Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 7: KỊCH HAY KHAI MÀN

Dưới đáy vực sâu lạnh lẽo, Lưu Phong chẳng có tâm trí đâu mà ngồi không chờ đợi. Hắn hiểu rõ, ở nơi cá lớn nuốt cá bé này, chỉ có điên cuồng tăng tiến thực lực mới là vương đạo chân chính.

Hắn ngồi kiết già, lùng sục lại toàn bộ nội dung của bộ tàn quyển "Vạn Diệp Phi Kim" đã học thuộc làu trong đầu ra để tiếp tục nghiền ngẫm. Hắn rèn luyện nhằm tìm ra điểm mạnh, điểm yếu của chiêu thức này.

Trải qua nhiều lần vận hành và phân tích sâu sắc trong tư duy, hắn đã nhìn thấu được khiếm khuyết cùng ưu điểm của môn ám khí này.

Điểm yếu đầu tiên chính là việc thi triển đòi hỏi tiêu hao Thần thức và linh lực cực lớn. Với tu vi Luyện Khí tầng thứ hai trung kỳ của hắn hiện tại, dốc toàn bộ đan điền ra sử dụng không quá năm lần là cạn kiệt. Hơn nữa, ám khí một khi đã phóng ra là một đi không trở lại, không cách nào thu hồi linh hoạt giống như đao kiếm cầm trên tay.

Đặc biệt, vì những viên đá hay phi châm vốn không có sức nặng vạn quân, nên nếu đụng phải những môn phái chuyên về phòng ngự, hoặc các thế lực bàng môn sử dụng linh thú, linh thi hay khôi lỗi làm lá chắn thịt thì môn ám khí này sẽ trở nên vô dụng. Thế nhưng, điểm mạnh của nó lại vô cùng bá đạo: đây là một chiêu quần công sát thương diện rộng cực mạnh.

Chỉ trong một cái phất tay, hắn có thể cùng lúc diệt sát hoặc đả thương từ tám đến mười địch thủ có tu vi ngang hàng hoặc thấp hơn một tầng.

Trong lúc trầm tư diễn luyện, bộ não nhạy bén của hắn bỗng nảy ra một ý tưởng: nếu búng tám cây châm cùng đâm vào một điểm, liệu lực đạo có được nhân lên gấp tám lần hay không? Hoặc giả, điều khiển cho từng cây châm bay ra trước sau nối đuôi nhau, liên tục đâm vào cùng một vị trí thì thế nào? Với Thiên Ngộ tư chất vừa thức tỉnh, Lưu Phong nhanh chóng chuyển từ lý thuyết sang thực tiễn.

Nhưng vừa bắt tay vào làm, hắn liền phát hiện ra nó khó, cực kỳ khó. Nếu đối phương là một hình nhân bất động thì hắn có thể găm tám cây châm vào cùng một điểm một cách dễ dàng. Nhưng trong chiến đấu thực tế, không một kẻ ngu nào đứng yên một chỗ làm bia cho hắn bắn. Xác suất để tám cây kim cùng găm trúng một điểm di động là gần như bằng không.

Hắn lắc đầu bỏ qua phương án này.

Còn việc điều khiển từng cây châm bay trước bay sau để bồi thêm sát thương lại càng bất khả thi. Bởi đối thủ chỉ cần dính phải một chiêu đầu tiên là đã lập tức đề phòng, dùng binh khí hoặc khiên linh lực gạt bay những cây châm tiếp theo. Hắn tặc lưỡi tự giễu trong lòng.

"Bí tịch thượng cổ chứ có phải củ cải trắng ngoài chợ đâu mà đòi thăng cấp là thăng cấp, cải tiến là cải tiến. Mình đúng là tự ảo tưởng sức mạnh quá đà rồi!"

Lưu Phong quyết đoán vứt bỏ hai phương pháp cải tiến viển vông kia ngay lập tức, chuyên tâm vào việc rèn luyện phương pháp chính tông để đẩy độ thuần thục lên cao. Thành quả của sự điên cuồng luyện tập ấy là đám yêu cầm, dã điểu bay ngang qua đáy vực xui xẻo trở thành bia sống cho hắn tập bắn. Thịt nhiều đến mức hắn ăn không nuốt nổi.

