Từ thôn Hứa trở về, mọi việc ở cửa tiệm đã được thu xếp gọn gàng. Hàng hóa đặt trước cũng đã giao đến đủ cả, do bộ ba Đồng tẩu, A Lương và Tiểu Mễ phụ trách quản lý. Đồng tẩu và A Lương lo liệu việc chuẩn bị bát đũa, mâm khay phía ngoài sảnh, cho đến cả những tiểu tiết như bình hoa hay chén trà.
Nói tóm lại, đó đều là những việc vụn vặt nhưng quan trọng của tiệm ăn.
Tiệm ăn nhà họ Thang giá cả vốn chẳng hề rẻ, vậy nên Thang lão bản đối với việc kinh doanh cũng vô cùng khắt khe và tỉ mỉ. Chất lượng món ăn đưa lên phải luôn ổn định, thực đơn thường xuyên được đổi mới để thực khách cảm thấy thú vị. Ngay cả không gian dùng bữa cũng được chăm chút, bát đũa hay đĩa chén chỉ cần có vết sứt mẻ hay cũ kỹ là đều được thay mới ngay lập tức.
Trong khi đó, Tiểu Mễ lại đảm đương việc ký nhận và quản lý kho bãi: từ gạo mì, dầu ăn, hương liệu cho đến than củi... tất cả những nhu yếu phẩm của nhà bếp.
Việc đóng cửa rồi lại khai trương trở lại, ba người họ đã trải qua vài lần nên làm việc cũng vô cùng thuần thục, đâu vào đấy.
Thang Hiển Linh sau khi trở về, lắng nghe cả ba báo cáo tiến độ rồi gật đầu hài lòng: "Vậy hai ngày nữa chúng ta chính thức mở cửa. Trong hai ngày này, mọi người cứ đi làm như bình thường, chúng ta sẽ nướng trước một ít Cầu Bảo Tàng, đồng thời dán thông báo khai trương lại ở trước cửa."
Ngoài việc làm Cầu Bảo Tàng, hai ngày này cậu còn phải dành thời gian để nghiên cứu thêm những món ăn mới cho thực đơn lần này.
Dọc con đường từ thành Phụng Nguyên đi đến Lục Kinh, Thang Hiển Linh đã ghi nhớ kỹ vị ngon của từng món ăn bản địa, trong lòng cũng nhen nhóm bao ý tưởng mới, đặc biệt là về mảng thủy sản.
Càng đi về phía Nam, sông ngòi càng dày đặc, người dân ăn nhiều tôm cá, chủ yếu là các loại nguyên liệu rẻ tiền mà dồi dào như cá khô, tôm nõn, cồi sò... Thang Hiển Linh đã cẩn thận hỏi thăm các thương nhân ở phủ Đình Giang xem nếu muốn nhập hàng về đây thì phải vận chuyển thế nào. Mấy thứ đồ khô này mà dùng để nấu canh hay nấu cháo thì đúng là tuyệt phẩm.
Cậu còn để mắt đến món tương gạo ở phủ Đình Giang. Vị chua lên men tự nhiên của nó rất đặc biệt, nhưng dân bản xứ cũng cảnh báo rằng nếu làm không khéo vào mùa hè, thực khách rất dễ bị đau bụng, cái món tương lên men này thực sự là thử thách đối với những tay nghề non trẻ.
Lúc này tiết trời đã chuyển lạnh, Thang Hiển Linh nhàn rỗi ở nhà bèn dùng một bát tương gạo để thử lên men. Cậu bọc kín bát tương lại, đặt ở tầng trên của bếp lò để giữ nhiệt độ vừa phải chứ không quá nóng. Lúc ấy cậu cũng chưa định rõ sẽ nấu món gì, chỉ là muốn thử tay nghề một chút xem sao.
Hai ngày sau, tiệm ăn nhà họ Thang chính thức mở cửa trở lại.
Đồng tẩu và A Lương thay bộ đồng phục mùa thu dày dặn hơn một chút, áo trên quần dưới gọn gàng, eo thắt tạp dề, tóc búi cao và bọc lại bằng vải sạch sẽ. Cả hai nhanh nhẹn sắp xếp hàng hóa lên kệ trưng bày sát cửa sổ nhìn ra phố.
Vì tiệm nghỉ quá lâu, nên dù đã thông báo trước hai ngày thì hôm nay khách cũng chưa đông lắm. Tuy vậy, vẫn có những vị khách trung thành vì thèm ăn thịt dê giữa trời lạnh mà tìm đến ngó nghiêng xem tiệm đã mở hay chưa. Vừa thấy cửa tiệm sáng đèn, họ liền lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.
"Thật hiếm lạ nha, cuối cùng cũng mở rồi!"
"Hôm nay bán món gì đây?"
Câu hỏi vừa dứt, chưa đợi Đồng tẩu và A Lương trả lời, vị khách nọ đã tự có đáp án: "Cầu Bảo Tàng? Hắc, đúng là nó rồi! Cho ta hai cân, gói lại ngay đi."
Họ chỉ sợ không mua trước, đợi ăn xong mới mua thì e là chẳng còn mảnh nào.
Vị thực khách tìm một chỗ ngồi xuống, vừa móc tiền túi vừa than vãn: "Trung thu năm nay không được ăn bánh của nhà họ Thang, cứ thấy thiếu thiếu cái vị gì đó. Cái tiệm Hưng Bảo Trai ở chợ Tây làm chẳng ra làm sao, càng ngày càng đi xuống."
