Truyền Thuyết Chốn Đô Thị

Chương 10: Khám phá sức mạnh

Nguyên và Kiệt đứng đối diện với nhóm người lạ mặt, không khí căng thẳng như dây đàn chờ đứt. Những ánh mắt sắc lạnh từ phía đối phương khiến Nguyên cảm thấy như có hàng trăm mũi dao đâm vào tâm trí mình. “Chạy!” cô hét lên, không kịp suy nghĩ thêm.

Hai người lao ra khỏi ngôi nhà hoang, trái tim đập loạn nhịp. Nguyên cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập xung quanh, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Kiệt chạy bên cạnh, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm chỗ trốn!” anh nói, giọng đầy lo lắng.

“Đi về phía công viên!” Nguyên chỉ tay về hướng đó. “Có thể sẽ có người giúp đỡ.”

Họ chạy băng qua con đường tối tăm, âm thanh của những bước chân đuổi theo ngày càng gần. Nguyên cảm thấy như thời gian đang ngừng lại, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Cô không thể để những kẻ kia bắt được mình, không chỉ vì bản thân mà còn vì Minh Châu, vì những gì cô đang cố gắng bảo vệ.

Khi đến công viên, họ trốn sau một gốc cây lớn. Kiệt thở hồng hộc, “Nguyên, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Nguyên nhìn quanh, cố gắng bình tĩnh lại. “Đợi đã, có thể họ sẽ không tìm thấy chúng ta ở đây.” Cô nhắm mắt, cảm nhận không khí xung quanh. Những linh hồn vẫn hiện hữu, nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy chúng có thể giúp đỡ lúc này.

“Nguyên, cậu có thấy gì không?” Kiệt hỏi, gương mặt anh vẫn mang vẻ lo âu.

“Chưa,” cô đáp. “Nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra.”

Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên gần đó. Nguyên mở mắt, thấy nhóm người kia đang tiến lại gần. “Họ không từ bỏ,” cô thì thào. “Chúng ta phải đi thôi.”

Hai người lại lao ra, cố gắng tìm một lối thoát. Khi chạy qua những con đường nhỏ trong công viên, Nguyên bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là Huy, người bạn thân của cô, đang đứng gần một cái cây lớn, vẻ mặt nghiêm trọng. “Nguyên! Kiệt!” Huy gọi lớn, vẫy tay về phía họ.

“Chạy qua đây!” Nguyên kêu lên, lòng tràn đầy hy vọng. Huy là người duy nhất có thể giúp họ lúc này.

Huy nhanh chóng dẫn họ đến một khu vực kín đáo. “Mình thấy bọn họ đang tìm kiếm các cậu,” anh nói, th* d*c. “Mình vừa mới nhận được tin, có một tổ chức đang hoạt động bí mật trong thành phố, và bọn họ đang nhắm đến những người có sức mạnh đặc biệt.”

Nguyên cảm thấy chấn động. “Tổ chức nào?”

“Mình không biết rõ, nhưng có thông tin rằng họ muốn lợi dụng sức mạnh của những người mang Dấu Ấn Thành Thần,” Huy giải thích, ánh mắt nghiêm túc. “Nguyên, có phải cậu…?”

“Đúng vậy,” Nguyên thừa nhận, không còn gì để giấu. “Tôi đã cảm nhận được sức mạnh đó, nhưng tôi không biết phải làm gì với nó.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Huy nói. “Nếu bọn họ biết về cậu, có thể sẽ rất nguy hiểm.”

Kiệt cắt ngang, “Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi. Cần phải hành động ngay lập tức.”

Nguyên gật đầu, “Chúng ta cần tìm hiểu về tổ chức này và những người đứng sau. Có thể họ đang có kế hoạch gì đó lớn lao.”Huy lộ vẻ lo lắng, “Nhưng làm thế nào chúng ta có thể điều tra mà không bị phát hiện?”

“Chúng ta sẽ phải tìm những người có thông tin, những người đã từng gặp họ,” Nguyên nghĩ ra. “Có thể là những người sống trong khu vực gần đây.”

“Nhưng điều đó rất nguy hiểm,” Kiệt nhấn mạnh.

“Đúng vậy, nhưng không còn lựa chọn nào khác,” Nguyên kiên quyết. “Tôi không thể để bất kỳ ai phải chịu tổn thương vì sức mạnh của mình.”

Cả ba người cùng nhau thảo luận về kế hoạch. Nguyên cảm thấy sức mạnh bên trong mình đang dâng lên, như một nguồn năng lượng mới. Cô bắt đầu nhận ra rằng bản thân không chỉ là một nhà báo điều tra, mà còn là người có sứ mệnh lớn lao hơn.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu những địa điểm mà Tâm và An thường lui tới,” Nguyên đề nghị. “Huy, cậu có biết ai có thể giúp chúng ta không?”

Huy suy nghĩ một chút. “Có thể hỏi một số người trong giới báo chí. Họ có thể biết điều gì đó.”

“Đúng vậy,” Kiệt đồng ý. “Cần phải cẩn thận và không để lộ thân phận.”

“Chúng ta sẽ phải chia nhau ra,” Nguyên quyết định. “Huy, cậu tìm thông tin từ những người trong ngành. Kiệt và tôi sẽ đi đến những nơi mà Tâm và An đã từng lui tới.”

“Được,” Huy gật đầu, “Nhưng phải thật cẩn thận.”

Nguyên nhìn vào mắt cả hai, cảm nhận được sự quyết tâm từ họ. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau. Không ai bị bỏ lại phía sau.”

Khi họ chuẩn bị tách ra, Nguyên chợt cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua. Cô quay lại nhìn về phía công viên, nơi mà những bóng hình mờ ảo đang hiện ra. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô thì thào.

“Cậu cảm thấy điều gì?” Kiệt hỏi, lo lắng.

“Những linh hồn… họ đang có mặt ở đây,” Nguyên nói, lòng dâng lên nỗi lo lắng. “Có thể họ đang cố gắng cảnh báo chúng ta.”

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Huy nói. “Nếu không, có thể sẽ quá muộn.”

Nguyên gật đầu, quyết tâm cháy bỏng. Cô không thể để những kẻ xấu xa này thắng thế. “Chúng ta sẽ bảo vệ Thiên Thành, bất kể phải đối mặt với điều gì.”

Và như vậy, họ chia tay nhau trong một bầu không khí đầy căng thẳng, mỗi người mang trong mình một nhiệm vụ, một hy vọng. Nguyên cảm thấy sức mạnh bên trong mình đang gia tăng, như một ánh sáng trong bóng tối. Cô sẽ không để những linh hồn, những người đã từng bị tổn thương, phải chịu đựng thêm nữa.

Khi Nguyên và Kiệt rời khỏi công viên, họ không biết rằng phía sau lưng, những bóng hình mờ ảo vẫn đang theo dõi từng bước đi của họ, như một lời hứa rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn