Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 116

Nhị tỷ đi không bao lâu, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu bắt đầu bước vào guồng quay bận rộn. Sau khi đợt rét tháng Ba kết thúc, thời tiết ngày một ấm lên. Để không ảnh hưởng đến việc buôn bán, cứ đến thứ Sáu tiệm ăn đóng cửa là Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu lại lập tức chạy về thôn Hứa, hai người tranh thủ ra khỏi thành trước khi cổng thành đóng, vội vã đi đường đêm để kịp tới thôn.

Còn chuyện quán xuyến việc nhà ở thành Phụng Nguyên, cậu đều giao lại cho mẹ xử lý.

Tưởng Vân bảo: "Các con cứ việc đi, mua sắm nhập hàng thế nào ta đều biết rõ rồi, trong nhà còn có Đại Bảo với Đồng tẩu bọn họ phụ giúp nữa."

Mọi người trong tiệm giờ đều đã có thể tự tay gánh vác công việc.

Thang Hiển Linh vô cùng yên tâm, trước mắt cứ bận rộn nốt khoảng thời gian này, đợi đến khi ruộng ớt mọc lên xanh tốt, tình hình khả quan là ổn...

Thế nhưng cậu đã quên mất rằng, nỗi lo toan này chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Từ lúc hạt giống ớt khi nào thì xuống đất gieo mầm, cho đến việc theo dõi biến hóa của thời tiết. Cứ hễ trời đổ mưa là lại thấp thỏm lo âu, chỉ sợ nước mưa quá nhiều sẽ làm mầm ớt bị úng chết.

Thôn trưởng đã chọn ra vài hộ dân trong làng. Năm đầu tiên, quả thực không phải ai cũng sẵn sàng trồng loại ớt mà họ chưa từng nghe danh bao giờ. Thế nhưng nhờ việc Thang lão bản đều đặn thu mua trứng vịt bấy lâu nay, thôn dân đối với cậu vẫn tràn đầy thiện cảm và lòng tin cậy. Bởi vậy, dưới sự an bài và thuyết phục của thôn trưởng, có tám hộ thôn dân nguyện ý cắt ra một mẫu hoặc nửa mẫu đất cằn để thử trồng ớt.

"Đều là những tay trồng hoa màu lão luyện cả đấy, tính tình cần cù, chăm chút ruộng vườn kỹ lưỡng lắm."

"Tổng cộng là sáu mẫu năm phân đất, Thang lão bản xem thế có được không?"

Thang Hiển Linh gật đầu: "Được!"

Sau đó, dưới sự chứng kiến của thôn trưởng, cậu lần lượt ký kết khế ước với tám hộ thôn dân. Thôn trưởng thôn Hứa vốn là người biết chữ, ông tỉ mỉ giải thích, bẻ chữ phân tích rõ ràng cho dân làng hiểu trong khế ước viết những gì. Theo đó, vào năm đầu tiên, thôn dân chỉ phụ trách gieo trồng và dốc lòng chăm sóc cây ớt, mỗi mẫu đất bất kể thu hoạch tốt xấu hay sản lượng nhiều ít thế nào, mức giá đều được định từ trước.

Thang Hiển Linh trả cho mỗi mẫu đất mức giá cố định là một lượng bạc.

Năm thứ hai vẫn là tám hộ này, tiền công tăng lên, mỗi mẫu đất sẽ được trả hai lượng bạc.

Đổi lại, thôn dân phải phụ trách toàn bộ các khâu từ gieo trồng, thu hoạch cho đến phơi khô.

Tám hộ dân này bắt buộc phải làm thời hạn đủ hai năm. Tới năm thứ ba đôi bên mới tự do, lúc đó sẽ thương lượng lại chuyện hợp tác và tính tiền theo giá thị trường...

Thôn dân vừa nghe đến năm thứ ba phải tính theo giá thị trường thì đâm ra hoang mang, không muốn đồng ý.

"Ơ kìa, sao năm thứ ba lại không làm chung nữa?"

"Phải đấy, hay là Thang lão bản định tìm người khác làm?"

Thang Hiển Linh:...... Cậu đành phải tỉ mỉ giảng giải cho dân làng hiểu.

"Hai năm đầu hạt giống là do ta bỏ ra, nhưng giống ớt này mọi người chưa từng thấy bao giờ, đôi bên chúng ta cùng nhau vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Ta chỉ biết vài phương pháp trồng ớt cơ bản thôi, còn chăm bón cụ thể thế nào vẫn phải trông cậy vào mọi người."

"Bởi vậy trong hai năm đầu, ta là người ôm phần ngọn chịu rủi ro lớn nhất, tiền mọi người nhận được chưa phải là nhiều."

"Đến năm thứ ba, ta tính là giống ớt này chắc chắn sẽ sinh lời lớn, lúc đó ký lại hợp đồng để mọi người có thể kiếm được nhiều tiền hơn nữa."

Thôn dân ngơ ngác: "Hả?"

"Năm đầu tiên một mẫu đất được trả một lượng bạc mà còn chê ít à?"

"Không ít đâu Thang lão bản."

"Nhà ta bán trứng vịt, phải tích cóp đủ một ngàn quả mang vào thành mới bán được một lượng bạc đấy."

"Huống hồ năm thứ hai ngươi còn trả tận hai lượng."

Thôn dân đâu phải chưa từng bán rau củ, một mẫu đất trồng rau cải trắng thì bán được bao nhiêu tiền? Kiếm được vài trăm văn đã là thuận buồm xuôi gió, gặp vận may lắm rồi. Thang lão bản vừa cho hạt giống, vừa bao đầu ra cho ớt, lại trả một số tiền lớn như thế, sao có thể bảo là đưa ít tiền được?

