Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 109


Trương thúc báo tin xong, dùng qua bữa trưa, nghỉ ngơi đôi chút rồi cáo từ. Lúc sắp đi, ông nhìn Thiết Ngưu dặn dò: "Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ."

Trương Hoài thực tình cũng chẳng biết nên bảo Thiết Ngưu nghĩ gì. Ông không hiểu rõ nhà Hoàng Phủ ở Lục Kinh, nhưng tính nết của đứa cháu này ông rõ hơn ai hết. Thiết Ngưu vẫn nhớ mình họ Hoàng Phủ mà bao năm qua không chịu về Lục Kinh, chứng tỏ hắn chẳng muốn dây dưa gì với bên đó. Thế nhưng, chuyện ngoại tổ qua đời lại là việc đại sự.

"Thúc, ta biết rồi." Thiết Ngưu gật đầu đáp.

Trương Hoài không nói thêm, dắt con la, nhận lấy bình nước Thang Hiển Linh đưa rồi khoác lên vai, lẳng lặng ra về.

Trương thúc vừa đi, phu phu hai người nhìn nhau một cái. Thiết Ngưu đi ra phía cửa tiệm, bảo: "Buổi tối rồi nói."

"Được." Thang Hiển Linh quay vào nhà bếp.

Cậu bận rộn suốt cả buổi chiều. Chờ đến lúc đóng cửa tiệm, Thang Hiển Linh dùng nước sạch rửa mặt, nhận lấy chiếc khăn lông ai đó đưa tới, vừa lau vừa lầm bầm: "Chẳng buồn ăn uống gì, tối nay húp chút cháo đậu xanh là được rồi."

"Mùa hè ngươi hay sút cân, phải ăn thêm chút món mặn mới được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng.

Phu lang của hắn mùa đông mặt mày tròn trịa, hễ trời nóng lên là chẳng mấy chốc đã gầy đi trông thấy.

Thang Hiển Linh nhìn hắn, bảo: "Hay là tiệm ăn tạm đóng cửa, nhân lúc này nghỉ ngơi một thời gian."

Im lặng một hồi lâu, Hoàng Phủ Thiết Ngưu mới khẽ "ừ" một tiếng.

"Ngươi bồi ta cùng đi Lục Kinh nhé?"

Thang Hiển Linh đáp lại đầy vẻ đương nhiên: "Cái đó là chắc chắn rồi, lẽ nào người còn định lén lút đi Lục Kinh một mình?"

"Không, ta muốn đi cùng ngươi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.

Thang Hiển Linh khẽ ừ. Họ là phu phu, là bạn đời thân mật nhất, cũng là người một nhà. Thiết Ngưu thực chất đối với nhà Hoàng Phủ ở Lục Kinh vẫn còn chút oán niệm... Vừa hận gia đình này, lại vừa có những niềm thương nhớ khôn nguôi.

Đêm đến, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm quạt phe phẩy cho phu lang. Bình thường Thang Hiển Linh ngại nóng, mà Thiết Ngưu thì hầm hập như lò lửa lớn nên mùa hè hai người ngủ chẳng mấy khi nằm sát nhau. Thế mà hôm nay Thang Hiển Linh lại cứ rúc vào lòng Thiết Ngưu. Hắn ôm lấy người trong ngực, cảm giác chua xót, chát đắng xen lẫn chút ngọt ngào cứ cuộn trào trong lòng.

Vừa quạt, hắn vừa thủ thỉ: "Mẫu thân ta còn để lại chút di vật, lần này đi ta muốn mang về, nói cho rõ ràng để từ nay không còn hệ lụy gì nữa."

Đây chính là điều mà Thiết Ngưu hằng đêm canh cánh.

Thang Hiển Linh bảo tốt, rồi hỏi Thiết Ngưu đã bao giờ gặp ngoại tổ chưa.

"Chưa từng. Ta toàn nghe mẫu thân và tổ phụ nhắc lại thôi. Ngoại tổ của ta là một vị tiểu tướng ở biên quan. Tổ phụ nói ông ấy trung dũng, còn mẫu thân bảo chẳng nhớ rõ mặt mũi phụ thân mình ra sao, vì đã quá lâu không gặp."

Ký ức của Hoàng Phủ Thiết Ngưu về mẫu thân vẫn còn, dù đã mờ nhạt, nhưng với ngoại tổ thì tuyệt nhiên không có lấy một mảnh vụn ký ức. Hắn chẳng biết ông trông như thế nào, thích ăn món gì, hay có thích uống rượu hay không.

Phu phu hai người đã quyết định đi Lục Kinh, ngày thứ hai liền thưa chuyện với Tưởng Vân, sau đó bắt đầu thu xếp việc làm ăn của tiệm.

