Tại thành Phụng Nguyên, cuộc sống vẫn cứ thế trôi qua trong sự yên bình của phố thị.
Từ ngày Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu rời đi, Tưởng Vân lúc đầu chưa quen ngay với sự vắng lặng trong nhà, nhưng bà là người thấu đáo, biết các con đi lo việc đại sự nên cũng tự tìm việc cho tay chân đỡ nhàn rỗi. Tiệm ăn tuy đóng cửa, nhưng sạp đồ ăn sáng vẫn hoạt động đều đặn, bà lại còn bận rộn với mẻ rau cải bẹ đang phơi khô ở ngoài.
Sân nhà bỗng chốc rộn ràng hơn hẳn nhờ Đậu Tử mỗi ngày đều bế Tiểu Viên sang chơi. Tưởng Vân quý người, cứ muốn mời cả nhà họ Thôi ở lại dùng cơm luôn cho ấm cúng. Dù phụ tử nhà họ Thôi vì ngại bà vất vả mà từ chối, nhưng thi thoảng thấy bà nấu nhiều đồ ăn quá, Đậu Tử và Tiểu Viên ở lại ăn, hai cha con họ cũng đành ngồi lại góp vui.
Nhưng không phải ngày nào cũng thế, mỗi tuần ăn chung đôi ba lần, vừa vui vẻ lại không quá nhọc nhằn.
Cứ thế trôi qua hơn nửa tháng, vợ chồng Thang Xảo và Lâm Hổ có vào thành một chuyến, thấy tiệm ăn đóng cửa, trong sân quạnh quẽ, hỏi ra mới biết Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu đã lặn lội tới tận Lục Kinh.
"Sao không mang theo mẹ đi cùng?" Thang Xảo buột miệng.
Tưởng Vân liền bảo: "Mang ta theo làm gì. Thiết Ngưu và Ngũ ca nhi đi lo việc đại sự, hai đứa nó đi chịu tang, ta già rồi, trời lại nóng, đi đường xa chẳng dễ dàng gì, vả lại Ngũ ca nhi đã hỏi ý ta, là ta tự mình không muốn đi đấy chứ."
Thang Xảo thấy bà nói một tràng, cuối cùng còn có chút nóng nảy, vội dở khóc dở cười bảo: "Mẹ ơi, con có ý châm chọc gì quan hệ giữa người và Ngũ ca nhi đâu, con chỉ thuận miệng nói vậy thôi, sao mẹ lại cáu rồi."
"Con mới vừa rồi rõ ràng là đang trách Ngũ ca nhi không mang ta theo." Tưởng Vân nghe ra được ý tứ đó, nhưng với con gái lớn thì ngữ khí có phần ôn hòa hơn: "Con là con ta, nó cũng là con ta, đứa nào đối đãi với ta cũng như nhau cả, con đừng nghĩ lệch lạc."
"Con biết rồi mẹ."
Sau đó khi trở về, trên đường đi Lâm Hổ còn trêu nàng: "Nhạc mẫu bây giờ càng ngày càng thiên vị đệ đệ nàng rồi."
Thang Xảo liền lườm phu quân một cái: "Sao, ngươi cũng muốn học thói châm chọc tình cảm chị em ta à? Đúng là chỉ có cái miệng ngươi là giỏi nói!"
"Mẹ và Ngũ ca nhi sống cùng một mái nhà, ngươi cứ nhìn nhà mình mà xem, ba đứa nhỏ đôi khi còn chọc giận ngươi, ngươi còn phải mắng mỏ dạy bảo, nhưng mẹ và Ngũ ca nhi ở với nhau ngày càng thuận hòa, chứng tỏ đệ đệ ta là người rất tốt..."
Lâm Hổ nghe thê tử nói vòng vo một hồi lại quay sang khen đệ đệ mình. Quả thật, Ngũ ca nhi làm việc rất được, tính tình lại nhân hậu hào sảng, đặc biệt là đối với chị em ruột thịt thì đúng là một người em tốt. Nhưng mà, chẳng phải lúc nãy nàng vừa bị nhạc mẫu mắng nên hắn mới định an ủi sao, thế nào mà cuối cùng lại thành ra hắn bị thê tử huấn thị một trận thế này?
Thế nhưng hai vợ chồng cũng không vì thế mà cãi vã thật, Thang Xảo là người nhanh quên. Nàng từng sống ở Lâm gia, một gia đình đông đúc như vậy, có câu nói cửa miệng là răng với môi còn có khi va chạm, nếu tính khí mà lớn quá thì chỉ có nước tức chết.
Nam nhân của nàng cũng chỉ là nói năng không để tâm, tùy tiện vài câu, nàng mà cứ chọn mấy lời đó để truy cứu thì thật chẳng thú vị gì.
"Ngươi nói xem từ thành Phụng Nguyên chúng ta đến Lục Kinh mất bao lâu?" Thang Xảo muốn biết bao giờ Ngũ ca nhi mới về.
Lâm Hổ nào có biết rõ, chỉ áng chừng: "Nói thế nào cũng phải hơn một tháng chứ?"
