Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 120

Thiết Ngưu cùng Thang Hiển Linh đi một chuyến sang chợ Tây, ghé vào ngôi y quán nhỏ mà hai người thường lui tới khám bệnh. Trời đông giá rét, dạo này người đến xem bệnh rất đông, Thang Hiển Linh sợ bị lây cúm nên dùng khăn quàng cổ che kín nửa khuôn mặt.

"Sao thế? Có phải trong phòng nồng mùi thuốc quá làm ngươi khó chịu không?" Thiết Ngưu ân cần hỏi.

Giọng của Thang Hiển Linh nghe hơi nghẹt nghẹt sau lớp khăn quàng: "Ở đây nhiều người bệnh, lúc mọi người hô hấp hay nói chuyện dễ bắn nước bọt ra ngoài, người khỏe mạnh đến cũng rất dễ bị lây nhiễm."

Vị đại phu đứng bên cạnh nghe thấy thế liền nhìn vị phu lang trẻ tuổi này một cái, gật đầu tán đồng: "Vị phu lang này nói có lý đấy."

"Đại phu, phu lang nhà ta hình như có thai rồi." Thiết Ngưu lên tiếng.

Nghe vậy, thái độ bình thường của đại phu lập tức trở nên ôn hòa hơn hẳn: "Nếu đã có thai thì đúng là nên bảo trọng thân thể, không được cậy mạnh." Rồi bảo: "Hai người đi theo ta."

Ông dẫn hai người đến một góc khám bệnh vắng người hơn.

Thang Hiển Linh bấy giờ mới kéo khăn quàng xuống lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, lên tiếng cảm ơn đại phu.

"Không phải ta ghét bỏ gì ai đâu, chỉ là nếu bây giờ thực sự có đứa nhỏ, uống thuốc phong hàn vào sợ lại không tốt cho cả ta lẫn con."

Đại phu khẽ mỉm cười, hiếm khi ông gặp được một vị phu lang biết yêu quý bản thân mình như thế. Tầm thường các phụ nhân hay phu lang đến đây toàn nói câu "đừng quản ta, hãy cứu lấy con ta", nhưng người lớn mà không còn thì thai nhi trong bụng làm sao sinh ra được?

"Đưa tay đây ta xem nào. Mấy tháng gần đây ngươi có bị nôn khan, buồn nôn hay thèm ngủ không?"

Thang Hiển Linh tự mình đáp: "Hồi trước vào mùa hè ta có giảm cân, đến mùa hè năm nay thì sức ăn lớn hẳn ra. Ta chưa từng bị buồn nôn bao giờ, còn giấc ngủ thì xưa nay ta vẫn luôn ngủ rất ngon."

Đại phu nghe xong lại mỉm cười, vị phu lang này hẳn là người có tính tình rộng rãi, lòng không để bụng chuyện sầu lo nên mới có thể luôn ngủ ngon giấc như thế. Ông vừa bắt mạch vừa gật gật đầu, bảo: "Mạch tượng của ngươi rất tốt và vững vàng, thai nhi đã được bốn tháng rồi."

"Có cần phải uống thêm thuốc bổ dưỡng thai gì không ạ?" Thiết Ngưu sốt sắng hỏi.

Đại phu ngơ ngác hỏi lại: "Thai nghén của phu lang ngươi vô cùng khỏe mạnh ổn định, uống thuốc dưỡng thai làm cái gì?"

"Ta thấy người khác hay uống, lúc mang thai còn ăn nhiều tổ yến này nọ nữa." Thiết Ngưu phân trần. Gã cảm thấy phu lang nhà mình cũng cần phải được bồi bổ như vậy, "Phu lang nhà ta trước kia từng đến chỗ đại phu khám bệnh, khi ấy ngài bảo người  hắn bị thể hàn."

Đại phu hơi nhíu mày, lại đưa tay lên tiếp tục bắt mạch: "Không có thể hàn gì cả."

"Dạ, bốn năm trước mới khám thế ạ." Thang Hiển Linh giải thích.

Đại phu:......

Ông cũng chẳng buồn tức giận, đôi phu phu trẻ tuổi này nhìn một cái là biết ngay mới làm cha lần đầu, có chút căng thẳng và lo lắng thái quá cũng là điều khó tránh khỏi.

"Chẳng cần phải ăn tổ yến hay đồ bổ béo gì đâu, bất quá nếu hai người muốn ăn thì cũng không sao." Đại phu nhìn cách ăn mặc của hai người tuy không giống gia đình giàu sang phú quý, nhưng nghe cách nói năng cư xử lại như người có hiểu biết, liền dặn dò thêm: "Cứ ăn uống cơm nước, thịt cá như bình thường là được, đừng ăn quá nhiều đồ bổ béo quá mức. Phu lang sinh nở tốt nhất vẫn nên kiểm soát cân nặng một chút, béo quá lại không tốt đâu."

Thiết Ngưu vô cùng nghiêm túc, cẩn thận gật đầu ghi nhớ kỹ càng từng câu từng chữ, hắn còn chu đáo hỏi thêm đại phu về những món cần kiêng khem trong ăn uống.

"Để ta viết ra cho, tuyệt đối đừng ăn sơn tra hay mấy thứ đồ ăn có tính lạnh, chẳng hạn như dưa hấu, dưa chuột..."

Hai người bước ra khỏi y quán mà đầu óc vẫn còn chút ngu ngơ và hoảng hốt. Biết trước mười phần thì đến tám chín phần là có thai, so với việc được đại phu chính miệng xác nhận hoàn toàn là hai cảm giác khác biệt. Hai người nhìn nhau một cái, trên mặt ai nấy đều là điệu bộ cười ngây ngốc rồi lại tự trêu nhau đến mức bật cười vui vẻ hơn.

Thang Hiển Linh lên tiếng chọc ghẹo trước: "Sao cứ cười ngốc ra thế."

Thiết Ngưu vừa cười vừa gật đầu thừa nhận mình ngốc, bảo: "Bốn tháng rồi."

