Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 104

Tiệm ăn phía trước đang lúc cao điểm, Thang Trân chỉ kịp nói với nam nhân nhà mình vài câu rồi lại vội vã chạy lên phụ việc.

Mọi khi toàn là người khác mời Lưu Bảo Giám, nhưng lần này ông lại là người đứng ra đãi tiệc nên ra tay cực kỳ hào phóng. Ông đã đặt phòng riêng từ hai ngày trước, yêu cầu làm bàn tiệc thịnh soạn, những món tâm đắc nhất của Thang lão bản đều được ông điểm tên hết thảy:

Nào là thịt kho tàu, sư tử đầu, sườn xào chua ngọt, vịt kho gừng, cá chiên, bí đỏ hấp, trứng bắc thảo...

Hai bàn tiệc bày biện thức ăn đầy ắp, trông vô cùng hoành tráng. Vì có nhiều món đã được chuẩn bị từ trước nên tốc độ lên món rất nhanh.

Nhờ những lời dặn dò vừa rồi của Thang lão bản mà Đồng tẩu và A Lương đã ổn định tâm lý. Khi lên món, họ thật sự không dám nhìn nhiều hay tò mò đánh giá, cứ bận rộn dọn xong là rút lui ngay chứ không nán lại trong phòng.

Lưu Bảo Giám còn chưa kịp nói gì thì vị thương nhân tóc xoăn mắt xanh ngồi bên cạnh đã lên tiếng. Vị này nói tiếng Vinh triều có chút lạ lẫm, phát âm từng chữ một: "Chậm đã."

Đồng tẩu và A Lương liền dừng bước, cung kính hỏi xem khách nhân còn yêu cầu gì thêm.

Nào ngờ, vị thương nhân kia rút từ bên hông ra một thỏi bạc rồi đưa tới.

Cả Đồng tẩu và A Lương đều sững sờ. Lưu Bảo Giám cười ha hả: "Đại nhân Puss thật là hào phóng, còn không mau nhận lấy."

Đồng tẩu tiến lên, hai tay nhận lấy thỏi bạc rồi nói lời cảm ơn, sau đó cả hai nhanh chóng rời khỏi phòng riêng.

"Nhiều thế này ư?" A Lương líu lưỡi kinh ngạc.

Đồng tẩu cảm thấy thỏi bạc này như đang nóng bỏng tay, cầm lấy chạy thẳng ra hậu viện cho Thang lão bản xem. Khi hai người rời đi, trong phòng riêng vọng ra tiếng trò chuyện rôm rả của Lưu Bảo Giám, nhưng không phải tiếng Vinh triều mà là thứ ngôn ngữ ngoại bang nào đó.

"Lão bản, vị khách trong phòng riêng vừa đưa cái này ạ." Đồng tẩu giơ nén bạc ra cho lão bản xem.

Thang Hiển Linh cũng không khỏi giật mình kinh ngạc. Tiệm ăn nhà cậu không phải chưa từng nhận tiền thưởng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ba lượng bạc, mà thỏi bạc trong tay Đồng tẩu lúc này chắc cũng phải gần mười lượng chứ chẳng chơi!

Thật là nhiều tiền quá.

Thôi Bá An đang ở trong sân bế Tứ ca nhi trêu đùa cũng nhìn thấy cảnh đó, trong lòng kinh ngạc không thôi. Gã vội đặt đứa nhỏ sang một bên rồi bước tới: "Vị khách nào mà ra tay hào phóng vậy?"

Đồng tẩu nhìn biểu cảm của lão bản một cái rồi mới dám đáp: "Là khách quen nhà mình, Lưu đại gia dẫn tới ạ. Nghe nói là vị đại nhân gì đó."

"Đại nhân Puss." A Lương nhanh miệng bổ sung.

Thang Hiển Linh thu lấy nén bạc, liếc nhìn nhị tỷ phu một cái rồi dặn dò Đồng tẩu và A Lương: "Đã là đại nhân, chắc hẳn họ có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Hai người đừng có tùy tiện ra vào phòng riêng, khi nào họ gọi thì hãy vào."

"Vạn nhất họ đang nói chuyện bí mật gì đó mà chúng ta vô tình nghe thấy, chỉ sợ rước họa vào thân."

Đồng tẩu và A Lương đều liên tục gật đầu, vội vàng chạy lên phía trước tiếp đón những khách khác.

Thôi Bá An quả thực trong lòng ngứa ngáy tò mò, rất muốn ra phía trước xem thử một phen. Nếu có thể kết giao được với hạng đại nhân vật này thì còn gì bằng, nhưng vừa nghe thê đệ nói vậy, gã thấy cũng có lý. Thôi Bá An chẳng rõ lai lịch người ta ra sao, vạn nhất chọc phải rắc rối thì khổ.

Thang Hiển Linh quay vào bếp tiếp tục bận rộn. Những lời vừa rồi thực chất là cậu cố ý nói cho nhị tỷ phu nghe để nhắc nhở. Cậu thầm nghĩ, Lưu đại gia có thể mời đối phương đến tiệm ăn nhà mình chiêu đãi, một là vì quan hệ giữa họ với Lưu Bảo Giám cũng khá tốt.

Thứ hai là chắc chẳng có đại sự gì, đơn thuần chỉ là tìm chỗ ăn uống ngon lành mà thôi.

Chứ nếu bàn chuyện đại sự bí mật thì tới tiệm nhà cậu làm gì, cái gọi là phòng riêng đó thực chất chỉ là vách ngăn đơn giản, chẳng hề cách âm. Chuyện trong phòng mà nói hơi to một chút là thực khách ngồi ở đại sảnh có khi cũng tham gia tương tác được luôn.

Quả nhiên đúng như dự đoán.

Thực khách ngồi ở đại sảnh thỉnh thoảng lại nghe tiếng xì xào huyên thuyên trong phòng vọng ra, thỉnh thoảng xen lẫn mấy câu tiếng Vinh triều đại loại như: "Ngon quá", "Thơm thật", "Lưu thúc, thúc đề cử đúng rồi đó", "Phải nói như vậy không?"... Những câu này thì ai cũng nghe hiểu, còn mấy tiếng líu lo kia thì chịu chết.

Một lúc sau, Thiết Ngưu vào bếp đưa thêm thực đơn.

Thang Hiển Linh tranh thủ lúc nhận đơn liền hỏi nhỏ Thiết Ngưu tình hình phía trước thế nào. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nhìn thấy vẻ mặt của phu lang là biết đầu bếp nhà mình cũng đang tò mò lắm, hắn mỉm cười nói: "Ta đứng ở quầy thu ngân mà vẫn nghe thấy trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng khen ngon đấy."

"Hắc hắc." Thang Hiển Linh khoái chí, "Ta cứ lo khẩu vị mỗi nơi mỗi khác, người ngoại bang chắc gì đã thích đồ ăn của mình, giờ nghe họ thích là tốt rồi."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghiêm túc khẳng định: "Là thích thật đấy, ta nghe ra được, không phải họ nói khách sáo đâu."

Thang Hiển Linh lúc này mới hoàn toàn yên tâm. Cậu nhanh tay đưa một đĩa bánh hạnh nhân qua: "Cầm lấy, tặng thêm đĩa điểm tâm này cho phòng riêng đó đi."

Người ta ra tay hào phóng, thưởng một lúc tám lượng bạc, tặng thêm hai phần điểm tâm cũng là lẽ đương nhiên.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng khay điểm tâm đi ra phía trước.

Hai bàn tiệc trong phòng riêng này ăn một mạch kéo dài hơn hai canh giờ, chủ yếu là thời gian họ ngồi hàn huyên tâm sự. Đám người này còn tự mang theo rượu riêng, Đồng tẩu và A Lương thỉnh thoảng vào dọn bớt đĩa trống, lúc trở ra lại ríu rít kể với lão bản ở sau bếp: "Mấy vị khách đó uống rượu bằng cái ly riêng của họ cơ."

"Cái ly đó đẹp lắm, trong suốt như băng đá ấy, rượu bên trong thì lại màu đỏ, trông lạ lùng vô cùng."

"Còn có cả chén rượu màu xanh đậm nữa cơ."

Thang Hiển Linh thầm đoán đối phương đang uống rượu vang, cậu còn cao hứng ngâm một câu thơ: "Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi, chắc là họ dùng ly thủy tinh rồi."

Đồng tẩu và A Lương nghe vậy càng thêm sùng bái nhìn lão bản. Lão bản nhà mình sao mà cái gì cũng biết thế không biết!

Thang Hiển Linh: Đắc ý chống nạnh.jpg.

Đến lúc chạng vạng tính tiền, nhóm người này vốn dĩ đã cao lớn, giờ uống rượu vào mặt đỏ gay, giọng nói cũng oang oang. Tiếng Vinh triều nói không thạo nên họ cứ dùng tiếng mẹ đẻ mà quát tháo, trông qua thì có vẻ dọa người, nhưng thực tế cả nhóm không hề say rượu làm càn hay quấy phá. Lưu Bảo Giám đứng ra kết toán tiền nong, còn vị đại nhân Puss kia thì vỗ bành bạch vào vai Lưu Bảo Giám, sau đó hào sảng tháo túi tiền bên hông xuống, mở miệng túi rồi trút "loảng xoảng" lên mặt bàn gỗ ...

Toàn là phỉ thúy xanh biếc, mã não đỏ tươi, viên nào viên nấy to tròn như hạt nhãn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn thấy cảnh tượng đó, vội vàng xua tay: "Khách quý, buổi trưa ngài đã đánh thưởng rất nhiều rồi. Tiểu đ**m của chúng ta chỉ mong ngài ăn ngon miệng là được, không cần phải thưởng thêm nhiều thế này đâu ạ."

"Tiệm tốt, đồ ăn ngon." Puss xua xua tay, giọng lơ lớ: "Cầm lấy đi."

Lưu Bảo Giám cười ha hả bảo: "Thiết Ngưu cứ cầm lấy đi, mấy thứ này đều là đặc sản bên phía đại nhân Puss cả đấy." Ông liếc mắt nhìn qua, thấy thủy ngọc cũng bình thường, vốn là loại người dân bên đó hay dùng, thậm chí còn chưa thèm đục lỗ để xỏ dây.

Nói xong, cả nhóm người nọ ồn ào kéo nhau rời đi.

