Thiết Ngưu cùng Hiển Linh dắt theo tứ ca nhi trở lại sân nhỏ, lúc này mẹ cùng nhị tỷ vẫn chưa về. Thiết Ngưu liền bảo: "Ngày mai ta sẽ đánh xe đi đón mẹ với nhị tỷ và các cháu."
"Được." Thang Hiển Linh gật đầu, trong đầu lại nghĩ đến những lời đám quan binh ngoài cửa thành vừa nói, cậu cẩn thận hồi tưởng lại một chút...
Thiết Ngưu như đi guốc trong bụng cậu, lên tiếng trấn an: "Nhà chồng của nhị tỷ đi lối cửa Nam cơ."
"Mấy ngày nay thì chưa đáng lo, chỉ sợ thời gian tới số lượng lớn nạn dân dồn về đây đông hơn thôi." Thang Hiển Linh ngoài miệng thì nói thế nhưng đôi lông mày đã khẽ nhíu chặt lại. Khéo do bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của cậu, tứ ca nhi cũng nghệt khuôn mặt nhỏ nhắn ra, lo lắng nhìn a thúc. Thang Hiển Linh vỗ vỗ vai đứa nhỏ, khẽ mỉm cười bảo: "Không sao đâu, không có việc gì đâu."
"Quan viên ở thành Phụng Nguyên mình xem ra cũng không đến nỗi tệ."
Thiết Ngưu gật đầu tán đồng, một tay nắm chặt lấy bàn tay phu lang: "Ngày mai ta đi rồi, ngươi ở nhà nhớ cài then cổng sân cho thật chặt vào nhé. Lát nữa ta sẽ sang đánh tiếng nhờ vả nhà họ Lư trông nom giùm một chút."
Những việc này đều là để đề phòng vạn nhất.
Phu lang nhà hắn chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh lưu dân chạy nạn nên không biết, con người một khi đã bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết thì chẳng còn ra hình người nữa, lúc ấy sẽ chẳng có đạo lý hay vương pháp gì đâu, tất cả chỉ còn lại bản năng cầu sinh mà thôi.
Thang Hiển Linh vốn từng trải qua thời mạt thế, loại người tàn nhẫn, mất hết nhân tính thế nào cậu cũng đều đã nếm trải qua. Hiện tại trong bụng cậu lại đang mang một mụn con, bên cạnh còn có tứ ca nhi bé bỏng, đương nhiên cậu phải đặt sự an toàn của gia đình mình lên hàng đầu, đây tuyệt đối không phải là lúc để thể hiện lòng trắc ẩn bao đồng.
Cậu liền bảo: "Được rồi, ta cứ ở lỳ trong nhà đợi ngươi về. Ngày mai ngươi đón được mẹ với các tỷ mà kịp về thì về, bằng không cứ ở lại một đêm rồi hôm sau thong thả về cũng được, tuyệt đối đừng có đi đường đêm, đi đứng nhớ chú ý an toàn đấy."
"Ta biết rồi."
Hai phu phu rửa mặt chải đầu xong xuôi liền tắt đèn đi ngủ sớm, tứ ca nhi cũng nằm chung phòng với hai người. Thiết Ngưu kéo chiếc giường La Hán kê sát vào cạnh giường lớn, hắn nằm giường La Hán canh chừng, còn tứ ca nhi thì ngủ trên giường lớn với Hiển Linh.
Ngày hôm sau trời còn chưa kịp sáng, Thiết Ngưu đã dậy sớm gánh nước đổ đầy các lu trong nhà, lại chuyển thêm một lượng than củi ê hề xếp sẵn bên bếp lò của nhà bếp và nhà chính. Hắn nhóm lửa đun nước ấm, hâm nóng đồ ăn sáng, tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị chu toàn, đặt sẵn ngay trong tầm tay của phu lang.
Thang Hiển Linh:......
Cậu chỉ mới có bầu thôi chứ có phải bị tàn phế đâu mà chẳng làm được việc gì.
"Ngươi mau đi đi, đừng để trễ nải nữa, dăm ba cái việc vặt vãnh trong nhà này ta tự lo được."
Tứ ca nhi ngoan ngoãn đứng bên cạnh a thúc, cũng gật đầu cái rụp phụ họa: "Thúc thúc ơi, tứ ca nhi cũng làm được ạ."
Cả hai người lớn đều bị đứa nhỏ chọc cho bật cười.
Thiết Ngưu đưa tay xoa xoa vành mũ lông xù xù của tứ ca nhi, cười bảo: "Được rồi, trong nhà có hai vị đại tướng đây trấn giữ thì ta yên tâm rồi." Đây rõ là hắn đang dỗ dành trẻ con mà.
Thang Hiển Linh nghe xong cười ngất. Đợi đến khi Thiết Ngưu đánh xe la đi khuất, cậu liền cài chặt cổng sân, nắm tay tứ ca nhi dắt vào nhà chính, hai thúc cháu trèo lên giường La Hán trốn rét.
Bếp lò trong nhà chính cháy bập bùng, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng tí tách vui tai. Thang Hiển Linh cùng tứ ca nhi mới ăn sáng xong, lúc này căn phòng ấm sưởi vô cùng dễ chịu, hơi nóng phả ra làm người ta cứ lim dim, buồn ngủ. Thang Hiển Linh cố mở mí mắt lên bảo tứ ca nhi: "Lại đây ôm a thúc nào, hai bọn mình ngủ nướng thêm một giấc nữa. Đợi trưa dậy, a thúc nấu lẩu cho ăn."
Tứ ca nhi thừa hưởng khẩu vị của mẹ bé nên cũng ăn được cay, nhưng vì đứa bé còn quá nhỏ nên ngày thường mọi người trong nhà đều kiêng khem, không cho bé ăn nhiều.
"Dạ vâng ạ." Tứ ca nhi vừa nghe thấy thế, đôi tay đôi chân nhỏ xíu đã ra sức rúc sâu vào lòng a thúc.
Thang Hiển Linh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu cứ ngỡ như mình vừa quay trở lại thời mạt thế năm xưa. Ký ức hiện về vô cùng vụn vặt, từng thước phim cứ đứt đoạn nối tiếp nhau: Người bạn học đại học mới mấy hôm trước còn sống sờ sờ, tươi tắn như hoa, vậy mà ngay khoảnh khắc tiếp theo khuôn mặt bỗng chốc vặn vẹo biến thành thây ma khát máu. Lại có cả cảnh hai người trốn cùng một chỗ lánh nạn, trời đông rét mướt, vừa lạnh vừa đói, tên kia bỗng trợn trừng đôi mắt đỏ sọc, chằm chằm nhìn cậu đầy hung dữ......
"A thúc ơi, a thúc."
Tiếng gọi mềm mại của đứa nhỏ kéo Thang Hiển Linh bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Khi mở mắt ra, đập vào mắt cậu là đôi mắt trong veo, đơn thuần của tứ ca nhi. Cậu thoáng ngơ ngác một lát, phải mất vài giây phản ứng mới nhớ ra mình đang ở đâu. Trong phòng vẫn ấm áp như cũ, người cậu nóng bừng, mồ hôi rịn ra một lớp mỏng trên trán, sau lưng cũng có chút ẩm ướt.
Thang Hiển Linh vội vàng vỗ vỗ lưng tứ ca nhi trước, sợ vừa rồi cái dáng vẻ thất thần của mình làm đứa nhỏ hoảng sợ.
"Không sao đâu, a thúc vừa gặp ác mộng thôi, cũng may có tứ ca nhi gọi a thúc dậy đấy." Thang Hiển Linh dịu dàng bảo đứa nhỏ.
"Không ngủ nữa, hai thúc cháu mình dậy ăn lẩu thôi nào. Ta nhớ trong bếp hình như vẫn còn ít thịt dê với cá viên đấy."
Ngày tuyết rơi trời rét buốt, bên ngoài chẳng khác nào một chiếc tủ lạnh tự nhiên, để đồ ăn thức uống vô cùng tiện lợi. Lúc trước Thang Hiển Linh còn thấy rất khoái chí vì điều này, nhưng hiện tại bất giác nghĩ đến nạn tuyết tai, cậu không kìm được mà thở dài thườn thượt. Đúng là cái gì thái quá cũng không tốt, tuyết rơi nhiều quá hóa thành tai ương, suy cho cùng người chịu khổ nhất vẫn là bách tính lầm than.
Thang Hiển Linh dạo này tâm tư có chút nhạy cảm, cậu cố đánh lạc hướng suy nghĩ bằng việc chuẩn bị đồ ăn cho hai người. Giờ này mà ăn trưa thì còn quá sớm, cậu liền xuống bếp làm vài món ăn vặt, nướng ít đồ bánh trái. Cậu nhận ra rằng mỗi khi tâm tình không yên, cứ nghĩ ngợi lung tung, thì việc nấu nướng lại là liều thuốc tốt nhất giúp cậu bình tâm trở lại.
Tứ ca nhi ngoan ngoãn ngồi một bên, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra đưa cho a thúc mấy hạt lạc bé vừa mới bóc vỏ xong.
Thang Hiển Linh nhai hạt lạc rôm rốp, giọng hơi nghẹt nghẹt bảo: "Năm nay nhà mình kiếm được không ít tiền bán cốt lẩu, lúc trước ta với bà ngoại con còn thấy có chút ngại ngùng vì thu lời nhiều quá, giờ xem ra cứ tiêu bớt hoa đi được lại là chuyện tốt."
Tứ ca nhi thấy a thúc ăn lạc mình bóc thì khoái chí lắm, thế là bé lại cần mẫn cúi đầu tiếp tục bóc thêm.
Đến khoảng hơn ba giờ chiều, trời đã bắt đầu sập tối, bầu trời lại bắt đầu lất phất rơi tuyết. Thình lình, ngoài cổng sân có tiếng đập cửa lạch cạch, kèm theo đó là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Thiết Ngưu. Thang Hiển Linh mừng rỡ hớn hở định chạy ra mở cổng, người bên ngoài đã tinh ý vọng vào: "Không phải vội đâu, ngươi đừng có chạy, đường trơn trượt lắm, đi đứng cẩn thận chút."
Kế đó là tiếng của Tưởng Vân: "Chứ còn gì nữa, Ngũ ca nhi nhà mình cứ như đứa trẻ to xác ấy, giờ có bầu rồi là tuyệt đối không được chạy nhảy đâu đấy."
Thang Hiển Linh một tay rút then cài cổng, một tay mở cửa vừa phụng phịu bảo: "Con không thèm làm trẻ con ấy."
Cánh cổng vừa mở ra, cậu liền thấy mẹ, nhị tỷ cùng các cháu đều đã về đông đủ, lại còn có cả nhị tỷ phu Lâm Hổ và Lâm Đại Lang đi cùng nữa.
Cả nhà lục tục kéo nhau vào sân trước, Tưởng Vân lên tiếng bảo: "Nhị Nương, con dắt ba đứa nhỏ vào phòng sưởi trước đi, đồ đạc cứ để ta dỡ cho."
Tứ ca nhi thấy các chị về thì mừng húm, chạy trước chạy sau líu ríu bám đuôi.
Mọi người tập trung dỡ hàng hóa trên xe bò và xe la xuống, sau đó đi chuẩn bị cỏ khô và nước ấm cho bò la ăn uống lót dạ. Thiết Ngưu cùng Lâm Hổ, Lâm Đại Lang đứng dưới mái hiên ngoài sân vuốt sạch lớp tuyết bám trên mặt mũi xong xuôi mới sải bước vào nhà chính sưởi ấm, đón lấy chén trà nóng hớp một ngụm lớn.
Lâm Đại Lang vừa uống được một hớp liền khẽ nhíu mày, Thang Hiển Linh mỉm cười bảo: "Ta có thả thêm vài lát gừng vào đấy, uống đi cho ấm người, xua bớt tính hàn."
"Dạ, con biết rồi a thúc." Lâm Đại Lang ngoan ngoãn bưng chén uống sạch.
Lúc này, các người lớn mới ngồi lại bắt đầu bàn chuyện chính.
Trận tuyết tai ở Túc Bắc dữ dội quá nên đã có không ít nạn dân từ phía Bắc kéo xuống phía Nam, lánh nạn về hướng thành Phụng Nguyên này. Lâm Hổ thở dài kể: "Có một đám người đã chạy đến tận gần thôn mình rồi, chẳng biết họ đi đứng kiểu gì mà lại vòng vèo đến tận chỗ đó. Trong nhà thì toàn đàn bà trẻ con, có mẹ với nhị tỷ và đám nhỏ nên ta thật sự không dám một mình hộ tống họ đi đường, nhỡ đâu dọc đường lại đụng phải toán nạn dân đông hơn thì nguy."
Thang Hiển Linh gật đầu lia lịa, chuyện này đúng là không thể xem thường được.
"Cũng may là hôm nay có Thiết Ngưu đánh xe sang đón. Ta thấy tình hình này không thể chần chừ thêm được nữa, càng để lâu vạn nhất nạn dân dồn về càng đông thì càng khốn, thế nên ta mới gọi cả Đại Lang đi theo một thể cho chắc ăn." Lâm Hổ nói.
Bọn họ đi đường lúc này là thủ sẵn cả lưỡi hái trên xe mới dám đi đấy.
Thiết Ngưu liền bảo: "Đại tỷ phu cùng Đại Lang cứ ở lại đây một đêm, sáng sớm ngày mai ta đánh xe đưa hai người về."
"Không không không, đừng đưa làm gì. Chúng ta là đại lão gia sương gió không sợ, chứ ở đây ngươi còn có mẹ, nhị muội với đám nhỏ cần trông nom. Thê đệ giờ lại đang mang thai, tuy nói trong thành nghiêm cấm nạn dân lọt vào thì có phần an toàn hơn thật, nhưng ngươi cứ ở lỳ đây mà thủ vững đi, đưa tới đưa đi làm cái gì cho mất công." Lâm Hổ xua tay lia lịa, nhất quyết không chịu để Thiết Ngưu đưa về.
Thiết Ngưu nghe vậy cũng chỉ biết gật đầu cảm ơn đại tỷ phu, trong lòng hắn thực chất cũng đang lo nơm nớp cho Hiển Linh ở nhà.
Thang Hiển Linh lúc này đã chuẩn bị xong một nồi canh thịt dê nấu mì phiến lớn, bên trong gia thêm chút mỡ ớt cay xè, thơm nức. Cậu múc ra từng bát nóng hổi, nghi ngút khói đưa cho mỗi người một chén. Mấy cô con gái nhỏ bưng bát cầm thìa, húp xùm xụp một cách ngon lành.
Lâm Hổ thấy vậy liền bật cười trêu: "Nhìn cái điệu bộ kìa, làm như ở nhà cha mẹ bỏ đói không bằng."
"Ăn ngon thật mà, đây chẳng qua là vì lâu ngày các cháu không được ăn đồ do chính tay a thúc tụi nó nấu thôi." Thang Trân mỉm cười đỡ lời cho các con.
Lâm Hổ gật đầu, cũng không trêu ghẹo thêm nữa. Luận về khoản bếp núc thì gian bếp nhà hắn đúng là xách dép chạy dài cũng chẳng đuổi kịp tay nghề của thê đệ này. Chỉ là một bát mì phiến tầm thường mà cậu làm ra sao nó lại vừa đậm đà vừa thơm ngon đến thế, thậm chí ăn còn ngon hơn cả tay nghề của nhạc phụ thuở sinh thời nhiều.
Đêm hôm ấy, Lâm Hổ cùng Lâm Đại Lang ngủ tạm bợ ở phòng ngoài nhà chính một đêm. Sáng sớm ngày thứ hai, hai cha con cũng chẳng buồn nán lại ăn cơm sáng, cứ thế cất hai cái màn thầu nóng hổi vào người rồi vội vã ra khỏi thành để đi bộ trở về thôn.
Lâm Hổ và Lâm Đại Lang chân trước mới vừa rời đi không bao lâu, thì chân sau Trương Hoài và Vương Tố Tố đã dắt theo Trương Hải Ngưu vào thành. Trương Hoài đi thẳng một mạch tới căn sân nhà họ Thang, đôi lông mày ông lộ rõ vẻ ngưng trọng. Vừa nhìn thấy Thiết Ngưu, ông liền thốt lên: "Đúng là cái miệng quạ đen mà, lại bị ta nói trúng mất rồi. Phía ngoài thành bấy giờ có cbao nhiêu là nạn dân đang đổ về kìa."
"Thúc, a thúc, mọi người mau vào nhà đi ạ. Có phải nhà mình gồng gánh sửa soạng đi từ lúc nửa đêm không?" Thang Hiển Linh nhìn cái giờ này là đoán ngay được cả nhà chắc chắn đã phải bấm bụng lên đường từ lúc tờ mờ tối, trong lòng cậu lập tức dâng lên niềm may mắn: "May mà cả nhà không gặp phải chuyện gì tai ương, mau vào trong nghỉ ngơi một chút cho ấm người đã ạ."
Trương Hải Ngưu lúc này cứ cúi đầu ủ rũ, giọng lí nhí: "Là tại ta cứ ở nhà ầm ĩ, đòi hai cha phải lên thành sớm đấy."
Lúc vào cửa thành tận mắt chứng kiến cái dáng vẻ đói rách, khổ sở của đám nạn dân, Trương Hải Ngưu thật sự đã bị dọa cho một trận khiếp vía, cậu nhóc dường như cũng đã lờ mờ ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc lần này.
Trương Hoài bấy giờ không thèm mở miệng trách mắng con trai nữa, ngược lại còn ôn tồn bảo: "Chuyện này thì có liên quan gì đến con đâu chứ. Cái ông trời này muốn đổ tuyết thì ai mà ngăn cho nổi. Được rồi, con làm thúc thúc thì cũng đừng có bày ra cái bản mặt ủ dột ấy làm gì cho tứ ca nhi nó lo lắng theo, dắt nhau đi chơi đi."
Trương Hải Ngưu vừa nhìn một cái, đã thấy tứ ca nhi đang giương đôi mắt tròn xoe, lo lắng nhìn mình chằm chằm. Tức khắc, cõi lòng cậu nhóc mềm nhũn ra, bao nhiêu nỗi áy náy tự trách liền bay biến sạch. Hải Ngưu vốn định giơ tay lên sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của tứ ca nhi, nhưng sực nhớ ra tay mình đang lạnh buốt, bèn khựng lại giữa chừng, q*** t** cất vào trong lồng ngực ủ cho ấm áp rồi mới chịu đưa ra nựng má tứ ca nhi.
Tứ ca nhi ngửa khuôn mặt nhỏ lên cười híp mắt với cậu nhóc.
"Tứ ca nhi thật là ngoan quá đi."
"Thúc cũng tốt lắm ạ."
Thế là hai đứa nhỏ dắt nhau đi chơi.
Lúc này, các người lớn mới ở trong nhà chính tiếp tục bàn chuyện.
Thang Hiển Linh lên tiếng: "Con với mẹ và Thiết Ngưu cũng đã thương lượng qua rồi. Chuyện nạn dân này, gia đình nhỏ nhà mình sức lực tuy nhỏ mọn nhưng cũng muốn góp chút công sức. Con tính trích ra một nửa số tiền kiếm được từ đợt cuối năm vừa rồi, đến lúc đó sẽ thu mua ít gừng già về nấu nước đuổi lạnh, rồi hấp thêm bánh bao thô, mỗi ngày mang ra ngoài thành phân phát một ít. Tuy nói chỉ như muối bỏ bể, nhưng dù sao cũng là chút tâm ý của nhà mình......"
Lúc đại tỷ phu còn ở đây thì Thang Hiển Linh không nói ra, chân trước đại tỷ phu cùng nhi tử vừa đi, cậu liền đem chuyện này ra bàn tính. Cậu vừa dứt lời, Thiết Ngưu và Tưởng Vân đều đồng loạt lên tiếng hưởng ứng, đặc biệt là mẹ.
Cũng phải thôi, cái đợt bán cốt lẩu vừa rồi kiếm được bao nhiêu là tiền, nhiều đến mức mọi người trong lòng cứ thấy có chút ngượng ngùng, cảm giác bản thân cứ như lũ gian thương hám lợi không bằng.
Chẳng biết làm sao được, Thang Hiển Linh và mẹ cậu từ trong xương cốt kỳ thực vẫn giữ vẹn nguyên cái bản tính thật thà, phúc hậu.
Thiết Ngưu thì bảo đây gọi là quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo, hắn còn khen Hiển Linh với mẹ đúng là những người có lòng dạ nhân từ, đại lượng thực sự.
"Tốt quá, vậy ta cũng góp một phần bạc..." Trương Hoài nghe xong đầu óc liền nóng lên, cũng muốn rút hầu bao ra chung tay.
Thang Hiển Linh nhìn Trương thúc, bật cười ngăn lại: "Thúc ơi, thúc đừng có bốc đồng thế chứ. Tiền của thúc cũng là tiền của Vương a thúc nhà con mà, chuyện này phu phu hai người phải đóng cửa bảo nhau thương lượng trước đã."
