Giọng Lưu Gia Hoành bỗng trở nên đầy áp lực: “Anh ta cứ nhìn cô cười, còn nói chuyện với cô, thái độ như quen biết. Cô chắc chắn là không quen thật sao?”
Ngu Kiều đáp: “Từ lúc tôi ngồi ở đây, anh cũng luôn dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Tuy không cười, nhưng mở miệng lại hỏi mấy chuyện không liên quan đến vụ án. Vậy có thể nói là chúng ta quen nhau không?”
Lưu Gia Hoành không khỏi bật cười: “Ánh mắt đó? Là ánh mắt gì?”
“Ánh mắt dò xét và tò mò.” Ngu Kiều nói: “Giống như anh từng gặp tôi trước đây vậy.”
“Nửa tháng trước, tôi với bạn có tới quán L8 tổ chức sinh nhật cho cậu ấy.” Lưu Gia Hoành nói: “Nến sinh nhật còn là cô thắp! Nhanh vậy mà quên rồi sao?”
Ngu Kiều tỏ ra không quan tâm: “Mở cửa làm ăn, người ra người vào đều là khách, hôm nay gặp mai chưa chắc gặp lại. Ai biết ai là ai, phí công nhớ mặt làm gì.”
“Người đàn ông trẻ này đã nói gì với cô?”
Ngu Kiều nhớ lại một chút: “Anh ta hỏi tôi có làm ở L8 không. Tôi không để ý tới.”
“Tại sao cô không để ý tới anh ta?”
“Bởi vì tôi là người đẹp mà.” Ngu Kiều mặt không đổi sắc: “Mấy kiểu bắt chuyện như vậy, nghe không đến nghìn lần cũng phải trăm lần rồi, chán lắm. Huống chi anh ta không phải gu của tôi, tôi việc gì phải để ý!”
Lưu Gia Hoành thấy cô khá thú vị, lấy ra một tờ quyết định xử phạt đưa cho cô xem: “Anh ta không phải gu của cô, vậy cái này mới là gu của cô?”
Đó là lần cô và Tiêu Long bị bắt tại chỗ với lý do mua b*n d*m. Qua thẩm vấn xác minh, tuy không bị tạm giữ hành chính, nhưng vẫn bị phạt tiền.
Ngu Kiều biểu cảm bình thản: “Tôi không trả lời những câu hỏi không liên quan đến vụ án.”
Lưu Gia Hoành hỏi thêm vài câu, anh ta không làm khó cô, ký vào biên bản rồi cho đi.
Ngu Kiều bước ra khỏi cục công an, gió đêm thổi tan cái oi bức còn sót lại. Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng. Trên đường chẳng có mấy người, ánh đèn đường vàng vọt khiến người nhìn cũng như nhuộm màu vàng. Nghe phía sau có tiếng xe chạy, cô quay đầu lại, một chiếc taxi trống lao vút qua, không cho cô cơ hội vẫy.
Ngu Kiều đi qua hai ngã tư, vẫn không thấy taxi, ngược lại có mấy xe dù hạ kính hỏi đi đâu, giá cả dễ thương lượng. Cô không để ý, từ xa thấy bảng hiệu nhà nghỉ tư nhân, định vào đó thuê một phòng ngủ tạm qua đêm.
Cửa hàng tiện lợi Lawson ven đường sáng trưng. Cô đi vào mua bộ đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, cà phê lon và sandwich cá ngừ. Lúc thanh toán, cô phát hiện đôi tất trên chân bị rách một lỗ lớn, không biết mắc vào đâu, bèn nói đợi chút rồi quay lại lấy thêm một đôi tất mới. Khi quay lại quầy, cô bất ngờ thấy Tiêu Long không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, đặt một hộp bao cao su cùng với đồ cô mua chung lại, ý đồ quá rõ ràng.
Ngu Kiều lười hỏi anh mua cái đó làm gì, trả tiền xong liền bước ra khỏi cửa hàng. Xe của Tiêu Long đậu bên đường, cô ngồi vào, bảo anh chạy tới trước cửa nhà nghỉ tư nhân kia.
“Không về nhà à?” Tiêu Long nổ máy, xe từ từ lăn bánh.
“Tôi mới dọn nhà, còn chưa kịp dọn dẹp, bừa bộn lắm. Với lại giờ cũng trễ rồi…” Cô hơi khựng lại, nhìn anh hỏi: “Sao anh ở đây?”
“Không phải cô nói muốn nói chuyện với tôi sao? Tôi ngồi trong xe đợi cô, thấy cô bị đám Ngô Quân đưa về cục nên chạy theo. Họ hỏi cô cái gì?”
“Họ đang điều tra vụ Lão Phùng rơi lầu, hình như đã lần ra tới Lưu Tinh Ba. Trong camera khách sạn Hoa Ấp có đoạn tôi đi chung thang máy với đám của gã, nên gọi tôi tới lấy lời khai.”
“Hôm đó cô tới khách sạn Hoa Ấp làm gì?”
Ngu Kiều không trả lời. Xe đã tới trước cửa nhà nghỉ, cô xách túi nilon xuống xe, hỏi anh có lên không.
Tiêu Long gật đầu, lại nói: “Tôi đi đậu xe chỗ khác rồi lên sau. Cô cứ đăng ký một mình.”
Dù sao cũng là nhà nghỉ nhỏ, cũ cũ mới mới. Nhân viên nằm ngủ gục trong quầy, Ngu Kiều gọi mấy lần mới lồm cồm dậy, đòi chứng minh thư để đăng ký. Tiền phòng một trăm năm mươi tệ. Lúc đưa tiền, Ngu Kiều hỏi có bao gồm bữa sáng không. Nhân viên nói có, đưa cho cô chìa khóa phòng 203 và một phiếu ăn sáng. Ngu Kiều hỏi xin thêm một phiếu nữa được không.
Nhân viên nói một chứng minh thư chỉ được một phiếu, muốn thêm thì phải mua ba mươi tệ một phiếu. Nhưng trên con đường này bán đồ ăn sáng rất nhiều, bánh chiên, bánh dán, quẩy… mười mấy tệ là ăn ngon rồi.
Ngu Kiều mệt cả người lẫn lòng, không còn sức tranh cãi, cầm chìa khóa lên lầu vào phòng. Phòng tuy cũ nhưng cũng khá sạch. Cô lấy đồ vệ sinh trong túi ra, nhìn thấy hộp bao cao su, tiện tay lấy ra ném lên bàn.
Tắm rửa xong, nghe tiếng gõ cửa khẽ. Cô nhìn qua mắt mèo thấy là Tiêu Long, mới mở cửa cho anh vào.
Tiêu Long kéo ghế ngồi trước cửa sổ, giật rèm ra. Trên trời có trăng, dưới lầu đèn neon rực rỡ, màn đêm đen như phủ một lớp ánh sáng mơ hồ.
Anh có vẻ đói, vừa ăn sandwich vừa uống cà phê, duỗi dài chân gác lên bàn, nhìn Ngu Kiều đang tựa đầu giường, lặp lại câu hỏi: “Hôm đó cô tới khách sạn Hoa Ấp làm gì?”
Cô kể lại sơ lược một lượt. Tiêu Long nghe xong, trầm ngâm: “Xem ra là Lưu Tinh Ba giả danh Lưu Mã Bạch để giăng bẫy, hại chết Lão Phùng, tiện thể lôi nội gián trong nội bộ cảnh sát ra.”
“Tôi có kiểm tra rồi, cái thùng giấu dưới sàn đã biến mất.” Ngu Kiều cởi đôi tất rách, vo lại ném vào thùng rác, rồi hỏi tiếp: “Cái thùng đó bị lấy đi lúc nào? Sao anh đột nhiên mấy ngày không tới quán? Cái bẫy này là do Lưu Tinh Ba nhắm vào anh sao? Gã có gây khó dễ cho anh không…”
Tiêu Long ngắt lời cô, cười nói: “Câu hỏi của cô nhiều thật đấy!”
Ngu Kiều lập tức bùng nổ, giọng run run, tức giận nói: “Anh tưởng tôi muốn hỏi lắm sao? Anh tưởng tôi thích hỏi lắm hả! Tôi biết anh xem thường tôi làm cộng sự của anh, anh tự cao tự đại, anh giỏi nhất. Hai năm nay trong hành động, tôi luôn cố gắng phối hợp với anh, anh nói gì tôi làm đó, không hỏi nhiều, cứ làm theo là được. Dù sao còn có lão Phùng, chúng ta có sai thì cũng có ông ấy đứng ra gánh. Nhưng bây giờ khác rồi! Lão Phùng chết rồi, liên lạc với cục cũng mất, bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có thật là nội bộ có vấn đề hay không, còn bên này Lưu Tinh Ba lại dám dùng tới mười hai ký h*r**n độ tinh khiết cao để giăng bẫy, rõ ràng là muốn lôi chúng ta ra bằng mọi giá. Tôi với anh bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây, anh sống thì tôi sống, anh chết thì tôi cũng chết. Sao tôi không được hỏi? Dựa vào cái gì tôi không được hỏi? Tôi không chỉ hỏi, mà còn phải hỏi cho rõ ràng! Tôi không muốn chết một cách mơ hồ, không rõ trắng đen vì bị anh hại!”
Tiêu Long sững người, không ngờ một câu nói bâng quơ lại khơi ra oán giận của cô nhiều như vậy. Nghe cô nói hai người là châu chấu trên cùng một sợi dây, anh còn thấy có chút buồn cười.
Ngu Kiều chộp cái gối ném mạnh về phía anh: “Anh còn cười được à? Anh tưởng tôi đang nói đùa với anh sao?”
Tiêu Long đỡ cái gối đặt sau lưng, ăn nốt miếng sandwich cuối cùng. Thấy cô không nói nữa, anh mới lên tiếng: “Xem ra cô tích oán lâu rồi. Nhưng cô hiểu lầm tôi. Có lẽ lúc mới gặp cô, tôi đúng là có nghi ngờ. Cô trông quá xinh đẹp, quá yếu ớt, lại còn trẻ. Bọn buôn m* t** thì tàn độc, vô nhân tính, đặc biệt với một nữ nội gián như cô, đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.”
“Quá xinh đẹp, quá yếu ớt, quá trẻ?” Ngu Kiều hừ lạnh một tiếng, đúng là mù mắt ‘chó’!
Ngu Kiều đáp: “Từ lúc tôi ngồi ở đây, anh cũng luôn dùng ánh mắt đó nhìn tôi. Tuy không cười, nhưng mở miệng lại hỏi mấy chuyện không liên quan đến vụ án. Vậy có thể nói là chúng ta quen nhau không?”
Lưu Gia Hoành không khỏi bật cười: “Ánh mắt đó? Là ánh mắt gì?”
“Ánh mắt dò xét và tò mò.” Ngu Kiều nói: “Giống như anh từng gặp tôi trước đây vậy.”
“Nửa tháng trước, tôi với bạn có tới quán L8 tổ chức sinh nhật cho cậu ấy.” Lưu Gia Hoành nói: “Nến sinh nhật còn là cô thắp! Nhanh vậy mà quên rồi sao?”
Ngu Kiều tỏ ra không quan tâm: “Mở cửa làm ăn, người ra người vào đều là khách, hôm nay gặp mai chưa chắc gặp lại. Ai biết ai là ai, phí công nhớ mặt làm gì.”
“Người đàn ông trẻ này đã nói gì với cô?”
Ngu Kiều nhớ lại một chút: “Anh ta hỏi tôi có làm ở L8 không. Tôi không để ý tới.”
“Tại sao cô không để ý tới anh ta?”
“Bởi vì tôi là người đẹp mà.” Ngu Kiều mặt không đổi sắc: “Mấy kiểu bắt chuyện như vậy, nghe không đến nghìn lần cũng phải trăm lần rồi, chán lắm. Huống chi anh ta không phải gu của tôi, tôi việc gì phải để ý!”
Lưu Gia Hoành thấy cô khá thú vị, lấy ra một tờ quyết định xử phạt đưa cho cô xem: “Anh ta không phải gu của cô, vậy cái này mới là gu của cô?”
Đó là lần cô và Tiêu Long bị bắt tại chỗ với lý do mua b*n d*m. Qua thẩm vấn xác minh, tuy không bị tạm giữ hành chính, nhưng vẫn bị phạt tiền.
Ngu Kiều biểu cảm bình thản: “Tôi không trả lời những câu hỏi không liên quan đến vụ án.”
Lưu Gia Hoành hỏi thêm vài câu, anh ta không làm khó cô, ký vào biên bản rồi cho đi.
Ngu Kiều bước ra khỏi cục công an, gió đêm thổi tan cái oi bức còn sót lại. Cô nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng. Trên đường chẳng có mấy người, ánh đèn đường vàng vọt khiến người nhìn cũng như nhuộm màu vàng. Nghe phía sau có tiếng xe chạy, cô quay đầu lại, một chiếc taxi trống lao vút qua, không cho cô cơ hội vẫy.
Ngu Kiều đi qua hai ngã tư, vẫn không thấy taxi, ngược lại có mấy xe dù hạ kính hỏi đi đâu, giá cả dễ thương lượng. Cô không để ý, từ xa thấy bảng hiệu nhà nghỉ tư nhân, định vào đó thuê một phòng ngủ tạm qua đêm.
Cửa hàng tiện lợi Lawson ven đường sáng trưng. Cô đi vào mua bộ đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần, cà phê lon và sandwich cá ngừ. Lúc thanh toán, cô phát hiện đôi tất trên chân bị rách một lỗ lớn, không biết mắc vào đâu, bèn nói đợi chút rồi quay lại lấy thêm một đôi tất mới. Khi quay lại quầy, cô bất ngờ thấy Tiêu Long không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, đặt một hộp bao cao su cùng với đồ cô mua chung lại, ý đồ quá rõ ràng.
Ngu Kiều lười hỏi anh mua cái đó làm gì, trả tiền xong liền bước ra khỏi cửa hàng. Xe của Tiêu Long đậu bên đường, cô ngồi vào, bảo anh chạy tới trước cửa nhà nghỉ tư nhân kia.
“Không về nhà à?” Tiêu Long nổ máy, xe từ từ lăn bánh.
“Tôi mới dọn nhà, còn chưa kịp dọn dẹp, bừa bộn lắm. Với lại giờ cũng trễ rồi…” Cô hơi khựng lại, nhìn anh hỏi: “Sao anh ở đây?”
“Không phải cô nói muốn nói chuyện với tôi sao? Tôi ngồi trong xe đợi cô, thấy cô bị đám Ngô Quân đưa về cục nên chạy theo. Họ hỏi cô cái gì?”
“Họ đang điều tra vụ Lão Phùng rơi lầu, hình như đã lần ra tới Lưu Tinh Ba. Trong camera khách sạn Hoa Ấp có đoạn tôi đi chung thang máy với đám của gã, nên gọi tôi tới lấy lời khai.”
“Hôm đó cô tới khách sạn Hoa Ấp làm gì?”
Ngu Kiều không trả lời. Xe đã tới trước cửa nhà nghỉ, cô xách túi nilon xuống xe, hỏi anh có lên không.
Tiêu Long gật đầu, lại nói: “Tôi đi đậu xe chỗ khác rồi lên sau. Cô cứ đăng ký một mình.”
Dù sao cũng là nhà nghỉ nhỏ, cũ cũ mới mới. Nhân viên nằm ngủ gục trong quầy, Ngu Kiều gọi mấy lần mới lồm cồm dậy, đòi chứng minh thư để đăng ký. Tiền phòng một trăm năm mươi tệ. Lúc đưa tiền, Ngu Kiều hỏi có bao gồm bữa sáng không. Nhân viên nói có, đưa cho cô chìa khóa phòng 203 và một phiếu ăn sáng. Ngu Kiều hỏi xin thêm một phiếu nữa được không.
Nhân viên nói một chứng minh thư chỉ được một phiếu, muốn thêm thì phải mua ba mươi tệ một phiếu. Nhưng trên con đường này bán đồ ăn sáng rất nhiều, bánh chiên, bánh dán, quẩy… mười mấy tệ là ăn ngon rồi.
Ngu Kiều mệt cả người lẫn lòng, không còn sức tranh cãi, cầm chìa khóa lên lầu vào phòng. Phòng tuy cũ nhưng cũng khá sạch. Cô lấy đồ vệ sinh trong túi ra, nhìn thấy hộp bao cao su, tiện tay lấy ra ném lên bàn.
Tắm rửa xong, nghe tiếng gõ cửa khẽ. Cô nhìn qua mắt mèo thấy là Tiêu Long, mới mở cửa cho anh vào.
Tiêu Long kéo ghế ngồi trước cửa sổ, giật rèm ra. Trên trời có trăng, dưới lầu đèn neon rực rỡ, màn đêm đen như phủ một lớp ánh sáng mơ hồ.
Anh có vẻ đói, vừa ăn sandwich vừa uống cà phê, duỗi dài chân gác lên bàn, nhìn Ngu Kiều đang tựa đầu giường, lặp lại câu hỏi: “Hôm đó cô tới khách sạn Hoa Ấp làm gì?”
Cô kể lại sơ lược một lượt. Tiêu Long nghe xong, trầm ngâm: “Xem ra là Lưu Tinh Ba giả danh Lưu Mã Bạch để giăng bẫy, hại chết Lão Phùng, tiện thể lôi nội gián trong nội bộ cảnh sát ra.”
“Tôi có kiểm tra rồi, cái thùng giấu dưới sàn đã biến mất.” Ngu Kiều cởi đôi tất rách, vo lại ném vào thùng rác, rồi hỏi tiếp: “Cái thùng đó bị lấy đi lúc nào? Sao anh đột nhiên mấy ngày không tới quán? Cái bẫy này là do Lưu Tinh Ba nhắm vào anh sao? Gã có gây khó dễ cho anh không…”
Tiêu Long ngắt lời cô, cười nói: “Câu hỏi của cô nhiều thật đấy!”
Ngu Kiều lập tức bùng nổ, giọng run run, tức giận nói: “Anh tưởng tôi muốn hỏi lắm sao? Anh tưởng tôi thích hỏi lắm hả! Tôi biết anh xem thường tôi làm cộng sự của anh, anh tự cao tự đại, anh giỏi nhất. Hai năm nay trong hành động, tôi luôn cố gắng phối hợp với anh, anh nói gì tôi làm đó, không hỏi nhiều, cứ làm theo là được. Dù sao còn có lão Phùng, chúng ta có sai thì cũng có ông ấy đứng ra gánh. Nhưng bây giờ khác rồi! Lão Phùng chết rồi, liên lạc với cục cũng mất, bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, có thật là nội bộ có vấn đề hay không, còn bên này Lưu Tinh Ba lại dám dùng tới mười hai ký h*r**n độ tinh khiết cao để giăng bẫy, rõ ràng là muốn lôi chúng ta ra bằng mọi giá. Tôi với anh bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây, anh sống thì tôi sống, anh chết thì tôi cũng chết. Sao tôi không được hỏi? Dựa vào cái gì tôi không được hỏi? Tôi không chỉ hỏi, mà còn phải hỏi cho rõ ràng! Tôi không muốn chết một cách mơ hồ, không rõ trắng đen vì bị anh hại!”
Tiêu Long sững người, không ngờ một câu nói bâng quơ lại khơi ra oán giận của cô nhiều như vậy. Nghe cô nói hai người là châu chấu trên cùng một sợi dây, anh còn thấy có chút buồn cười.
Ngu Kiều chộp cái gối ném mạnh về phía anh: “Anh còn cười được à? Anh tưởng tôi đang nói đùa với anh sao?”
Tiêu Long đỡ cái gối đặt sau lưng, ăn nốt miếng sandwich cuối cùng. Thấy cô không nói nữa, anh mới lên tiếng: “Xem ra cô tích oán lâu rồi. Nhưng cô hiểu lầm tôi. Có lẽ lúc mới gặp cô, tôi đúng là có nghi ngờ. Cô trông quá xinh đẹp, quá yếu ớt, lại còn trẻ. Bọn buôn m* t** thì tàn độc, vô nhân tính, đặc biệt với một nữ nội gián như cô, đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.”
“Quá xinh đẹp, quá yếu ớt, quá trẻ?” Ngu Kiều hừ lạnh một tiếng, đúng là mù mắt ‘chó’!