một vẻ nghiêm nghị của bậc bề trên, "Con tên là Trình Ngộ Xuân, còn nó tên là Thang Hóa Cát."
"Sư phụ ơi, con cũng muốn được mang họ Thang giống sư đệ cơ."
Thang sư phụ ngẩn người. Cậu nghiêm nét mặt, dời ánh mắt chăm chú nhìn về phía đại đồ đệ, hỏi lại: "Con có chắc chắn không đấy?"
Đại đồ đệ gật đầu cái rụp. Với nó thì cái họ cũ cũng chẳng có gì hay ho để luyến tiếc, điều mấu chốt nhất là cả nhà sư phụ đã cứu mạng nó, chạy chữa bệnh tật, cho tiền tiêu vặt lại còn thu nhận nó làm đồ đệ. Nó muốn được danh chính ngôn thuận mang họ của sư phụ, để sau này còn phụng dưỡng tuổi già, cung kính đưa tiễn lúc trăm tuổi, hiếu thuận với sư phụ suốt cả cuộc đời này.
Thang Hiển Linh bấy giờ tất nhiên là chưa thể thấu hết được nỗi hiếu tâm sâu xa này của đại đồ đệ.
"Được rồi, nếu con đã quyết thì từ nay con sẽ tên là Thang Ngộ Xuân."
Thang Ngộ Xuân mừng rỡ khôn xiết, lại định "thịch" một cái quỳ sụp xuống đất để dập đầu tạ ơn. Thang Hiển Linh liền nhanh tay cản lại, gắt nhẹ: "Đã bảo đừng có động một chút là dập đầu rồi mà. Đợi đến ngày lành chọn được, con với sư đệ cùng nhau làm lễ bái sư một thể, từ nay về sau nghiêm cấm cái trò hở ra là quỳ lạy dập đầu với ta đấy nhé."
"Con biết rồi thưa sư phụ."
Đại đồ đệ trả lời một tiếng rõ to, tính tình vừa lanh lợi, hoạt bát lại có chút lưu loát, bướng bỉnh. Ngược lại, tiểu đồ đệ Hóa Cát thì lại là một đứa trẻ có tính cách vô cùng trầm lặng, cũng bởi vì thằng bé quá mức an tĩnh, thành ra một chốc một lát chưa thể nhìn ra được thêm nét tính cách đặc biệt nào khác. Nhưng điều đó cũng chẳng sao, tương lai còn dài, cứ giữ bên mình rồi từ từ nuôi dưỡng là được.
Mùng ba tháng ba, tiết trời xuân về hoa nở ấm áp, một buổi lễ bái sư trịnh trọng đã được tổ chức ngay tại sân nhỏ của nhà họ Thang.
Thang Ngộ Xuân cùng Thang Hóa Cát, hai tỷ đệ cung kính và nghiêm túc quỳ xuống đất dập đầu, dâng trà bái kiến sư phụ. Thang Hiển Linh lúc này ôm cái bụng bầu vượt mặt ngồi chễm chệ trên ghế, đón lấy húp hai ngụm trà nóng. Kể từ khoảnh khắc đó trở đi, cậu đã chính thức trở thành sư phụ của hai đứa nhỏ.
Về sau này, mẹ Tưởng Vân mỗi bận ngẫm lại đều không khỏi bùi ngùi cảm thán: "Con đặt tên cho hai đứa tụi nó nghe hay và ý nghĩa thật đấy, đứa nào đứa nấy đều có cái điển tích, cái lý do rõ ràng. Mà cái tên con đặt cho Lạt Lạt nhà mình hồi đó cũng..."
Thiết Ngưu thấy vậy liền vội vàng đỡ lời, bảo Lạt Lạt cũng tốt lắm rồi.
Suốt cả tháng ba, Thang Hiển Linh nhàn rỗi ở trong sân chẳng có việc gì làm, bèn gọi hai đồ đệ lại để dạy chúng nhận biết các loại nguyên liệu, học thuộc tên hương liệu và cách sơ chế đồ ăn. Cái bụng của cậu ngày một lớn, đứng một hồi là đã thấy mỏi mệt rã rời không thoải mái, thành ra chỉ có thể ngồi, mà ngồi lâu một chút thì cái eo lại đau nhức, khó chịu vô cùng.
Mỗi lần như thế, Thiết Ngưu lại xót xa đỡ lấy cánh tay phu lang, dìu cậu đi loanh quanh trong sân từng vòng từng vòng một để tản bộ cho giãn gân cốt.