Vương Tố Tố ở bên cạnh bật cười một tiếng, còn Trương Hoài thì:......
"Có tiền ra tiền, có lực xuất lực, cũng may con cản ta lại kịp. Nhà ta đúng là không giàu có gì cho cam, thôi thì thế này đi, nếu có đi ra ngoài cứu tế nạn dân, ta sẽ đi cùng Thiết Ngưu." Trương Hoài đã bình tĩnh đầu óc lại, liền lên tiếng bảo.
Tết nhất còn chưa qua hết, không khí vui tươi hân hoan của bá tánh trong thành chẳng có được bao nhiêu, ngược lại còn dấy lên chút lòng người hoang mang hoảng sợ. Nạn dân tập trung ngoài thành ngày một đông, nhìn qua ai nấy đều rách rưới đáng thương. Một số gia đình giàu có trong thành đã tự phát đứng ra cứu tế, dựng các điểm phát cháo ngoài cửa thành, phân phát chút quần áo chống lạnh này nọ.
Giữa vô vàn các điểm cứu tế, nhóm người của Thiết Ngưu và Trương Hoài đi đi về về cũng không mấy nổi bật.
Tuy nhiên có một ngày, nạn dân vì quá đói khát nên đã xảy ra vụ xô xát, cướp bóc náo loạn. Sau chuyện đó, các điểm cứu tế tự phát ngoài cửa thành liền giảm bớt đi vài phần. Đến ngày thứ hai, phía nha môn đã phái người xuống cửa thành để quản lý và giữ gìn trật tự.
Lê đại nhân của thành Phụng Nguyên quả thực là một vị quan mẫu mực. Ông sai sư gia đi đăng ký danh sách những nhà đứng ra cứu tế, quy hoạch hẳn một khu vực cụ thể để dễ bề thống nhất quản lý, đồng thời phái binh lính canh gác cẩn mật, tận lực bảo hộ và duy trì trật tự cho mọi người.
Nhà họ Thang làm cứu tế chủ yếu là phát bánh ngô và nước canh gừng. Hai thứ này được xem là rẻ tiền, thực tế nhất. Vừa giúp chống lạnh lại vừa chắc bụng để no lâu. Còn như chăn bông quần áo ấm thì chi phí quá cao, vật tư bấy giờ lại khan hiếm, bọn họ một chốc một lát chẳng thể nào thu mua số lượng lớn được. Thang Hiển Linh liền bảo, nhà mình chỉ là hộ nhỏ lẻ, cứ làm tốt hai điểm này thôi đã là tốt lắm rồi.
Có quan phủ đứng ra che chở, bọn người Tiểu Mễ, Đồng tẩu, A Lương cũng đều biết chuyện Thang lão bản làm cứu tế, thế là chẳng ai đòi một đồng tiền công, cứ tự phát kéo nhau ra điểm cứu tế phụ một tay...
Đến cả Điền đại trù sau đó cũng dắt theo đồ đệ tìm tới.
"Thằng Tiểu Miêu ta đã cấm không cho đi, thế mà cái ngữ bướng bỉnh này cứ nhất quyết đòi bám đuôi bằng được. Bên ngoài thì hỗn loạn nhốn nháo, vóc dáng nó lại nhỏ thó, nhỡ đâu có kẻ mắt quáng gà lại tưởng nó là nạn dân rồi xách cổ mang đi thì khốn. Thôi thì ta thả nó ở nhà ngươi, nhờ ngươi trông nom giùm một chút vậy." Điền đại trù mở miệng là mắng mỏ đồ đệ, nhưng thực chất trong lòng lại vô cùng yêu quý, xót con nhỏ.
Thang Hiển Linh gật đầu đồng ý: "Nhà ta bây giờ chẳng khác nào cái nhà trẻ, trông một đứa hay trông nhiều đứa cũng thế cả, ngươi cứ để em ấy lại đây đi."
Dù sao thì ở nhà cậu cũng đã có Trương Hải Ngưu phụ trách chân chạy trông nom đám trẻ rồi.
Lư Tam Nương cũng muốn ra ngoài thành phụ giúp, nhưng bị người nhà cấm cản không cho đi. Thang Hiển Linh cũng khuyên nhủ cô: "Tuy nói bên ngoài có binh lính gác nghiêm ngặt, nhưng ngươi là phận nữ nhi, đừng nên ra ngoài đó làm gì, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì nguy hiểm lắm. Muốn làm việc thiện giúp người thì trước hết cũng phải nhìn trước ngó sau, bảo đảm an toàn cho bản thân mình cái đã."
"Thế thì ta sang tiệm của lão bản để phụ nhào bột chưng màn thầu vậy, khoản chưng màn thầu này ta thạo lắm." Lư Tam Nương nhanh nhảu nói.
Thang Hiển Linh cười bảo: "Thế thì được quá."
Việc này thì hoàn toàn khả thi.
Thế là trong căn sân nhỏ nhà họ Thang, một nhóm gồm Thang Hiển Linh, Thôi Đại Bảo, Đậu Tử, Thang Trân, Vương Tố Tố và Lư Tam Nương cùng nhau quây quần nhào bột, nấu canh gừng, hấp bánh ngô. Còn những nam nhân có sức vóc thì phụ trách đẩy xe đẩy, đánh xe la vận chuyển đồ cứu tế ra ngoài thành. Mọi người phân công hợp tác vô cùng nhịp nhàng.
Suốt những ngày Tết, ống khói nhà họ Thang chưa từng ngừng nghỉ một khắc nào, ngày ngày đều nghi ngút khói bay. Có điều, từ trong sân bay ra không phải là mùi hương thơm nức mũi, thèm nhỏ dãi của các món ăn ngon ngày Tết, mà thuần túy là mùi thơm mộc mạc của bột lương thực thô. Hàng xóm láng giềng xung quanh không khỏi tò mò, hỏi thăm một hồi mới vỡ lẽ ra: Thì ra Thang lão bản đang ngày đêm làm bánh ngô để vận chuyển ra ngoài thành cứu tế nạn dân.
Mấy người trong phường hồi trước còn đỏ mắt ghen tị vì thấy nhà họ Thang kiếm được nhiều tiền, bấy giờ nghe xong chuyện này, ai nấy đều không khỏi bùi ngùi cảm thán một câu: "Thang lão bản...... Người đâu mà tốt tính thật đấy."
"Ta thấy nhà họ đã tình nguyện đi tặng như thế suốt mấy ngày ròng rã rồi đấy."
"Chẳng biết tốn kém hết bao nhiêu tiền của nữa. Tuy bảo là làm bằng bột lương thực thô với ngũ cốc, nhưng cứ hết xe này đến xe khác vận chuyển ra ngoài không ngơi tay, rồi còn tiền than củi đốt lò cũng thâm hụt vào đấy. Mấy ngày nay cộng lại chắc cũng phải đi đứt một khoản kha khá rồi."
"Nhà người ta mở có mỗi cái tiệm cơm nhỏ mà dám đốt tiền kiểu đó. Ôi dào, mấy cái đại tửu lâu giàu nứt đố đổ vách ngoài kia còn chẳng thấy họ sốt sắng làm đến mức này."
"Mấy bà là chưa tận mắt nhìn thấy thôi, nạn dân ngoài kia thật sự tội nghiệp lắm, đều là khúc ruột cha sinh mẹ đẻ ra cả. Mấy đứa nhỏ gầy gộc giơ cả xương sườn, chỉ còn thoi thóp treo một hơi tàn......"
"Nhà họ Thang sống thế là quá được rồi. Sau này nhà họ có kiếm được bao nhiêu tiền đi chăng nữa, ta cũng chẳng thèm đỏ mắt ghen tị làm gì."
"Chớ còn gì nữa, cuối năm ngoái cực khổ vất vả kiếm được bao nhiêu, đợt này gom góp đắp vào đấy không ít đâu."
Tuy vậy, trong lòng vài kẻ lại thầm nghĩ lẩm bẩm: "Cái kiểu này thì khác gì đem tiền ném qua cửa sổ? Đám nạn dân đó có họ hàng thân thích gì với nhà họ Thang đâu, bày đặt làm việc thiện tích đức cái gì không biết. Sống chết có số, ông trời đã muốn gọi ai người đấy dạ, cưỡng cầu làm sao được?"
Người thì tấm tắc khen ngợi nhà họ Thang tốt bụng phúc đức, kẻ lại bĩu môi cho rằng nhà họ Thang đang cố tình phồng má giả làm người mập dại dột đem tiền mồ hôi nước mắt đi làm chuyện bao đồng bao hoa. Nhưng Thang Hiển Linh chẳng mảy may bận tâm đến những lời bàn ra tán vào của đám người trong phường. Dù sao cậu tự bỏ tiền túi của mình ra làm việc nghĩa, ngày ngày đều được kê cao gối ngủ một giấc thật ngon, cõi lòng lúc nào cũng thanh thản, bình yên và kiên định.
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Cố phủ.
Cố Tam Lang năm nay không về quê ăn Tết, hắn bận nhậm chức ở bên ngoài, không phải năm nào cũng nhất thiết phải hồi hương về lại tổ trạch. Thế nhưng, dịp cuối năm vừa rồi nhà họ Thang vẫn chu đáo gửi tặng niên lễ, năm nào cậu cũng gửi đều đặn như vậy, Cố Tam Lang trước đây lại từng đánh tiếng dặn dò người nhà một câu, cộng thêm việc quà Tết của tiệm ăn nhà họ Thang tuy không mang giá trị vật chất quý trọng nhưng ăn lại cực kỳ hợp khẩu vị, thành ra món quà này coi như đã đánh trúng vào tâm ý của người nhà họ Cố.
Nếu là những thứ vàng bạc báu vật hay đồ xa xỉ đắt tiền, Cố gia vốn chẳng thèm để vào mắt và cũng chẳng tiện tùy tiện nhận, nhưng dăm ba món đồ ăn thức uống nhỏ nhặt thế này thì lại rất được lòng họ.
Trận tuyết tai ở Túc Bắc năm nay lan rộng đến tận mạn thành Phụng Nguyên. Vào ngày tết Nguyên Tiêu, theo lệ thường thì Cố gia và Lê gia vẫn sẽ qua lại, tụ họp ăn một bữa cơm thân mật, năm nay cũng không ngoại lệ. Đám đàn ông làm quan viên phía trước bận rộn ngập đầu không thể về nhà, thì các nữ quyến và thân thuộc hai bên vẫn có thể tề tựu một nơi.
Trong buổi yến tiệc, các phu nhân, tiểu thư tất nhiên mà vậy liền đưa chuyện sang đề tài nạn dân. Người thì sốt ruột lo lắng cho sức khỏe của phu quân đang gồng mình chống thiên tai phía trước, người thì có lòng từ bi xót thương cho cảnh ngộ lầm than của đám lưu dân rách rưới, liền bảo nhau các phủ đều nên xuất tiền quyên góp, gửi chút lương thảo nhu yếu phẩm ra ngoài cứu tế.
"...... Lục Lang bảo rồi, cứ gắng gượng chờ đến đầu xuân thời tiết ấm lên là ổn thôi, bấy giờ nạn dân cũng đã được thu xếp, dàn xếp đâu vào đấy được bảy tám phần cả rồi. Trong thành bấy giờ nhờ có một nhóm người tiên phong đứng ra đi đầu làm cứu tế, nên những người đi sau mới nô nức làm theo nhiều đến thế." Mẫu thân của Lê đại nhân lên tiếng nói.
Cố gia lão thái thái nghe vậy liền chắp tay niệm một câu: "A di đà phật, ông trời có mắt."
"Phải rồi, ta nhớ không lầm thì Tam Lang nhà bà trước đây có kết giao với chủ của một tiệm cơm nhỏ, còn gửi biếu chút điểm tâm sang đây nữa đúng không? Ta ăn thấy rất hợp khẩu vị. Nhà họ quả thực là không tồi chút nào, Lục Lang có kể với ta rằng trong danh sách nhóm người đầu tiên đứng ra cứu tế ngoài cửa thành, có cả tên của tiệm ăn nhà họ đấy."
Cố gia lão thái thái vốn dĩ đã có ấn tượng sâu sắc với Thang ngũ ca nhi, lúc này vừa nghe nhắc tới liền nở nụ cười hiền hậu, bảo: "Tam Lang nhà ta ăn cơm ở đấy xong về cứ tấm tắc khen suốt. Ta cũng có nghe người trong phủ kháo nhau chuyện Thang ngũ ca nhi đứng ra đánh gã phụ lòng, bày trò diễn hí kịch náo loạn một phen, cái cậu tiểu phu lang này trong xương cốt có phần cương liệt, chính trực, nhưng được cái tâm địa vô cùng tốt lành."
"Đúng thế đấy ạ." Lê gia lão thái thái cũng bùi ngùi cảm khái: "Ta nghe xong chuyện ấy mà lại đâm ra tò mò, muốn gặp mặt người này một lần xem sao. Thuở ban đầu, cái vở hí kịch kia nháo đến mức ồn ào huyên náo khắp cả thành, ta nghe Lục Lang xử vụ kiện tụng đó xong còn cố gặng hỏi nó thêm mấy câu, thật sự là hiếu kỳ."
"Còn việc mời người ta vào phủ thì thôi, không cần thiết đâu." Cố lão thái thái khẽ lắc đầu, "Chúng ta vì tò mò mà gọi người ta đến, đến lúc đó lại bắt nhân gia phải khúm núm phụng dưỡng, khép nép đón ý hùa theo chúng ta, như vậy xem ra chẳng hay ho gì, lại không được đẹp mặt."
Lê lão thái thái gật đầu đồng tình, đúng thật là như thế, làm vậy chẳng khác nào hạ thấp, xem nhẹ người ta.
"Hay là đợi sang năm, nếu có dịp đi dâng hương lễ Phật, chúng ta mời cậu ấy đi cùng một chuyến xem sao?"
"Cái đó e là cũng không ổn đâu, tiệm ăn nhà họ buôn bán khấm khá đắt hàng lắm, nghe đâu vị phu lang này ngày ngày phải bận rộn, một tay tháo vát lo liệu quán xuyến trong ngoài từ đầu đến cuối......"
. . . . . . . . . . . . . .
Qua Tết xong, tuy rõ ràng là đã lập xuân nhưng trời đất vẫn còn rét buốt lạ thường, thậm chí còn lất phất thêm hai trận mưa tuyết nữa, có điều tuyết không đọng lại được lâu. Tiệm ăn nhà họ Thang vẫn chưa mở cửa chống vách, trước cửa chỉ dán một tờ thông báo: "Cửa tiệm bận việc cứu tế, nửa tháng sau mới mở cửa khai trương."
Bá tánh lối xóm trong phường thì đều đã biết tường tận thực tế câu chuyện, còn đám thực khách quen ở các phường khác mãi đến hôm nay mới hay biết, số khác thì đã phong phanh nghe ngóng được từ trước.
"Ta đã bảo mà, hôm trước ở điểm cứu tế ngoài cửa thành xa xa nhìn cứ thấy giống tiểu lão bản, không ngờ đúng là tiểu lão bản thật."
"Thang lão bản quả thực là người nhân hậu, sống có đức quá."
"Cái tiệm ăn nhỏ nhà hắn thế mà lại có cái tâm lớn đến vậy, dám đứng ra làm cái việc đại nghĩa này."
Đám thực khách tuy phải vồ hụt một chuyến không ăn được cơm nhưng chẳng ai mảy may sinh tức, ngược lại ai nấy đều tỏ ra vô cùng bao dung, thấu hiểu.
Qua hai ngày sau, bên Lê phủ và Cố phủ có sai người mang đồ sang tặng. Thưởng vật gửi đến đều không phải là thứ gì quá sang quý, xa xỉ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có ít văn phòng tứ bảo, mấy xấp vải vóc tốt cùng một chồng sách vở này nọ.
Thang Hiển Linh tò mò lật mắt nhìn xem đống sách vở kia, thế nào mà bên trong lại toàn là kinh Phật. Thang đại lão bản:......
Thôi thì tất cả cứ dọn dẹp rồi cất gọn vào một góc cái đã.
Cậu thật sự không tài nào hiểu nổi hai cái phủ lớn này tự dưng lại dở chứng gửi mấy thứ này sang làm gì. Mà từ từ đã, Lê phủ á? Năm ngoái lúc đi chăm sóc, duy trì mối quan hệ với các khách hàng VIP, Thang Hiển Linh rõ ràng chỉ gửi biếu có mỗi bên Cố phủ một hộp điểm tâm thôi mà. Cố phủ thì cũng đã đáp lễ sòng phẳng từ mùng hai Tết rồi, giờ nhận được thêm quà của Cố phủ thì còn tạm hiểu được, chứ sao tự dưng lại lòi đâu ra cả phần của Lê phủ thế này?
Thang đại lão bản vắt óc suy nghĩ đến thối cả đầu suốt năm phút đồng hồ, cuối cùng nghĩ không thông nên gạt phắt đi luôn. Cậu quay sang bảo với tiểu lão bản Thiết Ngưu: "Hay là sang năm mình điền thêm cả Lê phủ vào cái danh sách khách hàng thân thiết cần chăm sóc luôn nhé?"
"Được chứ, quản gia nhà họ có chịu nhận hay không, nhà mình cứ chu đáo gửi sang là được." Thiết Ngưu gật đầu hết mực ủng hộ phu lang.
Thang Hiển Linh nghe xong thấy cũng phải, tức khắc quăng luôn cái chuyện bao đồng này ra sau đầu, chẳng thèm hao tổn tâm trí nghĩ ngợi xem Lê phủ tự dưng tốt tính tặng đồ cho nhà mình làm cái gì nữa.
Sang xuân, tiết trời vẫn còn lạnh buốt, tiệm ăn nhà họ Thang rốt cuộc cũng mở cửa đón khách trở lại. Tiệm bắt đầu mở bán món canh thịt dê ấm bụng, nhưng ngặt nỗi là không có mỡ ớt cay đi kèm. Thực khách kéo đến ăn liền nhao nhao hỏi thăm: "Liệu còn cốt lẩu bán không đại lão bản?" Cậu liền lắc đầu đáp: "Bán sạch sành sanh từ đời thuở nào rồi ạ."
Bao nhiêu cốt lẩu từ cuối năm ngoái cậu đã dốc túi bán sạch, ai muốn ăn thì chỉ có nước bấm bụng ngồi chờ đến mùa thu đông năm nay mà thôi.
Đám thực khách nghe xong mà tiếc hùi hụi, vừa đấm ngực dậm chân vừa than vãn: "Biết thế này hồi trước ta đã bấm bụng mua tích trữ thật nhiều về để trong nhà rồi."
Thế là trên thị trường bấy giờ lập tức xuất hiện cái bọn đầu cơ tích trữ chuyên đầu cơ tích trữ hàng hóa rồi đẩy giá lên cao chót vót để ăn chênh lệch. Thang đại lão bản biết chuyện thì !!! tức đến mức lộn ruột lộn gan.
Tiểu lão bản Thiết Ngưu thấy vậy vội vàng đi tới, vừa đưa tay vuốt vuốt lồng ngực cho đại lão bản vừa dỗ dành: "Không giận, không giận, bớt nóng nào phu lang."
"Cái lũ này đúng là toàn rình rình chằm chằm hút máu nhà ta mà! Lúc trước thì có đám thương nhân trung gian ép giá, bây giờ lại xuất hiện cái trò đầu cơ thổi giá lên trời thế này. Ta bán có bảy trăm văn một khối mà trong lòng đã thấy áy náy ngượng ngùng lắm rồi, còn phải bấu một nửa tiền kiếm được đem đi làm cứu tế tích đức. Thế mà cái bọn khốn kiếp kia dám cả gan thổi giá lên tận một hai lượng bạc một khối, đúng là nực cười, đáng hận, to gan lớn mật vô cùng!"
Thiết Ngưu ôm chặt lấy phu lang, vội vàng hùa theo: "Đúng thế, đại lão gia mắng chuẩn không cần chỉnh, cái lũ đầu cơ tích trữ bán gian lận ấy thật sự là đáng giận, to gan lớn mật quá thể!"
Hai phu phu đóng cửa ở trong nhà mắng nhiếc một trận lôi đình, xả sạch hết cục tức ra ngoài thì lồng ngực mới thấy nhẹ nhõm, dễ chịu hơn nhiều.
Thang Hiển Linh từ ngày có bầu đến giờ, tuy nói tay chân vẫn còn nhanh nhẹn, linh hoạt, dư sức đứng bếp xào rau nấu cơm, nhưng dưới sự khuyên can hết lời của Thiết Ngưu và Tưởng Vân, hai người cứ nhất quyết đòi tiệm ăn đến lúc nên đóng cửa nghỉ ngơi thì cứ đóng cửa.
Thang Hiển Linh trầm ngâm suy tính một hồi rồi bảo: "Không cần phải đóng cửa tiệm đâu ạ, đến lúc đó mình chuyển sang chỉ chuyên bán đồ nướng BBQ thôi, mỗi ngày tầm ba bốn giờ chiều mới mở cửa hàng."
Cậu cũng chẳng phải là đứa gàn dở mà cố chấp đòi kiên trì làm lụng đến tận ngày lâm bồn.
Tưởng Vân nghe xong liền vỗ nhẹ lên cánh tay Ngũ ca nhi một cái, lườm nguýt bảo: "Làm gì mà kéo dài được đến tận mùa hè nữa chứ, cái bụng này của con tính ra tầm cuối tháng tư là đã phải sinh rồi."
Thang Hiển Linh ngơ ngác:?
Nhanh đến như vậy sao?
Bản thân cậu tự cảm nhận thấy dạo này vẫn chưa có biểu hiện hay cảm giác gì rõ rệt cơ mà.
Thiết Ngưu ở bên cạnh gật đầu cái rụp: "Mẹ nói đúng đấy ạ."
Thế là tiệm ăn nhà họ Thang mở cửa trở lại chẳng được bao lâu liền đổi sang chỉ bán chuyên lẩu, bởi vì công đoạn pha chế nước dùng lẩu, hiện tại tiệm cũng chỉ phục vụ hai loại cốt lẩu là canh dưa chua và canh xương hầm thanh ngọt, khoản này thì một mình Tiểu Mễ đã có thể tự lo liệu ngon lành, còn việc thái, chuẩn bị đồ nhúng đi kèm thì đã có ba người Lư Tam Nương, Đồng tẩu và A Lương phụ giúp một tay.
Thang đại lão bản mang thai, cái bụng cứ thế ngày một lớn dần lên trông thấy.
Đám thực khách kéo đến ăn, một mặt thì rối rít chúc mừng hỷ sự, mặt khác trong lòng lại thầm méo mặt buồn nản, ngoài miệng cứ liên tục quan tâm hỏi han: "Lão bản nhà các người chừng nào thì sinh thế?"
"Sắp sinh rồi á? Vậy thì tốt quá."
"Trước mùa hè là chắc chắn sinh xong rồi đúng không?"
"Úi chà, suýt nữa thì quên mất phải tính cả thời gian ở cữ nữa chứ."
"Mà không phải tôi nói đâu nhé, lão bản nhà các ngươi thực sự là nên tính đến chuyện thu nhận lấy một vài đứa đồ đệ đi thôi."
Tháng một, tháng hai, rồi tháng ba vèo một cái trôi qua, tình hình buôn bán của tiệm ăn nhà họ Thang kỳ thực có phần hơi quạnh quẽ, vắng vẻ hẳn đi. Bản chất món lẩu canh thịt dê dù có thơm ngon, đặc sắc đến mấy thì thực khách cũng chẳng thể nào ngày nào cũng đóng họ, bữa nào cũng xì xụp mãi được. Thêm vào đó, mấy món xào nấu do một tay Tiểu Mễ đứng bếp lại không mấy hợp với khẩu vị sành ăn của đám khách quen, đặc biệt là sang đến tháng hai, tháng ba tiết trời bắt đầu chuyển ấm, người ta lại càng không mặn mà gì với mấy món lẩu sôi sùng sục nữa.
Đối mặt với tình cảnh này, Thang đại lão bản cũng đành lực bất tòng tâm. Bản thân cậu thì chẳng thấy mệt mỏi hay vất vả gì cho cam, ngặt nỗi cậu cứ hễ có ý định bén mảng bước chân vào gian bếp một cái là mẹ và Thiết Ngưu lại lập tức hợp lực khuyên can, cấm cửa, thành ra cậu chỉ biết ngậm ngùi rưng rưng ở nhà tận hưởng cuộc sống chỉ có ăn, uống và ngủ qua ngày.
Trong suốt khoảng thời gian nhàn rỗi ấy, trong nhà lại xảy ra một chuyện lớn: Thang đại lão bản rốt cuộc đã chịu thu nhận hai đứa đồ đệ, là kiểu đồ đệ bái sư học đạo danh chính ngôn thuận thực sự. Chuyện xảy ra vào khoảng đầu tháng hai, cái lúc tiết trời xuân se lạnh, đám nạn dân tụ tập ngoài ngoại thành Phụng Nguyên dưới sự điều động và mệnh lệnh của quan phủ, một bộ phận lớn đã thu dọn hành lý hồi hương trở về nguyên quán, còn một bộ phận nhỏ không còn nhà để về thì được chấp thuận cho ở lại.
Bởi vì trận tuyết tai dữ dội ấy, rất nhiều nạn dân chạy nạn bôn ba trên đường, có những người làm cha làm mẹ đã bỏ mình dọc lối đi, chỉ còn trơ trọi lại mấy đứa nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa. Bọn trẻ chỉ bằng vào một ngụm khí nghẹn trong lồng ngực mà cắn răng sống sót đến tận đầu xuân. Giờ đây khi quan phủ bắt đầu phân phát, nạn dân hồi hương, đám cô nhi này hoàn toàn chẳng biết phải đi đâu về đâu...
Con đường duy nhất của chúng là bị đưa đến chỗ người môi giới của phía chính phủ.
Bằng không, nếu cứ lang thang ngoài đường thì không thành lưu dân, tiểu ăn mày thì cũng dễ bị lũ người xấu bắt cóc, đánh gãy tay gãy chân để bắt đi ăn xin hành khất. Loại chuyện tàn nhẫn này trước kia ở thành Phụng Nguyên vốn là cảnh nhìn mãi thành quen. Mãi cho đến khi Lê đại nhân lên nhậm chức, ngài mới mạnh tay b*p ch*t cái bầu không khí chướng khí mù mịt ấy, đem đám lưu manh ác bá khét tiếng trong vùng ra trị tội, trực tiếp hạ lệnh phán trảm công khai. Không chỉ vậy, ngài còn xử cả người nhà chúng, kẻ thì lưu đày biên ải, người thì đánh cho nửa tàn nửa phế, nhờ vậy cái vấn nạn kinh tởm đó mới triệt để bị chặn đứng.
Thế nhưng hiện tại số lượng cô nhi lưu dân đổ về quá nhiều, khó bảo toàn lại có kẻ rục rịch nổi lên cái tâm địa độc ác, ý xấu như xưa.
Suy cho cùng, bị bán vào các gia đình giàu có làm nô tỳ, nô bộc ít nhất vẫn còn giữ lại được một con đường sống sót.
Nói đến đây, Thang Hiển Linh lúc trước chẳng phải từng bị đám người môi giới chính phủ này hố một vố đau đớn đó sao? Hiện tại chỗ của bọn họ bấy giờ đang rơi vào cảnh kín người hết chỗ, thành ra người của bên nha môn môi giới mới chủ động mò tới tận cửa để làm dịch vụ chăm sóc khách hàng sau khi mua, đon đả hỏi Thang lão bản: "Ngươi còn muốn thu nhận thêm người nữa không?"
Thang lão bản nghe xong mà ngơ ngác:???
Không phải, ngươi là cái thá gì chứ ai biết đâu mà lần?