Đầu bếp chính đều đi cả, tiệm cơm đương nhiên phải đóng cửa, chỉ còn quầy hàng đồ ăn sáng là tiếp tục duy trì. Năm nay Hàn Khai đưa tới rất nhiều rau cải bẹ, suốt cả mùa hè, phụ tử nhà họ Thôi sẽ vừa làm cải mai khô vừa duy trì việc bán đồ ăn sáng.

Bảng thông báo tạm ngừng kinh doanh được dán lên, Thang Hiển Linh cũng cẩn thận thông báo cho từng vị thực khách quen thuộc: "Ngoại tổ của Thiết Ngưu qua đời, chúng ta phải về Lục Kinh chịu tang."

Mấy ngày nay, sữa chua, sữa đông hai tầng cùng mấy món điểm tâm nhỏ ở Thang gia đều được đem biếu không cho khách. Thực khách nghe xong, ai nấy đều gật đầu cảm thông, chuyện hiếu nghĩa là đại sự, Thang lão bản đóng cửa tiệm để tròn đạo làm con là điều hiển nhiên, chẳng ai nỡ ngăn cản.

"Nên như thế, nên như thế lắm."

"Mà đi chuyến này bao lâu mới về?"

"Mất mấy ngày đường nhỉ?"

Thang Hiển Linh đáp: "Ít nhất cũng phải hơn một tháng."

Thực khách nghe xong thì giật mình: "Sao lại lâu thế? Người già qua đời, về chịu tang túc trực linh cữu bảy ngày là cùng, sao lại mất cả tháng trời?"

"Lần này chúng ta phải đi tận Lục Kinh." Thang Hiển Linh thở dài nói.

Khách quen đều ngẩn người. Tiểu lão bản chẳng phải là thợ săn ở ngoại thành Phụng Nguyên sao? Sao giờ lại lòi ra chuyện về Lục Kinh chịu tang?

Thang Hiển Linh vốn đã có ý định tuyên truyền trước, cậu sợ sau này nhà họ Hoàng Phủ sinh sự, vu cho Thiết Ngưu tội bất hiếu vì bao năm không về. Muốn đánh bại dư luận thì phải tiên hạ thủ vi cường, mà việc này cậu là chuyên gia.

"Chuyện kể ra thì dài, Thiết Ngưu vốn là được cha hắn nhặt về, nhận làm nghĩa tử." Thang lão bản vừa dứt lời, cả đại đường thực khách đều tò mò nhìn sang. Hóa ra bên trong thực sự có ẩn tình?

"Hồi đó Thiết Ngưu mười ba tuổi, nghĩa phụ vớt được hắn từ dưới sông lên. Huynh đệ của nghĩa phụ kể lại, lúc ấy Thiết Ngưu bị thương rất nặng, tưởng không qua khỏi, đầu máu chảy không ngừng, hôn mê bất tỉnh. Nghĩa phụ thiện tâm cứu giúp, đến khi tỉnh lại thì Thiết Ngưu chẳng nhớ nổi điều gì, ký ức trước đó hoàn toàn trống rỗng."

Thực khách xôn xao: "A? Sao giống hệt trong thoại bản thế này?"

"Rồi sao nữa?"

"Tiểu lão bản còn thân thế khác sao?"

"Hắn đã nhớ ra gì chưa?"

"Ngươi không nghe Thang lão bản nói hắn phải về Lục Kinh chịu tang đó sao?"

Thang Hiển Linh thấy mọi người mắc mưu, bèn tiếp lời: "Mấy năm trước nghĩa phụ qua đời, Thiết Ngưu mới lờ mờ nhớ ra mình họ Hoàng Phủ, nhưng cụ thể thế nào thì vẫn chịu. Hai ngày trước, huynh đệ của nghĩa phụ tới nhà, bảo rằng năm xưa lúc cứu Thiết Ngưu có đăng ký ở quan phủ phủ Đình Giang. Người ở Lục Kinh theo dấu vết đó tìm đến tận thôn Trương thúc để truyền tin."

Mọi người gật đầu lia lịa, té ra là vậy. Nhưng cũng có người tinh ý thắc mắc: Tiểu lão bản năm nay đã ngoài hai mươi, mười ba tuổi rơi xuống nước được cứu, nghĩa phụ đã báo quan, vết thương nặng mất trí nhớ thì có thể hiểu, nhưng sao nhà họ lại để mặc từng ấy năm mới đi tìm? Giờ mới tìm, chẳng phải quá lạ lùng sao?

Có người sốt sắng hỏi: "Thế tiểu lão bản đã nhớ lại hết chưa? Nhà họ ở Lục Kinh là thế nào? Cha hắn đâu?"

Thang Hiển Linh đáp: "Thiết Ngưu xem thư xong, mấy đêm nay nằm mơ liên miên, cũng nhớ lại được vài chuyện cũ."