Cứ mỗi lần phóng chiêu đến cạn kiệt linh lực, hắn lại lập tức ngồi xuống thiền định, vận hành bộ công pháp nhập môn "Thủy Nguyệt Tiên Kinh" để hồi phục và rèn giũa đan điền. Sự kiên trì định lực đó cuối cùng cũng mang lại trái ngọt.

Vào ngày thứ sáu, Lưu Phong đã luyện thành thục việc vận hành chu thiên đạt đến cảnh giới bản năng cơ thể. Chỉ cần qua một sát na tâm niệm khẽ động, công pháp trong người hắn sẽ tự động vận hành cuộn cuộn không dứt. Nó hoàn toàn chuyển động tự nhiên mà không cần hắn phải phân tâm ngồi thiền điều khiển từng chút một nữa.

Lưu Phong đứng trên vách đá nhìn về phía chân núi. Hắn nhẩm tính: sau khi bức huyết thư được gửi đi, mất ba ngày để người của Thiệu gia đến tay, và thêm bốn ngày để họ tập hợp nhân lực lên núi. Hôm nay đã là ngày thứ bảy, thời hạn mà gia tộc họ Thiệu sẽ rầm rộ kéo đến tông môn tính sổ.

Về bức mật thư và huyết thư cài cắm đêm đó, hắn hoàn toàn yên tâm nó đã tới được nơi cần đến.

Thực ra, sau khi rời khỏi căn phòng của Mạn Thanh đêm hôm ấy, trong đầu gã chuyên viên bựa đời bỗng nảy sinh một nỗi lo: nhỡ đâu vị sư tỷ này quá nhát gan, sợ gã Chấp sự trả thù mà giấu nhẹm hoặc hủy luôn bức thư thì hắn có mà khóc tiếng mán.

Thế là đêm đó, hắn đã âm thầm quay trở lại, ném thêm vào phòng nàng một phần Lưu Ảnh Thạch đã được sao lưu. Nhưng hắn rất có nguyên tắc, bản sao này đã được hắn khéo léo cắt gọt, chỉ giữ lại phần có mặt gã Chấp sự đồi bại chứ tuyệt đối không chép phần có mặt cô gái.

Đó cũng là cách mà hắn tôn trọng danh dự của vị sư tỷ này, đồng thời ép nàng dũng cảm đứng lên làm quân cờ tiên phong.

Sáng ngày thứ bảy, Lưu Phong tự tin bước ra khỏi hang độc, huýt sáo gọi gã "xe ôm" Tứ Trảo Bích Hổ đến. Theo đúng thỏa thuận dùng uy áp và nửa viên Yêu Đan trước đó, con thằn lằn khổng lồ ngoan ngoãn bò đến làm nhiệm vụ trung chuyển.

Hắn ung dung nhảy lên lưng bích hổ, miệng nghêu ngao hát vài câu dị kỳ của kiếp trước: "Mạn sườn anh anh xăm cá chép hóa rồng... vì sao, vì sao... à lôi à lôi..."

Khi con thằn lằn đưa hắn lên tới đỉnh, Lưu Phong nhanh chóng lách người trở lại khu vực ngoại môn. Cánh cổng tông môn lúc này trống không, chẳng một ai thèm canh gác.

Bước qua dãy nhà ngoại môn, hắn thấy từng tốp đệ tử đang tụ năm tụ ba, nhớn nhác bàn tán xôn xao về việc gia tộc họ Thiệu đang mang theo sát khí ngút trời, rầm rộ bao vây Chấp Pháp Đường để chất vấn. Lưu Phong thu liễm hoàn toàn khí tức, lặng lẽ bước vào đại sảnh tiếp khách của tông môn, đứng lẫn vào đám đông đệ tử xem náo nhiệt.

Tại trung tâm đại sảnh, bầu không khí căng thẳng như dây đàn, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ bùng nổ đại chiến. Đứng đối diện với đám người Thủy Nguyệt Đao Tông là Gia chủ Thiệu Gia, một tu sĩ có tu vi Luyện Khí tầng thứ chín. Sắc mặt ông đỏ ngầu vì giận dữ, trên tay đang cầm bức huyết thư của Thiệu Hoa.

Thế nhưng, chỉ với một chiếc khăn tay viết huyết thư thì chưa đủ sức nặng để định tội. Gã Chấp sự ngoại môn Mạnh Hùng vẫn đứng đó, mặt trơ tráo như thớt gỗ, ung dung bào chữa bằng giọng điệu lương thiện.

Mạnh Hùng: "Thiệu Gia chủ, chuyện của Thiệu Hoa điệt nữ, tông môn chúng ta cũng vô cùng đau buồn và đã ra sức tìm kiếm suốt thời gian qua. Bức huyết thư này rõ ràng là có kẻ tâm địa hiểm độc cố tình ngụy tạo để hãm hại lão phu, bôi nhọ thanh danh của Chấp Pháp Đường! Mong gia chủ minh xét, chớ để kẻ gian lợi dụng!"

Gã giải thích với vẻ mặt rầu rĩ, ra bộ đồng cảm sâu sắc lắm, nhưng trong lòng lại đang cười khinh bỉ. Gã thừa biết sau lưng gã có Chấp Pháp Đường, có Đại trưởng lão chống lưng, chỉ bấy nhiêu bằng chứng giấy trắng mực đen này thì gã hoàn toàn tiếp chiêu được, chẳng sợ ai.

Một bên thì trơ tráo ngụy biện, một bên thì uất hận ngút trời nhưng không có chứng cứ thuyết phục, hai bên giằng co không ai nhường ai.

Ngay vào thời khắc bế tắc ấy, dị biến bất ngờ xảy ra. Từ đám đông đệ tử nội ngoại môn đứng xem, Mạn Thanh bỗng bước ra, thanh âm run rẩy nhưng kiên định vang lên.

Mạn Thanh: "Bẩm Trưởng lão, đệ tử có lời muốn nói!"

Nhìn thấy Mạn Thanh xuất hiện, mí mắt gã Chấp sự Mạnh Hùng khẽ giật giật, trong lòng có chút hoảng hốt. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, tự phụ nghĩ thầm: Có gì phải sợ chứ? Cô ta dám nói sao? Mà có nói thì ai tin! Ở cái thế giới thực lực vi tôn này, lý lẽ luôn nằm trong tay kẻ mạnh. Ta cứ khăng khăng chối phăng đi, bảo cô ta cố ý lăng loàn rồi vu vạ cho ta là xong!

Nhị trưởng lão Liễu Như Yên ngồi ở ghế trên, ánh mắt hệ Hỏa sắc lẹm lướt qua gã Chấp sự rồi nhìn Mạn Thanh, ôn tồn nói.

"Đệ tử cứ nói, có ta ở đây, không ai dám làm hại ngươi."

Mạn Thanh quỳ sụp xuống, nước mắt lã chã rơi, dùng giọng nói đứt quãng tường thuật lại toàn bộ quá trình tủi nhục khi bị gã Chấp sự dùng xuân dược cưỡng gian đêm hôm đó. Cả đại sảnh im bặt, chỉ còn lại tiếng thút thít đầy uất nghẹn của nàng.

Rầm!

"Tên súc sinh!" Gia chủ Thiệu Gia nghe đến đó thì nộ khí xung thiên, vỗ mạnh lên bàn làm gỗ nát vụn. Ông ta điên cuồng vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng thứ chín, lật tay tung ra một chưởng bạo liệt xé rách không khí, oanh kích thẳng về phía Mạnh Hùng.

Chênh lệch hai tầng tu vi, Mạnh Hùng biến sắc kinh hoàng, hoàn toàn không kịp bật khiên linh lực phòng thủ.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay hóa hình bằng linh lực hệ Thổ xám xịt đột ngột xé rách hư không chụp đến, thô bạo bóp nát quyền chưởng của Gia chủ Thiệu Gia thành những đốm sáng tan vỡ. Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ chậm rãi thu tay, ánh mắt âm trầm, lạnh lùng lên tiếng.

"Mong Thiệu Gia chủ bình tâm. Chuyện đâu còn có đó, đây chỉ là lời nói một chiều từ một phía đệ tử, hoàn toàn không có chứng cứ xác thực. Vì tôn nghiêm của Thủy Nguyệt Đao Tông, nếu có kẻ dám ngậm máu phun người, vu khống làm loạn ở đây, lão phu sẽ lập tức đánh chết không tha!"

Oàng!

Dứt lời, Đại trưởng lão lập tức bùng phát hoàn toàn khí thế của một cường giả Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ. Uy áp khổng lồ như thái sơn áp đỉnh càn quét khắp đại sảnh, ép chặt lên người tất cả mọi người. Sức ép mạnh đến mức đám đệ tử nội môn đứng xem sắc mặt trắng bệch, phải liên tục lùi lại sau lưng các Chấp sự khác hoặc trốn sau hộ thể của Nhị trưởng lão mới có thể miễn cưỡng chịu đựng nổi.

Mạn Thanh quỳ dưới đất chịu áp lực Trúc Cơ đến mức khóe miệng rỉ máu. Nàng thò tay vào ngực áo, lấy hết can đảm định lấy viên Lưu Ảnh Thạch bản sao ra để chiếu quang cảnh đêm hôm đó lên, chấp nhận đánh đổi cả danh dự để kéo gã ác ma xuống nước. Nàng biết nếu không có bằng chứng thép này, Tông chủ Thẩm Thụy Vân dù có muốn chủ trì công đạo cũng khó lòng vượt mặt Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ.

Ngay vào khoảnh khắc Mạn Thanh định truyền linh lực vào viên đá để kích hoạt, một dị biến kinh hoàng phát sinh. Từ một góc khuất trong đám đông, một mảnh vỏ mai nhện màu đen cực nhỏ, vô thanh vô sắc nương theo luồng uy áp hỗn loạn xé gió lao đến.

Nhờ linh hồn mạnh mẽ của kẻ xuyên không không bị uy áp Trúc Cơ hoàn toàn đông cứng, kết hợp với tầng một "Vạn Diệp Phi Kim" kiểm soát Thần thức tầm xa, Lưu Phong đã tính toán chuẩn xác góc chết. Mảnh vỏ nhện bọc linh lực hệ Kim sắc bén bắn trúng viên Lưu Ảnh Thạch trên tay Mạn Thanh. Nó nổ tung khiến viên đá vỡ vụn thành trăm mảnh bột đá ngay lập tức! Chiêu thức quỷ quyệt, không hề để lại nửa tia ba động linh khí ra bên ngoài, khiến ngay cả Phương Hắc Hổ cũng không kịp phản ứng.

Cả đại sảnh đứng hình trong vài giây, bầu không khí đóng băng toàn tập. Không một ai hiểu nổi kẻ nào vừa ra tay, lại có thể đánh ra một chiêu ám khí quỷ dị đến mức bóp nát bằng chứng duy nhất của nhân chứng. Gã Chấp sự Mạnh Hùng ngơ ngác một chút, rồi lập tức thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa đã cười thành tiếng.

Trong khi đó, Mạn Thanh hoàn toàn chết lặng, đôi mắt nàng trợn tròn nhìn đống bột đá rơi rớt trên sàn. Hy vọng của nàng bỗng chốc tan thành bọt bong bóng. Gia chủ Thiệu Gia cũng bàng hoàng lặng người, con bài tẩy quyết định để ép tông môn xử tội gã Chấp sự đã bị hủy hoại hoàn toàn.

"Hết thật rồi... Công lý không tồn tại sao?" Cô gái và vị Gia chủ nghẹn ngào, tuyệt vọng thầm than trong lòng, toàn thân run rẩy trước nụ cười trơ tráo đang dần hiện lên trên mặt Mạnh Hùng.

Nằm trong đám đông đệ tử xem náo nhiệt, Lưu Phong khẽ thu hồi ngón tay vừa búng ám khí, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà dị và bựa đời.

"Kịch hay mới chỉ đi hết phần mở bài thôi, các vị bình tĩnh, để lão tử dẫn dắt tiết tấu cho!"