Tiết trời cứ thế ngày một ấm áp lên, lượng thực khách kéo đến tiệm ăn cũng thưa thớt đi trông thấy. Thang lão bản thì lòng dạ thản nhiên chẳng thảy phát sầu, ngược lại chỉ có mỗi mình Tiểu Mễ là mặt mày ủ dột lo lắng khôn nguôi. Nó vừa sầu một cái, kéo theo cả hai đứa đồ đệ của Thang lão bản cũng sầu lây theo. Đại đồ đệ Thang Ngộ Xuân thì cứ một tay chống cằm suy nghĩ nát óc tìm cách, còn tiểu đồ đệ Thang Hóa Cát thì hễ sư tỷ nói cái gì, thằng bé cũng ngoan ngoãn gật đầu phụ họa theo cái nấy.
"Đúng cái gì mà đúng, hai đứa mình hiện tại đến cái móng tay người ta còn chưa học xong, đã biết cái gì đâu cơ chứ." Thang Ngộ Xuân khẽ thở dài, tự thấy bản thân bấy giờ chưa giúp đỡ được gì nhiều cho sư phụ.
Thang Hiển Linh ngồi bên kia nghe hai đứa nhỏ cứ lẩm bẩm oán thán, bộ dáng rầu rĩ y khuôn cái vẻ khổ đại cừu thâm bị lây từ Tiểu Mễ sang, bèn bật cười lên tiếng: "Hai đứa con đừng có ngồi đấy mà xì xầm bàn tán nữa. Mau dọn cái bàn ra chỗ có ánh nắng đi, sư công các con chẳng phải đang dạy hai đứa tập viết chữ đó sao?"
Hai tiểu đồ đệ vừa nghe thấy thế, vội vàng ngoan ngoãn đi bê bàn ghế, chuẩn bị sẵn sàng giấy mực rồi ra giữa sân ngồi nắn nót viết chữ.
Ngoài hai đứa tụi nó ra, ba cô con gái lớn nhà nhị tỷ cũng kéo nhau vào ngồi học chữ cùng. Chỉ có mỗi tứ ca nhi vì tuổi tác còn quá nhỏ nên may mắn trốn được một kiếp. Tiểu tam nương nhìn mà thèm thuồng, hâm mộ em trai vô cùng, không phải học chữ thì sướng biết mấy, chứ cái khoản học chữ này đối với cô bé đúng là gian nan quá đi mà.
"Tiểu tam nương ngoan nào, hôm nay chỉ cần viết xong bốn chữ lớn này thôi, a thúc sẽ tự tay làm điểm tâm ngon cho con ăn." Thang Hiển Linh đem đồ ăn ngon ra để dụ dỗ đứa nhỏ.
Tưởng Vân đứng bên cạnh liền nhắc nhở: "Con đừng có mà động vào dao thớt đấy nhé."
Nhị tỷ Thang Trân cũng lên tiếng bồi thêm: "Con bé ăn uống đến mức người ngợm tròn vo như cái thúng rồi, đệ đừng làm cho nó ăn nữa."
"Nhị tỷ ơi, tỷ nói câu này nghe mà phát thèm chưa kìa. Tiểu tam nương nhà mình khuôn mặt tròn trịa, phúng phính thế này nhìn mới đáng yêu, xinh xắn chứ." Thang Hiển Linh cười hì hì đỡ lời cho cháu gái.
Tiểu tam nương đột nhiên được a thúc khen ngợi một câu, cái lưng lập tức ưỡn thẳng tắp, tinh thần phấn chấn bắt đầu cắm cúi nắn nót viết chữ.
Thang Trân nhìn thấy cảnh ấy, rồi bất chợt quay sang tự ngẫm lại bản thân mình. Ngũ ca nho này của nàng rõ ràng là khéo ăn khéo nói hơn nàng rất nhiều. Câu nói vừa rồi của nàng, nếu không nhờ có đệ đệ nhanh miệng đỡ lời giùm, thì chẳng phải đã vô tình làm tổn thương đến lòng tự trọng của con bé Tam Nương rồi sao.
Phận nữ nhi con gái nhà người ta đúng là không nên để béo quá, ăn nhiều quá người ngợm sẽ đâm ra nặng nề, mất đi vẻ lanh lợi.
Hồi trước ở bên Thôi gia, bà mẫu cũ của nàng cứ mở miệng ra là ra rả giáo huấn cái bài đó suốt ngày.
