Sau khi dẹp loạn đại sảnh, sương mù trên đỉnh Thủy Nguyệt Sơn dần tan, nhưng bầu không khí âm mưu thì vẫn đậm đặc. Tại thạch thất đơn sơ dành cho Tông chủ ở đỉnh núi sau, Thẩm Thụy Vân ngồi trầm mặc bên bàn đá.
Nàng khẽ lật tay, nửa viên Lưu Ảnh Thạch tàn khuyết xuất hiện trong lòng bàn tay ngọc ngà, tỏa ra thứ hào quang lam biếc nhàn nhạt.
Là một cường giả Trúc Cơ Kỳ viên mãn, tự mình gánh vác cả một tông môn giữa sóng gió tu tiên, nàng làm sao có thể là kẻ tầm thường? Nàng khẽ nhắm hai mắt, thần thức mạnh mẽ bạt mạng búa vây lấy viên thạch, bắt đầu cô lập và bóc tách từng luồng linh lực còn sót lại của kẻ giấu mặt kia nhằm truy tìm dấu vết.
Chỉ một hơi thở sau, đôi tu mi thanh tú của nàng đột ngột nhướng lên, một tầng sương lạnh bao phủ lấy đôi mắt phượng cao quý.
"Linh lực hệ Kim sắc bén và hệ Mộc dẻo dai đan xen, vô cùng tinh thuần. Hơn nữa thủ pháp ngự khí điều khiển viên đá này đã đạt tới cảnh giới Đại Thành, viên mãn không một chút sơ hở..."
"Thế nhưng, tại sao dao động tu vi của kẻ ra tay lại yếu ớt đến thế? Rõ ràng chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng hai trung kỳ!"
Thẩm Thụy Vân chầm chầm đứng dậy, tà áo lụa lam biếc khẽ bay theo từng bước đi uyển chuyển trong căn phòng đá thô sơ. Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía dãy nhà ngoại môn đang chìm trong đêm tối, trong lòng dâng lên một trận chấn động kèm theo sự hiếu kỳ tột độ.
Dưới tu vi và trải nghiệm của nàng, mưu kế của kẻ giấu mặt này thực sự là một nước đi kinh tâm động phách. Người này áp dụng chiêu số "Rút củi đáy nồi" một cách vô cùng tàn nhẫn nhưng kín kẽ.
Hắn cố tình bắn nổ viên đá của Mạn Thanh trước, tạo ra một cục diện khiến Mạnh Hùng đắc ý dâng cao, Phương Hắc Hổ lơ là phòng bị. Sau đó, hắn mới tung đòn quyết định bằng cách dâng viên thạch gốc cho nàng.
Kẻ này không chỉ mượn đao giết người, mà còn khéo léo để lại cho tông môn một chiếc lá chắn danh tiếng. Hắn không để đoạn lưu ảnh nhục nhã kia phơi bày trước hàng trăm đệ tử. Hắn không cần cái danh anh hùng cứu mỹ nhân hám lợi, hắn cần một kết cục thực tế nhất.
"Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng... Kẻ này tâm cơ thâm sâu như vực, đi một nước cờ mà tính trước ba bốn bước." Thẩm Thụy Vân khẽ híp đôi mắt phượng, đưa ra phán đoán quyết đoán.
Kẻ giấu mặt này rành rẽ quy luật ngoại môn, ra tay tinh tế, tuyệt đối không phải là cao thủ nội môn hay ngoại nhân phương xa tới. Nàng không thể rút dây động rừng, nếu gọi thuộc hạ đi tra xét rầm rộ sẽ khiến Phương Hắc Hổ nghi ngờ.
Nàng lật tay lấy ra một cuốn sổ ngọc chứa danh sách đệ tử, chầm chầm lướt ngón tay qua.
"Bổn tông chủ sẽ âm thầm mật tra toàn bộ danh sách đệ tử ngoại môn mang thuộc tính Kim - Mộc, đặc biệt là những kẻ có hành tung bất thường hoặc vắng mặt kỳ lạ trong vòng hai mươi ngày qua. Để xem ngươi là thần thánh phương nào mà dám mang bổn tông chủ ra làm thanh đao sai khiến!"