"Hắc hắc hắc." Thang đại lão bản giờ chỉ còn biết ngoác miệng cười tươi roi rói, lộ ra cả hàm răng trắng.

Sao tự dưng lại sắp có một bạn nhỏ thế này nhỉ.

Thang Lạt Lạt.

Thang Hiển Linh hiện tại lại cảm thấy cái tên này nghe thật vui tai, vô cùng xuôi tai, đặc biệt là siêu cấp dễ nghe luôn. Cậu đúng là một thiên tài mà. Cậu cũng chẳng còn vẻ cáu bẳn như thuốc pháo lúc trước, thực ra cái tính khí nóng nảy dạo này của Thang đại lão bản cũng chỉ phát tác với mỗi Thiết Ngưu, chứ đối với những người khác trong viện thì cậu vẫn trước sau như một, rất bao dung.

Cũng chỉ ở trước mặt Thiết Ngưu cậu mới có thể ăn h**p người nhà vài câu như thế, ấy là bởi vì cậu biết thừa Thiết Ngưu sẽ không bao giờ giận mình, lúc nào cũng bao dung và dỗ dành mình, nên mới có cái quyền cậy sủng mà kiêu, hờn dỗi như vậy.

"Hay là nhà mình làm một cái thùng xe nhé?" Thiết Ngưu đề xuất.

Thang Hiển Linh đang ngồi trên xe đẩy tay, hắc hắc cười bảo được: "Dù sao nhà mình đất rộng tha hồ có chỗ để, ngày thường chở hàng thì dùng xe đẩy, còn lúc chở người thì dùng xe có mui che."

Hai người cứ ôm cái niềm vui ngốc nghếch ấy suốt dọc đường về đến nhà. Tưởng Vân và Thang Trân ở nhà cứ ngóng ngóng trông trông hai đứa, vừa nghe thấy động tĩnh ngoài cửa đã lật đật chạy ra đợi sẵn. Còn chưa kịp mở mồm hỏi, Tưởng Vân nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt hai đứa thì còn gì mà không hiểu nữa?

"Chẳng cần hỏi đâu, định là có tin vui thật rồi." Tưởng Vân quay sang nói với Nhị Nương.

Thang Trân cũng thực lòng mừng rỡ thay cho em nàng. Ngũ ca nhi thành thân đến năm thứ tư rồi mới có mụn con, nàng lại chợt nhớ đến hồi mình mới gả vào nhà họ Thôi, mãi mà chẳng hoài thai nổi, đến năm thứ ba mới sinh được đứa đầu lòng. Cũng may là tình cảm giữa đệ đệ và Thiết Ngưu rất tốt, phía bên thúc thúc thân nhân của Thiết Ngưu cũng không có ai thúc ép, hối thúc gì.

Cứ ngỡ khi nghĩ lại những chuyện cũ ấy sẽ buồn lòng lắm, nhưng Thang Trân chợt nhận ra, khi nàng hồi tưởng lại những cay đắng, xót xa phải chịu đựng ở Thôi gia năm xưa, tâm trạng lại vô cùng bình thản, giống như chuyện chẳng có gì to tát cả. Nếu không nhờ dịp Ngũ ca nhi đón tin vui lần này, có khi nàng cũng chẳng thèm nhớ tới.

"Đại phu bảo sao con?"

Thang Hiển Linh đáp: "Được bốn tháng rồi ạ, đại phu bảo thai rất khỏe, không có vấn đề gì sất."

Tiểu Mễ đang ở ngoài sân xào cốt lẩu, mùi mỡ bò và ớt cay bốc lên thơm nức mũi. Thang Hiển Linh buổi sáng ra cửa mới chỉ lót dạ bằng hai cái bánh bao và một bát cháo, hiện tại bụng dạ đã đói đến mức kêu biểu tình rồi, cậu liền bảo: "Trưa nay nhà mình cũng nhúng lẩu ăn đi ạ."

Tưởng Vân:...... Bà thì chịu, chẳng ăn nổi lẩu cay đâu.

"Con với nhị tỷ và Thiết Ngưu ăn đi, ta với mấy đứa nhỏ ăn canh thịt dê." Tưởng Vân nói.

Thang Hiển Linh liền cười tủm tỉm bảo: "Con với nhị tỷ cùng một khẩu vị, hai chị em con đều ăn được cay tuốt!"

Chuyện này đúng là sự thật. Kể từ khi trời đổ lạnh, nhà họ Thang chẳng có gì nhiều chứ cốt lẩu thì ê hề. Thang Hiển Linh sau khi mang thai lại rất hảo ngọt hảo cay, có đôi khi ngại ngồi ăn lẩu nhúng chậm rì rì, cậu dứt khoát lấy luôn khối cốt lẩu ra làm một đĩa lẩu trộn cay rát hoặc xào khô. Những người khác trong nhà, như Tưởng Vân thì không ăn được cay, Thiết Ngưu thì thấy bình thường, ăn ké được chứ không ham ngày nào cũng nuốt, thành ra chỉ có mỗi Thang Trân là thấy thơm ngon hợp gu.

Thế là hai chị em tâm đầu ý hợp, có ăn món này mỗi ngày cũng chẳng biết chán là gì.

Thang Trân vừa nghe đến chuyện ăn cay, lần này lại có chút đắn đo. Thang Hiển Linh thấy vậy liền hỏi: "Nhị tỷ, hôm nay tỷ không muốn ăn lẩu cay rát nữa à?" Không đúng nha, hai hôm trước nhị tỷ còn lẩm bẩm bảo đợi hôm nào rảnh rỗi, cả nhà phải quây quần đánh chén một bữa lẩu ra trò cơ mà.

"Cũng không phải." Thang Trân ngập ngừng chau mày, liếc thấy Thiết Ngưu đang bận dỡ hàng không nghe thấy gì mới ghé tai nói nhỏ: "Người ta cứ bảo 'chua trai cay gái', ngươi lại thích ăn cay thế này thì..." Nàng là đang nghĩ đến bản thân mình năm xưa.

Thang Hiển Linh:......

"Nhị tỷ, tỷ nói nghiêm túc đấy à?"

