Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 112


Trên đường từ Triệu gia trở về, Thiết Ngưu đã kể cho phu lang nghe ngọn nguồn chuyện ngoại tổ cứu người. Đây là những lời hắn nghe được từ chính người nhà họ Triệu.

"Tháng mười một ở Túc Quan tuyết đã rơi trắng xóa, quân địch thường xuyên đánh bất ngờ, tàn sát các thôn xóm của bá tánh vùng biên. Triệu tiểu tướng quân tuy tuổi trẻ, tư lĩnh còn non nhưng vô cùng dũng mãnh. Ngày hôm đó, ngài ấy dẫn theo ba ngàn tinh binh đi tập kích. Ngoại tổ vì tuổi đã cao nên không nằm trong đội ngũ tham chiến. Sau khi chủ tướng phát hiện, liền phái người đuổi theo ngăn lại, nhưng giữa phong tuyết mịt mù, tất cả đều bị lạc phương hướng."

"Chính ngoại tổ đã dắt theo lang khuyển tìm được họ. Lúc đó vẫn chưa thể quay về doanh trại ngay, Triệu tiểu tướng quân đã quyết định nhanh chóng, đánh liều một phen, bí mật áp sát vào tận doanh trướng của Khả hãn bộ lạc địch để bắt sống hắn, lấy ít thắng nhiều."

Trận đánh đó đại hoạch toàn thắng, mọi chuyện giờ đã an bài nên người nhà họ Triệu mới đem ra kể lại.

Thực tế lúc ấy vô cùng hiểm nghèo, giữa trời đông giá rét, phong tuyết lại lớn, Triệu tiểu tướng quân cùng ba ngàn quân sĩ suýt chút nữa đã chôn thây trong tuyết lạnh. Ngoại tổ ở cái tuổi xế chiều vẫn mang theo lang khuyển ra ngoài cứu hộ, bị lạc mất những người đi cùng nhưng lại tình cờ tìm thấy Triệu tiểu tướng quân. Mà ngài ấy thì không cam lòng trở về tay trắng, bởi nếu quay về lúc đó chắc chắn sẽ bị xử phạt quân pháp.

Triệu tiểu tướng quân vốn dĩ đã có ý định bắt giặc phải bắt vua trước. Nhờ vào khí thế hừng hực của binh sĩ, cộng thêm kinh nghiệm lão luyện của ngoại tổ và cả một chút vận may trời ban...

Ngoại tổ sống ở biên quan lâu năm nên rất giàu kinh nghiệm, nhưng cũng chưa từng áp sát hậu doanh quân địch bao giờ. Việc tìm thấy Triệu tiểu tướng quân đã là đại vận khí, không ngờ còn tìm được cả lều lớn của Khả hãn.

Sau trận thắng đó, thân thể ngoại tổ không chịu đựng nổi nữa. Trước lúc lâm chung, ông chỉ đau đáu nhớ về người thân duy nhất trên đời.

Giọng Thiết Ngưu trầm xuống, hốc mắt cũng đỏ hoe.

"... Người nhà họ Triệu nói, lúc sắp đi, ngoại tổ vẫn còn gọi tên ta."

Con trai ngoại tổ chế·t trận, con gái thì tưởng là gả vào chỗ tử tế, ngờ đâu vài năm sau cũng chết bệnh. Thế đạo này, thứ duy nhất ông còn lại chính là giọt máu của con gái mình.

Chuyện Thiết Ngưu bị ngã xuống nước mất tích năm mười ba tuổi, nhà họ Hoàng Phủ căn bản chẳng hề viết thư báo về biên quan, gia đình này không dám, vì chúng chột dạ, và cũng vì chúng chẳng coi ngoại tổ họ Cơ ra gì. Một lão già ở nơi biên cương, chẳng có quân hàm phẩm giai, không ai thèm nể sợ.

Nhưng ngoại tổ mãi cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, niềm vướng bận duy nhất vẫn là đứa cháu ngoại này.

Ông nghĩ cháu mình tuổi còn nhỏ, mẹ lại mất sớm, bản thân ông chẳng có bản lĩnh gì để làm chỗ dựa cho đứa trẻ. Nay lập được công lớn thế này, biết nhà họ Triệu ở Lục Kinh có uy tín và địa vị, ông chỉ cầu xin họ hãy quan tâm đến cháu mình thêm một chút.

Đây chính là tâm nguyện duy nhất mà ngoại tổ đã dùng cả mạng sống để đánh đổi.

Thiết Ngưu cúi đầu, Thang Hiển Linh đưa tay sờ lên gương mặt hắn, cảm nhận được cái lạnh lẽo ẩm ướt trên đầu ngón tay. Cậu thấy tim mình đau như dao cắt, không kìm lòng được mà cũng rơi lệ theo.

Sợi dây huyết mạch chảy trong xương tủy, sự gắn bó của chí thân, dù chưa từng gặp mặt nhưng tình thâm ấy chẳng hề nhạt nhòa theo thời gian, ngược lại còn sâu đậm vô cùng.

Có những kẻ trên danh nghĩa là người thân, là cha ruột của Thiết Ngưu, nhưng hành động lại chẳng khác gì kẻ thù.

"Ta vẫn luôn nghĩ sau khi mẫu thân đi rồi, ta không còn người thân nào nữa. Sau này xảy ra chuyện, ta hận bọn họ, nhưng nghĩa phụ đã nhặt ta về, dốc lòng chăm sóc, dạy ta đi săn, dạy ta cách tồn tại, và rồi ta gặp được ngươi." Thiết Ngưu nói bằng giọng trầm thấp, ngước mắt nhìn Hiển Linh: "Hóa ra vẫn còn người thân nhớ thương ta, nghĩ về ta."

Đôi mắt Thiết Ngưu nhòa lệ, Thang Hiển Linh nhẹ nhàng lau đi, khẽ ừ một tiếng.

"Ngươi có người nhớ thương, có người yêu thương, bởi vì ngươi là người rất tốt, rất tốt." Thang Hiển Linh an ủi.

Thiết Ngưu đúng là người rất tốt.

Hai người họ bên nhau từ rất sớm, khi ấy Thiết Ngưu mới mười bảy tuổi, vốn đã quen với cuộc sống tự do của một thợ săn nơi rừng núi. Vì cậu mà hắn xuống phố, cậu kinh doanh mở tiệm ăn thì hắn đi theo cùng làm. Có những kẻ xấu miệng, thấy họ làm ăn phát đạt thì ngấm ngầm châm chọc.

Họ nói Thiết Ngưu là kẻ ở rể, nói hắn dựa hơi nhà họ Thang để kiếm cơm, bảo cái chức tiểu lão bản thực chất chỉ là chân chạy vặt, nói hắn không giống đàn ông, là kẻ thấp kém...

Thang Hiển Linh có lần nghe thấy thì nổi trận lôi đình, định xông ra sống mái với tên thực khách miệng lưỡi thế gian kia, chính Thiết Ngưu đã ôm lấy cậu, dỗ dành cậu rồi mới đuổi kẻ đó ra ngoài.

Xong việc, Thang Hiển Linh vẫn còn giận dỗi. Lúc đó cậu mới biết, tên đó không phải mới nói lần đầu, trước đây cũng đã từng nhắc đến, nhưng Thiết Ngưu chưa bao giờ phàn nàn với cậu một lời. Thái độ của hắn đối với cậu vẫn luôn như thuở ban đầu, chưa từng thay đổi.

Thiết Ngưu ôm lấy cậu và nói: "Ta chưa bao giờ nghĩ như thế, chưa từng. Cuộc sống của hai ta, ngày nào ta cũng thấy hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc."

Chính vì quá thương, quá yêu Thang Hiển Linh nên những lời đàm tiếu bên ngoài chẳng thể nào làm hắn dao động.

Cái nhà này là tổ ấm của cả hắn và Thiết Ngưu.

Thang Hiển Linh xót xa đến cực điểm, cậu ôm lấy vai Thiết Ngưu, nhẹ nhàng vỗ về như cái cách mà Thiết Ngưu vẫn thường dỗ dành cậu trên thuyền.

Người đối đãi với người, năm này qua tháng nọ, từ những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống như ăn cơm, đánh răng rửa mặt, buôn bán, giao tiếp, cho đến những biến cố hay khó khăn... từng ngày từng ngày trôi qua, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như cũ.

Thang Hiển Linh biết Thiết Ngưu yêu cậu, và cậu cũng yêu Thiết Ngưu, yêu sâu đậm vô cùng.

Thiết Ngưu tựa đầu vào vai phu lang, lặng lẽ rơi lệ. Khi nghe người nhà họ Triệu kể về di ngôn của ngoại tổ, nghe họ nói nếu có cần giúp đỡ gì cứ việc mở lời, lúc đó lòng hắn đau thắt lại nhưng vẫn cố kìm nén nước mắt.

Còn bây giờ, hắn để mặc cho dòng lệ tuôn rơi, nhưng lòng lại thấy bình yên lạ kỳ.

Tiếng xe ngựa lộc cộc đi rất chậm, trong không gian nhỏ bé, hai phu phu dựa sát vào nhau, sưởi ấm cho nhau.

Thiết Ngưu cao lớn lắm, so với thuở thiếu niên ngô nghê năm nào đã thêm phần trầm ổn, bả vai cũng dày rộng hơn nhiều. Thang Hiển Linh thì khung xương trước sau như một vẫn thực mảnh khảnh, nhất là sau chuyến đi đường dài giữa mùa hè lại càng gầy thêm chút nữa. Nhưng hiện giờ, một Thang Hiển Linh gầy yếu đơn bạc ấy lại đang ôm lấy Thiết Ngưu cao lớn, hai người tựa sát bên nhau, cậu nhẹ nhàng vỗ về hắn.

Thế giới này rộng lớn biết bao, Lục Kinh phồn hoa ầm ĩ, đầy rẫy danh lợi quyền thế và phú quý, xe cộ qua lại tấp nập. Chiếc xe ngựa đi thật chậm, trong xe giống như một tiểu thế giới của riêng hai người, chỉ cần có nhau ở đây, lòng bỗng thấy bình yên hơn nhiều.