"Hay là năm thứ ba vẫn cứ tính theo giá của năm thứ hai đi?" Có người lên tiếng đề nghị.

Người khác lại phụ họa: "Thật đấy, không thì cứ tính theo giá năm đầu tiên cũng được." Như thế tính ra chỉ cần trồng ớt ba năm, chẳng tốn bao nhiêu công sức mà nghiễm nhiên đút túi ba lượng bạc trắng rồi.

Tám hộ dân đến đây không chỉ có chủ hộ, mà cả các bậc trưởng bối lẫn các nàng dâu trong nhà cũng kéo đến đông đủ. Mọi người cứ mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao, chủ yếu là vì không muốn năm thứ ba phải thương lượng lại, họ sợ đến lúc đó chẳng còn khoản thu nhập này nữa.

Thôn trưởng quay sang nhìn Thang lão bản, ánh mắt ông cũng có ý đồng tình với đề nghị của dân làng, nhưng ông đang tính toán hướng năm thứ ba sẽ định giá hai lượng một mẫu để tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh cho bà con. Còn cái người vừa mở miệng đòi tính theo giá năm đầu tiên đúng là thật thà đến ngốc nghếch.

Thang Hiển Linh:......

Cậu không thể để dân làng phải chịu thiệt được.

"Mọi người giữ trật tự một chút, nghe ta nói đã. Ta làm buôn bán, từ một quầy hàng ăn sáng nhỏ chưa đầy nửa năm đã mở được tiệm cơm thế này, nói về chuyện kiếm tiền thì ta cũng có chút tầm nhìn xa. Mọi người đều là bà con lối xóm của Thiết Ngưu, của Trương thúc và Vương a thúc, ta tuyệt đối không lừa gạt ai cả, mà còn muốn về sau được hợp tác lâu dài với thôn chúng ta."

"Giống ớt này về sau thực sự sẽ sinh lời lớn. Đến năm thứ ba thương lượng tăng tiền công chính là điều có lợi cho mọi người."

"Còn nếu mọi người cứ khăng khăng đòi giữ nguyên mức giá của năm đầu hay năm thứ hai thì ta cũng thuận theo thôi. Vì sao ư? Vì ta là người được lợi nhất chứ ta chẳng lỗ đi đâu mà thiệt. Nhưng ta là muốn mọi người cùng khấm khá lên, nhà ai nấy đều kiếm thêm được chút đỉnh để cuộc sống ngày một tốt hơn."

Thôn trưởng nghe vậy bèn nhìn kỹ Thang lão bản. Vị phu lang này của Thiết Ngưu tuy tuổi đời còn trẻ nhưng khí thế lại chẳng tầm thường, nhất là những lúc bàn công chuyện chính sự thì cực kỳ có chủ kiến và quyết đoán. Ông vốn là người quen cầu toàn, lúc này suy đi tính lại một hồi liền cắn răng bảo với dân làng: "Được rồi, cứ quyết định theo lời Thang lão bản đi, đến năm thứ ba chúng ta sẽ bàn lại."

Dẫu sao thì cha mẹ, ông bà ngoại của Thiết Ngưu đều đang chôn cất ở sau ngọn núi của thôn này. Đúng như lời Thang lão bản nói, đều là chỗ tình nghĩa xóm giềng cả, sẽ không lừa gạt bà con.

Chuyện hợp đồng nhờ vậy mà được chốt xong xuôi.

Thang Hiển Linh chủ động chìa cành ô liu này ra cũng là vì muốn duy trì thỏa thuận trồng ớt lâu dài với thôn Hứa. Bằng không cứ làm ăn theo kiểu đánh một phát rút một nơi, sau này chu kỳ sinh trưởng của ớt cần nguồn cung ứng ổn định sẽ vô cùng phiền phức.

Từ lúc gieo hạt vào tháng Tư, cho tới tận tháng Năm, tháng Sáu, cứ mười ngày nửa tháng là Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu lại lục đục chạy về thôn Hứa một chuyến. Nếu là trước kia, hẳn Thang lão bản đã nằm ườn ra mà r*n r*: "Thế là mất sạch ngày nghỉ cuối tuần rồi, mệt mỏi quá đi mất, cứ tăng ca liên tục thế này chắc choáng váng đầu óc luôn quá."

Thế nhưng giờ đây, khi nhìn thấy tương lai đầy triển vọng của ruộng ớt ngay trước mắt, Thang đại lão bản chỉ thấy tinh thần ngày một phấn chấn, tràn đầy năng lượng.

Ngay cả những vị khách quen của tiệm cơm nhìn thấy cậu cũng phải lấy làm lạ:

"Dạo này trông Thang lão bản tinh thần phấn khởi, rạng rỡ hẳn ra nhỉ."

"Chắc là có chuyện gì vui rồi đúng không?"

"Người ta vẫn bảo người gặp việc tốt tinh thần sảng khoái mà lị. Trời nóng nực thế này, ta chẳng buồn ăn uống gì, đang tính giảm cân đón hè đây. Thế mà nhìn Thang lão bản kìa, lúc nào gặp cũng thấy mặt mày vui vẻ rạo rực."

Thang Hiển Linh mặc một bộ quần áo ngắn tay gọn gàng, gương mặt không giấu nổi nụ cười, hớn hở đáp: "Gần đây ta đang nghiên cứu mấy món ăn mới, nguyên liệu cũng sắp đến mùa thu hoạch rồi. Đến lúc đó hoan nghênh mọi người tới thưởng thức đồ tươi ngon đúng mùa vụ nhé, đặc biệt là những ai thích ăn mặn và ưa vị k*ch th*ch đấy!"

"Là gia vị từ cây ngô thù du sao?" Có vị thực khách mắt sáng rực lên, "Mà nhắc mới nhớ, Thang lão bản này, cái quầy phía trước của ngươi lâu lắm rồi chưa lên món mới đâu nhé. Trước kia còn thỉnh thoảng thấy có bột gia vị, dầu mè, rồi bánh trái các thứ, thế mà hai tháng gần đây lại để trống không."

Đây rõ là đang thúc giục Thang lão bản lên thêm hương liệu nướng BBQ đây mà.

Thang Hiển Linh làm gì có thời gian mà nghĩ đến chuyện đó chứ, hai tháng qua cứ đến thứ Sáu là cậu lại tất tả chạy về thôn Hứa. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng ngoài ruộng ớt kết trái đỏ rực, xanh mơn mởn là cậu đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng rồi.

"Sắp có rồi, sắp có rồi, ta đảm bảo nếu món này mà thành công thì sẽ là thứ đầu tiên được đưa lên quầy." Thang đại lão bản cười ha hả hứa hẹn.

Chính vì cái điệu bộ thần thần bí bí lại không giấu nổi vẻ phấn khích của Thang lão bản đã khơi dậy tính tò mò của đám khách quen trong tiệm. Xem ra Thang lão bản lần này vớ được bảo bối lớn rồi, món mới chắc chắn là ngon lắm đây, đến lúc đó nhất định phải tới nếm thử cho bằng được.

Chu kỳ sinh trưởng của ớt thường rơi vào khoảng từ 60 đến 100 ngày, cụ thể còn tùy thuộc vào từng chủng loại. Điều khiến Thang Hiển Linh vui sướng nhất là cậu nhận ra mình đã nhặt được bảo vật. Lúc trước mua hạt giống ớt, nhờ có Triệu gia bắc cầu tìm quan hệ nên vị vị chưởng sự của đại thương nhân kia rất nể mặt, chia cho họ rất nhiều hạt giống.

Lúc ấy người ta chỉ bảo "đều là hạt giống ớt cả", Thang Hiển Linh nghe vậy cũng không tỉ mỉ phân biệt rõ sự khác nhau giữa các loại. Giờ đây khi đã xuống đất bén rễ, dạo gần đây về thăm thôn Hứa, cậu mới thấy ngoài ruộng mọc lên đủ loại kiểu dáng phong phú.

Thôn dân vừa nhìn thấy cậu là đã í ới gọi ngay: "Thang lão bản, ngươi mau đến xem hộ ta với, sao cây ớt ngoài ruộng nhà ta mọc lên trông chẳng giống nhau gì cả thế này?"

"Sao có loại màu đỏ, có loại lại màu xanh, loại thì to đùng mà loại thì lại thon dài thế kia?"

Thang Hiển Linh nghe mà mừng thầm trong bụng!

Đến cuối tháng Năm, mẻ ớt đầu tiên đã đến mùa thu hoạch. Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu vừa đi trên đường về thôn Hứa vừa ngân nga ca hát. Cậu tận tình chỉ dẫn cho tám hộ thôn dân cách phân loại ớt: loại quả thon dài màu đỏ thì có thể hái xuống, tận dụng trời nắng nóng đem phơi khô để xay thành bột ớt.

Loại thon dài màu xanh cũng có thể đem phơi, hoặc phơi khô rồi muối thành tương ớt ngọt cay.

Lúc hai người trở về vào sáng Chủ nhật, Thang Hiển Linh đã mang theo hai sọt ớt lớn nặng trịch. Bởi vì hai tháng nay họ chạy về thôn Hứa rất siêng, trước kia chuyến nào xe la cũng chở đầy trứng vịt, nay lượng trứng vịt trong nhà đã tích trữ đủ dùng không thiếu, nên xe chỉ cần thong thả chở đầy sọt ớt là đủ rồi.

Hôm ấy hai người về đến nhà thì trời đã chập tối. Thiết Ngưu nhanh nhẹn dỡ các sọt hàng xuống, còn Thang Hiển Linh thì vốc nước lạnh lau mặt cho tỉnh người, chưa kịp hớp ngụm nước nào đã hăng hái bảo: "Cơm tối nay cứ để ta lo!"

Tưởng Vân bưng ly nước sôi để nguội đứng bên cạnh bật cười, đưa ly nước vào tận tay con trai, trêu: "Ngày nào cũng nghe con nhắc đến quả ớt, hôm nay mới chính thức được bỏ vào miệng đấy nhé."

"Còn phải nói nữa sao mẹ." Thang Hiển Linh ực ực uống liền hai ngụm, rồi đưa phần nước còn lại cho Thiết Ngưu để hắn bổ sung chút nước sau chặng đường dài.

Thiết Ngưu đón lấy ly nước uống một hơi cạn sạch, tay vừa tiếp tục dọn dẹp vừa nói đỡ cho cậu với mẹ: "Phu lang là muốn thử món mới ạ, ớt lần này hái về nhiều, ngày mai tiệm ăn muốn lên món luôn."

Tưởng Vân nhìn cái điệu bộ Thiết Ngưu tìm cớ bao che cho Ngũ ca nhi mà không khỏi buồn cười.

Thang Hiển Linh thì cười hì hì phụ họa: "Đúng đúng đúng, là thử món mới đấy ạ, chứ đâu phải tại một mình con tham ăn."