Cả đại đường im phăng phắc lắng nghe. Thang Hiển Linh khẽ thở dài: "Ngoại tổ hắn là tiểu tướng trấn thủ biên quan. Trong thư chỉ nói ông đã tử trận nơi sa trường, gọi Thiết Ngưu về Lục Kinh chịu tang."

"Chỗ này không đúng lắm nha." Một thực khách lên tiếng, "Người tử trận sa trường, trời lại nóng thế này, lẽ nào lại đưa thi thể về tận Lục Kinh?"

Có người lại suy đoán, thời buổi này truyền tin chậm trễ, có lẽ lão nhân gia đã mất từ mùa đông cũng nên. Lại có người cảm thán ngoại tổ của tiểu lão bản là một bậc trượng phu sắt đá, vì nước hy sinh thật đáng kính nể.

"Các người nếu đi Lục Kinh, ta e là cũng đã muộn rồi... nhưng vẫn nên đi. Tiểu lão bản đã nhớ lại chuyện cũ thì phải về nhìn một chút, làm tròn đạo hiếu với song thân."

"Đúng đúng, phải thế chứ."

Thang Hiển Linh nghe vậy, mặt lộ vẻ khó xử, khẽ lắc đầu không nói thêm, càng gợi lên sự tò mò của thực khách. Có người an ủi Thang lão bản nén bi thương, rồi ân cần hỏi: "Chẳng lẽ có việc gì khó xử sao? Cứ nói ra, biết đâu chúng ta có thể giúp được gì."

"Cũng không có gì khó xử." Thang Hiển Linh thở dài.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu không có mặt ở đại sảnh, mọi người muốn biết ngọn ngành câu chuyện kỳ ly này chỉ còn cách hỏi Thang lão bản.

"... Hắn nhớ lại chuyện xưa, mẫu thân đã sớm lâm bệnh qua đời, giờ ngoại tổ cũng đi, vị tổ phụ yêu thương hắn nhất cũng đã khuất núi. Lúc trước hắn rơi xuống thuyền chính là vì đang trên đường về quê chịu tang bà nội." Thang Hiển Linh nói rồi lại thở dài, vẻ mặt đầy bi thương.

Thực khách nghe xong, ai nấy đều thấu hiểu, thầm nghĩ tiểu lão bản này số khổ quá, thân thế lận đận, vừa mới nhớ ra thì người thân ruột thịt đều đã chẳng còn ai.

Khoan đã, thế cha hắn đâu? Mẹ mất sớm, thế nhưng...

"Phụ thân hắn vẫn còn khỏe mạnh, mấy năm nay cũng không rõ tình hình trong nhà thế nào, có thêm đệ đệ muội muội hay chưa." Thang Hiển Linh nói đến đây liền bồi thêm một câu: "Thiết Ngưu ngoài lạnh trong nóng, còn bảo với ta rằng hắn gặp nạn lưu lạc, cũng may phụ thân còn có mẹ kế và muội muội bầu bạn, bằng không hắn thật là kẻ bất hiếu."

Mọi người nghe xong, trong lòng lập tức hiểu ra ngay. Thảo nào năm đó không thấy tìm hài tử, hóa ra là có "mẹ kế"!

"Bây giờ mới tìm, chắc chắn là có chuyện rồi."

"Ta không nói là không nên về chịu tang, nhưng chuyện này có chút nghi vấn, Thang lão bản và tiểu lão bản về đó vẫn nên cẩn thận một chút."

"Nghe ý tứ của Thang lão bản, nhà họ Hoàng Phủ này hẳn là cũng có chút dòng dõi quyền quý?"

Thang Hiển Linh đáp: "Trước kia thì có chút, Thiết Ngưu nói tổ phụ khi còn sống là võ tướng ngũ phẩm, giờ thì không rõ thế nào."

Các thực khách nghe vậy, người thì kinh ngạc, kẻ lại cười xòa, thật tâm bảo: "Thế thì vẫn còn may." Chỉ là dòng dõi ngũ phẩm, lại còn là võ tướng đã khuất, chức quan này đâu phải thừa kế. Mọi người tuy không đoán được hiện giờ ra sao, nhưng thầm hy vọng gia thế đừng quá cao, sợ tiểu lão bản và Thang lão bản về đó sẽ chịu thiệt.

Dân gian có câu: "Có mẹ kế là có cha dượng".

Tiểu lão bản lưu lạc bên ngoài bao năm, nhà họ Hoàng Phủ không tìm, giờ lại nhắn tin gọi về chắc chắn chẳng có gì tốt lành. Thứ hai là sợ tiểu lão bản giờ làm thương nhân, trước kia lại là thợ săn, nhà cao cửa rộng quy củ lắm phiền hà, e rằng hai người về sẽ bị mẹ kế lấy đạo hiếu ra ép người, soi mói đủ điều.

Thang Hiển Linh giải thích như vậy suốt ba ngày, người trong tiệm ai nấy đều nắm rõ sự tình. Đây thực sự là một chuyện lạ lùng.