Sau này Lâm Hổ thật sự đã đi hỏi thăm người khác xem từ thành Phụng Nguyên đến Lục Kinh mất bao lâu.
Đến tháng Tám, Lâm Hổ nói với thê tử: "Đi mất chưa đầy nửa tháng đâu."
Thang Xảo liền ở nhà bấm đầu ngón tay tính ngày tính tháng, Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu xuất phát vào hơn hai mươi tháng Bảy, nếu tính toán như vậy thì hiện tại chắc đã tới nơi rồi. Nghe mẹ nói đi chịu tang chỉ là để nhận lại mấy món đồ cũ, vậy thì sẽ càng nhanh thôi.
"Chưa tới cuối tháng Tám là hai đứa nó về rồi, cũng may lúc đó trời đã mát mẻ hơn đôi chút."
Thang Xảo biết tính ngày, Tưởng Vân cũng biết tính. Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu có nói với bà rằng chắc sẽ nán lại vài ngày, bà cũng đã hỏi qua phu xe, tính ra đi về tầm một tháng rưỡi là vừa vặn.
Giữa tháng Tám, Thang Xảo và Lâm Hổ dẫn theo các con vào thành thăm mẹ. Trước đây họ không về thường xuyên như vậy, nhưng từ lần trước biết Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu không có nhà, nàng đâm ra lo lắng, sợ Tưởng Vân ở nhà một mình lại nghĩ ngợi lung tung nên mới định bụng chăm qua lại hơn một chút.
Ngày hôm ấy khi họ đến, Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu vẫn chưa về, nhưng trong sân lại vô cùng náo nhiệt. Cách vách có Lư Tam Nương và Trâu Lăng bế con sang chơi, lại thêm Tôn Đậu Tử ôm theo Thôi Tiểu Viên, cộng với ba đứa con lớn nàng mang sang, cả cái sân nhà họ Thang cơ hồ không còn chỗ đứng.
Thang Xảo: ......
Lâm Hổ liền cười trêu: "Ta thấy nhạc mẫu chẳng buồn chán đâu, sợ là còn thấy phiền vì chúng ta ấy chứ."
"Mẹ ta mới không như thế." Thang Xảo đáp lời.
Tưởng Vân quả thật không phiền khi lũ trẻ đến chơi, chỉ là nghe tiếng chúng nô đùa trong sân, bà lại không kìm được mà nghĩ bụng: Nếu là Ngũ ca nhi ở đây, buổi sáng đám nhỏ tới chắc chắn nó sẽ niềm nở hoan nghênh, nhưng đợi đến lúc chúng chơi hăng quá, gào thét ầm ĩ lên là y như rằng nó sẽ kêu ríu rít đau hết cả đầu cho xem.
Nhưng Ngũ ca nhi vốn thông minh, tính tình lại tốt, cậu chẳng bao giờ quát mắng hay bảo lũ trẻ không được ồn ào, mà thường lẩn vào bếp, một lát sau đã bê chút đồ ăn ra, bảo là để lấp kín miệng đám nhỏ này lại.
Ha ha ha ha ha. Ngũ ca nhi nhìn đám trẻ ăn uống trong yên lặng là lại cười ha hả, cảm thấy mưu kế của mình đã thành công mỹ mãn.
Tưởng Vân nghĩ đến đó, thần sắc liền trở nên từ ái hơn nhiều.
Chẳng biết Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu giờ ra sao rồi...
Tháng Tám trôi qua, sang đến tháng Chín, Thang Xảo không có cách nào qua thăm mẹ được nữa, vì tháng Chín là lúc thu hoạch vụ thu bận rộn, ruộng đồng nhà họ Lâm đều đang cần người, nàng không thể rời đi.
Tưởng Vân ở nhà một mình thực ra cũng không buồn chán, cách vách có Tam nương nhà họ Lư và Trâu Lăng thường xuyên qua lại, Đậu Tử và Tiểu Viên cũng hay tới chơi, lại còn có Hương Bình rất hợp tính với bà. Mỗi khi bà sang chỗ Hương Bình mua thịt là hai người có thể hàn huyên cả một buổi chiều.
Tiểu Mễ theo sư phụ làm món gì ngon, cách mấy ngày cũng sẽ mang sang cho bà một phần.
Cả A Lương và Đồng tẩu nữa, cứ mười ngày nửa tháng lại ghé qua một lần, bảo là để quét dọn bếp núc, cửa tiệm giúp bà.
Nhưng đến cuối tháng Tám mà Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu vẫn chưa về, Tưởng Vân bắt đầu mất ngủ, cũng chẳng buồn sang nhà Hương Bình trò chuyện nữa, ngày nào bà cũng thường xuyên ra trước cửa ngóng chừng một vòng.
Tình trạng này kéo dài đến tháng Chín khiến Tưởng Vân đứng ngồi không yên, ở sạp đồ ăn sáng, khách quen thường xuyên hỏi Thang lão bản bao giờ thì về, đã về chưa?
Trong phường cũng có người xầm xì bàn tán, dĩ nhiên là chẳng dám nói trước mặt Tưởng Vân mà chỉ dám thì thào sau lưng. Nói là Thiết Ngưu có gia thế, hình như trưởng bối trong nhà làm quan ở Lục Kinh, không khéo lần này về đó rồi, Thiết Ngưu sẽ không cần Ngũ ca nhi nữa.
Hoặc lại có người nói Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu tới Lục Kinh thấy nhiều phú quý nên bị mê mắt rồi, người ta chẳng thèm về đây mở tiệm cơm nữa đâu, cũng chẳng cần bà lão Tưởng Vân này nữa.
Trần Xảo Liên tìm tới an ủi tẩu tử, mắng những kẻ bên ngoài đều là hạng láng giềng xấu miệng, suốt ngày khua môi múa mép đặt điều lung tung, rồi bà ta lại thận trọng hỏi Tưởng Vân Ngũ ca nhi chắc chắn sẽ về chứ? Nó có nói bao giờ về không?
Tưởng Vân nghe qua liền hiểu, Trần Xảo Liên là đang sợ Ngũ ca nhi không về thì Tam nương sẽ mất việc, không kiếm ra tiền, bà ta chỉ là đang lo lắng điều đó thôi.
Đúng vậy, ai mà chẳng lo lắng cho lợi ích nhà mình.
"Ngũ ca nhi đã bảo sẽ về thì nhất định sẽ về." Tưởng Vân khẳng định chắc nịch.
Trần Xảo Liên ngượng ngùng cười: "Vậy tẩu tử còn sầu muộn chuyện gì nữa?"
Tưởng Vân thở dài: "Lúc hai đứa nó đi chỉ mang theo ít quần áo mùa hè, Ngũ ca nhi ngại phiền phức nên chẳng muốn mang vác nặng nề. Đi từ mùa hè mà giờ đã sang mùa thu rồi, hai đứa ở bên ngoài nơi đất khách quê người, Thiết Ngưu cũng đã rời Lục Kinh mấy năm, chẳng biết ăn uống bên đó có quen không, có bị người ta lừa gạt gì không..."
Trần Xảo Liên nghe xong, ban đầu còn thấy Tưởng tẩu lo hão, nhưng nghĩ lại đến Nhị Lang đang ở bên ngoài, bà ta cũng không kìm được mà thở dài một tiếng: "Tẩu tử nói phải, con đi ngàn dặm mẹ lo trăm bề."
Hai người cứ thế chuyện trò được một lúc.
Có điều Tưởng Vân nói xong là lại lặng lẽ tự mình lo lắng, nếu không phải Trần Xảo Liên hỏi thì bà cũng chẳng gặp ai cũng kể. Còn Trần Xảo Liên thì nhân cơ hội này mà mở đài, lập tức nhớ đến Lư Nhị Lang ở phương xa, ngày nào bà ta cũng lẩm bẩm trong sân, rồi lại chạy sang nhà họ Thang kể lể với Tưởng Vân...
Nói đến cuối cùng, Tưởng Vân cũng chẳng muốn bàn luận thêm chuyện Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu ở bên ngoài ra sao nữa.
"Chúng ta ở nhà có lo lắng cũng bằng thừa, thôi không nhắc tới nữa." Tưởng Vân nghe xong cũng thấy phát sầu mà nói.
Trần Xảo Liên đang dâng trào tình mẫu tử, còn chưa kịp thổ lộ cho thỏa thuê thì bị bà chặn họng trở về, trong lòng có chút chưa đã thèm.
Tưởng Vân thấy biểu tình đó của Trần Xảo Liên thì mỉm cười, bảo: "Được rồi, được rồi, nói nhiều quá lại hóa ra làm người ta phiền. Ta không phải đang nói ta, chúng ta mình lẩm bẩm với nhau thì được, chứ ngươi ở nhà ngày nào cũng nói như vậy, Đại Lang nghe xong liệu có để bụng không? Nó lại nghĩ đệ đệ bỏ đi là vì nó thì sao? Chẳng ai thích nghe mấy lời đó mãi đâu."
"... Ta chưa nghĩ tới chuyện này." Trần Xảo Liên nghe xong mới vỡ lẽ, quả thực là như vậy, "Thế thì ta không nói nữa, Đại Lang với tức phụ đang lúc tình cảm nồng thắm, quả thực không nên hở chút là nhắc tới Nhị Lang."
Trần Xảo Liên nói xong lại nhìn Tưởng Vân, cứ như thể lần đầu tiên nhận thức được vị tẩu tử này vậy.
Tưởng Vân trong trí nhớ của bà ta vốn là người nơi nơi đều chịu sự kìm kẹp của lão Thang, giờ đã không còn như trước nữa. Thật xa lạ, nhìn viẹc đời còn thông suốt hơn cả bà ta, trong khi bà ta dường như vẫn còn đang đứng chôn chân tại chỗ vậy...
Giữa tháng Chín, hạt dẻ trong núi bắt đầu rụng.
Lư Tam Nương trong lòng thấp thỏm không yên. Năm ngoái có vị tiểu thư đài các tới mua Bảo Tàng Cầu, lão bản đã hứa năm nay sẽ bán tiếp, nhưng giờ đã đến mùa mà người vẫn chưa thấy về.
Chuyện này mà lỡ dở, nếu đắc tội với quý nhân thì chẳng biết có gây họa gì cho tiệm ăn hay không.
Nghĩ vậy, Lư Tam Nương bèn gom một vốc hạt dẻ mới rụng, chạy sang nhà họ Thang giãi bày đầu đuôi với Tưởng Thẩm, nàng muốn tự mình mày mò làm thử món Cầu Bảo Tàng, lỡ như quý nhân có tới mua, nếu nàng làm ra được đúng hương vị ấy thì có thể đưa cho người ta trước để giữ chữ tín.
Tưởng Vân nghe xong liền vui vẻ gật đầu.
"Cái lò nướng đó, ngươi cứ tự nhiên mà dùng."
Mãi cho tới đầu tháng Mười, hạt dẻ đã nhiều, đậu phộng cũng lắm, nhưng món Cầu Bảo Tàng của Lư Tam Nương làm ra rốt cuộc vẫn thiếu đi vài phần tinh túy, người nhà nàng ăn thì ai cũng khen lấy khen để, bảo là ngon lắm.
Nhưng khi đem hỏi Thôi đại gia và Tưởng thẩm, Thôi đại gia vốn tính bộc trực, nói thẳng thừng: "Ngươi làm thế này là chưa đạt đâu, bán ra chỉ tổ làm hỏng danh tiếng của Thang lão bản thôi."
Tưởng Vân cũng chỉ khẽ lắc đầu, bảo rằng hương vị vẫn còn kém một chút.
Thực ra trong lòng Lư Tam Nương cũng tự hiểu rõ, nàng đã nếm thử rồi, so với tay nghề của lão bản thì còn thua xa đến bốn năm phần chứ chẳng chơi.
Haiz.
"Ngươi đừng có than ngắn thở dài nữa, cứ đợi Ngũ ca nhi về rồi hãy thong thả mà học hỏi thêm." Tưởng Vân an ủi.
Thôi Đại Bảo thấy vậy bèn lên tiếng: "Lão bản làm món ăn đó là có thiên phú bẩm sinh. Trước kia Đậu Tử nhà ta nghiên cứu món đậu quân cờ cũng thế, lão bản đã giao cả phương pháp lẫn công thức, nhưng Đậu Tử làm ra vị vẫn cứ khác biệt, phải tự mình điều chỉnh mãi mới xong."
Thôi Đại Bảo giải thích một hồi như thế là vì sợ tiểu cô nương hiểu lầm, cho rằng lão bản không thành tâm chỉ dạy. Lư Tam Nương con bé này hiện giờ tâm tính tốt, thật thà, nhưng ai biết được chuyện sau này? Nhỡ đâu về sau có kẻ bên cạnh châm chọc khích bác, tiểu cô nương thấy lợi lộc mà động lòng, sinh ra khoảng cách ngăn cách với Thang lão bản thì thật không hay.
Món Cầu Bảo Tàng của lão bản làm ra bán vừa chạy vừa nhanh, tạo hình và khẩu vị lại đặc biệt, ngay cả các phủ đệ quyền quý trong thành cũng đều ưa chuộng tìm mua cho bằng được.
"Ta biết ạ, lúc làm lão bản cũng có bảo với ta rồi. Ta chỉ đang ảo não sao mình lại không thể nào điều chỉnh ra được cái vị giống như lão bản làm thôi." Lư Tam Nương tự mình buồn rầu.
Nàng còn phải học nhiều, luyện nhiều hơn nữa.
Lư Tam Nương vừa khổ tâm vì tay nghề của mình, vừa lo lắng phập phồng chuyện vị khách quý kia sẽ lại tới tìm mua Cầu Bảo Tàng...
Tội nghiệp con bé, mùa hè nắng nôi chẳng gầy đi tí nào, thế mà mới qua nửa mùa thu đã sọp hẳn đi một vòng.
Giữa tháng Mười, trận mưa thu đầu mùa trút xuống, gió thu hiu quạnh mang theo chút hơi lạnh se sắt.
Ngày hôm ấy, một chiếc xe ngựa trông hết sức bình thường vào thành Phụng Nguyên từ sáng sớm. Phu xe nghe người ngồi bên trong dặn dò: "Phiền sư phó đưa chúng ta tới Thang gia ở phường Bát Hưng, rẽ vào con hẻm có cây hòe lớn ấy ạ."
Đi được một lúc, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Phu xe dừng lại đội nón lá, khoác thêm áo tơi, rồi lại ngồi lên càng xe tiếp tục lên đường.
"Sư phó, hay là chúng ta tìm chỗ nào tránh mưa chút đã." Người ngồi trong xe lên tiếng.
Lão phu xe cười hà hả, cao giọng đáp: "Không ngại gì đâu, sắp tới nơi rồi!"
Người trong xe nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa.
"Đi từ giữa tháng Bảy, tính ra cũng gần ba tháng rồi." Thang Hiển Linh nhớ nhà đến nôn nao.