"Con thì rõ là vừa tham ăn lại vừa thèm ăn rồi." Tưởng Vân mắng yêu một câu. Nhưng bà thấy chuyện này chẳng có gì to tát, chỉ là con trai thích ăn vài món khẩu vị mạnh chút thôi.

"Thế hai đứa cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, để ta sang chỗ Hương Bình mua ít thịt."

"Ngũ ca nhi, con cần thịt ba chỉ đúng không?"

Thang Hiển Linh hớn hở: "Dạ đúng rồi, con cảm ơn mẹ nhiều lắm ạ."

Tưởng Vân xách giỏ ra cửa, để hai đứa nhỏ ở nhà thư thả sau một ngày phơi nắng vất vả ngoài đường. Trên đường đi mua thức ăn, bà gặp không ít hàng xóm láng giềng lên tiếng chào hỏi, có người bảo: "Thẩm đi mua đồ ăn đấy à? Tầm giờ này thì rau củ không còn tươi mấy đâu."

"Ta đi mua ít thịt ấy mà." Tưởng Vân sởi lởi đáp.

Người nọ liền hỏi tiếp: "Hồi nãy ta mới thấy Ngũ ca nhi với Thiết Ngưu đánh xe về, trên xe chở mấy cái sọt gì mà trông nặng thế."

Vì phía trên mấy sọt mây đựng ớt đều được đậy kín bằng vải bố nên người ngoài nhìn vào chẳng đoán được là thứ gì.

Tưởng Vân chỉ cười bảo: "Hai đứa nó mới từ quê của Thiết Ngưu lên đấy."

Bà cũng không hé môi nửa lời về chuyện chở thứ gì bên trong.

Người tính tò mò, thích nghe ngóng chuyện thiên hạ chỉ biết gật gù, trong lòng thầm nghĩ: "Tưởng thẩm này kín miệng thật đấy." Ngoài miệng lại nói: "Mấy ngày nay ta thấy Ngũ ca nhi nhà thẩm gặp ai cũng cười hớn hở, không biết là nhà mình lại có chuyện gì vui thế?"

"Chứ còn gì nữa, vừa nãy hắn đi cùng tiểu lão bản về, còn chủ động chào hỏi đám người tụi ta cơ mà. Miệng mồm ngọt sớt hà, vừa thấy ta đã khen: 'Thẩm dạo này nhìn trẻ ra thế', cái thằng khéo nói làm ta cứ cười mãi không thôi."

Tưởng Vân nghe vậy chỉ biết cười trừ, đúng là cái tính cách của Ngũ ca nhi nhà bà rồi.

Đứa nhỏ này một khi tâm trạng mà vui vẻ thì gặp ai cũng niềm nở, mở miệng ra là toàn lời đường mật, nói câu nào nghe ngọt lịm câu nấy.

Có người đứng cạnh ha ha cười lớn, cũng góp vui vào câu chuyện, rồi hất hàm chỉ về phía ngôi nhà đầu ngõ: "Ngũ ca nhi nhà thẩm lúc nãy đi ngang còn chạm mặt đứa nhỏ nhà họ Triệu, hắn cũng cười với nó một cái, làm thằng bé nhà bên đấy sợ tới mức nhảy dựng lên rồi lao thẳng vào trong nhà."

Nhà họ Triệu và nhà họ Thang vốn đã rách mặt từ lâu, hai bên chẳng còn qua lại gì nữa. Đặc biệt là từ khi nhà họ Thang làm ăn khấm khá, vô hình trung đã đạp đổ đường sống của nhà họ. Tiệm bánh rán đường của họ đến nay không thể cầm cự nổi đành phải đóng cửa. Triệu lão thái đành đem cửa hàng cho người khác thuê lại, còn Triệu Đại Lang thì phải đẩy xe sang phường khác để bán bánh rán đường, xem như tự tìm cho mình một lối thoát khác để mưu sinh.

Đứa nhỏ nhà ấy từ đó về sau hễ cứ thấy người nhà họ Thang là né, mà đặc biệt là trốn Thang lão bản như trốn tà.

Tưởng Vân nghe vậy, chẳng cần suy nghĩ nhiều liền thốt lên ngay: "Nó chắc chắn là không nhớ mặt người ta nên mới tưởng là trẻ con nhà khác trong phường đấy thôi." Bằng không làm gì có chuyện Ngũ ca nhi cho sắc mặt tốt, chưa nói đến chuyện động tay động chân, ít nhất cũng chẳng bao giờ cười ha hả đi trêu chọc đứa nhỏ nhà đấy làm gì.

Những người xung quanh nghe xong đều bật cười, thầm nghĩ Tưởng thẩm bây giờ cũng biết bênh con gớm, nói năng thẳng tuột chẳng thèm nể nang, giữ thể diện cho nhà họ Triệu chút nào.

"Thôi không buôn chuyện nữa, ta đi mua thịt đây, hai đứa nhỏ ở nhà còn đang đợi ăn cơm tối." Tưởng Vân cười chào từ biệt mọi người.

Mấy người hàng xóm ở lại chỗ cũ vẫn tiếp tục nán lại bàn tán xôn xao.

"Tưởng thẩm bây giờ khác xa hồi xưa quá nhỉ?"

"Còn phải nói nữa sao."

Rồi có người lại kéo câu chuyện sang hướng khác: "Ngũ ca nhi nhà thẩm ấy theo Thiết Ngưu thành thân cũng được bốn năm rồi nhỉ?"

"Đúng rồi, năm nay là năm thứ tư, giỗ ba năm của lão Thang cũng vừa qua xong."