Trở lại khách đ**m thì trời đã tối hẳn.

Tiểu nhị khách đ**m vừa thấy họ liền hỏi: "Có phải là Hoàng Phủ đại thiếu gia không ạ?"

Thiết Ngưu vừa mới khóc xong, hốc mắt vẫn còn đỏ, nghe thấy xưng hô này thì thần sắc lạnh nhạt hẳn đi, lộ ra vài phần sắc bén. Thang Hiển Linh nắm lấy tay Thiết Ngưu, không hề phát hỏa với tiểu nhị mà chỉ bình thản hỏi xem có chuyện gì.

Tiểu nhị vội vàng chuyển ánh mắt sang vị phu lang này, thưa rằng nhà họ Hoàng Phủ có để lại lời nhắn.

"Đã biết, cảm ơn." Thang Hiển Linh dắt Thiết Ngưu quay về phòng.

Ngày mai, xem ra phải tới nhà họ Hoàng Phủ để đánh một trận rồi.

Đêm về khuya, Thang Hiển Linh rửa mặt đánh răng xong xuôi nhưng vẫn không sao ngủ được, cứ lăn qua lộn lại. Thiết Ngưu thấy buồn cười, bèn hỏi phu lang làm sao vậy.

"Trong đầu ta cứ như đang chiếu phim hoạt hình ấy, đang diễn tập trước các cảnh tượng đánh nhau ngày mai."

Thiết Ngưu không hiểu phim hoạt hình là gì, nhưng nghe thì hiểu được ý tứ, bèn nắm lấy tay phu lang mà bảo: "Ngươi nói thử xem, ta cùng tưởng tượng với ngươi."

"Được thôi!" Thang Hiển Linh mặc chiếc quần đùi áo yếm, ngồi xếp bằng trên giường.

Thiết Ngưu tay cầm quạt hương bồ, vừa quạt gió cho phu lang, vừa nghiêm túc lắng nghe Hiển Linh nói chuyện.

"Nếu lão ta lấy hiếu đạo ra ép ngươi, chúng ta sẽ đánh trả thế nào?"

"Cái nhà này rất thích giữ sĩ diện, ngươi cứ việc làm ầm lên." Thiết Ngưu nói đến đây thì trầm giọng: "Lúc trước tổ mẫu phải về quê dưỡng lão là do bị Tề thị bức ép. Nhà mẹ đẻ của mụ ta khi ấy vẫn là hoàng thương, nhà họ Hoàng Phủ phải dựa vào tiền bạc của nhà họ Tề mà sống nên mụ ta một tay che trời trong nhà. Có một năm mùa đông tổ mẫu nhiễm phong hàn, Tề thị hầu hạ sơ sẩy làm đổ chén thuốc, tổ mẫu quở trách vài câu, mụ ta liền khóc lóc kể lể với Hoàng Phủ Hùng, lão ta lại thiên vị Tề thị..."

Cũng vào năm đó, tổ mẫu đã lạnh lòng hoàn toàn, nhìn thấu bản chất của đứa con trai này. Bà không màng lời khuyên ngăn, quyết mang theo tôi tớ trở về quê quán dưỡng lão, sau đó qua đời ngay tại tổ trạch.

Thang Hiển Linh nghe thêm được đoạn này thì lập tức đấm tay trái vào lòng bàn tay phải, vẻ mặt đắc ý:

"Tốt, tốt, tốt! Bọn họ mà dám lấy hiếu đạo ra ép ngươi, ta sẽ thay tổ mẫu trần tình, mắng cho bọn họ biết thế nào là bất hiếu."

"Để ta nói." Thiết Ngưu lên tiếng.

Chuyện chó má nhà họ Hoàng Phủ kể ra không xuể. Hoàng Phủ Thần thuở nhỏ chịu đủ đắng cay, ban đầu còn được tổ mẫu che chở, sau này bà muốn về quê cũng định mang hắn theo. Nhưng bà lại suy xét thấy Lục Kinh phồn hoa, học đường tốt hơn ở nông thôn. Nếu theo bà về quê, rời xa nhà họ Hoàng Phủ thì tình cảm cha con sẽ phai nhạt, đến lúc đó gia sản tất thảy sẽ rơi vào tay con của Tề thị.

Chính vì vậy, tổ mẫu mới không đưa Hoàng Phủ Thần đi cùng.

Chẳng qua mấy năm sau tổ mẫu mất, Hoàng Phủ Thần về quê chịu tang, rồi cũng trên con đường trở về đó mà bỏ mạng.

Những chuyện trong quá khứ từng vụ từng việc một, lần này nên mắng thì phải mắng cho ra trò. Còn nếu phải đối chất trước công đường, Thiết Ngưu không muốn. Không phải hắn nhát gan, mà là hiện tại hắn không muốn phu lang phải vì mình mà vướng vào rắc rối.

Con kiện cha là tội đại bất hiếu.

Nặng thì bị đánh 50 đại bản, nhẹ cũng phải ngồi tù ba năm.