Đồng tẩu thoăn thoắt gói Cầu Bảo Tàng, thu tiền rồi thuận miệng giới thiệu luôn món mới.
Trời lạnh thế này, dĩ nhiên là phải ăn thịt dê. Trận mưa kéo dài hơn mười ngày trước đó đã làm không khí trở nên hiu quạnh và se sắt hẳn.
Thang lão bản lần này cho ra mắt món canh dê nồi sắt, vị khách nọ liền gọi ngay một nồi. Món này khác hẳn với canh lòng dê giá rẻ thông thường. Canh dê nồi sắt được tinh tuyển từ những miếng thịt dê và sườn dê ngon nhất, hầm kỹ nên vị rất tươi, tuyệt nhiên không có chút mùi hôi nào. Sau khi thưởng thức hết phần thịt và nước dùng đậm đà, bếp lửa dưới đáy nồi vẫn cháy âm ỉ, thực khách có thể gọi thêm rau xanh, khoai tây hay đậu phụ thả vào ăn kèm.
Lối ăn này có phần giống với nhúng lẩu, nhưng hương vị thì khác biệt hoàn toàn, nước canh dê nồi sắt mang vị nồng nàn và ấm áp hơn nhiều.
Giữa lúc tiệm ăn nhà họ Thang còn đang thưa thớt khách, chỉ có duy nhất một vị thực khách đang chậm rãi múc từng bát canh dê. Làn khói nóng hổi phả thẳng vào mặt, vị khách cúi đầu thổi nhẹ bên vành bát rồi nhấp một ngụm canh, đôi mắt lập tức nheo lại đầy ý cười.
Đúng rồi, chính là cái hương vị này. Chẳng hề thay đổi.
Vị khách cứ thế ung dung thưởng thức nồi thịt dê. Trong tiệm chưa có thêm ai khác, Đồng tẩu và A Lương tự tìm việc mà làm, người trông quầy, người lui sau bếp xem có gì cần phụ giúp. Tuyệt nhiên chẳng ai tỏ vẻ sốt ruột vì vắng khách, không gian cứ thế tĩnh lặng vô cùng.
"Khó được lúc thanh tĩnh thế này." Vị thực khách cảm thán một câu, "Thú thật là có chút không quen."
Thiết Ngưu đứng sau quầy nghe vậy liền mỉm cười, hắn bước lại gần châm thêm nước trà cho khách rồi ôn tồn bảo: "Ngài cứ thong thả dùng bữa. Loại trà này chúng ta mang từ Lục Kinh về, tuy chỉ là lá trà tầm thường nhưng uống vào sẽ thấy cái vị rất khác."
"Tiểu lão bản đã nói vậy thì ta phải thử xem sao." Vị khách bưng chén trà nhấp một ngụm, quả nhiên hương vị rất lạ. Lúc mới chạm đầu lưỡi là vị chát đặc trưng của trà thô, nhưng dư vị lại ngọt thanh dịu nhẹ, đặc biệt là khi dùng kèm với canh dê, cảm giác trong miệng trở nên sạch vị hơn hẳn.
"Khá lắm nha."
Tiệm ăn nhà họ Thang cũng giống như chén trà này vậy, nhìn qua chỉ là một nơi nhỏ bé bình thường, nguyên liệu cũng toàn thứ dân dã rẻ tiền, nhưng từ món ăn cho đến chén nước, khi phối hợp với nhau lại đem đến sự hài lòng vượt xa kỳ vọng.
"Tiểu lão bản lần này trở về xem chừng tâm trạng rất tốt." Vị khách bắt chuyện.
Thiết Ngưu gật đầu, cười đáp: "Mọi chuyện đều ổn thỏa cả. Đã lo xong việc lập mộ di vật cho ngoại tổ, tảng đá đè nặng trong lòng bao năm qua cuối cùng cũng đã trút bỏ được rồi."
"Chuyện tốt, thật là chuyện tốt."
Thiết Ngưu không làm phiền khách dùng bữa thêm nữa. Vị khách nọ tiếp tục xì xụp canh dê, nhâm nhi chén trà, chẳng mấy chốc cả người đã ấm sực lên. Đúng lúc đó...
"Hôm nay mở cửa thật rồi này!"
"Ta đã bảo là hai ngày nữa mà, người ta dán chữ rành rành ra đấy cậu còn chẳng tin."
"Mấy hôm trước cũng có người đồn là mở rồi, làm ta chạy đến lại hụt mất."
"Ơ, có bán Cầu Bảo Tàng à? Cho ta hai cân."
"Ta cũng lấy nữa."
"Cũng sắp sang đông rồi, may mà còn kịp thưởng thức."
"Năm nay hụt mất bánh trung thu, thôi thì mua nhiều Cầu Bảo Tàng một chút bù vào."
Vị khách đang ăn canh dê tươi cười hớn hở, vừa lúc có bốn vị khách khác bước vào. Họ nhìn lướt qua, thấy có người đã được dùng bữa rồi thì cũng vui vẻ gật đầu chào nhau.
"Hóa ra ngươi còn đến sớm hơn cả chúng ta cơ đấy."
