Hai ngày nghỉ cuối tuần, toàn bộ người làm đều phải tăng ca. Nhà họ Thang quây quần trong sân, tập trung cao độ làm cốt lẩu suốt hai ngày liền.
Bốn người gồm Đồng tẩu, A Lương, Tưởng Vân và Thang Trân phụ trách khâu đóng gói: từ cắt giấy dầu, dán nhãn đỏ in chữ "Thang ngũ ca" cho đến buộc dây thừng. Thiết Ngưu thì gánh vác phần việc nặng nhọc như khuân vác và cắt bánh lẩu. Cốt lẩu mỡ bò sau khi xào xong sẽ được đổ vào một chiếc mâm cỡ lớn, đợi nguội hẳn cho đông đặc lại rồi mới cắt thành từng khối vuông vức. Thời tiết độ này đã chuyển lạnh nên mỡ đông rất nhanh, khâu đóng gói diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Thang Hiển Linh ban đầu phụ trách cân đo gia vị và đứng chảo xào, về sau Tiểu Mễ học việc nhanh, thạo tay rồi liền giao lại cho cậu ta tiếp quản.
Riêng phần viết chữ "Thang ngũ ca" lên nhãn đỏ thì giao cho Lư Tam Nương. Trước đây việc này do Thiết Ngưu làm, nhưng dạo này tiệm ăn buôn bán phát đạt, lượng hàng ra đều đặn nên hắn làm không xuể. Hai người ca ca của Lư Tam Nương từng được đi học, hồi nhỏ nàng cũng học lỏm được vài năm chữ nghĩa. Tuy nét chữ không được nắn nót, đúng quy chuẩn như các ca ca, nhưng viết ba chữ "Thang ngũ ca" thì vẫn dư sức.
Tóm lại, suốt hai ngày trời, sân nhà họ Thang lúc nào cũng nghi ngút khói thơm.
Chẳng riêng gì hàng xóm sát vách, ngay cả người ở tận ngõ thứ hai cũng tò mò chạy sang xem. Để rồi sau câu nói "700 văn một bánh" của Tưởng Vân, món cốt lẩu mỡ bò này dù chưa chính thức lên kệ đã được người ta đồn thổi khắp nơi.
Một là vì nó quá thơm, một mùi thơm thực sự chất lượng.
"Ta thề là chưa từng ngửi thấy cái mùi nào cuốn hút đến thế."
"Chẳng ngoa chút nào đâu, thật đấy! Lúc ấy ta đang đi dạo ngoài phố Chính, định bụng tìm chút đồ ngọt ăn chơi, ai ngờ đâu một làn hương cứ thoang thoảng từ cuối phố câu dẫn, làm ta cứ thế bước theo tận tới cửa tiệm nhà họ Thang. Không chỉ mỗi ta đâu, phía trước còn mấy người nữa cũng đứng khựng lại, ai cũng trầm trồ bảo sao mà thơm thế, nghe người trong phường bảo đấy là cốt lẩu......"
Hai là vì nó quá đắt, chỉ là một khối gia vị mà thét giá tận 700 văn.
"Thơm thì thơm thật đấy nhưng giá chát quá, ta không tin nhà hắn bán chạy được đâu."
"Chắc là không bán nổi đâu, để lâu có khi lại hỏng mất."
"Tuy trời lạnh đồ ăn để được lâu, nhưng tích trữ nhiều quá sẽ mất ngon. Đến lúc bán ế kiểu gì họ chẳng phải hạ giá xuống, đợi lúc đấy mua về ăn thử sau cũng chưa muộn."
Nhờ hai luồng dư luận trái chiều này mà món cốt lẩu dù chưa bày lên quầy đã nổi tiếng khắp hang cùng ngõ hẻm. Trước đây, tiệm ăn nhà họ Thang chỉ là một quán cơm nhỏ không có sức ảnh hưởng lớn, nhưng cứ từng bước vững chắc đi lên, đến nay vị thế đã hoàn toàn thay đổi. Cửa tiệm này giờ đây mang lại cho người ta cảm giác như một nơi ngọa hổ tàng long, ngay đến các chưởng quầy ở đại tửu lầu chợ Đông cũng phải đem chuyện cốt lẩu nhà họ Thang ra bàn tán.
Có điều, đám thực khách nhà giàu hay lui tới các đại tửu lầu khi nghe người ta chê đắt thì chỉ khịt mũi coi thường. Họ mang tâm lý kiểu: "Thế này mà cũng kêu đắt á?", "Cũng thường thôi mà", "Có 700 văn, còn chẳng bằng tiền một vò rượu của ta". Tuy nhiên, nghe đồn mùi hương của món này bá đạo và đặc sắc lắm, họ cũng nảy sinh ý định tò mò, tính toán đợi đến ngày mở bán sẽ sai gia nhân, đầy tớ chạy qua mua một bánh về ăn thử cho biết vị.
"Mùi vị nhà hắn làm đúng là không chê vào đâu được, chỉ tiếc mỗi một điểm là quán nhỏ quá."
"Đúng vậy, quán ăn nhỏ làm sao bì được với đại tửu lầu sang trọng."
"Cũng không thể nói thế, không gian tuy không rộng lớn bằng ở đây, nhưng mấy món ăn mới lạ độc quyền do họ nghĩ ra thì ta thấy thừa sức ăn đứt mấy mâm cao cỗ đầy ở đây rồi."
Ăn cơm chứ có phải xem nhà ai rộng hơn đâu mà bảo cơm ngon hơn.
Tửu lầu ở chợ Tây, quán rượu ở chợ Đông, đâu đâu cũng đều đang bàn tán về món cốt lẩu nhà họ Thang.
"Nghe nói là cái gã ngoại bang Puss kia cung cấp mỡ bò đấy."
"Ơ? Thế thì nhà hắn đúng là có bản lĩnh thật."
"Chuẩn rồi, kết nối được với cái mối này cơ mà."
"Nhà hắn không chỉ có mỗi cái mối này đâu, chính là cái giống ớt cay hồi mùa hè vừa rồi ấy, nghe bảo ở Lục Kinh cũng có chỗ dựa đấy, làm quan to cơ." Người nói lời này vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ chỉ lên trời.
Khách khứa trong quán rượu uống đến đỏ gay cả mặt, nghe vậy thì xúm lại gật đầu lia lịa, ai nấy đều tin sái cổ.
"Cái tiệm ăn nhỏ này thâm tàng bất lộ thật."
"Chứ còn gì nữa, bằng không buôn bán phát đạt như thế, mấy kẻ lòng dạ hẹp hòi ở chợ Tây kia sao lại không thấy ra tay ngáng chân chứ."
"Ta còn nghe người ta kể, Huyện chúa ở Đình Giang phủ còn từng đến nhà hắn mua điểm tâm cơ đấy."
" Thật hay đùa đấy?"
"Thật hơn cả vàng, chính là cái món Cầu Bảo Tàng ấy, ăn ngon nhức nách thật sự, năm nay vừa lên kệ cái là bán sạch bách. Xe ngựa của Huyện chúa đỗ ngay trước cửa tiệm ăn, Huyện chúa ăn vận cả người đầy vàng ngọc phú quý không thể phú quý hơn, có điều nàng đội mũ che rèm khuất mặt, bất quá chỉ nhìn vóc dáng thôi đã biết là như hoa như ngọc rồi."
"...... Ngươi đúng là uống nhiều quá rồi nên cái miệng cứ tào lao bí đao, biết cái thá gì mà nói. Quý nữ thân phận thế nào mà có thể tùy tiện lên phố ra đường vào tiệm ăn mua đồ ăn? Đó là nha hoàn trong phủ Huyện chúa thôi."
"Ái chà! Nha hoàn á? Ăn mặc quý khí bức người như thế mà ta cứ tưởng là Huyện chúa nương nương chứ."
"Huyện chúa làm sao mà xưng một câu nương nương được, ngươi đúng là say quắc cần câu rồi."
Thế là, qua miệng đám người này tám câu nói thật xen lẫn hai câu bậy bạ, cứ thế truyền qua truyền lại, tiệm ăn Thang ngũ ca ở Bát Hưng phường bỗng chốc biến thành một sự tồn tại thần bí khó lường, ghê gớm lắm. Thậm chí về sau hễ nhắc đến tiệm là người ta lại rỉ tai nhau chuyện có đại nhân vật ở Lục Kinh chống lưng, nhưng cụ thể là đại nhân vật nào thì chẳng ai biết, cứ mập mờ hàm hồ cho qua chuyện, mà cái kiểu mập mờ này lại càng khiến cho thế lực của tiệm có vẻ kinh thiên động địa.
Thang đại lão bản mà biết được chuyện này thì cũng chỉ biết:......
Cạn lời.
Trong vòng hai ngày, trên quầy hàng đã được xếp sẵn một trăm bánh cốt lẩu, còn số lượng của Puss đại nhân thì vẫn đang tiếp tục làm. Bên phía Puss cũng không vội, thương đội của bọn họ còn lưu lại thành Phụng Nguyên nửa tháng, cứ trước lúc tuyết rơi khởi hành là được, giao hàng trước thời điểm đó là được.
Vào thứ hai.
Cha con nhà họ Thôi mở cửa hàng. Dạo này trời lạnh, món bánh kẹp không làm nữa, quay trở lại với nghề cũ là làm bánh nướng, nhưng có thêm món bánh tráng trứng. Thôi phụ hiện tại cũng đã biết làm bánh tráng trứng rồi, chỉ cần tráng bột cho khéo, còn phần nước sốt thì con trai đã tự tay pha chế chuẩn bị sẵn từ trước là được.
Thôi Đại Bảo đưa bánh nướng vào lò, cửa hàng còn chưa mở mà y đã nói với cha: "Sao con cứ có cảm giác bên ngoài đang nghẹt cứng người ấy nhỉ."
Thôi phụ bật cười, bảo: "Ta đây có hoa mắt ù tai đi nữa thì cũng nghe rõ mồn một tiếng người ta bàn tán xôn xao ngoài kia kìa."
"Haizz, đến mua bánh nướng thì ít, mà chủ yếu là hướng đến chỗ con để dò la tin tức thôi." Thôi Đại Bảo vừa cười vừa nói rồi bước ra mở cửa tiệm. Quả nhiên cửa vừa mở một cái, gương mặt của Chương Minh đã lù lù ngay trước tiên.
Hai người vừa nhìn nhau đã bật cười.
"Sớm nhé, Chương đệ."
"Chào buổi sớm, Thôi đại ca."
Hai bên chào hỏi bông đùa một câu. Chương Minh gọi một cái bánh nướng nhân thịt cải mai khô, tiện miệng hỏi luôn: "Hôm nay là có cốt lẩu rồi đúng không? Bên ngoài người ta đồn thổi điên cuồng lên hết cả rồi kìa."
Đám thực khách phía sau cũng thi nhau rướn cổ, ghé tai sát vào hóng hớt, mồm năm miệng mười hỏi dồn: "Nghe bảo tận 700 văn một bánh, là thật hay giả thế?", "Bảy văn thì không đời nào có giá đó, ta đoán tầm 70 văn thôi, chứ 700 văn chắc là có ai nghe nhầm rồi đồn bậy đồn bạ thôi.", "Đúng đúng, chuẩn đấy."
Thôi Đại Bảo lên tiếng trước: "Hôm nay cốt lẩu chính thức lên kệ, ta nghe lão bản bảo đợt này chỉ có đúng một trăm phần thôi." Y lại nói vọng với mấy cái đầu đang rướn lên phía sau: "Giá bán lẻ đúng là 700 văn đấy ạ, không có đồn sai đâu."
"Ái chà ~" có người hít vào một hơi khí lạnh, "Thế thì chúng ta chịu chết, chẳng ăn nổi rồi."
"Cái thứ này đúng là còn đắt hơn cả thịt rồng."
"Ngươi đã được nếm thịt rồng bao giờ chưa mà dám phán như thật thế."
Đến tầm này toàn là bà con lối xóm trong phường, mọi người mua nổi bánh nướng chứ thật sự không kham nổi cốt lẩu, mà cũng chẳng phải là không mua nổi, chỉ là bỏ ra số tiền lớn như thế để mua một khối gia vị thì thấy xót xa, không đáng. 700 văn tiền chứ có ít ỏi gì đâu, số tiền đó dư sức lo tiền cơm nước, chợ búa cho cả nhà trong suốt mười ngày trời rồi.
"Vẫn là lão Thang ngày xưa tốt hơn, ra giá vừa túi tiền, giờ càng ngày càng đắt đỏ."
"Ta thấy cái giá này chẳng giống đồ bán cho cái phường của mình chút nào."
Thôi Đại Bảo nghe thấy hai kẻ kia nói chuyện bằng cái giọng điệu kháy đểu, âm dương quái khí, y liền nhìn sang, nét mặt đứng đắn và nghiêm túc hơn vài phần, bảo: "Tiệm ăn nhà chúng ta tuy mở ở trong phường này, nhưng phường Bát Hưng là phường Bát Hưng của thành Phụng Nguyên. Lão bản nhà ta đã nói rồi, ăn uống là tự nguyện, không muốn ăn thì không mua, các vị đều là hàng xóm láng giềng cả, nói mấy lời chua ngoa ghen tị đó làm gì cho mất hay."
"Nói cái giọng đó nghe được đấy! Thôi Đại Bảo, ngươi thật sự coi cái tiệm ăn sáng này là của nhà ngươi đấy à?"
"Chứ còn gì nữa, chẳng qua cũng chỉ là một tên làm thuê chạy vặt mà thôi."
Thôi Đại Bảo chẳng thèm chấp nhặt nổi giận, chỉ cười xòa bảo phải phải, đúng đúng.
Mấy kẻ nói lời chua giấm kia ngược lại tự chuốc lấy một bụng bực dọc. Sau đó bọn họ còn làm bộ làm tịch ngay trước mặt Thôi Đại Bảo, tên thì bảo 'không thèm ăn', tên khác lại bảo 'đi chỗ khác mua bữa sáng chứ báu bở gì cái quán này'. Thôi Đại Bảo cũng chẳng mảy may bận tâm. Chương Minh đứng bên cạnh thì bật cười, bảo: "Ngươi chấp nhặt với mấy loại người đó làm gì."
"Tiệm nhà họ Thang buôn bán phát đạt, mấy năm nay thực khách tìm đến phần lớn toàn là người có máu mặt ở các phường khác, hai cái kẻ kia đúng là mắt mù nên không nhìn ra sự đời. Tiệm Thang ngũ ca bây giờ và quán ăn của lão Thang ngày xưa làm sao mà đánh đồng với nhau được nữa."
"Chứ còn gì nữa, quán ăn của lão Thang ngày trước quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy cái bánh bột, đi đâu mà chẳng ăn được."
"Mà nhắc đến Thang lão bản, hắn đúng là làm nở mày nở mặt cho phường Bát Hưng mình đấy chứ. Nghe đâu mấy cái tửu lầu lớn ở chợ Tây đang đỏ mắt ghen tị đến phát điên lên kia kìa, ha ha ha ha."
"Trên cái con phố này, từ ngày tiệm ăn của Thang lão bản mở ra, tình hình buôn bán của các nhà khác cũng khấm khá lên trông thấy."
Thì người ngợm đổ về đông đúc hơn mà lại.
Thang Hiển Linh hoàn toàn không hề hay biết về cuộc khẩu chiến nho nhỏ phía trước tiệm, càng không biết những lời suy đoán, thêu dệt của đám người ở chợ Đông Tây về nhà mình. Mà cho dù cậu có biết đi chăng nữa, thì ngoài cảm giác cạn lời đến nghệt mặt ra, cậu hẳn cũng sẽ có chút 'mừng thầm trong bụng', tự dưng được người ta chạy quảng cáo miễn phí cho, thế thì còn gì bằng nữa chứ.
Cậu lúc này đang ở hậu viện dặn dò người làm: "Đúng thế, không cần chảo sắt lớn đâu, cứ kê một cái bàn ngay sát cửa tiệm, đặt một cái nồi đất lên, thả một khối cốt lẩu vào nấu trước. Nhớ là thỉnh thoảng phải châm thêm nước vào, đừng để cạn sạch đấy."
Thang đại lão bản lúc này còn đang tính toán bày chút chiêu trò để câu kéo khách khứa.
Dù sao thì 700 văn một bánh cũng là cái giá đắt đỏ, phải cho thực khách tận mắt nhìn thấy mặt mũi món đó ra sao, ăn thế nào, có thơm hay không... Thang Hiển Linh lúc trước từng nghĩ đến việc xiên các loại rau thịt, nhúng chín rồi vớt ra cho khách ăn thử. Nhưng ngặt nỗi trời lạnh, mỡ bò hễ nguội đi một cái là đông lại ăn rất ngấy, hơn nữa đồ nhúng xong cứ nước nước cái cái, thực khách ăn thử ngoài phố cũng không tiện.
Vì thế, cậu gạt phăng ý định cho ăn thử, dứt khoát chỉ cho khách ngửi mùi thơm là đủ.
Cửa hàng cách vách mở cửa.
Đám thực khách mua đồ ăn sáng sau khi nghe Thôi Đại Bảo xác nhận cái giá 700 văn một bánh thì đã hoàn toàn từ bỏ ý định, chẳng còn tơ tưởng gì nữa. Hai ngày trước cái mùi đó đúng là quyến rũ thật, thơm suốt hai ngày, làm người ta thèm thuồng suốt hai ngày, nhưng giá chát thế này thì thôi, dẹp đi cho lành.
Trong lòng mọi người tuy đều bảo nhau không mua, nhưng cũng chẳng ngăn được đôi chân đứng lại xem náo nhiệt, xem thử có ai thừa tiền đi mua hay không.
Chỉ thấy tiểu lão bản nhà họ Thang ôm một chiếc bàn nhỏ ra ngoài, đặt ngay trước cửa tiệm nhưng khéo léo né sang một bên để không chắn lối đi. Đồng tẩu và A Lương đứa bưng nồi đất, người khệ nệ bê bếp lò, theo sau là công đoạn nhóm than hoa, bắc nồi lên bếp.
Chương Minh đang nhai bánh nướng rôm rốp bỗng khựng miệng lại, rướn cổ ngó nghiêng sang thì thấy trong cái nồi đất kia toàn là nước lã, đúng nghĩa nước lọc tinh khiết, trong veo đến mức soi gương được luôn, chứ chẳng phải nước hầm xương cốt gì cả.
Món lẩu nước xương với lẩu nấm của nhà họ Thang ăn rất cuốn, năm nào cứ vào độ thu đông là anh cũng phải mò đến tiệm đánh chén một bữa, chỉ là không đến mức ngày nào cũng tới mà thôi.
"Sao lại đun nước lã thế kia?"
"Nấu nước trắng làm gì thế?"
"Ai khát nước thì vào uống à?"
Sáng sớm ra, trên phố Chính toàn là bà con lối xóm của hai phường, ngươi một câu ta một câu ríu rít hỏi han.
Thiết Ngưu giải thích: "Không phải đâu, lát nữa chúng ta sẽ dùng cái nồi nước lã này để nấu bánh cốt lẩu mỡ bò cay rát mới ra lò của nhà ta."
"À, lại là cái bánh cốt lẩu đó à."
"Thế thì ta phải đứng lại xem cho biết mới được."
"Nhà các ngươi bán đắt cắt cổ, chát quá trời chát."
"Bên trong có những cái gì thế?"
"Là nước chấm à? Hay dùng để chấm ăn?"
Đối với lời than vãn chê đắt, Thiết Ngưu chẳng biết phải giải thích làm sao, đành chọn cách im lặng cười trừ.
Thang Hiển Linh cầm một khối cốt lẩu bước ra, tháo dây buộc và bóc lớp bao bì, cậu lót miếng giấy dầu rồi giơ khối cốt lẩu lên cho mọi người cùng nhìn: "Đây là cốt lẩu cay rát nhà ta, được chế biến từ mỡ bò, ớt cay cùng đủ loại hương liệu. Khối cốt lẩu này khi ăn các ngươi cứ dùng con dao sạch cắt ra thành từng miếng nhỏ. Trời lạnh thế này tích trữ được khá lâu đấy, đem xào rau hay nhúng lẩu đều tuyệt vời cả."
"Nếu các ngươi ăn lẩu ở nhà, tự hầm một nồi nước xương rồi thả khối cốt này vào là thơm nức nhất, sau đó cứ thích ăn rau thịt gì thì thả vào nhúng thôi. Hôm nay quán chỉ dùng nước lã để làm mẫu cho mọi người xem thử."
Trong nồi, nước lã đang ùng ục ùng ục sôi sùng sục.
Thang Hiển Linh nhẹ nhàng thả khối cốt lẩu vào trong nồi. Khối cốt lẩu này khá lớn, vừa cho vào nồi một cái, làn nước trong vắt liền chậm rãi nhuốm sắc đỏ rồi nổi váng dầu. Những hạt ớt, hoa tiêu đỏ rực cùng đủ loại hương liệu dần hòa tan, nổi dập dềnh trên mặt nước. Mới đầu thì mùi vị vẫn còn bình thường, mấy người đứng gần chỉ ngửi thấy một tia hương cay nồng thoang thoảng, liền có kẻ lên tiếng: "Ơ không đúng, sao chẳng thơm bằng hai hôm trước thế nhỉ?"
"Mùi hương bị nhạt đi rồi à?"
"Thực ra ngửi cũng được đấy chứ."
"Nhưng không thơm lắm."
"Hương liệu đắt thật đấy, nhưng Thang lão bản ơi, có phải ngươi bỏ hơi ít hương liệu rồi không?"
Ý tứ của bọn họ là bán đắt như vậy mà mùi vị lại quá nhạt nhòa.
Thang Hiển Linh vẫn hòa nhã mỉm cười: "Ăn lẩu mà, cứ phải đun liu riu rồi ăn từ từ, càng nấu mới lại càng thơm, mọi người cứ bình tĩnh đợi một lát."
Nói xong Thang Hiển Linh liền quay vào hậu viện để tiếp tục bận rộn công việc của mình.
Bà con lối xóm vẫn cứ vây quanh trước cửa tiệm ăn chứ chẳng chịu dời chân, thế nào cũng phải đứng xem cho bằng được cái khối cốt lẩu 700 văn này rốt cuộc có gì mới lạ, dù rằng bản thân chẳng được nếm thử miếng nào vào mồm.
Theo thời gian trôi qua, nước lã và cốt lẩu đã hoàn toàn hòa quyện làm một, trong nồi tiếng sục sôi ùng ục vang lên không ngớt, làn khói sương mù mịt bốc lên nghi ngút, kéo theo mùi hương mỗi lúc một đậm đà, nồng đượm......
Cái bánh nướng trên tay Chương Minh đã nguội ngắt từ đời nào, nhai trong mồm chẳng còn thấy rõ vị cải mai khô nữa, ngược lại chỉ toàn thấy mùi thơm của nồi lẩu đang sôi sùng sục. Cái mùi này quá mức thơm ngon, chẳng biết phải hình dung thế nào cho thấu, một thứ mùi vị chưa từng được nếm qua bao giờ. Hắn thật sự thèm đến mức muốn nhảy bổ vào ăn thử, để xem nếu thả rau thả thịt vào trong cái nước lẩu này thì sẽ ra cái hương vị tuyệt đỉnh gì.
Chắc là phải ngon lắm đây.
Còn chưa thèm nhúng thức ăn vào đâu đấy, mà chỉ ngửi cái mùi thôi đã thấy thơm nức rồi.
Mấy kẻ ban đầu chê mùi nhạt, nay thấy thời gian trôi qua liền kinh ngạc thốt lên: "Ơ kìa, đúng là càng nấu lại càng thơm lên thật!"
"Lạ lùng chưa kìa!"
"Ta xem chừng đống mỡ với ớt và hương liệu nhiều thế kia, đúng là đắt xắt ra miếng, đắt có lý do của nó cả đấy."
Mấy thứ nguyên liệu này, bách tính cứ dạo một vòng qua chợ Đông là tự khắc biết giá ngay, đắt đỏ thật sự.
Đặc biệt là cái món mỡ bò kia, ngày thường người ta chỉ dùng dầu thực vật, mỡ lợn thì thường thấy ăn nhiều, chứ mỡ bò đúng là của hiếm. Đến cả thịt bò còn chẳng mấy khi được bỏ miếng nào vào mồm, thì đủ hiểu mỡ bò cũng là thứ hàng hiếm có giá trên trời rồi.
Nghĩ như thế, mọi người liền cảm thấy 700 văn cũng không phải là quá đắt.
Suy cho cùng thì nguyên liệu có giống nhau đâu cơ chứ.
Đắt đỏ đều có cái lý của nó cả. Như nồi nước dùng trước đây, xương lợn đáng mấy đồng một cân, cứ chế thêm nước vào là được một nồi to đùng. Nhưng giá mua tảng mỡ lớn của lợn đã khác hẳn rồi, thứ đó đắt hơn nhiều, huống chi hiện tại lại là một khối mỡ bò to đùng thế kia......
Chính Thang Hiển Linh cũng không ngờ được rằng các tâm hồn ăn uống lại có sức sáng tạo vĩ đại đến thế. Họ có thể tự tìm lý do để hợp thức hóa cho khối nước cốt mỹ vị, rồi tự thuyết phục bản thân: Mua!
"Cho ta một khối." Chương Minh còn chưa kịp ăn xong bánh nướng đã chen chân đến trước quầy móc tiền.
A Lương đứng bán, vừa thu tiền trao hàng vừa dặn dò: "Thực khách ơi, một khối nước cốt này đủ cho ba đến năm người ăn nhé. Cả nhà quây quần một nồi, lượng nước cứ canh bằng cái nồi đất đun ở ngoài kia là vừa. Nếu chế nhiều nước quá thì vị cay vị mặn sẽ bị nhạt đi, ai thích ăn đậm đà thì bớt nước lại, thích ăn thanh đạm một chút thì chế thêm nước nhé......"
"Được rồi." Chương Minh cầm khối nước cốt nặng trịch, cầm theo cái bánh nướng của mình, ba chân bốn cẳng phi thẳng về nhà. Đi được vài bước hắn bỗng khựng lại, rồi lật đật quay trở lại.
A Lương còn tưởng khách hối hận muốn trả hàng, nào ngờ chỉ nghe đối phương hỏi: "Vừa rồi Thang lão bản bảo dùng nước hầm xương nấu lên thì càng ngon hơn, có đúng không?"
A Lương thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp lời: "Vâng ạ, dùng nước hầm xương làm nền thì vị lẩu sẽ cực kỳ đậm đà, vị cay không bị hắc nồng k*ch th*ch quá mà lại thơm béo hơn nhiều."
Người xung quanh nghe xong thì hai mắt sáng rực lên:!!!
Nấu bằng nước lã mà đã thơm điếc mũi thế này, thế dùng nước hầm xương nấu ra thì không biết còn thành cái thứ thần tiên mỹ vị gì nữa!
Thế là Chương Minh ôm khối nước cốt lẩu, quay đầu tót ra phía cuối phố để mua xương ống.
. . . . . . . . . . . . . . .
Tiệm ăn nhà họ Thang người đổ về ngày một đông. Cái nồi lẩu nghi ngút khói đặt trước cửa tỏa mùi hương bay đi thật xa. Khách quen hôm nay tranh thủ đến sớm, rất nhiều người vẫn theo nếp cũ, ăn uống tại tiệm xong xuôi liền tiện tay mua thêm khối nước cốt mang về.
Thế nên người còn chưa bước qua bậu cửa đã oang oang gọi vào: "Cái nồi nấu ngoài cửa kia là cốt lẩu cay rát đúng không?"
"Cho ta lấy hai bao nhé."
"Ta cũng lấy hai bao."
Cũng có những người đến mua xong là mang thẳng về nhà luôn chứ không ngồi lại ăn. Nhìn thần sắc và trang phục của nhóm người này là biết ngay toàn đầy tớ chạy vặt, kẻ hầu người hạ hoặc gã sai vặt trong các phủ lớn, họ mua với số lượng khá nhiều.
Phía cuối phố, tại tiệm thịt lợn.
Chu Tứ buổi sáng ra còn đầy vẻ kinh ngạc: "Hôm nay làm sao mà người ta kéo đến nhà mình mua xương ống đông thế không biết?"
"Ngày thường thứ này đem cho không cũng chẳng ai thèm lấy." Vì họ ngại tốn củi lửa để hầm.
Chu Hương Bình nghe ngóng được chuyện liền bảo: "Ta vừa hỏi thăm rồi, tiệm ăn nhà họ Thang vừa tung ra món mới là cốt lẩu mỡ bò cay rát, nghe người ta bảo dùng nước hầm xương để nấu thì vị mới càng thơm."
Chu Tứ vừa nghe xong, trên mặt không giấu nổi nụ cười, hiểu ra liền gật gật đầu, vui vẻ ra mặt nói: "Tiệm thịt lợn nhà mình đúng là gặp được quý nhân rồi. Thang lão bản thật sự là quý nhân của nhà ta, chẳng chung vốn làm ăn gì mà lại kéo cái vượng sang cho chúng ta."
"Chung vốn cái gì chứ, nhà họ Thang hiện tại ngày nào cũng lấy thịt lợn nhà mình. Trước kia một ngày chỉ bán được nửa con với một con, giờ đã khác hẳn rồi." Chu Hương Bình nhắc tới chuyện này cũng thấy phấn khởi, hiện tại tiệm thịt nhà nàng cứ từ hai con trở lên mới bõ công bán, hơn nữa đôi khi còn bao luôn một số thứ mà các tiệm ở phường khác bán ế.
Chẳng hạn như hồi mùa hè, quán nướng nhà họ Thang có món chân giò nướng, móng giò ở các phường khác bán không chạy liền được nhà họ ôm hết. Đừng nhìn số tiền ấy ít, cuộc sống của dân thường chính là từ một hai đồng lẻ gom góp, tích lũy dần mà khấm khá lên.
"Đúng đúng đúng, ngươi nói có lý. Dù sao hiện tại buôn bán thuận lợi, qua hai năm nữa nhà mình cũng có đủ tiền gửi mấy đứa nhỏ đến tư thục học con chữ vài năm."
Chu Hương Bình gật đầu, đúng là nên học chữ nghĩa, tính toán.
Chẳng mong cầu thi thố công danh, nhà họ tầm thường như vậy nên cũng không dám nghĩ xa xôi đến mức ấy, chỉ cần biết chữ, biết tính sổ sách là tốt lắm rồi, để sau này còn tiếp quản lại cửa hàng của gia đình.
"Vẫn là lão Thang có bản lĩnh, sinh được ca nhi lợi hại như vậy." Chu Tứ đang lúc hứng chí, ngoài miệng lại lỡ lời theo thói quen.
Chu Hương Bình liền nhắc nhở: "Ngươi đừng có ở trước mặt Tưởng thẩm mà nói mấy lời này nhé, thẩm ấy không thích nghe đâu. Dù sẽ không nói thẳng ra mặt trách móc chúng ta, nhưng ta nghĩ bụng Thang lão bản cũng chẳng thích nghe câu đó."
"Được rồi, ta không nói nữa, nghe theo ngươi tất." Chu Tứ sửa miệng rõ là nhanh. Trước đây Thang ngũ ca nhi đến chỗ hắn mua có vài đồng tiền thịt, tuy không đến mức phải khúm núm nhờ vả hắn, nhưng Chu Tứ dù sao cũng hơn tuổi, còn có thể vênh mặt đóng vai nửa người bề trên mà lên lớp vài câu, chứ bây giờ thì khác một trời một vực rồi.
Thang ngũ ca nhi không còn là Thang ngũ ca nhi của ngày xưa nữa, người ta giờ là Thang đại lão bản rồi.
Đúng là thế sự thay đổi nhanh thật.
. . . . . . . . . . .
Có các món ăn ngày hè dùng ớt cay làm nền như thịt xào ớt, thịt xối mỡ hành, tiết hầm cay, cá sốt cay rát... làm bước đệm, nên món cốt lẩu cay rát vừa tung ra một cái là khách quen liền hiểu ngay ớt cay là thứ gì. Ai không ăn được cay tự khắc sẽ không mua không gọi, còn ai đã nghiện thì chắc chắn đây là món nhất định phải ăn.
Bởi vậy, việc buôn bán chẳng gặp phải mấy chuyện mâu thuẫn hay rắc rối gì.
Cùng lắm thì trong tiệm chỉ có cảnh tượng thực khách ngồi ăn lẩu cay giữa ngày đông giá rét mà mồ hôi vã ra như tắm, hai má đỏ bừng. Mùi lẩu trong tiệm thì nồng nàn, thơm nức, khiến những người bên cạnh dù không ăn được cay nhìn thấy, ngửi thấy cũng có vài phần háo hức muốn thử, liền cất tiếng hỏi: "Thang lão bản ơi, liệu ngươi có thể làm loại lẩu nào cũng có chút vị cay nhưng đừng cay xè như thế này không?"
Cay nhè nhẹ thôi à?
Được chứ.
Thang lão bản vui vẻ đồng ý ngay.
Về sau, trong tiệm tung thêm món lẩu dầu hạt cải vị cay vừa, lượng người gọi món này cũng cực kỳ đông. Những ai ăn cay kém rất chuộng loại này, ăn vào là mồ hôi đầm đìa, vừa nhúng rau thịt vừa rôm rả trò chuyện cùng đồng bạn, đánh chén xong một bữa là cả người nhẹ nhõm, sướng khoái vô cùng.
"Mùa đông là cứ phải ăn món này, ngon hết sẩy."
"Ra được một đống mồ hôi, tí nữa ngồi nghỉ chút rồi hãy về."
"Bên ngoài tuyết rơi rồi kìa."
"Tiểu lão bản ơi, cái lẩu dầu hạt cải này có cốt lẩu đóng gói mang về không thế?" Có người thèm mua liền hỏi.
Thiết Ngưu đáp: "Dầu hạt cải không cách nào đông đặc lại được nên không đóng gói mang đi được ạ, mong mọi người thông cảm cho."
"Không sao không sao, ta thấy ngon nên hỏi thử thế thôi, thế thì khi nào thèm ta lại chạy qua đây ăn cũng được."
Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng ngắn ngủi, cái quầy hàng của nhà họ Thang chỉ tính riêng tiền bán cốt lẩu lấy tiếng mà đã thu về hơn bảy trăm lượng bạc. Trừ sạch sành sanh chi phí nguyên liệu, tiền lãi ròng cực kỳ khấm khá, lên tới hơn 600 lượng.
Tưởng Vân ngồi đếm tiền mà tim đập thon thót, cảm thấy sao mà kiếm tiền dễ dàng quá mức...
"Vốn liếng chúng ta bỏ ra chẳng đáng bao nhiêu cả."
Thang Hiển Linh cũng chẳng phải là người có dã tâm làm đại lão bản gì cho cam. Cậu thực ra có cùng một suy nghĩ với mẹ, kiếm được tiền thì thích thật đấy, nhưng kiểu bỏ vốn nhỏ mà thu lời lớn, kiếm nhiều đến mức này thì có chút... Nói là hoảng sợ thì không hẳn, nhưng quả thực là có chút ngại ngùng, áy náy. Bởi vậy, cậu thường xuyên nâng mức lương tăng ca cho người làm, cố gắng tăng thêm thật nhiều phúc lợi cho họ.
Ngoài chuyện đó ra, cậu cũng chẳng còn cách nào khác.
Lưu Bảo Giám nói rất đúng, hiện tại nhà mình đang hợp tác với Puss đại nhân, cậu cũng không thể bán ra cái giá rẻ hơn bên phía Puss được.
Bởi thế, cậu mới bảo: "Hiện tại trong hai năm này chỉ có nhà mình là có ớt cay nên mới bán đắt một chút. Chờ vài năm nữa, giống ớt này nhân ra nhiều rồi thì có thể giảm giá xuống, tất nhiên lúc ấy cũng sẽ để cho bên phía Puss đại nhân cái giá rẻ hơn."
"Đúng đúng đúng, ta thấy thế là được đấy." Tưởng Vân liền gật đầu lia lịa.
Thiết Ngưu đứng bên cạnh nghe vậy thì buồn cười, hắn khẽ dời ánh mắt nhìn xuống dưới một chút, bảo: "Hiển Linh, dạo này hình như ngươi béo lên thì phải."
"???" Thang Hiển Linh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm về phía Thiết Ngưu, tựa như đang nhìn một gã phụ tình: "Ngươi có ý gì hả? Ghét bỏ ta béo đấy à?"
Tưởng Vân giật nảy mình, cái tính khí của Ngũ ca nhi dạo này cứ như thuốc pháo ấy, hở chút là nổ, bà vội vàng đứng ra giảng hòa: "Thiết Ngưu không có ý đó đâu, con định là hiểu lầm nó rồi, ngoan nào, cứ để Thiết Ngưu nói hết câu đã."
Thiết Ngưu tiến lên một bước, nắm lấy tay phu lang nhà mình, nhẹ giọng bảo: "Cũng tại ta vô tâm, hôm qua mới chợt nhận ra vóc dáng ngươi dạo này tròn trịa hơn trước, ta là đang bảo cái bụng ngươi trông có chút tròn kìa."
"??? Thiết Ngưu ơi là Thiết Ngưu, không ngờ ta mới ăn nhiều một chút, tăng vài lạng thịt mà ngươi đã..."
Thang Trân đứng bên bỗng nhiên phản ứng kịp, xen vào một câu: "Đệ đệ, có phải ngươi mang thai rồi không?"
Lá chắn giảng hòa Tưởng Vân nghe xong liền "A" lên một tiếng kinh ngạc.
Thang đại lão bản vốn đang mang tính khí như thuốc pháo, liên tục chất vấn, bỗng chốc im bặt.