Thế nhưng khi thằng cháu đích tôn của mụ vừa đầy tháng xong, mụ ta bế đứa nhỏ đi gặp khách khứa, gặp ai cũng oang oang cái miệng lên khen lấy khen để, bảo thằng bé này ăn uống tốt, béo múp míp thế này mới gọi là có phúc khí, cái khuôn mặt thịt phì nộn đầy đặn kia nhìn một cái là biết ngay tướng mạo của người có số hưởng vinh hoa phú quý về sau.
Sao cứ hễ đụng đến con bé Tam Nương nhà nàng thì mụ ta lại trở mặt, chì chiết thành cái ngữ ăn cho lắm vào rồi đâm ra thô kệch, ngu ngốc chứ?
Những ngày vừa qua Thang Trân sống ở nhà mẹ đẻ, đầu óc cũng ngày một tinh tường, đôi mắt không còn bị che mờ nữa. Đem chuỗi ngày bình yên hiện tại so với cái thuở còn ở Thôi gia, bà mẫu cũ đối xử với nàng và đám nhỏ ra sao, nơi đó nào phải là chỗ cho người sống?
Ngày hai mươi bảy tháng ba, Thang Hiển Linh chuyển dạ.
Hôm ấy, bầu trời bỗng dưng đổ một màn mưa phùn lất phất, mặt đất ẩm ướt dầm dề. Lúc chập tối, Thang Hiển Linh bỗng dưng thèm đồ ngọt. Cái bụng to đùng khiến cậu không tiện động chân động tay vào bếp núc, Lư Tam Nương liền sang nhà nướng giúp một mâm bánh hạt óc chó thơm phức. Thang Hiển Linh ngồi ăn, miệng cắn bánh nhai rôm rốp. Đột nhiên, tay cậu khựng lại giữa chừng như vừa cảm nhận được điều gì, liền cười hì hì bảo với Thiết Ngưu: "Lạt Lạt cũng muốn ăn bánh hạt óc chó rồi này, đứa bé vừa mới đạp ta một cái."
"Chà, đạp khỏe gớm."
Thiết Ngưu bưng một cốc nước ấm đi tới, đặt vào tận tay phu lang, nghĩ thầm cứ ăn bánh không thì khô cổ lắm: "Cẩn thận nóng nhé, uống một ngụm cho đỡ khát nào."
"Được luôn, được luôn." Thang Hiển Linh nâng ly nước thổi phù phù, vừa hớp được hai ngụm lại đột ngột khựng người thêm lần nữa.
Thiết Ngưu tinh ý nhận ra điểm bất thường, vội vàng ngồi xổm xuống ân cần hỏi phu lang: "Có phải trong người không thoải mái ở đâu không?"
"Không có, chỉ là hôm nay đứa bé cứ lục đục đạp ta suốt thôi." Thang Hiển Linh mở miệng mách tội ngay.
Nói thật, trong suốt thai kỳ của Thang Lạt Lạt, Thang Hiển Linh chẳng mấy khi bị nghén hay khó chịu. Cậu ăn gì cũng ngon, cảm giác thèm ăn nhiều lên, đặt lưng xuống là ngủ một mạch tới sáng. Ngay cả ba tháng cuối thai kỳ là tháng một, tháng hai và tháng ba này, ngoại trừ việc ban đêm phải dậy đi tiểu đêm nhiều lần hơn một chút, nhưng cứ đi vệ sinh xong vào giường là cậu lại ngủ tì tì, chân tay cũng chẳng bị phù nề chút nào...
Chẳng bù cho Tôn Đậu Tử ngày trước, lúc hắn mang thai Thôi Tiểu Viên thì chịu đủ loại hành hạ, ốm nghén lên xuống.
Xét thế thì Thang Lạt Lạt đã là một đứa trẻ cực kỳ ngoan ngoãn và biết thương a cha rồi.
Hôm nay bụng dạ cứ nhấp nhổm không yên, Thang Hiển Linh tự thấy có chút kỳ lạ. Thiết Ngưu nghe xong thì đôi lông mày lại nhíu chặt, lòng bỗng chốc căng thẳng: "Không phải là sắp sinh đấy chứ phu lang?"
"Ơ? Đại phu bảo phải sang tháng tư cơ mà." Thang Hiển Linh tính nhẩm ngày tháng vẫn chưa tới.
Thiết Ngưu trầm giọng: "Chuyện này cũng không nói trước được, để ta đi mời bà đỡ sang đây."
"Thôi không cần đâu mà."
Thiết Ngưu không yên tâm, liền quay sang bàn với mẹ và nhị tỷ: "Lạt Lạt hôm nay cứ động đậy liên tục, con muốn mời bà đỡ tới nhà trước cho yên tâm, dù có hụt một chuyến thì nhà mình chuẩn bị kỹ càng vẫn hơn."