Thiết Ngưu khẽ ừ một tiếng: "Sắp về tới nhà rồi." Chỉ ba chữ thôi mà âm điệu cũng hân hoan thấy rõ.
Xe ngựa rẽ vào con ngõ nhỏ, đi ngang qua cây hòe cao lớn, nước mưa đánh vào lá rụng đầy mặt đất. Thang Hiển Linh vén rèm xe, mặc kệ nước mưa tạt vào người, cậu vô cùng hứng khởi reo lên: "Cây đẹp quá!"
Thiết Ngưu cũng mỉm cười phụ họa theo: "Cây đẹp thật."
Vốn dĩ đi đường mà gặp mưa là chuyện phiền lòng nhất, lúc trước trên đường về, trời mưa ròng rã hai ngày trên thuyền làm Thang Hiển Linh ngày nào cũng càm ràm: "Quần áo không khô được, sắp bốc mùi đến nơi rồi."
Thế nhưng giờ đây đã về tới cửa nhà, dù mưa mỗi lúc một lớn, cây cối có tiêu điều xơ xác thì trong mắt cậu vẫn là cây đẹp, trời đẹp, người hiền, cuối cùng cũng đã về tới nơi.
Xe vừa dừng bánh, Thang Hiển Linh đã định nhảy xuống ngay nhưng bị Thiết Ngưu giữ lại. Thiết Ngưu xuống trước, Thang Hiển Linh ở trong xe gọi với ra: "Ô, cầm lấy ô che mưa này!"
Thiết Ngưu đỡ lấy ô che mưa rồi căng ra, dẫu bản thân bị ướt sũng nửa người vẫn nhất quyết che chắn cho phu lang không để dính một giọt nước.
"Ngươi đi vào gọi mẹ đi, ta ở đây thu dọn hành lý cho."
Hành lý của hai người vẫn chẳng có bao nhiêu, ngoài chiếc rương gỗ cũ là kỷ vật của mẫu thân Thiết Ngưu đã theo họ bôn ba suốt quãng đường dài, bên trong là tấm áo sờn của ngoại tổ, hộp trang điểm của mẫu thân, ít đồ khô và cơ man là hạt giống được bao bọc kỹ lưỡng bằng nhiều lớp giấy dầu. Còn mấy tay nải quần áo thì chẳng đáng lo, ướt hay bẩn cũng không sao, dẫu gì cũng đã về đến nhà rồi.
Trong nhà chính, Tưởng Vân đang ngồi bóc lạc, lòng vẫn vương vấn lời của Lư Tam Nương và thầm nhủ không biết Ngũ ca nhi bao giờ mới về. Thực ra, mặc kệ quý nhân có mua được Cầu Bảo Tàng hay không, chỉ cần Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu bình an trở về là bà mãn nguyện rồi. Trời mưa lớn thế này, hơi lạnh bắt đầu thấm vào da thịt, hai đứa nhỏ ra đi chẳng mang theo tấm áo ấm nào, nhưng nghĩ lại tính Ngũ ca nhi chi tiêu phóng khoáng, chắc chẳng để bản thân chịu thiệt, nghĩ đến đó, bà lại thấy yên lòng đôi chút.
Thế rồi, bà thấp thoáng nghe thấy tiếng Ngũ ca nhi gọi mình. Tưởng Vân buông nắm lạc trong tay, nhìn ra ngoài trời mưa xối xả trắng xóa, khẽ lẩm bẩm một mình: "Thật là, nhớ con quá hóa ra ảo thanh rồi."
"Mẹ ơi!!"
Tiếng Thang Hiển Linh gào đến khản cả cổ vang lên từ ngoài cửa. Thiết Ngưu vừa gõ cửa vừa bảo: "Để ta gõ cho," rồi cũng cất tiếng gọi mẹ theo.
Hai người đứng trước cổng nhà mà cứ như lũ trẻ con, kẻ một tiếng mẹ, người một tiếng mẹ, tựa hồ đang thi xem giọng ai vang hơn. Tưởng Vân vốn tưởng mình nghe nhầm, nhưng rồi bà sững người lại, gương mặt lập tức rạng rỡ niềm kinh hỉ khôn tả. Không nhầm, nhất định không nhầm, các con đã về rồi!
"Ngũ ca nhi, Thiết Ngưu, có phải hai đứa về rồi không?"
"Tới đây, tới đây ngay đây!"
"Ái chà, sao mưa lại lớn thế này."
"Hai đứa có mang ô không đấy?"
"Ta ra mở cửa ngay đây!
Tưởng Vân vội vã chạy ra từ nhà chính, chẳng kịp cầm theo ô, cứ thế đội mưa mà lao ra cổng. Thang Hiển Linh đứng ngoài nghe tiếng bà hỏi dồn dập, vội can: "Mẹ đừng vội, người đừng để bị ướt..."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa đã mở toang.
Tưởng Vân đứng giữa sân, nước mưa dội xuống làm ướt nửa người bà, nhưng khi nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đứng ngoài cửa, nụ cười trên mặt bà chẳng thể nào giấu nổi, những nếp nhăn nơi khóe mắt như sâu thêm vì hạnh phúc. Thang Hiển Linh nhanh tay nhét chiếc ô giấy vào tay Tưởng Vân, rồi hớn hở trao cho bà một cái ôm thật chặt.