Thang Hiển Linh chậm rãi, đờ đẫn quay sang nhìn Thiết Ngưu, trên đầu hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Thiết Ngưu giơ tay ôm lấy eo phu lang, gật đầu bảo: "Trước đây ta có hỏi thăm Thôi đại gia xem hồi Tôn phu lang mang thai Tiểu Viên thì thế nào. Ta nghe bảo, Tôn phu lang lúc mới có bầu thì nghén ngẩm không ăn uống được gì, cứ ăn vào là nôn ra sạch. Kỳ thực đợt ấy ngươi lại ăn rất ngon miệng, sức ăn còn tốt hơn cả hồi mùa hè nên ta mới không nghĩ ngợi nhiều."
"Nhưng mười ngày trở lại đây, lúc bận rộn tinh thần ngươi vẫn rất tốt, ban đêm ngủ cũng ngon, mà vốn dĩ ngươi đã ngủ ngon rồi, chỉ là dạo này số lần dậy đi tiểu đêm có hơi nhiều."
"Lại thêm cái bụng này nữa, trông cứ tròn trịa hẳn ra."
"Ta chỉ sợ mình hiểu lầm, nhưng hiểu lầm cũng không sao, quan trọng vẫn là thân thể của ngươi. Dạo này công việc cũng hòm hòm rồi, cứ giao lại cho Tiểu Mễ quản lý, chúng ta sang chợ Tây tìm đại phu xem sao."
Thang Hiển Linh chớp chớp mắt, cậu cảm thấy Thiết Ngưu cứ luyên tha luyên thuyên cái gì đâu không ấy.
Thực ra trong lòng cậu có chút không thể tin nổi nhưng cũng chẳng phải là có ý trốn tránh.
Bốn năm nay, chuyện giường chiếu giữa cậu và Thiết Ngưu vô cùng hòa hợp, tình cảm ngày một mặn nồng khăng khít. Nhìn Tiểu Viên nhà Đậu Tử cũng rất đáng yêu, mấy đứa nhỏ nhà nhị tỷ đứa nào đứa nấy cũng có nét tinh nghịch dễ mến. Tuy rằng trẻ con thì lắm lúc phiền phức thật đấy, nhưng nếu có một đứa con của riêng cậu và Thiết Ngưu...
Nghĩ đến đây, cậu chẳng những không thấy phiền lòng, thậm chí hồi mùa đông năm ngoái còn có chút mong đợi là đằng khác.
Giờ mong đợi đã thành sự thật, việc gì phải sợ chứ. Trong đầu Thang Hiển Linh lập tức thông suốt, cậu cứ như một chương trình vừa được kích hoạt, vẻ đờ đẫn ngơ ngác lúc nãy tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ: "Ngươi nói đúng!"
Thiết Ngưu thấy Hiển Linh cười thì hắn cũng cười theo.
Đêm hôm ấy, Thang Hiển Linh cởi áo ngồi trên giường, cậu chẳng màng đến cái lạnh, vén chiếc áo lót lên rồi bảo Thiết Ngưu: "Ngươi cầm cây nến lại gần đây chút để ta nhìn xem nào."
Thiết Ngưu liền cầm cây nến đến soi đèn cho phu lang.
"Có tròn đâu nhỉ." Thang Hiển Linh vừa sờ bụng vừa lẩm bẩm. Cậu cảm thấy nó vẫn bình thường, chẳng hề nhô lên chút nào, liền ngẩng đầu nhìn Thiết Ngưu: "Nếu có bầu từ hồi mùa hè thì tính đến nay cũng phải gần bốn tháng rồi còn gì."
Tầm bốn tháng là phải lộ bụng rồi chứ, nhưng bụng cậu hiện tại vẫn phẳng, chỉ hơi có chút thịt mềm. Mà người bình thường thì ai chẳng có chút thịt bụng, cậu lại không cố tình hóp vào, nếu hóp vào thì nhìn cũng khá phẳng phiu đấy chứ.
Thiết Ngưu ủ ấm đôi bàn tay rồi mới áp lên bụng cậu. Khi chạm vào lòng bàn tay hắn, bụng Thang Hiển Linh khẽ rụt lại một cái. Nhất thời cậu cũng không dám chắc, cái cảm giác vừa rồi có chút kỳ lạ, nhưng nếu giải thích theo góc độ khoa học thì dù dạo này có mang thai thật, đứa nhỏ nhà cậu chắc cũng mới chỉ bằng hạt lạc mà thôi.
Làm sao mà biết cử động được chứ.
"Thực sự là có tròn ra một chút mà." Thiết Ngưu khẳng định chắc nịch.
Thang Hiển Linh nghe vậy cũng vui lây, cậu rúc sâu vào trong chăn, nở nụ cười hạnh phúc: "Mặc kệ là con trai, con gái hay ca nhi, chúng ta cứ đặt tên ở nhà cho đứa nhỏ là Lạt Lạt nhé!"
"Được đấy, Thang Lạt Lạt nghe rất hay." Thiết Ngưu bảo.
Thang Hiển Linh nhìn hắn, cười hì hì: "Cũng đúng, tuy ta không ưa lão Thang cho lắm nhưng dù sao ta cũng họ Thang. Thang Lạt Lạt nghe qua cứ như một bát canh cay ngon tuyệt cú mèo ấy nhỉ!"
"Tên chuẩn lắm." Thiết Ngưu ôm lấy phu lang, đặt lên môi cậu một nụ hôn rồi chân thành.
Thang Lạt Lạt, đây sẽ là đứa con của hắn và Hiển Linh.