Trời tạnh ráo, nắng lại đẹp, cả nhà đều ngồi quây quần ngoài sân phơi nắng.
Tứ ca nhi đã được mười tháng tuổi, mấy ngày gần đây mới bắt đầu tập đứng. Bé vẫn chưa biết đi, chỉ cần người lớn đỡ là có thể đứng đó, dáng người nhỏ nhắn đứng tại chỗ hơi lảo đảo như sắp ngã, trông vô cùng xinh xắn và đáng yêu, khiến ai nhìn cũng thấy mến.
Vương Tố Tố nhìn bé mà lòng mềm nhũn, dang tay muốn ôm rồi thốt lên: "Sao mà đáng yêu thế này không biết."
Trương Hải Ngưu ghé sát lại, tò mò nhìn đứa bé trong lòng a cha mình. Vừa thấy bé, nó đã mở miệng gọi em trai. Thang Hiển Linh lúc đầu chưa phản ứng kịp, chỉ thấy có gì đó sai sai, Thiết Ngưu liền lên tiếng: "Tứ ca nhi phải gọi là thúc thúc."
"Dạ?" Trương Hải Ngưu ngẩn người, sau đó lập tức phấn khích reo lên: "Thằng bé gọi ta là thúc thúc sao!"
Thang Hiển Linh nhẩm tính một hồi rồi cũng vỡ lẽ: "Đúng rồi, ngươi gọi ta là ca ca, ta gọi nhị tỷ là nhị tỷ, ba chúng ta là ngang hàng. Tứ ca nhi là con của nhị tỷ ta, nên tất nhiên phải gọi ngươi là thúc thúc rồi."
Trương Hải Ngưu vốn đã tò mò và yêu quý người thân của Ngũ a ca, giờ nghe thấy mình bỗng dưng được lên chức trưởng bối thì càng thêm đắc ý. Nó không còn vẻ thô lỗ, tay chân lóng ngóng như mọi khi nữa mà rất dịu dàng, cẩn thận đưa tay sờ sờ đầu Tứ ca nhi.
Sờ xong, nó cứ thế cười hì hì.
"Tóc thằng bé tốt thật đấy, xù xù mềm ơi là mềm, cứ như con thỏ ấy."
Trương Hoài lườm con trai một cái: "Cái miệng con đừng có mà nói hươu nói vượn."
"Trương thúc đừng mắng Hải Ngưu, ý của nhóc là tóc Tứ ca nhi dày, đang khen thằng bé đấy." Thang Hiển Linh đỡ lời. Hải Ngưu đúng là chịu thiệt vì ít học chữ nghĩa.
Từ ngữ hình dung tuy có phần đơn điệu, nhưng lòng dạ thì tốt, không có ý gì xấu.
Trương Hải Ngưu hỏi xin a cha cho mình được bế bé một lát. Vương Tố Tố biết tính con trai vốn thô tay thô chân nên không cho bế: "Con mà làm ngã thằng bé thì tính sao? Ta bế cho con nhìn thôi, không được động chạm vào nó."
"Ôi a cha ơi, con cầu xin a cha đấy, con bảo đảm sẽ giữ yên lặng, không làm rùm beng lên đâu." Trương Hải Ngưu suýt chút nữa là giơ tay thề thốt.
Vương Tố Tố nghiêm nghị nói: "Đây là người bằng xương bằng thịt, chứ không phải mấy món đồ chơi bằng gỗ hay bát sứ trong nhà đâu. Bát sứ lỡ tay làm vỡ thì thôi, chứ con mà làm nó đau là ta trị tội con đấy."
"Không đâu mà, con sẽ bế nhẹ nhàng thôi. Với lại cha xem, Tứ ca nhi cũng đang muốn người thúc thúc này bế nó đây này." Trương Hải Ngưu khẩn khoản nói.
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: ... Hay thật, mới đó mà đã tự xưng thúc thúc ngọt xớt rồi.
Cuối cùng Vương Tố Tố không lay chuyển được, đành nhìn về phía nhị tỷ của Ngũ ca nhi. Thang Trân cười xòa gật đầu, bảo không sao đâu, nàng tin tưởng Hải Ngưu, dù sao Hải Ngưu cũng đã lớn rồi.
Khi nói lời này, Thang Trân hoàn toàn chân thành. Lần đầu tiên nàng cảm nhận được mọi người yêu quý Tứ ca nhi, yêu quý ba đứa con gái của nàng là sự yêu thích xuất phát từ tận đáy lòng, chứ không phải kiểu khách sáo ngoài miệng kiểu "con gái hay ca nhi cũng tốt cả, không sao đâu".
Nếu con gái hay ca nhi thực sự tốt, thì tại sao sau câu đó người ta luôn phải bồi thêm một câu "không sao đâu" để an ủi nàng?
Nghĩ đến đây, Thang Trân hơi sững sờ, ánh mắt có chút thất thần.
Vương Tố Tố đang dạy con trai cách bế trẻ nhỏ: "... Tay con đừng có cứng đơ như thế, cứ ngồi đây bế trước cho quen đã rồi hãy đứng lên."
Trương Hải Ngưu nghe theo sự chỉ đạo của a cha, cả người vừa căng cứng vừa cẩn trọng hết mức.
Tứ ca nhi trong lòng nó dù nằm không thoải mái cũng chẳng hề khóc, mà cứ tròn xoe mắt nhìn vị Hải Ngưu thúc thúc này. Trương Hải Ngưu đối diện với ánh mắt của nhóc con thì tinh thần trách nhiệm bùng nổ, chậm rãi điều chỉnh tư thế, nhất quyết phải dỗ cho vị cháu họ này vui vẻ mới thôi.
Bế trẻ con còn mệt hơn cả lúc xuống sông hay leo cây.
Trương Hải Ngưu thầm nghĩ, nhưng trong lòng lại thấy khoái chí vô cùng. Nó tính lúc về nhất định phải khoe với Xuyên Tử rằng mình đã làm thúc thúc rồi, có một đứa cháu là Tứ ca nhi gọi mình bằng thúc hẳn hoi. Tứ ca nhi tóc nhiều như thỏ, sờ vào mềm mại, lại còn xinh xắn ngoan ngoãn, chẳng bù cho đệ đệ Tiểu Hoa nhà kia chỉ biết gào khóc om sòm, lại còn đen nhẻm như cục than.
Trương Hoài và Vương Tố Tố hiếm khi mới vào thành một chuyến, Thang Hiển Linh liền giữ hai người ở lại nghỉ một đêm, bảo trong nhà có chỗ ở. Hai người ngẫm nghĩ một lát, liếc nhìn nhau rồi sảng khoái nhận lời.
"Ta còn định đi chợ Đông mua bò, không vội, để ta xem nên mua bò hay mua la. La thì đi nhanh hơn, nhưng bò thì lại cày ruộng được." Trương Hoài bàn tính.
Vương Tố Tố thì sao cũng được, dù mua bò hay mua la thì cũng đều giúp nam nhân nhà ông đỡ tốn sức lực hơn.
Bữa tối, Thang Hiển Linh trổ tài nấu một bàn cơm nhà thịnh soạn, cả gia đình cùng ngồi ăn ngoài sân. Ăn xong, mọi người ôm chăn nệm đã giặt giũ sạch sẽ sang căn phòng thuê bên cạnh. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu cùng đi tiễn, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả với Trương thúc và Vương a thúc, đồng thời cũng gửi trả tiền số trứng vịt mà hai người đã mang tới.
Trương Hải Ngưu vẫn còn chút luyến tiếc, cứ muốn ở lại chơi với Tứ ca nhi thêm lát nữa.
Trương Hoài nhẹ nhàng vỗ vào gáy con trai một cái, bảo: "Cái thằng này lại bắt đầu hâm mộ rồi đấy, chứ thật mà cho nó bế Tứ ca nhi về nhà, chắc chắn chỉ được dăm bữa là nó lại kêu phiền cho xem." Câu cuối ông quay sang nói với mọi người.
"Con sẽ không thế đâu!" Trương Hải Ngưu cãi lại.
Trương Hoài còn lạ gì tính con trai, ông bồi thêm: "Thế thì con khỏi có đi leo cây, khỏi xuống sông, cũng đừng hòng tìm thằng Xuyên Tử mà chơi, suốt ngày chỉ có ở nhà mà trông trẻ thôi."
Trương Hải Ngưu:...
Nó cứng miệng: "Cũng... cũng được ạ."
"Được cái rắm." Trương Hoài mắng nhẹ một câu.
Cái thằng nhóc này cứ ở đây mà làm bộ làm tịch, cứ quấn quýt lấy mấy đứa em như thế, quay đi quay lại Tố Tố nghe thấy lại suy nghĩ trong lòng. Năm đó Tố Tố bị rơi xuống nước được ông cứu lên, nhưng vì thế mà bị thương tổn đến thân thể, phải tẩm bổ nuôi dưỡng lại rất lâu, hai người kết hôn mấy năm mới sinh được một mụn con là Hải Ngưu. Trương Hoài không muốn Tố Tố phải đa tâm, với ông thì một đứa con thôi đã đủ phiền rồi.
Muốn đứa thứ hai làm gì cho mệt, bất kể là ca nhi, nữ lang hay con trai, ông đều chẳng ham.
Trương Hải Ngưu muốn đối đầu với cha mình nhưng lại không dám, chỉ có thể cúi đầu hừ hừ vài tiếng trông bộ dạng bướng bỉnh như con lừa con. Vương Tố Tố và Trương Hoài đã quá quen với cảnh này, Thang Hiển Linh cũng thấy nhiều thành quen, nên chẳng ai buồn hưởng ứng Trương Hải Ngưu. Bởi lẽ chẳng ai lại đi nói kiểu: "Thôi thì để a cha ngươi sinh cho ngươi thêm một đứa em nữa nhé."
Loại lời khuyên nhủ, thúc giục người khác sinh con thứ hai như vậy thực sự rất thiếu ý tứ và kém duyên, chỉ khiến người ta thêm ghét bỏ.
Quả nhiên, thấy các bậc tiền bối chẳng ai đoái hoài gì đến mình, Trương Hải Ngưu lại tự mình làm hòa, nó chạy lại kéo tay a cha, hỏi xem ngày mai đi chợ Tây chơi có được mua thêm món đồ chơi nào không, nó đang muốn một cái súng cao su.
"Mua cho con cái trứng ấy." Trương Hoài nói đùa.
Vương Tố Tố mỉm cười dịu dàng: "Để ngày mai xem đã nào."
Ngày hôm sau, tiệm nhà họ Thang phải mở cửa buôn bán nên Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu không tiện hỏi han chuyến đi của Trương thúc và Vương a thúc nữa. Trương thúc hồi trẻ vốn là thợ săn, thường xuyên đến thành Phụng Nguyên bán hàng, cho nên dù hiện tại ít tới hơn thì quy mô chợ Đông, chợ Tây cũng chẳng thay đổi bao nhiêu, không lo ông bị lạc đường.
Quá trưa không lâu, khi tiệm ăn bắt đầu bớt khách, gia đình ba người Trương thúc đã quay trở lại. Họ dắt theo con la, Hải Ngưu ngồi chễm chệ trên lưng nó, vẻ mặt hớn hở vô cùng. Vừa vào tới hậu viện nhà họ Thang, nó đã tranh thủ khoe ngay với Thiết Ngưu ca và Ngũ a ca cây cung nhỏ đang đeo trên lưng.
Cha và a cha đã mua cho nó một cây cung thực thụ, là cung thật chứ không phải súng cao su đâu nhé.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhịn cười, đáp: "Thấy rồi, thấy rồi."
"Thôi mau, đừng có khoe khoang trước mặt ca ca con nữa, về nhà thì lo mà tập luyện cho tử tế, khi nào kéo cung bắn tên mà trúng được con gì thì hãy khoe." Trương Hoài lên tiếng nhắc nhở.
Trương Hải Ngưu vẫn cứ sướng rơn, cười mãi không thôi.
Chập tối hôm đó, trước khi cổng thành đóng lại, cả nhà ba người bọn họ đã đánh xe la bắt đầu lên đường trở về. Lần này Trương Hoài không mua bò mà mua con la, ông còn chọn mua thêm ít muối dùng cho gia đình, cộng với chút kim chỉ, vải vóc, muối lẻ mà dân làng nhờ mua hộ, tính ra cũng chở được nửa xe đồ đạc.
Dự tính khi cả nhà về tới nơi thì trời cũng đã tối mịt. Nhưng ít nhất vẫn chưa đến mức quá nửa đêm.
Đến giữa đêm, bên ngoài cuồng phong bắt đầu gào thét, tiếng sét đánh "đùng đoàng" vang động cả trời đất. Thang Hiển Linh giật mình tỉnh giấc từ trong chăn, cậu vừa cựa mình thì Thiết Ngưu cũng tỉnh theo, giọng hắn khàn khàn trấn an: "Không sao đâu, trời mưa thôi mà."
"Ôi, Trương thúc bọn họ..." Thang Hiển Linh vừa nghe tiếng mưa đã lo ngay cho nhà Trương thúc đang đi đường đêm, "Giờ này là mấy giờ rồi nhỉ?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôm lấy phu lang vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Giờ đã quá nửa đêm rồi. Trương thúc đi từ lúc cửa thành chưa đóng, lại có con la chạy nhanh hơn đi bộ nhiều, giờ này chắc chắn là đã yên vị ở nhà rồi."
"Vậy thì tốt quá."
Tại nhà họ Trương ở Hứa thôn.
Cả nhà ba người men theo bóng đêm mà đi, cũng may Trương Hoài vốn có kinh nghiệm đi đường đêm từ thời còn làm thợ săn, chứ người bình thường đi trong đêm tối thế này chắc chắn sẽ thấy rợn tóc gáy. Đi được nửa đường, Trương Hoài ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy gió mỗi lúc một lớn, thế là ông nhảy xuống xe, tự mình dắt con la tiến về phía trước.
Xe nhẹ bớt, con la mới mua về chưa quen đường nên có người dẫn lối sẽ đi nhanh hơn hẳn.
Quả nhiên, khi vừa chạm ngõ Hứa thôn thì gió nổi trận lôi đình, việc di chuyển trở nên vô cùng gian nan.
Tiếng của Vương Tố Tố bị gió thổi át đi, nghe không rõ lắm: "Để ta xuống xe, để ta xuống đi bộ cho nhẹ!"
"Không cần đâu, còn vài bước nữa là về đến nhà rồi!" Trương Hoài quát to lên để át tiếng gió.
Vừa về đến nhà, họ lần mò thắp nến rồi bắt đầu dỡ hàng. Trương Hải Ngưu lúc này đã ngủ say như chết, Trương Hoài bế thốc con trai ném lên giường sưởi, bảo Tố Tố cứ vào bếp đun nước rửa mặt mũi chân tay rồi đi ngủ trước, còn đồ đạc cứ để ông thu xếp.
Vương Tố Tố vâng lời vào bếp nhóm lửa.
Đến khi mọi việc đã thu dọn xong xuôi, bên ngoài cuồng phong bắt đầu gào rú, sấm chớp đùng đoàng rồi mưa đổ xuống xối xả.
Trương Hoài chui tọt vào chăn, ôm lấy phu lang, cảm thán: "Ông trời vẫn còn thương chúng ta chán. Ngủ thôi ngủ thôi, ngày mai chẳng đi đâu cả, ở nhà ngủ bù cả ngày."
"Sao mà thế được, ngày mai còn phải mang xe đẩy đi trả, rồi còn mấy nhà nhờ mua đồ nữa, cũng phải mang qua cho người ta..."
Riêng tiền trứng vịt thì không cần phải thu của dân làng, vì Vương Tố Tố đã chủ động lấy tiền túi của nhà mình ra trả cho họ từ trước rồi.
Trải qua một đêm, nhiệt độ bỗng nhiên giảm mạnh.