Đợi đám người kia đi khỏi, thực khách trong tiệm mới bắt đầu rôm rả bàn tán. Có người tò mò hỏi tiểu lão bản: "Vị người ngoại quốc vừa rồi cho cái gì thế?"

Chẳng đợi Hoàng Phủ Thiết Ngưu kịp trả lời, một vị khách ngồi cạnh đã lên tiếng: "Ngươi không nghe Lưu Bảo Giám nói sao, là đặc sản nước người ta đấy."

"Ta thì thấy giống đá quý hơn."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhặt hai viên có phẩm cấp bình thường đưa cho mọi người cùng xem.

"Hóa ra là ngọc thạch, nhìn không được trong cho lắm"

"Nước ngọc chưa đủ độ"

"Có cho không mà cứ chê bai cái gì"

"Mấy người ngoại bang này chẳng có lễ nghi gì cả, giọng nói thì oang oang thô lỗ, nhưng được cái ra tay hào phóng thật."

Thôi Bá An nghe tiếng tính tiền vang động cả tiệm cũng chạy ra xem náo nhiệt. Gã đứng ngoài quan sát, nghe thấy thực khách ở đại sảnh bình phẩm như vậy thì không khỏi thầm nghĩ: Mấy vị khách này cũng chẳng phải dạng vừa, thế mà cũng nhìn ra được phẩm cấp, nước ngọc, giọng điệu lại chẳng có vẻ gì là quá vồ vập coi như bảo vật.

Chứng tỏ họ đều là những người có kiến thức, có của ăn của để.

Hắn không ngờ tiệm ăn nhỏ của thê đệ mình mà khách đến toàn hạng phi phú tức quý.

Bữa tối hôm đó, cả gia đình cùng với người làm quây quần ăn cơm ngoài sân. Vẫn là Tiểu Mễ xuống bếp, cơm nước được chia theo suất, ai ăn phần nấy. Thang Hiển Linh ngồi tại bàn, nghe nhị tỷ phu cứ hết hỏi đông lại hỏi tây.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là một ngày bán được mấy bàn, đón bao nhiêu khách, ngày nào cũng có người thưởng bạc hay sao, cái tiệm này dựa vào tiền thưởng chắc một tháng thu nhập không ít nhỉ?

Thôi Bá An nhẩm tính: Nếu ngày nào cũng được thưởng như thế, khéo còn kiếm bộn hơn cả cửa hàng nhà gã.

"Làm gì có chuyện ngày nào cũng vậy, đây cũng chỉ là tiệm ăn tầm thường thôi. Vị Lưu đại gia kia vốn có chút thân phận nên mới cho nhiều thế, chứ nếu ông ấy tự đi ăn một mình thì cũng không cho tiền thưởng đâu." Thang Hiển Linh giải thích.

Thôi Bá An trong lòng nhẹ nhõm hẳn, gã tự nhủ đúng là vậy, làm sao mà ngày nào cũng có người vung tay thưởng tám lượng, mười lượng bạc được.

Lại nhắc đến chỗ ngọc thạch mã não kia...

"Cứ cất đấy đã, để xem mẹ và Hiển Linh thích kiểu gì, sau này tìm thợ thủ công đánh cho vài món trang sức," Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.

Thang Hiển Linh gật đầu lia lịa tán thành.

Tưởng Vân vốn định bảo mình không cần, nhưng thấy Hiển Linh gật đầu, lại liếc sang thấy bộ dạng của Bá An, bà liền cười xòa: "Vẫn là Thiết Ngưu nghĩ chu đáo. Ta gả cho nhạc phụ con mấy mươi năm, sống hơn nửa đời người rồi mà cũng chưa có lấy một món trang sức ra hồn."

"Nên thế ạ, nhạc mẫu vất vả nửa đời người, làm chút trang sức là chuyện nên làm," Thôi Bá An phụ họa theo.

Thang Hiển Linh vốn không thích đeo trang sức khi làm việc vì vướng víu, nhưng nhị tỷ phu cứ hỏi han đủ điều khiến cậu phát phiền. Kiểu hỏi này chẳng khác nào muốn đào tận gốc rễ sổ sách nhà người ta, cậu chỉ muốn thốt lên: "Hay là đưa luôn sổ sách cho ngươi xem nhé?" cho rảnh nợ.

Nghĩ thầm là vậy, nhưng ngoài mặt cậu vẫn thản nhiên tiếp tục ăn cơm.

Thang Trân ngồi bên cạnh, cơm nước xong xuôi mà mặt mày đỏ bừng vì xấu hổ. Nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, mấy lần định lên tiếng bảo trượng phu đừng hỏi nữa. Nếu cha nàng còn sống, hỏi những lời này chắc chắn ông sẽ nổi trận lôi đình. Trước đây từng có chuyện tương tự, cha nàng đã mắng cho một trận vì nam nhân của nàng lôi kéo cả tam muội phu vào mấy chuyện không đâu, khiến ông cụ giận đến mức đuổi khéo cả hai.

Tam muội phu vốn tính khí nóng nảy, sau lần đó mấy năm liền không bước chân tới nhà ngoại. Nam nhân nhà nàng thấy vậy lại bảo: "Hắn ta đã không đến, nếu ta lại đến thì chẳng hóa ra ta kém cỏi, không có cốt khí bằng hắn sao?"

Thế là gã cũng tuyệt tích không tới luôn.

Những chuyện cũ rích đó, vốn dĩ Thang Trân đã lờ mờ quên đi, chẳng hiểu sao lúc này mọi chi tiết lại hiện về rõ mồn một. Nam nhân của nàng cứ hỏi, hỏi đến mức cha nàng phát phiền. Cha vốn cực kỳ ghét người khác họ lại cứ tơ hào, dòm ngó chuyện làm ăn của cửa tiệm, đừng nói là người ngoài, ngay cả phận con gái như các nàng cũng chẳng được phép hỏi nhiều.

Nàng nhớ lại, mỗi khi nàng muốn về thăm nhà, gã lại thoái thác đường xa, vất vả, rồi lại tốn kém...

Nàng đã dặn Thôi Bá An là cha không thích ai nhắc chuyện tiền nong kiếm được bao nhiêu, nhưng hắn cứ nhất quyết phải hỏi cho bằng được. Cuối cùng, cha nổi giận đuổi người, không cho họ đến nữa. Thang Trân nghĩ đến đây bỗng sững sờ, chẳng phải chuyện đó lại đúng ý gã sao?

Suốt mấy năm sau đó, mỗi bận Tết nhất, nàng đòi về nhà ngoại thì Thôi Bá An lại bồi thêm một câu: "Tam muội phu chắc chắn không về đâu, cha nàng cũng bảo không cần chúng ta tới mà." Từ đó, nàng chẳng còn đường về nhà mẹ đẻ.

Lần này Thôi Bá An tới, trong nhà không đủ chỗ ngủ. Thang Hiển Linh định đi thuê phòng bên cạnh vì vẫn còn trống hai gian, nhưng Thôi Bá An đã nhanh nhảu gạt đi: "Vẽ chuyện phiền phức làm gì, mọi người buôn bán vất vả cả ngày rồi, ta cứ ở nhà chính ngủ tạm một đêm là được."

Thang Hiển Linh: ...?

Nhà chính làm gì có giường, chỉ có cái sập mới mua thôi. Cái giường La Hán trước đó đã dọn sang phòng mẹ cho ba chị em ngủ. Thang Hiển Linh vốn thích ngồi kiểu ghế sofa, từ ngày dọn giường đi thấy không quen vì thiếu chỗ ngả lưng, thế là Hoàng Phủ Thiết Ngưu bảo mua thêm cái mới.

Thang Hiển Linh nhẩm tính nhà cũng dư dả, mua một cái cho thoải mái cũng chẳng sao. Thế là chiếc sập mới này hiện tại lại thành chỗ ngủ cho Thôi Bá An.

Thang Hiển Linh tự an ủi: Thôi không sao, dù sao gã cũng chỉ ở lại vài ngày là đi thôi.

Quả thực đúng là như vậy, Thôi Bá An lần này tới đón vợ con cũng không tiện ở lại lâu vì còn phải về lo việc buôn bán. Đêm đó, Thang Trân ân cần bưng nước ấm hầu hạ trượng phu rửa mặt, Thôi Bá An vừa lau mặt vừa hỏi han xem mấy tháng qua nàng ở nhà ngoại sống thế nào.

Thang Trân chỉ nhẹ nhàng đáp: "Mọi chuyện đều tốt cả."

Đêm cuối, hai vợ chồng cùng mấy đứa nhỏ chen chúc nhau ngủ trên chiếc giường La Hán mới mua ở nhà chính.

Đến ngày thứ ba, cả gia đình phải khởi hành. Thang Hiển Linh tranh thủ lúc sáng sớm làm thêm ít điểm tâm cho họ mang theo, lại thêm cả bánh nướng giòn của Thôi Đại Bảo, thịt kho đậm đà cùng một ít quà cáp đáp lễ từ đợt Tết. Tưởng Vân còn tỉ mẩn thu xếp cho Thang Trân nửa xấp vải vóc và một chiếc quạt xếp tinh xảo do nhà họ Vệ tặng.

Thang Trân nhất quyết không nhận chiếc quạt, bảo rằng: "Cái quạt này con mang về chắc chắn sẽ làm hỏng mất, thôi cứ để lại ở nhà, sau này Tết nhất con dẫn bọn trẻ về, tụi nó còn có cái mà chơi."

Nhưng đây là quạt dùng cho mùa hè, mùa đông mang ra quạt làm chi? Tưởng Vân trong lòng đầy sầu muộn, cuối cùng không lay chuyển được con gái nên đành gật đầu, thay chiếc quạt bằng đủ loại chỉ thêu màu sắc: "Ba đứa nhỏ đi theo Tam Nương và Trâu Lăng học thêu thùa, vẽ mẫu, chúng nó thích mấy thứ này lắm. Con cứ cầm về cho tụi nó luyện tay nghề, mấy thứ này thì đừng từ chối nữa."

Ngoài ra, những bộ quần áo mới mà Tưởng Vân và Thang Hiển Linh mua cho mấy đứa trẻ trong thời gian ở đây cũng được xếp gọn gàng mang theo.

Tính ra cũng thu dọn được hai bao lớn đồ đạc. Thôi Bá An đứng chờ bên ngoài tỏ ra rất kiên nhẫn, tuyệt nhiên không một lời hối thúc.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cùng Thang Hiển Linh giúp nhị tỷ khuân vác đồ đạc lên xe ngựa. Ba cô con gái nhỏ quyến luyến không rời, cứ níu chặt lấy vạt áo của Ngũ a thúc. Tứ ca nhi nằm trong lòng mẹ, đôi mắt tròn xoe như quả nho đen láy cứ nhìn chăm chằm vào cậu.

Thang Hiển Linh trong lòng chua xót vô cùng, cậu thầm nghĩ, cuộc hôn nhân này của nhị tỷ, đến bao giờ mới thấy ngày bình yên đây? Kể cả việc phải nuôi mấy đứa trẻ này, cậu cũng cam lòng.

"Lên xe đi, lên xe cả đi." Tưởng Vân mắt đỏ hoe, cố kìm nén nước mắt mà giục giã. Bà sợ nán lại lâu quá, bà lại không nỡ để Nhị Nương đi.

Thang Trân gật đầu, ôm con lên xe, vừa yên vị thì nước mắt đã lã chã rơi xuống.

Thang Hiển Linh đứng dưới xe, mơ hồ nghe thấy tiếng Tứ ca nhi bập bẹ từng chữ: "Tô... ô ô... thúc."

Trời đất ơi, đứa trẻ đã biết nói rồi! Thang Hiển Linh chạy theo xe gọi với lên: "Tứ ca nhi, Đại Nương, Nhị Nương, Tam Nương, Tết nhất định phải về thăm a thúc và bà ngoại đấy nhé!"

"Nhị tỷ, nhị tỷ phu đi thong thả!"

Thôi Bá An ngồi trên lưng con la gật đầu hứa hẹn: "Năm nay chắc chắn sẽ về, mọi người cứ yên tâm."

Tiếng xe và tiếng vó la "lộc cộc" dần xa, khuất hẳn nơi cuối phố.

Lúc này mới sáng sớm, chừng hơn 7 giờ, tiệm ăn vẫn chưa mở cửa, con ngõ nhỏ vắng lặng không một bóng người. Thi thoảng có vài người đi gánh nước ngang qua, thấy cảnh chia ly này cũng dừng lại hỏi han, quan tâm đôi câu.

Tưởng Vân lau nước mắt, khách khí đáp lời họ cho qua chuyện.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đặt tay lên vai phu lang, dìu cậu vào sân. Thang Hiển Linh thở dài: "Lúc đại tỷ với tam tỷ đi, ta cũng chẳng đến mức này. Tuy có chút không nỡ, nhưng trong lòng ta yên tâm." Mỗi người đều có con đường riêng phải đi, cậu hiểu rõ điều đó.

"Ta biết." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu.

Không phải Hiển Linh thiên vị nhị tỷ, mà là bởi đại tỷ và tam tỷ đều có khả năng tự lo liệu để cuộc sống tốt đẹp. Nếu một ngày nào đó, nhị tỷ cũng có thể làm chủ được đời mình, sống một cuộc đời thoải mái, Hiển Linh chắc chắn sẽ là người mừng rỡ nhất.

Nhị tỷ ở lại phụ giúp tiệm hơn ba tháng. Tối hôm trước, Thang Hiển Linh đã đưa tiền lương cho nàng, giọng điệu vô cùng cứng rắn: "Theo lý thì tiền lương phải kết theo tháng, nhưng ta biết nếu đưa trước chắc chắn tỷ sẽ không nhận, nên giờ ta đưa hết một thể."

"Ta tính lương cho tỷ giống như Thôi Đại Bảo, mỗi tháng một lượng rưỡi, tính tròn bốn tháng. Tỷ đừng có từ chối, tỷ là nhị tỷ của ta, chút tình nghĩa này là lẽ đương nhiên."

Đã là người một nhà, dành cho nhau chút ưu ái đặc biệt cũng là chuyện thường tình.

Thang Trân bị em trai chặn họng, chẳng biết nói gì hơn. Nàng tự nhủ mấy tháng qua mình ở đây cũng chỉ là đón tiếp khách, bưng trà rót nước, chẳng có gì vất vả. Cuối cùng, nàng mang theo sáu lượng bạc đó mà lên đường.

Ra khỏi thành Phụng Nguyên, xe ngựa hướng về phía Bắc. Đến trưa, xe dừng lại bên vệ đường nghỉ ngơi. Phu xe ngồi ăn bánh nướng, uống nước cầm hơi. Thang Trân bẻ bánh cho đám trẻ, kèm theo ít thịt kho đã thái sẵn chia cho ba chị em, rồi lại quay vào trong xe cho Tứ ca nhi bú mớm.

Thôi Bá An đang ngồi nghỉ dưới gốc cây, cất tiếng gọi: "Trân Nương."

"Chờ một lát." Thang Trân chỉnh đốn lại xiêm y rồi mới bước xuống xe.

Thôi Bá An đón lấy Tứ ca nhi, ẵm trên tay ước lượng một hồi rồi bảo thằng bé béo ra ít nhiều. Thấy nam nhân nhà mình âu yếm con trai, lòng Thang Trân cũng nhẹ nhõm hơn, nàng tiếp lời: "Chẳng phải sao, nó đã tròn một tuổi rồi đấy. Hôm thôi nôi, ở nhà còn làm lễ chọn đồ vật đoán tương lai cho nó nữa cơ."

"Một tuổi rồi à? Hèn chi ta thấy nặng trĩu. Mà tròn năm khi nào thế?" Thôi Bá An tặc lưỡi, chẳng mảy may nhớ đến ngày sinh của con, chỉ chăm chăm hỏi: "Thế lễ thôi nôi đó, đệ đệ với mẹ nàng không sắm sửa gì cho nó sao?"

Nụ cười trên môi Thang Trân cứng lại: "Thì có mũ đầu hổ với bàn tính nhỏ..."

"Không có đồ gì lớn à?" Thôi Bá An gạt phắt đi, ba cái thứ đồ chơi trẻ con ấy gã chẳng thèm để vào mắt.

Thang Trân nhỏ giọng: "Ta không muốn lấy. Vốn dĩ ở nhà ngoại ăn ở đã tốn kém rồi, mấy mẹ con ta chi tiêu không ít, đệ ấy còn mua thêm quần áo, dây buộc tóc với trâm cài cho ba đứa con gái nữa."

"Mấy thứ đó đáng bao nhiêu tiền! Hai ngày trước, đệ đệ ngươi chỉ riêng tiền thưởng nhận được đã tám lượng bạc rồi, còn đống đá quý kia nữa." Thôi Bá An nói, giọng đầy vẻ hâm mộ xen lẫn tị hiềm: "Mấy viên đá quý đó tính ra là đồ cho phụ nữ dùng, vậy mà cũng chẳng thấy chia cho ngươi hay cho Đại Nương lấy một viên."

Thang Trân định giải thích, nhưng rồi lại thôi. Giải thích để làm gì khi tâm trí gã chỉ đặt vào túi tiền của người khác?

Suốt quãng đường nghỉ ngơi, Thôi Bá An cứ hỏi đông hỏi tây về tiệm cơm họ Thang. Thang Trân vừa trả lời vừa thấy lòng mình lạnh dần. Mấy ngày nay, những lúc chỉ có hai vợ chồng, hắn chưa từng hỏi xem nàng và các con sống thế nào, có khỏe không, có cực khổ gì không.

"... Đệ đệ ngươi có đưa tiền cho ngươi không?"

Thang Trân lỡ miệng, "ừ" một tiếng: "Đêm qua hắn có đưa, lúc đó ngươi ngủ rồi nên ta không muốn đánh thức. Sáng nay bận quá ta cũng quên khuấy mất."

Thôi Bá An vốn tin tưởng vào sự thật thà, nghe lời của vợ, vì nàng chưa bao giờ dám nói dối gã lấy một lời. Gã hỏi ngay: "Bao nhiêu?"

"Ba lượng." Tim Thang Trân đập loạn nhịp trong lồng ngực. Đây là lần đầu tiên nàng nói dối nam nhân của mình. Nói xong, nàng vội vàng chìa tay đón lấy Tứ ca nhi: "Để ta bế nó cho, nó mới bú xong, một lát nữa sợ lại trớ ra."

Thôi Bá An vừa nghe thấy "trớ" là vội vàng đưa đứa bé qua ngay, sợ bẩn hết bộ quần áo trên người.

"Đệ đệ ngươi xem ra cũng hào phóng đấy chứ."

Thang Trân gật đầu bừa. Lúc nãy đầu óc nàng rối bời, em trai rõ ràng đưa sáu lượng, nhưng khi Bá An hỏi, nàng lại nhớ đến lời mẹ dặn, rồi lại nghĩ đến việc gã chẳng nhớ nổi sinh nhật con... mớ suy nghĩ hỗn độn đó khiến nàng buột miệng báo con số ba lượng.

"Tiền đâu rồi?" Thôi Bá An hỏi dồn.

Thang Trân lắp bắp: "Trong bao quần áo, ta quên mất rồi, để ta đi tìm." Tâm nàng treo ngược lên cành cây, vạn nhất Bá An nhìn thấy sáu lượng thì sao? Ba lượng còn lại nàng phải giấu vào đâu? Sau này biết giải thích thế nào?

May mắn thay, Thôi Bá An vốn ngại động vào đống đồ đạc lỉnh kỉnh của phụ nữ, gã xua tay: "Không vội, lúc nào tìm thấy thì đưa cho ta bảo quản. Ngươi là đàn bà con gái lại mang theo con nhỏ, trên người đừng có giấu nhiều tiền quá làm gì."

"Ta biết rồi." Thang Trân chột dạ, lúc này gã nói gì nàng cũng chỉ biết ngoan ngoãn phục tùng.

Thôi Bá An thấy vợ mình vẫn biết điều như cũ thì càng thêm đắc ý và hài lòng. Gã đâu biết rằng, vết rạn nứt đầu tiên trong lòng Thang Trân đã bắt đầu hình thành từ chính sự tính toán chi li và vô tâm của mình.

. . . . . . . . . . .

Tiệm ăn nhà họ Thang dạo gần đây lại đổi món mới cho quầy đồ ăn sáng.

Thôi Đại Bảo làm theo lời lão bản, sắp xếp lại bố cục gian hàng. Hai chiếc lò nướng được đẩy lùi ra phía sau, cánh cửa thông với hậu viện cũng được mở toang để gió lùa trước sau cho mát mẻ, bằng không hơi nóng hầm hập từ lò bánh nướng tỏa ra sẽ khó lòng chịu nổi.

Sát bức tường phía trước tiệm kê một chiếc bàn hẹp dài, bên trên bày đủ loại rau trộn đã được chế biến sẵn. Lão bản dặn rồi, không nhất thiết phải cố định món nào, cứ đưa ra thử hết để xem khẩu vị thực khách ra sao mà điều chỉnh, mùa nào thức nấy, rau gì vào vụ thì đem ra trộn rau đó.

Món thì thái sợi, món thì cắt lát, lại thêm cả món cơm cháy chiên giòn mà lão bản tâm đắc. Thôi Đại Bảo giờ cũng đã thành thục món này: gạo tẻ trộn với gạo kê đem đồ chín, thêm chút bột mì, trứng gà và gia vị rồi nhào như nhào bột, cán mỏng, cắt thành từng miếng nhỏ rồi thả vào chảo dầu chiên vàng rộm, cuối cùng rắc thêm chút bột ngô thù du để dậy mùi thơm nồng.

Giữa tiệm đặt một chiếc bàn khác, bên trên là chậu thịt kho nước dùng đậm đà và một tấm thớt gỗ dày dặn. Đây chính là khu vực Thôi Đại Bảo dùng để chuẩn bị món bánh kẹp thịt cho khách.

Vừa mở cửa tiệm, bên ngoài đã có thực khách đứng chờ sẵn từ bao giờ.

"Tuần trước bảo không bán bánh nướng nữa, lại còn úp úp mở mở chẳng nói là bán gì, hôm nay ta phải đến xem xem rốt cuộc trong hồ lô nhà ngươi bán món gì nào." Chương Minh trêu chọc, nhưng vừa nhìn thấy cách bày biện bên trong thì không khỏi kinh ngạc: "Gì thế này? Định bày tiệc ngồi ăn luôn trong tiệm đấy à?"

"Cũng không đúng, chỗ này làm gì có chỗ mà ngồi." Một vị khách khác tiếp lời.

Thôi phụ tươi cười hớn hở giải thích: "Hôm nay tiệm chúng ta bán bánh nướng kẹp thịt và kẹp rau. Riêng món bánh nướng kẹp rau này chỉ có bốn văn tiền một cái thôi, các vị cứ tự nhiên mà gắp, muốn ăn bao nhiêu rau tùy ý."

"Ồ? Bốn văn tiền thôi sao?" Thực khách ồ lên kinh ngạc. Sao nhà họ Thang lại có món rẻ thế này. À mà cũng đúng, bánh nướng nhân đậu đỏ trước đây cũng bán bốn văn một cái đấy thôi.

Thực khách vây quanh bàn nhìn kỹ các loại đồ ăn, bát nào bát nấy đầy ắp: bắp cải trắng thái sợi, củ cải trắng, măng tây, dưa chuột cắt lát, khoai tây sợi, đậu que muối cắt hạt lựu nhưng có một bát trông lạ hoắc, chẳng ai nhận ra là món gì.

"Cái gì đây hả thúc?"

Thôi phụ đáp lời: "Cơm cháy đấy, làm từ gạo tẻ với gạo kê trộn bột rồi chiên lên." Ông không quên nhắc nhở thêm: "Món này có chút k*ch th*ch, hơi cay đấy nhé, ai không ăn được cay thì tuyệt đối đừng cho vào."

"Cho ta một cái bánh kẹp rau trước nào, để ta tự gắp, trò này có vẻ thú vị đấy." Chương Minh hào phóng đưa ra bốn văn tiền.

Thôi Đại Bảo cười hớn hở. Y vốn đã quá quen tính vị khách này, liền nhanh tay nhặt một cái bánh nóng hổi vừa ra lò từ trong sọt. Sau mấy ngày luyện tập nướng bánh, đôi bàn tay Thôi Đại Bảo giờ đã da dày thịt béo, chẳng ngại hơi nóng, cầm dao rạch nhẹ một đường trên thân bánh tạo thành cái túi nhỏ, rồi lót giấy dầu cẩn thận đưa cho Chương Minh: "Của ngài đây, mời ngài sang bên cạnh gắp rau."

"Cái tên này." Chương Minh cười mắng một câu rồi tiến về phía bàn rau trộn. Hắn quan sát một lượt, toàn là những loại rau mùa vụ bình dân, chẳng có gì đắt đỏ, món quý giá nhất chắc chính là cái bát cơm cháy kia. Hắn bắt đầu hạ đũa.

Món này một ít, món kia một tẹo, tính ra mỗi thứ hắn gắp chẳng bao nhiêu, vậy mà chỉ một loáng, cái bánh đã căng phồng lên, không thể nhồi thêm được nữa...

"Ngài thử xem, cuối cùng múc thêm một thìa cơm cháy nữa, để cơm cháy lên trên cùng ăn cho giòn." Thôi Đại Bảo nhiệt tình gợi ý.

Chương Minh nghe theo, múc thêm một thìa cơm cháy phủ lên trên cùng của cái bánh kẹp rau vốn đã đầy ắp. Nhìn cái bánh lúc này thực sự rất lớn, ước chừng chỉ cần ăn một cái là đủ no đến tận trưa.

Hắn cắn một miếng thật lớn. Đầu tiên là chạm vào lớp vỏ bánh, bánh nhà họ Thang làm thì đúng là tuyệt nhất, lớp vỏ bên ngoài xốp giòn, nếm kỹ còn thấy thoang thoảng mùi hương liệu nhàn nhạt, cảm giác dù chỉ ăn bánh không thôi thì càng nhai cũng sẽ càng thấy thơm. Sau đó là đến lớp rau, mỗi loại rau mang một hương vị riêng, hòa quyện lại tạo nên sự phong phú cực kỳ.

Rõ ràng toàn là những loại rau tầm thường, nhưng khi kẹp vào bánh lại mang đến hương vị thơm ngon đến lạ lùng.

Nó không phải kiểu hương thơm nồng nàn, choáng ngợp ngay lập tức như bánh nướng, mà là kiểu ăn một miếng lại muốn thêm miếng nữa, càng ăn càng thấy thấm. Cơm cháy giòn tan mang theo hương gạo, cả cái bánh hội tụ đủ mọi cung bậc từ mềm mại của ruột bánh đến xốp giòn của vỏ và cơm cháy, cảm giác trong miệng vô cùng thỏa mãn.

Cũng có người chỉ vào nồi thịt đang bốc khói nghi ngút, tò mò hỏi Thôi Đại Bảo: "Đây là thịt à?"

"Đúng vậy, là bánh kẹp thịt." Thôi Đại Bảo nhiệt tình giới thiệu, "Thịt kho lâu nước dùng đậm đà, thành Phụng Nguyên này chỉ có nhà ta là độc nhất vô nhị, sáu văn tiền một cái."

Sáu văn tiền thật sự không hề đắt, dù sao thì cũng là món mặn, lại là thịt heo được tuyển chọn kỹ càng.

"Cho ta một cái!"

Thôi Đại Bảo vẫn thao tác thành thục: lấy bánh, rạch miệng, sau đó bắt đầu băm thịt. "Thịt này phải có cả nạc lẫn mỡ ăn mới là ngon nhất, nhưng nếu vị khách nào không ăn được mỡ thì ta chuyên chọn phần nạc cũng được."

"Thế có được lấy toàn mỡ không?" Một vị thực khách khác chen vào hỏi.

Thời đó, thịt mỡ mới được coi là đồ tốt, là quý giá vì nhiều nước luộc, ăn vào mới thấy đã cái bụng.

Thôi Đại Bảo cười đáp: "Ăn thuần mỡ thì không được đâu, ngấy lắm. Để ta trộn lẫn nạc mỡ cho ngài, ngài cứ nếm thử một lần là biết."

Đều là người cùng phường cùng ngõ, mọi người đều tin tưởng vào tay nghề và cái tâm của nhà họ Thôi nên ai nấy đều hào hứng gật đầu.

Chương Minh đang gặm dở cái bánh kẹp rau cũng không nỡ rời đi, cứ đứng bên cạnh chăm chú nhìn Thôi Đại Bảo làm bánh kẹp thịt. Miếng thịt được hầm mềm nhừ, băm nhỏ đều tay, Thôi Đại Bảo dùng sống dao gạt nhẹ một cái là cả mớ thịt đầy đặn chui tọt vào lòng bánh. Cuối cùng, y cầm chiếc muỗng nhỏ, múc một ít nước canh thịt đậm đà rưới vào bên trong.

Mùi thơm nồng nàn tỏa ra khiến ai nấy đều phải nuốt nước miếng.

Chương Minh bỗng thấy hối hận, lại muốn ăn thêm cả bánh kẹp thịt nữa.

"Thịt nhiều thật đấy!" Vị thực khách vừa nhận bánh reo lên đầy bất ngờ, "Ăn xong cái này chắc buổi trưa khỏi cần ăn cơm luôn quá."

"Thế thì do tửu lượng... à không, do sức ăn của ngươi kém thôi, nhưng phải công nhận lượng thịt cho vào thực sự rất hào phóng."

"Này, mau nếm thử xem vị thế nào, để ta còn biết đường mà chọn nên ăn thịt hay ăn rau."

"Ăn rau đi, sáng sớm ăn thịt sợ ngấy lắm..." Một người khác góp ý.

Vị thực khách cầm chiếc bánh kẹp thịt nóng hổi cắn một miếng thật lớn. Lớp vỏ bánh xốp giòn tan ngay trong miệng, tiếp đến là phần thịt ẩm mềm, béo mà không ngấy, hương thịt thơm lừng lan tỏa khắp khoang miệng. Ông ta vừa nhai vừa gật gù liên hồi: "Ngon tuyệt!!! Chẳng thấy ngấy chút nào cả. Cái món thịt heo hầm này... quả nhiên phải tin vào bản lĩnh chế biến của nhà họ Thang."

Lúc này mọi người mới sực nhớ ra, tiệm ăn nhà họ Thang trước đây từng bán cơm hộp, món thịt heo qua tay Thang lão bản thì đúng là biến hóa khôn lường, món nào cũng mang hương vị đặc sắc riêng.

Cái bánh kẹp thịt này làm sao mà không ngon cho được!

"Thật sự đấy, thơm quá đi mất."

Chương Minh nhìn cái bánh kẹp rau trên tay, lại nhìn sang đống thịt kho, thầm than trong lòng: "Biết thế nói sớm có phải tốt không... Thôi được rồi, để mai ta lại đến mua vậy!"