Bà đỡ ở ngay trong phố này, trước đó nhà họ cũng đã sớm đánh tiếng nhờ vả, chính là vị bà đỡ từng đỡ đẻ cho Tôn Đậu Tử ngày trước.
Tưởng Vân nghe xong cũng cuống quýt cả lên, vội giục hắn đi ngay đi. Thang Trân cũng gọi đứa con gái lớn Đại Nương dắt các em cùng tứ ca nhi sang phòng khác chơi, còn mình thì ở lại ngoài sân trông chừngNgũ ca nhi. Thang Hiển Linh vốn định bảo mọi người không cần phải làm quá lên như thế...
"Không được, con phải chạy một chuyến ra chợ Tây mời cả Triệu đại phu sang nữa."
Đến lúc này Thang Hiển Linh mới lên tiếng cản lại: "Thôi không cần đâu, hôm nay mới ngày hai mươi bảy tháng ba, chưa đến ngày dự sinh đâu mà. Bụng con cũng chưa đau chút nào cả. Giờ này Thiết Ngưu chạy ra chợ Tây, quay về gặp phải giờ giới nghiêm quân lính cấm túc ban đêm thì đại phu lại không vào thành được đâu."
"Ngươi cứ đi mời bà đỡ trước là được rồi." Cậu đành nhượng bộ, đưa ra một giải pháp dung hòa.
Thiết Ngưu nghe vậy thấy cũng có lý, bèn vắt chân lên cổ chạy đi tìm bà đỡ trước.
Thế nhưng Thiết Ngưu vừa mới rời chân đi chưa đầy một tuần trà, cái bụng của Thang Hiển Linh đã bắt đầu rục rịch đau. Thoạt đầu chỉ là những cơn co thắt nhẹ nhàng, âm ỉ, cậu còn bướng bỉnh không thèm để tâm, tiếp tục cầm miếng bánh hạt óc chó lên cắn. Về sau, đến cả bánh cũng nuốt không trôi nữa, nhưng vì sợ mẹ và nhị tỷ lo lắng, cậu đành vờ như không có chuyện gì, đứng dậy một tay đỡ eo gượng đi lại vài vòng quanh phòng để phân tán sự chú ý.
"Ha ha, ta chỉ đi lại một chút thôi, ngồi lâu tê hết cả chân rồi."
Thang Trân vội bước tới đỡ lấy cánh tay đệ đệ, gặng hỏi: "Thật sự không sao chứ?"
"Không..." Chữ "sao" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, chân mày Thang Hiển Linh đã nhíu chặt lại, một cơn đau thắt đột ngột ập tới dữ dội, "Có... có... có sao rồi, đau quá!"
Ngoài sân, Lư Tam Nương đang lúi cúi dọn dẹp lò nướng, Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát thì lon ton chạy theo phụ giúp. Lúc này nghe thấy tiếng kêu, tất cả đều hốt hoảng vây bọc lại. Ngay cả Đại Nương vốn đang dẫn các em chơi trong nhà, nghe tiếng a thúc kêu đau cũng quýnh quáng chạy ra.
Chỉ trong chớp mắt, cả một vòng lớn nhỏ đã vây kín lấy Thang Hiển Linh.
Thang Hiển Linh:......
Làm sư phụ cũng cần giữ chút thể diện chứ.
Cậu cắn răng, nén đau xua tay: "Tam Nương về trước đi. Ngộ Xuân, Hóa Cát, hai đứa về phòng ngay. Ta sắp sinh em bé rồi, Đại Nương con cũng mau dẫn các em vào phòng đi......"
Tưởng Vân và nhị tỷ Thang Trân cuống đến độ mặt mày biến sắc: "Giờ này rồi mà còn lo mấy chuyện đó làm gì!"
"Đệ đau thế nào rồi? Có phải đau theo từng cơn không?"
"Phải, nhị tỷ ơi." Thang Hiển Linh túm chặt lấy cổ tay nhị tỷ, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra: "Nó... nó lại tới nữa rồi!!!"
Đau thấu trời xanh mây trắng mà!
Thang Lạt Lạt ơi là Thang Lạt Lạt, a cha con từ nay về sau không bao giờ thèm khen con là thiên sứ bảo bảo nữa đâu nhé.
Đúng là uổng công khen ngợi!
Thang Hiển Linh tuy đau đến chết đi sống lại nhưng trong lòng vẫn còn sức để thầm bỉ bôi. Cậu liếc mắt thấy đám nhỏ đứng xung quanh mặt mày đứa nào đứa nấy đều trắng bệch vì sợ hãi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhìn mình, bèn vội vàng ra hiệu cho mẹ và nhị tỷ giục bọn trẻ lánh đi.