Vị khách ăn canh dê đáp: "Cũng là vừa khéo đi ngang qua thôi."
Cửa tiệm lúc vắng vẻ thì có cái nhàn nhã riêng, lúc đông đúc lại mang không khí náo nhiệt. Tiệm ăn nhà họ Thang chính là như vậy, đừng nhìn họ nghỉ tận ba tháng ròng, chỉ cần mở cửa lại vài ngày thôi là khách khứa sẽ lại đông như trẩy hội, muốn ăn gì cũng phải xếp hàng.
Đúng rồi, mùa đông năm nay mà muốn ăn món lẩu nhúng thì chắc chắn phải đến sớm mà giữ chỗ mới kịp.
Mấy lần đóng cửa trước đây, cả Tưởng Vân, Đồng tẩu hay A Lương đều lo lắng khôn nguôi. Họ sợ vừa mở cửa lại chẳng thấy bóng người, sợ thực khách đã quên mất tiệm, hay sợ có tiệm khác mới mở cạnh tranh... Thế nhưng lần này, suốt nửa canh giờ đầu chỉ có duy nhất một vị khách mà ai nấy đều rất bình tĩnh, cứ lẳng lặng làm tốt việc của mình.
Quả nhiên, đến tầm giữa trưa, khách bắt đầu đổ xô đến, không khí trong tiệm lập tức trở nên bận rộn.
Thang Hiển Linh mải mê công việc mà quên khuấy mất bát tương gạo, mãi ba ngày sau mới được Tiểu Mễ nhắc nhở. Cậu bừng tỉnh đại ngộ, vỗ trán kêu lên: "Suýt nữa thì quên bẵng mất, để ta xem sao nào."
"Lão bản, ta cứ tưởng ngài muốn để thêm vài ngày nữa cơ. Hôm qua ta ghé sát vào ngửi thử thì thấy trên lớp vải bọc có thoảng chút mùi rượu đấy ạ." Tiểu Mễ nói.
Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "Mùi rượu sao?"
Cậu bưng bát đặt lên thớt, lật lớp vải bọc mềm bên trên ra xem thì thấy tương gạo bên trong đã nổi mốc, lại còn có chút sắc xanh lục. Thứ này chắc chắn không thể ăn được nữa, hỏng mất rồi.
Thang Hiển Linh đổ sạch thứ trong bát đi, còn cẩn thận đem bát đi luộc nước sôi để khử trùng. Cậu cầm miếng vải bọc ban nãy lên ngửi, quả thật có một mùi rượu gạo dìu dịu. Cậu lẩm bẩm: "Lạ nhỉ...?"
"Thiết Ngưu, ngươi lại đây ngửi thử xem." Thang Hiển Linh đưa miếng vải đến sát mũi Thiết Ngưu.
"Đúng là có chút mùi rượu gạo thật."
Tưởng Vân cũng góp lời: "Ta nghe sao mà giống cái vị của rượu nếp than ấy nhỉ? Chỉ là mùi rượu có vẻ nồng đậm hơn đôi chút."
Thang Hiển Linh lẩm bẩm: Rượu gạo hay rượu nếp thì cũng dễ làm thôi, nhưng chuyện nấu rượu chắc phải tính sau đã.
Không cần vội.
Nhà cậu hiện tại vẫn là một tiệm cơm nhỏ, cơm phải ăn từng miếng, việc phải làm từng bước.
Vài ngày sau, những hộp đựng điểm tâm mà Thang lão bản đặt riêng đã được chuyển tới. Năm ngoái, món Cầu Bảo Tàng của nhà cậu bị đám thương lái trung gian đóng gói lại rồi ăn chênh lệch một khoản không nhỏ, năm nay Thang lão bản quyết tâm sẽ tự mình thu trọn khoản lợi nhuận đó.
Món Cầu Bảo Tàng bán cho khách mang đi được nặn nhỏ lại một chút. Lần này, Thang Hiển Linh dự tính làm hai cỡ gồm loại nhỏ truyền thống và loại lớn hơn. Loại lớn được tạo hình như tòa bảo tháp, phía trên thuôn nhọn, bên dưới hình trụ vững chãi để đặt vào hộp không bị đổ. Sau đó, cậu dùng mứt hồng dẻo kéo thành sợi, quấn quanh từ đỉnh tháp xuống tận chân đế.
Món này không còn gọi là Cầu Bảo Tàng nữa, mà được đặt tên là Tháp Bảo Tàng.
Thang Hiển Linh dựa theo danh sách tặng lễ năm ngoái để chuẩn bị. Khi cậu vừa hoàn thành hòm hòm thì vị thị nữ nhà quyền quý năm xưa, người vốn có thói quen mắt mọc trên đỉnh đầu, lại tìm đến tiệm.
Lư Tam Nương mừng rỡ vô cùng, vội vàng dẫn khách vào trong:
"Có ạ, có ạ! Mời quý khách vào nhà chính ngồi chơi."
Vị thị nữ nhà họ Tống khẽ đáp: "Có là tốt rồi."
Tam Nương nghe giọng điệu ấy, cảm giác vị tỷ tỷ sang trọng này như vừa trút được gánh nặng. Kỳ thực, suốt thời gian tiệm đóng cửa, vị này chưa từng xuất hiện lần nào. Nếu có tới, hẳn hàng xóm láng giềng trong phường đã kháo nhau từ lâu.