Thiết Ngưu trước kia ở trong núi với nghĩa phụ, trong lòng đầy rẫy hận thù, thường xuyên nghĩ đến việc quay về Lục Kinh kiện cáo cha ruột, dù có phải đánh đổi mạng sống cũng cam lòng. Nhưng giờ đây, hắn không còn muốn dây dưa đấu đá với nhà họ Hoàng Phủ nữa.

"Chúng ta cứ hù dọa bọn họ thôi. Bọn họ chẳng phải rất sĩ diện sao? Chúng ta cứ uy h**p một chút là được, không xong thì lôi cả Triệu gia ra, dù sao bọn họ cũng biết Triệu gia muốn trả ơn cho ngoại tổ." Thang Hiển Linh cảm thấy náo loạn đến công đường là không đáng, thiệt thòi quá lớn.

Hoàn toàn không cần thiết.

Cuộc sống nhỏ bé của hai người cứ êm đềm tốt đẹp là đủ rồi.

Phu phu hai người tập dượt suốt nửa đêm vở kịch "Đại chiến Hoàng Phủ Hùng và Tề thị", chỉ ngủ được từ nửa đêm đến sáng. Ngày hôm sau, Thang Hiển Linh tỉnh dậy với khí thế oai phong lẫm liệt, tinh thần phấn chấn, sức chiến đấu tràn đầy.

Con người ta một khi đã chuẩn bị tinh thần đi đánh lộn thì chẳng còn thiết tha gì giấc ngủ nữa.

"Xuất phát!"

Thiết Ngưu đứng bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ của phu lang, vừa thấy buồn cười lại vừa thấy ý chí chiến đấu sục sôi. Đã từng có lúc, mỗi khi nghĩ đến chuyện quay về nhà họ Hoàng Phủ, trong lòng hắn chỉ toàn là phẫn hận và oán niệm, chưa bao giờ có cảm giác dũng mãnh, sẵn sàng đối đầu như ngày hôm nay.

Hai người ngồi xe tới phủ họ Hoàng Phủ.

Quyền thúc vừa mở cửa thấy hai người đến, nét mặt lập tức hiện rõ vẻ lo lắng và khuyên bảo: "Lão gia hôm qua đã giận dữ cả ngày rồi, đại thiếu gia hay là lánh đi mấy ngày nữa rồi hãy về..."

"Không cần đâu Quyền thúc. Ta đến để lấy di vật của mẫu thân ta, lấy xong ta và Hiển Linh sẽ đi ngay. Ông có muốn đi cùng không?"

Quyền thúc ngẩn người, không ngờ đại thiếu gia lại hỏi mình có rời đi hay không. Ông không chút do dự mà lắc đầu: "Lão thái gia đã cứu mạng ta, cái mạng này là của nhà họ Hoàng Phủ, chết cũng phải chết ở cửa tòa nhà này. Ngài không cần bận tâm đến ta, ta cũng chỉ là bộ xương già rồi."

Thiết Ngưu vỗ vỗ vai Quyền thúc, không nói thêm gì, dắt phu lang bước qua đại môn.

"Quyền thúc, đóng cửa lại." Thang Hiển Linh dặn một câu.

Quyền thúc: ???

Này, ngữ khí của đại phu lang cứ như là đã về đến nhà mình vậy, hình như còn có chút hung ác nữa. Đúng là việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài mà.

Tiền viện nhà họ Hoàng Phủ chỉ có một gã sai vặt, một tạp dịch và Quyền thúc trông cửa, nhưng hậu viện thì bà tử và nha hoàn lại khá đông, Tề thị sinh được hai cô con gái, Hoàng Phủ Hùng còn có hai thiếp thất, một người sinh con vợ lẽ, người kia thì bị Tề thị tìm cớ đuổi đi từ lâu.

Cộng cả phủ lại cũng chẳng phải đối thủ của Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu. Thang Hiển Linh nhẩm tính giá trị vũ lực trong đầu, tự tin gật đầu một cái.

Bởi vậy, khi Hoàng Phủ Hùng gầm lên: "Nghịch tử! Ngươi còn biết đường vác mặt về à? Còn không mau quỳ xuống!"

Thang Hiển Linh đáp trả ngay: "Quỳ ai cơ?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng thẳng tắp, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào vị phụ thân này.

"Năm đó ta ngã xuống nước như thế nào, ta vẫn nhớ rõ. Là bà tử dưới trướng Tề thị đẩy ta, còn ông thì đứng ngay trên thuyền nhìn ta. Ta bị nước cuốn đi, ông thờ ơ đứng nhìn, không hề gọi người cứu ta."

Hoàng Phủ Hùng tức đến mức không kìm chế nổi, đập bàn bôm bốp: "Hồ ngôn loạn ngữ! Ta thấy ngươi ở bên ngoài mấy năm nên điên rồi!"

"Ta nhìn thấy rất rõ ràng." Thiết Ngưu lạnh lùng khẳng định.