"Hai đứa kia, có nghe lời sư phụ không hả? Mau về phòng mau!" Thang sư phụ nhăn nhó mặt mày, cố tỏ ra hung dữ quát một câu.
Thang Ngộ Xuân lúc này mới mím môi, lôi kéo sư đệ đi vào phòng. Có điều hai đứa cứ lưu luyến mỗi bước một quay đầu, nhìn thấy dáng vẻ chịu đau đến vặn vẹo của sư phụ, một đứa thì mặt cắt không còn giọt máu, một đứa thì nước mắt đã chực trào ra.
Vào đến trong phòng, hai đứa cũng chẳng buồn thắp nến. Giữa bóng tối mờ ảo, Thang Ngộ Xuân thịch một cái quỳ sụp xuống đất, hướng mặt lên trời dập đầu bôm bốp, miệng lầm rầm khấn vái: "Ông trời có mắt xin hãy phù hộ cho sư phụ con, sư phụ con nhất định phải bình an vô sự, sống lâu trăm tuổi. Con xin nguyện bớt một nửa tuổi thọ của mình để dâng cho sư phụ."
"Thế thì con cũng dâng cho sư phụ một nửa, rồi chia bớt cho sư tỷ một ít nữa." Thang Hóa Cát cũng ngoan ngoãn quỳ bên cạnh, nhỏ giọng tiếp lời.
Thang Ngộ Xuân nghe vậy liền cốc đầu sư đệ một cái: "Đút tuổi thọ cho ta làm cái gì, bộ đệ không muốn sống nữa hả?"
"Sư phụ mà có mệnh hệ gì thì đệ cũng chẳng sống nổi."
"Phỉ phỉ phỉ! Nói gở mồm gở miệng gì thế không biết!"
Hai đứa nhỏ cứ thế quỳ co rụm trong căn phòng tối, thành tâm hướng lên trời cao cầu nguyện cho sư phụ của chúng tai qua nạn khỏi.
Thang Hiển Linh được mẹ và nhị tỷ dìu vào trong phòng. Đến lúc nhị tỷ thò tay định c** q**n cậu ra, Thang Hiển Linh dù đang đau quặn ruột quặn gan vẫn cố sống cố chết túm chặt lấy cạp quần, bớt chút thời gian thều thào: "Gì thế nhị tỷ, tỷ đừng có c** q**n ta chứ."
"Cởi ra rồi mới chui vào ổ chăn được, bằng không lát nữa hài tử đòi ra lại bị vướng vào quần thì sao." Thang Trân dù sao cũng là người đã qua vài lần sinh nở, cực kỳ có kinh nghiệm.
Thang Hiển Linh:...... Ờ, nghe cũng có lý.
Nhưng mà cậu mắc cỡ!
"Mẹ với nhị tỷ đừng động vào, để con tự cởi."
Tưởng Vân sốt ruột mắng: "Giờ là lúc nào rồi mà còn giữ kẽ cái đó hả trời!" Mắng thì mắng thế nhưng tay bà vẫn nhanh nhẹn kéo góc chăn che bớt nửa th*n d*** cho Ngũ ca nhi, "Con cởi xong thì đưa quần đây cho ta."
"Con biết rồi thưa mẹ."
"Còn nước ấm nữa, để con đi đun thêm nước ấm." Thang Trân vội vã chạy xuống nhà bếp, cũng may là trong lò vẫn còn đống than củi bén lửa từ chiều.
. . . . . . . . . . . . . . .
Đến tận lúc Thiết Ngưu hớt hải túm được bà đỡ lôi về đến nhà, thì ngay từ ngoài sân đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc khóc nỉ non vô cùng vang dội. Thiết Ngưu ngẩn người ra một chớp mắt, đến khi phản ứng lại được liền ba chân bốn cẳng lao thẳng vào phòng, bà đỡ cũng vội vàng xách hòm xiểng nối gót theo sau. Trong phòng, Thang Trân vừa mới cầm kéo cắt xong cuống rốn cho đứa nhỏ, bọc tã cẩn thận rồi quay sang lau dọn, vệ sinh nửa th*n d*** cho Ngũ ca nhi.
Thang Hiển Linh nằm mơ mơ màng màng trên giường, đầu óc bấy giờ chỉ toàn một suy nghĩ chạy qua chạy lại: "Xấu hổ chết mất, xấu hổ chết mất thôi, từ nay về sau quyết không sinh nở gì nữa hết!"