Nàng không hề biết rằng, chính quyết định mật tra này đã vô tình đưa ánh mắt của nàng hướng thẳng về phía gã đệ tử gác cổng vốn bị coi là vô dụng. Lưu Phong.
Trong khi đó, kẻ đứng sau toàn bộ cục diện lúc này đang lẫn trong dòng người bước ra ngoài, lặng lẽ lách người đi về phía hố rác phía sau dãy nhà tạp dịch. Vào trong góc khuất vắng vẻ, Lưu Phong nhanh như cắt lột bỏ bộ y phục xám rách rưới đầy máu bầm và bụi đất cũ ra, vứt sâu vào đống rác hoang rồi dùng một mồi lửa âm thầm thiêu rụi thành tro bụi.
Hắn lôi từ trong cái túi trữ vật rách của mình ra một bộ đồ mới thay vào, vận hành chút linh lực hệ Thủy rửa sạch vết máu nơi khóe miệng, chỉnh đốn lại tóc tai cho thật chỉnh tề. Tại nơi có hàng trăm đệ tử tai mắt khắp nơi thế này, chỉ cần một vết máu hay một bộ dạng tơi tả bất thường lướt qua mắt người khác đều có thể biến thành một manh mối chí mạng. Hắn buộc phải xóa sạch mọi dấu vết để duy trì trạng thái ẩn mình.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lưu Phong vác thanh đao rỉ sét bên hông, đi thẳng về phía Ngoại Sự Đường để báo danh trở lại. Gã Quản sự ngoại môn đang bực dọc lật sổ sách, ngước lên nhìn hắn, nhướng mày gắt gỏng.
Quản sự: "Lưu Phong? Suốt hai mươi ngày qua ngươi trốn đi đằng nào?
Gã Đội trưởng gác cổng ngoại môn đã gạch tên ngươi khỏi ca trực từ nửa tháng trước, báo cáo lên đây là ngươi tự ý trốn việc. Tháng này đừng hòng nhận được một mảnh linh thạch hạ phẩm nào!"
Lưu Phong lập tức khom lưng, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, bộ dạng tiếc của đến phát khóc, vội vàng dùng giọng điệu sợ sệt phân trần.
"Bẩm Quản sự đại nhân, hai mươi ngày trước đệ tử nghe người ta đồn sâu trong rặng trúc sau núi có vài gốc linh dược dại, định bụng mò đi hái trộm để kiếm chút linh thạch đổi đan dược. Ai ngờ địa thế ẩm ướt trơn trượt, đệ tử tu vi thấp kém liền bị trượt chân ngã lộn nhào xuống một hốc đá khuất sau vách núi, đầu đập vào đá ngất lịm đi. Cái hốc đó sâu quá, đệ tử thương thế nặng nề, lết đi lết lại mất nửa tháng trời hôm nay mới bò lên được. Mong đại nhân giơ cao đánh khẽ!"
Gã Quản sự nghe xong liền cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Cái lý do rớt hốc đá ngất xỉu mất hai mươi ngày này nghe thì vô cùng nghèo nàn, vô lý. Nhưng khi đặt vào một kẻ tu vi thấp kém như Lưu Phong thì lại hợp lý đến mức không thể bắt bẻ. Sự ngu ngốc và tham lam luôn là tấm bình phong tốt nhất để che mắt thế gian.
Gã xua tay như đuổi ruồi.
"Đúng là đồ rác rưởi tham lam, không chết dưới hốc đá là mạng ngươi lớn rồi. Biến về vị trí gác cổng đi, tháng này phạt không phát linh thạch!"
"Dạ, dạ, đa tạ đại nhân khai ân!"
Lưu Phong chắp tay vái lia lịa rồi quay người đi. Khao khát sinh tồn giúp hắn giữ được vẻ mặt sợ sệt. Nhưng ngay khi khuất bóng Quản sự, khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà dị và bựa đời.
"Liên hoàn kế thành công viên mãn!" Hắn nghĩ thầm. Lý do vắng mặt hai mươi ngày đã được hợp thức hóa thành một vụ tai nạn ngu ngốc, hoàn toàn chặt đứt mọi sợi dây liên hệ giữa hắn và viên Lưu Ảnh Thạch của Mạn Thanh. Cả tông môn giờ đây chỉ lo thu dọn tàn cuộc của Mạnh Hùng. Phương Hắc Hổ có điên cũng không bao giờ rảnh rỗi đi dò xét một gã tạp dịch gác cổng vừa bò lên từ hốc đá sau núi.
