"Không phải rau cải trắng thì cũng là đậu hũ, có đổi thì cũng chỉ đổi từ cải trắng sang rau chân vịt mà thôi."
"Thế thì ngươi quên mất rồi, vẫn còn món mướp hương nữa cơ mà."
Mọi người nghe xong đều bật cười trêu chọc, nhưng cười xong rồi đâu lại vào đấy, câu hỏi ban đầu vẫn chưa có lời giải: Trưa nay ăn cái gì bây giờ?
"Hay là qua tiệm Thang ngũ ca ở phường Bát Hưng đi? Mấy ngày trước liên tục không được ăn món của tiệm nhà hắn rồi. Hôm nay lại phải làm lụng từ sáng sớm, vừa mệt vừa buồn ngủ, bụng dạ thì cồn cào kêu vang mà miệng mồm cứ nhạt nhẽo, chẳng có chút vị gì."
"Phường Bát Hưng xa quá."
"Thì gọi xe mà đi, có đáng là bao đâu. Mấy ngày nay làm việc quần quật liên tục, khó khăn lắm mới xong việc, buổi chiều cũng thanh nhàn hơn chút."
"Nghe cũng có lý."
Mấy vị tư lại bàn tới bàn lui liền chốt kèo đi phường Bát Hưng ăn cơm nhà Thang ngũ ca. Chủ yếu là vì khoảng thời gian trước bận rộn quá, trong khi tiệm nhà Thang ngũ ca lại nghỉ liền hai ngày cuối tuần, tính ra còn thảnh thơi hơn cả nha môn của các ông. Hôm nay trời lại oi bức, ngẫm kỹ lại thì cũng đã hơn mười ngày rồi họ chưa qua đó ăn cơm.
Vừa đến giờ nghỉ trưa, mấy người đã hẹn nhau rảo bước ra ngoài. Trước cổng nha môn có không ít xe ngựa, xe lừa đang đậu sẵn, họ chọn một chiếc xe quen thuộc hay ngồi rồi báo địa điểm đến phường Bát Hưng.
Xa phu vừa nghe tên địa danh là hiểu ngay, mấy vị đại gia này chắc chắn là muốn đến tiệm cơm nhà Thang ngũ ca rồi.
Từ nha môn đánh xe qua đó mất chừng nửa canh giờ. Đến nơi, họ xuống xe rồi đi bộ hướng về phía phố Chính, nhưng còn chưa tới được cửa tiệm đã thấy một đám người đang đứng xếp hàng chờ đợi ở ngoài. Mấy vị tư lại nhìn cảnh đó, trên mặt lập tức hiện rõ vẻ ảo não.
"Ai nha, quên mất là cứ đến giờ cơm là tiệm nhà họ Thang lại đông nghịt phải xếp hàng rồi."
"Kiểu này khéo lại trễ giờ điểm danh trực buổi chiều mất thôi."
"Biết thế này thì để đến bữa tối hãy sang."
"Thôi đừng cằn nhằn nữa, dẫu sao cũng đến rồi thì cứ qua xem thử thế nào đi. Trước đợt nghỉ hai ngày cuối tuần, ta còn nghe Thang lão bản nói phong phanh bảo dạo này sắp sửa lên món mới đấy."
"Món mới á? Lại là cách chế biến thịt heo kiểu mới nào nữa đây?"
"Cái đó thì chịu, lát nữa vào mới biết được."
Mấy người vừa trò chuyện vừa rảo bước tiến lại gần. Tới sát cửa tiệm là đã có thể nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao náo nhiệt ở bên trong truyền ra, thi thoảng còn chen lẫn tiếng gọi món "cho thêm một đĩa nữa" dõng dạc. Mấy vị tư lại nhất thời hối hận khôn nguôi, tầm này mà xếp hàng thì chắc chắn là cực kỳ tốn thời gian...
"Hay là thôi......" Một người đang định bàn lùi sang ăn tạm nhà khác, bỗng mũi khịt khịt hai cái, lời ra đến cửa miệng liền đổi thành: "Các ngươi có ngửi thấy mùi gì thơm không? Là một cái mùi hương vô cùng, vô cùng đặc biệt, trước giờ ta chưa từng ngửi thấy bao giờ ấy."
Hai người còn lại cũng đồng loạt gật đầu lia lịa. Đứng từ xa, họ đã loáng thoáng nhìn thấy các đĩa thức ăn bày biện trên bàn của thực khách bên trong, món đó trông lạ hoắc, họ chưa từng nhìn thấy bao giờ.
"Đây là món gì thế nhỉ?"
Lúc này, A Lương đang nhanh nhẹn dọn thêm ghế ra ngoài cửa, mời khách khứa ngồi xếp hàng uống nước. Mấy vị tư lại vội vàng hỏi A Lương xem trong tiệm còn chỗ trống nào không và phải đợi khoảng bao lâu.
Cũng có người không kiên nhẫn nổi nữa, chỉ tay thẳng vào đĩa thức ăn trên bàn của bàn khách bên trong, hỏi dồn: "Kia là món gì thế? Có phải món mới mà lão bản nhà ngươi nhắc tới không?"
"Dạ, nếu các vị đi bốn người thì ước chừng chỉ cần đợi tầm nửa nén nhang thôi ạ." A Lương chuyên nghiệp đáp lời trước để khách yên tâm, sau đó liền hào hứng giới thiệu: "Hôm nay thực đơn nhà ta chính thức lên món mới, gọi là thịt xào ớt. Cái quả ớt này là do lão bản và tiểu lão bản nhà ta năm ngoái đi Lục Kinh, vừa vặn gặp được đội tàu hải ngoại giao thương trở về nên đã cố ý bỏ ra một số tiền lớn để thu mua hạt giống. Năm nay mới vừa trồng ra đợt đầu tiên đấy ạ. Vị của nó còn cay nồng và k*ch th*ch hơn cả cây ngô thù du nhiều, ai mà chuộng khẩu vị mạnh, thích ăn cay thì nhất định phải thử một lần."