"Hai đứa nhỏ này thật sự hiếu thuận, suốt ba năm trời đều không màng chuyện con cái, nhưng mà... chẳng lẽ là Ngũ ca nhi không sinh được sao?"

"Ủa? Phu phu trẻ ngày thường nhìn tình cảm tốt lắm mà."

"Thì có liên quan gì đến Thiết Ngưu đâu, nhìn cái thân hình tráng kiện như hộ pháp kia của Thiết Ngưu xem. Trái lại Ngũ ca nhi vóc người nhỏ nhắn mảnh khảnh, lúc trước ở với người trước cũng chẳng thấy có động tĩnh gì."

Lời này vừa thốt ra, mọi người ngẩn người một lát mới phản ứng kịp về người trước mà người kia vừa nhắc tới, rồi bừng tỉnh đại ngộ nhớ ra...

"Ái chà, ngươi không nhắc là ta quên bẵng mất cái vụ ngày trước luôn đấy."

"Nhớ ra rồi, vị tú tài kia chứ gì."

"Cái đầu óc này của ta, rõ ràng mới có ba bốn năm trôi qua chứ mấy, sao lại quên sạch sành sanh thế này không biết."

Kỳ thực điều này cũng do sự khác biệt quá lớn giữa hiện tại và quá khứ. Ngũ ca nhi bây giờ và Ngũ ca nhi của ngày xưa trông như hai người hoàn toàn khác nhau. Mọi người có vắt óc nhớ lại về Ngũ ca nhi trước kia thì ký ức cũng vô cùng mờ nhạt, trong ấn tượng chỉ là một cái bóng ít nói, chẳng mấy khi giao thiệp với ai, y hệt như mẹ cậu ngày trước vậy, chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.

Bây giờ thì khác một trời một vực rồi, cả hai mẹ con họ đều thay đổi hoàn toàn.

"Mà cũng lạ thật, đều bốn năm rồi chứ ít gì, thế mà vẫn im hơi lặng tiếng."

"Chẳng lẽ vì hai đứa nó hiếu thuận với lão Thang nên suốt thời gian qua vẫn chưa hề viên phòng?"

"Hả? Làm gì có chuyện đó, ngươi vừa mới nhìn thấy lúc Thiết Ngưu với Ngũ ca nhi trở về đấy thôi, hai đứa nó vừa đi vừa nói vừa cười, tình cảm khăng khít như thế kia cơ mà." Trông thế kia mà bảo chưa viên phòng thì ai mà tin cho nổi.

"Thế thì rõ là không mang thai nổi rồi."

Có kẻ không nén nổi cái vẻ thổn thức trên mặt, nhưng thực chất trong lòng lại đang âm thầm vui sướng khi người gặp họa.

"Ta đã bảo rồi mà, làm phu lang thì gả đi rồi cũng đừng có cậy mạnh quá, làm lụng lao lực tổn hại đến thân thể, giờ đến cái mụn con cũng chẳng hoài nổi."

Lời này thốt ra nồng nặc mùi chua ngoa, hiển nhiên là ghen ăn tức ở với việc tiệm ăn nhà họ Thang làm ăn phát đạt, kiếm được nhiều tiền.

Đám đông xung quanh có người chỉ cười trừ chứ không phụ họa, nhưng cũng có kẻ hùa vào mỉa mai thêm vài câu. Nhà họ Thang kiếm được nhiều tiền thì đã sao, Thang Hiển Linh chẳng phải vẫn không sinh được con đó thôi.

Trong lúc đó, Tưởng Vân đã đến chỗ Chu Hương Bình để mua thịt cho bữa tối. Chu Hương Bình còn xởi lởi tặng thêm mấy khúc xương ống, Tưởng Vân cũng không khách sáo từ chối mà sảng khoái nhận lấy, cười bảo: "Ngũ ca nhi nhà ta vừa gom được loại thức ăn mới, ngày mai tiệm ăn sẽ lên món luôn. Quay đầu lại ta bảo nó mang sang cho ngươi một ít, ngươi đem về mà xào ăn thử."

"Dạ được chứ, thế thì ta không khách sáo với thẩm đâu ạ." Chu Hương Bình vui vẻ nhận lời.

Hai người họ giao thiệp mới vài năm nay nhưng tình cảm ngày càng khăng khít. Không phải kiểu ngày nào cũng tụ tập buôn chuyện dăm ba tiếng đồng hồ,bởi cả hai đều bận rộn, Tưởng Vân phải quán xuyến cửa tiệm, Chu Hương Bình cũng phải lo cho con cái và sạp thịt, thế nhưng cứ hễ gặp nhau là lại hợp chuyện, chẳng chút khách sáo, xa cách.

Tưởng Vân xách thịt trở về nhà.

Lúc này Thang Hiển Linh đã thay một bộ xiêm y thoải mái, mặc áo cộc tay với quần đùi rộng rãi, nhanh nhẹn đón lấy miếng thịt để sửa soạn chế biến. Ớtt tươi đều đã được cậu thái xong xuôi, cơm tẻ trong nồi đang tỏa khói nghi ngút, trên bàn còn có sẵn một đĩa dưa chuột trộn trứng vịt Bắc Thảo thanh mát.

Bấy giờ chỉ còn thiếu món chính đó là thịt xào ớt.