Lưu Phong xoay người đi về hướng phòng ở chung của đệ tử gác cổng. Vừa đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào, một cái bóng lùn tịt, thô kệch từ trong góc phòng đột ngột nhào ra, một tay bịt chặt miệng hắn, tay kia vỗ mạnh lên vai hắn đen đét. Kẻ này chính là Chu Đại Phát, một đệ tử tạp dịch thuộc Linh Sấu Phòng.
Chu Đại Phát dáng người thấp bé, nhưng thiên phú cờ bạc đỏ đen lại ăn sâu vào tủy não. Tên này tuy lười nhác nhưng tu vi lại đạt tới Luyện Khí tầng thứ ba sơ kỳ. Tại Thủy Nguyệt Đao Tông, gã chắc chắn cầm chắc một suất tiến thẳng vào đệ tử nội môn trong kỳ khảo hạch sắp tới. Chu Đại Phát ghé sát cái đầu hói nhẹ vào tai Lưu Phong, hạ thấp giọng đầy bất mãn.
"Tên khốn này! Hai mươi ngày qua ngươi biến đi đằng nào làm ta tìm mờ cả mắt? Lão Quản sự Linh Sấu Phòng mấy hôm nay bận rộn chuẩn bị linh thực cho kỳ khảo hạch, ta phải lén giấu cho ngươi mấy đùi gà linh thú, để lâu suýt nữa thối hoắc rồi đây này!"
Nhìn gã bạn lùn tuy mở miệng chửi rủa nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự quan tâm, Lưu Phong khẽ kéo tay gã ra, cười hắc hắc dối gạt.
"Ta bị trượt chân rớt hốc đá, suýt nữa thành ma đói rồi. Đùi gà đâu, đưa đây ta lót dạ cái đã!"
Chu Đại Phát hừ lạnh một tiếng, lôi từ trong ngực áo ra ba bốn cái đùi gà nướng bọc trong lá sen ném cho hắn. Lưu Phong ăn ngấu nghiến, còn Chu Đại Phát thì hai tay chống nạnh, đôi mắt ti hí lấp lóe tia sáng đỏ đen đặc trưng của kẻ nghiện cờ bạc, chầm chầm nói.
"Lưu Phong, chỉ còn mười ngày nữa là đến khảo hạch ngoại môn rồi. Hàng trăm đệ tử đang nhốn nháo hết cả lên. Ta đã tính kỹ rồi, kỳ này ta chắc chắn thăng lên nội môn, nhưng trước khi đi, ta muốn làm một vố lớn để lột sạch túi của bọn họ!"
Lưu Phong nhướng mày: "Ý ngươi là gì?"
Chu Đại Phát xoa xoa hai bàn tay thô ráp, cười vô cùng gian xảo.
"Lập bàn cá cược! Mười ngày nữa khi lên võ đài, ta sẽ làm cái, đứng ra dụ dỗ đám đệ tử nội ngoại môn đặt cược xem kẻ nào lọt vào mười hạng đầu, kẻ nào giành hạng nhất. Ngươi làm kiếp gác cổng ngày ngày nhìn chúng đi qua đi lại, có tin tức tình báo gì về thực lực của đám thiên tài kia không? Chia cho ta một ít, hai huynh đệ phối hợp 'bẫy' sạch linh thạch của chúng, chia đôi!"
Nghe đến đây, tư duy nhạy bén cùng lăng kính bựa đời kiếp trước của Lưu Phong lập tức nhảy số liên tục. Hắn nhìn gã bạn lùn, trong lòng cười thầm nghĩ: Trời ạ, gã này có dung mạo và sở thích giống hệt thằng bạn nghiện đỏ đen ở kiếp trước của mình, đúng là trò đùa của tạo hóa!
Được, ngươi đã muốn lập sòng bạc tu tiên, để ta phối hợp diễn cho ngươi một vở kịch "heo ăn thịt hổ" kinh điển nhất. Hãy đem đống linh thạch của đám đệ tử kiêu ngạo kia vét sạch không còn một mảnh!
Lưu Phong nén nụ cười quỷ quyệt, giả vờ thở dài vỗ vai Chu Đại Phát, giọng điệu đầy nghiêm túc.