"Hai chúng con đã về rồi đây!!!"
Tưởng Vân vội đẩy cậu vào: "Mau vào nhà, mau vào đi thôi, cái đứa nhỏ này, trên người ta đang ướt sũng đây này."
"Con cũng có khô ráo gì đâu." Thang Hiển Linh cười hì hì, chẳng thèm để ý, cái miệng cứ như súng liên thanh liến thoắng không ngừng: "Con nhớ mẹ, nhớ nhà đến phát điên đi được. Chẳng ngờ lần này đi lâu đến thế, có chút việc làm lỡ dở hành trình. Mẹ ơi con bảo, con có một chuyện thiên đại hỉ sự muốn khoe với người đó..."
"Nhanh vào nhà đã, lau khô người đi, kẻo lại nhiễm phong hàn bây giờ." Tưởng Vân xót con, trong mắt đầy vẻ lo lắng. Cái đứa nhỏ này thật là, hỉ sự gì thì cũng gác lại một bên, phải lau khô nước mưa trước đã.
Thiết Ngưu một tay dọn dẹp hành lý, chẳng cần bà phải động tay vào chút nào. Tưởng Vân liền đon đả mời xe phu vào nhà uống chén nước, đợi mưa ngớt hãy đi, chứ tầm này trời đổ mưa tầm tã quá.
"Thế thì hay quá, cảm ơn ngài." Xe phu thấy gia đình này vừa phúc hậu vừa nhiệt tình, lập tức vui vẻ nhận lời.
Trận mưa này quả thực rất lớn.
Sau đó là một hồi bận rộn trong sân, nhưng ai nấy đều hân hoan. Tưởng Vân mừng rỡ vì tảng đá trong lòng đã được hạ xuống, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu cũng phấn khởi vì cuối cùng đã về đến nhà, ngay cả xe phu cũng vui lây, may mà ở lại chứ mưa thế này đi sao nổi.
Mãi đến chạng vạng tối, mưa mới bắt đầu ngớt dần. Xe phu ăn xong bát bánh bột nóng hổi ở Thang gia thì không dám nán lại thêm vì sợ trời tối hẳn, bèn đội mưa nhỏ đánh xe ra về.
Trong nhà chính đã thắp nến sáng choang.
Thang Hiển Linh vừa tắm gội xong, thay một bộ đồ cũ thoải mái vô cùng, cậu ngồi phịch xuống chiếc giường La Hán yêu thích nhất của mình, thủ thỉ với Tưởng Vân: "Vốn dĩ hai đứa con định về sớm rồi, ai ngờ lại nghe tin đội tàu đã trở lại."
"Đội tàu gì cơ?" Tưởng Vân nghe mà chưa hiểu mô tê gì.
Thiết Ngưu ở bên cạnh mới bắt đầu kể lại đầu đuôi câu chuyện, hắn nói sơ qua việc mình và Hiển Linh đến nhà họ Hoàng Phủ lấy lại di vật của mẫu thân, cả những bộ áo cũ của ngoại tổ, rồi chuyện nhà họ Triệu cũng được giản lược đơn giản.
Tưởng Vân nghe mà vừa gật đầu vừa nhíu mày. Tuy Thiết Ngưu không kể hết mọi chi tiết, nhưng bà cũng thừa hiểu nhà họ Hoàng Phủ chẳng ra cái thể thống gì. Thiết Ngưu lưu lạc bên ngoài bao năm qua mà bậc trưởng bối trong nhà chẳng mảy may đoái hoài, đến khi đứa trẻ tìm về, họ chỉ quăng lại mấy món di vật của mẫu thân nó rồi đuổi đi.
Trưởng bối kiểu gì mà bạc bẽo, tuyệt nhiên chẳng quan tâm gì đến Thiết Ngưu như thế.
Bà thấy cả Thiết Ngưu lẫn Ngũ ca nhi đều không để tâm, cũng chẳng buồn bực gì nên định bụng an ủi vài câu rồi lại thôi. Hai đứa nhỏ đã chẳng chấp nhất, bà nhắc lại làm gì cho thêm đau lòng, thế là bà chỉ dịu dàng bảo: "Ngoại tổ của con thương con, lúc nào cũng quan tâm đến con nhất."
"Vâng, chúng con tính đợi trời tạnh hẳn sẽ về thôn một chuyến, tìm một mảnh đất thật tốt để lập mộ di vật cho ngoại tổ và mẫu thân, để sau này hai đứa con còn có chỗ bái tế." Thang Hiển Linh tiếp lời.
Tưởng Vân gật đầu tán đồng: "Nên làm như thế." Bà quay sang dặn dò Thiết Ngưu: "Đã có áo cũ vật xưa, đến lúc đó con cùng Hiển Linh tự tay gấp ít vàng mã, lúc ra mộ nhớ phải khấn gọi, gọi hồn mẫu thân và ngoại tổ của con trở về. Chẳng thà ta đi hỏi thêm Linh bà xem còn cần làm pháp sự gì không, phải rước các bậc trưởng bối về đến chốn này, sau này hàng năm thắp hương hóa vàng, mẫu thân và ngoại tổ của con mới nhận được đầy đủ."