Hoàng Phủ Hùng thở hổn hển, nhìn cái đồ nghiệp chướng trước mắt mà chỉ thấy chướng tai gai mắt. Nó quả thật giống hệt con mẹ nó, một kẻ khiến người ta sinh ghét. Người đàn bà kia cũng thế, vốn chỉ là con gái thuộc hạ của cha gã, không dung mạo, không tài học, chẳng có gia thế, cái gì cũng không có. Được gả cho gã, đáng lẽ nàng ta phải thắp hương bái tạ trời đất, ấy thế mà ngược lại, lúc nào cũng lôi cha ra để giáo huấn gã, khuyên gã tiến thủ, bảo gã đừng ham mê nữ sắc.

Gã chỉ cần nhìn nàng ta một cái là đã muốn nôn rồi.

Bàn tay thô kệch, tính tình ngay thẳng đến phát bực, mở miệng ra là "cha nói", "mẹ bảo"... đó đâu phải thê tử mà Hoàng Phủ Hùng muốn, đó là người mà cha gã cưỡng ép cưới về cho gã. Nghĩ đến đây, Hoàng Phủ Hùng đối với đứa con trai cả này càng thêm chán ghét tận cùng.

"Nghiệp chướng, ngươi muốn phản trời rồi sao!"

"Ai là trời? Ông sao?" Thiết Ngưu lạnh lùng hỏi lại.

Năm đó, Hoàng Phủ Thần nhỏ bé luôn sợ hãi và kính sợ vị phụ thân này. Phụ thân cao lớn, giọng nói vang dội, chỉ cần quát lên một tiếng nghiệp chướng là hắn đã sợ đến mức co rúm người lại, bảo quỳ liền quỳ, chuyện ăn đòn roi là cơm bữa.

Nhưng hiện tại, đứng trước mặt Hoàng Phủ Hùng là Thiết Ngưu. Hắn không còn là đứa trẻ luôn mang theo chút mong đợi hèn mọn, khao khát phụ thân sẽ một lần nhìn mình bằng con mắt khác xưa nữa.

Vợ kế Tề thị từ hậu viện vội vã chạy tới. Nhìn không khí giương cung bạt kiếm trong đại sảnh, mụ vẫn diễn vở kịch cũ, ngoài miệng thì bảo Hoàng Phủ Hùng bớt giận, nhưng thực chất là đang châm dầu vào lửa, hận không thể làm cho Hoàng Phủ Thần bị đánh thêm vài gậy cho hả dạ.

Thang Hiển Linh lên tiếng: "Huyên thuyên vòng vo nói cái gì đấy? Hai chúng ta lần này tới không phải để nhận tổ quy tông. Hai chúng ta có gia có thất, cũng có cha có mẹ đàng hoàng, mấy người không liên quan bớt xen mồm vào đi."

Cha của Thiết Ngưu chính là nghĩa phụ, mẹ chính là Tưởng Vân.

Vợ kế Tề thị bị cắt ngang lời, tức đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi. Mụ nhìn chằm chằm vào vị phu lang lạ mặt trước mắt một hồi lâu, cố nặn ra một nụ cười giả tạo: "Ngươi hẳn là phu lang của Thần nhi đi, sợ là ngươi chưa biết, ta là..."

"Ngươi chính là hạng tâm địa độc ác, đuổi bà mẫu đang bệnh nặng về quê, hạng dâu con vợ kế bất hiếu chứ gì, ta biết rồi." Thang Hiển Linh chặn họng mụ, mặc kệ hai gương mặt đang tái xanh vì giận của Tề thị và Hoàng Phủ Hùng, cậu cười hì hì nói tiếp: "Nếu nói cái nhà này ai bất hiếu, thì đúng là thượng lương bất chính, hạng lương tâm rách nát như các ngươi sinh ra thì liên quan gì đến chúng ta đâu."

"Làm càn!" Hoàng Phủ Hùng tức tối ném chén trà.

Thang Hiển Linh nửa điểm cũng không sợ, đã có Thiết Ngưu che chở cho cậu phía sau.

Thiết Ngưu nhíu mày, giọng đanh lại: "Hắn nói không sai. Năm đó tổ mẫu phong hàn còn chưa khỏi, ông lại thiên vị Tề thị, làm lạnh lòng tổ mẫu, đuổi bà về quê. Vì bệnh tình chưa dứt lại thêm uất ức nên bệnh tái đi tái lại, chẳng được mấy năm tổ mẫu liền bệnh chết."

"Đối với bề trên, phu thê các người bất hiếu. Đối với kẻ dưới, ông cùng vợ kế giết hại, đẩy ta xuống nước, trơ mắt nhìn ta bị nước sông cuốn đi. Ông đã tự tay hại chết con trai ruột của mình. Hoàng Phủ Hùng, ông không xứng làm cha ta."

Dù Hoàng Phủ Hùng có đập chén trà cũng chẳng thể ngăn nổi miệng lưỡi của đứa nghịch tử này. Gã ta tức đến nghẹn lời, chỉ biết lặp đi lặp lại: "Phản rồi, phản thật rồi!". Bên cạnh, vợ kế Tề thị cũng bắt đầu hoảng sợ, miệng lẩm bẩm: "Điên rồi, đúng là điên hết rồi."

"Ai điên cơ?" Thang Hiển Linh lười đôi co, đi thẳng vào vấn đề: "Triệu gia chúng ta đã đi rồi, chuyện cần nói cũng đã nói xong. Lần này trở về là để lấy di vật của mẫu thân Thiết Ngưu."