Trong mấy người họ vốn dĩ đã có kẻ đam mê ăn cay, ưa khẩu vị đậm đà, trước giờ vẫn luôn chê vị của cây ngô thù du chưa đủ đô. Lúc này vừa nghe thấy thế, chân gã cứ như bị đóng đinh tại chỗ, nói cái gì cũng khăng khăng không chịu đi nơi khác nữa. Gã liền giục A Lương đưa thẻ số rồi ngồi xuống ghế đợi bằng được.
Những người đi cùng thấy vậy thì cũng đành tặc lưỡi ở lại chờ theo.
Tiệm ăn nhà họ Thang mỗi khi đến giờ cơm đều chỉ phát một lượng thẻ số cố định chứ không bao giờ phát vô tội vạ vì họ sợ khách hàng phải mòn mỏi chờ lâu. Thường thì nếu thấy lượng khách đến sau quá đông, người làm trong tiệm sẽ chủ động khuyên họ nên sang quán khác dùng bữa, bằng không cứ đứng đợi cả canh giờ thì có mà đói lả người, chẳng bõ công.
Bốn người ngồi xuống hàng ghế đặt ở nơi râm mát ngoài cửa. A Lương chu đáo bưng ra một khay trà lạnh cùng ít điểm tâm, mời các vị khách dùng tạm trong lúc chờ đợi. Bốn người nếm thử miếng bánh lạnh vị ngọt thanh, vốn dĩ món này ngày thường ăn rất ngon, thế nhưng lúc này ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ bên trong tiệm bay ra, miếng bánh ngọt mát trong tay bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo vô vị, ngày hè oi bức mà ăn đồ ngọt thì lại càng dễ sinh cảm giác ngấy.
Bên trong tiệm lúc này lại vọng ra tiếng thực khách oang oang nài nỉ: "Cái quả ớt này ngon quá xá, cửa tiệm có bán riêng loại quả này không thế?"
"Dạ không được đâu khách nhân ơi, lượng ớt đợt này có hạn định cả rồi, bán hết tuần này là hết hàng đấy ạ." Giọng Đồng tẩu từ trong quầy vọng ra giải thích.
"Thế thì cho ta thêm một phần thịt xào ớt nữa, đóng gói mang về!"
Món này ngon đến mức ấy cơ à?
Trong lòng bốn người không hẹn mà cùng nảy ra câu hỏi.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, kỳ thực thời gian chờ đợi cũng không quá dài, chỉ là cái mùi hương quyến rũ cứ thế tấn công khứu giác làm cái bụng đói cồn cào của bốn người càng thêm biểu tình dữ dội. Rõ ràng lúc sáng ở nha môn, tên nào tên nấy còn than thở trời nóng chán ăn, nuốt không trôi thứ gì, thế mà giờ đây lại hận không thể lập tức đánh liền một mạch mấy bát cơm đầy cho bõ thèm.
Rốt cuộc cũng đến lượt bọn họ, cả bốn người nhanh chân chọn lấy một chiếc bàn trống vừa mới dọn sạch.
Một người trong nhóm vội vàng mở miệng gọi món: "Cho bọn ta món mới của nhà mình nhé, thịt xào ớt."
"Dạ được ạ, khách nhân xem qua một chút, thịt xào ớt một phần có giá là 80 văn ạ."
"Món rau xào mà những 80 văn cơ à? Sao đắt thế?" Một người trong đó chậc lưỡi, hơi xót tiền.
Đồng tẩu đứng bên cạnh liền ôn tồn giải thích: "Các vị khách quan thông cảm, hạt giống ớt này hiếm lạ lắm ạ. Lão bản nhà ta lúc mua giống không chỉ tốn bạc mà còn phải nhờ vả biết bao nhiêu mối quan hệ, mang về lại phải thuê thợ lão luyện dốc lòng chăm bón. Cái món ớt này ở khắp thành Phụng Nguyên, chỉ có duy nhất tiệm ăn Thang ngũ ca nhà ta là có để phục vụ các vị thôi."
"Thôi được rồi, cứ cho một phần đi."
"Ăn thử xem sao."
"Nếu không ngon thì lần sau không gọi nữa."
"Kỳ thực tính ra 80 văn cũng còn chấp nhận được, bốn người chúng ta chia nhau, rồi gọi thêm vài món khác nữa là ổn."
Đồng tẩu nhanh nhẹn ghi đơn, rồi chuyển ngay xuống bếp phía sau.
Chẳng mấy chốc, món ăn đã được bưng lên. Đó là một đĩa thịt xào ớt với sắc đỏ sắc xanh đan xen bắt mắt, bên trong còn có thêm mộc nhĩ làm đồ ăn kèm, lượng thức ăn trông cũng khá đầy đặn. Đồng tẩu vừa đặt đĩa xuống vừa ân cần dặn dò: "Khách quan, món này cay lắm đấy nhé, nếu ai không ăn được cay nồng thì nên lượng sức mà dùng chút thôi."
"Được rồi, bọn ta biết rồi."
"Đưa cơm lên đi."
A Lương bưng ra một niêu cơm lớn nghi ngút khói, để bốn vị khách tự tay xới cơm vào bát của mình.
Vị tư lại vốn chuộng ăn cây ngô thù du liền ra tay trước để chiếm lợi thế. Gã đưa đũa gắp một miếng ớt, đưa lên mắt cẩn thận quan sát một hồi rồi bảo với các đồng bạn: "Đúng là trước giờ chưa từng thấy loại rau củ nào như thế này cả."
Đồng bạn ngồi đối diện gật đầu: "Xác thực là nhìn hiếm lạ thật."
"Ngươi mau ăn thử xem nào, nếu mà hăng quá là ta chịu, không đụng vào đâu nhé."
Người gắp ớt lập tức đưa miếng đũa vào trong miệng nhai thử. Cả bàn đều dồn ánh mắt về phía gã, nín thở chờ đợi xem hương vị thế nào. Vị thực khách này vừa nhai vài cái đã khẽ híp đôi mắt lại, ngay sau đó hai mắt gã bỗng mở to trừng tròn xoe, trong mắt lóe lên tia sáng rực rỡ nhìn chằm chằm vào các đồng liêu.
Một vị đồng liêu thấy cái điệu bộ đó thì bật cười trước: "Nhìn cái mặt kìa, chắc chắn là ngon lắm đây."
Người vừa ăn ớt gật đầu lia lịa như tế sao, hồ hởi thúc giục: "Các ngươi cũng thử ngay đi, ăn được đấy! Cái kết cấu và hương vị của nó đặc biệt lắm, cái sự k*ch th*ch này hoàn toàn khác biệt so với cây ngô thù du. Rõ ràng là món này được xào bằng mỡ heo, thế mà ăn vào lại chẳng thấy ngấy một chút nào, trái lại còn thấy cực kỳ k*ch th*ch vị giác, thèm ăn kinh khủng."
"Thật sự ngon đến thế cơ à? Nghe ngươi tả mà cứ như thần tiên mỹ vị không bằng." Có người vẫn bán tín bán nghi.
"Thế cứ gắp thử một miếng thịt ăn xem là biết liền chứ gì!"
Người này liền đưa đũa gắp một miếng thịt ba chỉ. Lát thịt trông bóng bẩy, mỡ màng, theo lý mà nói vào mùa hè oi bức thế này người ta thường sợ ăn thịt, nhất là thịt heo vì rất dễ sinh cảm giác ngấy quá. Thế nhưng miếng thịt này nhờ được áp chảo kỹ cho tứa bớt mỡ ra, phần thịt mỡ đã chuyển sang màu hơi trong suốt và cháy cạnh vàng ươm, vừa đưa vào trong miệng liền mang lại cảm giác khác biệt hoàn toàn.
Vị cay nồng k*ch th*ch vừa vặn, kết cấu miếng thịt lại dai ngon, béo ngậy mà không ngán...
"Cho ta xin thêm một hớp cơm nữa!" Vị đồng liêu kia thốt lên.
Gã vội vàng lùa ngay một miếng cơm lớn vào miệng, hòa quyện cùng vị thịt tạo nên một tổng thể hương vị bùng nổ, ngon nuốt lưỡi.
"Sảng khoái, quá sức sảng khoái, ngon tuyệt cú mèo!"
Đĩa thịt xào ớt này quả thực là thứ vũ khí sắc bén cực kỳ tốn cơm trong những ngày hè nóng nực. Dĩ nhiên, với những thực khách hoàn toàn không ăn được cay thì món này có phần quá sức chịu đựng, nhưng đối với đại đa số khách khứa trong tiệm thì lại mê mẩn không thôi.
Đến khi dùng bữa xong xuôi, mấy chiếc đĩa trên bàn đều sạch sành sanh, ngay cả một niêu cơm lớn cũng không còn lại nửa hạt. Bốn người ăn đến mức bụng căng tròn như cái trống. Lúc đứng lên tính tiền, họ chẳng còn ai chê món thịt xào ớt này đắt đỏ nữa, mà trái lại còn hẹn nhau lần sau nhất định phải quay lại ăn tiếp.
Mấy người thong thả tản bộ ra ngoài phố, chuẩn bị bắt xe để trở về nha môn.
"Ta nhớ rõ năm ngoái Thang lão bản cùng tiểu lão bản có đi Lục Kinh một chuyến."
"Nếu giống ớt này là do thương thuyền hải ngoại mang về thật, thì cái giá 80 văn kia xác thực là không hề đắt chút nào."
Mọi người đồng loạt gật đầu tán thành.
"Thành Phụng Nguyên này đúng là chỉ có duy nhất tiệm Thang ngũ ca là có món này thôi."
"Cái tiệm ăn nhà hắn đừng nhìn quy mô nhỏ nhắn thế thôi, chứ những thứ lùng được toàn là hàng độc nhất vô nhị, chẳng tầm thường chút nào."
"Thương đội của triều đình vừa mới cập bến Lục Kinh là Thang lão bản đã có thể bắt mối quan hệ để mua được hạt giống ớt ngay..."
"Thang lão bản ở Lục Kinh đúng là có nhân mạch thật."
"Ta nhớ loáng thoáng hình như tổ tiên của tiểu lão bản từng làm võ quan ngũ phẩm ở Lục Kinh đúng không?"
"Chắc chắn là vẫn còn mối quan hệ khác nữa, bằng không cái giống ớt này, Thang lão bản chỉ là một tiểu lão bản từ nơi khác đến thành Phụng Nguyên, làm sao có thể tự dưng trao tay được?"
"Đúng là như thế."
Mấy vị tư lại cứ thế suy đoán. Về sau, bởi vì món ớt này quá sức ăn khách, mấy tửu lầu lớn ở hai chợ Đông Tây cũng nghe phong phanh chuyện tiệm Thang ngũ ca lên món mới. Ớt tươi là thứ mới lạ mà trước giờ họ chưa từng thấy bao giờ, sau khi dò la rõ ngọn ngành thì ai nấy đều ôm tâm tư riêng, nhà họ Thang ở Lục Kinh có chỗ dựa chống lưng.
"Tuy nói chúng ta làm ăn ở thành Phụng Nguyên, khoảng cách với Lục Kinh quá xa, nhưng cũng không cần thiết phải lấy cứng đối cứng làm gì."
"Lục Kinh dù sao cũng là kinh đô. Chúng ta với tiệm ăn Thang ngũ ca nước sông không phạm nước giếng, thôi, cứ mặc kệ hắn ta đi."
"Chưởng quầy, ta nghe tiểu nhị bên Ngọc Mãn Kim Lâu nói, chưởng quầy bên đó đang muốn dò hỏi để thu mua lại ít ớt đấy."
"Hừ, lão ta đúng là khôn lỏi. Thế nhưng Thang lão bản cũng chẳng ngốc, chắc chắn là không mua nổi đâu."
. . . . . . . . . . . . . .
Xác thực là có tiền cũng không mua nổi.
Thang Hiển Linh đối với những vị khách nhân tìm đến tận cửa muốn mua lại ớt đều dứt khoát từ chối, đến lượng ớt dùng cho tiệm nhà cậu còn đang chẳng bõ dính răng đây này.
Đến ngày thứ Năm, Trương thúc đánh xe tới một chuyến để giao ớt, Thang Hiển Linh thầm nghĩ: Cám tạ trời đất.
Trương thúc đến từ tờ mờ sáng, giao hàng xong thì ăn một bữa cơm đạm bạc rồi buổi chiều lại đánh xe quay về. Trước khi đi, ông bảo với Hiển Linh và Thiết Ngưu: "Hai đứa cứ lo việc của mình đi, ớt đến mùa thu hoạch không thể để lâu được, loại chín đỏ ta đã đem phơi khô cả rồi, còn loại xanh cứ độ lớn một chút là ta lại chở sang cho."
"A thúc của các con bảo, vì cái ruộng ớt này mà từ Tết đến giờ hai đứa chưa được nghỉ ngơi ngày nào, cuối tuần nào cũng lặn lội chạy về thôn, đừng bôn ba vất vả thế nữa, ở lại thành mà ngủ một giấc thật ngon, nghỉ ngơi cho lại sức."
Thang Hiển Linh trong lòng thầm biết ơn Trương thúc và Vương a thúc vô cùng.
Tuần này, Thang Hiển Linh được ở nhà đánh một giấc mỹ mãn, thảnh thơi nghỉ ngơi trọn vẹn hai ngày cuối tuần. Tuần sau được nghỉ cậu mới phải về thôn để kiểm tra mẻ ớt phơi khô. Cậu dự định sẽ làm tương ớt, còn cốt lẩu cay cay tê tê thì đợi khi trời chuyển lạnh chút nữa mới bắt tay vào làm, nhưng trước mắt, cậu phải tìm được nguồn cung mỡ bò, hoặc là một thứ gì đó có thể thay thế được mỡ bò.
Thịt nai có kết cấu khá giống thịt bò, không biết dùng mỡ nai thì hiệu quả ra sao.
Triều đình vốn có văn bản quy định rõ ràng rằng nghiêm cấm tùy tiện giết mổ trâu bò, bởi trâu bò là sức kéo chính để cày ruộng.
Tuy điều luật này đối với tầng lớp quyền quý thượng lưu thì chẳng có mấy sức nặng, nhưng hiện tại Thang Hiển Linh chỉ là một tiểu thị dân bình thường, muốn có mỡ bò thì phải nghĩ cách xoay xở. Cái tên đầu tiên nảy ra trong đầu cậu chính là tìm Lưu Bảo Giám, bằng không thì đành dùng mỡ nai thay thế vậy.
Cuối tuần được nghỉ ngơi lại sức, tinh thần thoải mái thì tâm tư cũng sinh ra vài phần... khụ khụ, ý vị nồng đượm giữa phu phu trẻ.
Đến ngày thứ Hai, Thang đại lão bản lộ rõ vẻ hồng hào, thần sắc rạng rỡ hẳn ra. Cộng thêm việc có nguồn cung ứng ớt dồi dào, mùa hè này Thang Hiển Linh ngày ngày đổi món, biến tấu đủ loại món cay k*ch th*ch vị giác, ăn ngon ngủ kỹ thành ra trông cậu còn có da có thịt hơn cả năm ngoái.
Tưởng Vân nhìn thấy cũng phải kinh ngạc: "Ngũ ca nhi dạo này trông tròn trịa ra hẳn đấy, mặt mũi phúng phính nhìn đẹp biết bao."
Thiết Ngưu chẳng cần phải ngắm nghía xa xôi, trên người phu lang nhà mình chỗ nào tăng thịt hắn là người rõ hơn ai hết. Hắn vô cùng vừa ý với thành quả này, liền trầm giọng bảo: "Giống ớt này mua rất đáng tiền."
Trương thúc thỉnh thoảng lại cùng dân làng đến giao ớt tươi, có đôi khi thì chở sang cả bột ớt...
Ngày hè nóng nực, quầy hàng đêm của nhà họ Thang lại được dọn ra. Lần này có thêm bột ớt, mùi thơm của thịt nướng vốn dĩ đã bá đạo, nay lại kết hợp cùng bột ớt và bột thì là, mùi hương cứ thế bay xa mười dặm, thơm nức mũi. Về sau, tiệm ăn nhà họ Thang quyết định tạm dừng bán cơm và các món xào vào buổi tối, chuyên tâm chuyển sang làm đồ nướng BBQ.
Tiểu Mễ bận rộn tối tăm mặt mũi, không làm xuể nên phải gọi thêm cả Đại Viên qua phụ giúp một tay.
Thang lão bản không chỉ nướng để bán mà chính cậu cũng là một tín đồ hảo ngọt hảo cay, ngày nào trên tay cũng không rời vài xiên thịt. Cậu còn í ới bảo với Tiểu Mễ: "Rắc thêm ít bột ớt nữa đi, ta muốn ăn nhiều cay hơn chút."
Nhìn những xiên thịt nướng phủ một màu đỏ rực của bột ớt, Tưởng Vân đứng bên cạnh nhìn mà phát hoảng. Thế nhưng Thang Hiển Linh cứ một cắn một xiên, ăn tì tì mà chẳng hề bị sặc hay ho lấy một tiếng. Thiết Ngưu chỉ còn biết bất lực bưng bát nước đậu xanh hoặc trà lạnh túc trực bên cạnh phu lang, dỗ dành cậu uống thêm vài ngụm để hạ nhiệt.
Nhờ có món ớt độc quyền này, tình hình kinh doanh của nhà họ Thang bùng nổ hơn bao giờ hết. Ngày nào quán cũng chật kín bàn, bên ngoài lúc nào cũng có một hàng dài người đứng xếp hàng chờ đợi.
Thang Hiển Linh cũng đã tìm gặp được Lưu Bảo Giám Lưu đại gia. Vị này quả thực xứng danh là một bách sự thông chính hiệu, đặc biệt là mấy đường đi nước bước luồn lách, lắt léo trong nha môn ông đều nắm rõ như lòng bàn tay. Mà đây cũng chẳng phải là hành vi phạm pháp gì, chỉ là khéo léo tìm kẽ hở của luật lệ mà thôi.
Đối với số tiền mà Thang lão bản lén nhét cho mình để nhờ vả, Lưu Bảo Giám chẳng mảy may đặt vào mắt, ngược lại còn thấy buồn cười. Thang lão bản ra đời buôn bán cũng được mấy năm rồi, thế mà cái chiêu thức nhét tiền khơi thông quan hệ này trông vẫn còn vụng về, thô cứng lắm, vừa nhìn là biết trước giờ chưa từng làm qua bao giờ.
"Ngươi muốn tìm mỡ bò hoặc mỡ nai đúng không? Mỡ nai thì thực ra cũng không đến mức khan hiếm lắm. Ngươi có thể đến mấy tửu lầu lớn ở chợ Đông Tây mà thương lượng với họ, họ dùng thịt, còn ngươi thì thu mua lại mỡ nai. Mấy vị chưởng quầy tửu lầu đó ta có thể đứng ra bắc cầu liên hệ giúp......"
Thang Hiển Linh vừa nghe xong điều kiện đầu tiên đã thấy không có cửa, liền lắc đầu bảo: "Lúc trước mấy vị chưởng quầy đó từng tìm đến tận nơi muốn mua lại ớt của ta, nhưng ta đều từ chối thẳng thừng rồi. Bây giờ ta lại đi cầu cạnh họ, họ chắc chắn sẽ không vui vẻ gì. Mà cho dù có bằng lòng đi chăng nữa, kiểu gì họ cũng sẽ đòi chia một chén canh từ nguồn ớt này của ta. Chẳng phải ta keo kiệt không muốn cho, mà chủ yếu là lượng ớt nhà ta dùng còn chẳng đủ nữa là."
Xác thực là cậu không muốn đưa. Đám chưởng quầy lão luyện đó đều khôn ngoan hơn cậu nhiều, nếu biết cậu đang cần mỡ nai, họ sẽ đưa ra những điều kiện nhìn bề ngoài thì có vẻ như cậu đang chiếm hời, chẳng hạn như không lấy tiền mỡ nai chẳng hạn, nhưng một khi đã dính vào hợp tác lâu dài thì người chịu thiệt chắc chắn sẽ là cậu.
Cậu không muốn bản thân bị người khác kiềm chế, thôi thì bỏ qua phương án này vậy.
"Lưu đại gia, còn con đường nào khác nữa không ạ?"
Lưu Bảo Giám trên mặt không lộ chút biểu cảm nào mà gật gật đầu, nhưng trong lòng ông lại thầm tán thành với sự quyết đoán và tỉnh táo này của Thang lão bản. Ông nói tiếp: "Còn một cách nữa, đó là các phủ đệ quyền quý thường có trang trại nuôi nai ở ngoại ô, có điều người ta là nhà cao cửa rộng, vốn chẳng thèm bận tâm đến chút tiền bạc lẻ từ việc bán mỡ nai này đâu."
"Trừ phi là ngươi có mối quan hệ sâu xa với họ..." Chẳng hạn như nhà họ Vệ, nhà họ Cố.
Thang Hiển Linh lắc đầu, cậu thừa biết Lưu đại gia đang ám chỉ đến thế lực nào. Cậu ăn ngay nói thật: "Tiệm ăn của chúng ta chỉ là một quán nhỏ, làm sao có thể có mối thâm giao hay quan hệ sâu đậm gì với Vệ phủ hay Cố phủ được." Đặc biệt là trong chuyện làm ăn, cậu luôn chú trọng đến sự bình đẳng và đôi bên cùng có lợi. Những phủ đệ cao sang quyền quý ấy làm sao lọt mắt xanh mấy cái lợi ích nhỏ nhặt này của cậu, đối với người ta thì chẳng được tích sự gì mà chỉ chuốc thêm phiền toái, hợp tác như vậy sẽ không bền.
Chẳng thà ngay từ đầu đừng mở cái miệng này ra nhờ vả, để dành chút tình cảm ít ỏi ấy cho những việc cần thiết hơn về sau.
Lưu Bảo Giám gật gật đầu: "Mỡ nai thì chỉ có hai con đường đó thôi, dù sao bách tính tầm thường làm sao nuôi nổi nai."
Thang Hiển Linh mặt ủ mày chau, trong đầu thậm chí còn lóe lên suy nghĩ "hay là mình tự đi nuôi nai luôn nhỉ", đúng thật là vì một tí nhân mà muốn bao thầu luôn cả đống sủi cảo.
"Tuy nhiên..." Lưu Bảo Giám bỗng chuyển biến ngữ điệu.
Thang Hiển Linh tức khắc nhìn sang, nghe giọng điệu của Lưu đại gia giống như vẫn còn chiêu bài giấu kín, cậu lập tức tha thiết hỏi: "Ngài cứ việc nói đi ạ, tuy nhiên cái gì cơ?"
"Mỡ nai thì không dễ kiếm thật, nhưng mỡ bò thì ta biết có một cách."
Thang Hiển Linh: !!!
Không phải chứ Lưu đại gia, ngài có cách sao không nói sớm chút đi ạ!
"Ngài nói rõ hơn đi."
Lưu Bảo Giám chậm rãi bảo: "Triều đình ta tuy có quy định nghiêm cấm dân gian giết trâu bò cày, nhưng ở thành Phụng Nguyên có đám thương nhân từ phương bắc tới. Những tiểu tộc ngoại bang này vốn sinh sống bằng nghề du mục, bò dê thành đàn, chỗ của họ thiếu gì thì thiếu chứ mỡ bò thì có đầy."