Vốn dĩ tiệm cơm của Thang ngũ ca đã có tiếng tăm, mang chút danh tiếng của một vị tăng quét rác, phường Bát Hưng nhỏ bé lại có một tiệm ăn chẳng mấy bắt mắt nhưng món ngon như mây, từ món chính đến điểm tâm đều khiến các tiệm khác phải học theo. Nào là điểm tâm hạt dẻ, bánh trung thu, rồi cả thịt nướng xâu. Ngay cả quầy hàng thịt nướng ở chợ Tây giờ cũng đổi sang làm xâu, nhưng vị thì chẳng thể nào sánh bằng nhà họ Thang.

Ngày cuối cùng cũng tới, tiệm ăn chính thức đóng cửa để bước vào kỳ nghỉ dài.

Thang Hiển Linh căn dặn công nhân: "Tiền lương cơ bản mỗi tháng vẫn giữ nguyên, ta phát trước cho các ngươi hai tháng, cứ việc nghỉ ngơi hoặc làm việc riêng. Thôi thúc và Thôi Đại Bảo vẫn duy trì như cũ, tiền công của hai người mẹ ta sẽ phát."

Lư Tam Nương tuy biết nướng điểm tâm, nhưng nếu để nàng tự mình làm thì vị vẫn không ngon bằng lão bản, cứ thiếu thiếu chút gì đó, mãi mà chẳng tìm ra bí quyết.

"Phòng ở của người làm ai muốn ở tiếp thì cứ ở, đừng ngại ngùng gì cả. Tiểu Mễ, nếu ngươi muốn về chỗ sư phụ ngươi một thời gian cũng được."

Thang Hiển Linh ngẫm nghĩ kỹ càng, thấy không còn gì dặn dò thêm bèn đem thực phẩm, thịt thà trong nhà chia cho mọi người. Cũng may trời nóng nên đồ nhập về mỗi ngày không nhiều, không lo lãng phí. Sữa chua cũng đã biếu gần hết, phần còn lại chia xong là ai nấy có thể về nhà nấy.

Hai phu phu làm việc rất lưu loát, nhanh gọn.

Mấy ngày nay Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng chạy đôn chạy đáo khắp các chợ, chủ yếu là báo trước cho các mối giao hàng như tiệm sữa bò, than đá, tiệm gạo là sẽ tạm dừng khoảng một hai tháng.

Tưởng Vân mấy ngày này cũng chẳng rảnh rỗi. Bà biết Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu sắp đi Lục Kinh nên ra sức thu dọn hành lý. Vốn dĩ Ngũ ca nhi muốn đưa bà theo cùng, nhưng Tưởng Vân lắc đầu từ chối.

"Hai đứa đi chịu tang chứ có phải đi chơi đâu, ta ở lại trông nhà là được rồi."

"Ta chẳng sợ gì cả, hai đứa cứ đi đi."

"Xong việc thì sớm về."

Hai người gật đầu vâng dạ.

Cũng không có quá nhiều sầu muộn ly biệt, bởi Tưởng Vân biết chắc chắn Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu sẽ quay về. Bà chỉ có chút lo lắng: "Ra ngoài đường, hai đứa phải biết bảo ban, chăm sóc lẫn nhau. Trời nóng quá thì đừng cố đi, ngân phiếu cứ để trên người Thiết Ngưu, còn Ngũ ca nhi, đêm ngủ nhớ cảnh giác một chút..."

"Mẹ, con sẽ cảnh giác." Thiết Ngưu đáp.

Thang Hiển Linh: "Đúng đúng đúng, con nhớ rồi!"

Tưởng Vân: "..." Thôi vậy, bà phì cười, hai người có một người cảnh giác là được rồi.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, phu phu hai người đã thức dậy thu dọn, đánh răng rửa mặt xong xuôi. Tưởng Vân nấu một nồi cháo, lại còn chiên thêm bánh, có loại kẹp thức ăn, có loại bánh bột ngô thuần túy, gói lại thành một túi lớn đưa cho cả hai.

"Bánh chiên để được lâu, cứ mang theo hết đi, vạn nhất đi đường không tìm được gì ăn thì dùng tạm." Tưởng Vân dặn dò kỹ lưỡng.

Thang Hiển Linh đáp: "Con biết rồi mẹ."

"Mẹ ở nhà cũng phải ăn uống cho tốt, tụi con lo xong việc là về ngay."

"Đừng có nhớ tụi con quá nhé, mỗi ngày chỉ được nhớ một lát thôi đó."

Tưởng Vân nghe Ngũ ca nhi nói luyên thuyên mà không nhịn được cười, bao nhiêu sầu muộn đều tan biến cả.

