Tối nay, quán bar L8 mời một ban nhạc nổi tiếng đến biểu diễn trực tiếp. Tầm bảy giờ rưỡi, fan của họ cùng khách khứa lục tục kéo tới.
Ngu Kiều đang dẫn chỗ cho một cặp đôi tầm hai mươi mấy tuổi. Hai người cầm que phát sáng và bảng đèn, rõ ràng là tới cổ vũ ban nhạc. Cô sắp xếp họ ngồi ở ghế sofa đôi gần sân khấu, rồi đưa thực đơn lên. Để phân biệt với khách, cô buộc một chiếc tạp dề, lấy bút và sổ gọi món trong túi ra chuẩn bị ghi. Hai người kia lật tới lật lui mà vẫn không biết gọi gì, trông khá phân vân. Cô liền giới thiệu đúng lúc: “Anh có thể thử bia tươi Munich, màu hơi đậm, vị dày, khi uống sẽ cảm nhận được mùi rang rất rõ. Còn chị thì em đề xuất COSMOPOLITAN, một loại cocktail, nổi lên nhờ s*x and the City, cũng là món khoái khẩu của Madonna, gọi món này đảm bảo không thất vọng.”
Bán rượu có hoa hồng, một ly được hai điểm, một chai được ba điểm.
Cô thấy Đỗ Linh đang cố gắng chào mời mấy vị khách mua rượu mạnh, nhưng họ chỉ cười, không chịu xuống tiền, tinh ranh vô cùng.
Cặp đôi kia không suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý, còn gọi thêm một phần trái cây. Ngu Kiều nhanh chóng tính giá: “Dạ, tổng cộng hai trăm tệ.” Cô nhận tiền rồi đi về phía quầy bar, dọc đường liên tục có người giơ tay gọi thêm món.
“Một ly whisky, thêm đá.”
“Một ly Old Fashioned.”
Ngu Kiều vào trong quầy, đưa xấp phiếu gọi món cho bartender Tony. Trong lúc anh ta pha chế, cô tiện tay lấy ly martini lau cẩn thận. Bỗng nghe một giọng quen thuộc:
“Một ly Manhattan.”
Cô ngẩng đầu lên. Tiêu Long ngồi lên ghế cao trước quầy, mặc áo sơ mi đen dệt hoa. Có vẻ thấy nóng, anh mở hai cúc áo trên cùng, vừa xắn tay áo vừa nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, anh cười nhẹ.
“Tôi không biết cô đang nghĩ gì, vẫn là con phố đó…” Ban nhạc đang hát bài cũ Bến Thượng Hải 18, đúng là hợp cảnh đến khó chịu.
“Mấy ngày nay anh đi đâu?” Ngu Kiều nghiến răng hỏi.
“Cẩn thận cái ly.” Tiêu Long tốt bụng nhắc, loại ly chân cao này mỏng manh, nhìn cô như sắp bóp vỡ tới nơi. Anh lại thêm một câu: “Tôi tự cho mình nghỉ phép một thời gian.”
“Tôi ngày nào cũng nhìn báo nhận diện xác nam vô danh.” Ngu Kiều bực bội đặt ly Manhattan trước mặt anh, hạ giọng hỏi: “Sao anh không gọi cho tôi, nhắn tin cũng được mà?”
Tiêu Long thong thả nhấp một ngụm, búng tay với Tony: “Đêm nay pha chuẩn vị ghê!” Rồi anh ngoắc cô lại gần, ghé sát tai cô cười nói: “Tôi gọi hay nhắn cho cô chỉ có hai khả năng, một là tôi lộ rồi, hai là tôi sắp chết.”
Ngu Kiều khẽ sững người, nhìn đôi môi anh còn ướt rượu, có một cảm giác tà mị khó tả. Cô khẽ nói: “Tối nay đợi tôi tan làm, chúng ta phải nói chuyện cho rõ.” Cô không muốn nghe anh nói nữa, cũng chẳng nghe rõ nổi. Ban nhạc chuyển sang rock, gào thét đến xé lòng, cả quán đồng thanh hát theo, màng nhĩ như muốn rung lên. Cô xoay người bưng khay rượu, len lỏi giữa các bàn, đưa tới trước mặt khách. Làm việc hơn hai năm, cô đã quá quen với mọi thứ ở đây.
Cô bưng ly whisky tới trước mặt một người đàn ông, chợt thấy có gì đó không ổn. Liếc mắt, thấy tay hắn không yên phận mò lên chân cô. Cô chẳng lạ gì chuyện này, liền cúi người xuống, dùng tay siết mạnh xương hàm hắn, bóp đến méo cả mặt, cười lạnh: “Đừng có lần sau!” Rồi buông tay quay đi, chợt phát hiện bàn phía sau có Tần Bắc đang nhìn mình. Dạo này anh ta cách vài ngày lại tới ngồi một lúc, thỉnh thoảng trò chuyện với cô, rất nhanh đã trở nên quen mặt.
Ngu Kiều thấy anh ta chưa gọi gì liền đi tới hỏi muốn uống gì. Tần Bắc cười lắc đầu, nói mình còn phải lái xe, không uống rượu.
Cô nói có thể gọi tài xế hộ.
Anh ta nói thẳng: “Nếu cô muốn lấy hoa hồng bán rượu, thì cho tôi một chai Rémy Martin.”
Một chai, chứ không phải một ly!
Ngu Kiều nhướng mày ngạc nhiên. Nhân cơ hội, anh ta đề nghị: “Tan ca đi ăn đồ Mexico với tôi nhé?”
Cô cười như không cười, lắc đầu, không thèm để ý tới anh nữa, tiếp tục đi phục vụ. Nghe phía sau anh ta bật cười lớn, rất nhanh đã bị tiếng nhạc ồn ào nuốt chửng.
Hơn một giờ sáng, ban nhạc kết thúc biểu diễn rời đi, khách cũng bắt đầu thưa dần, không còn khách mới vào nữa. Trưởng ca Ngô Vân bắt đầu đối sổ, Ngu Kiều cùng hai nhân viên khác tranh thủ dọn dẹp quầy bar. Đỗ Linh uống nhiều quá, say nằm vật trên sofa, nửa tỉnh nửa mê. Quản lý ca đêm Tứ Ni ngồi bên cạnh lầm bầm gì đó, thỉnh thoảng hai người lại cười rúc rích.
Trong quán đã dọn xong, khu ngoài để mai dọn tiếp. Đồng hồ chỉ hai giờ sáng, kết thúc kinh doanh.
Tần Bắc đã đi từ sớm. Ngu Kiều khóa cửa quán bar, nhìn quanh một vòng, đâu còn thấy bóng dáng Tiêu Long.
Rõ ràng cô đã bảo anh đợi rồi! Cô có chút bực bội.
Ngô Vân và mấy người kia rủ đi ăn khuya, hỏi cô có đi không. Ngu Kiều mỉm cười từ chối, nhìn theo bóng họ khuất dần trong ánh đèn neon, rồi sắc mặt liền trầm xuống.
Giờ này xe buýt đã ngừng chạy, chỉ có thể bắt taxi. Đường Hoành Sơn đầy những người vẫy xe đêm. Cô định đi lên ngã tư phía trước, chỗ đó xe nhiều người ít.
Cô đã dọn ra khỏi căn nhà thuê chung với Đỗ Linh, thuê một căn trong hẻm gần đó. Giá không rẻ, nhưng bù lại giao thông thuận tiện, an ninh tốt, ở một mình cũng yên tĩnh.
Bỗng có hai cảnh sát chặn cô lại. Khi cô còn chưa hiểu chuyện gì, một người lên tiếng: “Chúng tôi là công an. Đang điều tra vụ cảnh sát chống m* t** rơi lầu ở khách sạn Hoa Ấp. Qua camera thấy hôm đó cô cũng có mặt tại hiện trường, mời cô theo chúng tôi về cục phối hợp điều tra.”
Ngu Kiều yêu cầu xem giấy tờ của họ. Một người tên Ngô Quân, một người tên Trương Chí Thắng, đều là đội viên đội chống m* t**.
“Bây giờ?” Giờ đã là hai giờ sáng.
“Người chết là cán bộ nội bộ của công an, sự việc rất nghiêm trọng, có thể còn liên quan tới vụ án khác. Chúng tôi đang điều tra suốt ngày đêm. Mong cô phối hợp, nếu thuận lợi sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của cô.”
Đã có người xung quanh nhìn sang. Một gã đàn ông say say đi ngang qua, cười khẩy lẩm bẩm: “Bắt gái à?”
Ngu Kiều không nói thêm gì, đi tới chiếc xe cảnh sát đậu ven đường, ngồi vào. Đến cục công an, cô được đưa thẳng vào phòng thẩm vấn.
Lưu Gia Hoành đích thân hỏi cô. Cô nói khát nước, anh ta rót cho cô một ly trà. Trong lúc cô uống, anh ta chăm chú quan sát, nhìn chằm chằm không rời mắt. Một lúc sau, đột nhiên hỏi: “Ngu Kiều là tên thật của cô? Trước đây cô từng dùng tên Đường Hinh không?”
Tim Ngu Kiều như nhảy vọt lên cổ họng. Lúc này cô rất muốn lớn tiếng nói rõ thân phận: “Đường Hinh, Ngu Kiều đều là tên khi tôi làm nội gián. Tôi cũng là một cảnh sát chống m* t**. Chỉ là tôi không giống các anh, không có cảnh phục, không thể đứng dưới ánh sáng. Nhưng niềm tin trong đầu, trách nhiệm trên vai tôi, chưa từng thua kém các anh một chút nào.”
Nhưng cô lại nhớ tới lời của Tiêu Long, cái chết của Lão Phùng quá đột ngột, không loại trừ khả năng nội bộ có vấn đề. Bây giờ hai bên đều đang gấp rút tìm ra họ, con đường phía trước nguy hiểm trùng trùng, không thể tin bất kỳ ai!
Cô điều chỉnh lại hơi thở, bình thản nói: “Tôi không hiểu anh nói gì. Tôi tên là Ngu Kiều.”
Lưu Gia Hoành hỏi cô một số thông tin cá nhân, cô trả lời trôi chảy, không lộ ra sơ hở gì. Anh ta thầm nghĩ có lẽ mình đa nghi, trên đời người giống người cũng không ít. Không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa, anh ta mở camera cho cô xem, chỉ vào hai người đàn ông trong thang máy hỏi: “Cô có quen họ không?”
“Không quen!”
Ngu Kiều đang dẫn chỗ cho một cặp đôi tầm hai mươi mấy tuổi. Hai người cầm que phát sáng và bảng đèn, rõ ràng là tới cổ vũ ban nhạc. Cô sắp xếp họ ngồi ở ghế sofa đôi gần sân khấu, rồi đưa thực đơn lên. Để phân biệt với khách, cô buộc một chiếc tạp dề, lấy bút và sổ gọi món trong túi ra chuẩn bị ghi. Hai người kia lật tới lật lui mà vẫn không biết gọi gì, trông khá phân vân. Cô liền giới thiệu đúng lúc: “Anh có thể thử bia tươi Munich, màu hơi đậm, vị dày, khi uống sẽ cảm nhận được mùi rang rất rõ. Còn chị thì em đề xuất COSMOPOLITAN, một loại cocktail, nổi lên nhờ s*x and the City, cũng là món khoái khẩu của Madonna, gọi món này đảm bảo không thất vọng.”
Bán rượu có hoa hồng, một ly được hai điểm, một chai được ba điểm.
Cô thấy Đỗ Linh đang cố gắng chào mời mấy vị khách mua rượu mạnh, nhưng họ chỉ cười, không chịu xuống tiền, tinh ranh vô cùng.
Cặp đôi kia không suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý, còn gọi thêm một phần trái cây. Ngu Kiều nhanh chóng tính giá: “Dạ, tổng cộng hai trăm tệ.” Cô nhận tiền rồi đi về phía quầy bar, dọc đường liên tục có người giơ tay gọi thêm món.
“Một ly whisky, thêm đá.”
“Một ly Old Fashioned.”
Ngu Kiều vào trong quầy, đưa xấp phiếu gọi món cho bartender Tony. Trong lúc anh ta pha chế, cô tiện tay lấy ly martini lau cẩn thận. Bỗng nghe một giọng quen thuộc:
“Một ly Manhattan.”
Cô ngẩng đầu lên. Tiêu Long ngồi lên ghế cao trước quầy, mặc áo sơ mi đen dệt hoa. Có vẻ thấy nóng, anh mở hai cúc áo trên cùng, vừa xắn tay áo vừa nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, anh cười nhẹ.
“Tôi không biết cô đang nghĩ gì, vẫn là con phố đó…” Ban nhạc đang hát bài cũ Bến Thượng Hải 18, đúng là hợp cảnh đến khó chịu.
“Mấy ngày nay anh đi đâu?” Ngu Kiều nghiến răng hỏi.
“Cẩn thận cái ly.” Tiêu Long tốt bụng nhắc, loại ly chân cao này mỏng manh, nhìn cô như sắp bóp vỡ tới nơi. Anh lại thêm một câu: “Tôi tự cho mình nghỉ phép một thời gian.”
“Tôi ngày nào cũng nhìn báo nhận diện xác nam vô danh.” Ngu Kiều bực bội đặt ly Manhattan trước mặt anh, hạ giọng hỏi: “Sao anh không gọi cho tôi, nhắn tin cũng được mà?”
Tiêu Long thong thả nhấp một ngụm, búng tay với Tony: “Đêm nay pha chuẩn vị ghê!” Rồi anh ngoắc cô lại gần, ghé sát tai cô cười nói: “Tôi gọi hay nhắn cho cô chỉ có hai khả năng, một là tôi lộ rồi, hai là tôi sắp chết.”
Ngu Kiều khẽ sững người, nhìn đôi môi anh còn ướt rượu, có một cảm giác tà mị khó tả. Cô khẽ nói: “Tối nay đợi tôi tan làm, chúng ta phải nói chuyện cho rõ.” Cô không muốn nghe anh nói nữa, cũng chẳng nghe rõ nổi. Ban nhạc chuyển sang rock, gào thét đến xé lòng, cả quán đồng thanh hát theo, màng nhĩ như muốn rung lên. Cô xoay người bưng khay rượu, len lỏi giữa các bàn, đưa tới trước mặt khách. Làm việc hơn hai năm, cô đã quá quen với mọi thứ ở đây.
Cô bưng ly whisky tới trước mặt một người đàn ông, chợt thấy có gì đó không ổn. Liếc mắt, thấy tay hắn không yên phận mò lên chân cô. Cô chẳng lạ gì chuyện này, liền cúi người xuống, dùng tay siết mạnh xương hàm hắn, bóp đến méo cả mặt, cười lạnh: “Đừng có lần sau!” Rồi buông tay quay đi, chợt phát hiện bàn phía sau có Tần Bắc đang nhìn mình. Dạo này anh ta cách vài ngày lại tới ngồi một lúc, thỉnh thoảng trò chuyện với cô, rất nhanh đã trở nên quen mặt.
Ngu Kiều thấy anh ta chưa gọi gì liền đi tới hỏi muốn uống gì. Tần Bắc cười lắc đầu, nói mình còn phải lái xe, không uống rượu.
Cô nói có thể gọi tài xế hộ.
Anh ta nói thẳng: “Nếu cô muốn lấy hoa hồng bán rượu, thì cho tôi một chai Rémy Martin.”
Một chai, chứ không phải một ly!
Ngu Kiều nhướng mày ngạc nhiên. Nhân cơ hội, anh ta đề nghị: “Tan ca đi ăn đồ Mexico với tôi nhé?”
Cô cười như không cười, lắc đầu, không thèm để ý tới anh nữa, tiếp tục đi phục vụ. Nghe phía sau anh ta bật cười lớn, rất nhanh đã bị tiếng nhạc ồn ào nuốt chửng.
Hơn một giờ sáng, ban nhạc kết thúc biểu diễn rời đi, khách cũng bắt đầu thưa dần, không còn khách mới vào nữa. Trưởng ca Ngô Vân bắt đầu đối sổ, Ngu Kiều cùng hai nhân viên khác tranh thủ dọn dẹp quầy bar. Đỗ Linh uống nhiều quá, say nằm vật trên sofa, nửa tỉnh nửa mê. Quản lý ca đêm Tứ Ni ngồi bên cạnh lầm bầm gì đó, thỉnh thoảng hai người lại cười rúc rích.
Trong quán đã dọn xong, khu ngoài để mai dọn tiếp. Đồng hồ chỉ hai giờ sáng, kết thúc kinh doanh.
Tần Bắc đã đi từ sớm. Ngu Kiều khóa cửa quán bar, nhìn quanh một vòng, đâu còn thấy bóng dáng Tiêu Long.
Rõ ràng cô đã bảo anh đợi rồi! Cô có chút bực bội.
Ngô Vân và mấy người kia rủ đi ăn khuya, hỏi cô có đi không. Ngu Kiều mỉm cười từ chối, nhìn theo bóng họ khuất dần trong ánh đèn neon, rồi sắc mặt liền trầm xuống.
Giờ này xe buýt đã ngừng chạy, chỉ có thể bắt taxi. Đường Hoành Sơn đầy những người vẫy xe đêm. Cô định đi lên ngã tư phía trước, chỗ đó xe nhiều người ít.
Cô đã dọn ra khỏi căn nhà thuê chung với Đỗ Linh, thuê một căn trong hẻm gần đó. Giá không rẻ, nhưng bù lại giao thông thuận tiện, an ninh tốt, ở một mình cũng yên tĩnh.
Bỗng có hai cảnh sát chặn cô lại. Khi cô còn chưa hiểu chuyện gì, một người lên tiếng: “Chúng tôi là công an. Đang điều tra vụ cảnh sát chống m* t** rơi lầu ở khách sạn Hoa Ấp. Qua camera thấy hôm đó cô cũng có mặt tại hiện trường, mời cô theo chúng tôi về cục phối hợp điều tra.”
Ngu Kiều yêu cầu xem giấy tờ của họ. Một người tên Ngô Quân, một người tên Trương Chí Thắng, đều là đội viên đội chống m* t**.
“Bây giờ?” Giờ đã là hai giờ sáng.
“Người chết là cán bộ nội bộ của công an, sự việc rất nghiêm trọng, có thể còn liên quan tới vụ án khác. Chúng tôi đang điều tra suốt ngày đêm. Mong cô phối hợp, nếu thuận lợi sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của cô.”
Đã có người xung quanh nhìn sang. Một gã đàn ông say say đi ngang qua, cười khẩy lẩm bẩm: “Bắt gái à?”
Ngu Kiều không nói thêm gì, đi tới chiếc xe cảnh sát đậu ven đường, ngồi vào. Đến cục công an, cô được đưa thẳng vào phòng thẩm vấn.
Lưu Gia Hoành đích thân hỏi cô. Cô nói khát nước, anh ta rót cho cô một ly trà. Trong lúc cô uống, anh ta chăm chú quan sát, nhìn chằm chằm không rời mắt. Một lúc sau, đột nhiên hỏi: “Ngu Kiều là tên thật của cô? Trước đây cô từng dùng tên Đường Hinh không?”
Tim Ngu Kiều như nhảy vọt lên cổ họng. Lúc này cô rất muốn lớn tiếng nói rõ thân phận: “Đường Hinh, Ngu Kiều đều là tên khi tôi làm nội gián. Tôi cũng là một cảnh sát chống m* t**. Chỉ là tôi không giống các anh, không có cảnh phục, không thể đứng dưới ánh sáng. Nhưng niềm tin trong đầu, trách nhiệm trên vai tôi, chưa từng thua kém các anh một chút nào.”
Nhưng cô lại nhớ tới lời của Tiêu Long, cái chết của Lão Phùng quá đột ngột, không loại trừ khả năng nội bộ có vấn đề. Bây giờ hai bên đều đang gấp rút tìm ra họ, con đường phía trước nguy hiểm trùng trùng, không thể tin bất kỳ ai!
Cô điều chỉnh lại hơi thở, bình thản nói: “Tôi không hiểu anh nói gì. Tôi tên là Ngu Kiều.”
Lưu Gia Hoành hỏi cô một số thông tin cá nhân, cô trả lời trôi chảy, không lộ ra sơ hở gì. Anh ta thầm nghĩ có lẽ mình đa nghi, trên đời người giống người cũng không ít. Không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa, anh ta mở camera cho cô xem, chỉ vào hai người đàn ông trong thang máy hỏi: “Cô có quen họ không?”
“Không quen!”