!!!!
Thang Hiển Linh buột miệng thốt lên: "Chính là vị Puss đại nhân lần trước Lưu đại gia dẫn tới tiệm nhà ta ăn cơm đúng không ?"
"Trí nhớ của ngươi tốt đấy, chính là tộc của bọn họ." Lưu Bảo Giám kỳ thực ngay từ lúc Thang lão bản tìm tới cửa đã thừa biết cậu nhắm trúng mỡ bò trước, mỡ nai chỉ là phương án dự phòng, bất đắc dĩ lắm mới phải chọn. Ông cố tình nói một tràng về mỡ nai trước rồi mới tung át chủ bài mỡ bò ra sau, chẳng phải là để Thang lão bản thấy được bản lĩnh của ông sao.
Như vậy cậu mới ghi nhớ cái đại nhân tình này của ông sâu sắc được.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Lưu Bảo Giám lại tự thấy buồn cười: Bản thân ông cũng chẳng nhận tiền bạc chuẩn bị của Thang lão bản, dẫu cậu có ghi tạc ân tình này đến mức tối đa thì ông cũng chẳng nhờ vả được gì ở cậu...
Cùng lắm là ngày lễ ngày tết Thang lão bản lại chuẩn bị chút bánh trái, thức ăn mang biếu phủ của ông, mà cái này thì trước giờ cậu vẫn làm đều đặn đấy thôi.
Lưu Bảo Giám ngẫm tới ngẫm lui, cuối cùng tự rút ra kết luận cái tính ông vốn đã thế rồi, giúp đỡ người khác thì tất nhiên muốn người ta phải ghi chặt trong lòng, chẳng cần biết có báo đáp được gì hay không, miễn sao phải nể phục cái danh Lưu Bảo Giám này rất ngầu là được.
Mỡ bò nấu thành cốt lẩu thì vừa dễ bảo quản lại thuận tiện vận chuyển. Thang Hiển Linh tính toán tung ra món cốt lẩu mỡ bò cay rát độc quyền này để chiếm lĩnh hoàn toàn thị trường mùa thu và mùa đông sắp tới.
Mà ở thành Phụng Nguyên này, cứ hễ trời chuyển lạnh là người chọn ăn lẩu lại đông không đếm xuể.
Nhưng hiện tại trời cũng đã sắp sửa vào thu, Thang Hiển Linh không dám chậm trễ chút nào, chạy nhanh thỉnh Lưu Bảo Giám làm cầu nối, nói đủ lời hay ý đẹp để nhờ đối phương làm người trung gian giúp đỡ giật dây bắc cầu, cậu muốn cùng Puss đại nhân bàn chuyện làm ăn.
Puss đại nhân kỳ thật cũng không có thực quyền gì lớn lao, đây chẳng qua là một cái danh dự quan chức mà Vinh triều cấp cho ngoại bang mới lập, chủ yếu vẫn là quản lý bên mảng thương nhân bên kia mà thôi.
Đến cuối tuần, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu sửa soạn thay bộ xiêm y mới chỉnh tề, rồi bày tiệc ngay tại sân nhà mình để tiếp khách.
Để chuẩn bị cho bữa tiệc này, Thang Hiển Linh đầu tiên là kiếm được một vại mỡ nai do Thiết Ngưu nhà cậu phải tốn không biết bao nhiêu công sức mới mua về được. Cậu dùng chỗ mỡ ấy xào một mẻ cốt lẩu cay rát. Trời chuyển thu lạnh, trong viện cũng mát mẻ hơn vài phần, trên bàn đá đặt một chiếc lẩu niêu đang sôi ùng ục ùng ục, tỏa khói hương ngào ngạt.
Xung quanh chiếc lẩu bày biện đủ các màu sắc của các món ăn kèm.
Cái nồi đế lẩu này càng nấu lại càng dậy mùi thơm, chính là Tưởng Vân ngày thường vốn không thích ăn cay, thế mà ngửi thấy cái mùi vị này cũng phải thốt lên: "Thèm ngẩn cả người."
Càng miễn bàn đến việc ở thời đại này, mọi người còn chưa từng được nếm qua hương vị của lẩu cay rát bao giờ.
Mùi hương béo ngậy, nồng nàn cứ thế bay xa khắp nơi khắp chốn.
Thang Hiển Linh đon đả mời khách nhân tiến vào. Hôm nay ngoài Puss đại nhân mang theo hai vị tộc nhân thì còn có thêm Lưu Bảo Giám đi cùng làm người trung gian. Vừa bước chân vào tiểu viện, Lưu Bảo Giám đã khịt khịt cái mũi rồi khen lấy khen để: "Thơm quá nha!"
"Hôm nay ta dùng mỡ nai để xào cốt lẩu cay rát, trước hết mời khách quý nếm thử xem sao." Thang Hiển Linh làm cái tư thế thỉnh, mời hai vị khách ngồi vào bàn.
Thiết Ngưu ở bên cạnh thì chu đáo lên tiếng, bảo rằng ở cửa tiệm đằng trước cũng đã bày sẵn một bàn tiệc chỉnh tề, mời hai vị thủ hạ của Puss đại nhân sang đó dùng cơm để tiện trò chuyện riêng.
Hai người kia nhìn nhìn Puss đại nhân, Puss đại nhân khẽ gật đầu, ý bảo bọn họ cứ đi đi.
Sau đó mọi người liền ngồi xuống ăn cơm thả đồ ăn. Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu ân cần chăm sóc khách nhân. Vốn dĩ quy tắc trên bàn cơm bàn chuyện làm ăn thì ăn uống chỉ là thứ yếu, chủ yếu là để giao bôi hòa giải và uống rượu khơi thông câu chuyện, kết quả tới chỗ của Thang lão bản thì lại hoàn toàn đảo ngược lại.