"Chu huynh, thực lực đám thiên tài kia thâm sâu lắm, đệ tử gác cổng như ta sao nhìn thấu được. Nhưng huynh cứ lập bàn cược đi, mười ngày này ta sẽ âm thầm giúp huynh để ý. Đến lúc lên võ đài, tự khắc có cách khiến chúng phải tự nguyện dâng nộp sạch sẽ linh thạch và y phục quý giá ra mà chung tiền cược!"
Chu Đại Phát nghe vậy liền sướng điên người, vỗ đùi đen đét.
"Tốt! Có câu nói này của ngươi là ta yên tâm rồi. Ngươi cứ lo gác cổng đi, ta về Linh Sấu Phòng chuẩn bị bàn cược!"
Sau khi tiễn gã bạn lùn ra khỏi phòng, buổi chiều hôm đó, ánh trăng non bợt bạt lại phủ lên rặng núi sương mù của Thủy Nguyệt Đao Tông. Lưu Phong lại khoác lên mình bộ y phục xám tro, tay cầm thanh đao rỉ sét, lười nhác tựa lưng vào cột đá nơi cổng phái, tiếp tục ca trực như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong mắt đám đệ tử qua lại, hắn vẫn chỉ là tên gác cổng vô danh, không một ai để ý. Hắn áp dụng triệt để đạo lý: "Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi" để triệt tiêu mọi sự đề phòng từ kẻ thù.
Đêm đến, khi Chu Đại Phát và đám đệ tử cùng phòng đã ngủ say, tiếng ngáy vang lên như sấm rền trong căn phòng chung chật hẹp, Lưu Phong mới im lặng ngồi xếp bằng ở một góc phản gỗ khuất gió. Hắn nhắm mắt, tư thế giống hệt như đang ngủ say, nhưng thực chất thần thức bên trong đang âm thầm vận hành bộ công pháp nhập môn "Thủy Nguyệt Tiên Kinh".
Nhờ mạch khí tự động vận hành chu tuần hoàn theo bản năng cơ thể, cứ đến nửa đêm, Lưu Phong lại khẽ lẻn ra ngoài, huýt sáo gọi gã "xe ôm" Tứ Trảo Bích Hổ cõng mình tuột xuống đáy vực sâu. Hắn chui vào hang động ẩn nấp bí mật, lấy ra mười viên linh thạch hạ phẩm trong chiếc túi gấm của Mạnh Hùng cất giấu tại khe đá để hấp thụ linh khí tinh thuần.
Linh lực tuần hoàn khắp kinh mạch, nương theo thuộc tính hệ Thổ bao bọc đan điền, hệ Mộc xoa dịu tổn thương bấy lâu, và hệ Kim không ngừng mài giũa khí tức cho thêm phần sắc bén. Hắn tu luyện một cách vô cùng nhẫn nại, nện thật chặt luồng linh lực ba hệ cho thật cô đọng, chậm mà chắc.
Gần sáng, con bích hổ lại trung thành cõng hắn bò ngược lên đỉnh núi để kịp ca trực ban ngày. Cứ như vậy, mười ngày đằng đẵng trôi qua trong quy luật dịch chuyển nghiêm ngặt. Khí tức trên người hắn không hề bộc phát ngợp trời, ngược lại ngày càng thu liễm, trầm ổn và sâu lắng như đầm nước đóng băng ngày đông.
Hắn đã ép tu vi Luyện Khí tầng hai đỉnh phong của mình tiến sát đến giới hạn mỏng manh của Luyện Khí tầng thứ ba một cách vững chắc nhất. Khi tiếng chuông đồng cổ kính của Thủy Nguyệt Đao Tông oanh oanh vang vọng khắp các ngọn núi sương mù, báo hiệu kỳ khảo hạch ngoại môn chính thức bắt đầu, Lưu Phong mới chầm chầm mở hai mắt tại vị trí gác cổng quen thuộc.
Một tia tinh mang sắc lạnh như đao bén chợt lóe lên rồi biến mất sâu trong đôi đồng tử phổ thông của hắn. Lưu Phong đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trần trên tà áo xám rách rưới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà dị.
"Mười ngày tích lũy, căn cơ đã thành sắt thép. Bàn cược của Chu Đại Phát đã lập xong, đám đệ tử kiêu ngạo thích dùng cơ bắp đè người kia ơi... chuẩn bị nộp sạch linh thạch cho lão tử đi là vừa!"
Nàng khẽ lật tay, nửa viên Lưu Ảnh Thạch tàn khuyết xuất hiện trong lòng bàn tay ngọc ngà, tỏa ra thứ hào quang lam biếc nhàn nhạt.
Là một cường giả Trúc Cơ Kỳ viên mãn, tự mình gánh vác cả một tông môn giữa sóng gió tu tiên, nàng làm sao có thể là kẻ tầm thường? Nàng khẽ nhắm hai mắt, thần thức mạnh mẽ bạt mạng búa vây lấy viên thạch, bắt đầu cô lập và bóc tách từng luồng linh lực còn sót lại của kẻ giấu mặt kia nhằm truy tìm dấu vết.
Chỉ một hơi thở sau, đôi tu mi thanh tú của nàng đột ngột nhướng lên, một tầng sương lạnh bao phủ lấy đôi mắt phượng cao quý.
"Linh lực hệ Kim sắc bén và hệ Mộc dẻo dai đan xen, vô cùng tinh thuần. Hơn nữa thủ pháp ngự khí điều khiển viên đá này đã đạt tới cảnh giới Đại Thành, viên mãn không một chút sơ hở..."
"Thế nhưng, tại sao dao động tu vi của kẻ ra tay lại yếu ớt đến thế? Rõ ràng chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng hai trung kỳ!"
Thẩm Thụy Vân chầm chầm đứng dậy, tà áo lụa lam biếc khẽ bay theo từng bước đi uyển chuyển trong căn phòng đá thô sơ. Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía dãy nhà ngoại môn đang chìm trong đêm tối, trong lòng dâng lên một trận chấn động kèm theo sự hiếu kỳ tột độ.
Dưới tu vi và trải nghiệm của nàng, mưu kế của kẻ giấu mặt này thực sự là một nước đi kinh tâm động phách. Người này áp dụng chiêu số "Rút củi đáy nồi" một cách vô cùng tàn nhẫn nhưng kín kẽ.
Hắn cố tình bắn nổ viên đá của Mạn Thanh trước, tạo ra một cục diện khiến Mạnh Hùng đắc ý dâng cao, Phương Hắc Hổ lơ là phòng bị. Sau đó, hắn mới tung đòn quyết định bằng cách dâng viên thạch gốc cho nàng.
Kẻ này không chỉ mượn đao giết người, mà còn khéo léo để lại cho tông môn một chiếc lá chắn danh tiếng. Hắn không để đoạn lưu ảnh nhục nhã kia phơi bày trước hàng trăm đệ tử. Hắn không cần cái danh anh hùng cứu mỹ nhân hám lợi, hắn cần một kết cục thực tế nhất.
"Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng... Kẻ này tâm cơ thâm sâu như vực, đi một nước cờ mà tính trước ba bốn bước." Thẩm Thụy Vân khẽ híp đôi mắt phượng, đưa ra phán đoán quyết đoán.
Kẻ giấu mặt này rành rẽ quy luật ngoại môn, ra tay tinh tế, tuyệt đối không phải là cao thủ nội môn hay ngoại nhân phương xa tới. Nàng không thể rút dây động rừng, nếu gọi thuộc hạ đi tra xét rầm rộ sẽ khiến Phương Hắc Hổ nghi ngờ.
Nàng lật tay lấy ra một cuốn sổ ngọc chứa danh sách đệ tử, chầm chầm lướt ngón tay qua.
"Bổn tông chủ sẽ âm thầm mật tra toàn bộ danh sách đệ tử ngoại môn mang thuộc tính Kim - Mộc, đặc biệt là những kẻ có hành tung bất thường hoặc vắng mặt kỳ lạ trong vòng hai mươi ngày qua. Để xem ngươi là thần thánh phương nào mà dám mang bổn tông chủ ra làm thanh đao sai khiến!"
Nàng không hề biết rằng, chính quyết định mật tra này đã vô tình đưa ánh mắt của nàng hướng thẳng về phía gã đệ tử gác cổng vốn bị coi là vô dụng. Lưu Phong.
Trong khi đó, kẻ đứng sau toàn bộ cục diện lúc này đang lẫn trong dòng người bước ra ngoài, lặng lẽ lách người đi về phía hố rác phía sau dãy nhà tạp dịch. Vào trong góc khuất vắng vẻ, Lưu Phong nhanh như cắt lột bỏ bộ y phục xám rách rưới đầy máu bầm và bụi đất cũ ra, vứt sâu vào đống rác hoang rồi dùng một mồi lửa âm thầm thiêu rụi thành tro bụi.
Hắn lôi từ trong cái túi trữ vật rách của mình ra một bộ đồ mới thay vào, vận hành chút linh lực hệ Thủy rửa sạch vết máu nơi khóe miệng, chỉnh đốn lại tóc tai cho thật chỉnh tề. Tại nơi có hàng trăm đệ tử tai mắt khắp nơi thế này, chỉ cần một vết máu hay một bộ dạng tơi tả bất thường lướt qua mắt người khác đều có thể biến thành một manh mối chí mạng. Hắn buộc phải xóa sạch mọi dấu vết để duy trì trạng thái ẩn mình.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lưu Phong vác thanh đao rỉ sét bên hông, đi thẳng về phía Ngoại Sự Đường để báo danh trở lại. Gã Quản sự ngoại môn đang bực dọc lật sổ sách, ngước lên nhìn hắn, nhướng mày gắt gỏng.
Quản sự: "Lưu Phong? Suốt hai mươi ngày qua ngươi trốn đi đằng nào?
Gã Đội trưởng gác cổng ngoại môn đã gạch tên ngươi khỏi ca trực từ nửa tháng trước, báo cáo lên đây là ngươi tự ý trốn việc. Tháng này đừng hòng nhận được một mảnh linh thạch hạ phẩm nào!"
Lưu Phong lập tức khom lưng, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, bộ dạng tiếc của đến phát khóc, vội vàng dùng giọng điệu sợ sệt phân trần.
"Bẩm Quản sự đại nhân, hai mươi ngày trước đệ tử nghe người ta đồn sâu trong rặng trúc sau núi có vài gốc linh dược dại, định bụng mò đi hái trộm để kiếm chút linh thạch đổi đan dược. Ai ngờ địa thế ẩm ướt trơn trượt, đệ tử tu vi thấp kém liền bị trượt chân ngã lộn nhào xuống một hốc đá khuất sau vách núi, đầu đập vào đá ngất lịm đi. Cái hốc đó sâu quá, đệ tử thương thế nặng nề, lết đi lết lại mất nửa tháng trời hôm nay mới bò lên được. Mong đại nhân giơ cao đánh khẽ!"
Gã Quản sự nghe xong liền cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Cái lý do rớt hốc đá ngất xỉu mất hai mươi ngày này nghe thì vô cùng nghèo nàn, vô lý. Nhưng khi đặt vào một kẻ tu vi thấp kém như Lưu Phong thì lại hợp lý đến mức không thể bắt bẻ. Sự ngu ngốc và tham lam luôn là tấm bình phong tốt nhất để che mắt thế gian.
Gã xua tay như đuổi ruồi.
"Đúng là đồ rác rưởi tham lam, không chết dưới hốc đá là mạng ngươi lớn rồi. Biến về vị trí gác cổng đi, tháng này phạt không phát linh thạch!"
"Dạ, dạ, đa tạ đại nhân khai ân!"
Lưu Phong chắp tay vái lia lịa rồi quay người đi. Khao khát sinh tồn giúp hắn giữ được vẻ mặt sợ sệt. Nhưng ngay khi khuất bóng Quản sự, khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà dị và bựa đời.
"Liên hoàn kế thành công viên mãn!" Hắn nghĩ thầm. Lý do vắng mặt hai mươi ngày đã được hợp thức hóa thành một vụ tai nạn ngu ngốc, hoàn toàn chặt đứt mọi sợi dây liên hệ giữa hắn và viên Lưu Ảnh Thạch của Mạn Thanh. Cả tông môn giờ đây chỉ lo thu dọn tàn cuộc của Mạnh Hùng. Phương Hắc Hổ có điên cũng không bao giờ rảnh rỗi đi dò xét một gã tạp dịch gác cổng vừa bò lên từ hốc đá sau núi.
Lưu Phong xoay người đi về hướng phòng ở chung của đệ tử gác cổng. Vừa đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào, một cái bóng lùn tịt, thô kệch từ trong góc phòng đột ngột nhào ra, một tay bịt chặt miệng hắn, tay kia vỗ mạnh lên vai hắn đen đét. Kẻ này chính là Chu Đại Phát, một đệ tử tạp dịch thuộc Linh Sấu Phòng.
Chu Đại Phát dáng người thấp bé, nhưng thiên phú cờ bạc đỏ đen lại ăn sâu vào tủy não. Tên này tuy lười nhác nhưng tu vi lại đạt tới Luyện Khí tầng thứ ba sơ kỳ. Tại Thủy Nguyệt Đao Tông, gã chắc chắn cầm chắc một suất tiến thẳng vào đệ tử nội môn trong kỳ khảo hạch sắp tới. Chu Đại Phát ghé sát cái đầu hói nhẹ vào tai Lưu Phong, hạ thấp giọng đầy bất mãn.
"Tên khốn này! Hai mươi ngày qua ngươi biến đi đằng nào làm ta tìm mờ cả mắt? Lão Quản sự Linh Sấu Phòng mấy hôm nay bận rộn chuẩn bị linh thực cho kỳ khảo hạch, ta phải lén giấu cho ngươi mấy đùi gà linh thú, để lâu suýt nữa thối hoắc rồi đây này!"
Nhìn gã bạn lùn tuy mở miệng chửi rủa nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự quan tâm, Lưu Phong khẽ kéo tay gã ra, cười hắc hắc dối gạt.
"Ta bị trượt chân rớt hốc đá, suýt nữa thành ma đói rồi. Đùi gà đâu, đưa đây ta lót dạ cái đã!"
Chu Đại Phát hừ lạnh một tiếng, lôi từ trong ngực áo ra ba bốn cái đùi gà nướng bọc trong lá sen ném cho hắn. Lưu Phong ăn ngấu nghiến, còn Chu Đại Phát thì hai tay chống nạnh, đôi mắt ti hí lấp lóe tia sáng đỏ đen đặc trưng của kẻ nghiện cờ bạc, chầm chầm nói.
"Lưu Phong, chỉ còn mười ngày nữa là đến khảo hạch ngoại môn rồi. Hàng trăm đệ tử đang nhốn nháo hết cả lên. Ta đã tính kỹ rồi, kỳ này ta chắc chắn thăng lên nội môn, nhưng trước khi đi, ta muốn làm một vố lớn để lột sạch túi của bọn họ!"
Lưu Phong nhướng mày: "Ý ngươi là gì?"
Chu Đại Phát xoa xoa hai bàn tay thô ráp, cười vô cùng gian xảo.
"Lập bàn cá cược! Mười ngày nữa khi lên võ đài, ta sẽ làm cái, đứng ra dụ dỗ đám đệ tử nội ngoại môn đặt cược xem kẻ nào lọt vào mười hạng đầu, kẻ nào giành hạng nhất. Ngươi làm kiếp gác cổng ngày ngày nhìn chúng đi qua đi lại, có tin tức tình báo gì về thực lực của đám thiên tài kia không? Chia cho ta một ít, hai huynh đệ phối hợp 'bẫy' sạch linh thạch của chúng, chia đôi!"
Nghe đến đây, tư duy nhạy bén cùng lăng kính bựa đời kiếp trước của Lưu Phong lập tức nhảy số liên tục. Hắn nhìn gã bạn lùn, trong lòng cười thầm nghĩ: Trời ạ, gã này có dung mạo và sở thích giống hệt thằng bạn nghiện đỏ đen ở kiếp trước của mình, đúng là trò đùa của tạo hóa!
Được, ngươi đã muốn lập sòng bạc tu tiên, để ta phối hợp diễn cho ngươi một vở kịch "heo ăn thịt hổ" kinh điển nhất. Hãy đem đống linh thạch của đám đệ tử kiêu ngạo kia vét sạch không còn một mảnh!
Lưu Phong nén nụ cười quỷ quyệt, giả vờ thở dài vỗ vai Chu Đại Phát, giọng điệu đầy nghiêm túc.