Cậu lờ mờ nhìn thấy một cái bóng quen thuộc đổ xuống trước mắt, nhìn kỹ lại thì ra là Thiết Ngưu nhà mình.
"Không sinh nữa đâu." Thang Hiển Linh lầm bầm lầu bầu.
Thiết Ngưu cứ tưởng phu lang vì đau quá mà sợ, hắn xót xa liên tục gật đầu phụ họa: "Không sinh, không sinh nữa, từ nay về sau nhà mình tuyệt đối không sinh nữa."
Thang Hiển Linh lườm hắn một cái, lẩm bẩm trong miệng: "Cái tên này lảm nhảm cái gì thế không biết."
"Lạt Lạt đâu rồi?"
Thiết Ngưu lúc này mới ngớ người ra, vừa nãy hắn chỉ mải cuống quýt lao vào với phu lang, thành ra quên khuấy mất không biết con mình đang nằm ở phương nào. Thang Trân đã bế em bé bọc gọn gàng trong tấm tã lót đi tới, khẽ khàng bảo: "Lạt Lạt là một tiểu nam lang nhé."
"Đã kiểm tra kỹ càng chưa?" Tưởng Vân buột miệng hỏi một câu theo bản năng, vừa dứt lời liền vội sửa miệng: "Ý ta là đứa nhỏ khỏe mạnh, tay chân đầy đủ lành lặn, thế là tốt rồi, ông trời có mắt."
Thang Trân cười đáp: "Lành lặn hết cả thưa mẹ, Lạt Lạt nhà mình cái gì cũng tốt, khỏe mạnh lắm."
Bà đỡ chuyến này tính ra cũng không phải là chạy một chuyến công cốc. Tuy đến nơi thì việc đã xong xuôi, nhưng Thang lão bản cùng tiểu lão bản mừng rỡ vì có đứa con trai nên vẫn hào phóng thưởng cho bà một nửa số tiền thù lao đã định trước. Khoản này coi như là tiền từ trên trời rơi xuống, bà đỡ mừng húm, miệng liên tục thốt ra mấy lời chúc tụng tốt đẹp, rồi lại xắn tay áo vào giúp Thang lão bản thu dọn, lau rửa thêm một lượt.
Dù sao Thang Trân cũng không phải người trong nghề chuyên nghiệp, có bà đỡ ra tay lau chùi, thu dọn thì thủ pháp nhìn qua rõ ràng là thuần thục và bài bản hơn nhiều.
Sau một hồi luống cuống bận rộn, trời cũng đã sập tối hẳn.
Lư Tam Nương ngoài kia mãi đến khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc to, biết là mọi chuyện đã êm xuôi mới dám bước chân vào trong viện. Lúc nãy nàng chỉ sợ mình xông vào không giúp được gì lại còn thêm vướng tay vướng chân làm vướng bận mọi người. Giờ dắt theo mẹ và tẩu tẩu sang đây, nghe tin cả lão bản lẫn bé Lạt Lạt đều cha tròn con vuông, bình bình an an, nàng mới thật sự trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng, thở phào một cái nhẹ nhõm.
Thang Lạt Lạt chính thức chào đời vào ngày hai mươi bảy tháng ba.
Xong việc, Thang Hiển Linh mới nằm thủ thỉ với Thiết Ngưu: "Trừ cái việc nhị tỷ cứ đòi c** q**n xem mông ta ra thì mọi chuyện còn lại tính ra vẫn ổn. Tuy là có đau thật nhưng cũng không đến mức chết đi sống lại. Ai da, nhị tỷ xem sạch sành sanh cái mông của ta mất rồi."
Thang đại lão bản nói đi nói lại, chủ yếu vẫn là vì e thẹn, mắc cỡ quá mà thôi.
Thang Trân mỗi bận nghe thấy đệ đệ cằn nhằn chuyện đó thì đều buồn cười không chịu nổi, chị em ruột thịt một nhà với nhau thì có cái gì mà phải ngại ngùng chứ.
Sang tháng tư có tết Thanh Minh, trời đổ vài trận mưa nhỏ nên thời tiết khá mát mẻ. Tiệm ăn nhà họ Thang dứt khoát đóng cửa nghỉ bán hẳn. Bởi vì tình hình buôn bán dạo này cũng bình thường, mà qua tết Thanh Minh một cái là trời bắt đầu nóng lên ngay, không thể cứ đè món lẩu ra ăn mãi được. Không có một tay Thang lão bản đứng bếp quán xuyến, cái tiệm ăn này thực sự là không thể mở cửa nổi.
Thế là tiệm dán biển đóng cửa, lý do đưa ra vô cùng chính đáng: "Thang lão bản cùng tiểu lão bản mừng được quý tử."
Thang Hiển Linh vẫn phát đầy đủ tiền lương cơ bản cho mọi người rồi cho ai về nhà nấy. Cậu ở nhà chuyên tâm nằm cữ, gặp đúng đợt thời tiết mát mẻ không nóng không lạnh, tính ra cũng dễ chịu vô cùng.
Sáng ngày hôm sau, lúc hai tiểu đồ đệ được vào thăm cậu, đôi mắt đứa nào đứa nấy đều sưng vù lên một vòng, nhìn một cái là biết ngay đêm qua tụi nó đã khóc một trận dữ dội lắm.
Thang Hiển Linh phì cười: "Hai đứa con khóc lóc cái gì chứ? Ta vẫn khỏe mạnh thế này, có làm sao đâu mờ."
"Sư phụ...... Sư phụ ơi."
Hai tiểu đồ đệ cứ gọi sư phụ rồi thút thít ngao ngao không dứt. Thang Hiển Linh nghe mà cõi lòng cũng dâng lên một nỗi xót xa, bùi ngùi. Hai đứa nhỏ này vốn là cô nhi tội nghiệp được cậu nhặt về nuôi dưỡng, tính ra mới bầu bạn được một tháng, mà đã thế hết nửa tháng là tụi nó phải nằm lại tiệm thuốc dưỡng bệnh rồi, nhưng cái sợi dây tình cảm này nói sao nhỉ, hai đứa trẻ thực sự quá mức ỷ lại vào cậu.
Giống như giữa thế giới rộng lớn này, cậu chính là người thân duy nhất còn sót lại của chúng vậy.
Rõ ràng là bọn trẻ vẫn chưa thể triệt để bước ra khỏi nỗi ám ảnh và vết thương lòng do trận tuyết tai năm ngoái gây ra.
"Thôi được rồi, không khóc nữa nào. Ta phải nằm cữ một thời gian, chờ ta ở cữ xong xuôi, quay đầu lại ta sẽ kiểm tra bài tập của hai đứa, rồi còn phải tự tay truyền dạy bản lĩnh nấu nướng cho nữa đấy." Thang Hiển Linh ôn tồn bảo.
Thang Ngộ Xuân và Thang Hóa Cát ngoan ngoãn không chịu nổi, vội quẹt sạch nước mắt nước mũi, vâng dạ bảo tất cả đều nghe theo lời sư phụ.
Về sau này, theo lời Thiết Ngưu kể lại, hai đứa nhỏ này học chữ vô cùng nỗ lực và khắc khổ.
Tính tình của Thang Ngộ Xuân là kiểu bướng bỉnh lộ ra ngoài, còn Thang Hóa Cát lại thuộc diện lầm lì bên trong, hai đứa bắt đầu học chữ có phần hơi muộn so với tuổi, nhưng một khi đã đua sức hăng hái thì lại cực kỳ chăm chỉ. Hai đứa nhỏ hiếu học như vậy, vô hình trung lại tạo thành một áp lực cuốn theo cả ba chị em Đại Nương nhà nhị tỷ vào cuộc.
Đến cả tiểu tam nương dạo này cũng không dám lười biếng nửa điểm, tuy có đôi lúc mở miệng than khó, nhưng ngày nào cũng biết nhăn mày nhíu trán mà sống mái với tập sách bài tập.
Thang Hiển Linh nhìn cảnh đó thì đắc ý thầm nghĩ:...... Khá khen cho cái bầu không khí học tập nồng đượm trong sân nhỏ nhà mình, đây đúng là một dấu hiệu tốt lành.
Năm nay thời tiết có phần rét muộn và lạnh hơn mọi năm. Trương thúc có chuyến ghé qua nhà, vốn dĩ là để bàn bạc chính sự: "Năm nay định bụng qua tết Thanh Minh trời ấm lên là bắt đầu xuống giống trồng ớt cay. Trong thôn năm nay cũng có thêm mấy hộ muốn đăng ký trồng cùng, họ có đến hỏi chỗ thôn trưởng, nhưng thôn trưởng quyết định không đứng ra ôm đồm nữa, nên bảo ta sang đây hỏi ý kiến của ngươi xem sao."
Hạt giống ớt cay năm nay nhà họ Thang tích trữ chắc chắn là dư dả, còn rất nhiều.