Mấy chuyện tâm linh tín ngưỡng này, trước đây Thang Hiển Linh vốn chẳng tin, nhưng giờ lại lắng nghe vô cùng nghiêm túc.
"Được, hai đứa con ghi nhớ rồi."
Xong chuyện hóa vàng viếng mộ, Thang Hiển Linh bắt đầu kể tiếp vì sao họ lại đi lâu đến tận giờ mới về. Khác với cách kể vắn tắt của Thiết Ngưu, Thang Hiển Linh nói chuyện rất có duyên, đặc biệt là khi cả nhà quây quần tâm tình. Đã lâu không gặp mẹ mình, cậu cố ý dỗ bà vui lòng nên cách kể chẳng khác nào người kể chuyện dân gian: "... Con vừa nghe thấy bảo đoàn thuyền sắp về, thế là hai đứa con đưa mắt nhìn nhau, dứt khoát không đi nữa, quyết bám trụ lại đó chờ đoàn tàu cập bến, xem có mua được ít hạt giống hay món đồ ngoại lai nào không."
"Mẹ xem con có biết tính toán không này, nghĩ ở khách đ**m tốn kém nên con thuê hẳn một căn phòng nhỏ, thuê theo tháng luôn. Người ở Lục Kinh bảo đoàn thuyền về chắc chỉ mất nửa tháng đến một tháng, ai dè đâu cứ dây dưa lôi thôi mãi gần hai tháng trời luôn á mẹ."
"Đoàn thuyền đó phần lớn là thương thuyền của triều đình, còn lại là mấy chiếc lẻ tẻ của các đại thương nhân Lục Kinh. Thuyền vừa cập bến là người ta kiểm kê hàng hóa nghiêm ngặt lắm, hai đứa con vốn chẳng thể nào chen chân vào nổi."
Tưởng Vân nghe mà nóng ruột thay: "Vậy hai đứa làm cách nào?"
"Cũng may là ngoại tổ còn để lại một cái ân tình, chính là ở chỗ Triệu gia." Thang Hiển Linh nói đến đây, trong lòng thực sự cảm khái. Vốn dĩ cậu và Thiết Ngưu chưa từng có ý định bắt Triệu gia phải trả ơn này...
Họ chẳng muốn lưu lại Lục Kinh, cũng không cầu quan lộ, nếu dùng cái ơn ấy để mưu cầu danh lợi thì chẳng khác nào đem mạng sống của ngoại tổ ra đánh đổi tiền đồ cho chính mình.
Nào ngờ đâu, cuối cùng vẫn phải tìm đến cửa cầu cạnh người ta.
Nhưng người nhà họ Triệu cũng rất tử tế, vừa nghe sở cầu của hai người thì liền ngẩn ra, hỏi lại: "Việc nhỏ như này, hai vị chắc chắn chứ?"
Thiết Ngưu khẳng định là chắc chắn.
Sau khi lo liệu xong xuôi, người nhà họ Triệu bảo: "Chút việc mọn tiện tay này sao có thể coi là trả ơn cứu mạng cho được, ước định năm xưa vẫn còn vẹn nguyên đó."
Người nhà họ Triệu nói lời trịnh trọng, nhưng trong lòng Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh đều không có ý định tìm đến cửa cầu cạnh thêm lần nào nữa. Chuyện này coi như đã xong xuôi.
"... Hạt giống ớt là hai đứa con bỏ tiền túi ra mua chứ không lấy tiền của Triệu gia, mượn được đường dây của họ để tiếp cận đại thương nhân mới trở về đã là tốt lắm rồi."
Tưởng Vân gật đầu: "Nên như vậy." Đồ nhà mình dùng thì phải tự mình mua lấy.
Đêm ấy, ba người hàn huyên đến tận nửa đêm. Cuối cùng Thiết Ngưu ôm phu lang về phòng ngủ, Tưởng Vân ngáp một cái, đôi mắt đầy vẻ hiền từ: "Mau đi ngủ đi, sáng mai không cần dậy sớm làm gì, hai đứa mới về, cứ ngủ thêm một lát."
"Con biết rồi mẹ."
Ngày hôm sau, Thiết Ngưu vốn luôn quen dậy sớm, vậy mà thật sự đã cùng phu lang ngủ một mạch tới lúc mặt trời lên cao.
Những ngày sau đó, mưa thu rả rích nhỏ dần, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu tranh thủ đi Hương Thang Tử tắm rửa cho sạch sẽ, rồi ra chợ Đông chợ Tây đặt hàng những thứ cần thiết, thu xếp việc vặt trong nhà, đồng thời thông báo ngày đi làm lại cho Lư Tam Nương, Tiểu Mễ, Đồng tẩu và A Lương.
Đợi đến lúc mưa tạnh, trời ráo được đôi ngày, hai người họ chẳng dám trì hoãn thêm vì sợ trời lại đổ mưa, đường về thôn đều là đường bùn đất, rất khó đi.