Thiết Ngưu tiếp lời: "Giao di vật của mẫu thân ta ra đây, phu phu chúng ta lập tức rời đi, từ nay về sau không còn liên can gì tới nhà họ Hoàng Phủ nữa."

Đáng lẽ Tề thị phải thấy vui mừng mới đúng. Nếu không có chuyện của Triệu gia, thì Hoàng Phủ Thần sống hay chết mụ chẳng buồn quan tâm. Nhưng hiện tại, thứ mụ khao khát là trợ lực từ Triệu gia, mà nhà họ Triệu lại chỉ để ý đến đứa con của người vợ trước, chứ chẳng mảy may muốn giúp đỡ nhà họ Hoàng Phủ.

Lời của Thiết Ngưu lúc này chẳng khác nào cầm dao xẻo thịt mụ. Miếng thịt béo bở đã dâng lên tận miệng rồi cơ mà!

"Ngươi đừng nói lời nóng nảy như vậy." Tề thị cố giữ bình tĩnh, bước ra đóng vai người hòa giải. Mặc kệ sau này Hoàng Phủ Thần ra sao, trước mắt phải giữ chặt lấy Triệu gia đã. Chỉ cần nhà họ Hoàng Phủ phất lên, đợi đến khi Minh nhi lớn thêm chút nữa, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mụ có thể dồn hết tâm sức cho Minh nhi.

"Di vật của mẫu thân ta." Thiết Ngưu vẫn kiên định với yêu cầu duy nhất.

Thang Hiển Linh cũng nhíu mày đầy mất kiên nhẫn: "Mụ không đưa, ta sẽ tự mình vào lục soát."

"Ngươi là cái loại con hoang ở đâu đến, mà dám ở nhà họ Hoàng Phủ ta giương oai?" Hoàng Phủ Hùng mắng xối xả. Gã không đe dọa được đứa con này, chẳng lẽ lại không xử lý nổi một tên phu lang quê mùa?

Thang Hiển Linh còn chưa kịp phản ứng, Thiết Ngưu đứng chắn trước mặt cậu đã lao vụt đi. Ngay sau đó là tiếng thét chói tai của Tề thị: "Hoàng Phủ Hùng! Ngươi dám... ngươi dám làm thế sao?..."

Đại sảnh loạn cào cào như một nồi cháo heo.

Thang Hiển Linh cũng có ý tứ mà xông vào can ngăn, nhưng nhân tiện lại bồi thêm một cái giẫm chân thật mạnh lên người Hoàng Phủ Hùng, miệng thì vẫn leo lẻo: "Hoàng Phủ lão gia thật là kỳ quặc, gặp ai cũng mắng. Ta với ông chẳng có quan hệ gì cơ mà."

Hoàng Phủ Hùng mặt mũi dù không bị trầy xước nhưng trên người trúng vài đòn đau điếng không thốt nên lời. Mà cái đau nhất không phải ở da thịt, mà là sự chấn động tâm lý cực lớn, gã không ngờ đứa con trai ruột này thật sự dám động thủ đánh cả lão tử nó.

Khi mọi người tách ra, Hoàng Phủ Hùng thở hổn hển, nhìn đứa nghịch tử súc sinh trước mặt với vẻ không thể tin nổi.

"Ông cứ việc đi cáo quan, để nha môn đến bắt ta. Sẵn tiện cho trăm họ Lục Kinh này nghe luôn một thể những chuyện dơ bẩn của nhà họ Hoàng Phủ." Thiết Ngưu sa sầm mặt đứng giữa sảnh nói.

Thang Hiển Linh thấy thế, bồi thêm một nhát dao chí mạng: "Đúng đấy, để các quan lão gia ở Lục Kinh nghe xem năm đó tổ mẫu đã chết như thế nào. Vì sao một trận phong hàn mà cứ lặp đi lặp lại không khỏi, rồi chết ở nơi đất khách quê người. Lúc đó đứa con trai này và vị con dâu hiếu thảo này đã làm những gì!"

"Cứ để mọi người cùng nghe cho rõ!"

"Hai chúng ta không quan chức, không của cải, chỉ là người từ nông thôn đến thôi. Các người từng làm quan, từng là quan gia phu nhân, chắc hiểu biết hơn chúng ta nhiều chứ nhỉ? Thủ tục cáo quan thế nào, bắt người ra sao, chúng ta cùng đi một chuyến luôn."

Tề thị: !

Hoàng Phủ Hùng nghiến răng nghiến lợi, gã còn chưa sợ mất mặt đủ sao? Đúng là đồ nghiệp chướng súc sinh.

"Đưa di vật của mẫu thân nó cho nó rồi bảo nó biến ngay! Ta, Hoàng Phủ Hùng, không có đứa con trai này!"

Tề thị lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà mưu tính lợi ích từ Triệu gia nữa. Đứa con cả này điên thật rồi, dám đánh cả cha ruột thì nó còn sợ cái gì nữa? Mụ vội vàng chạy ra sau, gọi nha hoàn tìm lại di vật của Cơ thị năm xưa.