"Chu huynh, thực lực đám thiên tài kia thâm sâu lắm, đệ tử gác cổng như ta sao nhìn thấu được. Nhưng huynh cứ lập bàn cược đi, mười ngày này ta sẽ âm thầm giúp huynh để ý. Đến lúc lên võ đài, tự khắc có cách khiến chúng phải tự nguyện dâng nộp sạch sẽ linh thạch và y phục quý giá ra mà chung tiền cược!"
Chu Đại Phát nghe vậy liền sướng điên người, vỗ đùi đen đét.
"Tốt! Có câu nói này của ngươi là ta yên tâm rồi. Ngươi cứ lo gác cổng đi, ta về Linh Sấu Phòng chuẩn bị bàn cược!"
Sau khi tiễn gã bạn lùn ra khỏi phòng, buổi chiều hôm đó, ánh trăng non bợt bạt lại phủ lên rặng núi sương mù của Thủy Nguyệt Đao Tông. Lưu Phong lại khoác lên mình bộ y phục xám tro, tay cầm thanh đao rỉ sét, lười nhác tựa lưng vào cột đá nơi cổng phái, tiếp tục ca trực như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong mắt đám đệ tử qua lại, hắn vẫn chỉ là tên gác cổng vô danh, không một ai để ý. Hắn áp dụng triệt để đạo lý: "Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi" để triệt tiêu mọi sự đề phòng từ kẻ thù.
Đêm đến, khi Chu Đại Phát và đám đệ tử cùng phòng đã ngủ say, tiếng ngáy vang lên như sấm rền trong căn phòng chung chật hẹp, Lưu Phong mới im lặng ngồi xếp bằng ở một góc phản gỗ khuất gió. Hắn nhắm mắt, tư thế giống hệt như đang ngủ say, nhưng thực chất thần thức bên trong đang âm thầm vận hành bộ công pháp nhập môn "Thủy Nguyệt Tiên Kinh".
Nhờ mạch khí tự động vận hành chu tuần hoàn theo bản năng cơ thể, cứ đến nửa đêm, Lưu Phong lại khẽ lẻn ra ngoài, huýt sáo gọi gã "xe ôm" Tứ Trảo Bích Hổ cõng mình tuột xuống đáy vực sâu. Hắn chui vào hang động ẩn nấp bí mật, lấy ra mười viên linh thạch hạ phẩm trong chiếc túi gấm của Mạnh Hùng cất giấu tại khe đá để hấp thụ linh khí tinh thuần.
Linh lực tuần hoàn khắp kinh mạch, nương theo thuộc tính hệ Thổ bao bọc đan điền, hệ Mộc xoa dịu tổn thương bấy lâu, và hệ Kim không ngừng mài giũa khí tức cho thêm phần sắc bén. Hắn tu luyện một cách vô cùng nhẫn nại, nện thật chặt luồng linh lực ba hệ cho thật cô đọng, chậm mà chắc.
Gần sáng, con bích hổ lại trung thành cõng hắn bò ngược lên đỉnh núi để kịp ca trực ban ngày. Cứ như vậy, mười ngày đằng đẵng trôi qua trong quy luật dịch chuyển nghiêm ngặt. Khí tức trên người hắn không hề bộc phát ngợp trời, ngược lại ngày càng thu liễm, trầm ổn và sâu lắng như đầm nước đóng băng ngày đông.
Hắn đã ép tu vi Luyện Khí tầng hai đỉnh phong của mình tiến sát đến giới hạn mỏng manh của Luyện Khí tầng thứ ba một cách vững chắc nhất. Khi tiếng chuông đồng cổ kính của Thủy Nguyệt Đao Tông oanh oanh vang vọng khắp các ngọn núi sương mù, báo hiệu kỳ khảo hạch ngoại môn chính thức bắt đầu, Lưu Phong mới chầm chầm mở hai mắt tại vị trí gác cổng quen thuộc.
Một tia tinh mang sắc lạnh như đao bén chợt lóe lên rồi biến mất sâu trong đôi đồng tử phổ thông của hắn. Lưu Phong đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trần trên tà áo xám rách rưới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà dị.
"Mười ngày tích lũy, căn cơ đã thành sắt thép. Bàn cược của Chu Đại Phát đã lập xong, đám đệ tử kiêu ngạo thích dùng cơ bắp đè người kia ơi... chuẩn bị nộp sạch linh thạch cho lão tử đi là vừa!"