Miếng thịt ba chỉ được thái thành từng lát mỏng đều tăm tắp, phần nhiều mỡ được thả vào chảo trước để áp chảo cho tứa mỡ ra. Cậu dùng muôi múc bớt phần mỡ thừa ra ngoài, sau đó mới trút toàn bộ thịt nạc vào, thêm chút rượu sa hoa, hạt tiêu, tỏi băm. Mùi thơm lúc này đã bắt đầu ngào ngạt khắp gian bếp, nhưng linh hồn của món ăn và cũng là thứ mấu chốt nhất chính là ớt tươi.

Tưởng Vân đứng ở bên ngoài bếp, vừa ngửi thấy mùi liền bị sặc ho khục khục hai tiếng, sau đó ló đầu vào hỏi: "Ngũ ca nhi, mùi gì mà hăng hắc, xộc thẳng lên mũi thế con?"

"Mẹ, là ớt đấy ạ." Thiết Ngưu lên tiếng. Biết bà không ăn được quá cay, hắn liền bảo: "Mùi này hăng cay lắm, người cứ về nhà chính trước đi, trong bếp để con lo là được rồi."

Tưởng Vân gật gật đầu: "Được rồi."

Cái vị cay nồng k*ch th*ch lúc ban đầu qua đi, trong chảo liền dậy lên một mùi thơm vô cùng bá đạo và quyến rũ, thơm đến mức đặc biệt. Mùi hương ấy nương theo gió bay thẳng sang tận sân nhà họ Lư bên cạnh...

"Bên nhà hàng xóm lại làm món gì ngon đấy nhỉ?" Trần Xảo Liên hít hà cái mũi rồi hỏi.

Lư Đại Lang cũng ngửi ngửi, lắc đầu bảo: "Trước giờ chưa từng ngửi thấy cái mùi thơm kiểu này bao giờ."

Lư Tam Nương háo hức: "Để con sang xem thử thế nào."

"Mau ăn cơm đi, con đừng có chạy sang đấy." Trần Xảo Liên kéo Tam Nương lại, chỉ sợ người bên ấy lại nghĩ nhà mình sang quýnh chân xin cơm.

Lư Tam Nương nghe vậy, ngẫm lại cũng thấy đúng nên liền gật đầu phụ họa. Có điều, nàng vừa ngửi mùi thơm vừa khẳng định chắc nịch: "Con nghĩ ra rồi, hôm nay lão bản về thôn chở nông sản lên, bảo là có quả ớt. Thơm thế này thì ngày mai cửa tiệm chắc chắn sẽ lên món mới, đến lúc đó là con biết ngay ấy mà."

Bữa tối hôm nay gồm có thịt xào ớt, dưa chuột trộn trứng vịt Bắc Thảo, canh hải sản, thêm một đĩa rau xanh xào tóp mỡ.

Cơm tối là cơm gạo trắng tinh khôi, hôm nay Thang Hiển Linh không nấu cơm độn ngũ cốc nữa.

Cậu vừa làm xong cơm liền đi rửa tay rửa mặt, Thiết Ngưu thì ở lại dọn dẹp nồi chảo và bếp núc. Thang Hiển Linh lòng dạ đã sốt sắng lắm rồi, liền gọi: "Đừng dọn vội, ăn cơm trước đã!"

"Được rồi." Thiết Ngưu buồn cười đáp một tiếng.

Cả nhà ba người dọn cơm ra chiếc bàn đặt dưới bóng cây ngoài sân. Lúc này đã là chạng vạng tối, cái nóng oi ả sau một ngày phơi nắng cũng dần tiêu tán, sắc trời đã chuyển màu mờ mờ tối nhưng chưa tối hẳn. Trên bàn bày biện ba món một canh, đĩa thịt xào ớt lớn được ưu ái đặt ngay chính giữa. Những lát ớt xanh mơn mởn, mộc nhĩ đen nhánh, quyện cùng những lát thịt ba chỉ cháy cạnh bóng bẩy, vàng ươm...

Vốn dĩ trời nóng nực, Thang Hiển Linh cũng hơi chán ăn giống như kiểu giảm cân mùa hè, ngày thường lượng cơm của cậu rất ít.

Thế mà hiện tại, Thang đại lão bản lại đang âm thầm nuốt nước miếng ực ực.

Tưởng Vân nhìn thấu tâm tư của con trai, bà buồn cười bảo: "Ăn đi, ăn đi thôi, tranh thủ lúc còn nóng mà ăn. Ta cũng phải nếm thử xem cái quả ớt mà con ngày đêm mong nhớ nó có vị thế nào."

"Mẹ ơi, người cứ gắp thịt mà ăn trước nhé, đừng ăn trực tiếp quả ớt, loại ớt này cay lắm đấy." Thang Hiển Linh ân cần dặn dò. Thịt xào chung tuy thấm vị cay nhưng sẽ không k*ch th*ch mạnh bạo như khi nhai trực tiếp quả ớt.

Tưởng Vân ừ một tiếng, đưa đũa gắp một miếng thịt. Đầu tiên bà đặt miếng thịt lên bát cơm, sau đó lùa một miếng cơm kèm theo thịt vào miệng. Ngay lập tức, bà liền lặng người không nói nên lời.

Trong khoang miệng lúc này là một luồng vị cay nồng, k*ch th*ch đến tê dại...

Thiết Ngưu nhanh tay rót sẵn một bát canh đậu xanh đã để nguội đặt bên cạnh bà, phòng hờ nếu bà thấy cay quá thì uống một ngụm để giải vây.

"Mẹ, người thấy thế nào ạ?"