Ánh mắt của Ngũ ca nhi nhìn sang khiến Thang Trân có chút bối rối, tay chân tự dưng lóng ngóng chẳng biết để đâu cho phải.

Thang Hiển Linh thấy thế, lòng tràn ngập sự bao dung, cậu kiên nhẫn giải thích rõ ràng để gỡ nút thắt cho tỷ mình: "Trước tiên chưa bàn tới chuyện câu tục ngữ 'chua trai cay gái' kia có đúng thật hay không, nhưng riêng việc sinh con đẻ cái này, tỷ đã ở nhà mình lâu như vậy rồi, đâu phải ai cũng giống như nhà lão Thôi Bá An, trong đầu lúc nào cũng chỉ khư khư muốn một đứa con trai. Con của ta và Thiết Ngưu, cốt nhục của hai đứa bọn ta."

Hoàn toàn không liên quan gì đến giới tính cả.

Đơn giản đó là em bé của hai người bọn họ, là Thang Lạt Lạt mà thôi.

Thang Trân sực tỉnh ra, nàng cuống cuồng như thể mình vừa lỡ lời làm sai chuyện gì lớn lắm, muốn giải thích nhưng lại nghẹn lời chẳng biết phải nói sao. Ngay lúc đó, đôi bàn tay nàng đã được em trai chủ động nắm lấy, siết thật chặt như một sự chở che và vỗ về.

"Nhị tỷ, ta không trách tỷ và cũng chẳng để bụng câu nói này đâu. Nếu có trách, có giận thì em chỉ oán hận nhà lão Thôi Bá An, oán hận lão Thang thôi. Nếu không phải bọn họ ép uổng tỷ, ngày ngày chì chiết, dùng cái tư tưởng ấy để đày đọa tỷ, thì tỷ đã chẳng bao giờ nghĩ ngợi như thế."

"Ta biết tỷ nói vậy là vì muốn tốt cho ta, nhưng cái 'tốt' theo kiểu ấy, ở chỗ ta không tính là chuyện tốt." Thang Hiển Linh nhìn nhị tỷ, khẽ mỉm cười: "Nhị tỷ, tỷ đừng hoảng hốt, chúng ta cứ chậm rãi mà trưởng thành thôi."

Nỗi hoảng sợ khép nép trong lòng Thang Trân vừa rồi đã được những lời thủ thỉ của em trai nhẹ nhàng vuốt phẳng. Nàng vừa mới nghĩ bậy, sợ mình lỡ lời làm phật ý em trai, trời thì rét mướt thế này, ngộ nhỡ em trai không vui rồi đuổi mấy mẹ con nàng ra khỏi nhà thì biết trông cậy vào đâu.

Nàng lại còn tự ti nghĩ, có phải bản thân mình đúng như lời Thôi gia mắng chửi, là kẻ không biết điều, không sinh được con trai nên vô dụng, làm việc gì cũng chẳng nên hồn hay không.

"Ta đều đã ngần này tuổi đầu rồi chứ nhỏ nhắn gì nữa đâu." Thang Trân gượng gạo thốt lên một câu. Nàng làm mẹ mấy đứa trẻ rồi còn gì.

Thang Hiển Linh bật cười: "Tỷ nhìn mẹ xem, mẹ bây giờ so với ngày trước có phải đã khác một trời một vực rồi không? Mẹ cũng đang lớn lên đấy thôi, và tỷ cũng vậy."

Thang Trân bừng tỉnh hiểu ra, trưởng thành mà em trai nói hoàn toàn không phải là chuyện lớn lên về vóc dáng hay tuổi tác.

Lời nói chính là điểm đến tức ngăn, chỉ cần chạm đúng chỗ là dừng lại.

Thang Hiển Linh không cần phải dông dài thêm nữa, bởi chính nhị tỷ cũng đang tự mình thay đổi rồi. Mấy tháng trước, lúc mới đầu, tỷ ấy cứ hễ gặp người là lại lải nhải kể khổ về chuyện Thôi gia, chuyện gã Thôi Bá An giấu tỷ ấy có người đàn bà khác và có cả con riêng bên ngoài, cứ nhắc tới là khóc lóc sướt mướt. Đến sau này, nhị tỷ không còn than vãn với người ngoài nữa, chỉ có mấy đứa nhỏ là thi thoảng lại lén chạy đến nói nhỏ với cậu: "A thúc ơi, mẹ con lại ngồi khóc thầm một mình kìa."

Nhưng khoảng hơn một tháng trở lại đây, nhị tỷ rất hiếm khi nhắc đến Thôi gia và cũng chẳng mấy khi rơi lệ nữa.

Có tiến bộ là tốt rồi.

Vào những ngày cận Tết, đến hạn giao hàng cho Puss đại nhân để ông ta cùng thuộc hạ trở về bộ lạc. Đoàn người của ông ta đánh xe kéo theo cơ man là hàng hóa chất đầy vun vút. Khi nhìn thấy số cốt lẩu, Puss đại nhân tỏ ra vô cùng phấn khởi. Có lẽ vì sắp được về nhà nên tâm trạng vốn đã vui vẻ, ông ta ra tay cực kỳ hào phóng, ngoài tiền cốt lẩu sòng phẳng còn thưởng thêm một túi đá mã não nặng trịch.

Thang Hiển Linh:......

"Ha ha ha ha, người anh em tốt của ta, người bạn thân thiết của bộ lạc ta ơi! Cái cốt lẩu của ngươi ta ăn thử rồi, ngon lắm, ăn vào người cứ nóng hôi hổi lên ấy!" Puss đại nhân oang oang nói.

Thang Hiển Linh đáp: "Ngài thích là tốt rồi ạ." Cậu thực lòng có chút ngại ngùng, liền nói thêm ngay: "Hiện tại vì giống ớt cay còn khan hiếm nên mới bán đắt, đợi hai năm nữa khi ta trồng được nhiều ớt hơn, ta nhất định sẽ giảm giá cho ngài, một khối chỉ tính ngài hai trăm văn tiền thôi."

Puss thoáng ngẩn ra, rồi chòm râu xồm xoàm dưới cằm ông ta khẽ rung lên theo một nụ cười thêm vài phần chân thành, ông ta gật đầu lia lịa: "Được, người bạn tốt của ta, ta chờ ngày đó của ngươi."

Ông ta là người ngoại bang, bộ lạc lại nhỏ. Triều đình một mặt muốn thu thập bộ lạc của ông ta nên phong cho cái chức quan hữu danh vô thực, mặt khác lại vẫn cần dùng đến sức mạnh của bộ lạc ông ta, những điều này ông ta đều nhìn thấu cả. Đám quan viên chính thống ở thành Phụng Nguyên này vốn chẳng thèm để ông ta vào mắt, chỉ có mỗi người tên Lưu Bảo Giám là còn đối đãi có chút hết lòng hết dạ, tuy rằng lão già đó cũng khéo léo giảo hoạt đầy mình, nhưng được cái quan hệ rộng, rất được việc.

Nào ngờ, vị tiểu lão bản mà Lưu Bảo Giám giới thiệu cho ông ta đây......

Lại có thể giữ được một chút lòng dạ thật thà đến thế.

Chân thành là tốt rồi, trên đời này lòng chân thành mới là thứ đáng quý nhất.

Thang lão bản cũng chẳng thể ngờ được Puss đại nhân lại đánh giá mình chân thành như vậy, nếu mà biết thì cậu lại càng thêm ngượng chín mặt. Lúc này cậu đang ôm túi tiền cùng Thiết Ngưu đi bộ về tiệm ăn. Sắp đến Tết rồi, tiệm cơm nhỏ cũng chuẩn bị cho nghỉ vài ngày, tranh thủ thời gian này phải làm thêm thật nhiều cốt lẩu, bởi thực khách ai nấy đều muốn mua thật nhiều về tích trữ để Tết còn đem ra chiêu đãi họ hàng, bạn bè.

Tiệm ăn nhà họ Thang dùng sạch sành sanh số nguyên liệu còn lại, cố bán thêm năm ngày nữa rồi chính thức đóng cửa nghỉ Tết.

"Vẫn theo lệ cũ nhé, mọi người cứ dọn dẹp tiệm ăn cho sạch sẽ rồi về trước đi, hai ngày nữa quay lại đây nhận quà Tết rồi chúng ta cùng mở tiệc tất niên." Thang đại lão bản lên tiếng thông báo.

Mọi người nghe xong, ai nấy đều hăng hái, nhiệt tình hơn hẳn.

Ngày hôm sau, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu dẫn theo mẹ, nhị tỷ cùng mấy đứa nhỏ ra chợ Đông để ngâm mình trong bồn tắm nước nóng cho thơm tho sạch sẽ. Trước khi vào phòng tắm, Thiết Ngưu còn không quên dặn dò phu lang nhà mình: "Ngươi đừng có ngâm lâu quá đấy nhé, sàn nhà ở đó trơn trượt lắm, lúc tắm rửa nhớ đi đứng cẩn thận, chú ý an toàn."

Thang Hiển Linh ngoài miệng thì cằn nhằn: "Biết rồi, biết rồi, dạo này ngươi cứ như ông cụ non lải nhải suốt ấy." Nhưng thực chất cái mặt cậu đã cười rạng rỡ như hoa nở rồi.

Tắm táp xong xuôi, bước ra ngoài ai nấy da dẻ cũng trắng trẻo, hồng hào, mấy đứa nhỏ thì mặt mày hớn hở, ngập tràn không khí vui tươi của ngày Tết.

Thang Hiển Linh hớn hở bảo: "Đi thôi, chúng ta sang chợ Tây mua quần áo mới, mua hoa cài tóc, mua đồ chơi, sẵn tiện sắm sửa cho xong hết đồ Tết luôn một thể. Mẹ với nhị tỷ cứ chọn quà cáp đem về bên ngoại nhé."

"Mẹ biết rồi." Tưởng Vân lên tiếng nhận lời.

Thang Trân thì có chút ngại ngùng: "Ngũ ca nhi, ngươi đừng mua cho mấy đứa nhỏ nhiều đồ quá......"

Liền bị Tưởng Vân gạt đi ngay: "Sắp Tết đến nơi rồi, Ngũ ca nhi nó đã muốn tiêu tiền thì con cứ để yên cho nó tiêu, đừng có cản."

"Dạ, vậy được ạ."

Hồi trước Thang Hiển Linh từng đánh cược với nhị tỷ rằng trước Tết gã Thôi Bá An thế nào cũng không mò đến đón nàng về. Nhưng giờ Tết đã cận kề trước mắt, cậu tuyệt nhiên không hé môi nhắc lại chuyện này một lời nào nữa, cậu thắng thì đã sao chứ, lúc này mà còn lôi chuyện đó ra nói chẳng phải là xát muối vào lòng, làm nhị tỷ bẽ bàng lắm sao.

Cậu thèm vào ba cái chuyện thắng thua vô thưởng vô phạt ấy, mục đích duy nhất của cậu chỉ là muốn nhị tỷ cùng mấy đứa nhỏ được sống những ngày tháng tốt đẹp, ấm êm hơn mà thôi.

Thang Trân ngày qua ngày cũng dần lấy lại sự bình thản. Hồi mới đầu sang đây phụ việc, thấy Thôi Bá An mãi không chịu tới, thỉnh thoảng nàng vẫn hay bồn chồn ra trước cửa ngó nghiêng ngóng trông. Còn hiện tại, nàng chẳng còn làm cái việc vô ích ấy nữa.

Đã ăn Tết là phải chi tiền, Thang đại lão bản năm nay trúng đậm, lộc lá đầy nhà nên phúc lợi của người làm cũng được cậu nâng lên một tầm cao mới.

Mỗi người được thưởng hẳn một con dê, hai con gà, hai con vịt, một túi bánh kẹo mứt lạc hướng dương, thêm một túi quả khô và một vò rượu ngon, kèm theo tiền thưởng cuối năm của mỗi người là năm lượng bạc ròng.