Những lát thịt tươi ngon vừa mới thái xong được thả vào trong nồi lẩu, thoắt cái đã chín tới, cậu nhanh tay vớt ra rồi chia vào trong chén của hai vị khách nhân. Hai người họ vừa nếm thử một miếng, cái miệng liền hoàn toàn bị thức ăn chặn lại, chẳng còn thời gian đâu mà nói chuyện phiếm buôn bán nữa.
Bên bàn ăn lúc này chỉ còn nghe thấy những tiếng 'nóng quá', 'xuýt xoa', 'ăn ngon', 'quá thơm' vang lên không ngớt.
Gió đầu thu khẽ thổi qua sân, vốn dĩ rất thoải mái thanh tân, thế nhưng sau một bữa lẩu, Lưu Bảo Giám cùng Puss đại nhân ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, hai má đỏ ửng như say rượu.
Puss đại nhân một tay cầm khăn lau mồ hôi, tay kia gắp thức ăn vẫn chuẩn xác vô cùng. Chờ ăn no nê xong, ông tựa lưng vào ghế cảm thán: "Ngon quá, nóng hầm hập thế này, nếu mùa đông mà có cái này thì chúng ta vượt qua mùa đông dễ dàng rồi."
"Bộ lạc phương bắc mùa đông lạnh giá khổ sở, cốt lẩu cay rát này của Thang lão bản quả thực rất hợp." Lưu Bảo Giám gật đầu, hiểu ý của Puss.
Thang Hiển Linh nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ, đang định mở lời bảo cậu có thể để giá gốc cung cấp cốt lẩu mỡ bò cho bên phía Puss.
Kết quả Lưu Bảo Giám đã nhanh hơn một bước, tiếp lời ngay: "Chỗ Puss đại nhân khác thì không có nhiều, chứ riêng mỡ bò bỏ đi không dùng thì có mà đầy."
Kỳ thực mỡ bò làm gì có chuyện không dùng đến, ở vùng lạnh đó thì đây đều là bảo vật giữ ấm, đuổi lạnh cả.
Puss hỏi: "Cốt lẩu này của Thang lão bản bán thế nào? Mỡ bò ta có thể đưa cho các ngươi, chỉ là cốt lẩu này ngươi phải tính giá rẻ chút cho ta."
Thang Hiển Linh:...... Không phải chứ đại nhân, ta còn chưa kịp tung át chủ bài ra mà ông đã nói huỵch toẹt hết ngọn ngành ra rồi.
Khó trách Lưu đại gia vừa rồi lại giành nói trước cậu. Bởi vì Thang Hiển Linh vốn tính thẳng thắn, nghĩ gì là muốn nói rõ ngọn ngành ngay để đôi bên dễ hợp tác.
"Cốt lẩu này dùng rất nhiều loại hương liệu quý báu, nào là hương diệp, bát giác, rồi đến ớt tươi, hoa tiêu... giá trị xa xỉ. Bởi vậy không phải ta giở công phu sư tử ngoạm mồm đâu, một bánh cốt lẩu to bằng bàn tay có giá là 200 văn tiền." Thang Hiển Linh ra giá, tính ra cậu vẫn lời được một nửa.
Cái món lẩu mỡ bò cay rát này thực sự chỉ có thể đi theo lộ trình cao cấp, không tài nào hạ giá thấp hơn được nữa.
Puss ngơ ngác: "? 200 văn?" Ông quay sang nhìn Lưu thúc thúc, tự hỏi không biết tai mình có nghe nhầm không.
Lưu Bảo Giám ha ha cười lớn, đỡ lời: "Thang lão bản vốn tính thành thực, hắn là người trẻ tuổi thẳng thắn, không giống đám người lọc lõi ngoài kia động một chút là lừa gạt ngươi, hét giá ba lượng, năm lượng hay mười lượng bạc đâu. Thang lão bản là nể mặt ta, lại muốn lấy mỡ bò của ngươi nên mới cố ý báo giá thấp nhất có thể rồi đấy."
Thang Hiển Linh:......
Nói thật, 200 văn cũng chẳng phải là cậu cố ý báo giá thấp.
Nhưng nhìn biểu cảm này của Puss đại nhân, chẳng lẽ ông ấy lại đang chê 200 văn là quá rẻ sao?
Cuối cùng, dưới sự hòa giải cầu tình của Lưu Bảo Giám, bộ lạc bên phía Puss đồng ý cung cấp mỡ bò cho Thang lão bản với giá 5 lượng bạc cho mỗi trăm cân, mức giá này đã tính gộp cả chi phí vận chuyển. Đổi lại, Thang Hiển Linh đáp ứng mỗi năm vào mùa đông sẽ cung cấp cho bên phía Puss 300 bánh cốt lẩu mỡ bò cay rát, mỗi bánh tính giá nửa lượng bạc, tổng cộng là 150 lượng bạc.
Thang Hiển Linh:......
Lưu đại gia đúng là không phải thương nhân mà còn đỉnh hơn cả thương nhân lão luyện.
Không chỉ giúp cậu giải quyết êm đẹp nguồn mỡ bò, mà ngay cả khi mẻ cốt lẩu còn chưa làm xong, ông ấy đã định giá và giúp cậu bán đứt luôn 300 bánh.
Puss đại nhân thì lại cứ đinh ninh rằng mình đã chiếm được món hời lớn. Ông phấn khích không thôi, ra sức vỗ bành bạch lên bả vai của Thiết Ngưu. Ông là người ngoại tộc đã ở thành Phụng Nguyên vài năm nên biết rõ quy củ, Thang lão bản là phu lang nên ông không tiện động tay động chân, chỉ có thể quay sang thân mật với vị nam lang này.
Thiết Ngưu bị vỗ bốp bốp đến phát nghẹn nhưng mặt vẫn không đổi sắc, tươi cười đưa Puss đại nhân và Lưu Bảo Giám ra cửa. Hai tên tùy tùng đi theo Puss cũng ăn đến mức mặt mũi hồng hào, vừa nghe đại nhân nhà mình chốt xong thương vụ này liền xúm lại, dùng tiếng bản tộc khen ngợi đại nhân anh minh thần võ, quá mức lợi hại.
Lưu Bảo Giám cũng đồng hành tiễn Puss lên xe trước. Chờ xe ngựa đi khuất, Lưu Bảo Giám vốn đang có chút men say bỗng chốc lộ ra ánh mắt tỉnh táo nhìn về phía Thang lão bản, bảo: "Thang lão bản, không phải ta muốn dạy ngươi cách buôn bán, chỉ là cái cốt lẩu này của ngươi một khi đã định bán đắt thì dứt khoát phải đắt đến cùng, không thể để mức giá bán cho người ngoài suýt soát với giá của Puss bên kia được."
"Tất nhiên là như thế rồi, vậy ta định giá bán lẻ là 600 văn nhé?" Thang Hiển Linh ướm hỏi thử. Cậu thực sự không phải là gian thương, nếu bán 600 văn thì tiền lời thuần túy đã lên tới 500 văn rồi.
Ách...... Cái kiểu kiếm tiền như nước thế này, trước đây cậu chưa từng dám nghĩ tới luôn.
Lưu Bảo Giám lắc đầu chê bai: "Quá rẻ, phải tăng thêm nữa! Bằng không sẽ có vẻ như ngươi đối với Puss đại nhân không đủ chân thành. Ông ấy vừa rồi còn gọi ngươi là huynh đệ tốt, là bằng hữu tốt của con dân tộc ông ấy đấy, chẳng lẽ ngươi đối xử với bằng hữu mà chỉ rẻ hơn người ngoài có 100 văn thôi sao?"
Mặt Thang Hiển Linh thộn ra, vặn vẹo đến tội nghiệp.
Lưu Bảo Giám nhìn cái điệu bộ đó mà bật cười ha hả, đây là lần đầu tiên ông thấy có người kiếm được nhiều tiền mà mặt mày lại đau khổ, khó chịu đến thế. Ông đành nuốt lại mức giá một lượng bạc định nói vào trong, bảo: "Được rồi, vậy chốt giá 700 văn, không thể thấp hơn được nữa đâu."
"Thấp hơn nữa là bên phía Puss khó coi lắm đấy."
Thang Hiển Linh không còn cách nào khác, chỉ có thể thống khoái gật đầu đáp ứng: "Được ạ!"
Sau này Tưởng Vân nghe kể lại chuyện này, sợ đến mức sắc mặt cũng hơi trắng bệch: "Buôn bán sao lại có thể kiếm lời nhiều như thế? Liệu có bị người ta mắng chửi không con?"
"Người ta mà nói chúng ta lòng dạ hiểm độc kiếm tiền thất đức thì khổ."
Thang Hiển Linh thì có chút chết lặng rồi, cậu nằm bò trên giường La Hán mà xoa xoa cái bụng, vừa rồi cậu cũng bon chen ăn ké mấy miếng, lẩu cay rát đúng là ngon thật sự.
Thiết Ngưu ở bên cạnh giải thích lại lời của Lưu đại gia cho bà nghe, bảo rằng họ không thể đắc tội với người khác, rồi nói thêm: "...... Mẹ, phú quý nhân gia người ta chẳng bận tâm là 700 văn hay là 7 lượng bạc đâu ạ."
"Có khi họ còn nghĩ đồ mua bằng 7 lượng bạc mới là đồ tốt ấy chứ."
Tưởng Vân đột nhiên nhớ ra chuyện Thiết Ngưu từng kể trước đây, sữa chua ở Lục Kinh cũng toàn tính bằng bạc để bán.
"Thế nhưng bánh cốt lẩu của nhà mình liệu có bán nổi không? Đắt đỏ như vậy cơ mà."
Thiết Ngưu vô cùng khẳng định nói: "Chắc chắn là được, người cứ yên tâm đi ạ."
Thang Hiển Linh không tham gia vào cuộc thảo luận nữa, vì cậu đã mơ mơ màng màng ngủ mất rồi. Dạo này trời chuyển lạnh, ngạn ngữ nói chẳng sai chút nào, "xuân khốn thu mệt hạ ngủ gật", hiện tại cậu cứ hễ ăn no một cái là rất dễ buồn ngủ.
Thiết Ngưu cầm chiếc gối mềm kê lại đầu cho phu lang, rồi lại kéo chăn đắp đàng hoàng cho cậu.
Tưởng Vân vừa nhìn thấy thế liền rón ra rón rén bước ra ngoài, khẽ khàng bảo: "Ngũ ca nhi dạo này vất vả nhiều rồi, dùng nhiều tâm tư nên đâm ra mệt mỏi, hai mẹ con mình ra ngoài nói chuyện đi, để nó chợp mắt một lúc."
"Con biết rồi mẹ." Thiết Ngưu cũng bước ra theo.
Vừa ra tới sân liền nghe thấy có tiếng đập cửa, Thiết Ngưu tiện tay khép luôn cửa nhà chính lại, sợ làm đánh thức phu lang mới vừa chợp mắt.
Tưởng Vân bảo: "Để ta đi mở cửa, tầm này rồi chẳng biết là ai nữa."
Trời đã tối mịt rồi.
Cửa vừa mở ra, Tưởng Vân liền ngây người tại chỗ, kinh hãi thốt lên: "Nhị Nương, Nhị Nương, con... sao con lại đến vào giờ này?"
Thang Trân đã chạy vắt chân lên cổ để vào được trong thành vào đúng khoảnh khắc cuối cùng trước khi cổng thành đóng lại.
"Mẹ ơi..." Thang Trân dọc đường đi chịu bao nhiêu uất ức, lúc này nhìn thấy mẹ mình liền không tài nào nhịn nổi nữa, gạt phăng mọi thứ mà nhào thẳng vào lòng bà gào khóc thảm thiết: "Thôi Bá An không phải là con người nữa rồi! Hắn ở bên ngoài có người đàn bà khác, người ta còn sinh con trai cho hắn rồi......"