Thang Hiển Linh chọn một hộp đẹp nhất, xách vào nhà chính. Thấy cậu vào, vị thị nữ khẽ liếc nhìn rồi đứng dậy. Thang Hiển Linh mỉm cười ôn tồn:
"Năm nay nhà ta có việc riêng phải đóng cửa tạm thời, cũng may vẫn kịp làm mẻ Cầu Bảo Tàng cuối mùa. Đây là bản đặc biệt do chính tay ta làm, mời cô nương xem qua."
Cậu mở nắp hộp, bên trong chia làm mười sáu ô vuông đều chặn, một nửa xếp Tháp Bảo Tàng, nửa còn lại là Cầu Bảo Tàng.
"Đây là Tháp Bảo Tàng, vị vẫn thơm ngon như Cầu Bảo Tàng nhưng kích cỡ lớn hơn, trông cũng bề thế hơn."
Vị thị nữ vén tấm màn che trên mũ, tỉ mỉ quan sát từng chút một. Đôi mắt lộ rõ vẻ hài lòng, nàng ngẩng lên nhìn cậu:
"Tay nghề của ngươi khá lắm, trông đẹp mắt hơn hẳn thứ người ta bán năm ngoái."
"Quá khen, quá khen!" Thang Hiển Linh cười xòa, "Năm ngoái ta đã lỡ thu của cô nương hai lượng bạc, hộp điểm tâm này coi như quà biếu, không thu tiền nữa."
Thị nữ nghe vậy liền nghiêm mặt: "Người nhà họ Tống chúng ta ăn đồ, lẽ nào lại lấy không của ai bao giờ?"
Dứt lời, nàng mở túi tiền, đặt xuống một thỏi bạc nặng trịch: "Cái này là của ngươi."
Thang Hiển Linh ngẩn người: "..."
Khách quý hào phóng, ít lời thế này, giá mà ngày nào cũng gặp được vài người như vậy thì hay biết mấy.
"Vậy thì đa tạ cô nương." Thang đại lão bản cười tủm tỉm thu tiền.
Vị thị nữ tỏ vẻ vừa ý, gật đầu nhìn lão bản thêm một cái: "Ngươi không nói năng rườm rà, rất tốt."
Nói xong, nàng buông tấm màn che, đậy nắp hộp rồi xách túi điểm tâm, thoăn thoắt rời đi.
Thang Hiển Linh cầm mười lượng bạc, nhìn theo bóng lưng vị khách rời đi mà khẽ mỉm cười.
Người ta đã có lòng cho, mình cứ thoải mái mà nhận, bằng không bậc quý nhân ấy lại thấy bị xem thường mà sinh bực.
Chuyến đi Lục Kinh vừa rồi của cậu và Thiết Ngưu thực chất chẳng tốn kém mấy vào việc ăn ở dọc đường. Hai người ngồi thuyền cũng chỉ chọn khoang phổ thông hạng xoàng, chẳng mưu cầu hưởng thụ. Thế nhưng khi đến Lục Kinh, vì để chờ bằng được hạt giống ớt mà phải thuê phòng, chi phí ăn uống sinh hoạt cứ thế đội lên, và khoản tốn nhất dĩ nhiên chính là tiền mua hạt giống.
Tính ra, chuyến đi ấy đã ngốn hết gần một trăm lượng bạc.
Để tích cóp vốn liếng mở tửu lầu sau này, Thang đại lão bản bây giờ cũng bắt đầu sống theo tôn chỉ thắt lưng buộc bụng!
Vì thế, từ khi mở cửa lại cho đến tận trước lúc ăn Tết, ngoại trừ những ngày nghỉ định kỳ, tiệm ăn của Thang Ngũ ca luôn hoạt động hết công suất. Đặc biệt là từ khi món lẩu nhúng lên ngôi, nhà họ Thang bận đến tối mày tối mặt, phải thuê thêm hai người làm thời vụ trong suốt một tháng trời.
Mãi đến mười ngày trước khi bước sang năm mới, tiệm mới bắt đầu cho nghỉ đông như mọi khi.
Thang Hiển Linh ngồi tính toán tiền thưởng cuối năm cho mọi người. Năm nay, cha con nhà họ Thôi được thưởng nhỉnh hơn một chút, Đồng tẩu, A Lương và Tiểu Mễ nhận mức như nhau. Còn Lư Tam Nương thì ít hơn một lượng vì nàng mới đến làm chưa được bao lâu.
Dĩ nhiên, không thể thiếu những phần quà Tết đầy đặn cho tất cả mọi người.
"Lão bản, chẳng phải chính miệng ngài bảo là dạo này phải sống tiết kiệm đó sao?" Đồng tẩu trêu chọc.
Nhớ lại đợt đầu khi món lẩu mới ra mắt, lão bản mệt đến mức vừa đấm lưng vừa than vãn, tiểu lão bản thì ân cần bóp vai cho cậu, lúc đó lão bản cứ lẩm bẩm: "Phải tiết kiệm, phải để dành tiền, mệt chút cũng phải ráng".
Nghe thấy lời trêu ghẹo, Thang Hiển Linh lập tức bày ra bộ dạng đại gia giàu nứt đố đổ vách mà tuyên bố: "Ta tiết kiệm là việc của ta, còn phúc lợi của người làm thì vẫn phải phát đủ. Chút tiền này ta không thiếu, cứ cầm lấy mà sắm sửa, ai nấy đều phải vui vẻ hân hoan mà đón cái Tết thật ấm lòng!"
