Truyền Thuyết Chốn Đô Thị

Chương 8: Khuôn mặt thật

Nguyên đứng trước cửa một quán cà phê nhỏ, nơi thường là chốn dừng chân quen thuộc của cô và Minh Châu. Ánh đèn vàng nhạt từ bên trong hắt ra, nhưng hôm nay không có tiếng cười nói rôm rả, chỉ có không khí nặng nề và sự lo lắng đang bao trùm. Cô hít một hơi sâu, cảm nhận sự căng thẳng trong lòng, rồi đẩy cửa bước vào.

“Nguyên!” Minh Châu ngồi ở góc khuất, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt lo âu. “Cậu đến rồi.”

“Châu, có tin gì mới không?” Nguyên hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Chưa,” Châu lắc đầu, “Nhưng tôi có cảm giác rằng họ đang theo dõi chúng ta.”

Nguyên nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên. “Ai? Tâm và An?”

“Có thể lắm,” Châu thở dài, “Họ rất thông minh và không dễ dàng bỏ cuộc.”

Nguyên cảm nhận được sự chùng xuống trong không khí, như thể những bí mật đang lẩn khuất quanh họ. Cô quyết định không để sự sợ hãi ngăn cản mình. “Chúng ta phải hành động. Không thể để họ tiếp tục kế hoạch của mình.”

“Nhưng làm thế nào?” Châu hỏi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về tổ chức của họ. Phải có cách nào đó để thu thập thông tin.” Nguyên đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.

“Có một người mà tôi nghĩ có thể giúp,” Châu bỗng nhiên nói, “Một người trong giới báo chí. Anh ta biết nhiều chuyện.”

“Cậu có thông tin gì về anh ta không?” Nguyên hỏi.

“Tôi chỉ biết tên là Quốc Huy,” Châu đáp, “Nghe đồn anh ta từng có mối quan hệ không tốt với Tâm và An.”

“Vậy chúng ta cần phải tìm anh ta,” Nguyên quyết định, “Đó có thể là manh mối quan trọng.”

---

Họ rời quán cà phê, lòng đầy háo hức và lo lắng. Nguyên dẫn Minh Châu đến một quán bar nhỏ, nơi Quốc Huy thường xuất hiện. Không khí ở đây ồn ào, những tiếng nhạc vang lên cùng tiếng cười nói rộn ràng. Nguyên cảm thấy không khí khác hẳn với những gì đang diễn ra trong lòng mình.

“Cậu nghĩ anh ta có đồng ý giúp không?” Minh Châu hỏi, đôi tay nắm chặt.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Phải thử thôi,” Nguyên đáp, ánh mắt dán vào góc quán, nơi một người đàn ông cao lớn đang ngồi nhâm nhi ly bia.

“Quốc Huy!” Nguyên tiến lại gần, không để thời gian trôi qua vô ích.

Huy ngẩng lên, ánh mắt anh lướt qua Nguyên và Minh Châu. “Nguyên? Châu? Sao lại ở đây?”

“Chúng tôi cần nói chuyện,” Nguyên thẳng thắn. “Liên quan đến Tâm và An.”

Huy nhướng mày, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. “Họ đang làm gì?”

“Chúng tôi nghi ngờ rằng họ có một âm mưu lớn,” Châu lên tiếng, “Và có thể liên quan đến sức mạnh của Thành Thần.”

“Không thể nào!” Huy thốt lên, “Họ không thể làm điều đó!”

“Nhưng có thể,” Nguyên nói, “Cậu có thông tin gì có thể giúp chúng tôi không?”

Huy im lặng một lúc, ánh mắt trầm tư. “Tôi từng làm việc với họ. Họ rất mưu mô và không ngần ngại làm mọi thứ để đạt được mục đích.”“Chúng ta cần biết rõ về tổ chức của họ,” Nguyên kiên quyết.

“Được rồi,” Huy cuối cùng đồng ý, “Tôi có thể giúp, nhưng phải cẩn thận. Họ có mắt ở khắp nơi.”

---

Nguyên và Minh Châu trở về nhà với một mớ thông tin mới. Mặc dù cảm thấy một chút yên tâm, nhưng Nguyên vẫn không thể gạt bỏ cảm giác bất an. Cô biết rằng mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

“Cậu có nghĩ rằng Huy sẽ thật sự giúp chúng ta?” Châu hỏi khi họ ngồi lại trong phòng.

“Hy vọng là vậy,” Nguyên đáp, “Nhưng chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”

“Cậu lo lắng về Kiệt à?” Châu chợt hỏi, thấy được sự trăn trở trong ánh mắt Nguyên.

Nguyên quay đi, không muốn thừa nhận. “Tôi chỉ lo cho sự an toàn của mọi người.”

“Nhưng cậu cũng cần phải nghĩ cho bản thân mình,” Châu nhấn mạnh, “Kiệt rất quan tâm đến cậu.”

“Đúng, nhưng lúc này không phải là lúc để nghĩ về điều đó,” Nguyên cắt ngang, cố gắng giữ sự tỉnh táo.

---

Đêm hôm đó, Nguyên không thể chợp mắt. Hình ảnh của Tâm và An lởn vởn trong đầu cô. Họ không phải là những kẻ dễ bị đánh bại. Nguyên cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực, nơi mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới ló rạng, cô quyết định ra ngoài. Mỗi bước đi như một cú đẩy, Nguyên tìm kiếm những manh mối. Cô cần phải hành động ngay bây giờ.

Trên đường, cô gặp Kiệt, đang đợi ở góc phố. “Cậu đang ở đâu?” Kiệt hỏi, có phần lo lắng.

“Tôi đi tìm thông tin về tổ chức của Tâm và An,” Nguyên đáp, không giấu được sự kiên quyết.

“Chúng ta nên cùng nhau,” Kiệt đề nghị, ánh mắt anh ấm áp nhưng cũng tràn đầy lo lắng.

“Không, tôi cần phải làm điều này một mình,” Nguyên khẳng định, “Cậu sẽ an toàn hơn nếu không đi cùng.”

“Nhưng tôi không thể để cậu một mình,” Kiệt phản đối, “Đó là quá nguy hiểm.”

Nguyên nhìn thẳng vào mắt Kiệt, “Tôi phải làm điều này. Nếu không, tôi sẽ không thể bảo vệ những người mình yêu thương.”

Cả hai đứng lặng, không khí dày đặc những cảm xúc chưa nói. Kiệt cuối cùng gật đầu, nhưng Nguyên biết rằng mối liên kết giữa họ đã trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.

“Được rồi, nhưng hãy cẩn thận,” Kiệt nhấn mạnh trước khi rời đi.

Nguyên tiếp tục bước đi, lòng đầy quyết tâm. Những bí mật đang chờ đón, và cô sẽ không để mình bị đánh bại bởi chúng. Mỗi bước chân như một lời hứa, rằng cô sẽ không từ bỏ.

Khi rẽ vào một con hẻm tối, cảm giác hồi hộp lại dâng trào. Có ai đó đang theo dõi cô. Nguyên dừng lại, lắng nghe. Một tiếng động phía sau khiến tim cô đập mạnh. Cô quay lại, nhưng không có ai.

Liệu có phải Tâm và An đang ở gần đây? Cô cảm thấy mình như con mồi trong một trò chơi nguy hiểm, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn