Truyền Thuyết Chốn Đô Thị

Chương 9: Mối nguy hiểm rình rập

Nguyên bước vào một con hẻm tối, nơi ánh sáng lờ mờ chỉ đủ để nhìn rõ những bức tường gồ ghề. Cô cảm thấy từng bước chân của mình như đang đạp lên những bí mật ẩn giấu. Cảm giác bị theo dõi như một bóng ma, khiến cô không thể bình tĩnh. Những âm thanh nhỏ xung quanh càng khiến nhịp tim cô tăng tốc.

“Có ai không?” Nguyên gọi, giọng nói kiên quyết nhưng bên trong lại dấy lên sự lo lắng. Cô không phải người dễ bị hù dọa, nhưng hôm nay là một ngày khác. Ánh mắt cô lướt qua các góc tối, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.

Cô không có thời gian để chần chừ. Những manh mối về tổ chức của Tâm và An đang chờ đợi. Nếu không hành động ngay, mọi thứ có thể đi xa hơn nữa. Nguyên hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô tiếp tục di chuyển, hướng tới một quán cà phê nhỏ mà Huy đã từng nhắc đến, nơi mà những thông tin có thể được chia sẻ trong bóng tối.

---

Khi Nguyên vừa đến nơi, cô đã thấy Kiệt đứng chờ ở góc quán. Sự lo lắng trong ánh mắt anh khiến cô không khỏi băn khoăn. “Cậu không nên ở đây,” Nguyên nói, giọng có phần cứng rắn.

“Tôi không thể để cậu một mình trong tình huống này,” Kiệt đáp, vẻ mặt kiên định. “Chúng ta cần phải hợp tác.”

Nguyên lắc đầu, không muốn kéo anh vào những nguy hiểm này. “Cậu không hiểu. Họ rất nguy hiểm.”

“Nhưng nếu cậu gặp rắc rối, tôi không thể đứng nhìn,” Kiệt nói, ánh mắt sáng lên một cách mạnh mẽ. “Tôi sẽ không rời xa cậu đâu.”

Cô cảm thấy một cảm xúc ấm áp len lỏi trong lòng, nhưng Nguyên không thể để mình bị phân tâm. “Chúng ta có thể nói chuyện bên trong,” cô đề nghị, dẫn Kiệt vào quán.

---

Bên trong quán cà phê, không khí ấm áp nhưng lại có sự căng thẳng. Nguyên và Kiệt ngồi vào một góc khuất, nơi mà những tiếng ồn xung quanh không thể làm họ phân tâm. “Huy đã cung cấp cho tôi thông tin về tổ chức. Họ đang tìm kiếm một thứ gì đó, và có thể liên quan đến sức mạnh của Thành Thần,” Nguyên bắt đầu, ánh mắt nghiêm túc.

Kiệt gật đầu, “Vậy chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ. Nếu không, có thể sẽ có người bị tổn thương.”

“Đúng vậy,” Nguyên đồng ý, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ được cảm giác hồi hộp. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng về tổ chức này, không thể chỉ đơn giản là lao vào.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Kiệt hỏi, sự quyết tâm hiện rõ trong từng câu chữ.

Nguyên nhắm mắt lại, suy nghĩ. “Chúng ta cần liên lạc với Huy, có thể anh ấy có thêm thông tin. Tôi cũng cần phải kiểm tra những địa điểm mà Tâm và An đã lui tới.”

“Và tôi sẽ đi cùng cậu,” Kiệt nói, không cho cô cơ hội phản đối.

“Không! Đây không phải là một trò chơi,” Nguyên kiên quyết. “Cậu ở lại đây, tôi sẽ làm việc này một mình.”Kiệt nhíu mày, không đồng tình. “Nguyên, tôi không thể để cậu đi một mình. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua quá nhiều chuyện rồi.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cảm nhận sự kiên trì trong ánh nhìn đó. Nguyên thở dài, “Được rồi, nhưng phải thật cẩn thận. Chúng ta không biết họ đang nghĩ gì.”

---

Khi hai người rời quán, một cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng Nguyên. Họ đi bộ qua những con phố đông đúc, nhưng trong lòng cô chỉ có một thứ duy nhất: sự quyết tâm. Mỗi bước đi đều là một cam kết với bản thân rằng cô sẽ không để bất kỳ ai bị tổn thương.

Chợt, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau. Nguyên quay lại, và thấy một bóng dáng lướt qua. Cô cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình. “Kiệt, cậu có thấy không?” Nguyên hỏi, giọng khẽ nhưng đầy lo lắng.

“Không có ai cả,” Kiệt trả lời, nhưng ánh mắt anh đã hướng về phía bóng tối, nơi mà cái gì đó mờ ảo đang ẩn mình.

Nguyên cảm thấy không thể ngồi yên. “Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn,” cô nói, quyết định không để cảm xúc chi phối.

---

Hai người tìm đến một ngôi nhà hoang ở gần đó. Nguyên cảm thấy như đây là nơi ẩn náu tạm thời, nhưng cũng đầy rủi ro. “Chúng ta nên kiểm tra quanh đây trước,” cô nói.

Kiệt gật đầu, “Cẩn thận nhé.”

Nguyên gật lại, và cả hai bắt đầu đi khắp ngôi nhà. Mọi thứ đều cũ kỹ, nhưng có một cảm giác gì đó kỳ lạ. Họ tìm thấy một căn phòng nhỏ, nơi có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu. Nguyên bắt đầu cảm thấy những “dấu vết” của những cảm xúc mạnh mẽ, những tiếng thầm thì từ quá khứ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe.

“Nguyên!” Kiệt gọi, làm cô giật mình. “Cậu ổn không?”

“Có,” cô đáp, nhưng sự thật là tâm trí cô đang bị cuốn vào những hình ảnh mơ hồ.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài, khiến cả hai hoảng hốt. “Chúng ta phải đi ngay!” Nguyên kêu lên, lòng đầy lo lắng.

Cả hai vội vã chạy ra ngoài, nhưng khi họ đến cửa, một nhóm người lạ mặt đã đứng chờ sẵn. “Bắt họ lại!” một giọng nói vang lên, đầy đe dọa.

Nguyên cảm thấy như thế giới xung quanh sụp đổ. Họ đã rơi vào cái bẫy mà mình cố gắng tránh né. Kiệt bên cạnh cô, ánh mắt quyết tâm, nhưng cũng đầy lo lắng.

“Chạy!” Nguyên hét lên, nhưng còn kịp không? Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, và sự an toàn của họ giờ đây đang bị đe dọa.

truyenfull,truyenfull vn