Trong xe, ba chị em đang thút thít khóc.
Thiết Ngưu vén màn xe lên, thấy ba tiểu cô nương cùng tứ ca nhi đều ở bên trong, hắn liền lên tiếng trước: "Đừng khóc nữa, thúc thúc bế các con xuống, chúng ta về đến nhà rồi."
Thang Trân đang gục đầu vào lòng mẹ gào khóc, nghe thấy tiếng của các khuê nữ mới sực nhớ ra mình còn có con, nàng vội lau nước mắt rồi đứng thẳng dậy khỏi lồng ngực mẹ.
"Về đến nhà rồi, đều về đến nhà rồi." Tưởng Vân cũng rưng rưng nước mắt, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai Nhị Nương nhà mình rồi bảo: "Chúng ta vào phòng rồi nói chuyện."
Thiết Ngưu mời phu xe vào nhà nghỉ ngơi tạm một đêm. Tầm này mà đi tìm khách đ**m thì hơi muộn, hắn sợ người ta không rành đường lại không tìm được chợ Tây ở đâu.
Phu xe là người ở trấn Thôi Lâm, không thông thuộc đường xá bên trong thành Phụng Nguyên, lại nghe nói ban đêm không được tùy tiện đi lại trên phố Chính, bởi vậy khi nghe chủ nhà mở lời giữ lại, liền dày mặt ở lại trước.
Thiết Ngưu cùng Tưởng Vân trước tiên dọn dẹp chỗ cho phu xe, Tưởng Vân thì cứ luôn miệng lẩm bẩm: "Về đến nhà là tốt rồi, về đến nhà là tốt rồi."
Bà lặp đi lặp lại câu đó không biết bao nhiêu lần.
Thang Trân nghe bà nói, tâm thần cũng dần dần ổn định trở lại. Mấy ngày lên đường vừa qua, nàng cứ như một cái xác không hồn, chẳng biết mình đang làm gì, đi đâu và nghĩ gì, có đôi khi trong đầu còn tự trách móc bản thân: "Sao mình lại bốc đồng như vậy, nói đi là đi ngay được cơ chứ."
Có đôi khi nàng lại lặng lẽ rơi lệ, nghĩ xem mấy năm nay mình sống vì cái gì.
Nhưng nếu không đi thì biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại để các con của nàng cũng phải rơi vào kết cục chịu uất ức giống mẹ bọn nhỏ sao?
Chỉ là một khi đã đi rồi, cái nhà đó, gã trượng phu đó thật sự từ bỏ được sao? Vạn nhất lần này làm ầm ĩ lên mà người đàn ông kia không đến khuyên nhủ, dỗ dành thì nàng biết xuống đài thế nào, làm sao mà quay về được nữa?
Nhưng nếu có quay về, cái nhà đó cũng chẳng còn chỗ cho nàng đứng chân.
. . . . . . . . . . . . . .
Suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại như thế, ký ức quá khứ ùa về đan xen với niềm hối hận và đủ thứ cảm xúc ngổn ngang. Thế nhưng ngay giờ phút này, khi nhìn lại các con của mình: ba đứa khuê nữ tóc tai bù xù, Đại Nương đã đến tuổi hiểu chuyện nên ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn, sợ hãi, vậy mà vẫn cố gắng che chở, chăm sóc cho các em. Tứ ca nhi thì không khóc không nháo, ngoan ngoãn để tỷ tỷ dắt tay.
Trên mặt lũ trẻ đứa nào đứa nấy đều là vẻ bất an, kinh hồn bạt vía.
Hai hàng nước mắt của Thang Trân chậm rãi lăn dài. Lần này nàng không ôm mẹ khóc nữa, mà đưa tay quẹt ngang nước mắt, bước tới ôm chặt lấy các con vào lòng: "Mẹ ở đây rồi, có mẹ ở đây với các con rồi."
Tiểu Đại Nương đỏ hoe vành mắt, Nhị Nương cùng Tam Nương ôm chặt lấy mẹ rồi oà khóc nức nở, tứ ca nhi cũng ngoan ngoãn ôm lấy đùi mẹ.
Cả nhà cứ thế ôm nhau khóc một hồi giữa sân.
Thiết Ngưu dàn xếp cho phu xe xong xuôi liền rút tiền ra trả tiền xe cho hắn. Phu xe xua tay bảo Thôi gia Nhị Nương tử đã trả tiền rồi, nhưng Thiết Ngưu vẫn dúi vào tay phu xe một ít tiền vất vả: "Mấy ngày lên đường vừa qua, vất vả sư phó đã chiếu cố cho nhị tỷ và các cháu nhà ta."
Phu xe từ chối không được, kỳ thực có thêm tiền thì ai chẳng ham nên hắn liền nhận lấy, cảm thán bảo: "Nhị Nương tử đúng là không dễ dàng gì. Đều là người cùng trấn, nhà tiểu Thôi gia trước giờ thanh danh tốt như vậy, sao có thể làm ra cái loại chuyện này cơ chứ, thật là quá giày xéo người ta mà."
Thiết Ngưu lại lên tiếng cảm ơn, rồi quay sang bảo với Tưởng Vân rằng hắn sẽ xuống nhà bếp nấu chút cháo và đun ít nước nóng.
"Phải phải, ta cũng xuống phụ một tay. Nhị Nương với bọn trẻ chắc là chưa ăn uống gì đâu, tầm này trời tối mịt rồi, bên ngoài cũng chẳng có hàng quán nào bán đồ ăn nữa." Tưởng Vân vội vàng nói.
Thiết Ngưu ứng tiếng, quay sang nói với nhị tỷ: "Hiển Linh đang ngủ, ta trước bế hắn vào trong phòng, nhị tỷ ngươi mang bọn trẻ đến nhà chính nghỉ ngơi chút nhé." Thiết Ngưu lại mở phòng nghỉ trưa của người làm cho phu xe, để hắn tự nhiên thoải mái.