Quà Tết năm nay so với năm ngoái đúng là một trời một vực. Lúc bọn họ nhóm Đồng tẩu đến viện để họp mặt tất niên, nhìn thấy đống quà phúc lợi mà ai nấy đều không khỏi kinh ngạc, thưởng hẳn một con dê nguyên con thế kia thì thật sự là hào phóng đến phát hoảng.

"Toàn là đồ đạc thế này thì chúng tôi xách về sao cho hết đây." Đồng tẩu ngoài miệng thì kêu ca thế chứ mặt mày đã cười rạng rỡ như hoa nở.

Thang Hiển Linh cười bảo: "Không có gì phải vội đâu, hôm nay xách không hết thì ngày mai bảo người nhà sang đây phụ một tay."

"Năm nay tiệm ăn của chúng ta buôn bán khấm khá, tất cả là nhờ mọi người đã không quản ngại tăng ca, lúc nào cũng hết lòng hết dạ vì cửa hàng. Thuyền lên thì nước lên, mọi người đồng lòng chung sức làm nên thành quả thì tiền thưởng và quà cáp cuối năm nhiều hơn cũng là điều xứng đáng được nhận."

Mọi người phấn khởi, đồng loạt chắp tay cúi đầu cảm ơn và chúc Tết đại lão bản.

A Lương vốn định bụng phải tích cóp dăm bảy năm mới đủ tiền mua một gian nhà nhỏ, giờ thấy mục tiêu ngày một gần ngay trước mắt, cái dáng vẻ ủ dột, sầu khổ hồi năm đầu mới đến tiệm đã bay biến tự bao giờ. Gương mặt vẫn là gương mặt ấy, nhưng trong mắt, trên môi giờ đã ngập tràn sinh khí rạng ngời.

Nhà Lư Tam Nương ở ngay gần đó, nàng hớn hở chạy vội về gọi cả đại ca lẫn nhị ca sang khênh dê.

Lư phụ vừa nghe thấy thế liền bật dậy, đi thẳng ra phía cổng sân, ngơ ngác hỏi: "Lại còn thưởng cả dê nguyên con cơ à?"

"Vâng ạ, tụi con mỗi người được một con dê luôn." Lư Tam Nương hồ hởi đáp.

Trần Xảo Liên và Trâu Lăng cũng ngẩn cả người. Trần Xảo Liên hỏi lại: "Con cũng có phần nữa hả?"

"Có chứ mẹ, con là người của tiệm thì tất nhiên phải có rồi."

Mấy ai còn nhớ, mới hai năm trước thôi, trong căn sân nhỏ của nhà họ Lư này, bà mẫu nàng dâu ngày nào cũng hục hặc, ngầm đấu đá lẫn nhau chỉ vì thiếu thốn tiền bạc. Mùa đông năm ấy, Lư phụ thèm một bát canh dê mà chẳng dám ăn, chỉ bấm bụng mua ít lòng mề về nấu tạm, thế mà cuối cùng cả nồi canh lòng dê cũng bị hất đổ tan tành.

Vậy mà giờ đây mới qua bao lâu, nhà họ đã có hẳn một con dê nguyên vẹn để ăn Tết.

Lại còn là do chính cô con gái nhà mình mang về nữa chứ......

"Ngoài dê ra, còn có cả rượu ngon, bánh kẹo, mứt lạc hướng dương với gà vịt nữa cơ. Lão bản còn thưởng thêm cho mỗi người năm lượng bạc ròng, cha mẹ nhớ giữ kín tiếng, đừng kể với người ngoài nhé." Lư Tam Nương dặn dò.

Lư phụ gật đầu lia lịa, còn Trần Xảo Liên thì tặc lưỡi bảo: "Nhà mình chẳng nói thì cả cái phố này người ta cũng biết thừa rồi. Tiệm ăn nhà họ Thang đối đãi với người làm hậu hĩnh thế nào ai mà chẳng rõ, huống chi năm nay lại thưởng nhiều đồ thế này, lúc chất hàng lên xe kéo qua ngõ là hàng xóm láng giềng đã nhìn thấy hết cả."

"Mà nhắc mới nhớ, từ ngày Tam Nương vào làm ở nhà họ Thang, cả cái phường Bát Hưng này ai nhìn vào cũng thèm nhỏ dãi cái chỗ làm béo bở của con, tiếc là nhà họ Thang không thiếu người nên chẳng tuyển thêm."

Trâu Lăng nghe bà mẫu nói vậy cũng gật đầu phụ họa: "Đúng đấy ạ, có người còn tìm đến tận chỗ con hỏi thăm, bảo là muội muội tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, mai mốt gả chồng rồi thì tiệm họ Thang có thiếu người không, liệu con gái nhà họ có thể vào thế chỗ của Tam Nương được không nữa chứ."

Trần Xảo Liên vừa nghe đã nổi đóa, cuống lên hỏi: "Thế con bảo sao? Nhà ai mà mặt dày vô sỉ dám mở mồm ra nói cái câu ấy thế hả?"

"Con mắng cho một trận lôi đình rồi." Trâu Lăng kể tên nhà kia ra.

Trần Xảo Liên nghe xong liền cùng con dâu đứng về một chiến tuyến, mắng mỏ một trận lây rồi khen Trâu Lăng mắng rất hay, rồi bảo: "Lần sau mà còn gặp lại, nếu con nể mặt không dám xé xác chúng nó ra thì cứ về gọi mẹ, mẹ phải đến tận nhà mắng vuốt mặt không kịp mới thôi."

Giờ đây hai người chẳng còn chuyện gì để tị nạnh cãi vã, mối quan hệ ngược lại còn hòa thuận, khăng khít hơn hẳn ngày xưa.

Lư Tam Nương nghe mẹ với tẩu tẩu trò chuyện một hồi bỗng thấy có chút hụt hẫng, mất hứng. Vừa rồi rõ ràng hai người còn đang khen ngợi nàng, thế nào bây giờ quay đi quay lại đã chẳng ai khen nữa rồi, nàng chính là người vừa mang về cho nhà ngần ấy thứ đồ Tết cơ mà......

Lát sau, càng nghe Lư Tam Nương càng thấy lòng dạ bồn chồn khó chịu. Lư Tam Nương như hiểu ra điều gì, bèn ấp úng lên tiếng: "Con chưa muốn lấy chồng sớm thế đâu."

"Nhị ca con còn chưa cưới vợ nữa là, con việc gì phải vội, cứ thong thả chờ thêm ba bốn năm nữa rồi tính." Trần Xảo Liên cười ha hả bảo, dứt lời liền thúc giục Đại Lang và Nhị Lang mau chân sang nhà họ Thang phụ bưng đồ Tết về.

Đêm hôm ấy, cả nhà họ Lư được xì xụp một bữa canh bánh bột thịt dê ngon lành.

Trần Xảo Liên làm trò trước mặt cả nhà, tuyên bố rõ ràng: "Mẹ với cha các con bàn rồi, chuyện cưới xin của Nhị Lang không có gì phải vội, cứ gác lại vài năm nữa cũng được, muộn nhất là năm hai mươi tuổi phải định thân. Tam muội của các con hiện tại đã có tiền đồ, tháng nào cũng mang tiền về phụ giúp gia đình, nhưng riêng khoản tiền thưởng cuối năm này thì không ai được động vào, phải cất kỹ để dành làm của hồi môn cho Tam Nương."

"Mấy năm nay chuyện ăn uống chi tiêu trong nhà đều nhờ có Tam Nương đỡ đần. Sau này Tam Nương đi lấy chồng, hai đứa làm ca ca tẩu tẩu cũng phải biết điều mà bù đắp, thêm thắt cho muội tử một khoản."

Lư Đại Lang gật đầu: "Dạ, điều đó là dĩ nhiên rồi mẹ."

"Nên làm như vậy ạ." Trâu Lăng cũng gật đầu đồng tình.

Lư Nhị Lang liền vâng dạ đáp ứng.

Cả nhà họ Lư quây quần hòa thuận, không khí ấm cúng hẳn lên. Đồng tiền đúng là cái gân cái cốt của con người, lúc ngặt nghèo không có tiền thì đâm ra nhỏ mọn hay sinh sự, giờ kinh tế trong nhà đã khấm khá, thư thả, mọi thứ lại đâu vào đấy, tốt đẹp như xưa.

Năm nay đón Tết, gia đình tam tỷ không về chơi nên gian sân nhà họ Thang có phần hơi quạnh quẽ hơn mọi lần.

Đến đêm ba mươi, hai cha con nhà họ Thôi, nhà họ Lư, rồi cả nhà Chu Hương Bình, cùng đám người Tiểu Mễ, Đồng tẩu, A Lương đều dắt díu con cháu, thế hệ trẻ tuổi sang nhà họ Thang chúc Tết. Tưởng Vân chuẩn bị sẵn bao lì xì phát cho tụi nhỏ, mỗi bao tuy không nhiều nhặn gì, chỉ có mười mấy văn tiền lẻ nhưng chủ yếu là lấy phúc, lấy niềm vui tiếng cười ngày Tết.

Mùng ba Tết, cả nhà đại tỷ sang chơi chúc Tết.

Đến mùng năm, mẹ cùng nhị tỷ dắt mấy đứa nhỏ sang bên nhà đại tỷ, còn Thang Hiển Linh vẫn theo lệ cũ, dắt theo tứ ca nhi cùng Thiết Ngưu đi xe về thăm thôn. Cậu vừa mới đặt chân vào đầu thôn đã thấy căn sân nhà họ Trương náo nhiệt vô cùng. Dân làng nô nức kéo đến nhà họ Trương chúc Tết, đi lại rộn ràng, vừa vặn bắt gặp Thang lão bản tới chơi liền nhao nhao vây quanh nói toàn những lời cát tường, chúc tụng tốt đẹp.

Tất cả cũng nhờ vụ ớt cay năm nay thắng lớn giúp mọi người kiếm được một khoản khá khẩm, thành ra ai nấy đều hớn hở ra mặt.

Vương a thúc chuẩn bị sẵn nào là hạt dưa, hạt lạc cùng kẹo mạch nha, niềm nở mời mọi người vào nhà chính ngồi uống nước nói chuyện. Tuy nhiên, dân làng đều là những người biết điều và tinh ý, thấy Thang lão bản cùng Thiết Ngưu dắt theo đứa nhỏ đến thăm nhà, bọn họ cũng không nán lại quấy rầy quá lâu, tránh làm ảnh hưởng đến thời gian riêng tư sum họp của gia đình.

Trương Hải Ngưu lôi kéo tay tứ ca nhi đòi dắt đi tìm Xuyên Tử chơi, trước khi đi còn không quên ngoan ngoãn ngửa cổ hỏi xin phép a cha và a ca xem có được không.

Tứ ca nhi năm nay lớn thêm một tuổi, vóc dáng trông đã cứng cáp, khỏe mạnh hơn trước nhiều.

"Đội cái mũ quả dưa vào cho cẩn thận nhé, tuyệt đối không được bén mảng ra phía mặt sông trượt băng đâu đấy, chơi ở ngoài một chốc thôi rồi phải vào nhà ngay nghe chưa."

"Con làm thúc thúc thì phải biết đường mà trông nom tứ ca nhi cho cẩn thận vào."

Trương Hải Ngưu ríu rít cam đoan đủ điều, rồi vô cùng hớn hở nắm tay tứ ca nhi dắt đi. Đi được một đoạn cậu nhóc liền khựng lại, chẳng phải vì chê tứ ca nhi bước đi chậm chạp, mà Trương Hải Ngưu lại thoăn thoắt ngồi xổm xuống đất, bảo: "Tứ ca nhi mau leo lên lưng a thúc đi, a thúc cõng con đi nào. Quãng đường phía trước tuyết vừa dày vừa bẩn, dính vào bết hết giày tất rồi đôi chân nhỏ của con lại lạnh buốt ra thì khổ."

Trên đầu tứ ca nhi đang đội một chiếc mũ quả dưa bằng da thỏ lông xù xù trông cực kỳ ngộ nghĩnh, cổ quấn chiếc khăn lông ấm áp, trên người mặc chiếc áo gile nạm viền lông xốp mềm, cả người trông cứ phấn điêu ngọc trác, xinh xắn và ngoan ngoãn như một búp bê bằng sứ.

Thấy thúc thúc bảo vậy, đứa nhỏ lí nhí đáp: "Nặng lắm, a thúc ơi con nặng lắm."

Trương Hải Ngưu vừa nghe thấy thế thì sướng rơn, nhe răng cười quay đầu lại bảo: "Tứ ca nhi sợ ta mệt đấy à? Cứ leo lên đi, thúc không mệt đâu, con nhẹ hều hà, chẳng nặng tí nào sất."

Tứ ca nhi nhìn Trương Hải Ngưu, cũng nhoẻn miệng cười.

Đứa nhỏ tuy còn bé tí, nhưng trong lòng như có mắt vậy, ai thật lòng tốt với mình, ai giả vờ giả vịt là bé đều phân biệt được hết. Thế là bé bước lên hai bước, bẹp một cái phóng thẳng lên nằm bò trên lưng thúc thúc.

Bị tứ ca nhi áp sát một cú như vậy, Trương Hải Ngưu sướng đến mức muốn bay lên mây.

Cậu nhóc cõng tứ ca nhi nhà mình sải bước đi phăng phăng về phía nhà Xuyên Tử, còn chưa tới cổng sân đã vươn cổ lên gào lớn: "Xuyên Tử ơi Xuyên Tử, tứ ca nhi nhà ta năm nay sang thăm ta này!"

Xuyên Tử còn chưa ló mặt ra, tiếng đã vọng từ trong nhà: "Hải Ngưu, không biết còn tưởng ngươi đã bảy tám chục tuổi đầu, có đứa cháu đích tôn sang thăm không bằng."

Hai đứa trẻ vừa gặp đã đấu mồm đấu miệng.

"Ngươi cứ việc ngồi đấy mà thèm đi!"

Xuyên Tử vốn định mạnh miệng bảo mình thèm vào, nhưng vừa bước ra ngoài nhìn một cái, giữa ngày tuyết rơi trắng trời liền thấy ngay đứa nhỏ trên lưng bạn nối khố. Thằng bé lớn lên trông còn đẹp hơn cả búp bê trong thành, nó tuy chưa từng được lên thành bao giờ, nhưng nghe Hổ Tử ca kể lại thì người thành phố ai nấy đều trắng trẻo, đẹp đẽ lắm.

Mà tứ ca nhi nhà Trương Hải Ngưu thì đúng là đẹp thật.

"Con chào Xuyên Tử thúc ạ." Tứ ca nhi ngoan ngoãn cất tiếng gọi.

Xuyên Tử vừa nghe xong, bao nhiêu vẻ mạnh miệng bay biến sạch sành sanh, chỉ còn biết nhe răng ra cười toe toét.

Trương Hải Ngưu:...... Liền quay người cõng phắt tứ ca nhi đòi đi về.

Xuyên Tử rối rít gọi giật mấy tiếng rồi lót tót chạy đuổi theo, cười ha hả trêu: "Trương Hải Ngưu, ngươi ghen tị đấy à? Tứ ca nhi nhà ngươi vừa đẹp vừa ngoan lại còn hiểu chuyện nữa chứ, còn gọi ta là Xuyên Tử thúc cơ mà!"

"Hừ, ngươi mà còn nói thêm một câu nào nữa thì ta đi về đây."

"Ha ha ha, ta biết ngay là nói trúng tim đen ngươi rồi mà."

"Thôi đi đi, tụi mình ra bờ sông chơi." Xuyên Tử lôi kéo bạn.

Trương Hải Ngưu lắc đầu: "Cha ta không cho ta dẫn tứ ca nhi ra bờ sông trượt băng đâu."

"Thì đừng xuống mặt sông, vạn nhất chỗ đấy băng mỏng, sụt trúng hố băng thì khốn."

Mấy đứa nhỏ rốt cuộc vẫn rủ thêm đám bạn trong xóm ra bờ sông, có điều bọn chúng đúng là không bén mảng xuống mặt sông chơi thật, chỉ ở trên bờ đùa nghịch với nhau. Chơi được một lúc, gió thổi làm hai má tứ ca nhi đỏ ửng lên như quả táo chín, Trương Hải Ngưu thấy vậy liền bảo: "Không chơi nữa, ta phải dắt tứ ca nhi về nhà đây."

"Đi thôi tứ ca nhi, thúc cõng con nào."

Trương Hải Ngưu vừa ngồi xổm xuống một cái, tứ ca nhi đã thoăn thoắt bò ngay lên lưng.

Đám bạn đi cùng:......

Xuyên Tử cười ha hả trêu: "Trương Hải Ngưu giờ thành ngựa cưỡi cho tứ ca nhi rồi cơ đấy, chứ phải như trước đây thì làm sao mà mới chơi một tí ngươi đã chịu mò về."

"Ngươi đừng có mà cười, quay đầu lại hai đứa mình so tài xem đứa nào chạy nhanh hơn." Giọng Trương Hải Ngưu vang lên oang oang như sấm dậy.

Tứ ca nhi cứ ngỡ thúc mình đang nổi giận thật, bèn vươn đôi bàn tay nhỏ nhắn ra ôm lấy má thúc. Bé không nhìn thấy mặt thúc, chỉ ngoan ngoãn nằm rạp trên tấm lưng vững chãi, cất giọng mềm mại vỗ về: "Thúc ơi đừng giận mà."

"Hắc hắc hắc, ta có giận tí nào đâu mà. Tụi mình về nhà thôi, a thúc lấy bánh xốp nướng táo đỏ cho tứ ca nhi ăn nhé, bánh này do chính tay ông nội làm đấy, bên trong còn trộn cả đường đỏ ngọt lịm nữa cơ......"

Thế là hai thúc cháu dắt nhau về phòng, ngoan ngoãn ngồi trên giường sưởi đun bằng đất nện mà nhâm nhi bánh xốp.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu ở lại trong thôn chơi tận đến mùng mười Tết. Năm nay tiệm ăn không có việc gì lớn cần phải vội vã trở về sớm, những ngày tháng sống ở nông thôn quả thực vô cùng nhàn nhã, thư thái. Vương a thúc và Trương thúc sau khi biết tin cậu mang thai thì chăm bẵm, cung phụng cậu chẳng khác nào đối đãi với tứ ca nhi bé bỏng.

"Con không sao đâu mà, thật đấy ạ, vẫn chạy nhảy được đây này."

Vương Tố Tố gạt đi: "Thì cũng phải cẩn thận một chút chứ, con mau dắt tứ ca nhi vào phòng ngồi trên giường sưởi cho ấm đi."

Trương Hoài đứng bên cạnh tặc lưỡi cảm thán: "Năm nay thời tiết có vẻ rét buốt hơn mọi khi, lượng tuyết rơi xuống cũng dày hơn hẳn."

"Thế thì cũng may là năm nay tam tỷ nhà con không về đón Tết, chứ đường xá thế này mà đi lại thì phiền phức lắm." Thang Hiển Linh chép miệng bảo.

Trương Hoài tiếp lời: "Kỳ thực ở vùng mình tuyết có rơi dày một chút thì đến đầu xuân năm sau, khi tuyết tan ra thấm vào đất lại rất tốt cho hoa màu ruộng vườn. Chỉ sợ những nơi khác tuyết cũng đổ xuống dồn dập, nhiều quá lại dễ hóa thành tai họa."

"Phỉ phỉ phỉ, Tết nhất năm mới mà ngươi cứ nói gở cái gì thế không biết." Vương Tố Tố lập tức lườm một cái, mắng át đi.

Trương Hoài nghe phu lang trách thì vội vàng nhận lỗi ngay: "Đúng đúng đúng, cái miệng ta lại ăn nói bậy bạ rồi."

Thiết Ngưu đứng bên cũng cảm nhận được mùa đông năm nay giá rét lạ thường. Tuy nhiên vùng Tây Đô Châu này vốn là một mảnh đất lành, vị trí hơi thiên về hướng Bắc lại có dòng sông chảy qua nên đất đai vô cùng phì nhiêu, màu mỡ. Đã vậy nơi đây còn được bao bọc bởi một dãy núi uốn lượn trùng điệp che chắn, lật lại dòng lịch sử mà xem thì vùng này dường như chưa từng phải gánh chịu trận thiên tai nào quá lớn.

Nếu nói đến thiên tai do tuyết rơi quá dày, thì vùng Túc Bắc phía bên kia mới hay xảy ra.

Nơi đó khí hậu khắc nghiệt và khổ hàn hơn nhiều, lại có cả sông lớn biển rộng bao quanh, thỉnh thoảng còn phải đối mặt với nạn lũ lụt hoành hành nữa.

Thiết Ngưu thầm nghĩ ngợi một hồi nhưng rốt cuộc vẫn giữ kín trong lòng không nói ra. Đúng như lời vương a thúc vừa mắng, ngày Tết nhất chẳng nên thốt ra mấy lời đen đủi, xui xẻo, ngộ nhỡ làm cho phu lang nhà hắn lo lắng, hoảng sợ thì không tốt chút nào.

Năm nay trời rét buốt lại đổ tuyết dày, Trương Hoài và Vương Tố Tố thương con trai nhỏ nên không cho Hải Ngưu đi theo hai người về thành. Hai ông bảo: "Đợi qua mấy ngày nữa chúng ta cùng lên thành, có ở lại chơi thêm hai ba ngày cũng được."

Trương Hải Ngưu nghe vậy chỉ biết mếu máo, rầu rĩ nhận lời.

Đến khi Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu dắt theo tứ ca nhi trở lại thành Phụng Nguyên, bọn họ chọn đi lối cửa Tây. Lúc này ở cửa thành đã dựng lên mấy gian lán bạt, có không ít quan binh đứng canh gác, việc kiểm tra người ra vào thành cũng có phần nghiêm ngặt hơn hẳn. Nhưng vừa nhìn thấy cách ăn mặc của tứ ca nhi ngồi trong xe, bọn họ liền cho qua ngay chứ không hạch sách, hỏi han nhiều.

Thang Hiển Linh vốn là người thích ăn ngon, chứ chuyện áo quần cậu lại chẳng mưu cầu sang quý, cứ thoải mái, tự tại, bền chắc là được.

Nhưng Tết năm nay cậu ra tay rất hào phóng, sắm sửa cho cả bốn đứa nhỏ nhà nhị tỷ mỗi đứa một bộ quần áo mới tinh. Đồ của tụi nhỏ toàn chọn màu sắc tươi tắn, thêu thùa hoa văn bắt mắt, viền áo lại còn nạm thêm một vòng lông thỏ mềm mại, nhìn qua vừa đáng yêu vừa có nét phú quý.

Thành ra đám quan binh vừa nhìn cách ăn mặc của đứa nhỏ là biết ngay gia đình này nói lời thật tình, ngày Tết ra ngoại thành về thăm quê, giờ đang trên đường trở lại nhà.

Thiết Ngưu chắp tay, lựa lời hỏi thăm xem có tình hình gì.

"Phía Túc Bắc bên kia xảy ra thiên tai rồi, trong thành hạ lệnh nghiêm cấm không cho nạn dân tràn vào bên trong, trước mắt cứ cho an trí ở tạm ngoài thành đã......"

Thang Hiển Linh ngồi trong xe nghe thấy hai từ thiên tai thì tim bất giác đập thon thót, nhưng đến khi nghe tiếp câu an trí ở ngoài thành thì lòng cậu mới khẽ chùng xuống, thở phào nhẹ nhõm được đôi phần. Ít nhất thì quan phủ vẫn đứng ra quản lý và lo liệu cho những người dân khốn khổ chạy nạn đến đây.