Tưởng Vân cau mày nhai cho bằng hết miếng cơm trong miệng. Rõ ràng là cay, cay đến mức đôi lông mày của bà nhíu hết cả lại, thế nhưng chần chừ một lát, bà lại gật gù bảo: "Ngon, ngon mà k*ch th*ch lắm! Cái vị này chẳng giống cây ngô thù du chút nào, vừa thơm vừa đã thèm, ta phải làm thêm miếng cơm lớn nữa mới được."

"Món này xác thực là cực kỳ tốn cơm mà mẹ." Thang Hiển Linh dùng đũa gắp cả thịt lẫn ớt bỏ vào bát, lùa một miếng thật lớn vào miệng. Hai bên má cậu phồng lên, ăn đến mức thỏa mãn, hai mắt híp lại tổng thể như vầng trăng khuyết.

Hương gạo mới thơm dẻo, thanh mát, hòa quyện cùng đĩa thịt xào ớt đậm đà, béo ngậy. Ngày hè oi bức mà ăn nhiều dầu mỡ thì rất dễ ngấy, nhưng vị cay nồng độc đáo của ớt đã kéo lại tất cả, giúp khai vị k*ch th*ch vị giác, vừa tê tê vừa thơm lừng khắp khoang miệng.

Quả thực là ngon tuyệt cú mèo.

Bữa tối hôm ấy, Thang Hiển Linh đánh liền một mạch hai bát cơm đầy. Thiết Ngưu ngồi bên cạnh nhìn cũng không cản, đợi đến khi mọi người dùng bữa xong xuôi và dọn dẹp sạch sẽ, hắn mới lên tiếng: "Chúng ta sang thăm Thôi Tiểu Viên đi?"

Thang Hiển Linh ngơ ngác: ???

Tầm giờ này còn đòi sang thăm Thôi Tiểu Viên, chẳng lẽ Thiết Ngưu lại thích thằng bé đến thế cơ à?

"Thì đi." Cậu đáp.

Hai người sóng bước ra khỏi nhà khi trời đã nhá nhem tối. Trong ngõ vẫn còn mấy bóng người đang ngồi hóng mát, thấy hai người đi qua liền cất tiếng chào hỏi. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu không nắm tay, chỉ lặng lẽ đi bên nhau một đoạn. Đi được một lúc, Thang Hiển Linh khẽ xoa xoa chiếc bụng tròn trịa của mình, than thở: "Eo ôi, no căng cả bụng rồi."

"Vậy thì đi chậm lại chút." Thiết Ngưu liền giảm tốc độ bước chân.

Thang Hiển Linh lúc này mới chợt nảy số, hiểu ra vì sao tự dưng Thiết Ngưu lại nổi hứng rủ mình sang nhà Thôi Tiểu Viên la cà. Cậu lập tức bật cười thành tiếng: "Hóa ra là dẫn ta đi tiêu thực chứ gì."

Hai người cứ thế tản bộ thong dong tới nhà họ Thôi. Nhà bên này cũng vừa mới cơm nước xong xuôi và rửa mặt đánh răng sạch sẽ. Vì trời nóng nực nên họ khiêng luôn một chiếc giường La Hán ra đặt giữa sân, Thôi Tiểu Viên lúc này chỉ mặc một chiếc yếm nhỏ, đang bò qua bò lại chơi đùa tinh nghịch trên giường.

Tôn Đậu Tử tỏ ra vô cùng kinh hỷ: "Sao hai người lại sang đây thế?"

"Ăn no căng bụng nên đi dạo cho tiêu thực ấy mà." Đầu óc Thang Hiển Linh đang choáng váng vì no nên lời nói ra cũng thẳng tuột.

Tôn Đậu Tử chẳng hề để bụng, cứ cười suốt rồi bảo: "Hiếm khi thấy Thang đại lão bản ăn nhiều vào bữa tối đấy nhé." Hiển nhiên hắn cũng biết chuyện Thang đại lão bản cứ đến mùa hè là lại chán ăn, ăn không được bao nhiêu.

Mấy người họ cứ thế quây quần ở sân nhà họ Thôi để trêu đứa nhỏ chơi.

Thôi Tiểu Viên tính tình rất bá đạo, người ngợm bụ bẫm trông cực kỳ đáng yêu. Cặp mắt giống Đậu Tử như đúc, đứa nhỏ lại tròn vo nên đôi mắt trông cũng tròn xoe, thế nên dù có đang diễu võ dương oai thì trông vẫn cứ khả ái như thường.

Thang Hiển Linh cầm lấy món đồ chơi mài răng của Tiểu Viên, trêu: "Con lại động tay động chân thử xem nào!"

Thôi Tiểu Viên vừa ch** n**c miếng vừa kêu "a ô a ô" phản đối, Thang Hiển Linh thấy vậy liền cười xấu xa.

Thôi Đại Bảo và Tôn Đậu Tử cũng mặc kệ, cứ để mặc Thang lão bản cãi nhau với con trai nhà mình. Thôi Tiểu Viên kêu "a ô a ô" một hồi phát hiện chẳng ăn thua, vị a thúc này không giống cha mình chút nào, bé làm gì cha cũng bảo tốt rồi chiều chuộng bé. Thôi Tiểu Viên bĩu bĩu môi, nhưng dứt khoát không thèm khóc, cứ thế lắc lắc cái mông ngồi bệt xuống đất, hậm hực m*t ngón tay.

Thang Hiển Linh:......

Cảnh này trông cậu chẳng khác nào tên ác bá đến nhà người ta bắt nạt trẻ con vậy.

"Tiểu Viên, Tiểu Viên ơi, lại đây với a thúc nào, a thúc trả đồ chơi mài răng cho con nhé."

Thôi Tiểu Viên rất có cốt khí, nhất định không thèm qua.

Thang Hiển Linh lấy đầu ngón tay chọc chọc vào cánh tay múp míp như củ sen của Tiểu Viên. Thằng bé vặn vẹo thân mình liếc nhìn vị a thúc một cái, rồi chìa tay muốn đòi lại đồ chơi, Thang Hiển Linh cười hì hì nhét ngay vào tay đứa nhỏ.

Thôi Tiểu Viên cầm lấy đồ chơi mài răng nhưng cũng chẳng thèm gặm, cứ thế bò tới đòi a thúc bế.

Thang Hiển Linh ôm lấy cục thịt nhỏ, cúi đầu than thở: "Nóng hầm hập hà, Thôi Tiểu Viên con đúng là cái lò sưởi nhỏ mà."

Tôn Đậu Tử đứng bên cạnh vừa cười vừa quạt mát cho hai thúc cháu.

Thôi Đại Bảo nhìn cảnh đó mà giận nhưng không dám nói gì, quay đầu liền bảo với tiểu lão bản Thiết Ngưu: "Hai người các ngươi khi nào thì sinh một đứa, chắc chắn là sẽ vui lắm đấy."

"Lúc trước ngươi với Tôn phu lang chưa có con, ngươi cũng gặp ai là hỏi người ta khi nào sinh con như thế này à?" Thiết Ngưu hỏi vặn lại.

Thôi Đại Bảo:......

Thôi bỏ đi, không hỏi nữa.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Thôi Đại Bảo nhìn Thiết Ngưu bảo: "Ngươi cũng đừng có sốt ruột, ta với Đậu Tử hồi đó cũng bốn năm mới có Tiểu Viên đấy. Tính kỹ ra thì ngươi với lão bản thành hôn cũng được bốn năm rồi nhỉ?"

Đối với Thiết Ngưu, chuyện có con cái hay không đều tùy duyên chứ hắn không hề cưỡng cầu, hắn chỉ cần có Hiển Linh là đủ rồi.

Hiển Linh vốn dĩ thân thể không tốt, khí huyết bị thiếu, bồi bổ suốt bốn năm nay mà cứ đến mùa hè là lại chán ăn, nếu như có thai thật thì Thiết Ngưu còn phải lo lắng thêm. Thế là hắn cúi đầu hỏi Thôi Đại Bảo với vẻ nghiêm túc: "Lúc Tôn phu lang mang thai Tiểu Viên, chuyện ăn uống có tốt không?"

"Tốt thế nào được mà tốt, lúc đầu cứ ăn gì vào là nôn ra cái nấy, chịu tội khổ sở lắm cơ." Thôi Đại Bảo chậc lưỡi đáp.

Thiết Ngưu vừa nghe vậy liền bảo: "Thế thì thà từ bỏ còn hơn."

Có đứa nhỏ tuy rằng vui thật, nhưng thỉnh thoảng sang trêu chọc Thôi Tiểu Viên là được rồi.

Hai người ở nhà họ Thôi chơi với Thôi Tiểu Viên một lúc, trêu cho thằng bé quơ tay múa chân, phấn khích đến mức đỉnh điểm. Thôi Đại Bảo đứng bên cạnh mà nóng ruột nóng gan: "Hai cái phu phu hỗn đản này, Tiểu Viên nhà mình bay sạch cơn buồn ngủ rồi, lát nữa thế nào cũng quấy khóc cho xem."

"Ha ha ha buồn ngủ quá, hai đứa ta về ngủ đây, các ngươi cũng ngủ sớm đi nhé." Thang đại lão bản chịu không nổi nữa, cơn buồn ngủ ập đến liền nói thật.

Thiết Ngưu nắm lấy tay phu lang, bước ra khỏi cửa nhà họ Thôi.

"Thôi thúc, hai đứa bọn ta về trước."

"Ừ, hai đứa về đi, đi đường cẩn thận nhé." Thôi phụ lên tiếng dặn dò.

Thôi Đại Bảo vừa đóng cửa lại đã thấy Thôi Tiểu Viên nhà mình đang ha ha ha cười lớn, cứ thế ở trên giường La Hán nhảy nhót rồi bò qua bò lại, chẳng có nửa điểm buồn ngủ. Bình thường tầm giờ này là thằng bé đã đi ngủ rồi, thế mà hôm nay lại làm loạn lên.

Thật là đáng giận mà.

Tôn Đậu Tử thì cứ vui vẻ cười hớn hở, bế con vào lòng rồi bảo y: "Ngươi mau cùng cha đi ngủ trước đi, ngày mai còn phải ra tiệm sớm, để ta dỗ nó cho. Nó chơi một lúc nữa, qua cái cơn phấn khích này là buồn ngủ ngay ấy mà."

"Cũng không biết lão bản cho nó ăn bùa mê thuốc lú gì nữa, cứ mỗi lần hắn tới là thằng bé lại lên tinh thần hẳn lên." Thôi Đại Bảo lầm bầm.

Nhưng phải công nhận, Thang lão bản thật sự rất có duyên và được lòng con nít.

Thang Hiển Linh về đến nhà, rửa rái qua loa một chút rồi ngã đầu xuống giường liền ngủ thiếp đi, một giấc ngủ vô cùng ngon lành.

Thiết Ngưu nằm bên cạnh vừa quạt mát cho phu lang, vừa chìm vào giấc ngủ an lành.

Trong khi đó tại nhà họ Thôi.

Thôi Tiểu Viên vẫn đang ở trong lòng a cha nhảy Disco tưng bừng, chẳng chịu ngủ nghê gì cả.1