Thang lão bản trước đó nói chưa vội dẹp lẩu vì sợ có đợt rét tháng Ba, quả nhiên lời nói đã ứng nghiệm. Rõ ràng đã lập xuân, hôm trước trời còn nắng gắt đến đổ mồ hôi, tưởng đâu sắp sang hè rồi, kết quả chỉ sau một đêm, áo bông mặc trên người vẫn còn thấy hơi run cầm cập.
"Ngươi bảo mùa đông qua rồi, sao giờ vẫn còn lạnh thế này?"
"Cái gió này nhìn không lớn, mà thổi cứ như ngấm vào tận xương cốt ấy."
"Muốn ăn cái gì đó nóng hổi quá."
Đã nhắc đến món nóng hổi thì chỉ có nhúng lẩu. Khắp thành Phụng Nguyên, những người sành ăn hiện nay hễ cứ nghĩ đến lẩu là trong đầu hiện ra cái tên đầu tiên không phải là đại tửu lầu ở chợ Đông chợ Tây, mà chính là nhà họ Thang ở phường Bát Hưng.
"Vừa hay dạo này trong miệng không có vị gì, cái nồi lẩu dưa chua nhà Thang lão bản, không phải ta nói quá chứ, mấy hàng lẩu khác sau này cũng học làm lẩu canh chua, nhưng vị không sao bằng nhà họ Thang được."
"Không biết còn thịt dê không nhỉ?"
Trời lạnh thì ai cũng muốn ăn thịt dê để bồi bổ, nhưng cũng có người kỹ tính không thích ăn dê vào mùa xuân. Ngạn ngữ có câu "xuân che thu lạnh", ý là mùa xuân nên mặc ấm, mùa thu nên mặc mát một chút. Mùa thu đông ăn thịt dê thì đại bổ, còn mùa xuân đang mặc ấm kín mít mà lại ăn đồ bổ dưỡng quá mức thì dễ bị nhiệt, phát hỏa trong người.
Có người chú trọng điều này, có người lại chẳng quan tâm, tất cả đều chiều theo cái bụng của mình.
Thang Hiển Linh cứ một con dê bán trong hai ngày là vừa hết, không giống như đợt cao điểm mùa đông có khi một ngày bán hết một hai con, nhà cậu ngoài thịt dê ra thì thực đơn món mặn món chay còn rất phong phú.
Thấy nồi lẩu vẫn còn thịt dê, thực khách trên phố mừng rỡ vô cùng, lại còn có món canh lòng dê nóng hổi để húp.
Đợt không khí lạnh này cũng không kéo dài lâu, tầm nửa tháng là trời chuyển nắng ráo.
Thang lão bản canh chuẩn thời cơ, tuyên bố: "Thứ Bảy tuần này chúng ta tăng ca một buổi để tổng vệ sinh toàn bộ tiệm. Bếp lò dùng để ăn lẩu sẽ thu dọn hết lại, thực đơn cũng làm mới. Từ tuần sau chúng ta không bán lẩu nữa mà chuyển sang bán các món xào."
Tăng ca đương nhiên là có tiền tăng ca.
Đến thứ Bảy, người làm đến tổng vệ sinh, rèm cửa tiệm được cuộn gọn lại. Vì suốt mùa đông ăn lẩu dùng bếp than nên cả tiệm khó tránh khỏi ám mùi khói dầu. Mặt bàn, mặt đất, ghế ngồi đến các cột trụ đều phải lau chùi sạch bóng, ngay cả rèm cuốn cũng được giặt giũ.
Thang lão bản cùng tiểu lão bản chạy một chuyến sang chợ Tây, chọn lựa mấy mẫu bình hoa, mua thêm ít cây cảnh bồn hoa. Mùa này cỏ cây đang đâm chồi nảy lộc, mang cây xanh về nhà có thể tự tay chăm sóc, thỉnh thoảng lại cắt cành c*m v** bình.
Tiệm ăn thêm chút sắc xanh, trông đầy vẻ xuân ý dạt dào, tràn trề sức sống.
Thực đơn được làm mới, các món chính kinh điển vẫn giữ lại như: đầu sư tử kho tàu, sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu, thịt hấp bột. Các món chay thì được thay thế bằng những nguyên liệu theo mùa như mầm xuân, rau dại, măng xuân. Đợt mưa vừa rồi khiến măng mọc lên rất nhiều, đầu măng nhú lên chi chít.
Thứ Hai tiệm ăn mở cửa trở lại, thực khách vừa bước vào đã thấy ngay sự thay đổi. Tấm rèm da dầu dày nặng che gió mùa đông đã được tháo xuống, không gian bên trong lập tức trở nên sáng sủa và thoáng đãng lạ thường. Trên mỗi mặt bàn đều đặt một chiếc bình hoa cổ hẹp dáng cao, bên trong cắm những cành tuyết liễu mảnh mai hay trúc phú quý, tất cả đều mang một sắc xanh tươi mới.
Mặt bàn được lau chùi sạch bóng, bát đũa bày biện ngay ngắn, đôi đũa gác nhẹ nhàng trên giá kê.
Thực khách bước vào cửa, nhìn thấy khung cảnh ấy thì gương mặt rạng rỡ hẳn lên, tâm tình cũng trở nên thư thái, liền lên tiếng: "Tiệm mình mới dọn dẹp lại đấy à?"