Nhà họ Cơ vốn không tiền không thế, cuộc hôn nhân này ban đầu là do trưởng bối hai nhà kết thân. Nhưng đến đời con cái, nó không thành tình thân mà thành mối thù. Hoàng Phủ Hùng chẳng đoái hoài gì đến người vợ này, thậm chí trong lúc chung sống còn sinh ra chán ghét, căm hận.

Khi Cơ thị mất, Tề thị cũng chẳng thèm ngó ngàng đến di vật của bà, toàn là mấy món đồ cũ nát. Mụ đem cho thuộc hạ, hoặc để các bà tử, nha hoàn dọn về nhà mình, có khi đem bán mụ cũng mặc kệ. Giờ muốn tìm lại trong phủ, quả là một phen lục lọi vất vả.

Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đứng đợi giữa sân nhà họ Hoàng Phủ một hồi lâu. Cậu bắt đầu mất kiên nhẫn, xắn tay áo lên kêu lớn: "Không tìm được thì để ta vào tìm cho, cứ lề mề mãi!"

Mấy tiểu nha hoàn ở hậu viện ai dám ngăn cản?

Tề thị trong lòng thầm mắng tên dã nhân thôn quê thô bỉ này, nhưng không dám mở miệng mắng ra thành tiếng. Vừa rồi lão gia chỉ mới mắng một câu con hoang mà đã bị Thiết Ngưu đè ra đánh cho một trận, hai phu phu nhà này đúng là từ nông thôn về để đòi nợ mà!

"Đúng là vô kỷ cương, thô bỉ bất tài, dã man không biết lễ nghĩa là gì!"

Tề thị mắng nhiếc một hồi trong bụng, rồi lại thầm nghĩ: Đuổi đi được cũng tốt, Hoàng Phủ Thần với cái bộ dạng này nếu có ở lại để mượn gió nhà họ Triệu, nhưng hành sự thô lỗ không quy củ như thế, sớm muộn gì cũng đắc tội quý nhân, lúc đó tai ương lại đổ lên đầu nhà mình.

Cứ như vậy đi cho rảnh nợ.

Thang Hiển Linh vừa xắn tay áo xong, phía bên kia liền đẩy nhanh tốc độ tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy bốn món đồ cũ: Một chiếc rương gỗ lớn nặng trịch, chẳng rõ làm từ loại gỗ gì, sơn đã bong tróc loang lổ, nhưng vẫn còn lờ mờ thấy được những đường chạm khắc hoa văn rất tinh xảo.

Chiếc rương đựng quần áo này trông như thể từng bị người ta đem ra sử dụng một cách tùy tiện, giẫm đạp không thương tiếc, vẻ ngoài bám đầy bụi bẩn và cũ kỹ.

Ngoài ra còn có một hộp gương lược, bên trong chỉ còn lại một chiếc trâm cài và một tấm gương đồng đã rỉ sét.

Chẳng còn gì khác nữa.

"Cầm lấy rồi cút ngay cho ta! Từ nay về sau đừng bao giờ bước chân qua cửa nhà ta nữa!" Hoàng Phủ Hùng đuổi người, gã hiện tại đã hận đứa con ruột này đến thấu xương.

Thiết Ngưu lạnh lùng liếc nhìn một cái rồi vác chiếc rương gỗ lớn lên vai. Thang Hiển Linh ôm lấy hộp gương lược nhỏ chứa hai món đồ cũ, hai người cứ thế bước ra khỏi đại môn nhà họ Hoàng Phủ.

Quyền thúc ra tiễn, biết rằng hôm nay có lẽ là lần cuối cùng gặp mặt, trong lòng lão không nỡ, nhưng lão vốn là gia nô của nhà họ Hoàng Phủ.

"Đại thiếu gia..."

"Quyền thúc, đừng gọi ta là đại thiếu gia nữa, giờ ta là Thiết Ngưu. Sau này nếu ông không còn nơi nào để đi, có thể đến phường Bát Hưng ở thành Phụng Nguyên, tìm tiệm ăn của Thang ngũ ca để gặp ta." Thiết Ngưu biết Quyền thúc sẽ không đi, nhưng hắn vẫn nói lời này.

Quyền thúc mỉm cười, không hứa hẹn cũng chẳng từ chối, chỉ dặn dò: "Thiết Ngưu, ngài và Thang phu lang hãy sống cho thật tốt. Đừng giống như... Không có gì, ngài giống lão thái gia, cũng giống Cơ lão thái gia, sẽ không tệ được đâu."

Từ đây biệt ly, có lẽ chẳng còn ngày gặp lại.

Khi từ nhà họ Hoàng Phủ trở về đến khách đ**m thì trời đã tối hẳn. Thang Hiển Linh không muốn nán lại Lục Kinh thêm nữa, đi xa nhà mấy ngày nay cậu đã thấy nhớ nhà lắm rồi. Thiết Ngưu cũng có ý định sớm quay về. Hai người cầm giẻ sạch, thấm nước trong rồi tỉ mẩn lau chùi chiếc rương.

