Tương Lai Còn Dài

Chương 21

Ngu Kiều im lặng một lát rồi nói: “Anh mà biết tôi từng trải qua chuyện gì, thì sẽ không nói vậy đâu.”

Câu này, Lão Phùng cũng từng nói với anh. Tiêu Long nhìn lại cô một lần nữa. Có lúc anh cảm nhận được cô mang nặng tâm sự, đầu mày nhíu lại, nỗi buồn đặc quánh không tan. Thật khó mà tin được, một biểu cảm như vậy lại xuất hiện trên gương mặt của một cô gái mới hơn hai mươi tuổi.

“Cô có thể kể ra, tôi muốn nghe.”

Những người như họ, ai mà chẳng có chút bí mật giấu kín trong lòng chứ.

Ngu Kiều ngẩng đầu lên. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn tường, dây tóc đã cũ, lúc sáng lúc tối, tối hẳn rồi lại gắng gượng sáng lên. Tiêu Long ngồi đó mờ mờ ảo ảo. Ánh mắt hai người chạm nhau, cô nói: “Đừng hỏi nữa, không phải chuyện gì dễ chịu đâu!”

Rồi cô chuyển đề tài một cạch đông cứng: “Câu hỏi của tôi, anh còn chưa trả lời!”

Tiêu Long nhấp một ngụm cà phê rồi nói: “Lưu Mông Khảm và Lưu Tinh Ba ở Thượng Hải có một hội sở tư nhân, tên là ‘Vương Triều’. Địa chỉ là bí mật. Ai được mời tới đều có xe riêng đưa đón, trên đường bị bịt mắt, cho đến khi được dẫn vào trong hội sở mới tháo ra. Đủ thấy mức độ quan trọng và kín đáo của nó.

Tối hôm đó, sau khi chúng ta rời khỏi cục công an mỗi người một ngả, tôi bị bịt mắt đưa đến đó. Lúc ấy, Lưu Tinh Ba đang giao dịch m* t** với bên mua ,  mười hai ký h*r**n độ tinh khiết cao. Cô nghe rõ chưa? Giao dịch vẫn diễn ra đúng hẹn, chỉ là đổi địa điểm và đổi người thôi.

Còn chuyện Lưu Mã Bạch giao dịch m* t** ở L8 chỉ là cái cớ, là cái bẫy giăng riêng cho tôi. Chắc là mấy lần giao dịch trước đều bị cảnh sát phá hỏng, nên họ bắt đầu âm thầm nghi ngờ tôi. Nếu tối hôm đó ở L8, theo kế hoạch của Lão Phùng và chúng tôi, cảnh sát xuất động, bắt Lưu Mã Bạch, thu giữ m* t** thì thân phận của hai chúng tôi sẽ bị lộ hoàn toàn,  lúc đó chắc đã mất mạng rồi.”

Ngu Kiều không hiểu, hỏi lại: “Chuyện giao dịch m* t** ở L8, Lưu Mã Bạch, anh, với mấy người đi theo đều biết, bên mua cũng biết. Sao lại chắc chắn là do anh bán đứng chứ?”

“Sai bét rồi!” Tiêu Long nói: “Chỉ khi tôi tới ‘Vương Triều’ mới biết, tối đó Lưu Mã Bạch mà tôi phải đi cùng và bên mua đều là hàng giả, mấy người đi theo cũng là diễn viên tạm thời giả dạng. Số m* t** chúng tôi giấu dưới sàn, đã bị Lưu Tinh Ba sai người lấy lại rồi.”

Ngu Kiều đưa tay ôm ngực, càng nghĩ càng thấy rợn người. Hóa ra trước đó, cô đã từng đứng sát mép vực bị lộ thân phận.

Cô hỏi: “Bây giờ Lưu Tinh Ba tin anh chưa?”

“Không có chuyện tin hay không tin,” Tiêu Long nói, “Chỉ là tạm thời bỏ qua cho cô thôi. Lão Phùng vì sao chết? Là do Lưu Tinh Ba sai người ra tay, hay còn nguyên nhân khác? Tại sao một chiến dịch truy quét m* t** lại biến thành kiểm tra hành chính thường ngày? Những điểm khả nghi này, chúng ta phải làm rõ thì mới tính bước tiếp theo được.”

Sắc mặt hai người dần trở nên nặng nề. Rất lâu sau không ai nói gì. Cuối cùng vẫn là Ngu Kiều nhắc tới người đàn ông trẻ tên Tần Bắc,  sự xuất hiện đột ngột của anh ta không hề đơn giản.

Anh ta có thể đi theo bên cạnh Lưu Tinh Ba, ra vào tùy ý. Thỉnh thoảng lại xuất hiện ở quán bar L8, thậm chí có thể ngồi lì cả đêm, giống như một kẻ rảnh rỗi.

Nhưng trong lòng họ đều rõ như gương, nội bộ đường dây buôn m* t** chưa bao giờ nuôi kẻ vô dụng.

“Tôi nghi anh ta chính là Lưu Mã Bạch.” Ngu Kiều nói, “Nhưng ngoại hình của anh ta… khó mà tin là có quan hệ anh em với Lưu Tinh Ba. Gần như chẳng dính dáng gì nhau.”

“Lưu La Hán có mấy bà vợ. Vợ cả sinh một trai một gái, còn Lưu Tinh Hán với Lưu Mã Bạch là con của mấy bà vợ khác.” Tiêu Long chậm rãi hỏi: “Cái người tên Tần Bắc đó… thích cô à?”

Ngu Kiều cũng không chắc: “Anh ta có mấy lần rủ tôi đi ăn đồ Mexico, tôi không đồng ý.”

Tiêu Long tỏ ý tán thành: “Đàn ông là vậy đó. Cô càng chiều theo, họ lại càng không coi trọng. Muốn bắt thì phải biết thả,  kiểu này mới đúng.”

Ngu Kiều biện giải: “Tôi đâu có chơi trò lạt mềm buộc chặt…” Nghĩ lại thấy tranh cãi chuyện này cũng nhạt nhẽo, cô mím môi hỏi: “Cái người Tần Bắc đó có thể là Lưu Mã Bạch không?”

Rồi cô lại cảm thấy không khả năng lắm. Chẳng ai từng gặp Lưu Mã Bạch, rốt cuộc có người này tồn tại hay không còn khó nói! Nếu Tần Bắc thật sự là Lưu Mã Bạch, ngược lại lại khiến người ta vì tìm ra quá dễ dàng mà không dám tin, cứ thấy có gì đó không đúng!

Tiêu Long đang định mở miệng thì bỗng bị tiếng đập cửa “bùm bùm” dồn dập cắt ngang. Anh bước tới, cảnh giác hỏi: “Ai đó?”

Ngu Kiều đã bật dậy, kéo lại bộ váy hơi nhăn nhúm.

“Cảnh sát kiểm tra!” Người ngoài cửa giọng thô, nói lớn, dứt khoát.

Hai người nhìn nhau, không phải chứ?! Lại kiểm tra nữa?!

Lưu Gia Hoành rửa mặt cho tỉnh táo, cầm hai lon cà phê. Vì vụ án, anh ta thức suốt đêm ở cục, bận đến gần năm giờ. Vừa mới gục xuống bàn định chợp mắt một lát thì lại bị gọi dậy, nói ở công viên ngoại ô nghi có người tụ tập hút m* t**, còn phát hiện một thi thể trong lùm cây, cần lập tức xuất phát.

Anh ta bước ra khỏi văn phòng, Ngô Quân và Trương Chí Thắng đã đợi sẵn. Trình Dục Huy dựa bên cửa sổ hút thuốc, đúng lúc trực ban, gặp có án cũng phải đi theo bọn họ khám nghiệm hiện trường.

“Một đêm không ngủ hả?” Lưu Gia Hoành ném cho anh một lon cà phê, tự giật nắp, vừa xuống cầu thang vừa ngửa cổ uống một ngụm lớn, đắng cái là tỉnh liền.

Trong đại sảnh khá náo nhiệt, nam nam nữ nữ chừng hơn chục cặp. Anh ta nhìn đồng hồ treo tường, mới năm giờ mười, bèn hỏi một cảnh sát đi ngang: “Tiểu Triệu, lại đi kiểm tra hả? Toàn mấy vụ mua b*n d*m à?”

“Có người báo thì phải đi thôi.” Tiểu Triệu cười nói: “Trên vừa có văn bản xuống, yêu cầu siết chặt mà! Đặc biệt là quán bar, vũ trường với nhà nghỉ nhỏ, phải chú ý kỹ.”

“Vất vả rồi!” Lưu Gia Hoành nói miệng vậy, nhưng thấy Trình Dục Huy nhìn chằm chằm về một hướng với vẻ mặt nghiêm lại, anh ta cũng nhìn theo…

“Ồ!” Anh ta vội kéo Tiểu Triệu lại, hất cằm về phía một cặp nam nữ đang ngồi trên ghế sắt: “Hai người kia bắt ở đâu vậy? Bắt ngay tại chỗ hả?”

Tiểu Triệu liếc qua, gật đầu: “Bắt được khi kiểm tra phòng ở nhà nghỉ Hưởng Lai trên đường Kim Quế. Trong thùng rác có tất rách, giấy đã dùng, còn có một hộp bao cao su chưa kịp mở. Hai người này có tiền án rồi, lần này không dễ thả đâu, giữ lại với phạt tiền là chắc.”

Ngu Kiều nghiến răng ken két, hạ giọng than: “Anh mua cái thứ đó làm gì? Anh nói đi! Tôi sắp bị anh hại chết rồi.”

Tiêu Long nói: “Mua thì để dùng chứ làm gì? Cô rủ tôi lên nhà nghỉ, đàn ông ai mà không nghĩ, nam nữ ở riêng, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, phải chuẩn bị trước chứ!” Nói xong, chính anh cũng bật cười.

“Anh tự tin quá nhỉ!” Ngu Kiều tức đến quay mặt đi, vừa lúc chạm mắt với Trình Dục Huy và Lưu Gia Hoành đang bước tới.

Trình Dục Huy mặt đầy chán ghét, đi thẳng ra cửa, đến liếc cô một cái cũng lười.

Một nỗi chua xót dâng thẳng lên tim, nhưng Ngu Kiều tự nhủ, không sao cả.

Lưu Gia Hoành thì cười hì hì: “Cô Ngu bận rộn quá! Ba giờ mới rời cục, năm giờ lại quay lại! Cô coi đây là sân sau nhà mình luôn rồi hả?”

“Đâu dám!” Ngu Kiều thấy anh ta đúng là nhiều chuyện.

Anh ta lại chỉ Tiêu Long, hỏi: “Đây là ‘món’ cô chọn đó hả?”

Ngu Kiều giả vờ không nghe, cứng giọng hỏi: “Đội trưởng Lưu không phải còn phải xuất cảnh sao?”

Cứ dây dưa vậy coi sao được!

Lưu Gia Hoành còn muốn chọc thêm vài câu, nhưng Ngô Quân đứng ngoài cửa đã gào lên giục, anh ta đáp một tiếng rồi vội vàng rời đi.