Xe ngựa thuê đã tới ngoài cổng, xa phu gõ cửa gọi người. Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra mở cửa, khuân hai túi hành lý lớn lên xe. Thang Hiển Linh ôm mẹ một cái, vỗ vỗ vai bà: "Tụi con đi đây, người ở nhà phải giữ gìn sức khỏe nhé."

"Cái thằng này, còn nhỏ tuổi mà đã bày đặt lo lắng cho ta." Tưởng Vân miệng thì trách móc nhưng hốc mắt đã đỏ hoe, trong lòng đầy vẻ luyến tiếc: "Mau đi đi, đừng có chần chừ nữa, lát nữa trời nắng gắt lại khó đi."

"Con biết rồi."

"Mẹ, người mau vào nhà đi."

Lư Tam Nương nghe thấy tiếng động cũng chạy ra tiễn, nhà họ Lư làm một túi màn thầu lớn bắt hai người mang theo. Thang Hiển Linh: "..." Thế là lại thu hoạch thêm một túi màn thầu.

Thôi Đại Bảo thì tặng thêm thịt khô.

Mọi người từ biệt nhau, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu lên xe ngựa, vẫy vẫy tay ra hiệu: "Đi thôi, mọi người đừng tiễn nữa, cứ về làm việc của mình đi, có phải tụi con không về nữa đâu mà..."

Thang Hiển Linh thầm nghĩ: Nói thế này chắc không phải là đang tự lập flag đâu nhỉ.

Xa phu thúc ngựa, tiếng vó ngựa "lộc cộc" xa dần.

Thang Hiển Linh đến Vinh triều năm nay là năm thứ ba, đây là lần đầu tiên cậu rời khỏi thành Phụng Nguyên để đi nơi khác, mấy lần về thôn chúc Tết hay đến chỗ đại tỷ thì không tính, vì đó vẫn là vùng lân cận Phụng Nguyên.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lúc trước làm thợ săn đã từng đi qua phủ Đình Giang nên khá thông thạo lộ trình. Sợ phu lang buồn chán, hắn thấp giọng kể về các món ngon ở phủ Đình Giang cho cậu nghe.

"... Thủy sản ở đó nhiều vô kể, có một món ăn vặt gọi là bánh tôm, dùng tép riu trộn với tương gạo đã lên men. Ngửi thì có chút mùi lạ, cứ như đồ hỏng vậy, nhưng càng ăn lại càng thấy ngon."

Thang Hiển Linh nghe mà lòng đầy tò mò.

"Vậy lát nữa chúng ta phải đi ăn món đó mới được."

"Ngay cả đồ uống cũng không giống thành Phụng Nguyên đâu. Sữa đậu nành bên đó thường đánh thêm trứng, vị lại thiên về mặn, cho thêm chút rong biển và tôm khô nữa."

Thang Hiển Linh quả quyết: "Ăn! Nhất định phải ăn!"

Đi đường mùa này thực sự rất nhàm chán, nhất là giữa cái nắng gắt của mùa hè. Cũng may hai người không quá gấp rút, cứ vừa đi vừa trò chuyện, thi thoảng tựa vào nhau chợp mắt một lát, thường là Thang Hiển Linh ngủ, còn Thiết Ngưu thì cầm quạt phe phẩy cho cậu.

Tầm giữa trưa, lúc trời nóng nhất, họ chọn một bóng cây râm mát để nghỉ chân, đợi khi bớt nắng mới tiếp tục lên đường.

Từ thành Phụng Nguyên hướng về phủ Đình Giang, họ đi thong thả mất năm ngày. Vì là đi xuống phía Nam nên dọc đường cây cối xanh um tươi tốt, đường xá cũng được tu sửa bằng phẳng, không có núi cao hiểm trở, thi thoảng chỉ thấy những gò đồi nhấp nhô xa xa.

Phong cảnh thực sự rất hữu tình.

Thang Hiển Linh nhận xét: "Phủ Đình Giang có vẻ gần hơn phủ Thạch Kinh nhỉ."

"Đúng vậy, phủ này thông thương đường thủy nên cũng phồn hoa hơn đôi chút." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.

Nhưng dẫu sao vẫn chưa thể sánh được với thành Phụng Nguyên.

Hai người vào đến thành, thanh toán tiền nong cho xa phu xong xuôi. Theo kế hoạch, họ sẽ đổi sang đi đường thủy. Lúc này sắc trời đã không còn sớm, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đề nghị tìm một khách đ**m nghỉ ngơi vài ngày cho lại sức, Thang Hiển Linh nghe xong liền sảng khoái đồng ý ngay.

Có vẻ như Thiết Ngưu cũng không hề nôn nóng đối với việc trở về Lục Kinh.

Tuy nói trở về chịu tang, nhưng dù sao ngoại tổ cũng đã đi rồi, không thể vội vã hơn được nữa.