Mụ mẹ mìn kia đúng là loại người co được dãn được, lập tức nhe răng cười ha hả, mở miệng tự giới thiệu một tràng liến thoắng. Thang Hiển Linh lúc này đang ôm cái bụng bầu vượt mặt, tức đến mức suýt chút nữa là đứng lên chỉ mặt mắng thẳng vào mặt mụ, cái ngữ nhà ngươi mà còn dám vác mặt tự tiện tìm đến tận cửa nhà ta à?!
Nhưng ngặt nỗi người ta có câu giơ tay không đánh kẻ mặt cười, mụ ta lại thuộc hàng môi năm tấc thớt, nói năng diễn xuất vô cùng điêu luyện, khóc lóc kể lể một hồi xem đám nạn dân tội nghiệp đáng thương ra sao, hiện tại lũ tiểu cô nhi gom về đó đông đúc nhiều như nấm sau mưa thế nào. Mụ vừa lau nước mắt vừa than thở: "Chỗ của chúng ta cũng đâu phải là thiện đường phát tâm tích đức gì cho cam, phòng ốc chật chội trụ không có vừa, người đông đúc chen chúc một chỗ như vậy rất dễ bùng phát dịch bệnh. Ta tới đây nói mấy lời này cũng chẳng phải có ý ép uổng hay bắt vạ gì ngài, chẳng qua là sực nghĩ tới tiệm ăn của ngài không phải đang thiếu nhân thủ trầm trọng đó sao? Đám trẻ này tuy nhỏ tuổi nhưng ta đã tự tay chọn ra một tốp cực kỳ nhanh nhẹn, lanh lợi và thông minh để dẫn hướng tới cho ngài, ngài cứ việc thong thả chọn lựa trước......"
Thang Hiển Linh thực chất không muốn mua người về làm nô bộc, cậu khẽ nhíu chặt đôi lông mày lại.
Mụ mẹ mìn vừa liếc mắt thấy biểu cảm của cậu liền bồi thêm một câu: "Bọn trẻ thật sự là đáng thương lắm ngài ơi, ta nhìn mà lòng dạ cũng thắt lại vì không đành lòng. Nhưng nếu bên trên không xử lý dứt điểm được cái đống người này thì chúng ta cũng lực bất tòng tâm, tổng không thể ngày ngày bỏ tiền túi ra bao nuôi, cơm bưng nước rót cho bấy nhiêu mạng người được..."
"Thế nếu không ai mua thì các người tính làm sao?" Thang Hiển Linh trầm giọng hỏi.
Mụ mẹ mìn thở dài sườn sượt, đáp: "Thì chỉ còn nước xua đuổi chúng ra ngoài, cưỡng chế trục xuất đưa về nguyên quán thôi chứ sao. Nhưng ngài bảo xem, nhà cửa quê quán của chúng đều bị tuyết đè sập hoang tàn cả rồi, cha mẹ ruột thịt cũng chẳng còn ai sống sót, cái thân xác gầy gò ốm yếu ấy thì không biết có mạng để bình bình an an lết xác tồn tại trở về được tới đầu thôn hay không nữa." Nói rồi mụ ta còn cố tình tặc lưỡi buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy vẻ bi thương.
Tưởng Vân đứng bên cạnh nghe thấy những lời này thì hốc mắt đã đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống vì sực nghĩ đến cái quá khứ cay đắng, khổ sở năm xưa của chính bản thân mình.
Thang Hiển Linh nghe xong tai cũng thấy mềm, đầu óc bỗng chốc mơ màng hồ đồ thế nào lại há miệng gật đầu đáp ứng, bảo cứ dắt người tới để cậu xem mặt trước xem sao.
Ngay sau đó, cậu cùng Thiết Ngưu lục tục xuất phát đi theo mụ ta. Đến khi tận mắt đặt chân tới khu vực nha môn môi giới bên kia, đập vào mắt hai người quả nhiên là cảnh tượng trẻ con đông đúc đến mức kín người hết chỗ. Có đứa còn đang mang bệnh tật trong người, đứa nào đứa nấy gầy trơ cả xương sườn, trên mỗi một khuôn mặt nhỏ thó đều là một vẻ chết lặng, trống rỗng đến đáng sợ. Thậm chí bấy giờ, người của nha môn còn đang khép nép khênh mấy đứa nhỏ bị bệnh nặng, hết thuốc chữa đem thẳng ra ngoài bãi.
Thang Hiển Linh nhíu mày, lên tiếng hỏi một chút xem bọn họ đang khiêng đứa nhỏ này đi đâu.
"Không thể để lưu lại nơi này được nữa, phải đưa đến cứu tế đường thôi." Người của nha môn thở dài đáp.
Đứa nhỏ nằm trên cáng bấy giờ đang phát sốt, cả người nóng bỏng như một hòn than, hai bờ môi vì sốt cao mà khô khốc, trắng bệch ra. Lúc chiếc cáng đi ngang qua người Thang Hiển Linh, chẳng biết đứa nhỏ lấy đâu ra một luồng sức lực lớn đến thế, gắt gao gắt gao đưa tay ra, "xoẹt" một cái đã túm chặt lấy tay cậu. Thằng bé mê sảng nói mớ, giọng khàn đặc, ra sức van nài: "Không đi...... Con không đi đâu...... Không đi đâu......"
Thang Hiển Linh nhìn cảnh ấy mà cõi lòng thắt lại, xót xa đến cực điểm. Cậu lập tức đưa ra quyết định, dứt khoát bỏ tiền túi mua đứt đứa nhỏ đang nằm trên cáng bệnh luôn.
Đó là một tiểu ca nhi, năm nay vừa tròn bảy tuổi.
Sau đó, cậu lại chọn mua thêm một đứa nữa. Đứa nhỏ này là một tiểu cô nương, cơ mà chợt vừa mới nhìn qua thì ai nấy đều dễ lầm tưởng đây là một thằng nhóc con, bởi vì tóc tai của nó đã bị cạo sạch sành sanh, chỉ còn lại một chỏm ngắn ngủn, người ngợm thì gầy gò, teo tóp. Thế nhưng ánh mắt của con bé này không đến mức đờ đẫn, trống rỗng như những đứa trẻ khác. Vừa nghe thấy mụ mẹ mìn lên tiếng gọi hai tiếng "Thang lão bản", hai mắt con bé lập tức sáng lên, nó liền lao vọt tới trước mặt Thang Hiển Linh rồi quỳ sụp xuống dập đầu bôm bốp, vừa khóc vừa hỏi cậu có phải là Thang ngũ ca hay không, rồi cầu xin cậu hãy dủ lòng thương mà mua nó về.
Thang lão bản vốn dĩ chẳng ưa cái thói để người khác phải quỳ lạy dập đầu với mình, cậu liền vội vàng đỡ "thằng nhóc" này đứng dậy, gật đầu bảo: "Phải, ta chính là Thang ngũ ca. Mà sao con lại biết danh tự của ta?"
Gặng hỏi một hồi mới vỡ lẽ ra, thì ra trước đây khi còn ở ngoài cửa thành, con bé này từng được uống nước canh gừng ấm bụng và ăn bánh ngô cứu tế của nhà họ Thang.
Đúng là ơn cứu mạng bằng trời.
Cũng kể từ ngày hôm ấy, Thang đại lão bản chính thức thu nhận hai đứa nhỏ này về làm đồ đệ...