"Dạ, chỉ là tổng vệ sinh một lượt thôi rồi lão bản với tiểu lão bản có mua thêm ít bình hoa, vật trang trí cho đẹp mắt." Đồng tẩu cười hì hì đáp lời khách quen, mời họ vào chỗ ngồi rồi bắt đầu giới thiệu thực đơn.
"Dạo này đang vào mùa măng xuân với rau hương xuân, hai món này mà xào với trứng vịt thì thơm lừng, vị thanh đạm, mềm ngọt, tươi ngon lắm ạ."
Vị thực khách nghe xong liền khen ngợi: "Cũng có chút thú vui đồng nội đấy chứ. Cho ta một đĩa hương xuân xào trứng vịt. Còn măng xuân thì xào với gì được nữa?"
"Có tôm nõn ạ, tôm sông sáng sớm nay mới chuyển tới, vẫn còn tươi rói, chúng ta vừa mới bóc vỏ xong." Đồng tẩu nhanh nhảu đáp.
Thực khách chốt ngay: "Vậy thì lấy thêm một đĩa măng xuân xào tôm nõn nữa."
Chẳng mấy chốc, vị khách này đã gọi xong món: hai đĩa đồ chay thanh đạm và một phần thịt kho tàu đậm đà.
Đồng tẩu nhanh chóng đi xuống bếp báo đơn. Trong khi đó, tiệm lại đón thêm khách mới, A Lương liền nhanh chân ra tiếp đón.
Thang Trân đứng bên cạnh quan sát và học hỏi. Những ngày đầu mới gặp Đồng tẩu và A Lương, nàng cảm thấy giữa họ có nét gì đó rất giống nhau, không phải ở tướng mạo mà là ở cái khí chất thâm trầm. Nhưng hễ cứ đứng trước cửa tiệm đón khách, hai người họ lại lập tức thay đổi, đặc biệt là Đồng tẩu, nụ cười trên mặt bà rạng rỡ và tươi tắn vô cùng.
Quả thực là rất khác biệt.
Ngày hôm nay việc buôn bán thuận lợi lạ thường. Thực khách bước vào tiệm đều cảm thấy mới mẻ, lúc ăn cơm lại càng thêm hài lòng. Đoạn thời gian trước ăn lẩu nhiều, bụng dạ ai nấy đều đầy dầu mỡ, ngày nào cũng nhúng thịt dê, rồi đủ loại viên thả lẩu, đồ chiên đồ kho, khiến người ngợm cảm thấy nặng nề, bí bách. Hôm nay đến tiệm nhà họ Thang, vốn dĩ họ còn đang phân vân không biết nên ăn gì...
Đồ ăn nhà họ Thang thì ngon thật đấy, nhưng nếu vẫn cứ là lẩu thì lại có chút ngấy và nặng nề quá.
Chẳng ngờ tiệm đã đổi sạch sang món xào, các món chay lại càng hợp khẩu vị. Đĩa măng xuân xào tôm nõn thanh đạm, ngọt lành, ăn vào thấy miệng lưỡi thoải mái, thanh mát, cứ ăn một miếng lại muốn thêm miếng nữa mà chẳng thấy chán.
Trên bàn lại bày biện sắc xanh đơn sơ nhưng tràn đầy sức sống.
Thật là tốt, đồ ăn ngon, ngồi trong không gian thế này mà thưởng thức lại càng thêm thi vị.
Suốt cả mùa xuân, tiệm ăn nhà họ Thang bận rộn nhưng rất có trật tự. Bên quầy bánh nướng, lượng cải mai khô tích trữ đã sắp cạn kiệt. Thôi Đại Bảo sốt ruột hỏi lão bản, vì số cải mai khô còn lại sợ là không trụ nổi mười ngày nửa tháng nữa.
"Bán hết thì chúng ta chuyển sang món khác. Bánh nướng nhân thịt cải mai khô sẽ tạm dừng mấy tháng, loại rau này phải đợi đến mùa hè nắng tốt mới làm tiếp đợt mới được," Thang Hiển Linh thản nhiên nói.
Thôi Đại Bảo nghe vậy thì vừa mừng vừa lo. Mừng là vì mình vẫn có công việc, may mà lão bản không bảo y nghỉ việc ở nhà, lo là vì ngoài bánh nướng ra thì y chẳng biết làm gì khác...
"Ngươi sợ cái gì, bánh nướng chẳng phải cũng là ngươi mới học đó sao? Ta sẽ dạy ngươi món mới, đừng có lo, vẫn còn tận nửa tháng để học cơ mà."
"Lão bản, có phải định bán bánh mì chà bông không ạ?" Thôi Đại Bảo lo nhất là món này, vẻ mặt đầy khó xử: "Cái đó ta thực sự là học không vào nổi."
Thang Hiển Linh nghe xong liền bật cười, gật đầu bảo: "Ngươi muốn học cái đó cũng được thôi, nhưng thực ra ta đang tính đến món khác cơ..."
Bánh kẹp thịt hoặc là bánh bao kẹp rau.
Hai món này thì đơn giản hơn nhiều, lò nướng bánh vốn đã có sẵn, Thôi Đại Bảo hiện tại làm bánh cũng đã quen tay. Chỉ cần kho thêm một nồi thịt heo thật ngon, thời tiết dạo này lại mát mẻ, sáng sớm làm một cái bánh kẹp thịt đậm đà thì chẳng ai thấy ngán, còn nếu ai muốn ăn rẻ hơn thì chọn loại kẹp rau củ.
Đúng là vạn vật đều có thể kẹp vào bánh.
"Bánh mì chà bông thì ta sợ ngươi lo liệu không xuể vì nhiều công đoạn quá, nhưng bánh kẹp thịt và kẹp rau thì chuẩn bị khá nhanh. Đến lúc đó rau dưa chuẩn bị sẵn hết ra, ngươi cứ để thực khách tự tay kẹp, muốn ăn bao nhiêu tùy ý."
Thôi Đại Bảo ngẩn người: "Hả? Như vậy cũng được sao?"
"Cũng chẳng phải đồ gì quý giá, toàn là rau trộn dưa góp thôi mà."
Thôi Đại Bảo mở to mắt: "Mùa này vẫn còn hơi lạnh, ăn rau trộn có ổn không lão bản?"
"Cái bánh vừa mới ra lò nóng hổi, kẹp với rau trộn dưa góp giòn lạnh bên trong..." Thang Hiển Linh giải thích một hồi thấy không thông, liền chốt luôn: "Thế này đi, hôm nay bán xong bữa sáng ngươi đừng về vội. Buổi chiều ta bớt chút thời gian dạy ngươi cách làm vỏ bánh kẹp, cách kho thịt và làm rau trộn."
Hồi đại học Thang Hiển Linh từng đi Trường An chơi, cậu cố ý đi theo chỉ dẫn trên mạng, sáng sớm tinh mơ đã len lỏi tới cổng trường đại học. Ở đó có những chiếc xe đẩy bày quán, vỏ bánh kẹp vừa nướng xong nóng hổi, trên xe bày biện đủ loại rau trộn là bắp cải thái sợi, cà rốt, dưa muối, dưa chuột, khoai tây sợi, ớt xào và cả cơm cháy chiên giòn.
Người địa phương bảo bí quyết của món bánh kẹp rau này là vỏ bánh phải xốp giòn, rau trộn phải phong phú đậm đà, và cuối cùng một thìa cơm cháy chính là linh hồn của món ăn.
Thang Hiển Linh đã từng ăn thử, quả thực là rất ngon, một vẻ đẹp ẩm thực rất bình dị nhưng cuốn hút. Chỉ có điều vì vỏ bánh quá giòn cộng với cơm cháy cứng, nên ăn xong một cái là da vòm họng có khi trầy sạch luôn.
Còn với bánh kẹp thịt, cậu chọn thịt chân sau và thịt ba chỉ heo, ăn vào cảm giác sẽ tinh tế hơn. Nấu thịt này có bí quyết riêng, quan trọng nhất là phải có nước dùng thơm ngon. Chuyện này cũng không khó, trước đây xem video hướng dẫn trên mạng cậu đã thuộc làu rồi.
Suốt những ngày xuân, Thang lão bản vừa lo việc bếp núc của tiệm, vừa tranh thủ dạy Thôi Đại Bảo cách kho thịt đậm đà và nướng vỏ bánh. Cậu vẫn dặn người làm thông báo trước với khách: cải mai khô sắp hết rồi, chỉ bán được vài ngày nữa thôi, sau đó tiệm sẽ đổi sang món mới.
Nghe Thôi Đại Bảo thông báo xong, hàng xóm láng giềng trong phường đều cười ha hả trêu: "Sao thế, quầy bữa sáng của ngươi cũng học theo phong cách đổi món xoành xoạch của tiệm ăn bên cạnh à?"
Tiệm ăn nhà họ Thang bán đồ theo mùa, hàng xóm tuy không phải ngày nào cũng vào ăn nhưng nghe thôi đã thấy lạ lẫm, thú vị. Cảm giác như cả bốn mùa trong năm đều có cái để mà trông đợi: mùa xuân ăn rau mầm, mùa hè bán đồ nướng, mùa thu đông lại nhâm nhi lẩu thịt dê.
Cũng hay ho đấy chứ.
"Thế món mới nhà ngươi định đổi là món gì?"
"Chẳng lẽ lại là bánh mì nướng sao?"
Bánh mì chà bông của nhà họ Thang đúng là ngon thật.
Thôi Đại Bảo lắc đầu, lão bản nói cái bếp lò hiện tại mà nướng bánh mì chà bông thì nguy hiểm lắm. Y cũng chẳng rõ cái sự nguy hiểm mà lão bản nói là theo nghĩa nào, nhưng không sao, cứ nghe lời lão bản là được.
Thu đông năm ngoái, Thang Hiển Linh từng dùng lò nướng của quầy bữa sáng để làm một mẻ bánh mì chà bông đem bán. Cậu nhận ra cái lò này hợp để nướng bánh nướng hơn, còn bánh mì thì đòi hỏi phải kiểm soát lửa cực chuẩn, từ lượng than, nhiệt độ lò cho đến cấu tạo hình ống của nó. Nướng bánh mì xong cứ phải khom lưng nhấc lên hạ xuống rất tốn sức.
Bánh mì vốn cần không gian thoáng đãng để xốp mềm hơn.
Lại nhìn Thôi Đại Bảo, trong nửa tháng mà bắt y học làm bánh mì chà bông thì e là quá sức, nên cậu tính toán lại. Cứ để bánh kẹp thịt và bánh kẹp rau thay thế bánh nướng nhân thịt cải mai khô đã, chờ đến mùa hè làm xong đợt cải mai khô mới, tới lúc vào thu bán lại bánh nướng sau.
Thay đổi thực đơn như vậy, thực khách cũng có cảm giác mới mẻ.
Bước sang tháng Tư, trời bắt đầu đổ mưa tí tách, nhưng nhiệt độ cũng không còn lạnh nữa.
Tại sân nhà họ Lư.
"Nhị Nương nhà hàng xóm ở bên nhà ngoại cũng mấy tháng rồi đấy nhỉ, vẫn chưa chịu về sao?" Trần Xảo Liên kinh ngạc lẩm bẩm.
Trâu Lăng không đáp lời. Hơn hai tháng qua, nàng và Tam Nương thường xuyên chạy sang nhà họ Thang, đối với ba đứa con gái của Thang Nhị Nương cũng nảy sinh tình cảm. Ba chị em rất ngoan ngoãn, học hành nghiêm túc, không ngại khổ lại còn rất nghe lời.
Nhân lúc dạy bảo ba đứa trẻ, thỉnh thoảng Thang Nhị Nương cũng tâm sự với nàng.
Trâu Lăng cảm thấy, gã chồng của Thang Nhị Nương còn chẳng bằng Lư Đại Lang. Qua cách nói chuyện của Thang Nhị Nương, nàng nhận ra có điều gì đó không ổn. Có lẽ bản thân Thang Nhị Nương cũng thấy sai sai nhưng lại tự lừa mình dối người cho qua chuyện. Trâu Lăng cũng chẳng tiện mở miệng, xét về tuổi tác người ta lớn hơn nàng, nàng biết nói gì bây giờ.
Nhưng đôi khi đang nói chuyện, Trâu Lăng cũng không nén nổi uất ức trong lòng, liền đem chuyện của mình và Lư Đại Lang ra kể.
Người ngoài nhìn vào thấy nhà họ Lư cái gì cũng tốt, Lư Đại Lang hiếu thuận, nghe lời lại chịu thương chịu khó. Nhưng đóng cửa bảo nhau, cuộc sống thực sự thế nào chỉ mình Trâu Lăng rõ, thỉnh thoảng lại có những cái gai nhỏ đâm vào lòng khiến nàng đau nhói.
Mà lại chẳng thể nói ra ngoài.
Nàng biết bà mẫu đang muốn bóng gió điều gì, chẳng gì ngoài việc Thang Nhị Nương ở nhà đẻ lâu như vậy, chắc chắn là nhà chồng đối xử không tốt, hoặc là mượn chuyện Thang Nhị Nương để răn đe nàng, bảo nàng đừng có hơi tí là chạy về nhà ngoại.
Trâu Lăng không tiếp lời, Trần Xảo Liên lại tự nói một mình: "Từ năm ngoái đợi đến tận bây giờ, vợ chồng trẻ mà xa nhau lâu thế, tình cảm dễ sứt mẻ lắm."
"Hay là nhà chồng Thang Trân có chuyện gì rồi?"
Trâu Lăng lắc đầu. Bà mẫu coi như đã hỏi thẳng vào mặt nàng như thế rồi.
"Mẹ, con vào bếp nấu cơm đây." Trâu Lăng đứng dậy.
Trần Xảo Liên vốn chẳng ưa gì cô con dâu cả này, lúc nào cũng làm ra vẻ thông minh lanh lợi. Bà cũng không thích việc mình muốn buôn chuyện nhà hàng xóm mà con dâu cứ nghe xong lại giả vờ không hiểu, chẳng chịu đồng lòng với bà, lại còn thân thiết với nhà bên cạnh.
Bà tự nhủ mình nói chuyện nhà họ Thang cũng đâu có ý xấu, chẳng qua là chuyện phiếm xóm giềng thôi, chắc nhà họ Thang cũng bàn tán về nhà họ Lư như thế, có sao đâu.
Hôm nay tiệm ăn nhà họ Thang tạm nghỉ.
Tứ ca nhi tròn một tuổi.
Thang Hiển Linh đã hỏi ý kiến từ sớm, bàn với mẹ và nhị tỷ về việc làm lễ thôi nôi cho đứa nhỏ. Nhị tỷ nàng không muốn làm rình rang, Thang Hiển Linh liền bảo: "Thì chỉ người nhà mình với nhau thôi, làm đơn giản một chút, ăn một bữa cơm là được."
Sáng sớm, hai người ra chợ Tây mua đồ dùng cho lễ thôi nôi. Trong nhà sẵn có giấy mực nên không cần mua thêm, chỉ mua mấy món đồ chơi, mũ đầu hổ, một chiếc bàn tính nhỏ và vài cuốn sách.
Lúc mua sách, Thang Hiển Linh không nhịn được cười: "Nhà mình đúng là lạ thật, lật tung cả nhà lên cũng chẳng tìm thấy nổi một quyển sách."
Thiết Ngưu cũng cười theo, nói: "Thang lão bản tuy không đọc sách nhưng lại là người thấu tình đạt lý, đầy trí tuệ."
"Hắc hắc hắc, ngươi cứ tâng bốc ta mãi đi."
Cậu chọn mua một quyển Bách Gia Tính.
Về đến nhà, mẹ và nhị tỷ xúm lại diện đồ cho Tứ ca nhi. Bên ngoài trời mưa lâm râm nên lễ thôi nôi được tổ chức ngay trên giường La Hán ở nhà chính. Tứ ca nhi đưa tay ra, chộp ngay lấy chiếc mũ đầu hổ.
Thang Hiển Linh liền vỗ tay reo lên: "Oai phong lẫm liệt nhé, chứng tỏ Tứ ca nhi nhà ta sau này có thể đánh hổ đấy."
Cả phòng đều bật cười. Tiểu Đại Nương reo hò: "Đệ đệ muốn đánh hổ!"
"Cánh tay đệ đệ nhỏ xíu thế này, chắc chắn là đánh không lại lão hổ đâu," Tiểu Tam Nương nhận xét.
Vị a thúc không đứng đắn là Thang Hiển Linh đây liền mở lời đính chính: "Thế thì nghĩa là cơ thể lớn lên sẽ giống như lão hổ, khỏe mạnh cường tráng."
"Khỏe mạnh là được rồi, nó là ca nhi sau này còn phải gả cho người ta, cần gì phải cường tráng làm chi," Thang Trân mỉm cười nói.
Thang Hiển Linh tiếp lời: "Người rắn chắc một chút, sau này người bên nhà chồng vừa nhìn thấy là phải nể sợ ngay. Nếu có định động tay động chân thì cũng phải cân nhắc kỹ, chắc chắn là đánh không lại Tứ ca nhi nhà ta đâu."
Thang Trân cảm thấy em trai mình dạo này thường hay có những câu nói đùa hóm hỉnh, dù chẳng ai ngờ tới nhưng lại khiến mọi người rất vui vẻ. Nàng cũng không quá để tâm đến câu nói đó.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu trái lại rất trịnh trọng gật đầu, vô cùng tán đồng với lời của phu lang nhà mình.
Tứ ca nhi tay kia vẫn giữ chiếc mũ đầu hổ, lại với thêm được chiếc bàn tính nhỏ. Lần này Thang Hiển Linh khen ngợi: "Thông minh lanh lợi quá, sau này đi buôn bán chắc chắn phát tài to."
"Nó là ca nhi, sau này về quản sổ sách cho nhà chồng cũng tốt," Thang Trân nói.
Nhà họ Thôi vốn là tiểu thương, sau này ba đứa con gái và Tứ ca nhi gả chồng ước chừng cũng gả vào nhà buôn bán. Biết dùng bàn tính coi như cũng có một cái nghề lận lưng, chỉ là không biết nhà chồng có cho phép quản lý sổ sách hay không.
Dù sao thì sổ sách nhà họ Thôi cũng chẳng bao giờ cho nàng hỏi han hay xem qua nhiều, đương nhiên bà mẫu nàng cũng y như vậy.
Lễ thôi nôi của Tứ ca nhi vừa qua đi được vài ngày, xe ngựa nhà họ Thôi từ trấn Thôi Lâm đã đến phường Bát Hưng. Nhị tỷ phu Thôi Bá An cưỡi con la đến đón người. Hôm đó phía trước tiệm ăn vẫn đang mở cửa buôn bán, người ra kẻ vào tấp nập, mọi người cũng không ai rảnh tay để đón tiếp Thôi Bá An nên để gã tự nhiên.
Hôm nay tiệm ăn có người bao tiệc, cả hai bàn lớn đều là khách do Lưu Bảo Giám dẫn tới. Những vị khách này vừa bước vào, Đồng tẩu và A Lương đã giật nẩy mình. Sao mà họ cao lớn thế kia, làn da thì ngăm đen, mà tròng mắt sao lại có màu sắc lạ lùng vậy!
Đồng tẩu và A Lương có chút hoảng sợ, không dám mở miệng chào mời. Thiết Ngưu thấy thế liền tự mình ra tiếp đón khách nhân. Lưu Bảo Giám gọi một bàn lớn thức ăn, mời khách ngồi xuống.
Thang Hiển Linh đang đứng bếp nấu nướng, nghe thấy nhị tỷ chạy vào hậu viện nói khẽ: "Ngũ ca nhi, ngoài kia đến bao nhiêu người mắt xanh, tóc lại còn xoăn tít nữa..."
"Trên tay họ còn đeo nhẫn đính viên đá quý to đùng nữa cơ." Đồng tẩu vào bưng thức ăn, nghe thấy thế cũng bổ sung một câu.
Những người này họ chưa từng thấy bao giờ, tự nhiên là cảm thấy lạ lẫm vô cùng.
Thang Hiển Linh nghe xong, liền dặn dò mọi người trước: "Cứ tiếp đón như bình thường thôi, đừng có tò mò mà nhìn chằm chằm người ta. Ta biết mọi người hiếu kỳ, nhìn vài lần vì chưa thấy bao giờ chứ không có ý xấu, nhưng nhìn lâu quá sẽ khiến khách nhân khó chịu. Vạn nhất họ hiểu lầm là mình ghét bỏ hay kỳ thị họ thì không hay đâu."
Thang Trân, Đồng tẩu và A Lương nghe vậy lập tức cẩn thận gật đầu, không dám liếc mắt nhìn nhiều nữa.
Lúc này Thang Trân mới nhận ra nam nhân nhà mình đã vào đến trong sân.
Thôi Bá An nghe thấy chuyện mắt xanh với đá quý to cũng tò mò lắm. Hồi Tết gã không được tận mắt chứng kiến cảnh tiệm ăn tấp nập, chỉ nghe mọi người kể lại là làm ăn phát đạt, quý nhân còn tặng quà Tết hậu hĩnh. Hôm nay đến nơi thấy tận mắt, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Vị thê đệ này của gã thật sự là hạng người lợi hại, có bản lĩnh.