Trương Hoài ban đầu là mở miệng nói chuyện chính sự, nhưng vừa đảo mắt nhìn một vòng thấy đám trẻ nhỏ trong viện đều đang cắm cúi nằm bò ra bàn để nhận mặt chữ, viết chữ lớn, lại thấy Thiết Ngưu cùng thông gia Tưởng Vân mặt mày hớn hở, ngập tràn hỷ khí thì lập tức hiểu ra ngay, liền reo lên: "Hiển Linh sinh rồi đấy à?"
"Vâng, sinh rồi thúc ạ, đứa bé chào đời hôm hai mươi bảy tháng ba." Thiết Ngưu tươi cười hớn hở đáp lời.
Tưởng Vân đon đả mời Trương Hoài vào nhà chính ngồi chơi. Trương Hoài giãn chân mày ra, cười ha hả chúc mừng: "Hiển Linh đang nằm cữ thì ta không vào trong buồng làm gì cho bất tiện. Đứa nhỏ đâu rồi? Tiết trời bấy giờ vẫn còn chút lạnh, đừng có bế nó ra ngoài kẻo tội, cứ đợi khi nào thời tiết ấm áp hẳn lên, ta sẽ dắt theo Hải Ngưu sang đây ngắm nghía đứa bé sau."
Thiết Ngưu gật đầu lia lịa, tiếp tục đứng bàn bạc nốt chuyện chính sự với Trương thúc, xong xuôi hắn mới bước vào gian phòng cách vách để chuyển lời lại cho Hiển Linh nghe.
Ai dè vừa dứt lời, Thiết Ngưu liền bị Thang Hiển Linh mắng cho một trận lôi đình, rồi hắn đành phải lục đục ôm bọc tã lót đi ra ngoài. Cậu mắng rằng: "Trương thúc đã cất công tới tận nhà rồi, chỉ xem mặt đứa nhỏ một cái thì có làm sao. Bây giờ là tháng tư rồi chứ có phải giữa mùa đông giá rét đâu mờ. Thang Lạt Lạt nhà mình nếu mà quý giá, yếu ớt đến cái mức ấy thì nó đã chẳng phải là con trai của Thang Hiển Linh ta rồi! Mau bế ra cho thúc của ta xem một cái nhanh lên. Con trai con đứa có cái gì mà phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa vậy."
Giọng của Thang đại lão bản oang oang vang dội, trung khí mười phần, truyền ra tận ngoài cửa làm Thang Trân nghe thấy mà cũng phải có chút hoảng hốt, tự hỏi đệ đệ mình đây là mới sinh con xong thật đấy à?
Trương Hoài ngồi ở nhà chính cũng nghe mồn một, cười không ngớt. Thấy Thiết Ngưu bế đứa nhỏ ra, Trương Hoài liền cẩn thận đón lấy bọc tã lót, khẽ lật góc chăn lên xem. Nhưng vừa mới nhìn qua một cái, ông đã sững sờ cả người, thốt lên: "Chao ôi, đứa nhỏ này nhìn khôi ngô tuấn tú quá chừng! Cái mũi cao thẳng này giống hệt Thiết Ngưu, còn đường nét mắt mày thì lại đúc từ một khuôn với Hiển Linh, lớn lên chắc chắn là một nam tử hán bảnh bao đây."
Ông thật sự chưa từng thấy đứa trẻ sơ sinh nào mới mười mấy ngày tuổi mà sống mũi đã cao ráo đến thế, hai mắt lại còn linh động, con ngươi đen nhánh, trong trẻo đẹp đẽ vô cùng.
Thằng bé mới chào đời được hơn mười ngày, bấy giờ đang mở to hai mắt tròn xoe, không khóc cũng chẳng nháo, cứ an an tĩnh tĩnh mà ngắm nhìn xung quanh.
Trương Hoài ngắm nghía, yêu thích một hồi lâu rồi bảo: "Được cái tính tình có vẻ trầm ổn, tĩnh lặng, khoản này là giống Thiết Ngưu rồi."
Thế này lại hay quá còn gì bằng.
Chứ nếu cái tính mà giống hệt Hiển Linh thì cái nhà này chắc chắn là náo nhiệt, vui nhộn phải biết.
Thang Hiển Linh mà biết được suy nghĩ này của Trương thúc, chuẩn là cậu sẽ bĩu môi bảo ngay: Nhà này chỉ cần có một mình cậu làm cái loa phát thanh là đã đủ nhức cái đầu lắm rồi, nếu đến cả Thang Lạt Lạt mà cũng là một cái loa nữa, suốt ngày cứ ngao ngao khóc lóc điếc tai, thì có nước đổi lại thành cậu ngồi khóc tu tu luôn cho rồi.