Tưởng Vân tìm đến Linh bà để hỏi về chuyện pháp sự.
Thang Hiển Linh bỏ ra năm lượng bạc, đón Linh bà về thôn Hứa để lo liệu tang sự cho chu toàn.
Thời bấy giờ, nghề thầy cúng linh bà bị liệt vào hàng hạ cửu lưu, không có địa vị xã hội, ai nấy đều kiêng dè chẳng dám đắc tội, nhưng nghề này thực sự rất hái ra tiền. Thang Hiển Linh vừa nghe đến giá năm lượng bạc cũng chẳng buồn mặc cả lấy một lời, dứt khoát gật đầu đồng ý ngay.
Bởi lẽ, cậu tin linh bà có thể thông linh, dẫn lối đưa hồn phách của ngoại tổ và mẫu thân về lại nơi này, từ nay về sau có nhà để về, có chốn để nương náu.
Chuyến về thôn Hứa lần này, Tưởng Vân cũng đi cùng.
Cả nhà thuê một chiếc xe ngựa, để Tưởng Vân và linh bà ngồi chung, trên xe chất đầy hương nến, tiền giấy và giấy thủ công để gấp nguyên bảo. Đợi khi về đến nơi, đích thân Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu sẽ tự tay gấp từng thỏi vàng.
Cũng may suốt dọc đường đi trời không đổ mưa, hiếm hoi lắm mới có được những ngày nắng ráo đẹp trời.
Họ nán lại thôn Hứa bảy ngày để bàn bạc với thôn trưởng, phía sau là ngọn núi cao vốn vô chủ, lưng chừng núi thấp hơn một chút chính là đất của thôn Hứa, nơi dân làng vẫn thường chôn cất người quá cố. Họ còn thuê những thợ giỏi trong thôn để đào huyệt và đóng quan tài.
Tuy chỉ là mộ di vật, nhưng mọi nghi thức tang lễ, hạ táng đều được thực hiện chu toàn, trang trọng không thiếu một bước.
Linh bà ở bên chỉ dẫn lo liệu, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu thì chăm chú học cách gấp vàng mã. Hai người học rất tỉ mỉ, từng thỏi kim nguyên bảo bằng giấy thành hình, chở nặng biết bao nỗi niềm nhớ thương sâu sắc của hai người dành cho thân nhân.
Tiếng trống gõ, tiếng nhạc hiếu vang lên, tiền giấy trắng rải dọc một cung đường.
Trên đỉnh núi sau thôn Hứa giờ đây đã có thêm hai ngôi mộ mới. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu quỳ sụp trước mộ hóa vàng mã, mỗi khi đốt một thỏi vàng, họ lại nghẹn ngào khấn gọi tên ngoại tổ và mẫu thân.
Ngoại tổ Cơ Chính, về nhà thôi.
Mẫu thân Cơ Châu, về nhà thôi.
. . . . . . . . . . . . . . . .
Nửa cuối tháng Mười trời tạnh ráo, ngày nào cũng nắng ấm.
Sau khi lo liệu xong xuôi và mời dân làng một bữa cơm tang lễ, ngày hôm sau cả gia đình ba người liền lên đường trở về. Phu phu Trương Hoài và Vương Tố Tố đã chuẩn bị sẵn cho họ bao nhiêu là sản vật cây nhà lá vườn, nào trứng vịt muối, nấm rừng, cho đến cả một sọt đầy hạt dẻ dại...
"Thúc à, lần này ta và Thiết Ngưu đi Lục Kinh có mang về một ít hạt giống, ta thấy trồng ở thôn mình là hợp nhất. Mấy loại hạt này cứ đợi đến tháng Tư sang năm, khi trời hửng nắng ấm áp hãy đem gieo, lúc đó ta sẽ sang bàn bạc kỹ hơn với thúc."
Trương Hoài nghe vậy liền bảo: "Bàn bạc gì chứ? Nếu hai đứa không có đất trồng mà lại muốn ăn, ta cứ cắt hẳn một mẫu ruộng nhà ra cho mà dùng. Cứ việc trồng ở đó, khi nào cần thì hai đứa cứ tới mà lấy, nếu bận quá thì ta và a thúc nhà ngươi thu hoạch xong sẽ chở sang tận nơi cho."
"Thúc ơi, cái này là để kiếm tiền đấy, mà lại là kiếm được món tiền lớn cơ. Tất nhiên là ta muốn bàn chuyện buôn bán, chúng ta sẽ cùng chia lợi nhuận!" Thang Hiển Linh hễ cứ nhắc đến món ớt là tinh thần lại phấn chấn hẳn lên.
Thiết Ngưu ở bên cạnh cũng gật đầu tán đồng.
Trương Hoài thấy bộ dạng thần bí lại đầy vẻ nóng lòng của hai người thì không nhịn được cười. Ông cũng chẳng để tâm lắm, nghĩ bụng chắc cũng chỉ là trồng mấy loại rau cỏ thông thường thôi, bèn đáp: "Được rồi, vậy cứ đợi sang năm hai đứa về đây, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn."