Sau cú búng tay vô thanh vô sắc của Lưu Phong, viên Lưu Ảnh Thạch trên tay Mạn Thanh nổ tung thành trăm mảnh bột đá. Cả đại sảnh Chấp Pháp Đường lập tức rơi vào một khoảng lặng đông cứng đến đáng sợ.
Màn búng đá kia, trong mắt đám người, là hành vi hủy diệt chứng cứ để cứu Mạnh Hùng. Nhưng thực chất, đó là nước đi đầu tiên trong một ván cờ thế song sát vô cùng tàn nhẫn của gã cựu chuyên viên kiếp trước. Một người tính toán giỏi luôn biết rằng, muốn làm mờ mắt những con hổ Trúc Cơ, cách tốt nhất là ném cho chúng một mồi lửa ngụy tạo.
Viên đá vôi đầu tiên bắn ra không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là một đòn thao túng tâm lý diện rộng. Hắn cố tình đóng vai kẻ ác để tạo ra một "điểm mù" hoàn hảo.
Khi tất cả các cao thủ đều dồn sự chú ý vào đống bột đá và truy tìm kẻ tiếp tay cho hung thủ, thần thức của họ sẽ tự động buông lỏng cảnh giác ở các hướng khác. Hơn thế nữa, nước cờ đầu tiên này còn chứa đựng sự tính toán đầy nhân văn lẫn tàn nhẫn của Lưu Phong.
Nếu hình ảnh hoang lạc đêm đó thực sự chiếu lên, Mạnh Hùng sẽ chết. Nhưng danh dự của Mạn Thanh cũng vĩnh viễn tiêu tan dưới những ánh mắt đàm tiếu của hàng trăm đệ tử. Hắn đập nát viên đá, là giữ lại cho nàng một đường lui. Hắn biến nàng thành một nạn nhân đáng thương thuần túy, đẩy sự phẫn nộ của dư luận lên đỉnh điểm.
Và quan trọng nhất, đòn bẻ lái đột ngột ấy đã ban tặng cho Mạnh Hùng một gáo nước mát giữa sa mạc. Nó khiến gã đê tiện này tưởng mình đã thoát nạn mà nảy sinh tâm lý đắc ý tột độ. Con mồi chỉ lơ là nhất khi nó nghĩ rằng mình đã thắng cuộc.
Mạnh Hùng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trơ tráo bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt. Trong khi đó, Mạn Thanh và Gia chủ Thiệu Bá Thiên hoàn toàn chết lặng, rơi vào tuyệt vọng tột cùng.
"Hết thật rồi... Công lý không tồn tại sao?" Cô gái tội nghiệp nghẹn ngào thầm than, toàn thân run rẩy.
Ngay vào sát na tâm lý toàn trường đang hỗn loạn và đổ dồn vào đống bột đá, Lưu Phong lập tức kích hoạt nước cờ thứ hai, đòn kết liễu thực sự. Hắn luân chuyển linh lực hệ Kim, vận hành tàn quyển "Vạn Diệp Phi Kim" búng nhẹ nửa viên Lưu Ảnh Thạch gốc còn lại về phía đài cao.
Viên thạch bay theo một quỹ đạo vòng cung cực kỳ quỷ quyệt, vô thanh vô sắc, nương theo làn sương mù lao thẳng đến chủ tọa. Lưu Phong áp dụng triệt để đạo lý "Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi" (cây mọc cao hơn rừng ắt bị gió dập tắt).
Hắn hiểu rõ tu vi Luyện Khí tầng hai của mình chẳng khác nào con kiến. Nếu hắn bước ra ánh sáng để vạch trần Chấp Pháp Đường, hắn sẽ lập tức bị phe cánh của Đại trưởng lão nghiền nát trước khi kịp nhận công trạng. Hắn chọn cách ẩn mình dưới bóng tối, nhường sân khấu lại cho Mạn Thanh đóng vai ngòi nổ, còn bản thân thì gửi chiếc chìa khóa quyết định cho người quyền lực nhất.
Đối với một nữ chưởng quản tối cao như Tông chủ Thẩm Thụy Vân, việc quỳ gối dâng sớ cầu xin chỉ là hành vi của kẻ yếu. Muốn tạo ấn tượng với một người đặc biệt, phải dùng một cách tiếp cận đặc biệt.
Hắn không cầu xin nàng. Hắn đưa cho nàng một "thanh đao pháp lý" hợp thức hóa để nàng thanh trừng nội bộ mà không làm lung lay đại cục tông môn.
Bóng người chễm chệ ở ngôi vị chủ tọa khẽ động. Nữ cường giả Trúc Cơ Kỳ viên mãn Thẩm Thụy Vân bất ngờ cảm ứng được luồng dao động lạ không mang theo nửa tia sát khí. Bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng vung lên, tà áo lụa lam biếc lướt qua không trung. Nàng chuẩn xác đón lấy viên thạch rồi nắm gọn trong lòng bàn tay một cách vô cùng thanh thoát, duyên dáng.
Động tác nhanh đến mức đám người Phương Hắc Hổ và Liễu Như Yên hoàn toàn không một ai hay biết. Thẩm Thụy Vân chầm chầm truyền một tia linh lực tinh thuần vào viên thạch. Sự thật khủng khiếp và trần trụi bên trong ngay lập tức phơi bày rõ mồn một trong thức hải của nàng.
Gương mặt thanh tú, cao quý của vị nữ Tông chủ bỗng chốc sa sầm xuống, một tầng sương lạnh bao phủ lấy đôi mắt phượng. Nàng chấn động! Không phải vì sự đồi bại của Mạnh Hùng, mà vì tâm cơ cao thâm, quỷ khốc thần sầu của kẻ giấu mặt đứng sau dàn dựng tất cả.
"Biện minh bất bằng minh chứng", bọ ngựa bắt ve sầu nhưng chim sẻ rình sau lưng! Kẻ ẩn danh này vừa lùi làm tiến, mượn tay nàng làm một thanh đao đập tan liên minh thối nát của Chấp Pháp Đường. Hắn lại lưu lại một dấu ấn bí ẩn, thâm sâu vô cùng trong tâm trí nàng. Một sự hiện diện không hình hài, nhưng đầy trọng lượng.
Oàng!
Một luồng uy áp Trúc Cơ viên mãn từ người Thẩm Thụy Vân bất ngờ bùng phát, mạnh mẽ và uy nghiêm gấp mười lần Phương Hắc Hổ, trực tiếp trấn áp toàn bộ thạch sảnh. Nàng chầm chậm đứng dậy, thanh âm lạnh lùng như băng đá vang vọng.
"Phương trưởng lão! Chuyện của Chấp sự Mạnh Hùng đồi bại này, ngươi phụ trách Chấp Pháp Đường mà lại mù quáng bao che, định để thiên hạ cười chê cái Thủy Nguyệt Đao Tông này sao?"
"Bổn tông chủ lệnh cho ngươi, lập tức xử lý chuyện này đến nơi đến chốn, phế bỏ tu vi, đánh gãy gân tay gân chân của tên súc sinh này để lấy lại danh dự cho tông phái!"
"Đồng thời, cũng phải cho Gia chủ Thiệu Bá Thiên đây một câu trả lời và đền bù tài nguyên thỏa đáng! Kẻ nào dám làm trái, môn quy xử tử!"
Cả đại sảnh một lần nữa nổ tung. Mạnh Hùng nghe xong thì hồn siêu phách lạc. Nụ cười đắc ý trên môi gã vừa mới chớm nở đã méo xệch đi. Gã quỳ sụp xuống đất như chó chết, từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống vực sâu tuyệt vọng.
Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ mặt mũi xám xịt, cắn răng cúi đầu nhận lệnh, không dám hé răng nửa lời trước uy nghiêm tột đỉnh của nữ Tông chủ Thẩm Thụy Vân. Mệnh lệnh của Tông chủ vừa ban xuống, Nhị trưởng lão Liễu Như Yên liền không một chút chậm trễ.
Nàng khẽ vẩy ống tay áo rộng, một luồng hỏa diễm nồng đậm như một con hỏa long thu nhỏ xé rách sương mù, oanh kích thẳng vào đan điền của Chấp sự Mạnh Hùng.
Phốc!
Mạnh Hùng phun ra một ngụm máu lớn, hộ thể linh lực tan vỡ, tiếng kinh mạch đứt đoạn răng rắc vang lên ghê rợn.
Sức mạnh hệ Hỏa bạo liệt chấn bay cơ thể mập mạp của gã văng ra xa. Bụi cát trên đại sảnh tung lên mù mịt, linh khí hỗn loạn tản mác khắp nơi. Trong cơn hỗn độn ấy, đám đông đệ tử náo loạn lùi lại vì sợ vạ lây. Duy chỉ có một bóng người dường như "vô tình" đứng ngay trên quỹ đạo rơi của Mạnh Hùng. Bóng người đó chính là Lưu Phong.
Mạnh Hùng rơi bộp xuống đất, nằm thoi thóp ngay sát chân hắn. Lúc này, Lưu Phong hoàn toàn không mang theo túi trữ vật bên người. Bởi trước khi dùng "xe ôm thằn lằn" leo lên đỉnh núi, hắn đã cẩn thận giấu chiếc túi vải xám tro của mình vào sâu trong một khe thạch vách tại hang động ẩn nấp dưới đáy vực.
Hắn thừa hiểu quy luật sắt đá: túi trữ vật chứa cấm chế không gian, tuyệt đối không thể nhét cái này vào cái khác. Nếu giấu chiếc túi gấm thêu chỉ vàng của Mạnh Hùng vào túi của mình ngay tại chỗ, hai luồng không gian xung đột sẽ lập tức nổ tung, biến hắn thành trò hề trước mặt hai vị cường giả Trúc Cơ.
Đúng vào khoảnh khắc khói bụi che khuất tầm nhìn của các đại cao thủ trên đài, ngón tay giấu trong ống tay áo rộng của Lưu Phong khẽ động. Hắn vận hành tàn quyển "Vạn Diệp Phi Kim" đến cảnh giới Đại Thành. Một mảnh đá vôi sắc nhọn dưới đất liền bị thần thức của hắn điều khiển, âm thầm bay lướt qua như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt sợi dây tơ tằm buộc chiếc túi trữ vật bên hông Mạnh Hùng. Chiếc túi gấm rơi nhẹ xuống nền đá.
Ngay sát na đó, Lưu Phong cắn chặt răng, cưỡng ép nghịch chuyển một luồng linh lực tự đánh vào lồng ngực mình. Sắc mặt trong chớp mắt tái nhợt, cả cơ thể gầy gò ngã nhào về phía trước do dư chấn của chưởng lực hệ Hỏa quét qua. Cú ngã vô cùng tự nhiên.
Khi cơ thể hắn vừa khéo đổ rạp lên người Mạnh Hùng, tà áo rộng thùng thình của y phục tạp dịch lướt qua mặt đất. Hắn chuẩn xác vét trọn chiếc túi trữ vật gấm thêu vào trong ống tay áo, dùng linh lực hệ Thổ khóa chặt bọc kín khí tức, rồi ghìm chặt vào sát cánh tay.
Không một lời nói nhảm, không một tiếng rên la thừa thãi. Lưu Phong lồm cồm bò dậy, đưa tay quẹt ngang vệt máu nơi khóe miệng. Hắn lộ ra vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi của một đệ tử cấp thấp vừa thoát chết sau tai vạ, rồi lập tức cúi đầu, lặng lẽ lùi sâu vào đám đông và nhanh chóng rời khỏi đại sảnh Chấp Pháp Đường.
Hắn thừa hiểu, thứ lấy được lúc này giống như hỏa than. Giữ một lòng cẩn mật cốt tủy, phải tìm cách đưa nó xuống đáy vực giấu chung một chỗ với túi cũ mới là an toàn nhất. Sâu trong thâm tâm, tư duy bựa đời của kiếp trước khẽ lay động.
"Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ ơi là Phương Hắc Hổ, ngài cứ việc đi tìm hung thủ giấu mặt đi nhé. Còn cái túi trữ vật căng phồng chứa đầy tiền lương bóc lột này của Mạnh Hùng... lão tử xin phép mang xuống hang động dưới vực để làm bảo khố trước!"
Màn búng đá kia, trong mắt đám người, là hành vi hủy diệt chứng cứ để cứu Mạnh Hùng. Nhưng thực chất, đó là nước đi đầu tiên trong một ván cờ thế song sát vô cùng tàn nhẫn của gã cựu chuyên viên kiếp trước. Một người tính toán giỏi luôn biết rằng, muốn làm mờ mắt những con hổ Trúc Cơ, cách tốt nhất là ném cho chúng một mồi lửa ngụy tạo.
Viên đá vôi đầu tiên bắn ra không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là một đòn thao túng tâm lý diện rộng. Hắn cố tình đóng vai kẻ ác để tạo ra một "điểm mù" hoàn hảo.
Khi tất cả các cao thủ đều dồn sự chú ý vào đống bột đá và truy tìm kẻ tiếp tay cho hung thủ, thần thức của họ sẽ tự động buông lỏng cảnh giác ở các hướng khác. Hơn thế nữa, nước cờ đầu tiên này còn chứa đựng sự tính toán đầy nhân văn lẫn tàn nhẫn của Lưu Phong.
Nếu hình ảnh hoang lạc đêm đó thực sự chiếu lên, Mạnh Hùng sẽ chết. Nhưng danh dự của Mạn Thanh cũng vĩnh viễn tiêu tan dưới những ánh mắt đàm tiếu của hàng trăm đệ tử. Hắn đập nát viên đá, là giữ lại cho nàng một đường lui. Hắn biến nàng thành một nạn nhân đáng thương thuần túy, đẩy sự phẫn nộ của dư luận lên đỉnh điểm.
Và quan trọng nhất, đòn bẻ lái đột ngột ấy đã ban tặng cho Mạnh Hùng một gáo nước mát giữa sa mạc. Nó khiến gã đê tiện này tưởng mình đã thoát nạn mà nảy sinh tâm lý đắc ý tột độ. Con mồi chỉ lơ là nhất khi nó nghĩ rằng mình đã thắng cuộc.
Mạnh Hùng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trơ tráo bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt. Trong khi đó, Mạn Thanh và Gia chủ Thiệu Bá Thiên hoàn toàn chết lặng, rơi vào tuyệt vọng tột cùng.
"Hết thật rồi... Công lý không tồn tại sao?" Cô gái tội nghiệp nghẹn ngào thầm than, toàn thân run rẩy.
Ngay vào sát na tâm lý toàn trường đang hỗn loạn và đổ dồn vào đống bột đá, Lưu Phong lập tức kích hoạt nước cờ thứ hai, đòn kết liễu thực sự. Hắn luân chuyển linh lực hệ Kim, vận hành tàn quyển "Vạn Diệp Phi Kim" búng nhẹ nửa viên Lưu Ảnh Thạch gốc còn lại về phía đài cao.
Viên thạch bay theo một quỹ đạo vòng cung cực kỳ quỷ quyệt, vô thanh vô sắc, nương theo làn sương mù lao thẳng đến chủ tọa. Lưu Phong áp dụng triệt để đạo lý "Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi" (cây mọc cao hơn rừng ắt bị gió dập tắt).
Hắn hiểu rõ tu vi Luyện Khí tầng hai của mình chẳng khác nào con kiến. Nếu hắn bước ra ánh sáng để vạch trần Chấp Pháp Đường, hắn sẽ lập tức bị phe cánh của Đại trưởng lão nghiền nát trước khi kịp nhận công trạng. Hắn chọn cách ẩn mình dưới bóng tối, nhường sân khấu lại cho Mạn Thanh đóng vai ngòi nổ, còn bản thân thì gửi chiếc chìa khóa quyết định cho người quyền lực nhất.
Đối với một nữ chưởng quản tối cao như Tông chủ Thẩm Thụy Vân, việc quỳ gối dâng sớ cầu xin chỉ là hành vi của kẻ yếu. Muốn tạo ấn tượng với một người đặc biệt, phải dùng một cách tiếp cận đặc biệt.
Hắn không cầu xin nàng. Hắn đưa cho nàng một "thanh đao pháp lý" hợp thức hóa để nàng thanh trừng nội bộ mà không làm lung lay đại cục tông môn.
Bóng người chễm chệ ở ngôi vị chủ tọa khẽ động. Nữ cường giả Trúc Cơ Kỳ viên mãn Thẩm Thụy Vân bất ngờ cảm ứng được luồng dao động lạ không mang theo nửa tia sát khí. Bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng vung lên, tà áo lụa lam biếc lướt qua không trung. Nàng chuẩn xác đón lấy viên thạch rồi nắm gọn trong lòng bàn tay một cách vô cùng thanh thoát, duyên dáng.
Động tác nhanh đến mức đám người Phương Hắc Hổ và Liễu Như Yên hoàn toàn không một ai hay biết. Thẩm Thụy Vân chầm chầm truyền một tia linh lực tinh thuần vào viên thạch. Sự thật khủng khiếp và trần trụi bên trong ngay lập tức phơi bày rõ mồn một trong thức hải của nàng.
Gương mặt thanh tú, cao quý của vị nữ Tông chủ bỗng chốc sa sầm xuống, một tầng sương lạnh bao phủ lấy đôi mắt phượng. Nàng chấn động! Không phải vì sự đồi bại của Mạnh Hùng, mà vì tâm cơ cao thâm, quỷ khốc thần sầu của kẻ giấu mặt đứng sau dàn dựng tất cả.
"Biện minh bất bằng minh chứng", bọ ngựa bắt ve sầu nhưng chim sẻ rình sau lưng! Kẻ ẩn danh này vừa lùi làm tiến, mượn tay nàng làm một thanh đao đập tan liên minh thối nát của Chấp Pháp Đường. Hắn lại lưu lại một dấu ấn bí ẩn, thâm sâu vô cùng trong tâm trí nàng. Một sự hiện diện không hình hài, nhưng đầy trọng lượng.
Oàng!
Một luồng uy áp Trúc Cơ viên mãn từ người Thẩm Thụy Vân bất ngờ bùng phát, mạnh mẽ và uy nghiêm gấp mười lần Phương Hắc Hổ, trực tiếp trấn áp toàn bộ thạch sảnh. Nàng chầm chậm đứng dậy, thanh âm lạnh lùng như băng đá vang vọng.
"Phương trưởng lão! Chuyện của Chấp sự Mạnh Hùng đồi bại này, ngươi phụ trách Chấp Pháp Đường mà lại mù quáng bao che, định để thiên hạ cười chê cái Thủy Nguyệt Đao Tông này sao?"
"Bổn tông chủ lệnh cho ngươi, lập tức xử lý chuyện này đến nơi đến chốn, phế bỏ tu vi, đánh gãy gân tay gân chân của tên súc sinh này để lấy lại danh dự cho tông phái!"
"Đồng thời, cũng phải cho Gia chủ Thiệu Bá Thiên đây một câu trả lời và đền bù tài nguyên thỏa đáng! Kẻ nào dám làm trái, môn quy xử tử!"
Cả đại sảnh một lần nữa nổ tung. Mạnh Hùng nghe xong thì hồn siêu phách lạc. Nụ cười đắc ý trên môi gã vừa mới chớm nở đã méo xệch đi. Gã quỳ sụp xuống đất như chó chết, từ đỉnh cao hy vọng rơi thẳng xuống vực sâu tuyệt vọng.
Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ mặt mũi xám xịt, cắn răng cúi đầu nhận lệnh, không dám hé răng nửa lời trước uy nghiêm tột đỉnh của nữ Tông chủ Thẩm Thụy Vân. Mệnh lệnh của Tông chủ vừa ban xuống, Nhị trưởng lão Liễu Như Yên liền không một chút chậm trễ.
Nàng khẽ vẩy ống tay áo rộng, một luồng hỏa diễm nồng đậm như một con hỏa long thu nhỏ xé rách sương mù, oanh kích thẳng vào đan điền của Chấp sự Mạnh Hùng.
Phốc!