Hai người ở lại phủ Đình Giang hai ngày để gột rửa bụi trần. Bên này có không ít Hương Thang Tử và các phòng tắm nhỏ. Tắm rửa xong, gội sạch mái tóc dài ngắn, họ lại bỏ ra chút tiền thuê người giặt hồ quần áo. Trời nóng nực nên đến trưa ngày hôm sau, vị thẩm nhận giặt đồ đã mang quần áo sạch sẽ tới tận khách đ**m.

Họ cùng nhau đi ăn món bánh tôm mà Thiết Ngưu từng nhắc. Đúng là ngửi qua có mùi khăm khắm, vị chua sảng khoái của đồ lên men, nhưng khi ăn vào thì cảm giác cực kỳ lôi cuốn, chất bánh mềm mại, vị nồng đậm xen lẫn vị tôm, mặn mặn chua chua.

Món sữa đậu nành đánh trứng vị mặn cũng rất khá. Bên này còn có cả cơm nắm, bên trong gói cải bẹ và hải sản băm nhỏ, loại cá tôm, sò biển phơi khô thái hạt lựu, tuy phẩm tướng không đẹp lắm vì vụn, nhưng gói trong cơm nắm ăn lại rất vừa miệng.

Mỗi nắm cơm to bằng nắm tay, giá bảy văn tiền một cái. Thang Hiển Linh ăn một nửa là đã lưng lửng bụng vì cậu gọi thêm quá nhiều món ăn vặt khác. Hoàng Phủ Thiết Ngưu tự nhiên đón lấy nửa cái còn lại ăn nốt, dọn sạch những thứ phu lang không thích hoặc ăn thừa.

Sau hai ngày thưởng thức mỹ thực ở Đình Giang, họ bắt xe ra bến đò, bỏ tiền mua vé lên thuyền.

"Tới được Lục Thủy là có thể thẳng tiến Lục Kinh. Nếu thuận buồm xuôi gió, đi nhanh lắm, chưa đến cuối tháng là chúng ta có thể nhìn thấy bến đò Xuân Phong rồi." Những hành khách trên thuyền kháo nhau như vậy.

Con thuyền này rất lớn, cao tới hai tầng. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu vốn tính hay tùy theo số đông, chỗ ở hay ăn uống đều không quá cầu kỳ. Họ thuê một gian phòng khách ở tầng dưới. Phòng trên thuyền nhỏ xíu, chỉ kê vừa một chiếc giường. Những việc như ăn uống, rửa mặt, đánh răng đều phải bỏ tiền mua nước ngọt và đồ ăn do thuyền cung cấp.

Mỗi ngày sau khi mua đồ ăn xong, hành khách thường có thói quen mang ra boong tàu ngồi ăn cho thoáng ngoại trừ buổi trưa, vì lúc đó nắng gắt không chịu nổi.

Lúc này đang là chạng vạng, trời đã bắt đầu mờ tối.

Thiết Ngưu mua phần cơm của ngày hôm nay, gồm một bát cơm tạp và một bát thịt kho mặn, ngón tay còn xách theo một ấm đồng. Thang Hiển Linh đã chiếm sẵn một chỗ ngồi ở bàn ăn, thấy vậy liền đứng dậy đỡ lấy đồ đạc trong tay Thiết Ngưu.

"Hôm nay nhà bếp có chè đậu xanh ướp lạnh, ta mua một ấm, bên trong có lẫn ít gạo, ngươi uống nhiều một chút." Thiết Ngưu nói.

Phu lang của hắn vốn dĩ mùa hè đã khó ăn, từ lúc lên thuyền hai ngày trước lại còn bị say sóng nôn mửa vài lần, càng chẳng thiết tha cơm nước, chỉ có thể uống chút nước thuốc, chè cháo cho nhẹ bụng.

"Được!" Tinh thần của Thang Hiển Linh đã khá hơn hai ngày trước nhiều, lúc đó cậu thật sự trông héo rũ như tàu lá chuối.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đặt cơm xuống, lại quay về phòng lấy chén.

Phu phu hai người ngồi xuống dùng bữa. Thiết Ngưu vừa ăn vừa gắp thức ăn cho phu lang, hắn lựa hết phần thịt mặn ra. Trời nóng, phu lang không thích ăn loại thịt heo kho mặn chát này, nói là cho quá nhiều muối vẫn không át được mùi tanh của thịt, chắc chắn là do khâu sơ chế không kỹ.

Đồng thời, hắn chọn những cọng rau nhìn còn xanh tươi, không bị vàng úa bỏ vào bát của phu lang.

"Ngươi đừng chỉ lo cho ta, ta có ăn được mấy đâu." Thang Hiển Linh nhìn bát cơm đầy ắp mà Thiết Ngưu vừa xới cho mình, khẽ cằn nhằn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ân cần gật đầu, nhưng tay vẫn không ngừng gắp: "Trời nóng, ngươi cố ăn vài miếng rau thanh đạm với ít cơm ngũ cốc, ta thấy cơm hôm nay hấp cũng khá được."

Thang Hiển Linh nhìn dáng vẻ đó của Thiết Ngưu, đành cắn răng ăn thêm mấy miếng, chứ nếu không ăn hạt cơm nào mà chỉ lo uống nước, quay đi quay lại Thiết Ngưu lại lo sốt vó lên mất. Cậu lẩm bẩm: "Thôi được rồi, ăn thì ăn, nhưng phải uống chè đậu xanh trước đã, kẻo lát nữa nó hết lạnh!"

Kết quả là...

Cái gọi là chè đậu xanh ướp lạnh lại ấm ấm. Thang Hiển Linh nhấp một ngụm, mở nắp ấm nhìn vào bên trong: chẳng thấy một mẩu đá nào, thậm chí không chắc là người ta có cho đá vào hay không, mà giá cả thức ăn trên thuyền thì chẳng rẻ rúng gì.

"Ta sẽ ăn cơm tử tế mà, mấy ngày trước chưa quen sóng nước thôi, giờ quen rồi là ổn." Thang Hiển Linh rót cho Thiết Ngưu một chén, đồ đã mua rồi không thể bỏ phí, cậu nếm thêm một ngụm: "Cũng không tệ lắm, bên trong chắc có bỏ chút đường mạch nha, người nếm thử xem."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn đang định nổi cáu vì ấm chè không như ý, nhưng thấy phu lang dỗ dành mình như vậy, hắn liền gật đầu bảo tốt, cơn giận cũng tan đi quá nửa.

"Ra ngoài đường, ngày hè ai nấy đều khô nóng, hỏa khí lớn, thôi thì thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện." Thang Hiển Linh vừa ăn cơm vừa chiêu chè đậu xanh, cảm giác cũng không đến nỗi nào.

Thế nhưng, cách đó không xa, một vài hành khách cũng bắt đầu oán thán thức ăn tệ, nước giải khát chẳng có chút đá nào, phí cả tiền bạc. Có người đòi đi tìm đầu bếp tính sổ, người đi cùng can không được đành phải đi theo. Chẳng mấy chốc, phía nhà bếp ở đuôi thuyền đã xảy ra cãi vã lớn. Có người hét lên:

"Ngươi còn dám cầm hung khí động đao động thương sao?"

Một giọng nói thô lỗ đáp trả: "Thích uống thì uống, không uống thì biến! Nói nhiều nữa ta cho thêm ít gia vị vào bát của ngươi bây giờ!"

Thang Hiển Linh: "..."

Lần này thì thật sự nuốt không trôi nữa rồi. Vốn dĩ định bớt một chuyện, nhưng gã đầu bếp trên thuyền này quá sức kiêu ngạo, dám cả gan đe dọa thực khách trắng trợn như thế.

"Qua đó xem thử đi." Thang Hiển Linh buông đũa.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng không ăn nữa, hai người cùng tiến về phía đuôi thuyền.

Lời đe dọa của gã đầu bếp đã châm ngòi cho sự phẫn nộ của không ít hành khách. Người thì can ngăn vì thấy gã đang cầm đao, người thì sợ hãi chui tọt vào phòng, nhưng cũng có những người tính tình nóng nảy, chỉ thẳng mặt gã mà mắng: "Ngươi nói cái gì đó? Định thêm cái gì vào hả?"

Gã đầu bếp là một gã tráng hán bặm trợn, nghe vậy chẳng mảy may sợ hãi, còn mặt dày càn quấy: "Gia vị gì? Ta nói hồi nào? À à... nhớ rồi, ta bảo là sẽ cho ngươi thêm nhiều đậu xanh, thêm chút đá nữa, sao nào?"

Cái kiểu đổi trắng thay đen này thật quá nực cười. Ngữ khí lúc nãy của gã rõ ràng là đe dọa sẽ động tay động chân làm chút chuyện bẩn thỉu trong thức ăn, giờ lại lấp l**m bằng cái cớ ấy.

"Ngữ khí lúc nãy của ngươi không phải như thế." Thang Hiển Linh lên tiếng.

Cậu vốn không muốn nhiều chuyện, nhưng hai vị hành khách kia lên tiếng cũng là đòi lại công bằng cho tất cả mọi người. Ngay cả Thiết Ngưu nhà cậu cũng bị hố tiền khi bỏ giá mua băng để uống mà chỉ nhận lại một ấm chè đậu xanh nguội ngắt đấy thôi.

Gã đầu bếp béo nhìn sang, thấy người lên tiếng là một tiểu phu lang trắng trẻo thì định vung dao trong tay lên hù dọa. Chỉ có điều, dao còn chưa kịp vung tới cái thứ hai thì đã bị một bàn tay cứng như sắt đoạt mất.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cầm lấy con dao phay, lạnh lùng nói: "Ngươi vừa bán cho ta ấm chè đậu xanh bảo là đá lạnh, từ lúc mua đến giờ chưa đầy nửa tuần trà, đá làm sao tan nhanh thế được? Trả lại tiền."

"Đúng, trả lại tiền!" Vị thực khách lúc đầu tới đòi công bằng cũng lên tiếng phụ họa.

Gã đầu bếp nhìn kỹ thần sắc của vị tiểu lang quân trẻ tuổi trước mặt. Gã làm bếp lâu năm, sức lực vốn không nhỏ, vậy mà tiểu lang quân này nhìn thư sinh là thế, lại có thể đoạt dao trong tay gã chỉ trong chớp mắt. Cân nhắc thiệt hơn, gã rốt cuộc không dám gây gổ thêm, chỉ hừ lạnh một tiếng: "Được, được lắm, ta nhớ kỹ bốn người các ngươi rồi."

Thang Hiển Linh: "..."

Thôi xong, cái gã này nhất định là đang tính kế để cho thứ không xác định vào đồ ăn của bọn họ đây mà. Vốn dĩ cơm nước đã khó nuốt, giờ bảy tám ngày tới biết ăn làm sao!

Tiền cuối cùng cũng đòi lại được, nhưng hai vị khách lúc đầu thu tiền xong cũng chẳng vui vẻ gì, chân mày cứ nhíu chặt lại vì cùng chung nỗi lo với Thang Hiển Linh.

"Tô huynh, vừa rồi là do ta quá nóng nảy. Nghe gã đầu bếp nói thế, mấy ngày tới chuyện ăn uống của chúng ta biết tính sao đây, là ta liên lụy huynh rồi."

Người đồng hành cười khổ một tiếng: "Sao lại trách đệ được, rõ ràng là hắn sai trước. Nhưng đồ ăn này đúng là... chúng ta phải tìm cách khác thôi. Ta còn chút lương khô, nhưng không thể cầm cự nổi bảy tám ngày đường."

Hai người họ bàn bạc vài câu, rồi quay sang nhìn phu phu Thang - Hoàng Phủ. Một người chắp tay tạ lỗi, nói là đã liên lụy đến hai vị.

"Các huynh lên tiếng đòi công bằng, gã mới chịu trả tiền cho phu phu ta đấy chứ." Thang Hiển Linh xua tay, ý bảo không trách móc gì họ, dù sao có người chính trực đứng ra cũng là chuyện tốt. "Nhưng trước mắt phải nghĩ cách thôi, mấy ngày tới không thể ăn cơm của nhà bếp này được."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng: "Để ta đi hỏi quản sự xem sao. Chúng ta bỏ chút tiền mua than củi, gạo mì rồi tự nấu lấy, xem hắn đòi bao nhiêu."

"Thế thì đắt lắm, lại còn phiền phức nữa." Vị khách tên Quan Hải càng thêm áy náy.

Tô Trí Hiên nói: "Quan Hải huynh, giờ cũng chẳng còn cách nào khác, không thể nhịn đói bảy tám ngày được." Rồi hắn nhìn về phía vị lang quân cao lớn, chắp tay báo danh tính quê quán: "Vẫn chưa hỏi danh tính của tráng sĩ?"

Nhìn người này có vẻ biết võ nghệ, hắn và Quan Hải đều là thư sinh, gặp phải chuyện này thì đi theo phu phu nhà này để ôm đoàn giải quyết chuyện ăn uống là đáng tin cậy nhất.

"Hoàng Phủ Thần." Thiết Ngưu đáp.

"Thang Hiển Linh."

Sau cùng, cách của Hoàng Phủ Thiết Ngưu quả nhiên khả thi. Gã quản sự kia chỉ nhìn tiền chứ không nhìn người, ra ngoài làm ăn là để kiếm lời, có người sẵn sàng chi thêm tiền để mua gạo mì rau dưa tự nấu thì gã đồng ý ngay vì chuyện nhỏ ấy mà. Quản sự chẳng dại gì mà đi bênh vực gã đầu bếp kia.

Tô Trí Hiên và Quan Hải nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngặt nỗi cả hai đều không biết nấu nướng.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo: "Để ta làm cho." Hắn không muốn Hiển Linh phải động tay chân, trên thuyền vừa nóng vừa xóc nảy, chỉ cần nấu sao cho no bụng là được, làm khổ phu lang làm gì.

"Thật cảm kích Hoàng Phủ huynh quá. Thế này đi, huynh nấu gì chúng ta ăn nấy, chúng ta sẽ gửi huynh thêm phí nấu nướng." Tô Trí Hiên đề nghị.

Quan Hải cũng tán thành: "Không thể cứ thế mà sai bảo Hoàng Phủ huynh được."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng không khách sáo, khẽ gật đầu. Chuyện ăn uống trên thuyền coi như đã được định đoạt xong.