Thang Hiển Linh vừa làm vừa nói: "Gương đồng với chiếc trâm này chúng ta cứ để vậy đã, đừng tự ý lau dọn. Đợi về đến nơi, ra chợ Tây tìm thợ chuyên nghiệp người ta làm cho." Cậu sợ hai người vụng về lại làm hỏng mất đồ cổ.

Di vật của mẫu thân Thiết Ngưu cũng chỉ còn lại bốn món này.

Thiết Ngưu gật đầu bảo tốt, rồi đặt kỷ vật của ngoại tổ vào trong chiếc rương đó.

"Chúng ta về thôi, ta muốn về thôn một chuyến."

"Được." Thang Hiển Linh hiểu rõ ý định của Thiết Ngưu, "Chúng ta sẽ chọn một mảnh đất thật tốt, lập cho ngoại tổ và mẫu thân một ngôi mộ di vật, sau này năm nào cũng có thể đến bái tế."

Đêm đó hai người ngủ rất ngon, trong lòng thầm tính toán ngày mai sẽ khởi hành sớm.

Thang Hiển Linh còn dự tính sẽ đi mua ít đồ khô đặc sản của Lục Kinh để lúc lên thuyền tự mình xuống bếp. Trước đây chưa tận mắt thấy cảnh đầu bếp trên thuyền nấu ăn lôi thôi thì cậu còn nuốt trôi, chứ giờ thì chịu chết, không ăn nổi một miếng nào nữa. Thiết Ngưu ôm phu lang, dịu dàng đáp ứng từng chuyện một.

Thế nhưng, đúng là kế hoạch chẳng bao giờ đuổi kịp biến hóa, mà biến hóa này lại là một cọc hỉ sự.

Ngày hôm sau, Thang Hiển Linh đang ngủ nướng thì bị đánh thức bởi tiếng người xôn xao bàn tán dưới đại sảnh. Thiết Ngưu thấy phu lang tỉnh giấc liền đưa xiêm y tới, Thang Hiển Linh vừa mặc áo vừa ngái ngủ hỏi: "Dưới nhà có chuyện gì mà ồn ào thế?"

"Ta cũng không rõ." Thiết Ngưu đáp. Ở nơi đất khách quê người, hắn chẳng muốn rời phu lang nửa bước, cứ phải canh chừng lúc cậu ngủ say mới thấy yên lòng.

"Đi xuống xem sao, sẵn tiện ăn bữa sáng... à không, bữa trưa sớm luôn."

Vừa xuống lầu, hai người thấy đại sảnh đông nghịt người, ai nấy mặt mày hớn hở, mồm năm miệng mười: 

"Thật đấy, về rồi, về thật rồi!" 

"Thuyền lớn lắm, đi từ phương Nam về."

"Ta nghe người ta nói là đoàn thuyền buôn đã trở lại rồi."

"Sông Lục Hà nước cạn quá, thuyền lớn không cập bến được, hiện giờ đang phải trung chuyển sang thuyền nhỏ đấy."

"Hả? Sông Lục Hà mà còn chê cạn sao?"

"Ngươi nói thế là thiếu kiến thức rồi, năm đó ta tận mắt nhìn thấy, con thuyền đó cao lắm, cao bằng ba bốn tầng lầu ấy chứ, to kinh khủng..." Có người bắt đầu khoa tay múa chân mô tả.

Mọi người nghe mà nuốt từng lời. 

"Đã sáu năm rồi, ta vẫn còn nhớ rõ chuyện năm Văn Định thứ 25, giờ cuối cùng cũng thấy họ quay về." 

"Không biết lần này họ mang về những thứ gì quý giá đây."

Thang Hiển Linh nghe ngóng một hồi, đôi mắt cứ thế trợn tròn theo từng câu chữ, rồi cậu quay ngoắt sang nhìn Thiết Ngưu với vẻ mặt phấn khích tột độ!!!!

Thiết Ngưu thấy dáng vẻ đó của phu lang, không nhịn được mà nhếch môi cười: "Ớt cay."

Thang Hiển Linh reo lên: "Đúng thế!!!"

Đoàn thuyền xuất phát từ vùng biển phía Bắc, khi về lại cập cảng ở phương Nam. Thang Hiển Linh dành cả ngày hôm đó để hỏi thăm tình hình. Bá tánh đồn thổi đủ thứ, nào là vàng bạc châu báu, nhưng cậu mặc kệ hết, thứ cậu quan tâm duy nhất lúc này là hạt giống ớt cay.

Nếu đoàn thuyền đi theo đường sông Lục Hà thì sẽ về tới Lục Kinh rất nhanh.

Hai người nhìn nhau, Thiết Ngưu hiểu ý liền nói: "Chúng ta tìm một cái sân nhỏ thuê ở tạm đã, chờ đoàn thuyền về tới nơi, nếu không sẽ bỏ lỡ mất."

"Được, được, được, ta thấy rất được!" Thang Hiển Linh đồng ý ngay tắp lự.

Thiết Ngưu đúng là tâm đầu ý hợp với cậu mà. Hắn chỉ cần nhìn qua là biết ngay trong bụng cậu đang tính toán cái gì rồi!