Mạnh Hùng phun ra một ngụm máu lớn, hộ thể linh lực tan vỡ, tiếng kinh mạch đứt đoạn răng rắc vang lên ghê rợn.
Sức mạnh hệ Hỏa bạo liệt chấn bay cơ thể mập mạp của gã văng ra xa. Bụi cát trên đại sảnh tung lên mù mịt, linh khí hỗn loạn tản mác khắp nơi. Trong cơn hỗn độn ấy, đám đông đệ tử náo loạn lùi lại vì sợ vạ lây. Duy chỉ có một bóng người dường như "vô tình" đứng ngay trên quỹ đạo rơi của Mạnh Hùng. Bóng người đó chính là Lưu Phong.
Mạnh Hùng rơi bộp xuống đất, nằm thoi thóp ngay sát chân hắn. Lúc này, Lưu Phong hoàn toàn không mang theo túi trữ vật bên người. Bởi trước khi dùng "xe ôm thằn lằn" leo lên đỉnh núi, hắn đã cẩn thận giấu chiếc túi vải xám tro của mình vào sâu trong một khe thạch vách tại hang động ẩn nấp dưới đáy vực.
Hắn thừa hiểu quy luật sắt đá: túi trữ vật chứa cấm chế không gian, tuyệt đối không thể nhét cái này vào cái khác. Nếu giấu chiếc túi gấm thêu chỉ vàng của Mạnh Hùng vào túi của mình ngay tại chỗ, hai luồng không gian xung đột sẽ lập tức nổ tung, biến hắn thành trò hề trước mặt hai vị cường giả Trúc Cơ.
Đúng vào khoảnh khắc khói bụi che khuất tầm nhìn của các đại cao thủ trên đài, ngón tay giấu trong ống tay áo rộng của Lưu Phong khẽ động. Hắn vận hành tàn quyển "Vạn Diệp Phi Kim" đến cảnh giới Đại Thành. Một mảnh đá vôi sắc nhọn dưới đất liền bị thần thức của hắn điều khiển, âm thầm bay lướt qua như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt sợi dây tơ tằm buộc chiếc túi trữ vật bên hông Mạnh Hùng. Chiếc túi gấm rơi nhẹ xuống nền đá.
Ngay sát na đó, Lưu Phong cắn chặt răng, cưỡng ép nghịch chuyển một luồng linh lực tự đánh vào lồng ngực mình. Sắc mặt trong chớp mắt tái nhợt, cả cơ thể gầy gò ngã nhào về phía trước do dư chấn của chưởng lực hệ Hỏa quét qua. Cú ngã vô cùng tự nhiên.
Khi cơ thể hắn vừa khéo đổ rạp lên người Mạnh Hùng, tà áo rộng thùng thình của y phục tạp dịch lướt qua mặt đất. Hắn chuẩn xác vét trọn chiếc túi trữ vật gấm thêu vào trong ống tay áo, dùng linh lực hệ Thổ khóa chặt bọc kín khí tức, rồi ghìm chặt vào sát cánh tay.
Không một lời nói nhảm, không một tiếng rên la thừa thãi. Lưu Phong lồm cồm bò dậy, đưa tay quẹt ngang vệt máu nơi khóe miệng. Hắn lộ ra vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi của một đệ tử cấp thấp vừa thoát chết sau tai vạ, rồi lập tức cúi đầu, lặng lẽ lùi sâu vào đám đông và nhanh chóng rời khỏi đại sảnh Chấp Pháp Đường.
Hắn thừa hiểu, thứ lấy được lúc này giống như hỏa than. Giữ một lòng cẩn mật cốt tủy, phải tìm cách đưa nó xuống đáy vực giấu chung một chỗ với túi cũ mới là an toàn nhất. Sâu trong thâm tâm, tư duy bựa đời của kiếp trước khẽ lay động.
"Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ ơi là Phương Hắc Hổ, ngài cứ việc đi tìm hung thủ giấu mặt đi nhé. Còn cái túi trữ vật căng phồng chứa đầy tiền lương bóc lột này của Mạnh Hùng... lão tử xin phép mang xuống hang động dưới vực để làm bảo khố trước!"