Thang Hiển Linh một giấc này ngủ thật sự sâu, chẳng khác nào chú heo con, đến lúc tỉnh dậy thì trong phòng đã đen như mực. Cậu trở mình, duỗi tay sờ một cái mới phát hiện có gì đó không đúng, lẩm bẩm: "Ta chẳng phải đang ngủ ở nhà chính sao? Sao lại chạy vào trong phòng rồi."
Nhưng cậu biết, chắc chắn là Thiết Ngưu đã bế cậu về phòng, bất quá điều kỳ quái là Thiết Ngưu lại không có ở đây.
Cậu bò dậy mặc áo ngoài, s* s**ng xuống giường, vừa đi vừa gọi Thiết Ngưu.
Chẳng mấy chốc, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Thiết Ngưu bưng giá nến đi vào. Hai người một người đi ra một người đi vào, đụng ngay mặt nhau. Thiết Ngưu đặt giá nến xuống, bảo: "Ngươi mặc quần áo tử tế vào đã, bên ngoài khí lạnh nặng lắm."
"Biết rồi." Thang Hiển Linh một tay kéo giữ quần áo để thắt dây đai, một tay nói: "Trời tối mịt rồi, sao ngươi còn ở bên ngoài? Đi tiểu đêm à?"
Thiết Ngưu đáp: "Không phải, nhị tỷ cùng bọn trẻ tới."
Động tác thắt dây của Thang Hiển Linh khựng lại, cậu nhìn sang: "Đã xảy ra chuyện gì? Chỉ có nhị tỷ và bọn trẻ thôi sao?"
"Thôi Bá An ở bên ngoài có nữ nhân, còn sinh một đứa con trai, sinh từ hồi tết cơ..."
Thang Hiển Linh còn chưa nghe hết đã chửi thề một câu: "Cái thứ chó má này!"
Cậu liền bảo sao năm nay ăn tết chỉ có một mình nhị tỷ dẫn theo bọn trẻ tới, lại còn viện cớ ruộng đất ở quê có chuyện. Rồi đến khi khai xuân, mọi năm thì dây dưa dây cà tận tháng Năm mới đến đón nhị tỷ và các con, năm nay mới đầu tháng Ba đã đến rồi. Lúc đó cậu còn cùng mẹ cằn nhằn bảo trông Thôi Bá An như trúng số độc đắc không bằng.
Đúng thật là cái thứ ch* đ*.
"Phu xe đã dàn xếp ổn thỏa rồi, nhị tỷ cũng vừa cho bọn trẻ ăn cơm xong. Mấy đứa nhỏ buồn ngủ nên đã bế sang phòng mẹ ngủ rồi, nhị tỷ ngủ không được, đang ngồi nói chuyện với bà, ta tính về phòng xem ngươi thế nào." Thiết Ngưu nói.
Hắn là một đại nam nhân, lưu lại chỗ đó nhị tỷ có vài lời cũng khó lòng mở miệng với mẹ.
Thang Hiển Linh hiểu ý: "Ngươi về phòng ngủ trước đi, ta đi nghe cho ra ngô ra khoai." Giọng cậu đầy sát khí, hận không thể xắn tay áo lao ngay đến trấn Thôi Lâm để đánh lộn một trận.
Thiết Ngưu làm sao mà ngủ nổi, nhưng hắn cũng không tiện sang nhà chính, liền bảo: "Ngươi bưng giá nến qua đó đi, ta ở trong phòng đợi ngươi."
"Biết rồi, ngươi ngủ sớm chút đi, ngày mai còn có việc phải làm, đừng đợi ta. Ta vừa mới đánh một giấc dài rồi, giờ không buồn ngủ nữa." Thang Hiển Linh nói đoạn liền chộp lấy giá nến đi thẳng sang nhà chính cách vách.
Nhà chính thắp nến sáng choang.
Thang Trân cùng Tưởng Vân đang ngồi trên giường La Hán, hai mẹ con dựa vào nhau. Tưởng Vân đang nói gì đó, giọng khá nhỏ, Thang Trân thì thỉnh thoảng lại lau nước mắt, bầu không khí vô cùng áp lực.
Thang Hiển Linh vừa bước vào đã nghe thấy bà nói câu 'đều là ta không tốt, làm khổ ba chị em các con', cậu liền không nhịn được mà đỡ lời: "Mẹ, chuyện ngày xưa không thèm nhắc lại nữa, ngày tháng là phải nhìn về phía trước."
"Ngũ ca nhi." Thang Trân ngẩng đầu nhìn lại. Không biết vì sao, vừa thấy Ngũ ca nhi xuất hiện, trong lòng nàng lại như tìm được chỗ dựa, có thêm vài phần tự tin.
Tưởng Vân vốn dĩ đang tự oán tự thán, đắm chìm trong những chuyện đau khổ ngày xưa. Đã lâu lắm rồi bà không nhắc lại hay nghĩ về những chuyện trước kia, bởi vì Ngũ ca nhi vốn không thích nghe những chuyện khổ cực cứ nhai đi nhai lại này. Trước đây bà cũng từng nói với Hương Bình, nhưng nói không nhiều.
Về sau, Xảo Liên có kể cho bà nghe chuyện của Đại Lang, Nhị Lang nhà bà ấy. Nghe nhiều rồi Tưởng Vân mới hiểu tại sao Ngũ ca nhi lại không thích bà nhắc chuyện quá khứ. Nói những điều đó, cứ lặp đi lặp lại thì chỉ càng thấy khổ, càng thấy khó chịu, làm cho người khác cũng nặng lòng theo, chứ chẳng giúp ích được nửa điểm cho hiện tại.
Bà bừng tỉnh, quay đầu lại nhìn thì quả nhiên Nhị Nương vẫn luôn sụt sùi khóc nức nở, trong khi vừa rồi lúc ăn cơm con bé đâu có khóc như thế này.
Thang Hiển Linh kéo một chiếc ghế tựa lại ngồi ngay bên cạnh giường La Hán, khẽ gọi một tiếng nhị tỷ rồi đi thẳng vào vấn đề: "Thiết Ngưu đã nói sơ qua cho đệ nghe rồi."
"Hắn thật sự không phải là con người nữa! Mấy năm nay ta ở cái nhà đó chịu thương chịu khó, hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm lo cho các con chu toàn, một tay thu vén hậu trạch gọn gàng ngăn nắp. Vậy mà hắn ở bên ngoài làm ăn buôn bán thì lại......" Thang Trân nghẹn ngào tuôn ra một chuỗi dài những lời oán hận kèm theo tiếng khóc thút thít.
Thang Hiển Linh kiên nhẫn ngồi nghe một lát. Cậu biết nhị tỷ lúc này cần được phát tiết hết ra, chỉ là nghe một hồi đầu óc cậu liền bắt đầu lơ đãng, thi thoảng lại "vâng, ừm" đáp lại cho có lệ, bởi vì những chuyện nhị tỷ kể cứ lặp đi lặp lại toàn là mấy việc lông gà vỏ tỏi vụn vặt trong cuộc sống thường ngày.
Tưởng Vân nhìn qua là biết ngay Ngũ ca nhi không muốn nghe mấy thứ này, nhưng thấy con trai vẫn không hề mở miệng cắt ngang thì bà hiểu Ngũ ca nhi đang bao dung cho Nhị Nương, vô cùng kiên nhẫn với tỷ tỷ.
Qua một hồi lâu, Thang Trân rốt cuộc cũng kể xong đống chuyện lo liệu vất vả ngày trước, sau đó mới nghẹn ngào nói tiếp vào chuyện chính: "...... Hắn đến đón mẹ con ta về, ta cứ ngỡ hắn đã hồi tâm chuyển ý, biết trân trọng cái gia đình này, biết thương xót các con. Ai mà ngờ được, trong nhà đùng một cái lại xuất hiện thêm một cặp mẹ con lạ hoắc. Bà mẫu với cha chồng thì bảo đó là họ hàng ở quê lên chơi, nhưng thái độ lại nhiệt tình một cách quá mức, đối xử với hai mẹ con ả ta đặc biệt tốt, đặc biệt để bụng. Ngày thường có thịt gà thịt vịt gì ngon cũng đều ưu tiên dâng lên cho hai mẹ con nhà đó trước. Đã vậy, họ còn đòi làm tiệc bách nhật cho đứa bé trai kia, tiêu tiền như nước chảy, còn muốn mời cả họ hàng thân thích đến dự."
"Lúc đó trong lòng ta đã thấy lộp bộp một cái rồi, nhưng Bá An không nói, cứ một mực giấu giếm ta, ta cũng không tiện hỏi thẳng nên đành giúp một tay lo liệu. Về sau ta gặng hỏi Bá An, hắn lại bảo đó chỉ là biểu tỷ ở dưới quê lên, bảo ta đừng có đa nghi, nghĩ ngợi lung tung."
"Đến trước hôm làm tiệc bách nhật, ả đàn bà kia đột nhiên bảo đứa nhỏ ban đêm ngủ không an giấc, cứ hay bị kinh hãi giật mình, sợ là vía yếu bị tiểu quỷ câu mất. Bà mẫu nhà ta nghe xong thì sốt sắng hơn bất cứ ai, đòi đi lên miếu thắp hương thỉnh bùa bình an bằng được."
"Ả đàn bà đó liền gạt đi, bảo không cần bùa bình an gì đâu, ả nghe người ta nói bạc có vía trấn thần, nếu mà có cái khóa trường mệnh bằng bạc đeo cho đứa nhỏ thì tốt biết mấy."
"Thôi Bá An...... Ta thật sự hận hắn thấu xương! Hắn vừa dỗ ngon dỗ ngọt vừa lừa gạt ta, bắt Đại Nương cùng ba chị em nó phải giao nộp hết mấy cái khóa trường mệnh ra, để đem đi nung chảy rồi đánh lại thành một cái khóa trường mệnh mới cùng một đôi vòng tay nhỏ cho đứa con trai kia của ả!"
Thang Hiển Linh nghe đến đoạn trước tuy tức giận nhưng chưa đến mức nổ tung, dù sao mấy trò đó cũng là bài vở quen thuộc của lũ tra nam. Thế nhưng khi nghe đến việc Thôi Bá An ép ba đứa cháu gái phải giao nộp khóa trường mệnh ra để nung chảy, cậu thực sự không tài nào nhịn nổi nữa, ánh mắt sáng quắc như đuốc nhìn chằm chằm về phía nhị tỷ.
Thang Trân vốn đang chìm đắm trong sự tủi hờn tự thương hại, bị ánh mắt của đệ đệ quét qua liền cảm thấy đầu óc mơ màng bỗng chốc thanh tỉnh hơn vài phần, trong lòng còn dấy lên chút sợ hãi.
"Hắn lừa gạt lũ trẻ con đã đành, tỷ là người lớn mà cũng để hắn lừa sao? Hắn lại rót vào tai tỷ mấy lời đường mật gì nữa rồi? Nhị tỷ, bốn đứa nhỏ còn rất bé, cha chúng nó rồi đến ông nội bà nội đều không biết thương tiếc, coi trọng chúng nó, chúng nó bây giờ chỉ biết trông chờ vào mỗi một mình tỷ thôi đấy!"