"Chúng ta biết rồi, cảm ơn Thang lão bản."
Ai nấy đều nói lời cát tường chúc tụng, cầm được tiền bạc thật trên tay, trong lòng mỗi người đều đã có dự tính riêng. Có người định bụng Tết này mua thêm xấp vải may bộ đồ mới, có người lại muốn tích cóp thêm vài năm để mua lấy cái sân nhỏ. Mỗi người đều có một đích đến để phấn đấu, mà khi con người ta có mục tiêu, đôi mắt mới ánh lên tia hy vọng.
Đích đến ngắn hạn của Thang Hiển Linh là vụ ớt sang năm, còn đích đến dài hạn chính là tòa tửu lầu của riêng mình.
Cậu muốn mở rộng tiệm ăn, mà đã định mở rộng thì chi bằng làm một bước tới nơi, lên thẳng tửu lầu. Làm tửu lầu thì không lo thiếu khách, chỉ lo thiếu chỗ dựa hậu thuẫn, đây cũng là lý do vì sao Thang đại lão bản hàng năm đều chăm chút củng cố mối quan hệ với các khách hàng lớn, đều đặn chúc Tết và tặng lễ vật cuối năm.
Sau đó là những ngày tất bật chuẩn bị đón Tết gồm quét dọn cửa nhà, tắm gội, thu dọn đồ đạc và đi viếng mộ.
Năm nay vừa viếng mộ trở về, vừa đến cửa đã bắt gặp Tam tỷ dẫn theo Hương Hương. Thang Hiển Linh sững sờ một chút, rồi sau đó mừng rỡ vô cùng. Triệu Hương Hương cứ luôn miệng gọi "A thúc! A thúc!", Thang Hiển Linh ôm chầm lấy cô bé, thấy Hương Hương dạo này lại cao thêm một đoạn.
"Nhà ta đi viếng mộ, mọi người đến khi nào thế?"
"Tới được hai ngày rồi, nghe hàng xóm bảo mọi người ra ngoại thành viếng mộ nên mẹ con ta ra khách đ**m ở tạm." Thang Noãn nói. Nàng tính toán thời gian thấy cũng vừa tầm nên ghé qua xem sao.
Thang Hiển Linh xoa đầu tiểu cô nương, hỏi han Tam tỷ: "Tam tỷ phu với Lỗi Nhi đâu rồi ạ? Mau vào nhà nói chuyện đã, ngoài này lạnh lắm phải không?" Cậu vừa nói vừa vỗ vỗ đôi má nhỏ của Hương Hương.
Triệu Hương Hương cứ quấn quýt lấy a thúc không rời, Thang Noãn thấy vậy liền mắng yêu: "Con bao lớn rồi mà còn vòi vĩnh thế."
"Con vẫn còn là trẻ con mà mẹ." Thang Hiển Linh biết Tam tỷ đang nói Hương Hương nên cố ý nói leo vào trêu chọc.
Mọi người nghe vậy đều bật cười, Thang Noãn cũng không buồn mắng con gái nữa, tiếp tục câu chuyện dang dở: "Tỷ phu ngươi cũng tới, đang ở khách đ**m ấy. Ta không để nhà ta kéo đến một lúc làm gì, nên bảo hắn dẫn Lỗi Nhi đi chợ Đông chơi rồi."
Thang Hiển Linh nghe vậy bật cười, bảo: "Thế cũng tốt ạ."
Về khoản điều động phu quân thì đúng là Tam tỷ có một tay thật.
"Năm ngoái vốn định về rồi, nhưng đúng dịp cận Tết thì thằng Lỗi Nhi lại bị nhiễm phong hàn, sốt cao một trận hú vía." Thang Noãn giải thích thêm.
Tưởng Vân nghe mà thót tim: "Đứa nhỏ không sao chứ? Trời đông giá rét đường xá xa xôi, sau này nếu có về mà thấy bất tiện quá thì cứ để bọn nhỏ ở nhà, con về một mình cũng được rồi."
"Không sao đâu mẹ, đã mời lang trung đến xem rồi, chỉ là lúc ấy dọa người khiếp quá." Thang Noãn nói xong, nghe ra ý tứ quan tâm trong lời mẹ, khẽ mím môi cười, trông có chút dáng vẻ nũng nịu y hệt Triệu Hương Hương quấn quýt a thúc ban nãy.
Biết mẹ vẫn luôn nhớ thương và mong ngóng mình về, Thang Noãn thấy trong lòng vui vẻ vô cùng.
"Đệ đệ mà biết được chắc là tiếc nuối lắm, nó cứ bảo nhớ nhà, nhớ a thúc mãi. Năm nay nó nghịch ngợm một trận ra trò, còn ở nhà đóng vai chó con nữa cơ." Triệu Hương Hương cười khúc khích kể xấu em trai.
Thang Hiển Linh tò mò: "Đóng vai chó con là thế nào?"
"Nó cứ lăn lộn dưới đất ở trong nhà ấy ạ."
Thang Hiển Linh: "... Ha ha ha ha ha!"
Triệu Hương Hương thích nhất là nói chuyện với a thúc vì lần nào cậu cũng lắng nghe rất nghiêm túc. Cô bé tiếp tục liến thoắng kể xem nhà mình mang theo những gì tới, Thang Hiển Linh vừa nghe vừa gật đầu, rồi hỏi tam tỷ: "Rau khô đó là loại gì vậy tỷ?"
"Đặc sản vùng phủ Thạch Kinh đấy, ta thấy ngươi thích nấu nướng nên cố ý mua một ít. Thứ này nhẹ lắm, chỉ cần ngâm nước lạnh cho nở ra rồi thả vào nồi canh là ngon tuyệt, vị hơi mằn mặn một chút." Thang Noãn giải thích.
Vị mặn sao? Là rong biển à? Không đúng, phủ Thạch Kinh đâu có gần sông gần biển.
"Đến lúc nấu lên ăn thử là ngươi biết vị ngay ấy mà."
Sau đó là việc giúp tam tỷ thu xếp chỗ ở. Thang Hiển Linh định đi nấu cơm nên gọi Thiết Ngưu ra thắng xe, cố ý nhấn mạnh hai chữ tự mình: "Ngươi tự mình đi đón tam tỷ phu với Lỗi Nhi về đây nhé."
Thang Noãn nghe xong liền bật cười, quay sang mách với mẹ: "Ngũ ca nhi bây giờ tính tình thật là lém lỉnh."
"Con cứ việc đùa giỡn với nó đi, ta chẳng thiên vị đứa nào đâu." Tưởng Vân phán một câu rất công bằng.
Thang Noãn đáp: "Con chẳng thèm chấp đâu, mỗi năm mới về được một lần, chơi với đệ ấy còn chưa đủ ấy chứ."
Cái cậu em trai này càng lúc càng hoạt bát, trêu đùa thật sự rất vui.
Phu quân mình, Triệu Kinh, có tính nết thế nào nàng đều rõ. Thang Noãn đôi khi cũng tự hỏi liệu chị em, anh em trong nhà có coi thường dáng vẻ cung kính, nhún nhường của nàng trước mặt chồng không, nhưng cách em trai trêu ghẹo công khai như thế... Ý là nàng đang xoay phu quân như chong chóng, đã nắm thóp được hắn ta.
Thang Noãn ngẫm lại, quả thật chẳng sai chút nào.
Trước đêm Giao thừa, nhị tỷ cũng dẫn theo đám trẻ tới, lần này Thôi Bá An không đi cùng.
Triệu Kinh đứng bên cạnh bèn nói mỉa một câu. Người này chắc cũng chẳng cố ý ác ý gì, chỉ là tính nết vốn vậy: "Chẳng lẽ nhị tỷ phu lại coi thường chốn này của chúng ta sao? Nhà chúng ta ở tận phủ Thạch Kinh xa xôi còn đến được, Thôi Lâm trấn gần ngay đây mà lại chậm trễ. Noãn Nương nhỉ, lòng thành của chúng ta đúng là nhất rồi."
Thang Hiển Linh: "..."
Thang Noãn lườm phu quân một cái cháy mặt, vội vàng tiến tới dắt tay nhị tỷ.
"Ta biết tấm lòng của các con, đều nhớ thương chốn này, con và Tam Nương đều có tâm cả." Tưởng Vân trước tiên trấn an chàng rể thứ ba, rồi mới khéo léo hòa giải: "Chắc là Bá An bận việc gì đó không dứt ra được thôi."
Triệu Kinh lúc này mới phản ứng lại, hắn vừa rồi chỉ muốn khoe khoang một chút, trêu chọc vài câu cho oai, y hệt như học theo cách nói chuyện hóm hỉnh của thê đệ. Nghe nhạc mẫu nói vậy, lại cho hắn một bậc thang để đi xuống, hắn càng thêm đắc ý.
Coi như là đã vượt mặt được Thôi Bá An rồi!
Thang Trân phân trần với mẹ và em trai: "Dưới quê bên kia đột nhiên có việc gấp, hình như là chuyện đồng áng, con cũng chẳng rõ lắm, chỉ thấy người ta thúc giục Bá An dữ quá. Thế là con đành dẫn bọn trẻ về trước, phu quân nhà con bảo đừng có vội, đợi sang năm trời ấm lên hắn sẽ sang đón cả nhà sau."
"Có việc chính sự thì cứ lo cho xong đã, việc làm ăn vẫn là quan trọng nhất." Thang Noãn tiếp lời ngay. Nàng sợ mấy câu nói ban nãy của phu quân làm nhị tỷ chạnh lòng nên vội vàng nói đỡ một câu.
Thang Hiển Linh bế lấy Tứ ca nhi, đứa nhỏ này đúng là lớn nhanh như thổi, mới đó đã phổng phao hẳn lên, đi đứng cũng vững vàng rồi. Chỉ có điều đang là mùa đông nên bị bọc cho kỹ quá, lớp này chồng lớp nọ, nhìn cứ vụng về, đi đứng khó khăn làm sao.
Cậu vẫn để bọn trẻ ngồi quây quần trên giường La Hán mà chơi đùa.
Tứ ca nhi giờ đã biết nói, ngồi đó ngoan ngoãn vô cùng, đôi tay nhỏ xíu bưng miếng điểm tâm chậm rãi gặm. Mấy chị em gái thì ríu rít ngồi sát bên nhau, nghe ba tỷ muội nhà nhị tỷ kể về chuyện vẽ mẫu, thêu hoa. Triệu Hương Hương nghe mà mắt sáng rực, hỏi sao mình lại không biết chuyện này, thế là cả đám lại lao vào bàn luận rôm rả.
Nghe xong, Triệu Hương Hương liền chạy đi vòi vĩnh cha mẹ, đòi ở lại đây để học vẽ mẫu hoa.
"Con đừng có hồ đồ." Triệu Kinh gạt đi. Chỗ này cách nhà quá xa, sang năm công việc bận rộn, hắn lấy đâu ra thời gian mà quay lại đón con. Chưa kể tiệm ăn của nhạc mẫu khách khứa ra vào nườm nượp, chẳng lẽ lại để con gái hắn ra phía trước bưng bê giúp việc hay sao?
Con gái Hương Hương nhà hắn thừa hưởng mọi nét đẹp của Noãn Nương, dĩ nhiên phải được nuôi nấng theo kiểu khuê các một chút.
Triệu Hương Hương bĩu môi không vui, Triệu Kinh liếc nhìn Noãn Nương, làm bộ dạng thật hết cách, rồi bảo: "Thế này đi, đợi khi về nhà, nếu con muốn học nữ công gia chánh thì cha sẽ đưa con đến tiệm thêu hỏi thử. Có điều thêu thùa hại mắt lắm, lại phải ngồi yên một chỗ, tính con vốn ham chơi nghịch ngợm, chắc gì đã học được lâu."
Nói rồi Triệu Kinh bỗng thấy việc đưa con gái đi học thêu cũng là ý hay.
Lúc nhỏ Hương Hương có bướng bỉnh chút cũng không sao, vì có Noãn Nương chăm sóc, nhưng giờ lớn rồi, tính khí cũng cần phải trầm lại cho ổn định. Chẳng mong con học cái này để kiếm tiền phụ giúp gia đình, nhưng ít ra cũng phải thùy mị nết na giống như Noãn Nương mới được.
Đứa con gái này tính tình giống hệt hắn, còn thằng Lỗi Nhi lại hiền lành giống Noãn Nương.
Nghĩ đến đó, lòng người làm hắn như lão bỗng dâng lên niềm lo toan đầy ưu ái. Vì tương lai của con gái, Triệu Kinh chỉ hận không thể đóng gói đem nó về phủ ngay lập tức để gửi đi học thêu.
Triệu Hương Hương: "..."
Cô bé chỉ là muốn ở lại nhà bà ngoại chơi thôi, chứ đâu có thực sự muốn học thêu thùa gì. Cô bé quay sang cầu cứu mẹ mình.
Thang Noãn v**t v* gương mặt con gái, chỉ biết mỉm cười bất lực: "Muộn rồi con ạ, cha con đã để tâm chuyện này thì chạy không thoát đâu, ta cũng chẳng khuyên nổi."
Triệu Hương Hương: "... Thôi thì nhận mệnh vậy!"
Thang Hiển Linh vốn định làm thêm mấy món ăn vặt để dỗ dành tiểu cô nương, nhưng cậu nhận ra Hương Hương thay đổi cảm xúc nhanh lắm. Cô bé chẳng buồn bã được bao lâu, loáng cái đã lại vui vẻ chơi đùa cùng ba chị em nhà nhị tỷ, còn líu lo đòi ăn đủ thứ món ngon.
"Chẳng phải khi nãy con còn đang rầu rĩ chuyện về nhà phải học thêu thùa sao?"
Triệu Hương Hương đang gặm miếng bánh ngọt, nghe vậy liền hớn hở đáp: "Đó là chuyện của năm sau khi về nhà rồi tính ạ. Dù sao bây giờ con cũng chưa phải học, cứ vui vẻ ăn Tết cái đã, nếu không thì mất cả ngon."
Cái tố chất tâm lý vững vàng này làm Thang Hiển Linh nghe xong phải bật cười ha hả, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
Đến mùng Bốn, Triệu Kinh đưa vợ con về nhà. Trước lúc khởi hành, Thang Noãn khẽ bảo: "Sang năm chắc nhà con không sang được đâu mẹ."
Tưởng Vân đều hiểu cả. Phủ Thạch Kinh cách thành Phụng Nguyên xa xôi, làm sao có thể năm nào cũng chạy đôn chạy đáo về đây ăn Tết ròng rã cả tháng trời được. Chưa kể thời gian đi đường đã chiếm gần hết cái Tết, về đến nơi thì cũng vừa lúc hết năm, nhà chồng của Tam Nương chắc chắn sẽ có lời ra tiếng vào.
"Ta biết mà. Cũng nhờ Triệu Kinh rộng lượng, năm nào cũng đưa con về thăm ta là ta đã tích phúc lắm rồi. Các con về được thì ta mừng, còn nếu không về được thì cứ ở nhà ăn Tết cho ấm cúng, khỏi phải bôn ba vất vả trên đường, ta cũng thấy an lòng." Tưởng Vân ôn tồn nói.
Triệu Kinh nghe vậy trong lòng thấy khoan khoái hẳn. Hắn đã nhượng bộ cho Noãn Nương về nhà ngoại hai năm liền, Noãn Nương ghi tạc lòng tốt của hắn, nhạc mẫu cũng hiểu chuyện, thế là đôi bên đều vui vẻ.
Thang Hiển Linh vẫn như mọi khi, nướng thật nhiều bánh trái cho đám trẻ ăn dọc đường.
Triệu Hương Hương biết sang năm không được về nữa thì lập tức xụ mặt buồn thiu. Triệu Lỗi thấy vậy bèn ghé tai chị nói nhỏ: "Tỷ đừng sợ, sang năm nếu tỷ muốn về, ta sẽ lăn lộn ăn vạ xin ông bà nội cho bằng được."
"Đệ lại định đóng vai chó con nữa hả?" Triệu Hương Hương liếc em trai một cái, "Thôi đừng làm vậy. Đợi sau này hai chúng ta mình lớn lên rồi tự dắt nhau về."
Cậu nhóc Triệu Lỗi nghe thế thì hào khí can vân, vỗ ngực dõng dạc: "Tỷ cứ đợi đấy! Đợi ta lớn lên ta sẽ bảo vệ tỷ. Lúc đó cha mẹ không đi thì hai chị em mình đi, năm nào cũng về thăm ngoại!"
Thang Hiển Linh đứng bên cạnh nghe mà cười đến híp cả mắt.
Triệu Lỗi rõ ràng là cũng mang chút bóng dáng của tam tỷ phu, nhưng trẻ con còn nhỏ, bị tỷ tỷ trêu chọc trông rất thú vị, mới hay tính cách con người ta, có những điểm bạn coi là khuyết điểm, nhưng gặp đúng người đúng lúc thì lại trở thành nét đặc biệt riêng.
Nỗi buồn ly biệt bị hai chị em nhà nọ quậy phá một hồi cũng tan biến. Các bậc người lớn vui vẻ tiễn lũ trẻ lên xe, vẫy tay chào cho đến khi bóng xe ngựa khuất hẳn nơi cuối ngõ.
Gia đình Tam tỷ vừa đi, Nhị tỷ dẫn đám trẻ dọn về sân trong. Nhị tỷ vẫn ngủ cùng mẹ, còn ba chị em cùng Tứ ca nhi thì ngủ trên giường La Hán. Thang Hiển Linh thấy hơi chật chội, bèn bàn chuyện sửa sang lại nhà chính.
"Thôi không cần đâu, tốn công phí sức làm gì cho phiền phức." Thang Trân gạt đi.
Thang Hiển Linh khuyên: "Tỷ với các cháu còn ở lại đây vài tháng cơ mà, cứ ở cho thoải mái vẫn hơn."
"Làm gì mà đến vài tháng? Bá An bảo lần này sẽ sang đón sớm, đầu tháng Ba là hắn tới rồi." Thang Trân nói đến đây thì nụ cười trên mặt chợt tắt lịm, chỉ là nàng không muốn em trai phải bày vẽ đại động công trình ở nhà chính.
Tưởng Vân lên tiếng: "Cứ quyết thế đi, nghe theo lời nhị tỷ con."
"Dạ, vậy thì thôi ạ." Thang Hiển Linh đáp lời.
Bấy giờ, cậu cũng bắt đầu có những toan tính riêng cho mình, chính là việc trồng ớt.
Cậu nhớ ớt là loại cây ưa nhiệt, ở thời hiện đại thì vùng Nam hay Bắc đều trồng được, không phải giống cây quá đỏng đảnh khó chiều. Nhờ phúc nhà họ Triệu, lúc mua ớt cậu đã tranh thủ hỏi han vị chưởng quầy cùng đoàn thuyền ra khơi. Vị chưởng quầy nọ da dẻ rám nắng như người rừng mới trở về thế giới văn minh, đã chia sẻ rất nhiều về thổ nhưỡng, nhiệt độ và cách chăm sóc giống cây này.
Với thời tiết ở thành Phụng Nguyên, đầu tháng Tư gieo trồng là thời điểm vàng.
Thôn Hứa đường xá hẻo lánh, trước đây vốn là khó khăn cho dân làng khi muốn vào thành mua bán, nhưng giờ đây cái sự hẻo lánh ấy lại là một lợi thế tuyệt vời, Thang Hiển Linh muốn giữ bí mật về giống ớt này để chiếm lĩnh thị trường trước tiên.
Dân làng thôn Hứa vốn chất phác, thôn trưởng cũng rất dễ tính. Suốt hai ba năm qua, cậu đã thu mua phần lớn trứng vịt của thôn, nên dân làng ai nấy đều nhiệt tình và tin tưởng cậu, đó chính là sự gắn kết bằng lợi ích.
Cậu không có ý định thâu tóm toàn bộ thị trường ớt, điều đó là không thể. Cậu chỉ muốn đi tiên phong, đón đầu xu thế. Sau này khi ớt được phổ biến từ Lục Kinh về đến thành Phụng Nguyên, hay khi người khác kiếm được hạt giống để trồng thì cũng phải mất ba năm nữa. Cậu chỉ cần kiếm được mẻ tiền đầu tiên này đã là thắng lợi rồi.
Hiện tại về lại thôn Hứa, trời đông vẫn còn tuyết phủ, dĩ nhiên mục đích chính vẫn là chúc Tết và tranh thủ bàn bạc trước với Trương thúc, Vương thúc về việc gieo trồng, chia lợi nhuận và bố trí nhân lực.