"Trước kia tỷ uất ức hèn nhát, tự dệt ra cái mộng đẹp là Thôi Bá An yêu tỷ, sau này Thôi gia đều do một tay tỷ quản lý để mà mơ màng hồ đồ sống qua ngày thì ta không thèm chấp. Nhưng mấy năm nay, năm nào tỷ cũng dắt díu con cái về đây, ta và mẹ đối xử với tỷ thế nào trong lòng tỷ phải tự rõ nhất. Tỷ phải biết cái nhà này chính là chỗ dựa, là tự tin của tỷ, sao tỷ có thể giương mắt nhìn Thôi Bá An bắt nạt lũ trẻ như thế!"
Giọng Thang Hiển Linh đã nhuốm vài phần nặng nề.
Thang Trân đứng hình mất một lúc lâu, rồi ôm lấy hai mắt, nước mắt cứ thế tuôn qua kẽ tay. Nàng nghẹn ngào đau đớn nói: "Ta hận, ta biết chứ, kỳ thực trong lòng ta đều biết hết. Ta hận bản thân mình mềm yếu vô năng, là ta có lỗi với các con. Hết lần này đến lần khác ta vẫn cứ ngu muội nghĩ rằng Thôi Bá An còn giữ một tia tình nghĩa với mẹ con với ta, không muốn làm rùm beng mọi chuyện lên, cũng không dám mở miệng chất vấn ả biểu tỷ với đứa con trai kia rốt cuộc là ai......"
Thang Hiển Linh thấy nhị tỷ khóc lóc thảm thiết như vậy thì liền tự kiểm điểm lại xem mình có nói lời quá nặng không. Cậu vỗ vỗ bờ vai nàng, nhíu mày dịu giọng lại: "Cũng không phải hoàn toàn do lỗi của tỷ, đều tại cái thứ Thôi Bá An không phải là con người."
"Nhưng mà nhị tỷ à."
Cậu giữ chặt vai nhị tỷ, đưa tay lau nước mắt cho nàng, vô cùng trịnh trọng nói: "Tỷ không được phép cứ mãi đắm chìm trong đau khổ rồi dây dưa dây cà không rõ ràng nữa. Hiện tại tỷ có ngồi đó nghĩ hay nói hàng vạn lần xem vì sao Thôi Bá An lại vứt bỏ tỷ, vì sao dám lén lút có người đàn bà khác đi chăng nữa, thì nghĩ những thứ đó cũng chẳng giải quyết được việc gì cả."
"Sự thật rành rành ra đó rồi, hắn chính là ruồng bỏ tỷ, ruồng bỏ các con, hắn chính là thèm khát một đứa con trai..."
"Ta cũng có thể sinh cho hắn mà!" Thang Trân buột miệng thốt ra.
Thang Hiển Linh:......
Ánh mắt cậu đang sáng như đuốc bỗng chốc chuyển thành sự thất vọng tột cùng nhìn về phía nhị tỷ.
Thang Trân run bắn cả người. Nàng cảm nhận được Ngũ ca nhi dường như đã thực sự thất vọng về mình, thực sự không muốn dính dáng đến chuyện của nàng nữa rồi. So với những nhục nhã, ruồng bỏ và tra tấn mà Thôi gia gây ra, thì sự thất vọng này của Ngũ ca nhi lại càng có sức nặng khiến nàng tỉnh táo và bình tĩnh lại hơn bao giờ hết.
"Được rồi, lấy mốc là dịp ăn tết đi. Nếu như từ trước tết Thôi Bá An có đến đón tỷ, thì cuộc sống ngày sau của tỷ và các con ra sao ta sẽ không thèm nhúng tay vào nữa. Tỷ muốn yêu Thôi Bá An thế nào, muốn ép dạ cầu toàn ra sao cũng được." Giọng Thang Hiển Linh bình tĩnh đến đáng sợ, "Chẳng may ba đứa cháu gái cùng tứ ca nhi sau này có phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, ta cũng tuyệt đối sẽ không chìa tay ra giúp đỡ nửa phân."
Tưởng Vân ngồi bên cạnh nghe xong liền biết Ngũ ca nhi đang nói lẫy, rõ ràng là con trai đang giận đến đỉnh điểm rồi.
Bọn nhỏ nếu là thật sự phải sống cảnh gian nan khổ sở, Ngũ ca nhi làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ cho được. Mặc kệ Nhị Nương thì còn có thể là thật, chứ đằng trước những lời kia của Ngũ ca nhi nghe qua đã thấy sặc mùi giận lẫy rồi.
Vế sau chẳng qua là để hù dọa Nhị Nương mà thôi.
"Nếu như mãi cho đến năm sau mà Thôi Bá An vẫn luôn không tới đón, ngươi liền nghe ta, tiến hành hòa ly..." Thang Hiển Linh ngừng một chút, lại bảo: "Còn nếu ngươi không muốn hòa ly, vẫn cứ muốn cùng Thôi Bá An gương vỡ lại lành để tiếp tục sống qua ngày, thì cũng tùy ngươi luôn. Dù sao vẫn là câu nói kia, ta sẽ không thèm quản nữa."
Thang Hiển Linh nói xong, lại nhìn sang vẻ mặt tiều tụy, uể oải chán chường không chút phấn chấn của nhị tỷ. Nhị tỷ mấp máy môi, tựa hồ vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng Thang Hiển Linh không muốn nghe tiếp, bởi vì cậu biết thế nào nhị tỷ cũng lại lải nhải mấy chuyện nát lòng kia cho mà xem.
Hiện tại nhị tỷ vẫn chưa thể bước ra khỏi vũng lầy, chưa thể bình tĩnh lại trước cú sốc lớn của cuộc đời.
Mà cậu thì chẳng muốn nghe nữa.
"Mẹ, ngươi cùng nhị tỷ ngủ sớm chút đi, ta cũng đi ngủ đây." Thang Hiển Linh bưng cây nến đã sắp cháy hết bước ra khỏi cửa.
Trong phòng ngủ cách vách, Thiết Ngưu vẫn chưa ngủ. Nghe thấy động tĩnh, hắn liền chủ động mở cửa trước. Thấy phu lang nhà mình lộ rõ vẻ mặt mỏi mệt lại đang nén giận, hắn liền đón lấy giá nến cầm trên tay, rồi một tay đóng cửa phòng lại.
Hai người không nói với nhau câu nào.
Thang Hiển Linh cởi xiêm y rồi leo lên giường. Ổ chăn lạnh buốt khiến cậu không nhịn được mà cằn nhằn: "Sao ngươi còn chưa ngủ hả?" Trong giọng nói tuy mang theo chút hờn dỗi bực bội, nhưng lọt vào tai Thiết Ngưu thì lại biến thành điệu bộ làm nũng, đang lo lắng trách móc sao hắn không chịu ngủ sớm.
"Ta đợi ngươi ngủ cùng." Thiết Ngưu cởi bỏ xiêm y rồi chui vào trong ổ chăn, "Để ta ủ ấm cho ngươi một lát."
Thang Hiển Linh sực tỉnh, nhận ra mình suýt chút nữa đã giận cá chém thớt đem cục tức trút lên đầu Thiết Ngưu. Cậu liền như một chiếc bánh xe lăn tót vào trong lồng ngực của Thiết Ngưu, dùng chất giọng nhẹ hẫng hờn dỗi bảo: "Mau ôm lấy ta."
"Được." Thiết Ngưu ôm cậu vào lồng ngực.
Thang Hiển Linh được ủ ấm áp hơn một chút, cơn giận trong lòng cũng theo đó mà tiêu tan phần nào, cậu khẽ thở dài: "Kỳ thực nhị tỷ của ta đã rất dũng cảm rồi. Trong lòng tỷ ấy nhìn nhận rõ mồn một cái Thôi gia kia lẫn Thôi Bá An đối xử với tỷ ấy ra sao, bằng không thì đã chẳng đánh cược một phen, dứt khoát dắt díu lũ trẻ chạy đến tận đây. Một thân một mình tỷ ấy tự tìm phu xe để mặc cả giá cả, lo liệu ăn uống suốt dọc đường đi, bốn đứa nhỏ không hề thiếu một đứa nào. Làm được ngần ấy chuyện, chứng tỏ trong lòng tỷ ấy đều minh bạch rõ ràng, chỉ là về mặt tình cảm thì còn chút không cam lòng, chưa thể chấp nhận hiện thực nên mới né tránh đó thôi."
Nói rồi hai hàng lông mày của phu lang lại nhíu chặt vào nhau.
Thiết Ngưu nhẹ nhàng đưa ngón tay vuốt vuốt mi tâm của phu lang cho giãn ra, trầm giọng bảo: "Ngươi nhìn nhanak thấu đáo lắm. Con người ta đôi khi lý trí thì đã biết rõ mười mươi mọi chuyện, nhưng thân thể và tâm can thì vẫn còn bị tổn thương, nhất thời chưa phản ứng kịp, chưa đuổi kịp lý trí đâu."
"Cho nên ta mới nói là tính đến trước tết, nếu như Thôi Bá An không tới đón người thì lập tức hòa ly." Thang Hiển Linh đều hiểu cả.
Thiết Ngưu "ừm" một tiếng.
Thang Hiển Linh ngước đầu lên, dùng cái trán khẽ cọ cọ vào chiếc cằm hơi lún phún râu có chút râm ráp của Thiết Ngưu. Thiết Ngưu liền xích lại gần hơn, cúi đầu hỏi: "Cái gì cơ?"
"Sao ngươi không hỏi ta, vạn nhất Thôi Bá An thật sự tới đón người thì tính sao?"
Thiết Ngưu khẳng định chắc nịch nói: "Vạn nhất hắn có tới thật, chúng ta vừa vặn đóng cửa lại rồi động thủ."
Thang Hiển Linh lập tức bật cười khúc khích, cười mãi không thôi. Cậu sao lại không nghĩ tới cái nước này cơ chứ.
"Nhưng mà ta cảm thấy, hắn sẽ không tới đâu." Thiết Ngưu trầm giọng nói.
Thang Hiển Linh trên mặt còn vương ý cười, nhưng khẽ "ừm" một tiếng, nụ cười cũng phai nhạt đi vài phần: "Người ta giờ đã có sẵn vợ sẵn con trai rồi, còn để ý gì đến tỷ của ta nữa chứ? Tỷ của ta dắt theo bọn trẻ bỏ đi, vừa vặn lại nhường chỗ trống cho bên kia. Ả biểu tỷ bên đó chắc cũng ngóng trông mòn mỏi ngày được trèo lên cái ghế chính thê của Thôi Bá An rồi."
Dù sao ở thời đại này, bách tính tầm thường làm gì có tư cách nạp thiếp.
Mấy tay địa chủ hương thân bây giờ nói là nạp thiếp, kỳ thực quan phủ chẳng hề đăng ký, đều không phải là qua minh lộ danh chính ngôn thuận, chẳng qua là tự đóng cửa nhà lại rồi phong làm thiếp thất với nhau mà thôi.
Trấn Thôi Lâm là nơi đất nhỏ, tiệm lương thực nhà tiểu Thôi gia trước giờ lại nổi tiếng là diện tử lớn, coi trọng thanh danh. Hiện tại nếu mà rước một phòng thiếp thất về, kiểu gì chẳng bị người ngoài bàn ra tán vào, nói đến thối đầu.
"Ta đoán chừng nhị tỷ vừa đi, thời gian dài ra, bọn họ muốn cho đứa con trai kia một cái thân phận chính thức hợp pháp, kiểu gì sau lưng chẳng bôi nhọ, bịa đặt đủ điều về nhị tỷ của ta......" Thang Hiển Linh nói đến đây, giữa mày lộ rõ vẻ sắc bén, "Đến lúc đó chúng ta sẽ tính sổ một thể. Tổng không thể vì cái thứ hư danh thanh danh tốt mà đem cả đời người chôn vùi vào đó, rồi cứ đứng đấy kỳ kèo, dây dưa không rõ với Thôi gia."
Cho dù là theo quan niệm thời này, có vài kẻ tương đối cổ hủ, bảo thủ sẽ cảm thấy Thôi gia làm vậy chẳng có gì sai, dù sao Thang Trân cũng không sinh được con trai, lại còn dắt con cái về nhà ngoại ở lâu như thế, không lo liệu quán xuyến việc nhà chồng, bị hưu cũng là đáng đời.
Nhưng cũng không thể vì mấy cái lời ngon tiếng ngọt hay danh tiếng tốt của đám người đó mà thật sự tự nhảy vào vũng bùn sâu.
Ngày tháng là mình tự sống cho mình, chứ có phải sống cho người ngoài xem đâu.
Thiết Ngưu "ừm" một tiếng, nhẹ nhàng vỗ về phu lang, ra hiệu bảo phu lang đừng giận nữa. Vỗ được vài cái, người trong lòng ngực đã chẳng còn động tĩnh gì, hắn cúi đầu nhìn xuống thì thấy phu lang nhà mình đã lại lăn ra ngủ khò khò từ đời nào.
. . . . . . . . . . . . . . .
Những ngày sau đó, Thang Hiển Linh bận tối tăm mặt mũi, cũng chẳng còn thời gian đâu mà nhọc lòng chuyện hôn nhân của nhị tỷ nữa. Mà thực ra cũng không có cách nào nhọc lòng được. Nhị tỷ dắt bọn trẻ về đây, bên nhà chồng thì xử lý lạnh lùng, tuyệt nhiên không tới tìm, coi như là tạm thời đóng băng quan hệ, vậy thì trước mắt cứ tự chăm lo cho cuộc sống của mình cái đã.
Dân làng thôn Hứa đã thu hoạch xong ruộng ớt, đem phơi khô rồi xay thành bột ớt hết cả. Thiết Ngưu cùng Trương thúc hai người phải kéo xe ước chừng bốn chuyến mới chở hết về. Ớt tươi không còn, trong tiệm đành tạm dừng món thịt xào ớt, quay trở lại với thực đơn như trước đây. Thang Hiển Linh phải cáng đáng cả hai đầu công việc, một mặt thì đứng bếp xào nấu, mặt khác lại ngóng mỡ bò chở tới để bắt tay vào làm cốt lẩu.
Trong lúc chờ bên phía Puss đại nhân giao hàng, cậu cho người xây trước mấy cái bếp lò lớn ngay tại sân nhà mình.
Thang Hiển Linh không khỏi cảm thán: "Nhà chúng ta đúng thật là cái xưởng thủ công gia đình nhỏ mà. Khi nào làm ăn lớn mạnh hơn, chúng ta phải dựng hẳn một cái nhà xưởng đàng hoàng, cứ chọn ngay thôn Hứa mà xây dựng."
Thiết Ngưu bảo: "Cái đó thì phải thong thả đợi thêm chút đã, ít nhất cũng phải sang năm."
Dạo gần đây vừa phải nấu cơm bán hàng, vừa phải thu mua một lượng lớn hương liệu, thứ này tiêu hao kinh khủng lắm. Mấy tửu lầu lớn ở chợ Đông Tây nghe ngóng được tiếng gió, đám chưởng quầy đại tửu lầu này ngoài miệng thì tỏ vẻ khinh khỉnh chẳng thèm chấp một cái tiệm cơm bé tí, nhưng sau lưng lại âm thầm cử người bám sát sạt mọi động thái của tiệm Thang ngũ ca.
"Gì mà mua nhiều hương liệu thế kia?"
"Bao nhiêu cơ? Cả trăm cân á?"
"Mua lắm hương liệu thế này thì phải tốn một số tiền lớn đấy. Tuy nói là hương liệu để lâu được, nhưng mua nhiều tích trữ thế kia, để thời gian dài là mùi vị bay mất, nhạt thếch cho mà xem."
"Cái tiệm ăn nhà hắn nguyên liệu nấu ăn cũng thường thôi, chẳng qua là được cái gặp may, có mấy thứ mới lạ mà thôi."
"Chứ còn gì nữa, cái giống ớt cay đó mà cứ làm như bảo vật không bằng." Lời này nói ra nặc mùi chua, ghen ăn tức ở tận trời.
Cái giống ớt cay đó thật đúng là bảo vật vô giá, đừng nói là khắp toàn bộ thành Phụng Nguyên, chính là tính cả cái dải Tây Đô Châu này cũng chỉ có độc mỗi nhà Thang ngũ ca có mà thôi. Kể cũng lạ, đó rõ ràng là thứ sản vật từ bên ngoài được đội tàu xuất dương 6 năm của triều đình mang về, thế mà một gian tiệm cơm bé tí như vậy lại có bản lĩnh sờ tay vào được.
"Ta cảm thấy nhé, nhà hắn chắc chắn là sắp sửa tung ra cái thứ gì đó mới mẻ lắm, lại còn là cái loại độc quyền người khác không tài nào có được."
"...... Nói cái này chẳng phải bằng huề vốn, nói nhảm sao."
"Hương liệu, lại là hương liệu......" Có vị chưởng quầy trầm ngâm suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng tặc lưỡi đoán mò: "Chẳng lẽ lại là một loại gia vị trộn sẵn giống như cái cốt liêu nướng BBQ hồi trước à? Phía trước nhà hắn chẳng phải từng bán cái đó rồi sao."
"Dù sao thì ớt tươi người ta cũng sớm dừng bán rồi, tính ra đợt mùa hè cũng chỉ bán được có hơn một tháng chứ mấy, thế cũng là cào tiền lắm rồi."
Đám chưởng quầy này ngoài miệng thì ra vẻ bóc tách, nhưng thực chất trong lòng vẫn còn ghen ghét đỏ mắt cái cảnh tượng đại phô trương, khách khứa xếp hàng rồng rắn trước cửa tiệm cơm Thang ngũ ca hồi ngày hè nhờ có món ớt cay.
Đến cuối tháng 10, đoàn thương đội của Puss đại nhân cuồn cuộn tiến vào thành Phụng Nguyên. Trong đó có tới sáu chiếc xe ngựa băng qua phố Chính, đi thẳng một mạch hướng về phía phường Bát Hưng.
Thang Hiển Linh ngày đêm mong ngôi sao mong ánh trăng, rốt cuộc cũng trông được người tới. Tiếp theo đó là công đoạn dỡ hàng xuống xe. Vì số lượng hàng hóa quá nhiều, lại toàn là do thương nhân ngoại bang đích thân tới giao, nên bà con lối xóm trong phường đều hiếu kỳ kéo đến xem đông như hội. Có người không nhịn được liền lên tiếng hỏi thăm: "Cái thứ gì trên xe mà nhiều thế kia hả Ngũ ca nhi?"
Thang Hiển Linh lần này cũng chẳng thèm giấu diếm, thoải mái đáp: "Toàn bộ đều là mỡ bò."
Mỡ bò?
Mua lắm cái thứ này về để làm cái trò trống gì cơ chứ?
Láng giềng tò mò gặng hỏi thêm, thế nhưng lần này Thang lão bản không giải thích tỉ mỉ nữa, chỉ cười bí hiểm bảo qua mấy ngày nữa là mọi người sẽ biết ngay, cửa tiệm nhà cậu chuẩn bị có món mới lên kệ.
Đám thực khách trung thành của quán bây giờ cứ hễ nghe thấy hai chữ món mới là hai mắt sáng bừng lên, tinh thần tỉnh táo hẳn. Họ chẳng cần biết là món gì, cứ ngóng trông từng ngày, vừa sáng ra đã cầm bạc sờ đến bên quầy bán đồ ăn sáng, mua trước một cái bánh nướng rồi vừa gặm vừa lân la bám theo Thôi Đại Bảo hỏi thăm: "Này Đại Bảo, tiệm cách vách nhà ngươi sắp sửa lên cái thứ gì tốt đấy?"
Thôi Đại Bảo:......
Cũng may là trước đó lão bản đã dặn dò qua, chuyện cốt lẩu này hoàn toàn có thể tiết lộ cho khách biết trước để làm tuyên truyền.
Thôi Đại Bảo liền đáp: "Là cốt lẩu." Không đợi mọi người kịp thắc mắc, y nói tuồn tuột luôn một tràng: "Qua hai ngày cuối tuần này là có rồi. Gần đây nhấtt trời chuyển rét đậm, chính là cái tầm thích hợp để ăn nồi lẩu tiến bổ giữ ấm. Mấy năm trước quán chỉ có nồi canh dê dưa chua, năm nay sẽ có thêm món lẩu mỡ bò cay rát. Cái cốt lẩu này mọi người có thể tự mua bánh cốt về nhà, chỉ cần thêm nước hầm xương vào nấu lên một chút là ăn ngon y đúc như vị ngoài tiệm luôn."
"!!!!"
"Thì ra là cái thứ này sao!"
"Đấy có phải là giống như cái món tương vừng chấm lẩu hồi năm ngoái đúng không? Tự mình mua về nhà điều hòa gia giảm một chút là có ngay nồi lẩu đúng điệu, ăn ở nhà còn thoải mái, hợp vị hơn ăn bên ngoài nhiều!"
"Kia xác thật không tồi."
Có người lập tức phản bác: "Không đúng không đúng, ngươi không nghe Thôi Đại Bảo nói sao, bảo là lẩu cay rát mà. Cái giống ớt cay kia chẳng phải đã sớm hết sạch rồi à?"
"Ta nhớ rõ ớt cay có thể phơi khô rồi xay thành bột mà, đợt trước hồi mùa hè ăn nướng BBQ, Thang lão bản có nói qua rồi."
"Đúng đúng đúng, nghĩ ra rồi!"
Tầm này mọi người vẫn cứ đinh ninh rằng cái cốt lẩu trong miệng Thôi Đại Bảo cũng giống như thứ nước chấm hồi trước, lúc trước tiệm ăn nhà họ Thang chẳng phải cũng từng bán qua mấy loại như tương vừng, dầu mè, hay sốt hỗn hợp ngô thù du với thì là đó sao.
Thẳng cho đến một ngày...
Thang lão bản cho chiếc chảo sắt lớn được đặt làm riêng lên trên bếp lò mới xây, mỡ bò được thả vào trong chảo. Chẳng mấy chốc, những khối mỡ bò đông màu trắng bách đã tan chảy thành làn nước dầu mướt mát, lấp loáng. Tiếp theo đó là công đoạn xào lẩu. Chỗ hương liệu này, ngay đến ớt cay cũng được phân loại rất kỹ càng, có loại yêu cầu phải ngâm qua nước cho nở ra để kích phát mùi hương, có loại lại phải đợi đến bước sau mới được hạ chảo, tất cả đều có bí quyết và chú trọng riêng biệt.
. . . . . . . . . . . .
"Mùi gì mà hắc nồng, sực lên tận mũi thế này?"
"Nhà ai bị cháy bếp đấy à?"
"Khụ khụ khụ khụ."
"Mà khoan đã, không đúng, thơm quá đi mất!"
Mấy người không ăn được cay thì thi nhau che mũi, hắt xì hơi liên tục. Những người đạo cay thì bị mùi hương béo ngậy kia hớp hồn hoàn toàn, cứ thế hít hà rồi nương theo làn khói thơm nức trong không khí mà lần mò bước đi. Càng đi lại càng thấy gần, càng ngửi lại càng thấy thèm......
Ngay cả mấy nhà tận trong ngõ sâu cũng đã mò ra đến tận cổng sân nhà họ Thang.
"Mùi thơm đích thị là từ nhà hắn bay ra rồi."
"Càng đứng gần càng đậm, càng ngửi càng thơm, nhà này đang nấu cái trò trống gì mà kinh thế không biết?"
Người đứng tụ tập trước cổng viện nhà họ Thang mỗi lúc một đông. Có người bạo gan, cậy mình là hàng xóm láng giềng quen biết đã lâu, liền tiến lên gõ cửa định bụng hỏi han xem sao. Tưởng Vân cười hớn hở ra mở cửa, nhưng cũng rất nhanh chóng khép hờ cửa lại, bảo: "Ngũ ca nhi nhà ta đang làm món mới đấy mà, cái này là công thức độc quyền nên phải giữ bí mật nha."
Một câu nói trực tiếp khóa chặt mọi sự tò mò, hóng hớt của đám đông.
Trong những ngày này, Thang Trân cũng luôn tay luôn chân ở bên phụ giúp công việc. Trong nhà làm cái gì cũng không hề giấu diếm nàng, ngay cả việc xào cốt lẩu hiện tại, Ngũ ca nhi đối với nàng và bốn đứa nhỏ đều không hề có ý né tránh, chỉ chu đáo dặn trước: "Cái mùi này hơi nồng và k*ch th*ch đấy, mẹ con nhị tỷ nếu ngửi thấy khó chịu thì cứ vào trong phòng lánh một lát nhé."
Nhưng lúc nàng còn ở Thôi gia, sổ sách tiền nong nàng tuyệt đối không được chạm vào, vụ mùa thu hoạch bán được bao nhiêu tiền nàng cũng chẳng hề hay biết, nhà chồng thậm chí còn không cho nàng bén mảng lên cửa hàng phía trước.
Ngũ ca nhi chẳng coi nàng là người ngoài, vậy mà người đàn ông đầu ấp tay gối mười mấy năm trời lại luôn đề phòng nàng, giữa hai vợ chồng luôn có một bức tường ngăn cách, một bức tường sâu hoắm.
Thang Trân nghĩ đến đây lại tủi thân ứa nước mắt, nhưng lúc này trong sân ai cũng đang bận rộn, chẳng ai rảnh rang để ý đến nàng.
Thang Hiển Linh giao lại chảo cho Tiểu Mễ tiếp quản, phần gia vị phối liệu cậu đã tự tay đong đếm chuẩn chỉ xong xuôi. Cậu đứng một bên vừa lau mồ hôi vừa dặn dò: "Chú ý củi lửa, tuyệt đối không được để bị cháy. Ớt mà cháy là sẽ bị đắng ngay. Còn bước cuối cùng nữa, nhớ đổ thêm chút rượu trắng hoặc giấm vào để kích mùi thơm lên nhé......"
Nếu như trước kia nhà họ Thang nấu món gì, mùi thơm bay ra ngoài chỉ làm hàng xóm vách bên thèm thuồng, thì hôm nay lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cái mùi hương này nồng đượm đến mức dù tiệm ăn phía trước đã đóng chặt cửa, người đi đường trên phố Chính vẫn ngửi thấy rõ mồn một. Họ thi nhau đứng khựng lại, rồi nương theo làn khói mà vòng ra tận cổng sau nhà họ Thang.
Tưởng Vân:......
Bà đã phải giải thích không biết bao nhiêu lần: "Là món mới của Ngũ ca nhi nhà ta đấy, cốt lẩu mỡ bò cay rát, ai thích ăn cay mua về nhúng lẩu thì hết sẩy. Đúng đúng, thứ Hai tới là bắt đầu lên kệ bán rồi."
"Giá cả thế nào hả?" Thực khách sốt sắng hỏi.
Tưởng Vân ngập ngừng, có chút không dám nói ra con số kia, chính bà còn thấy cái giá đó đắt đỏ đến rợn người.
Vị thực khách nhìn thần sắc của bà là đoán ngay ra đồ không hề rẻ, liền thử dò xét: "Một lượng hay hai lượng bạc một phần? Cái giống ớt này nhập từ hải ngoại về, đúng là phải đắt đỏ rồi. Ta ngửi cái mùi này thơm điếc mũi thế này, chắc chắn bên trong còn bỏ thêm nhiều vị thuốc quý khác nữa đúng không?" Người này ngoài miệng tuy kêu đắt, nhưng thật ra lại đang tự tìm lý do để giải thích hộ tiệm ăn nhà Thang ngũ ca.
"700 văn một bánh." Tưởng Vân thấy đây là khách quen nên mới thành thật tiết lộ.
Đám đông hàng xóm láng giềng đứng vây quanh nghe xong đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh:???
Bao nhiêu cơ!??
700 văn ư?
Mức giá này thì có khác gì bán một lượng bạc một bánh cốt lẩu đâu chứ? Bán đắt cắt cổ như vậy, cái giống ớt đó được làm bằng vàng bằng bạc hay sao?
Trái ngược với sự kinh hãi của dân làng, vị khách quen nghe xong lại thở phào nhẹ nhõm. Ông ta hít hà mùi thơm đậm đặc trong không khí, hớn hở ra mặt: "May quá, hóa ra cũng không đến mức đắt quá tầm. Thế thì thứ Hai ta phải tranh thủ đến sớm mới được."
Bà con lối xóm không thể tin nổi vào tai mình, trố mắt nhìn vị thực khách kia. Thế này mà còn bảo không đắt á?! Đã vậy còn đòi tranh thủ đến sớm? 700 văn một bánh cốt lẩu, cái giá trên trời này mà cũng bán chạy đến mức sợ hết hàng được sao? Đâu cần phải đến sớm thế cơ chứ!
Tưởng Vân chỉ biết vừa lau mồ hôi vừa cười xòa tiễn khách.
Nói thật, chính bà cũng thấy đắt đến xót cả ruột.